Có cái thuở con ngồi bên bếp lửa
Trông chờ từng củ khoai lang
Có cái thuở Mẹ ngồi bên hiên cửa
Trông chờ con trẻ đi hoang
Giọt mồ hôi vội vàng
Thấm ướt chiếc áo bà ba Mẹ mặc
Con đê chiều ngóng cánh diều xa lắc
Ngọn lúa quên ơn, khóc hạt lép trên đồng
Ngán cọng rau
Cha bỏ xứ
Chị lấy chồng
Con chưa khôn
Đợi nước ròng
Mò cua bắt óc
Ngày tháng đong đưa
Bông mù u rụng
Mẹ thở dài mệt nhọc.
Con ngu ngơ quên áng mây trên tóc
Mẹ chiều về ngồi chải ở cửa sau.
Lục bình ao trước ra hoa
Máu tím ngắt quyện ngang trời u mặc
Con bìm bịp kêu
Tiếng kêu se sắt
Cá lóc quẫy đuôi dưới mương
Con đứng bên bờ
Nghe chua xót vu vơ
Nghe nỗi hờn vụn vặt…
Mẹ vẫn thường tựa cửa ngó mây thưa
Trông con chim trời biền biệt
Gió lốc mái tranh
Mùa lũ về
Ngập cao hơn đọt mía
Mẹ chèo xuồng mót lúa
Cơn giông phủ kín thân cò.
Tối qua, tiếng quạ réo buồn so
Cú mèo rúc những âm thanh rờn rợn
Chị chẳng kịp về
Ngoài trời còn mưa lớn
Con quấn khăn tang lên đầu
Xếp vội chiếc áo bà ba
Đặt vào áo quan của Mẹ.
Đường con đi bao giờ mới tới
Mẹ vội về, ngủ giấc ngàn thu
Bông mù u, bông mù u
Hỏi người còn nhớ câu ru ngày nào…
“Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
Ngó không thấy Mẹ, bùi ngùi nhớ thương”
Tô Giang
Trông chờ từng củ khoai lang
Có cái thuở Mẹ ngồi bên hiên cửa
Trông chờ con trẻ đi hoang
Giọt mồ hôi vội vàng
Thấm ướt chiếc áo bà ba Mẹ mặc
Con đê chiều ngóng cánh diều xa lắc
Ngọn lúa quên ơn, khóc hạt lép trên đồng
Ngán cọng rau
Cha bỏ xứ
Chị lấy chồng
Con chưa khôn
Đợi nước ròng
Mò cua bắt óc
Ngày tháng đong đưa
Bông mù u rụng
Mẹ thở dài mệt nhọc.
Con ngu ngơ quên áng mây trên tóc
Mẹ chiều về ngồi chải ở cửa sau.
Lục bình ao trước ra hoa
Máu tím ngắt quyện ngang trời u mặc
Con bìm bịp kêu
Tiếng kêu se sắt
Cá lóc quẫy đuôi dưới mương
Con đứng bên bờ
Nghe chua xót vu vơ
Nghe nỗi hờn vụn vặt…
Mẹ vẫn thường tựa cửa ngó mây thưa
Trông con chim trời biền biệt
Gió lốc mái tranh
Mùa lũ về
Ngập cao hơn đọt mía
Mẹ chèo xuồng mót lúa
Cơn giông phủ kín thân cò.
Tối qua, tiếng quạ réo buồn so
Cú mèo rúc những âm thanh rờn rợn
Chị chẳng kịp về
Ngoài trời còn mưa lớn
Con quấn khăn tang lên đầu
Xếp vội chiếc áo bà ba
Đặt vào áo quan của Mẹ.
Đường con đi bao giờ mới tới
Mẹ vội về, ngủ giấc ngàn thu
Bông mù u, bông mù u
Hỏi người còn nhớ câu ru ngày nào…
“Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
Ngó không thấy Mẹ, bùi ngùi nhớ thương”
Tô Giang