NHƯ THẾ THÌ HẾT Ý...
Văn Tường
Vợ chồng anh là một đôi đẹp và giỏi dang nhất quê tôi, sau 20 năm “chen vai sát cánh”, “Ngang tài ngang sức” đã tạo được một gia đình hoàn chỉnh với 4 trai 4 gái xinh như mộng.
Anh làm nghề “Thợ đụng”, đụng vào hoàn cảnh nào là anh thích nghi với hoàn cảnh đó, thời “ngăn sông cấm chợ” thì anh cùng chị đi “buôn chui bán lủi” mua được hơn mẩu đất và hai sào ruộng, sau đó hết cấm, đi buôn “hổng” ăn nữa về làm ruộng, làm ruộng thấy “phê” quá anh chuyễn sang sửa xe đạp xe máy, điện & điện tử… Bạn bè gọi anh là con tắc kè. Trong khi đó chị theo đường buôn bán nhỏ, nơi nào có đông người là chị mở Quán bán cà phê thuốc lá bánh, bún, cơm, phở…Chị giỏi dang xinh đẹp tuy có hơi “cứng” một tẹo nhưng không sao quán chị vẫn “nở” lớn đều đặn. Thế là chị không thèm về nhà nữa bỏ mặc mấy đứa nhỏ cho ông già chồng “lo” anh bực lại càng bực “tợn” làm đầu tắt mặt tối, sửa xe thời năm 1995 chưa có nhiều tiệm như bây giờ, 12 giờ trưa về nhà bụng đói, cơm mới sôi thức ăn chưa có anh nổi điên xách xe đi ăn tiệm, từ đó hai người “lườm lườm” nhau và âm thầm chạy đua “năng lực kiếm tiền”.
Trong khi đó công việc của anh đang hồi “cực thịnh” anh gom hết vốn liếng xây lại cái nhà, nhà xây xong mà không thấy chị về “nói tiếng nào” , mấy đứa nhỏ cũng thờ ơ khiến anh bự
- Cuộc đua không cân sức.
Được sự trợ giúp của mấy đứa con, do chị bán bún, bánh, cơm, phở…nên mấy đứa nhỏ theo phụ Má có ăn hơn và việc kinh doanh của chị được “thổi” lên nhờ “mở cửa hội nhập” chị “trúng lớn” bèn tự mua đất xây nhà, lẽ ra đó là điều đáng mừng nhưng cách làm “tự tung tự tác” như vậy đã lảm tổn thương người bạn trăm năm, anh ta bực bội sinh ra nhậu và để chứng tỏ ta đây “đếch” cần, anh ta bèn “yêu thêm” một người nữa để “thử” cái bản lảnh đàn ông xem sao tại anh hay tại ả? Anh cẩn thận “thử thêm” vài lần nữa rồi khẳng định “không có vấn đề gì” vậy là tại ả rồi, tuy bí mật không hề “lộ ra” nhưng tình cảm vợ chồng giửa anh chị đã “bay” mất tiêu.
Từ khi có nhà mới và tình nghi chồng “bắt đài khác”chị rút toàn bộ con cái đến nhà mới ở bỏ anh chồng một mình chơ vơ, anh phân vân “đi cũng dở mà ở cũng khó” nhưng anh chọn ở giữ nhà không đi theo. Anh thường tâm sự với bạn bè: “Mình tuy không hơn gì ai nhưng mình cũng có nhà cửa đất đai sự nghiệp chẳng qua là “nó” muốn “Lật kèo” mình thôi. Bạn bè và cả hàng xóm cũng khuyên: “Về với bả đi ông ơi”, như bị đụng vào cái nhọt anh “xừng” lên “Hay nhỉ, hay thật đấy! tôi ở nhà chứ có đi đâu mà về, ai bỏ đi không về thì thôi”.
Cuộc chiến tranh lạnh kéo dài đã hơn 10 năm không ai chịu thua ai, lúc này mấy đứa con của anh khi không cần Hộ Khẩu cũng chẳng về thăm, có gọi điện thoại cho nó chỉ nghe tiếng nhạc chuông rồi tút …tút…tút…, tinh thần anh “rớt” thê thảm . Ở nhà giữ nhà ăn hết vốn liếng đổ nợ đổ nần mà không làm ra đồng nào anh bắt đầu run anh rà soát lại tình hình sực nhớ ra trong số bợm nhậu với anh thì có một thằng em nó có cửa tiệm Sửa xe thế là anh “eureka” tìm thấy rồi một tia sáng ở cuối đường hầm, anh sang nhà hàng xóm nhờ mấy đứa nhỏ hàng xóm sang nhà anh chơi hoặc học bài, “nếu có gì” bấm điện thoại cho anh và anh cài sẳn chế độ gọi nhanh cứ bấm số 1 là gọi anh, khi cần về nhà cứ khóa cửa lại khi nào anh về sẽ sang nhà lấy chìa khoá, anh đã mở được cái “nút thắt họng” anh rồi.
- Thoát hiểm ngoạn mục.
Như chim sổ lồng anh lao vào công việc như điên thế là khỏi chết đói rồi, rồi một hôm có một khách hàng là một thiếu phụ nhỏ nhỏ, xinh xinh đến sửa xe “bệnh chứng” là đang đi tắc máy, anh kiểm tra nhanh: Lửa có, xăng không, mở bình xăng xem, còn đầy, anh thay cái lọc xăng máy nổ ngọt xớt…. Thế là quen rồi nhé hai bên “nghía qua nghía lại”, anh mở một cuộc “điều tra sơ bộ” thì được kết quả: 35 tuổi, chồng chết, có hai con một trai một gái. Ây da!! Sau một thời gian “điều tra bổ sung”. Anh quyết định làm đơn xin ly hôn, anh thường xuyên vác “cái xác ma ốm đói nhếch nhác” đi thăm mấy đứa con quên cha. Ngày ra tòa chị ngó cái thấy cái tướng anh “thấy ớn” thế là chị OK cái rụp còn anh thì ủ rủ như gà mắc H1N1 thấy thương luôn.
Chiều hôm ấy anh “hú” chiến hữu tụ lại làm một cái gọi là “Mừng giải hạn” và đã được các chiến hửu đóng góp “quánh”một trận bịnh luôn mấy ngày. Thế là “ trái tim ngục tù” của anh đã được giải thoát. Anh lân la đến nhà Bố mẹ của thiếu phụ trẻ và ít lâu sau đó một đám cưới tưng bừng được tổ chức với sự trợ giúp của các chiến hửu gần xa, khỏi nói ai cũng biết là vui hơn ngày Tết, lê lết hơn ngày thường… Ngôi nhà của anh giờ đây đầy ắp tiếng cười và tiếng bi bô tập nói của đứa con trai hai tuổi rưởi của vợ anh.
Mặt trời đen quá đen.
2:15:50 PM Friday, August 07, 2009 1046 words
From: Nguyễn văn Tường.
306 Ấp Phú Sơn, Xã Bắc Sơn, Huyện Trãng Bom,Tỉnh Đồng Nai.
Số ĐT: 0618661682.