Phải chăng tìm đựoc tình xưa
Hồn về ghé bến tịch liêu
Không ai tiển bứoc hắt hiu gió buồn
Bình yên đâu, nứoc về nguồn?!
Lặng nhìn mây tím thả buông...vô tình
Sóng nhịp nhàng , dạ lung linh
Yêu thương ngày ấy , giờ mình xót đau.
Cuộn dâng kỉ niệm bạc màu
Trào lên kí ức....biệt chào vẫn chưa.
Chờ ngừoi như hạn chờ mưa
Ngừoi yên giấc ngủ, tình xưa đâu rồi.
Phương trời một kiếp lẻ loi
Đó, đăng....thiếu bạn , như tôi vắng mình.
Nhớ hương thoảng cánh hoa quỳnh
Nhung mềm sắc thắm ,bện tình năm nao
Dạt dào hạnh phúc vừa trao
Dào dạt sầu đắng...ta đau....tiển ngừoi!
***
******
Tự tình (2)
Hồn không bình lặng
Sóng yêu cuộn trào
Chờ ngừoi phương đó
Nhớ nhung dạt dào
***
******
Ngừoi yêu ơi!
Anh ví nứoc sông mênh mong tình ý
Em ví thuyền hoan phỉ--đựơc anh yêu..
Bạc đầu ngọn sóng cứ như trêu
Không có sông thuyền làm sao xuôi ngược
Mây lãng du còn về nơi định trứoc
Chứ xa xôi...mơ ứoc chẳng hóa gần
Biết nói sao để cho anh cảm nhận
Nhớ ai nhiều....sầu.....vương vấn...thẩn thơ
Đi trên phố vẫn mơ --anh bứoc cạnh
Chẳng phép màu...nên cứ...lạnh lẽo em
Nói làm chi...sợ anh...sẽ buồn thêm
Mà không nói...anh muốn nghe lòng nhỏ...
Ngừoi yêu ơi.....nhớ anh nhiều lắm đó
Ở nơi nào cũng có bóng dáng anh
Chỉ sợ duyên như sương trắng mỏng manh
Mau tan biến dứoi trời xanh nắng ấm...!!!
Hồn về ghé bến tịch liêu
Không ai tiển bứoc hắt hiu gió buồn
Bình yên đâu, nứoc về nguồn?!
Lặng nhìn mây tím thả buông...vô tình
Sóng nhịp nhàng , dạ lung linh
Yêu thương ngày ấy , giờ mình xót đau.
Cuộn dâng kỉ niệm bạc màu
Trào lên kí ức....biệt chào vẫn chưa.
Chờ ngừoi như hạn chờ mưa
Ngừoi yên giấc ngủ, tình xưa đâu rồi.
Phương trời một kiếp lẻ loi
Đó, đăng....thiếu bạn , như tôi vắng mình.
Nhớ hương thoảng cánh hoa quỳnh
Nhung mềm sắc thắm ,bện tình năm nao
Dạt dào hạnh phúc vừa trao
Dào dạt sầu đắng...ta đau....tiển ngừoi!
***
******
Tự tình (2)
Hồn không bình lặng
Sóng yêu cuộn trào
Chờ ngừoi phương đó
Nhớ nhung dạt dào
***
******
Ngừoi yêu ơi!
Anh ví nứoc sông mênh mong tình ý
Em ví thuyền hoan phỉ--đựơc anh yêu..
Bạc đầu ngọn sóng cứ như trêu
Không có sông thuyền làm sao xuôi ngược
Mây lãng du còn về nơi định trứoc
Chứ xa xôi...mơ ứoc chẳng hóa gần
Biết nói sao để cho anh cảm nhận
Nhớ ai nhiều....sầu.....vương vấn...thẩn thơ
Đi trên phố vẫn mơ --anh bứoc cạnh
Chẳng phép màu...nên cứ...lạnh lẽo em
Nói làm chi...sợ anh...sẽ buồn thêm
Mà không nói...anh muốn nghe lòng nhỏ...
Ngừoi yêu ơi.....nhớ anh nhiều lắm đó
Ở nơi nào cũng có bóng dáng anh
Chỉ sợ duyên như sương trắng mỏng manh
Mau tan biến dứoi trời xanh nắng ấm...!!!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )





