NHỰA SỐNG
Duyên không lỡ sầu đâu đà đến thế
Nắng đã lên còn nhỏ lệ nửa đêm
Làn cây xanh – ủ rũ cánh hoa mềm
Trong bóng tối cứ ngỡ tình tuyệt vọng ?
Em ơi Em chớ lăn vào cõi mộng
Dù non cao hay biển rộng mông mênh
Con tàu nào có lúc cũng lênh đênh
Sang sóng gió mới hiểu mình đích thực.
Hãy đưa tay lên áp vào lồng ngực
Nghe con tim từng gõ nhịp bay xa
Ở nơi đâu cũng lộng tiếng thi ca
Không tha thiết sao tình Ta cháy bõng ?
Lồng ngực Em vẫn căng đầy nhựa sống
Biết bao lần Anh mộng ước Ta say
Cốc rượu tình Ta chung được cầm tay
Uống đi Em cho tàn canh cay nghiệt !
Sài Gòn - 23/10/2009 - Sông Trà.
Duyên không lỡ sầu đâu đà đến thế
Nắng đã lên còn nhỏ lệ nửa đêm
Làn cây xanh – ủ rũ cánh hoa mềm
Trong bóng tối cứ ngỡ tình tuyệt vọng ?
Em ơi Em chớ lăn vào cõi mộng
Dù non cao hay biển rộng mông mênh
Con tàu nào có lúc cũng lênh đênh
Sang sóng gió mới hiểu mình đích thực.
Hãy đưa tay lên áp vào lồng ngực
Nghe con tim từng gõ nhịp bay xa
Ở nơi đâu cũng lộng tiếng thi ca
Không tha thiết sao tình Ta cháy bõng ?
Lồng ngực Em vẫn căng đầy nhựa sống
Biết bao lần Anh mộng ước Ta say
Cốc rượu tình Ta chung được cầm tay
Uống đi Em cho tàn canh cay nghiệt !
Sài Gòn - 23/10/2009 - Sông Trà.
Không cay đắng đời đâu thi vị
Chả yêu nhiều thi sĩ nào hay...
Chả yêu nhiều thi sĩ nào hay...