📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.689 lượt xem — Trang 12 / 23
Thỏ thẻ lời tình ảo

Ừ khe khẻ gọi tên nhau nha bé
Cái tên ngày đầu mình mới biết nhau
Đừng để lạnh cuộc đời không còn trẻ
Khi trái tim ta cảm xúc dâng trào

Ừ! khe khẻ chạm bàn tay xa thẳm
Dìu nhau đi khi bóng ngã đường chiều
Trong tình thơ anh xác nhận một điều
Duyên tri kỷ anh nợ em nhiều lắm

Ừ! khe khẻ trao nhau nguồn rung cảm
Tựa đầu bên nhau bày giải lời yêu
Hồn bay bổng vút cao như cánh diều
Hoa lòng nở lung linh tươi sắc thắm

Biết là ảo sao vẫn luôn say đắm
Vóc ngọc tay ngà đêm sâu hút sâu
Như dấu ấn chân son trên thềm cát
Nhẹ và êm mặc sóng gió bể dâu
hmhiennhan

CHỈ KHE KHẼ

Chỉ khe khẽ ....
gọi tên em anh nhé
Như những ngày em còn bé tèo teo
Đừng đứng lặng Đông ùa về lạnh lẽo
Có còn không hay quên mất em rồi

Chỉ khe khẽ ....
chạm bàn tay thật ấm
Dìu em đi khi nắng ngã về chiều
Ở bên anh em nghe nói bao điều
Em ngoan nhé tình cho em nào thiếu

Chỉ khe khẽ ....
bên bờ vai nhẹ nhẹ
Em tựa đầu anh vẽ bức tranh yêu
Mây trời xanh tung gió thổi cánh Diều
Mùi hoa Cúc quyện hương tình thơm ngát

Chỉ khe khẽ ...
như bàn chân trên cát
Nhẹ mà sâu ru theo sóng miên mang
Còn dấu ấn tình chúng mình anh nhé
Chân hôn chân sóng mãi vỗ êm đềm./.
Nilan
Đăng nhập để trả lời
0
Tim nghẹn lời từ biệt

Melbourne mùa nầy đầy những cơn mưa
Cũng nhiều nắng ấm như trời vào hạ
Em sưởi ấm tim mình bằng ngọn lửa
Tình nhạt nhoà , sóng đã chạm phong ba

Trăng của chúng mình tạm lánh phương xa
Trời Sài Gòn cũng giăng nhiều mây tím
Ta gặp nhau giữa đỉnh sầu khởi điểm
Hạnh phúc trăm năm
Khoảnh khắc ê chề

Mùa Xuân phương đông sắp sửa trở về
Nhưng mùa đông lạnh
Bàn giao quá trễ
Tính sổ cuộc đời
Thiên di dâu bể
Anh trắng tay
Tan giấc mộng giao kề

Em quay đầu ,tỉnh giấc giữa cơn mê
Để ngấn lệ
rĩ trào đôi mắt biếc
Anh lạc lõng giữa thiên đường hoang phế
Như ánh trăng cô đơn
Vàng vọt khuyết

Trong tình yêu
Anh thường hay thua thiệt
Chẳng phải dại khờ
mà để trả ân
Em muốn chôn sâu tình vào đáy huyệt
Anh nghẽn nghẹn  lòng, từ biệt cố nhân

Anh cố ngóng tìm một ánh sao băng
Thầm khấn nguyện xin tình ta sống dậy
Trong lòng anh
Dấu ái vẫn đong đầy
Gom cay đắng để đốt thành khói trắng

Anh không muốn đời em thêm gánh nặng
Vai em gầy, mắt cũng đã thêm sâu
Anh không thể làm phiền em nữa đâu
Nếu hạnh phúc nhạt nhoà
Không toả sáng...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như mình sợ yêu nhau?

Hình như mọi chuyện vẫn mơ hồ
Dù hai đứa yêu nhau là hiện thực?
Hình như em muốn chạy trốn phiền phức
Biển và thuyền để mặc sóng cuốn,xô?

Điều sâu kín nhất đâu phải hư vô
Đời cần nhất sự quan tâm chia sẻ
Giữa những khúc quanh âm thầm lặng lẽ
Hình như một thời mình đón nhận nhau

Một chút sóng lòng làm ta xôn xao
Dù khoảng cách có rất nhiều lối rẽ
Em đóng tốt vai người vợ, người mẹ
Thầm trách anh tình cảm quá đa đoan

Có những lúc em phải ngậm bồ hòn
Phân tích điều có thể và không thể
Bản năng,lý trí  đi đôi không dể
Người ta thường mù quáng trong tình yêu

Tuy ý nghĩ có khác biệt ít nhiều
Nhưng hình như...ta vẫn đều hiểu biết
Tình cảm ta lạnh lùng rồi thắm thiết
Cải nhau nhiều chỉ để nhớ thương thêm

Không phải trò chơi cút bắt trốn tìm
Hình như,chắc chắn...ta đều có thể
Như trời đất trãi qua bao dâu bể
Vẫn nối liền nhau như máu nuôi tim

Từ Melbourne em hé lộ nỗi niềm
Yêu và ghét chong chênh trên hố thẳm
Em hoảng sợ bởi yêu anh say đắm
Vẫn nghi ngờ hiện thực với ước mơ

Con sóng tình muốn vượt khỏi bến bờ
Nhưng lo lắng đại dương sâu ngăn trở
Sự bất nhất luôn làm anh ngộp thở
Chúng mình sợ ,nhưng lại rất yêu nhau
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lệ rơi trong lòng!

Melbourne xa thẳm mịt mờ
Những kỷ niệm cũ vật vờ,
 lênh đênh
Trái tương tư chín buồn tênh
Anh chìm biển nhớ, bắt đền em yêu

Hoàng hôn đã tắt nắng chiều
Em đi từ ấy liu xiêu tim gầy
Nhìn trời!
Trắng xoá khói mây
Trăng Melbourne có tròn đầy không em?

Sài gòn ngày ấy ấm êm
Đôi ta chung bóng đêm đêm tự tình
Rạng ngời hạnh phúc tâm linh
Gái ba con vẫn đẹp xinh vóc ngà

Sóng mài ghềnh đá bến xa
Hương yêu đỏ thắm, nhạt nhoà rồi phai
Bên đời anh chẳng còn ai
Tìm con đường cũ
Gió bay mộng rồi

Nhìn thời gian lặng êm trôi
Trăng rơi! nước chảy!
Bồi hồi hồn anh
Ngàn năm biển vẫn trong xanh
Nhưng người năm cũ
Rẽ quanh góc trời

Nghẹn ngào gọi
Cố nhân ơi!
Tránh đâu?
Những giọt lệ rơi  trong lòng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khó trả lời em

Mây bay về đâu rất là khó đoán
Câu hỏi nầy em hãy hỏi gió mây
Gió đưa mây hay là mây theo gió?
Không dể trả lời như đó với đây

Sợi nhớ sợi thương vướng víu ngày ngày
Không duyên nợ sao nhớ nhau nhiều vậy?
Nỗi lòng đem trút ra đầy trang giấy
Còn trộn hoà  giữa thật ảo tỉ?nh  say

Duyên trăm năm dâu bể khó giải bày
Mặc rượu quan hà ngọt chua hay đắng
Nếu là tri kỷ thì ta uống cạn
Rối rắm làm gì chuyện của tương lai

Như nắng cuối chiều thì phải tàn phai
Đợi đến ban mai sáng tươi trở lại
Nụ tầm xuân sẽ trổ hoa kết trái
Dù gió mưa đời mấy đợt phủ vây

Quỷ thời gian hai đứa không còn dài
Hãy cứ đường hoàng thả câu trao gởi
Dù không gian có cách xa vời vợi
Xin em đừng vội nói lời chia tay
hmhiennhan

TẠM BIỆT NHÉ

Hoạ lại bài Vĩnh biệt tình thơ của HN

Tạm biệt nhé!
Giấc chiêm bao lầm lỡ
Em đã mơ và đã mộng xa xôi
Với tay hái trái đời trên đỉnh núi
Để bây giờ em trượt ngã đơn côi

Để bây giờ trong góc tối mình tôi
Thắp ngọn nến đốt lòng câu từ giã
Em về thôi bởi hồn em đã ngã
Phút mong chờ em vật vã cơn đau

Em gọi anh như tiếng vọng rừng sâu
Gỏi theo gió không có câu vọng lại
Em nuốt nghẹn gượng cười trong tê tái
Lại dối mình như đã chắng giận ai

Em sợ cô đơn về  buổi sớm mai
Nhà quạnh quẻ không tiếng ai chào hỏi
Em khờ khạo như núi cao vòi vọi
Ôm tình không mà mong mỏi thương yêu

Em nhớ anh đợi sáng đến trưa chiều
Mọi ngóc ngách em lục tìm từng phút
Em đau lắm khi thấy anh hạnh phúc
Bên nhà người anh mở nụ cười tươi

Em nhủ thầm ừ cũng chỉ thế thôi
Rồi lại khoác áo tang vào đêm vắng
Rồi âm thầm em vo từng trái đắng
Nuốt dỗi hờn trong sâu lắng đêm thâu
 
Tạm biệt nhé!
Để em còn đi tiếp
Về phiá chân trời chẳng có mộng mơ
Trong sỏi đá đôi chân hờ lỡ nhịp
Chút hương xưa còn lại thoáng ơ hờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh đợi em về

Hmhiennhan

Trời cuối Thu , Sài gòn mưa ngập nước
Góc vườn xưa cúc cũng đã trổ hoa
Em đâu rồi người phụ nữ hiền hòa
Quay về nhé,để cùng anh sánh bước?

Em còn nhớ lời hẹn hò năm trước?
Chúng mình tái ngộ  nơi chốn cố hương
Dù cuộc đời phải lưu lạc tha phương
Cũng không thể chia cắt tình ta được

Sóng đại dương bềnh bồng xô con nước
Em bặt  tăm chìm nổi kiếp lênh đênh
Chiếc  thuyền tình vẫn chưa về đến bến
Biết bao giờ anh mới gặp lại em?

Biết bao giờ được trọn giấc ngủ êm
Bởi tiếng ru hời âm vang dĩ vảng
Ánh mắt Hồng Nhung nhìn anh sâu lắng
Thêm hương thầm lảng đãng dưới bóng trăng

Anh thẩn thờ chờ em trên phố vắng
Rượu trùng phùng mới chạm nút đã cay
Đang mơ chăng? bước chân ai đè nặng?
Gió lào xào nghịch tóc rối anh bay...

Hồn trăng khuya trên xác lá vàng phai
Anh góp nhặt đốt lên hòa mây trắng
Ôm cô đơn mỏi mòn theo năm tháng
Em phương xa cảm nhận hãy quay về
hmhiennhan

CHỜ!

Em đã chờ anh suốt đêm nay
Bên song Thu gõ nét hao gầy
Cây buồn gió cuốn trơ trụi lá
Ngọn nến mỏi mòn cháy đời phai

Anh có kịp không? về tối nay
Đông mang tuyết phủ suốt bao ngày
Em ôm rét mướt lồng hoang vắng
Ghế đá khóc thầm vắng bóng ai

Em đợi anh về đêm vỡ nát
Tay đan tay ngón dạ buồn lây
Nỗi nhớ ùa về cay lòng mắt
Đêm cứ rót đầy chén quắc quây

Em nghiến cơn đau mềm vách đá
Tựa hồn bên cửa tắm men say
Đêm trải cô đơn mình em uống
Em đã chờ anh , anh có hay?
NguyenNiLan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình còn trong mộng

Mây bay về đâu rất là khó đoán
Câu hỏi nầy em hãy hỏi gió mây
Gió đưa mây hay là mây theo gió?
Không dể trả lời như đó với đây

Sợi nhớ sợi thương vướng víu ngày ngày
Không duyên nợ sao nhớ nhau nhiều vậy?
Nỗi lòng đem trút ra đầy trang giấy
Còn trộn hoà  giữa thật ảo tỉnh  say

Duyên trăm năm dâu bể khó giải bày
Mặc rượu quan hà ngọt chua hay đắng
Nếu là tri kỷ thì ta uống cạn
Rối rắm làm gì chuyện của tương lai

Như nắng cuối chiều thì phải tàn phai
Đợi đến ban mai sáng tươi trở lại
Nụ tầm xuân sẽ trổ hoa kết trái
Dù gió mưa đời mấy đợt phủ vây

Quỷ thời gian hai đứa không còn dài
Hãy cứ đường hoàng thả câu trao gởi
Dù không gian có cách xa vời vợi
Xin em đừng vội nói lời chia tay
hmhiennhan

Em đi rồi

Hoạ lại thơ hmhiennhan

Gởi lại anh con phố xưa rộn rã
Em đi rồi..... nắng có ngã trên vai
Em bây giờ thôi lược dắt trâm cài
Mang nỗi nhớ hình hài thêm chua xót

Em đi rồi.... anh có còn đứng đón
Thuở hẹn hò bên quán nhỏ chiều buông
Bản tình ca có hát để anh buồn
" Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng?"

Là bài ca em mang theo ngày tháng
Đêm tiễn đưa anh rót nhẹ bên tai
Chưa chia tay anh buông tiếng thở dài
" Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng"

Xa anh rồi ... những đêm em thức trắng
Đếm thời gian thầm lặng giọt cách ngăn
Em sợ mai khi phố lúc lên đèn
Em đi rồi..... anh quên câu thề hẹn
Nguyễn Ni Lan
Đăng nhập để trả lời
0
Còn không em,Sài gòn ngày ấy?

Sài gòn tao ngộ như mơ
Gặp em trước mắt còn ngờ chiêm bao
Sân ga bốn mắt nhìn nhau
Nói sao cho hết xuyến xao trong lòng?

Hạnh Phúc đã gặp Mây Hồng
Bóng Hồng Nhung tỏa sáng hồng đời anh
Chìm trong tạp chủng âm thanh
Sài Gòn đêm xuống bao quanh biển người

Thành Phố tràn ngập tiếng cười
Bên em càng thấy thắm tươi xuân tình
Nửa đời rong ruổi linh đinh
Bây giờ mới nhận ra hình bóng nhau

Cao ốc che lấp ngàn sao
Sài gòn huyền ảo đèn màu đỏ xanh
Vẫn còn mái ngói nhà tranh
Thuỷ chung với mối duyên lành phương xa

Dẫu trời đất có bao la
Phải duyên chồng vợ đôi ta cận kề
Nghe theo tiếng gọi hồn quê
Đáp cánh chim sắt em về bên anh...

Nắm tay hai đứa song hành
Sài gòn, Chợ lớn lối quanh đường dài
Quận bảy giờ lắm đổi thay
Phú mỹ Hưng ngắm trăng cài tóc mây

Gió đùa ngã ngớn với cây
Đêm khuya hai đứa ngất ngây hương tình
Hoà chung ánh mắt lung linh
Vượt qua tăm tối bình minh sáng dần
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân hồng vẫn đến

Xuân về khởi sắc cỏ hoa
An bình, hạnh phúc mọi nhà đón mong
Thương người gạo chợ nước sông
Kiếp nghèo còn mãi long đong kiếp nghèo

Dốc tình ta bước cheo leo
Như trăng nửa mãnh buồn treo ngang trời
Thềm xuân hoa bướm vẫy mời
Ta thay áo mới Hong phơi nụ cười

Xế chiều tuổi quá năm mươi
Phong sương mấy độ nhạt tươi xuân lòng
Xuân hồng hy vọng còn không?
Còn chờ giá lạnh mùa đông qua đời
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Xin mẹ tha tội cho con

Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề

Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc

Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót

Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ

Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non

Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ tình suốt đời không trả nổi

Yêu em rồi suốt đời anh mắc nợ
Từ sơ giao Nợ kéo đến bây giờ
Nợ lời hứa ,Nợ ân tình dang dở
Khép mắt rồi Nợ vẫn đến trong mơ

Chiều sân bay lần đầu ta gặp gở
Bốn mắt dõi tìm sáng đẹp trời thơ
Thương làm sao dáng mệt mỏi, bơ phờ
Bởi khoảng cách từ hai miền lạnh nóng

Em gởi trọn anh tình yêu sâu rộng
Hạnh phúc nặng đầy cảm xúc thân thương
Những món quà quý em chất đầy rương
Cũng không bằng được trái tim thánh thiện

Ba tuần trăng mật  tỉnh thành phố biển
Xác hồn quyến luyến chẳng muốn rời nhau
Dù có lúc mình tranh cải ồn ào
Vì anh khờ dại nẩy sinh lắm chuyện

Xa em rồi anh mới biết mình điên
Chẳng hiểu thấu nỗi lòng em trăn trở
Và cứ thế suốt đời anh mắc nợ
Nợ tình em phủ kín mít  nguồn  thơ
hmhiennhan

RỒI TỪ ĐÓ.......

Rồi từ đó
không còn mơ với mộng
Tay hững hờ níu phải vạt hư không
Tình bao nhiêu ai lấy thước đo lòng
Dài hay ngắn khi thời gian ngóng đợi

Rồi từ đó
Chút tình anh trao gởi
Em ngậm cười nghe vời vợi chua cay
Tình chỉ cho đâu phải nợ trả vay
Sao ân ái đổi thay bằng nước mắt


Rồi từ đó
Tiếng đàn sai cung bậc
Con thạch sùng cũng tặc lưỡi xót thương
Giọt mưa Ngâu rả rích suốt đêm trường
Gởi con nước cuốn sầu vương  về biển

Rồi từ đó
Sóng lòng ấm vang tiếng
Không bến bờ con sóng vỗ triền  miên
Em rũ rượi khi chiều nghiêng nắng sợi
Cỏ cũng buồn ôm cả mảnh tình rơi ./.
Nilan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ảo thôi em

Người nói yêu anh thì cũng  hơi nhiều
Nhiều như những người nói yêu em vậy
Sự thật đó là những tàu bay giấy
Hoạ thơ tình,tình chỉ có trong mơ

Em hiểu rồi còn giả bộ ngây thơ
Người trong mộng tất sẽ bay theo mộng
Nhưng đại dương dẫu có nhiều bão sóng
Vẫn còn tình bạn vượt mọi bến bờ

Nếu trời cao phát ban ta duyên nợ
Chẳng khoảng cách nào cản được đôi tim
Không gian bao la chung một nỗi niềm
Thơ lãng mạn nhưng người dưng đôi ngả

Như hoa đẹp phải nhờ thêm cành lá
Thơ tình yêu cần đậm vị thiết tha
Bản tình ca ghép nhiều tên đàn bà
Vẫn là ảo ảnh những lần xướng hoạ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Một thuở tình vấn vương

Mình thuộc về hai thế giới khác nhau
Ngày và đêm cách chia khi lên mạng
Tuổi hoàng hôn vẫn ươm nhiều lãng mạn
Lòng lâng lâng trong xúc cảm dạt dào

Nhiều đêm buồn anh lặng ngắm trăng sao
Thương bên ấy ngày đêm em tần tảo,
Miền đất hứa cũng rẫy đầy gió bảo,
Đâu phải thiên đàng trong giấc chiêm bao?

Cuộc đời nhiều lúc không như mộng
Người đến rồi đi ôi! đàn ông
Để lại hồn em nhiều khoản trống
Hạnh phúc ươm hồng hoá hư không

Anh tin tưởng mình không thất vọng
Để chiếc đò tình cặp bến sông
cuối đời xuân đến đem hy vọng
Lạnh giá trời đông vẫn ấm lòng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo ảnh và hiện thực


Anh đã gặp người đàn bà trong mơ
Có học thức ,dung ngôn  và thành đạt
Họ ở trên nhiều miền của trái đất
Đến rồi đi nhanh như chiếc bóng mờ

Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ?
Đẹp như Thuý Kiều hay xấu như Thị Nở?
Xin đừng làm cho  trái tim Anh tan vỡ ,
Để Anh được suốt đời vay và trả nợ
Yêu Em hơn  Người thi sĩ yêu thơ

Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ ?
Đừng bắt tội anh  không cần chứng cớ?
Đừng bao giờ làm cho Anh ngộp thở
Bằng  lời ghen hờn oán trách  ngu  ngơ

Ta gặp nhau chắc cũng thật tình cờ?
Hay có sự an bày của số phận ?
Để tình  yêu bắt đầu từ nổi nhớ
Sâu lắng âm thầm  kết nối duyên tơ

Hời Người đàn bà Anh gặp trong mơ?
Đừng nói với anh bằng ngôn ngữ khác
Đừng đem tình yêu bán buôn đổi chát
Yêu chân thật thì không thể lập lờ

Hãy để cuộc đời trọn vẹn giấc mơ
Khúc nhạc lòng ngân êm từng nốt nhạc
Gương trời đất thiên thu dẫu có khác
Vẫn dính liền nhau như thuở hoang sơ
hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Nghìn trùng biển sóng trùng dương

Buồn lắm chứ khi tiếng lòng than thở
Lạc vào vùng ảo vọng biển mù khơi
Anh và em biền biệt hai phương trời
Vương vấn chi để tình yêu lầm lỡ?

Nỗi lòng anh đã lý giải trong thơ
Biết người ảo sao ôm vào cõi nhớ
Từ buổi ban đầu quen nhau bở ngỡ
Rồi hiểu nhau thắm thiết đến bất ngờ

Hồn đồng cảm mới kết mối duyên tơ
Nửa kiêu sa, nửa đong đầy lãng mạn
Yêu màu tím, yêu thiên nhiên hoa cỏ
Yêu thiên đường đôi lứa bước lang thang

Lời thị phi như hòn đá chắn ngang
Cản sao được khát vọng ta bay bổng
Trong thế giới phẳng rộng lớn miên man
Em cứ để nhạc tình vang ngân thanh thản

Cuộc sống nầy đầy những chuyện trái ngang
Hạnh phúc đâu chỉ áo cơm danh lợi?
Còn điều bí ẩn ta chưa thể nói
Hãy mượn đời khoảng trống tạm vui chơi

Mộng trong mộng và thơ lẫn trong lời
Chẳng duyên nợ vẫn nói chờ nói đợi
Vẫn nồng nàn những câu thơ trao gởi
Như đã yêu, như tim mở cửa mời
hmhiennhan


Đoạn tiếp bài thơ VÀ NHƯ THẾ cho Hiennhan với bài thơ

Thực và ảo-khoản cách nghìn trùng



Rồi một ngày rượu tình là chén đắng
Một mình em uống cạn lệ tràn môi
Tiếng yêu anh không dành chỉ riêng tôi
Như con gió hôn cây rừng trăm ngã

Và như thế em nghe hồn mệt lã
Khi chiều buông em xa lạ trong anh
Như người không quen biết chân thành
Tình yêu ảo mong manh mà tha thiết

Mang khờ dại em mơ trời xanh biếc
Mơ gió về cho cành lá đong đưa
Mong trời tạnh sau những cơn mưa
Cho đời rọi được ngàn tia nắng ấm

Điều mơ ước không trong tầm tay nắm
Em bơ vơ giữa phố chợ đông người
Anh gieo ai tiếng cười vui rộn rã
Em cố tìm, đâu? thật, giả chua cay

Lại tìm quên từng giây phút đắm say
Đã một lần lỡ trót vay mộng ảo
Đã một lần con tim thầm khẻ bảo
Rằng đã yêu đã nhớ một dòng thơ..
Nguyễn Ni Lan
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn vui đêm phố núi

Cà phê phố núi không đen đặc
Đậm đà mùi thơm đắng tinh khôi
Môi em thắm không hề ướp mật
Vẫn nồng nàn quyến rũ môi tôi

Ánh mắt em có gì muốn nói?
Mới liếc nhìn chân vướng bước đi
Giữa đêm đông cao nguyên hùng vĩ
Tôi chợt thèm khoảnh khắc mê ly

Trái tim em chứa gì huyền bí?
Cứ nhấp nhô như thể gọi mời
Tôi miên man thả rong ý  nghĩ
Thật ảo còn lấn cấn chơi vơi!

Phía sau vùng nhạy cảm lả lơi
Là hố thẳm mù tăm tuổi  trẻ
Thôi cứ để cho đời lạnh tẻ
Nhưng núi rừng sạch sẽ em ơi!
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngán ngẫm nỗi lòng

Lời thơ buồn như tâm sự của ai,
Có dòng châu lệ hòa chung rượu đắng
Làm anh nhớ lại một thời lãng mạn
Yêu một người nhưng mộng sớm tàn phai

Anh đâu phải là một kẻ bất tài
Để gả tiểu nhân trút lời hổn xược
Thôi! đành chấp nhận làm người chiến bại
Cho gả và em phỉ nguyện hẹn ước

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? phức tạp lắm em ơi!
Như vầng trăng cô lẻ giữa sao trời
Mặc cuộc sống xoay tròn hay xuôi ngược...
hmhiennhan

nguyennilan

LÀM SAO AI BIẾT

Làm sao ai biết được chuyện ngày sau
Chiếc áo tình yêu rồi sẽ phai màu
Hỏi trời đất cũng nào đâu có biết
Hỏi thử lòng, lòng bổng buồn thiu

Thôi Nhân nhé đừng than trách chi nhiều
Hãy chấp nhận chuyện tình yêu là thế
Cứ vui lên khi ta không có thể
Giữ cuộc tình cho hai kẻ tâm giao

Hiennhan! bài thơ khó quá à, Nilan không thể nào họa được, Hiennhan đừng buồn nghen
Đăng nhập để trả lời
0
Một vùng quê Long an

Quê hương tôi lượn lờ con sông nhỏ
Mưa nắng hai mùa lắng đọng phù sa
Mùa xuân về trời đất nở thêm hoa
Trai gái hồn nhiên thả những câu hò

Đường về Mỹ lệ khúc khuỷu quanh co
Đình ông Tiếng uy nghiêm ngay đầu ngõ
Dấu chân Trương Định mãi còn lưu đó
Đám lá tối trời khiếp lũ Lang sa

Em về đây gội sạch bớt phồn hoa
Ngắm ánh trăng quê êm đềm toả sáng
Dân Mỹ lệ không giàu nhưng hào sảng
Lãng mạn, hào hùng vượt mọi khó khăn

Bánh phồng, bánh tráng tết phơi đầy sân
Bông lúa Chợ đào thơm hương ngan ngát
Hồn quê hương trắng trong như tiếng hạc
Như con người chất phác đất Long an
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân mộng

Mùa xuân ngấp nghé trước thềm
Gió xuân nhẹ thổi ru êm đất trời
Chào nhau,cạn chén rượu mời
Rồi ta trao gởi đôi lời chúc xuân

Năm mới rũ bỏ gian truân
Dắt tay cùng dạo chợ xuân bên nhà
Hồng nhung mơn mởn kiêu sa
Với bông vạn thọ làm quà mẹ cha

Mai còn e ấp búp hoa
Giao thừa hé nhị chắc là vận may
Kiểng vườn tạo dáng cọp, nai
Long,lân,qui ,phụng so vai,ngẩng đầu

Phúc,lộc,thọ vuốt chòm râu
Đủ đầy ý nghĩa sống lâu sang giàu
Huệ ,lan tươi tắn tự hào
Toả hương tranh với quấc ,đào thấp cao

Nắng xuân tươi đẹp sắc màu
Tình xuân xin giữ bên lâu
nụ cười
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đời đen như đít chảo



Nếu em chán những câu thơ áo não
Thì anh sẽ gởi những bài thơ vui
Dù nụ cười hăng rết (hết răng) vướng ngậm ngùi
Đem công chứng chẳng có gì giả tạo

Anh thèm em như thèm cơm thèm cháo
Miệng móm làm sao xơi cạp ngô khoai?
Trà đá, cà phê uống tạm lai rai
Giá cả cà giật chắc anh ...khô máu

Chiếc xe cà chớn đem cầm chạy gạo
Thân chủ không cầm còn sủa không không
Thử trưng triển lảm xe nặng hơn bông
Một khối sắt mà xem như đồ ảo

Buồn viết lá sớ cậy nhờ ông táo
Cầu quỷ chùa em sớm đến bên anh
Em đừng đạp,đá anh như trái banh
Vắt chanh bỏ vỏ thì anh níu áo

Cuộc đời nầy tối thui như đít chảo
Muốn tu hành lại sợ dính tương chao
Nếu Phật độ cho gặp ả Thị Mầu
Có trọc đầu anh cũng xin vô đạo
hmhiennhan

Hi hi quỷ chùa không phải là gọi xéo tên em mà ám chỉ tiền em như ngân quỷ nhà chùa
Xin vô đạo không phải là bước vô đạo mà là không có đạo
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Hồng ngày ấy

Xuân hồng thắm sắc mai,đào
Giàu nghèo ai cũng gởi vào ước mơ
Hồn nhiên ở tuổi ngây thơ
Em che nón lá giả vờ không quen

Sao lòng lại nỗi lửa ghen
Khi nhìn anh đứng kề bên một người?
Môi xinh em nở nụ cười
"Chúc cho anh chị đẹp tươi xuân đời"

Trời thương đổ trận mưa rơi
Giữ chân hai đứa một nơi tâm tình
Gió cuốn tà áo rung rinh
Thẹn thùng em đứng khép mình sát anh

Mưa xuân trời tạo điềm lành
Vậy mà hai đứa không thành nợ duyên
Ván xưa người đã đóng thuyền
Em xưa giờ đã truân chuyên xứ người

Tuổi mình xấp xỉ năm mươi
Bèo mây gặp lại vẫn tươi xuân lòng
Nếu không thành vợ,thành chồng
Xin thành tri kỷ bềnh bồng nhớ nhau...
hmhiennhan
 
 
Mưa buồn nn_q86

Anh có tin?em trở về quê cũ
Nơi thánh đường,ấp ủ lời nguyện em.
Cố gắng tìm,đã dõi mắt nhìn xem
Nhưng nào thấy,người xưa đợi nơi ấy

Thuỡ mười bảy gữi tình yêu ở lại
Nơi thánh đường lời khấn nguyện lòng em
Tình hai ta sẽ mãi mãi êm đềm
Nhưng thời chiến,khiến đôi mình xa cách

Buồn lắm anh,những lá thư oán trách
Vượt đại dương,em viết dưới trăng vàng
Khóc thời cuộc sao sớm vội ly tan
Để hai ta bàng hoàng trong ly biệt

Em trở về mang hương tình luyến tiếc
Cái bắt tay với tha thiết yêu thưong
Nhưng sự đời cũng lắm nhiều nhiễu nhương
Xin anh hiểu,đừng oán hờn thêm nữa.
muabuon_nnq86
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy để quá khứ ngủ yên

Thú thật em anh không hề yếu đuối
Bởi cuộc đời quen gió bụi phong sương
Chuyện hợp tan, tan hợp cũng bình thường
Người bội bạc thì dại gì luyến tiếc?

Anh đọc kỷ từng câu thơ em viết
Lòng chạnh buồn cho số phận của nhau
Mộng không tròn để khổ hận về sau
Tình đẹp mấy cũng trở thành phế tích?

Cuộc đời nầy chẳng  có gì duy nhất
Chính Hương tình đánh thức giá băng tan 
Khổ đau nào sống mãi với  thời gian ?
Khi hạnh phúc nhiệm mầu  đang đến thật ?

Từng tế bào em rung lên cung bậc,
Hãy mở cửa lòng tiếp nhận tình say
Anh tự nguyện làm một kẻ lưu đày
Trong vòng tay của người  yêu quý nhất...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bến xưa trăng đã vỡ

Chuyện chúng mình đã đi vào huyền thoại
Hai một ngày ảo ảnh phải không em?
Anh tìm nhặt lại dấu ái thân quen
Sao người xưa cứ ngập ngừng tiến thoái?

Ánh trăng xưa vẫn êm đềm soi lối
Người năm xưa chẳng còn muốn đợi chờ
Em lững lờ trên dốc nhớ lẻ loi
Tình đỏ thắm buông hồn theo trăng vỡ

Thơ luyến lưu ru hồn em nức nở
Hết nên thơ nên bóng nguyệt phải mờ
Để lại đời núi đá buồn ngẩn ngơ
Nhìn mây xám lạnh lùng gieo cách trở

Nguyệt lão ơi! người đã nối dây tơ
Sao chẳng giúp cho chúng tôi tròn mộng?
Tình lỡ rồi tàn tro bao hy vọng
Xuân giao mùa nhưng đã chết hoa mơ

Dáng yêu kiều chập chờn trong cỏi nhớ
Rượu cạn bầu uống mãi chỉ thêm say
Chẳng còn gì định mệnh đã an bày
Đành chia tay ,xoá hết đi duyên nợ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngậm ngùi tóc đã nhuốm sương

Tự nhiên tôi thấy chán đời?
Câu thơ trên Nét toàn lời xót xa
Cảm thông tâm sự người ta
Lời thề vàng đá thật là ngây thơ.

Bướm hoa gặp gở tình cờ
Biết đâu tái ngộ phải chờ kiếp sau?
Trăm năm mộng tưởng có nhau
Cận kề mới rỏ vàng thau mỏng dầy

Tình bay theo gió theo mây
Còn chăng nổi nhớ đoạ đày trái tim?
Nổi buồn trĩu nặng đêm đêm,
Giấc mơ hạnh phúc ấm êm  xa rời

Nửa khuya loé bóng mặt trời?
Tìm đâu một nửa buông lời nhớ thương?
Lưu đày trên chính quê hương
Vô hình nhưng lại vô phương vẫy vùng.
 
Đại bàng sống với bọ hung,
Chí hùng lực kiệt cạn cùng tháng năm,
Hạnh Phúc ngày ấy xa xăm,
Thầy cô bằng hữu tri âm đâu rồi?

Ngậm ngùi nhìn lại gương soi,
Nụ cười kiêu bạt phải tôi không trời!
Tóc sương nhuốm bạc bụi đời,
Thân trai  vang bóng một thời còn đâu?

Làm sao để ngẩng cao đầu? 
Khi tôi hoang phí phép mầu thời gian?
Thôi đành số kiếp dã tràng,
Rữa tay để giấc mộng  vàng lãng du

Tôi  về tìm lại tình ru,
Ai người tri  kỷ mùa Thu muộn  màng?
Đưa nhau đến chốn bình an
So dây nối lại tiếng đàn Tương Như
hmhiennhan

Tư mã Tương Như dùng tiếng đàn khởi khúc Phượng cầu kỳ hoàng làm Trác văn Quân say đắm kết nên trang tình sử
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên đường của người mù

Em khuyên tôi chớ đa đoan, khờ dại
Bởi chính em người phụ nữ thông minh
Tôi dại khờ nhưng không để ai khinh
Gặp chuyện trái tai thường hay tranh cải

Tôi không thể biến mình thành người máy
Từng bước nhập vào giai cấp thượng lưu
Học người nhẫn nại quyền biến trí mưu
Tùy thời thế sống ngã nghiêng phải trái

Làm thế nào xu nịnh mấy tên vô lại
Khi nửa đời tôi quen tính thẳng ngay?
Đem lương tâm đổi vật chất tiền tài
Nhìn đồng loại khổ chạnh lòng ái náy

Cuộc đời em được sáng đẹp tương lai
Cũng phải trãi qua nghìn trùng khổ ải
Thành công trên xứ văn minh hiện đại
Không chỉ may mắn còn thêm thực tài

Đừng buồn tôi chọn đi trên lề trái
Vì lề phải cũng đầy ắp chong gai
Đất nước nghèo, dân gánh núi nợ vay
Cũng bởi một phường tham quan, hủ bại

Tự do, dân chủ thì tôi phải cải
Mấy kẻ độc tài chỉ muốn tôi ngu
Đường đến thiên đường đâu chỉ người mù
Như bầy cừu bước lặng im, sợ hải
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo mộng vô thường

Ảo mộng phù du cho một kiếp người
Sinh, bệnh,lão, tử số phần định sẵn
Hạnh phúc chập chờn tan như dãi  nắng
Lợi danh nhảy múa bạc trắng hơn vôi

Hỏi bóng trăng xiêu ngã trên dốc đồi
Khuyết tròn mãi được bao lần viên mãn?
Trăng vĩnh cửu tồn tại với thời gian
Dù giữa muôn sao trăng phải lạc loài

Nếu  là người , tính sao không  phiền toái?
Vật chất đủ đầy chưa hẳn là vui?
Phật với Chúa không thể nào cứu rỗi
Cả biển người luôn  tất bật ngược xuôi

Có lúc hồn tôi tật nguyền  yếu đuối
Trái tim đau cũng bởi xót tình người
Cuộc đời trộn  nước mắt xen  nụ cười
Trong đêm tối mặt trời làm sao sáng?

Rồi đau khổ chỉ giúp tôi  cứng rắn
Thất bại là bài học để thành công
Miễn còn sống còn   chắt chiu  hy vọng
Trời chẳng  phụ ai sáng  tốt tấm lòng...

 Bao nhiêu lần ngụp lặn  trôi  ngược dòng
Phật với Chúa không chỉ đường dẫn lối
Ngày phán xét tôi tin mình vô tội
Vì thế gian còn lắm kẻ tối lòng?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi em chút nắng Sài Gòn
Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn

 Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
 Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
 Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
 Ký thác vào em tất cả xác hồn.

  Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
  Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
  Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
  Để bên nhau ta luôn có thiên đường...
"Mưa vô kiềm toả năng lưu khách,
Sắc bất ba đào dị nịch nhân"
Gần nửa đời hoài mộng hiền thần,
Hạnh phúc như mơ không có thật?
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình mùa hoa phượng
Em nhắc làm chi chuyện một người,
Rời bỏ giảng đường tuổi xuân tươi,
Chỉ vì sống giữa thời loạn lạc,
Tạm biệt người yêu trong ngậm ngùi.


Cuộc đời chinh chiến buồn hơn vui,
Rừng núi ,biên cương chạy ngược xuôi.
Trông về thành phố  buồn trống vắng,
Thục nữ dần quên kẻ phong trần...
 
Mới đó đã phai màu áo trắng,
Đường xưa ,trường cũ bạt phong sương,
Nắng Hạ chói chan trời khói lửa,
Hai bóng người đi chẳng chung đường
 
Chôn lấp niềm đau chốn viễn phương,
Trách cứ gì nhau chuyện vô thường?
Kiếp nổi trôi buồn cho số phận,
Em lấy chồng rời khỏi quê hương...
 
Tuyết rơi xứ lạnh nhiều gió chướng,
Vùng trời kỷ niệm ngút ngàn xa,
Em nhắc làm chi chuyện đã qua,
Mối tình dang dở mùa hoa phượng?
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Hai hướng đi
Xa ngái rồi! mùa hè đỏ lửa,
Chuyện tình cách biệt mấy sơn khê.
Vùng trời kỷ niệm không còn nữa,
Làm sao ta chung lối đi về?
 
Chính định mệnh phân hai lối rẽ,
Phải đâu em bội bạc lời thề.
Tuổi xuân con gái qua rất lẹ
Em lấy chồng trả hiếu,xa quê...
 
Anh nổi chìm trên bến sông mê,
Chôn tình cảm vào trong ký ức,
Cuốn tình thơ chưa phai màu mực,
Ngày vui em phải đứng bên lề.
 
Phượng trổ bông, cuốc lại gọi hè,
Ngôi trường cũ rong rêu mái ngói,
Dòng đời khác hướng xa vời vợi,
Đành gọi nhau tiếng cố nhân thôi...
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0

Hoa Tím đã viết:NHỚ


Nhớ nhung
Nhung nhớ mộng về đâu
Phải nợ đúng duyên bắt nhịp cầu
Chớ để tình em qua tuổi mộng
Trăng già ngóng đợi dưới đêm thâu

Nhớ mong liếc mắt lại thêm sầu
Duyên nợ đa đoan người biết đâu
Tựa cửa dòm trăng non nước khóc
Tình riêng muôn mảnh khó tròn câu

Nhớ nhung bạc phết nặng lòng sầu
Có hiểu lòng ta lắm bể dâu
Em đó anh đây xa dịu vợi
Nhịp cầu muốn bắt phải chờ lâu

Chuyến đò vắng khách khó tìm trầu
Bến lạ mơ hoài dệt mộng sâu
Non nước hữu tình như gió thoảng
Phải lòng quân tử biết tròn câu?

Hoa Tím


Hai nhánh sông đời



Ước vọng trăm năm bắt nhịp cầu,
Đâu ngờ cuộc sống lắm bể dâu.
Ngày tháng thoi đưa qua tuổi mộng,
Bể tình còn chửa biết nông sâu?

Hai nhánh sông đời rẽ về đâu?
Hạnh phúc mỏng manh như bóng câu.
Duyên nợ đa đoan xa vời vợi,
Không giống ảo tưởng buổi ban đầu.

Nhiều đêm thao thức suốt canh thâu,
Nghe trăng gió vọng khúc tiêu sầu,
Thương em bên ấy nhiều sương gió,
Bên nầy cũng ướt sũng mưa Ngâu.

Như kiếp tằm khắc khoải nợ dâu,
Anh mong hai đứa vẹn cau trầu.
Để dôi tim cộng đồng hòa tấu,
Khúc tình xa viên mãn bền lâu...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0