Khói Trắng Còn Vương
Em hãy đi qua đời tôi
Chẳng gì phải tiếc hối
Chữ thủy chung ra khỏi đầu môi
Không đổi màu cũng khác tiếng
Ánh mắt biết cười lúng liếng
Sắc có thừa nhưng chẳng thơm hương
Thay tình đổi bạn là chuyện bình thường
Giả vờ chi những câu quyến luyến?
Cà phê đắng thay lời đưa tiển
Vui hay buồn mà má thắm nhòa sương
Em hãy mang đi tất cả yêu thương
Nhiều thắm thiết chỉ thêm nhiều đau điến
Rồi người thân sẽ thành khách lạ
Lá rụng vàng phai nơi góc hẹn hò
Tôi ngậm ngùi thay đổi mới mộng mơ
Bóng em còn vào sâu cõi nhớ
Nguyễn Hiền Nhân
Em hãy đi qua đời tôi
Chẳng gì phải tiếc hối
Chữ thủy chung ra khỏi đầu môi
Không đổi màu cũng khác tiếng
Ánh mắt biết cười lúng liếng
Sắc có thừa nhưng chẳng thơm hương
Thay tình đổi bạn là chuyện bình thường
Giả vờ chi những câu quyến luyến?
Cà phê đắng thay lời đưa tiển
Vui hay buồn mà má thắm nhòa sương
Em hãy mang đi tất cả yêu thương
Nhiều thắm thiết chỉ thêm nhiều đau điến
Rồi người thân sẽ thành khách lạ
Lá rụng vàng phai nơi góc hẹn hò
Tôi ngậm ngùi thay đổi mới mộng mơ
Bóng em còn vào sâu cõi nhớ
Nguyễn Hiền Nhân
