Người yêu ngốc nghếch
Em là kẻ vô tình còn ngốc nghếch,
Yêu tôi rồi sao không giữ thủy chung?
Đẩy tình ta đi vào vùng đất chết,
Lửa ghen hờn thiêu cháy hết nhớ nhung.
Em có biết tôi đau xót vô cùng,
Khi phải nói nhiều lời không muốn nói?
Giấc mơ hạnh phúc tan thành mây khói,
Bởi bến tình em chọn lựa đa phương.
Những món quà từ bên kia đại dương,
Như móc câu dìm em xuống vực thẳm.
Ngày hiểu thấu lòng dạ kẻ bất lương,
Kiếp hồng nhan đã lụn tàn sắc thắm.
Em đừng có trách hờn tôi vô cảm,
Trong tình trường xa lánh chuyện hơn thua.
Tốt đẹp gì thứ ái ân mua bán?
Tình nghĩa đổi thay như một trò đùa.
Tệ thế nào tôi cũng vẫn là vua,
Giữa vườn hồng bao nhiêu cô mến mộ.
Lẽ nào ôm vết thương lòng đau khổ,
Sống dật dờ trong giông bão gió mưa
Hmhiennhan
Em là kẻ vô tình còn ngốc nghếch,
Yêu tôi rồi sao không giữ thủy chung?
Đẩy tình ta đi vào vùng đất chết,
Lửa ghen hờn thiêu cháy hết nhớ nhung.
Em có biết tôi đau xót vô cùng,
Khi phải nói nhiều lời không muốn nói?
Giấc mơ hạnh phúc tan thành mây khói,
Bởi bến tình em chọn lựa đa phương.
Những món quà từ bên kia đại dương,
Như móc câu dìm em xuống vực thẳm.
Ngày hiểu thấu lòng dạ kẻ bất lương,
Kiếp hồng nhan đã lụn tàn sắc thắm.
Em đừng có trách hờn tôi vô cảm,
Trong tình trường xa lánh chuyện hơn thua.
Tốt đẹp gì thứ ái ân mua bán?
Tình nghĩa đổi thay như một trò đùa.
Tệ thế nào tôi cũng vẫn là vua,
Giữa vườn hồng bao nhiêu cô mến mộ.
Lẽ nào ôm vết thương lòng đau khổ,
Sống dật dờ trong giông bão gió mưa
Hmhiennhan





















