<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-30 15:59:49THƯƠNG GIANG>
CUỘC CHIA LY
KHÔNG HẸN TRƯỚC
Có những cuộc chia ly
Chẳng hề được báo trước
Ngay chính anh.., trong cuộc,
Nào kịp chuẩn bị gì...?
Hành trang cho chuyến đi
Dù chỉ lời từ biệt ,
Gửi bạn bè thân thiết.
Hay vợ con thương yêu...
Dự định vẫn còn nhiều...
Công việc dang dở nữa...
Và còn bao lời hứa,
Chẳng thực hiện được rồi...
Ra đi ngoài bốn mươi...
Mang bao điều tiếc nuối...
Không một lời trăng trối
Sao nỡ vội chia ly...?
Rũ bụi trần anh đi
Khổ đau còn ở lại...
Người thân buồn trống trải...
Khóc gọi anh có hay...?
Sao nỡ đành chia tay,
Khi ngày đông gần tới...?
Anh trút hơi thở cuối,
Nơi đất khách xa xôi...
Những giọt nến tàn rơi,
Khói hương trầm vẫn toả,
Nghĩa địa ngày đông giá,
Lạnh anh... nhớ nhà không?
Có thương vợ goá chồng ,
Khi tuổi đời còn trẻ?
Hai con còn thơ bé
Mất cha ...giờ mồ côi...
Phận số an bài rồi...
Biết làm sao tránh được...?
Sinh , tử đâu báo trước,
Nào ai biết , ai hay?
Trăm ngàn cuộc chia tay.
Chẳng bao giờ vui cả...
Hợp tan...chia đôi ngả
Buồn...kẻ ở , người đi...
Có những cưọc chia ly.
Không bao giờ gặp lại.
Người đi... xa mãi mãi...
Yên giấc ngủ ngàn thu...
-TG-
@_Viết cho chồng chị bạn đã ra đi trong một cơn đột quỵ tim khi đang chơi cầu lông với con trai.
KHÔNG HẸN TRƯỚC
Có những cuộc chia ly
Chẳng hề được báo trước
Ngay chính anh.., trong cuộc,
Nào kịp chuẩn bị gì...?
Hành trang cho chuyến đi
Dù chỉ lời từ biệt ,
Gửi bạn bè thân thiết.
Hay vợ con thương yêu...
Dự định vẫn còn nhiều...
Công việc dang dở nữa...
Và còn bao lời hứa,
Chẳng thực hiện được rồi...
Ra đi ngoài bốn mươi...
Mang bao điều tiếc nuối...
Không một lời trăng trối
Sao nỡ vội chia ly...?
Rũ bụi trần anh đi
Khổ đau còn ở lại...
Người thân buồn trống trải...
Khóc gọi anh có hay...?
Sao nỡ đành chia tay,
Khi ngày đông gần tới...?
Anh trút hơi thở cuối,
Nơi đất khách xa xôi...
Những giọt nến tàn rơi,
Khói hương trầm vẫn toả,
Nghĩa địa ngày đông giá,
Lạnh anh... nhớ nhà không?
Có thương vợ goá chồng ,
Khi tuổi đời còn trẻ?
Hai con còn thơ bé
Mất cha ...giờ mồ côi...
Phận số an bài rồi...
Biết làm sao tránh được...?
Sinh , tử đâu báo trước,
Nào ai biết , ai hay?
Trăm ngàn cuộc chia tay.
Chẳng bao giờ vui cả...
Hợp tan...chia đôi ngả
Buồn...kẻ ở , người đi...
Có những cưọc chia ly.
Không bao giờ gặp lại.
Người đi... xa mãi mãi...
Yên giấc ngủ ngàn thu...
-TG-
@_Viết cho chồng chị bạn đã ra đi trong một cơn đột quỵ tim khi đang chơi cầu lông với con trai.
















