📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HOÀI NIỆM HỘI LIM (trang thơ lưu-KHÔNG HỌA)

745 trả lời, 106.842 lượt xem — Trang 24 / 25
Không em...

Không em  , con phố mờ sương.
Không em , hoang lạnh nẻo đường...Sầu rơi.

Không em , lòng dạ rối bời...
Không em , có biết một người chờ mong...

Không em , gió chướng đầy đồng.
Không em ,heo hút  bến sông...Trăng gầy.

Không em , buồn lắt  buồn lay.
Không em, cỏ dại mọc đầy lối xưa...

Không em , chợt thấy mình thừa,
Không em , nức nở  tiếng mưa ngập lòng...

Thương Giang




  VẪN CÒN...

Vẫn còn ,
níu giữ trong tay.
Chút hương Xuân chín...
đong đầy yêu thương.
Vẫn còn...khắc khoải đêm trường.
Dối lòng,giũ áo phong sương
sao đành...


Giấu sao,
buồn tủi mong manh?
Khép sao nỗi nhớ...
quẩn quanh trong lòng?
Cởi sao  được ánh mắt mong.
Trả sao hết được những dòng
thơ say..?

Vẫn còn...
một bóng trăng gầy.
Khuyết cong vành nhớ ...
từng ngày ,người ơi!
Hồn thơ, con chữ rã rời...
bởi còn hoài vọng mắt người
hôm qua...

Thương Giang




TÌM QUÊN...


Thôi nào ..,chôn chặt nỗi đau.
Vết thương đừng  khoét ,bao lâu mới lành?
Cuộc đời con tạo xoay quanh,

Vì không duyên phận...,cũng đành vậy thôi.


Tâm hồn nghèo xác xơ rồi,
Gia tài khánh kiệt thơ trôi vật vờ...
Chỉ còn mỏng manh sợi tơ.
Trói sao nổi mối duyên mờ mịt xa?


Lửng chiều ,hắt bóng nhạt nhoà.
Hoàng hôn chầm chầm trong ta buông dần...
Lặng nghe văng vẳng khúc ngân.
Như lời tiễn biệt ...một lần ly tan...

Thương Giang




Song hành...

Trách đâu,
cơn gió mồ côi...
Giận đâu cỏ dại bời bời lối đi...
Màng đâu danh lợi được gì...
Thói đời vốn thế, thị phi
lẽ thường!!!

Mặc ai,
khuấy nước ,nhiễu nhương.
Chữ nhẫn mình giữ ,chữ nhường mình cho...
Giữ tâm tịnh, giữ hồn thơ.
Cho duyên mình thắm,giấc mơ
vẹn tròn...

Đêm thanh,
trăng sáng đầu non.
Cùng sông thủ thỉ  nỗi buồn nhẹ vơi...
Sông trăng quấn quýt không rời.
Như tình ta mãi đẹp đôi,
song hành.

Thương Giang.
Trọn đời...

Nơi xa,
một bóng trong đêm.
Gom từng con chữ  giấu  niềm ước ao...
Giá cuộc đời tựa chiêm  bao.
Giấc mơ hoá thực
thì
sao còn buồn ?

Thương nhau
nỗi nhớ dài hơn
Một ngày không gặp,sóng cồn cào xô...
Lòng như lửa đốt tơ vò.
Mới hay tim đã...
dại
khờ vì yêu..

Mong ước ,
chỉ có một  điều
Người về cho nỗi cô liêu tan dần...

Bàn  tay e ấp ngại ngần
 Ôm bờ vai nhỏ
cho
gần mắt môi...

Thương Giang


Buồn mênh mang...

Chiều trên phố ngác ngơ,
Một bước chân lạc lõng...
Đôi mắt buồn vô vọng
Đăm đắm nhìn xa xôi...

Có một ngõ nhỏ nhoi
Nép mình trong góc khuất.
Giữa phố đông tất bật
Vẫn chờ đón bước quen...

Đêm buông.Phố lên đèn,
Chong mắt dài thao thức.
Một nỗi nhớ rất thực
Mong chờ người  xứ xa...

Đèn hắt bóng nhạt nhoà.
Góc phố ,người vẫn đợi...
U uẩn trong đem tối.
Ánh mắt buồn mênh mang...

Thương Giang

Xa...

Rồi tất cả sẽ  thành quá khứ.
Những buồn vui tư lự,hờn ghen...
Thời gian trôi, vết đau sẽ liền.
Nhớ nhung xưa lãng quên chẳng nhớ...

Sẽ chẳng còn mồ côi con gió.
Trên cánh đồng hoa cỏ mình qua.
Đêm lung linh trắng sáng hiền hoà.
Làm nhân chứng tình ta đẹp mãi...

Thôi xưa cũ*  thoảng còn đắng ngái,
Kỷ niệm thời vụng  dại đã xa...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0





Nhớ...

Kỷ niệm như mới hôm qua,
Làm sao có thể nhạt nhoà chiều mưa?

Biết rằng cay đắng xót chua.
Tìm quên, mà nhớ cợt đùa chẳng buông...

Giọt buồn còn ướt nẻo đường.
Còn hờn giận ,bởi còn thương nhớ nhiều.

Câu thơ đau cắt trời chiều,
Ngổn ngang lòng dạ...lời yêu chợt về...

Thương Giang




NHỚ QUÊ

Vẳng nghe ai hát chiều nay.
Rưng rưng buồn tủi tháng ngày xa quê.
Vay câu lục bát tìm về,
Quê hương nương náu chở che cuộc đời

NHẮN NGƯỜI.

Xa quê,người tới phố đông,
Phồn hoa… cũng chớ phụ lòng người xưa.
Cho dù giông bão, nắng mưa...
Chơ vơ một bóng đợi chờ bên sông.

LẼ NÀO...

Bây giờ người ở nơi nao
Biết chăng mong nhớ khát khao vẫn còn?
Trăm năm trái đất vẫn tròn...
Lẽ nào đi mãi cho buồn lòng nhau?


XA
 
Đôi ta cách trở mịt mù
Bao giờ anh gặp mà ru ngọt ngào?
Thu buồn nâng chén rượu đào 
Uống vào trong nỗi cồn cào nhớ nhau.

Vớt trăng


Nhón tay mượn khúc dân ca
Dệt thành  lưới vớt trăng ngà đáy sông.
Thuyền thơ lục bát bềnh bồng.
Trăng khuya chẳng vớt , mà lòng ngẩn ngơ...

 
Giận...

[size="4"]Dối lòng...vờ giận người ta.
Chỉ con tim cứ thật thà nhớ nhung...
Muốn quên...thật  khó vô cùng...
Sao không cố níu...để chung lối về...?

[/size]Hương muộn...


Hạ huyền, trăng lạnh khuyết hao...
Hương cau mùa lỡ xanh xao vì trầu...
Mỏng mạnh dễ vỡ tim đau.
Thôi, gom trăng vỡ  vá khâu cho lành.


BẾN XƯA


Như thuyền trôi mãi cuối trời.
Bến xưa vẫn đợi...một người tha hương.

Ngàn dặm xa một dòng Thương.

Lênh đênh xứ lạ ...dặm đường ưu tư...


 
VẸN NGUYÊN

Người đi gói trọn lời thề.

Dẫu xa xôi mấy...vẫn về bên nhau...

Thời gian chẳng thể phai mầu.

Vẹn nguyên nỗi nhớ ngày đầu trao anh...



NHỚ THƯƠNG

Phải lòng ...nên nhớ  :"Trúc xinh"*
Thương  câu quan họ :"Mái đình , cây đa..."*
Để rồi...vương ánh mắt xa ,
Áo dài mớ bảy , mớ ba...một thời...

THUỶ CHUNG.

Ngàn năm mây trắng vẫn bay.
Bằng lăng vẫn  tím dù ngày nắng,mưa.
Hẹn thề...vẫn vẹn lời xưa.
Mặc đời  cay đắng , xót chua...cũng đành...

Ru thương

Ru em ngon giấc yên bình
Ngủ ngon khúc hát ru mình em thôi
Ru em câu hát chơi vơi
Chiều thu nhạt nắng...anh ngồi ru thương....


SẦU
Làm sao uống cạn sầu này,
Trầm luân một kiếp đọa đầy nhớ nhung...
Bao giờ hội ngộ tương phùng.
Giọt sầu môi đọng uống cùng với nhau?


Lời thương

Lời thương toả nắng lung linh.
Gửi người xa xứ bóng hình quê hương.
Chứa chan nỗi nhớ niềm thương.
Mong em  về  gỡ  sầu vương...dâng đầy...


Than...

Cuộc đời...dài ngắn..ai hay...
Mà sao chỉ thấy đắng cay...muộn phiền?
Thu mình...vỏ ốc... tự khuyên.
May ra...mới có bình yên...một ngày?

Thương Giang
[color="#ff6600"][font="tahoma"][size="5"]Thầm nhủ....

Ngồi đây mà dạ nơi nao..
Bao điều chẳng thể gói vào câu thơ...
Thương người chín đợi mười chờ
Còn mình  đất khách ngẩn ngơ nhớ người...

[/size][/color][/font]
Ơn anh...

Mùa đông từ ánh sao băng,
Mùa hạ từ những ánh trăng đêm rằm
Bao lời nhớ  anh gửi thăm
Em đều nhận cả và thầm ơn anh...

Mong...

Mong anh  buồn sẽ tiêu tan
Chân trời góc bể,dặm ngàn có em
Nhỏ nhoi một ánh sao đêm
Soi anh vững bước lòng thêm can trường..

NGỠ
Ngỡ rằng quá khứ ngủ im,
Mưu sinh vất vả nhấn chìm nhớ mong.
Mà sao vẫn thấy sóng lòng.
Xô bờ ký ức cho giông bão về...

Thương Giang

Nụ cười...

Chỉ còn lại tiếng lòng ngân
Nỗi buồn tiêu hết  trong ngần  niềm vui
Mỗi sớm thức dậy bên người
Sao khuya sẽ lặn ...nụ cười  còn đây

CÒN ĐÂU

Lời ru bỏ lại bến sông.
Khi trăng mười sáu lấy chồng xứ xa...
Để buồn đè trĩu câu ca.
Âù..ơ...bến cũ nhạt nhoà, còn đâu...

Thương Giang






Buồn mênh mang...

Chiều trên phố ngác ngơ,
Một bước chân lạc lõng...
Đôi mắt buồn vô vọng
Đăm đắm nhìn xa xôi...

Có một ngõ nhỏ nhoi
Nép mình trong góc khuất.
Giữa phố đông tất bật
Vẫn chờ đón bước quen...

Đêm buông.Phố lên đèn,
Chong mắt dài thao thức.
Một nỗi nhớ rất thực
Mong chờ người  xứ xa...

Đèn hắt bóng nhạt nhoà.
Góc phố ,người vẫn đợi...
U uẩn trong đem tối.
Ánh mắt buồn mênh mang...

Thương Giang


XIN ĐỪNG TRÁCH

Âu là phận số khiến xui ,
Không nhau chia xớt buồn vui...mình cùng.
Lối về vách chắn rào bưng.
Sương giăng kín nẻo,nhớ nhung có còn?

Nửa đời lặng lẽ ru con...
Niềm đau chôn chặt, nỗi buồn đa đoan.
Em giờ như cánh hoa tàn.
Yếu mềm ,ràng buộc bện đan quanh mình...

Đành thôi...nhận chữ phụ tình,
Biết anh hờn trách, nín thinh cúi đầu...
Ngang qua lối cũ bước mau.
Rồi nâng vạt áo ,trộm lau mắt...Buồn.

Thương Giang


VỚI NGƯỜI..

Bởi xưa...
chẳng nợ chữ duyên.
Nên mình lỗi nhịp
thuyền quyên -anh hào...
Hai mươi năm giấc chiêm bao.
Buồn vui nhung nhớ gói vào câu thơ...

Biết rằng ...
lỗi nhịp đón đưa...
Mà người vẫn đợi...?
Cho mưa ngập lòng...
Xin người đừng nhớ , đừng mong.
Cho câu thơ nghẹn đắng dòng sông Thương.

Bây giờ,
làm kẻ tha hương.
Hai mươi năm lẻ còn vương...sao đành?
Đừng mua buồn tủi mong manh.
Trái tim vỡ nát sao lành ,mà khâu?

Thôi anh...
nếu có kiếp sau.
Ta về nối lại nhịp cầu dở dang...
Cùng nhau dệt tiếp mộng vàng.
Bên dòng quan họ mênh mang ,nhé người!

Thương Giang

NỖI NHỚ

Hai mươi năm ,giấc chập chờn...
Âm thầm nhấm nỗi cô đơn một mình...

Ngày xưa,óng ả trúc xinh,
Mảnh mai e ấp sân đình đợi nhau...

Từ khi cất bước qua cầu,
Người đi khuất bóng chim câu mịt mờ....

Xứ lạ ru khúc ầu... ơ...
Trăng gầy hao khuyết thẫn thờ buồn trông...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÚNG VẬY!

Anh là người biết nhìn xa....
Sợ như "đũa lệch"...Chẳng thà...Đừng yêu!

An phận già ,chớ ghẹo trêu...
Sợ rồi bén thật...sớm chiều nhớ mong.

Cũng đừng vờn giống bướm ong.
Kẻo rồi say mật...khó lòng bay đi...

Hãy là một cánh thiên di.
Tự do vỗ cánh mỗi khi chuyển mùa.

Chẳng màng danh lợi. ganh đua.
Từ bi ,độ lượng thắng thua chuyện đời...

Túi thơ bầu rượu rong chơi.
Ung dung mà hưởng lộc trời phát ban...

Rảnh rỗi  thì ghé thi đàn.
Thăm hỏi , đối hoạ  luận bàn thơ ca...

Thương Giang.

Phải đâu đời thực...

Đời thường cơm áo, lo toan.
Tìm vui ở chốn thi đàn giải khuây.
Nhặt xếp câu chữ mỗi ngày.
Cùng bạn thơ hoạ ,đặt bày thở than...
Thơ tình dư lệ chưa chan.
Phải đâu đời thực...đa đoan thế này...

Thương Giang

Anh có buồn?

Phố thoảng hương ngọc lan.
Dịu dàng từ ngõ nhỏ,
Hình như anh gửi gió
Đưa tới người yêu xa...?

Phố đông  người lại  qua.
Có  dáng ai thân thuộc?
Lặng nghe  những nhịp bước.
Buồn...  không phải tiếng  em!

Chầm chầm buông dần..,đêm.
Phố lên đèn hiu hắt.
Anh vẫn chong  con mắt ,
Dài nỗi nhớ , thương , mong...

Anh có buồn lắm không?
Nhìn bao đôi dạo phố,
Thì thầm lời to nhỏ...
Âu yếm ,mắt môi trao...

Sóng lòng có chênh chao,
Những ngày em không đến...
Hoài nghi có bóp nghẹn,
Con tim, vì  vắng xa?

Thương Giang





Cho người...

Sương khuya còn đọng giọt mềm.
Hạ huyền thao thức  đầy thềm ánh trăng.
Lời anh tím sắc bằng lăng.
Yêu em nhất dạ ,ai bằng anh đây?

Thương Giang



Ước...

Cám ơn anh , cám ơn đời.
Dành cho em trọn nụ cười yêu thương
Mong ngày trở lại quê hương.
Song hành tay nắm chung đường.Hai ta...

Thương Giang

Cho anh...

Mỗi ngày nỗi nhớ đầy thêm,
Liễu buông cũng ngỡ mượt mềm tóc mây...
Còn em  đợi cuối đường này.
Cho anh trọn vẹn tháng ngày yêu thương...

Thương Giang


Mãi mãi...

Anh ơi! Sẽ chẳng bao giờ.
Mình như con sóng xô bờ cát xa.
Thuỷ chung tình nghĩa hai ta
Mong là hạt muối đậm đà ngàn năm...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-08 20:27:05THƯƠNG GIANG>
EM SẼ VỀ   

Em sẽ về,
 cho anh bớt ưu tư.
Đêm bình yên...,
Ngọt lời ru khe khẽ...
Liễu bên thềm ...
Gió thoảng nhẹ...Hờn ghen...

Chẳng thế nào ...
Mình lạc bước chân quen.
Phố có đông
Hay là buồn hoang vắng....

Em vẫn đến ...
trong khoảng không...Tĩnh lặng.
Nhẹ nhàng  thôi...
Như giọt nắng sau mưa...

Vẫn biết rằng ...
Lòng anh khoảng trống lùa...
Ngày vắng em  ...
Lòng ngập  mưa...u ám.

Len lén sầu...
Như trời thu ảm đạm.
Tựa bến sông...
Bờ lau xám hắt hiu...

Em sẽ về...
Anh sẽ  hết cô liêu.
Bởi em biết...
Có một điều rất thực...
Anh mong em...
Đêm thao thức...Đợi chờ...

Thương Giang





Bình yên

Gần xa đâu dễ gì quên...
Bão giông rào cản...hữu duyên lại về.
Dọc ngang khắp nẻo sơn khê.
Vẫn thương con nước xa quê lạc bờ...

Nguyện cầu* êm ả giấc mơ.
Bình yên đậu bến sông thơ hiền hòa.
Nghìn thương lưu luyến* thiết tha.
Hồn thơ chắp cánh nở hoa ân tình...

Cho  buồn tan giữa không thinh.
Cho quên vất vả mưu sinh kiếp người.
Chỉ còn thăm thẳm bầu trời.
Xanh niềm mơ ước, cuộc đời  bình yên...
Thương Giang

Buồn mênh mang...

Chiều trên phố ngác ngơ,
Một bước chân lạc lõng...
Đôi mắt buồn vô vọng
Đăm đắm nhìn xa xôi...

Có một ngõ nhỏ nhoi
Nép mình trong góc khuất.
Giữa phố đông tất bật
Vẫn chờ đón bước quen...

Đêm buông.Phố lên đèn,
Chong mắt dài thao thức.
Một nỗi nhớ rất thực
Mong chờ người  xứ xa...

Đèn hắt bóng nhạt nhoà.
Góc phố ,người vẫn đợi...
U uẩn trong đem tối.
Ánh mắt buồn mênh mang...

Thương Giang


Anh có buồn?

Phố thoảng hương ngọc lan.
Dịu dàng từ ngõ nhỏ,
Hình như anh gửi gió
Đưa tới người yêu xa...?

Phố đông  người lại  qua.
Có  dáng ai thân thuộc?
Lặng nghe  những nhịp bước.
Buồn...  không phải tiếng  em!

Chầm chầm buông dần..,đêm.
Phố lên đèn hiu hắt.
Anh vẫn chong  con mắt ,
Dài nỗi nhớ , thương , mong...

Anh có buồn lắm không?
Nhìn bao đôi dạo phố,
Thì thầm lời to nhỏ...
Âu yếm ,mắt môi trao...

Sóng lòng có chênh chao,
Những ngày em không đến...
Hoài nghi có bóp nghẹn,
Con tim, vì  vắng xa?

Thương Giang




Mơ trở về...

 
Vui nào bằng buổi tương phùng.
Phút giây hội ngộ ta cùng  bên nhau.
Hạnh phúc mong đợi từ lâu.
Cầm tay mình bước qua cầu nên duyên.

Em về ...chấm hết muộn phiền.
Vầng trăng minh chứng lời nguyền thủa xưa.
Đợi em về dẫu nắng mưa.
Cuối Xuân sang Hạ giao mùa gặp nhau...


Thương Giang





Chân quê

Quê nghèo nhưng đất thảo thơm
Cho ta hạt gạo, bát cơm trắng ngần.
Ta sinh ra đã...nông dân,
Đầu đội trời nắng, ngâm chân dưới bùn..


Tuổi thơ gắn với ruộng vườn.
Tóc hoe cháy nắng, mắt buồn câu ca...
Đất quê nuôi tính thật thà.
Sông quê tắm mát ,làn da nâu giòn...


Bóng tre rủ mát tâm hồn.
Cánh cò cánh vạc cánh chuồn cùng theo...
Rạ rơm chung thuỷ đất nghèo.
Tháng Ba ngày Tám*, gieo neo một thời..


Bây giờ dẫu khác xưa rồi
Từ trong tâm thức bao đời ,thấm sâu.
Cho dù ta ở nơi đâu.
Vẫn mang dáng dấp ban đầu ,người quê...
Thương Giang

Đợi em

Vắng thuyền...bến đợi  sẽ cô liêu...
Bờ lau 
ngọn  rũ...dáng  tiêu điều...
Không còn xao xác đùa  cùng gió...
Thoảng giọt buồn rơi... nhuộm tím chiều...

Anh là bến đợi , em- thuyền trôi...
Qua  giông bão vẫn mặn mòi ..
Tình nghĩa keo sơn...luôn hắn bó.
Như kiếp con sam...chẳng tách rời...

Tháng Tư hạ về...lại vắng em.
Mưa  lòng anh ngập những nỗi niềm.
Ngóng, đợi  ,trách,hờn...bao cảm xúc...
Xanh xao nỗi nhớ...  giấc mơ đêm....
Thương Giang



CÒN ĐỌNG LẠI

Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về
Lau vẫn trắng, đọc triền đê thao thức
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức
Biết bao giờ, thành hiện thực...giấc mơ

Thuyền dời bến, vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ vô vọng
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng...
Mà câu thơ loang chiều rộng.... chơi vơi?

Cánh hoa vương...anh lặng lẽ thả trôi
Theo dòng nước với bao lời nhắn nhủ
Qua mất rồi...em chẳng còn thiếu nữ
Anh vẫn chờ, bởi quá khứ chẳng quên

Day dứt hoài, một nỗi nhớ không tên
Em lang thang dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm ngày xưa, dù na ná...
Dịu lắng cồn cào, trong dạ nhớ anh

Hoa cỏ may, sao gầy guộc mỏng manh
Mà buốt nhói, khi găm vào câu hát
Kỷ niệm xưa, đọng thành giọt mặn chát
Lăn dài theo, đôi tay quạt ru con...

Thương Giang



THƯƠNG NGÀY XƯA…
 
Thôi đành gói lại dấu yêu.
Thơ nghiêng chiều rộng, con diều đứt dây…
Thế là tuột khỏi tầm tay,
Khoảng chênh chao ấy  trong ngày bão giông.
 
Giot buồn vỡ giữa thinh không,
Giot nào sa đấy mắt trong  tủi sầu…
Chẳng còn em mới  biết đau,
Khi xa mới ước có nhau thật gần.

Thời gian bội xoá dấu chân.
Gót hài người đếm , bần thần trong mơ…
Đêm buông ,con mắt khép  hờ.
Lời xưa biển hát  bây giờ, cho ai?
 
Lẻ loi với bãi cát dài.
Biển cồn cào sóng mệt nhoài , cứ xô…
Rặng thùy dương cũng thẫn thờ.
Thương ngày xưa ấy ,giấc mơ  ngọt ngào…

Thương Giang
 



 
NGỠ…


Thời gian trôi  ngỡ nhạt nhòa .
Hình xưa bóng cũ…vậy mà dễ đâu…
Đêm chong con mắt quầng sâu.
Thoảng nghe lá rụng vườn sau…bần thần.
 
Ngỡ như nhè nhẹ bước chân.
Người xưa nhón gót mỗi lần ghé  thăm…
Bây giờ đau xót tiếc  thầm,
Làm sao chuộc được lỗi lầm ngày xưa?
 
Trách mình gieo những xót chua.
Giờ nghe tim vỡ trong mưa…ngậm ngùi…
Ngỡ mình tìm thấy niềm vui.
Muốn quên lòng lại khiến xui…Nhớ người!

Thương Giang

Hè sang

Vườn trưa lảnh lót tiếng chim
Chập chờn bóng nắng trốn tìm đám mây.
Tháng Tư lửa thắp trên cây.
Lập lòe hoa lựu ,gọi ngày hè sang…

Thương Giang






NÍU...
 
Vẫn còn đọng lại đâu đây.
Chút dịu ngọt lẫn chua cay ...cùng người.

Hương yêu..., thủa ấy xa rồi.

Mà sao ánh mắt nụ cười còn vương?



Mỗi ngày chải tóc soi gương.

Lòng ngơ ngẩn thấy tuyết sương trắng dần...

Mà đời như áng phù vân.

Hợp tan ,tan hợp...Chẳng gần , biết sao? 



Níu lòng ,giữ khúc chênh chao.

Níu duyên ...,buộc  sợi chỉ đào mỏng manh.

Níu câu thơ bớt  chòng chành.

Níu trái tim vỡ...có lành được không?



Thì thôi...,khép lại nhớ mong.

Níu làm chi...,mặc bão giông lắng chìm...

Thu mình vỏ ốc nằm im.

Dửng dưng...,kệ nỗi nhớ tìm ngày xưa...


Thương Giang





THI SỸ GÀN

Bon chen chợ búa suốt ngày.
Tối về bải hoải chân tay rã rời.
Bát cơm lùa vội một hơi.
Ăn cho qua bữa còn ngồi... làm thơ.

Thả hồn bay lửng bay lơ.
Vợ liếc xéo bảo :"Ngẩn ngơ, đồ gàn".
Chồng người ta được thăng quan.
Vợ con sung sướng an nhàn tấm thân.

Chồng mình vừa kém vừa đần.
Không danh không chức mà thân rạc rài.
Người tăm ,tóc chấm mang tai.
Tối ngày thơ thẩn... rồi mai  đứng đường!!!!

Thương Giang


Có bóng hình anh...

Lời ru nhẹ trong đêm.
Anh dỗ dành giấc ngủ,
Bao giận hờn trách cứ,
Tan dần vào hư không...

Giọt buồn đáy mắt trong.
Hoá niềm vui lấp  lánh...
Dẫu bên  trăng có lạnh,
Kéo chăn mây đắp cùng.

Lời anh mãi thuỷ chung.
Ru em dài năm tháng.
Giấc mơ mang bóng dáng,
Anh ngồi hát ru ...Thương.

Dẫu xa tít dặm đường.
Giữa hai đầu nối nhớ.
Có bao nhiêu cách trở...
Vẫn ngọt ngào ru em ...

Thương Giang





Em trở về ...

Em trở về ,
trong hương sắc tinh khôi...
Tà áo tím dịu  trời  ngày nắng hạ
Suối tóc mây ôm bờ vai óng ả..
Gót chân trần khiến hoa lá...
ngẩn ngơ...

Em trở về...
Dẫu chỉ là giấc mơ.
Trái tim anh vẫn mong chờ háo hức...
Chẳng bao giờ gieo trong lòng ngờ vực.
Anh có em giữa mơ  thực ...
đan xen...

Em trở về ...
Bởi nỗi nhớ gọi tên...
Cánh đồng cỏ gợi lại triền sông cũ...
Có vầng trăng giữa trời đêm không ngủ.
Cứ mỏi mòn vọng viễn xứ ...
Đợi em...

Thương Giang


 



BUÂNG KHUÂNG

Cuối ngày bóng nắng liêu xiêu.
Triền sông  ai nhặt cô liêu tủi buồn...
Tháng Tư  hoa gạo đỏ hơn
Cháy trong đôi mắt vương buồn xa xôi...

Thêm mầu phượng cháy vòm trời...
Nhưng ngàn đốm lửa bồi hồi nhớ mong.
Đâu rồi   thủa ấy  bên sông.
Tóc em hong gió, anh lòng ngẩn ngơ...
 
Âm thầm giấu những dại khờ.
Thương  mùi hương tóc đến giờ  ,ai hay...
Tháng Ba vội vã cạn ngày.
Tháng Tư ,  nhớ  đậu mi gầy rưng rưng...

Thương Giang




DƯ HƯƠNG.

Biết mình là kẻ đến sau,
Chẳng mơ được chút hương đầu ngọt  môi.
Cũng đành ...nhận bấy nhiêu thôi.
Dư hương  còn lại ,tình người  trao nhau.

Thương Giang

Biết về đâu?


Về ư?Nhưng biết về đâu?
Ngẩn  ngơ em giữa bể dâu chốn đời.
Xa quê mấy chục năm rồi.
Giờ về lạc lõng như người trên mây.


Dở ương...hoà nhập sao đây,
Chẳng ra Việt ,chẳng giống Tây...thật buồn!
Chẳng ra thành thị , nông thôn.
Chẳng ra trí thức ,con buôn sỏi sành...


Biết làm gì sống đây anh?
Nửa đời khởi nghiệp, công danh  nhỡ nhàng.
Con cái học cũng dở dang.
Hàng trăm dấu hỏi... ngổn ngang trong lòng.


Xã hội thì lắm bất công
Mình quen sống thẳng, giờ  cong ...thế nào?
Quê hương dẫu nhớ cồn cào.
Nhưng về ...rồi biết ra sao hỡi người...?

Thương Giang






Viết cho anh...

Biết bao  giờ ta chung chén giao bôi.
Để khoả lấp một biển trời nhung nhớ?
Mảnh trăng gầy cong mình giấu trăn trở,
Nặng gánh đời...,lại vương nợ người xa...

Anh đừng buồn...Rồi tất cả sẽ qua...
Tháng Tư về ...cơn phong ba dịu lắng.
Khoảng trống cũ...,hãy xoá đi tĩnh lặng.
Bằng niềm vui, dẫu cay đắng ...cũng đành...

Ở nơi xa chẳng thể  đến bên anh.
Cùng xẻ chia...nhưng đồng hành dõi bước.
Biết sẽ  còn chênh chao ở phía trước  
Vững tay chèo dù con nước mênh mang...

Thương Giang

CHỢT BUỒN

Trở về
bến cũ chiều mưa.
Cỏ may níu gót...
Gió lùa ...hanh hao.

Sông Thương,
vẫn dải lụa đào.
Chảy qua nỗi nhớ xanh xao...
vai gầy.


Vẫn còn nguyên vẹn
đắm say.
Trăng rằm ngà ngọc...
sải tay ôm ghì...

Thủa ấy...
kẻ ở người đi.
Dòng sông bồi lở...nhắn gì ,
nhớ không?

Khiến người toan múc...
cả sông...
Uống cho cạn hết...
nhớ mong cồn cào...

Đàn ai buông  khúc
chênh chao...
Đêm nay nâng chén tiêu giao...
Chợt buồn...

Thương Giang




Xuân...


Hết rồi giá lạnh tuyết sương.
Hàng cây xơ xác ven đường , chồi bung...
Tháng Tư ,Xuân đến ngập ngừng *
Đào ,mơ ,mận trắng một vùng nở hoa...

Tuyết thôi rơi cuối tháng Ba.
Nắng Xuân mỏng mảnh như là khăn voan.
Ngày Đông lạnh lẽo đã tàn.
Đón Xuân ấm áp ngập tràn hương hoa...
Thương Giang.






KHÔNG EM

Heo may,
Lạnh . Hắt hiu… chiều
Se lòng  nỗi nhớ thủa  yêu một người..
Vòng tay... ánh mắt làn môi
Chạm  mơ…dịu ngọt
để rồi ... mất nhau...
Vì người…
Bước vội qua cầu .
Để  ai ở lại đớn đau nghẹn lời...
Nhớ  mong… một cánh chim  trời
Ngàn thu vẫn đợi bóng người về đây...
Khói lam...quẩn...mắt ai cay...
Sương mờ
giăng...
ướt vai gầy...

Không em.
Thương Giang





Đừng sợ ...

Hoa  nở mãi  cũng tàn.
Trăng tròn đầy  lại khuyết.
Ngày mai nào ai biết.
Nước sông cạn hay đầy?

Đời dài, ngắn nào hay..
Sinh, ly đâu hẹn trước...?
Những gì đang có được,
Hãy trân trọng giữ gìn...

Đừng đánh mất niềm tin,
Giữa mong manh  hư thực
Vết thương dù đau nhức.
Cũng sẽ lành thịt da...

Đừng sợ gió thoảng qua,
Sao  trở thành giông tố?
Sóng xô bờ bồi lở...
Bao đời vẫn thế thôi...

Vắng  thuyền , biển đơn côi.
Vắng nhau đời cô quạnh.
Dòng sông sẽ buồn lạnh.
Khi thiếu ánh trăng đêm...

Đừng chuốc hoài nghi thêm.
Sợ những điều chưa đến...
Ông Trời đã se bện,
Sợi tơ buộc mình rồi...

Thương Giang




Xót xa
....

Ngàn sao
lấp lánh đầy trời.
Mà sao chẳng thấy ...mắt người

hôm qua?
 
Buồn rơi,
Xao xác thềm nhà.
Hanh hao cơn gió thổi qua…
Nghẹn ngào…
 
Thật còn...
Lời ngỏ hôm nao?
Trước rằm…chẳng trách chiêm bao
không thành…
 
Gía đừng …
Bổ vội cau xanh,
Gía đừng buông …dẫu chòng chành…
Lời yêu...
 
Đêm đâu...
thăm thẳm cô liêu.
Lòng đâu ngai ngái những điều
Xót xa…

Bây giờ...
cách dải Ngân Hà .
Vẫn mong ngan ngát hương hoa
mình cùng...

Thương Giang




Về đây bên nhau…

Đừng trách người  đã đổi thay.

Tại  mình hờ hững ,vòng tay lỏng dần…
Để buồn hoen mắt thi nhân.
Lửa lòng nguội tắt mấy lần nhóm nhen…
 
Dẫu  không còn nợ còn duyên,
Cũng còn kỷ niệm, muốn quên dễ  gì?
Thật thương …xin hãy về đi.
Thủa ban đầu ấy , họa thi  cùng người…
 
Đừng riêng …bóng lẻ đơn côi.
Hoa tàn tạ héo, trăng rơi giọt  sầu.
Lối xưa rào chắn có đâu?
Sao không về nối nhịp cầu  người ơi…
 
Dòng sông lấp  lánh trăng soi.
Bên hoa hương ngát ,dâng đời ý thơ.

Thương Giang .


Không...

Không trăng ,  buồn rũ  cánh hoa..
Không nhau trời đất như  là rộng hơn...

Không còn trao những nụ hôn.
Bờ môi mặn chát  cô đơn  ngậm ngùi....

Không cùng chia sẻ buồn vui,
Phương trời cách biệt lui cui tủi thầm...

Không gần an ủi hỏi thăm.
Nên chênh chao mãi...bao năm vực ngờ...

Thương Giang 




Hai sắc mầu...

Vàng mang sắc nắng ban chiều,
Tím man mác gửi gắm điều nhớ nhung...

Lòng vàng...gian khổ vẫn  cùng.
Đắng cay..,mầu tím chung thuỷ vẫn chờ...

Vàng trong mầu kén ,sợi tơ...
Tím trong mầu áo ngẩn ngơ bao người...

Hai sắc mầu , hai khoảng trời.
Tím - Vàng gắn bó suốt đời Em-Anh.


Thương Giang
 



Sao không...???

 
Sao không
 về phía mặt trời.
Bình minh hứa hẹn rạng ngời

tương lai…
Xòe tay
Đón hạt sương mai.

Giọt trong vắt  tựa mắt ai

đợi chờ…

 
Sao không

Về bến sông thơ.

Êm đềm con sóng ru bờ  dâu xanh…

Không dưng…

Sao nhặt mỏng manh,

Tơ trời ai thả giờ thành…

 nhớ thương.
 
Sao  không

Đi tránh  con đường

Để  rồi lạc cõi  vô thường

Thực hư…

Buồn nghe man mác lời ru

Lý lơi…câu hát trút từ

tâm can…
 
sao không

ngược  hướng gió ngàn.

Để rồi hứng lạnh trần  gian…

Tội tình….

Anh đi về phía lòng mình

Có còn day dứt bóng hình

Trót thương?

 
Thương Giang


   
Dối.....

Làm tin , người  giữ  yếm đào,
Về nhà mẹ hỏi ...dối  sao bây giờ...?

Vạt áo lại giấu bài  thơ,
Người đề tặng...khiến  ngẩn  ngơ  nỗi  lòng...

Nắng chiều dần tắt  trên sông,
Níu câu "giã bạn"* ,mà không muốn rời...

Đến hẹn  lên nhé  người ơi.
Trúc mai  sum họp , hát lời :"Còn thương..."*

Thương Giang

*-Tên những làn điệu quan họ


Tự khúc...

Vẫn còn nghi hoặc mãi sao?
Làm tin người giữ...yếm đào đó thôi...

Bởi mình  xa cách đôi nơi.
Người e khoảng cách phai phôi ân tình...?

Trăng vàng treo ngọn trúc xinh.
Sao ghen ..,chỉ biết lặng thinh ngủ vùi....

Chúng mình Trời đất khiến xui,
Muộn màng mới  thấy niềm vui kiếm tìm...

Thương Giang





Nợ thi nhân
 

Tháng Năm rồi..không gian ngập tiếng ve.
Mầu phượng đỏ đốt ngày hè …nhức  nhối.
Có một người trên lối xưa vẫn đợi .
Cánh hạc gầy như sợi khói mong manh.
 
Sao chẳng về cho  nỗi nhớ quẩn quanh?
Giữa  chiều rộng cứ chòng chành câu  hát.
Khóe mắt buồn  khi nắng chiều phai  nhạt.
Màn đêm buông ,gió khoáng đạt triền sông…
 
Tiếng cuốc kêu lẻ bạn  suốt đêm ròng.
Âm thanh ấy, xoáy vào lòng khắc khoải.
Khiến thi nhân vương nỗi  sầu thế thái,
Vốn đã  nhiều …giờ đâu  ngại buồn hơn?
 
Và  dường như khi nhấm nỗi cô đơn.
Tiếng lòng mình mới thành nguồn thơ chảy?
Chăng biết nữa…suốt  bốn mùa vẫn vậy.
Bất chợt mưa, rồi nắng…đấy …thi nhân
 
Thương Giang

Trúc xinh vẫn đợi.

Bấy lâu cửa đóng then cài.
Vườn xưa lối mộng...vì ai chắn rào...?

Giấu mình trong giấc chiêm bao.
Mong bình yên giữa ồn ào ...Vậy thôi.

Ru lòng...câu hát  à...ơi...
Buồn loang chiều rộng...ướt lời ru xưa.

Lời thương đâu dám cợt đùa.
Trúc xinh vẫn nép sân chùa đợi Mai.

Thương Giang



Cùng anh...

Cùng anh đi suốt chặng đường.
Cùng anh dầu dãi gió sương cũng đành.

Cùng anh ươm ước mơ xanh.
Cùng anh dệt mãi  mộng lành bên sông.

Cùng anh nhóm ngọn lửa hồng.
Cùng anh khơi  mạch cho dòng thơ say.

Cùng anh sánh bước mỗi ngày.
Cùng anh chia xẻ đắng cay ngọt bùi...

Có em sánh bước cùng người.
Đêm thôi quạnh vắng ngoai nguôi nỗi buồn...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Âu là phận số.

Thân cò lăn lội xứ người.
Âu là phận số... nên đời bôn ba.
Buồn vương theo dấu quan hà.
Cố hương hoài vọng trong ta mỗi  ngày.

Thương Giang

Đêm vắng.
 
Đêm thao thức , gió động rèm.
Vầng  trăng lạnh lẽo rớt thềm tương tư.
Lối về giăng trắng sương mù.
Ngược đường gió nổi, lời ru xa dần... 

Thương Giang.

Đợi...

Đợi sông xa trở về nguồn.
Đợi người trở lại cho buồn nguôi ngoai.

Đợi chờ dù biết ngày dài,
Đợi hoa hồng ..., dẫu nhiều gai vẫn tìm.

Đợi nghe lời của trái tim.
Đợi  mong đến hẹn hội Lim lại về...

Đợi lời giao ước nguyện thề.
Đợi  ngày sum họp cận kề mắt môi...

 Thương Giang

Giọt thời gian...

Thời gian ngưng đọng lại giọt buồn
Cà phê đặc không còn đắng nữa .
Mắt dửng dưng nhìn qua khung cửa.
Nghe lòng mình sầu úa,lên môi.

Phố đông hay thưa thớt nẻo đời,
Đâu có khác, khi người không đến?
Bởi vì đâu, sao em  lỗi hẹn,
Khiến niềm tin bất biến...lung lay...

Cuối con đường gió quẩn mắt cay.
Lời yêu nào lấp đầy nỗi nhớ..?
Vương ánh mắt ,nụ cười ...một thuở
Dáng kiều thơm còn đó , đâu quên...

Ngược thời gian,  tìm lại ngoan hiền.
Mong tìm thấy bình yên ngày cũ...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ...

Hanh hao một nỗi nhớ.
Quẩn quanh ngọn gió đồng.
Thoảng xưa cũ  đợi mong.
Ngoan hiền  xa  trở lại...

Tìm trong nỗi trống trải.
Thấy tận cùng xót xa.
Niềm tin cứ nhạt nhoà.
Rụng rơi cùng năm tháng.

Trở về...Chiều chạng vạng,
Tiếng ve ngân não lòng.
Tìm gì giữa thinh không,
Ngoài nỗi buồn tê tái?

Đêm tháng Năm khắc khoải.
Hoa lựu lửa lập loè.
Tiếng cuốc  ngoài bờ tre.
Tìm nhau kêu khản giọng...

Chúng mình như hình bóng,
Chẳng dễ gì quên nhau.
Dẫu xa cách bao lâu.
Vẫn cháy niềm mong nhớ...

Thương Giang




Chênh chao...

Lửng chiều ,bóng xế chân  cầu.
Sao giờ mới thấy cần nhau...muộn màng?

Lời buồn ru cõi  mênh mang.
Lời thương xao xác...cắt ngang trời chiều.

Loay hoay ,đôi  ngả lời yêu,
Tóc đuôi gà , yếm lụa điều...chân quê.

Trăng vàng treo đỉnh ngọn tre.
Chung chiêng theo ngọn gió hè...lung lay...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-09 15:02:12THƯƠNG GIANG>



Lời ru ...


Lời ru theo gió ngàn bay.
Chỉ còn buồn rớt vai gầy đa đoan.
Lời ru níu đốm tro tàn,
Lửa lòng cố nhóm mong than cháy bùng...


Lời ru gói nỗi nhớ nhung.
Buâng khuâng "con nhện giăng mùng"* nhớ ai...
Ru con mắt lệ chảy dài.
Xót xa hẹn ước.."Trúc Mai một nhà"*


Nửa đời tóc điểm tuyết hoa.
Còn hoài niệm khúc dân ca ngọt ngào...
Nghiêng nghiêng vành nón quai thao.
Nụ cười e thẹn , tay trao miếng trầu...


Hai mươi năm lẻ qua mau.
Dịu dàng ánh mắt  trong nhau vẫn còn...
Chiều xa lặng lẽ ru con
Rưng rưng câu hát , lời buồn hắt hiu...

Thương Giang.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
[/align]
Chênh chao

Em về đêm chênh chao trăng
Mơn trớn gió chao chênh vườn chuối
Men rượu say chênh chao cùng tuổi
Ai dỗi với cái nguýt dài sương mi mắt chao chênh...
Ơi cơn gió đi nghiêng
Cửa sổ để ngỏ
Chao chênh chàng Chí ngật ngưỡng vào nhà
Không phải là vườn chuối,
cũng xa rồi lò gạch
Ta ăn vạ mình chênh chao tuổi
chiều rơi...
Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG




Lời ru ...


Lời ru theo gió ngàn bay.
Chỉ còn buồn rớt vai gầy đa đoan.
Lời ru níu đốm tro tàn,
Lửa lòng cố nhóm mong than cháy bùng...


Lời ru gói nỗi nhớ nhung.
Buâng khuâng "con nhện giăng mùng"* nhớ ai...
Ru con mắt lệ chảy dài.
Xót xa hẹn ước.."Trúc Mai một nhà"*


Nửa đời tóc điểm tuyết hoa.
Còn hoài niệm khúc dân ca ngọt ngào...
Nghiêng nghiêng vành nón quai thao.
Nụ cười e thẹn , tay trao miếng trầu...


Hai mươi năm lẻ qua mau.
Dịu dàng ánh mắt  trong nhau vẫn còn...
Chiều xa lặng lẽ ru con
Rưng rưng câu hát , lời buồn hắt hiu...

Thương Giang.




Lời ru

Lối đi thì có trăm đường
Lối về chỉ một :Quê hương của mình
Những ai quên hết nghĩa tình
Có là gì cũng chả thành người đâu !

Cái nơi cắt rốn chôn nhau
Bồng bềnh cánh võng nhiệm màu lời ru
Cái nơi bạc tóc thầy bu
Một đời vật lộn nỗi lo một đời ...

Con đi khắp chốn mọi nơi
Nghĩ về quê những ngậm ngùi nhớ thương
Bữa cơm rau muống , cà tương
Ngon hơn bữa tiệc con thường vẫn ăn

Quê nghèo trăm nỗi khó khăn
Chim khê , mùa trũng những lần bão mưa ...
Đau lòng con kẻ xứ xa
Chút tình con gửi về quê nghẹn ngào

Ở đâu cũng nghĩa đồng bào
Cũng dòng máu Việt một màu đỏ tươi
Xuân về khắp nẻo mọi nơi
Con về xum họp nhớ lời tổ tiên ...

Dù con ở khắp mọi miền
Đều chung chỉ một cái tên Lạc Hồng
Đừng làm Đất Mẹ đau lòng
Quê hương luôn nhắc , luôn mong con về ...

Những ai đang phải xa quê
Xin nghe lại những lời ru Mẹ hiền ...!


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0




Lục bát gửi người.

Hữu duyên thơ bắc nhịp cầu ,
Giao lưu đối hoạ gặp nhau mỗi ngày...
Bạn bè Nam ,Bắc ,Đông ,Tây...
Kim bằng hội ngộ về đây một nhà.

Thơ thì gần ,người thì  xa,
Tìm vui câu chữ ,xem là nợ duyên.
Chốn đời chợ họp bao phiên,
Ngại ngần người chẳng dám chen chân vào.

Đành buông  lời ngỏ hanh hao.
Mòn theo ngày tháng trôi vào hư không.
Người xưa xa bến theo chồng,
Đâu hay lặng lẽ bến sông người chờ...

Kim vàng khâu vá đường tơ,
Ban sơ  thủa ấy ,bây giờ  còn Nguyên?

Thương Giang
 Thực và mơ...

Ly rượu đắng cố uống để mà  say,
Cho trái tim thôi lưu đày tù ngục.
Để tâm hồn  lần tìm về ký ức,
Với ngày xưa nguyên cảm xúc ngọt ngào...

Đêm thăm thẳm có triệu triệu vì sao,
Vẫn hoài ngóng dù hanh hao trăng khuyết...
Lời thương ngỏ trước rằm còn tha thiết ,
Đến bây giờ ,dẫu cách biệt đôi nơi...

Anh khát khao ,ôm trọn một khoảng trời ,
Có dáng kiều thơm một  thời thiếu nữ.
Có dấu chân in đậm trong quá khứ,
Và ngực trần tóc mây  rũ  hờ buông...

Tỉnh giấc mơ, mình trở lại đời thường
Vẫn trần trụi hệt tấm gương hoen ố...
Bụi trần gian thì bám đầy loang lổ,
Những gam mầu đen, trắng đỏ ...Nhạt nhoà.

Thương Giang

Vẫn...

Vẫn còn khao khát bờ môi,
Vẫn  nguyên vẹn đấy những lời hờn thương...
Vẫn thao thức suốt canh trường,
Vẫn trăn trở giấu tơ vương trong lòng...

Vẫn thầm nhung nhớ đợi mong,
Vẫn mơ  than ủ cháy  hồng lửa cháy lên,
Vẫn mùi hương thoảng  thân quen,
Vẫn gieo rồi gặt muộn phiền ...Dù xưa.

Vẫn se sắt  ,gió nghịch mùa.
Vẫn hanh hao giấc mơ trưa cùng người...
Vẫn buâng khuâng ,dạ rối bời,
Vẫn băn khoăn  giữa ngã đời chia ba...

Vẫn nặng lòng tháng ngày qua,
Vẫn
thầm tiếc nuối ,để già buồng cau.
Vẫn trồng vẫn bón vườn trầu,
Vẫn ao ước được  đón dâu bên nhà...

Thương Giang


Tự hào Bắc Giang...


Cho dù đi khắp phương trời,
Hồn còn neo đậu mãi nơi quê nhà...
Bùi thơm đất Kế , bánh đa.
Sắn khoai nuôi tính thật thà lớn khôn...

Bây giờ ruộng đất chẳng còn,
Thị xã nâng cấp ,nông thôn xoá dần.
Trở về lạc lõng bước chân,
Quê nghèo đổi mới ,người dân khác nhiều...

Lạng Giang phố huyện thân yêu,
Trường chuyên xưa có bao nhiêu bạn bè...
Ngược lên Yên Thế là quê,
Hùm thiêng nức tiếng cụ Đề vang danh.

Xuôi sông Thương nước biếc xanh
Giữa lòng thành phố , bức tranh hữu tình...
Bắc Giang mảnh đất kiên trinh,
Ngàn năm sử sách tôn vinh ,tự hào.

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Không đề...

Trở về biển vớt vần thơ,
Dạt theo con sóng  bơ vơ  một mình...

Buồn ai thả giữa không thinh ,
Bước chân trên cát vô tình.Chợt đau...

Kỷ niệm  xưa cũ úa mầu
Hương yêu một thuở  ban đầu nhạt phai...

Giờ đứng trước  biển  u hoài,
Thương con sông tháng ngày dài  xa quê...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thật...

Xa nhau tưởng sẽ bình yên,
Đâu hay nỗi nhớ vẫn len vào hồn...

Trăng gầy lẻ bóng cô thôn,
Hắt hiu đêm vắng chập chờn bóng xưa.

Cuối hạ con gió trở mùa.
Thương con mắt dõi song thưa đợi chờ...

Dối quên mà dạ ngẩn ngơ,
Thôi đành thật với giấc mơ em về...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi Thương Giang

Ngập ngừng khi lên xe hoa
Ngập ngừng chân bước từ xa trở về

Ngập ngừng về chợ làng quê
Ngập ngừng gặp lại nón mê xé chiều

Ngập ngừng chân bước liêu xiêu
Để ai khi nói tiếng yêu ngập ngừng !
Đăng nhập để trả lời
0

Cho anh...

Cho anh riêng một khoảng trời,
Cho anh vạt nắng hong  lời hờn thương.
Cho anh về lại con đường ,
Cho anh ghì níu mùa hương thủa nào.

Cho anh gối mộng chiêm bao.
Cho anh gần mắt môi trao...,một lần.
Cho anh tiếng sáo ái ân.
Cho anh nhẹ gánh nợ trần tương tư.

Cho anh ngọt lịm lời ru,
Cho anh tất cả...mùa thu nơi này...
Cho anh ôm trọn trong tay.
Cho anh hôn suối tóc mây dịu dàng.

Em về giữa sắc thu  vàng.
Bởi nghe tiếng nấc  người đang gọi mình...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ nhung.

Giận  mình  chẳng nhớ hẹn thề,
Thương người đỏ mắt  chốn quê đợi  chờ.
Nhớ nhung xé những vẩn vơ
Gom thành câu hát  ầu ơ...Gửi người.

Thương Giang.




Trách hờn...

Không dưng trời đổ cơn mưa,
Để em về Hội , cũng vừa lúc tan..
Sân đình còn rớt tiếng  đàn.
Chiều mưa ngân khúc buồn than...trách hờn.

Thương Giang



Tiếc...

Lá cây thay sắc  chuyển mùa,
xác xơ vàng rụng theo mưa.Thu về!

Phố buồn ,lối cũ vắng hoe.
Heo may lành lạnh.Lòng se sắt lòng.

Hình như nước chẳng về sông ,
Khiến trăng mắc cạn giữa dòng thơ tôi?

Cuối Xuân hoa cải nở rồi
Thương ai ngơ ngẩn  tiếc lời yêu xưa...

Thương Giang.



Xa xăm...

Hình như nỗi nhớ  mênh mang,
Trở trăn gối mộng đêm loang mầu buồn.

Một đời nhận những trách hờn.
Chẳng phân bua để tỏ nguồn đục trong.

Mắt nhung ngấn lệ lưng tròng.
Thực hư luẩn quẩn mãi vòng oan khiên.

Lặng câm gom  những muộn phiền,
Thả theo sông nhỏ  tới miền xa xăm...

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Đoản khúc ...


Lặng lẽ ngắm đôi mắt trong veo,
Em thảng thốt  thấy mình trong đó,
Cũng tung tăng chân trần trên cỏ,
Bứt cánh hoa rượt  gió thả chơi...

Giờ còn đâu trong trẻo tiếng cười,
Giữa lo toan kiếp người lận đận,
Cố nhủ lòng ,âu cũng bởi số phận .
Lỡ chuyến  đò  may mắn  còn chăng?

Thương Giang




Em về...

Trong chiêm bao
mình  có nhau rất thực.
Bàn tay che,
giữ hạnh phúc,
sợ rơi...

Mái ấm mơ,
chỉ hai riêng có hai người.
Bụi trần tan,
giữa tiếng cười giòn giã...

Em đến bên anh,
khi  bóng chiều sắp ngả.
Nắng nhạt dần,
ngày ngắn quá...Đêm buông!

Dẫu muộn màng...
Mới gặp để  yêu thương .
Để có nhau trong đời thường
chia xẻ.

Trái tim em
khắc hằn một lối rẽ...
Về phía anh ,
cho đơn lẻ chẳng còn...

Thương Giang


Như áng mây...

Em đã mang khổ luỵ đến cho người,
Ngày đêm mong cánh chim trời khuất dạng.
Biết làm sao...khi vẫn còn thấp thoáng.
Một nỗi buồn cứ như áng  mây bay...

Cố xua đi sao lởn vởn đâu đây.
Mầu xám xịt...nào ai hay giông tới...
Em xa anh ,mắt nhung buồn vời vợi.
Mong đêm qua để mau tới bình minh...

Thương Giang





Ngậm ngùi...

Thinh không nghe tiếng chuông chùa,
Bàn tay nới lỏng xót chua đang cầm.

Mắt buồn nhìn cõi xa xăm,
Mênh mang như thể bao năm nén sầu...

Mảnh mai dáng cũ còn đâu.
Ngoan hiền...,đừng nhắc cho nhau chạnh lòng.
 
Mai người về lại bến sông ,
Còn thương xin thả theo dòng mảnh  trăng...

Thương Giang


TÌM QUÊN...

Vầng  trăng hao khuyết bạc mầu.
Mỏi mòn tìm giấc mơ nhàu nhĩ xưa...

Kéo chăn mây , sợ gió lùa.
Ngàn sao tinh nghịch cứ đùa cợt trêu...

Đêm lành lạnh.Gió hắt hiu.
Đàn ai phím lạc, tiếng tiêu rạc rời...

Ru thầm giấc ngủ à ơi...
Mong sao quên được mắt người  hôm qua...

Thương Giang



Đêm...

Bởi mình cách biệt sơn khê,
Nên lòng trống vắng, tứ bề sầu dâng.

Trăng hanh hao khuyết nửa vầng,
Sông trầm tư giấu buâng khuâng nỗi niềm...

Buồn rơi loang ướt cả đêm.
Chập chờn mơ thấy tay em gối đầu...

Choàng tay,chẳng thấy em đâu,
Giật mình tỉnh giấc...Đêm nhàu nhĩ .Đêm.

Thương Giang


Bên nhau...

Chẳng thể lẫn,
giữa phố xá đông người.
Ngoan hiền lắm  ,
một nụ cười ,ánh mắt...

Em dịu dàng.
Anh vòng tay xiết chặt.
Chiều muộn màng,
vạt nắng tắt sau lưng...

Đêm dần buông,
Không gian rộng vô cùng,
Vẫn lấp lánh  ,
ánh sao bừng toả sáng.

mắt nhung huyền,
ngấn lệ còn loang loáng.
Những buồn vui ,
giữa  ngày tháng mình xa...

Hạnh phúc thực,
hay là giấc mơ hoa?
Vẫn nâng niu ,
như món quà Trời tặng...

Hai mảnh đời ,
sẽ không còn trống vắng,
Không ồn ào ,
mình thầm lặng bên nhau....

Thương Giang.

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq


Thực...

Bên song một bóng thẫn thờ,
Nhìn trăng khuất lặn , ngẩn  ngơ nỗi niềm.

Sương khuya rớt xuống cành mềm.
Không gian tĩnh lặng  ,hương đêm lạc loài.

Thoáng rùng mình...Lạnh bờ vai.
Hình như tiếng bước chân  ai đến gần...

Mở choàng  đôi mắt bần thần .
Sầu dâng len lén...Dạ ngân khúc buồn...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa thấy Thương Giang viết Chênh chao
Hay là bởi mình bị... làm sao?
Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/

Đăng nhập để trả lời
0
Em vẫn biết….

Em vẫn biết, biển âu yếm chở che…,
Con sông nhỏ lạc bến quê phiêu bạt,
Những khi buồn em thèm  nghe biển hát,
Câu ví dầu giữa dào dạt sóng xô….
 
Em vẫn biết  mình bé nhỏ dại khờ,
Giữa dòng đời ,chân bơ vơ lạc lõng.
Và anh đến giang vòng tay thật rộng,
Giữ chặt  em sợ con sóng  cuốn trôi….
 
Em  vẫn biết , dù vật đổi sao dời,
Biển ngàn năm  vẫn mặn mòi như thế.…
Như tấm lòng anh âm thầm lặng lẽ ,
Dành cho em ,sao có thể xa anh?

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn...

Ước ao  sóng gió đời thường,
Tan chìm dưới đáy đại dương chẳng còn...

Mắt không u uẩn nỗi buồn,
Lòng không khắc khoải héo hon tủi sầu...

Cho mình quấn quýt bên nhau,
Sông trăng đẹp mãi ,buổi đầu  mới quen...

Ngày vắng...,nỗi nhớ gọi tên,
Buồn theo con nước lệ hoen mi gầy...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Bao giờ...
Bao giờ vợi lắng ưu phiền,
Dòng  sông  trở lại  với miền thi ca...

Cùng người mơ giấc lụa là,
Sông trăng tình tự hiền hoà như xưa...

Bao giờ  lòng bớt gió lùa,
Trời quang mây tạnh xót chua chẳng còn...

Vầng trăng viên mãn đầy tròn,
Niềm vui chan chứa..Giọt buồn tan rơi...
Thương Giang

ĐỪNG...
...
Giọt buồn vẫn thánh thót rơi,
Nhân tình thế thái ...đầy vơi tỵ hiềm.
Lạy trời đừng đổ dầu thêm,
Vào chảo lửa cháy thiêu em lụi tàn...
....
Thương Giang.



Mong...

Biết bao lần em tự hỏi vì đâu,
Đêm cô liêu vò nát nhàu nỗi nhớ.
Hai chúng mình  giữa xa xôi  cách trở ,
Trời khiến xui cho gặp gỡ  mà chi...?

Để giọt buồn hoen đọng mãi bờ mi,
Nhưng trót  thương ,đâu tính gì được mất?
Hạnh phúc kia ảo hư hay có thật ,
Chưa chạm vào đã  ngây ngất đắm say...

Em ở đâu?* Sao  xa được chốn này,
Bởi em biết anh  từng ngày ngóng đợi.
Khi đêm buông,mơ bàn chân em tới,
Nụ hôn trao...Em bối rối...trong anh.

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Mình...

Thu mình vỏ ốc đã lâu,
Giờ nghe tiếng sóng nơi đâu vọng về...

Ngỡ lòng tắt lửa đam mê,
Vầng trăng gợi nhớ câu thề hẹn xưa...

Thôi đành  gói lại xót chua.
Tìm vào cõi mộng.Mình  đưa đón mình...

Thương Giang .

Ngậm ngùi...

Buâng khuâng rối giữa câu thề,
Ngút xa có kẻ xa quê ngậm  ngùi.
Ước ao gom những buồn vui,
Cùng người chia xớt ,ngọt bùi có nhau...

Thương Giang


MONG
 
Đợi nhau  khắc khoải  trong mơ.
Đêm thu mưa ướt câu thơ lạnh lòng...
Nửa đời bất chợt nhớ mong.
Ước ao giọt nắng  về hong nỗi buồn...





Bên nhau.

Có khi nào bất chợt nhớ không anh,

Thưở mới quen ,rồi ta thành gắn bó.

Lời thương kia anh ngập ngừng chẳng tỏ,
Giấu trong  thơ những nhung nhớ cồn cào…

 Bầu trời rộng , thoảng có những vì sao,
Sa mắt nhung rồi tan vào bóng tối.
Riêng mảnh trăng ,bồng bềnh trên sông nổi ,
Sáng lung linh.Đêm tóc rối  nhiệm mầu...

 Chẳng điều gì  ngăn cách chúng mình đâu ,
Đừng  trăn trở , cho gánh sầu chất chứa.
Vầng trăng rằm tròn đầy cắt chia nửa,
Hai phương trời mình đã hứa bên nhau.

 Thương Giang

Trong mơ...

Biết rằng ,chỉ giấc mơ thôi,
Mà sao vẫn thấy bồi hồi xuyến xao.

Lời anh mềm khúc ca dao,
Cho người viễn xứ  nao nao trong lòng...

Nửa đời thảng thốt nhớ  mong,
Rồi  thương con mắt lưng tròng lệ hoen...

Vu vơ đâu phải  hờn ghen,
Câu thơ ngày cũ ngủ yên lâu rồi...

Thương Giang



Tiếc nuối...

Đâu đây  trong cuộc đời thường,
Có bao đôi lứa yêu thương  chẳng thành...

Sợi tơ  vốn rất mong manh,
Lỏng lơi để tuột, tình  thành dở dang...

Để rồi  tiếc nuối muộn màng,
Con đò dời bến sang ngang chẳng về.

Bến sông từ đó vắng hoe,
Dối lòng ai giấu lời thề ... Còn nguyên...
Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 09:45:47THƯƠNG GIANG>
Vẫn thương...

Đêm thu lá rụng ngoài sân,
Giật mình ngỡ tiếng bước chân em về...

Chập chờn hư ảo cõi mê,
Dường như hơi ấm em kề cận bên...

Phải vì xưa cũ chưa quên,
Mà lòng chất chứa  muộn phiền xót đau?

Em về ,trăng có bạc mầu ,
Vẫn thương như thuở ban đầu mình quen...

 
Thương Giang

Chẳng thể...

Ngỡ rằng quá khứ ngủ yên,
Cho lòng khép lại muộn phiền ngày qua.
Tìm quên , chôn nỗi xót xa,
Hương yêu mùa cũ nhạt nhoà đêm thu...

Ngờ đâu còn vẳng  lời ru,
Lời buồn man mác ca từ lắng sâu.
Kiếp này hay đến kiếp sau*
Đợi người đi dẫu  bao lâu vẫn chờ...

Chiều buông vạt nắng ngu ngơ,
Hanh hao nỗi nhớ câu thơ chợt buồn.
Tìm quên sầu muộn héo hon,
Mà đâu có dễ...bởi còn nhớ thương.

Thương Giang

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Em có về quê rồi hả Thương Giang...Về được bao lâu?
Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
N.Đ.T

http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
http://www.daytohong.net/
http://yume.vn/nguyenthuy-qs
http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 12:50:44sông đáy>
Thơ bạn hay lắm!
Tre xanh xanh tự bao giờ
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Đăng nhập để trả lời
0
Quên...

Nhặt về rặt những xót chua,
Với niềm cay đắng ai vừa mới gieo.
Thói đời ganh ghét ỳ sèo
Tiếng chì tiếng bấc bám đeo chẳng dời...

Trăm năm , ngắn ngủi kiếp người.
Đa đoan giấu giữa nụ cười.Ai hay?
Ừ thôi...Xa nhé vòng tay,
Cho quên tiếng nấc đoạ đầy trong tim.

Thương cho phận  số nổi chìm,
Một lần người  ước ,cánh chim trở về...

Thương Giang.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Khắc khoải...

Mới chớm thu ngỡ mùa  đông gõ cửa,
Lạnh lòng ai một nỗi nhớ không tên.
Chiều muộn dần không gian phủ màu đen,
Ai vẫn đợi bàn chân quen trở lại?

Lối  xưa cũ giờ gió lùa trống trải,
Khiến tâm tư  thêm  khắc khoải cồn cào...
Đêm hiện hữu lung linh triệu ánh sao,
Vẫn thầm mong dù hanh hao trăng khuyết.

Cả một đời bàn chân đi mải miết,
Bao giờ về cùng người dệt mộng đây?

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-22 01:09:25THƯƠNG GIANG>
Chúng mình...

Tìm trong xưa cũ nát nhàu,
Giấc mơ hoang hoải nhuốm mầu thê lương.

Buâng khuâng giữa ngã ba đường,
Lối em về vẫn thoảng hương dịu dàng...

Lời buồn  ru cõi mênh mang,
Vầng trăng  vẫn rắc ánh vàng trên sông...

Ly bôi ai đắng rượu nồng ,
Chúng mình vẫn thế  thương  mong ,đợi chờ...

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sông đáy

Thơ bạn hay lắm!


Cám ơn bạn ghé thăm còn lưu lời khen tặng!
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ HÀO MÌNH PHẬN ĐÀN BÀ!



Trời sinh ra kiếp đàn bà,
Để cho bao áng thi ca ngợi mình.

Lam lũ mà vẫn đẹp xinh.
Dẫu trầm luân vẫn nguyên hình dáng hoa.

Nợ trần ai chẳng lần qua,
Phải đâu riêng phận đàn bà?Đừng than!

Mai ngày hết trọ dương gian,
Luân hồi vẫn ước dung nhan chính mình!

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0