745 trả lời, 106.842 lượt xem —
Trang 24 / 25
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
#694 —
08.05.2011 19:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-08 20:27:05THƯƠNG GIANG>
EM SẼ VỀ
Em sẽ về,
cho anh bớt ưu tư.
Đêm bình yên...,
Ngọt lời ru khe khẽ...
Liễu bên thềm ...
Gió thoảng nhẹ...Hờn ghen...
Chẳng thế nào ...
Mình lạc bước chân quen.
Phố có đông
Hay là buồn hoang vắng....
Em vẫn đến ...
trong khoảng không...Tĩnh lặng.
Nhẹ nhàng thôi...
Như giọt nắng sau mưa...
Vẫn biết rằng ...
Lòng anh khoảng trống lùa...
Ngày vắng em ...
Lòng ngập mưa...u ám.
Len lén sầu...
Như trời thu ảm đạm.
Tựa bến sông...
Bờ lau xám hắt hiu...
Em sẽ về...
Anh sẽ hết cô liêu.
Bởi em biết...
Có một điều rất thực...
Anh mong em...
Đêm thao thức...Đợi chờ...
Thương Giang
Bình yên
Gần xa đâu dễ gì quên...
Bão giông rào cản...hữu duyên lại về.
Dọc ngang khắp nẻo sơn khê.
Vẫn thương con nước xa quê lạc bờ...
Nguyện cầu* êm ả giấc mơ.
Bình yên đậu bến sông thơ hiền hòa.
Nghìn thương lưu luyến* thiết tha.
Hồn thơ chắp cánh nở hoa ân tình...
Cho buồn tan giữa không thinh.
Cho quên vất vả mưu sinh kiếp người.
Chỉ còn thăm thẳm bầu trời.
Xanh niềm mơ ước, cuộc đời bình yên...
Thương Giang
Buồn mênh mang...
Chiều trên phố ngác ngơ,
Một bước chân lạc lõng...
Đôi mắt buồn vô vọng
Đăm đắm nhìn xa xôi...
Có một ngõ nhỏ nhoi
Nép mình trong góc khuất.
Giữa phố đông tất bật
Vẫn chờ đón bước quen...
Đêm buông.Phố lên đèn,
Chong mắt dài thao thức.
Một nỗi nhớ rất thực
Mong chờ người xứ xa...
Đèn hắt bóng nhạt nhoà.
Góc phố ,người vẫn đợi...
U uẩn trong đem tối.
Ánh mắt buồn mênh mang...
Thương Giang
Anh có buồn?
Phố thoảng hương ngọc lan.
Dịu dàng từ ngõ nhỏ,
Hình như anh gửi gió
Đưa tới người yêu xa...?
Phố đông người lại qua.
Có dáng ai thân thuộc?
Lặng nghe những nhịp bước.
Buồn... không phải tiếng em!
Chầm chầm buông dần..,đêm.
Phố lên đèn hiu hắt.
Anh vẫn chong con mắt ,
Dài nỗi nhớ , thương , mong...
Anh có buồn lắm không?
Nhìn bao đôi dạo phố,
Thì thầm lời to nhỏ...
Âu yếm ,mắt môi trao...
Sóng lòng có chênh chao,
Những ngày em không đến...
Hoài nghi có bóp nghẹn,
Con tim, vì vắng xa?
Thương Giang
Mơ trở về...
Vui nào bằng buổi tương phùng.
Phút giây hội ngộ ta cùng bên nhau.
Hạnh phúc mong đợi từ lâu.
Cầm tay mình bước qua cầu nên duyên.
Em về ...chấm hết muộn phiền.
Vầng trăng minh chứng lời nguyền thủa xưa.
Đợi em về dẫu nắng mưa.
Cuối Xuân sang Hạ giao mùa gặp nhau...
Thương Giang
Chân quê
Quê nghèo nhưng đất thảo thơm
Cho ta hạt gạo, bát cơm trắng ngần.
Ta sinh ra đã...nông dân,
Đầu đội trời nắng, ngâm chân dưới bùn..
Tuổi thơ gắn với ruộng vườn.
Tóc hoe cháy nắng, mắt buồn câu ca...
Đất quê nuôi tính thật thà.
Sông quê tắm mát ,làn da nâu giòn...
Bóng tre rủ mát tâm hồn.
Cánh cò cánh vạc cánh chuồn cùng theo...
Rạ rơm chung thuỷ đất nghèo.
Tháng Ba ngày Tám*, gieo neo một thời..
Bây giờ dẫu khác xưa rồi
Từ trong tâm thức bao đời ,thấm sâu.
Cho dù ta ở nơi đâu.
Vẫn mang dáng dấp ban đầu ,người quê...
Thương Giang
Đợi em
Vắng thuyền...bến đợi sẽ cô liêu...
Bờ lau ngọn rũ...dáng tiêu điều...
Không còn xao xác đùa cùng gió...
Thoảng giọt buồn rơi... nhuộm tím chiều...
Anh là bến đợi , em- thuyền trôi...
Qua giông bão vẫn mặn mòi ..
Tình nghĩa keo sơn...luôn hắn bó.
Như kiếp con sam...chẳng tách rời...
Tháng Tư hạ về...lại vắng em.
Mưa lòng anh ngập những nỗi niềm.
Ngóng, đợi ,trách,hờn...bao cảm xúc...
Xanh xao nỗi nhớ... giấc mơ đêm....
Thương Giang
CÒN ĐỌNG LẠI
Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về
Lau vẫn trắng, đọc triền đê thao thức
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức
Biết bao giờ, thành hiện thực...giấc mơ
Thuyền dời bến, vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ vô vọng
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng...
Mà câu thơ loang chiều rộng.... chơi vơi?
Cánh hoa vương...anh lặng lẽ thả trôi
Theo dòng nước với bao lời nhắn nhủ
Qua mất rồi...em chẳng còn thiếu nữ
Anh vẫn chờ, bởi quá khứ chẳng quên
Day dứt hoài, một nỗi nhớ không tên
Em lang thang dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm ngày xưa, dù na ná...
Dịu lắng cồn cào, trong dạ nhớ anh
Hoa cỏ may, sao gầy guộc mỏng manh
Mà buốt nhói, khi găm vào câu hát
Kỷ niệm xưa, đọng thành giọt mặn chát
Lăn dài theo, đôi tay quạt ru con...
Thương Giang
THƯƠNG NGÀY XƯA…
Thôi đành gói lại dấu yêu.
Thơ nghiêng chiều rộng, con diều đứt dây…
Thế là tuột khỏi tầm tay,
Khoảng chênh chao ấy trong ngày bão giông.
Giot buồn vỡ giữa thinh không,
Giot nào sa đấy mắt trong tủi sầu…
Chẳng còn em mới biết đau,
Khi xa mới ước có nhau thật gần.
Thời gian bội xoá dấu chân.
Gót hài người đếm , bần thần trong mơ…
Đêm buông ,con mắt khép hờ.
Lời xưa biển hát bây giờ, cho ai?
Lẻ loi với bãi cát dài.
Biển cồn cào sóng mệt nhoài , cứ xô…
Rặng thùy dương cũng thẫn thờ.
Thương ngày xưa ấy ,giấc mơ ngọt ngào…
Thương Giang
NGỠ…
Thời gian trôi ngỡ nhạt nhòa .
Hình xưa bóng cũ…vậy mà dễ đâu…
Đêm chong con mắt quầng sâu.
Thoảng nghe lá rụng vườn sau…bần thần.
Ngỡ như nhè nhẹ bước chân.
Người xưa nhón gót mỗi lần ghé thăm…
Bây giờ đau xót tiếc thầm,
Làm sao chuộc được lỗi lầm ngày xưa?
Trách mình gieo những xót chua.
Giờ nghe tim vỡ trong mưa…ngậm ngùi…
Ngỡ mình tìm thấy niềm vui.
Muốn quên lòng lại khiến xui…Nhớ người!
Thương Giang
Hè sang
Vườn trưa lảnh lót tiếng chim
Chập chờn bóng nắng trốn tìm đám mây.
Tháng Tư lửa thắp trên cây.
Lập lòe hoa lựu ,gọi ngày hè sang…
Thương Giang
NÍU...
Vẫn còn đọng lại đâu đây.
Chút dịu ngọt lẫn chua cay ...cùng người.
Hương yêu..., thủa ấy xa rồi.
Mà sao ánh mắt nụ cười còn vương?
Mỗi ngày chải tóc soi gương.
Lòng ngơ ngẩn thấy tuyết sương trắng dần...
Mà đời như áng phù vân.
Hợp tan ,tan hợp...Chẳng gần , biết sao?
Níu lòng ,giữ khúc chênh chao.
Níu duyên ...,buộc sợi chỉ đào mỏng manh.
Níu câu thơ bớt chòng chành.
Níu trái tim vỡ...có lành được không?
Thì thôi...,khép lại nhớ mong.
Níu làm chi...,mặc bão giông lắng chìm...
Thu mình vỏ ốc nằm im.
Dửng dưng...,kệ nỗi nhớ tìm ngày xưa...
Thương Giang
THI SỸ GÀN
Bon chen chợ búa suốt ngày.
Tối về bải hoải chân tay rã rời.
Bát cơm lùa vội một hơi.
Ăn cho qua bữa còn ngồi... làm thơ.
Thả hồn bay lửng bay lơ.
Vợ liếc xéo bảo :"Ngẩn ngơ, đồ gàn".
Chồng người ta được thăng quan.
Vợ con sung sướng an nhàn tấm thân.
Chồng mình vừa kém vừa đần.
Không danh không chức mà thân rạc rài.
Người tăm ,tóc chấm mang tai.
Tối ngày thơ thẩn... rồi mai đứng đường!!!!
Thương Giang
Có bóng hình anh...
Lời ru nhẹ trong đêm.
Anh dỗ dành giấc ngủ,
Bao giận hờn trách cứ,
Tan dần vào hư không...
Giọt buồn đáy mắt trong.
Hoá niềm vui lấp lánh...
Dẫu bên trăng có lạnh,
Kéo chăn mây đắp cùng.
Lời anh mãi thuỷ chung.
Ru em dài năm tháng.
Giấc mơ mang bóng dáng,
Anh ngồi hát ru ...Thương.
Dẫu xa tít dặm đường.
Giữa hai đầu nối nhớ.
Có bao nhiêu cách trở...
Vẫn ngọt ngào ru em ...
Thương Giang
Em trở về ...
Em trở về ,
trong hương sắc tinh khôi...
Tà áo tím dịu trời ngày nắng hạ
Suối tóc mây ôm bờ vai óng ả..
Gót chân trần khiến hoa lá...
ngẩn ngơ...
Em trở về...
Dẫu chỉ là giấc mơ.
Trái tim anh vẫn mong chờ háo hức...
Chẳng bao giờ gieo trong lòng ngờ vực.
Anh có em giữa mơ thực ...
đan xen...
Em trở về ...
Bởi nỗi nhớ gọi tên...
Cánh đồng cỏ gợi lại triền sông cũ...
Có vầng trăng giữa trời đêm không ngủ.
Cứ mỏi mòn vọng viễn xứ ...
Đợi em...
Thương Giang
BUÂNG KHUÂNG
Cuối ngày bóng nắng liêu xiêu.
Triền sông ai nhặt cô liêu tủi buồn...
Tháng Tư hoa gạo đỏ hơn
Cháy trong đôi mắt vương buồn xa xôi...
Thêm mầu phượng cháy vòm trời...
Nhưng ngàn đốm lửa bồi hồi nhớ mong.
Đâu rồi thủa ấy bên sông.
Tóc em hong gió, anh lòng ngẩn ngơ...
Âm thầm giấu những dại khờ.
Thương mùi hương tóc đến giờ ,ai hay...
Tháng Ba vội vã cạn ngày.
Tháng Tư , nhớ đậu mi gầy rưng rưng...
Thương Giang
DƯ HƯƠNG.
Biết mình là kẻ đến sau,
Chẳng mơ được chút hương đầu ngọt môi.
Cũng đành ...nhận bấy nhiêu thôi.
Dư hương còn lại ,tình người trao nhau.
Thương Giang
Biết về đâu?
Về ư?Nhưng biết về đâu?
Ngẩn ngơ em giữa bể dâu chốn đời.
Xa quê mấy chục năm rồi.
Giờ về lạc lõng như người trên mây.
Dở ương...hoà nhập sao đây,
Chẳng ra Việt ,chẳng giống Tây...thật buồn!
Chẳng ra thành thị , nông thôn.
Chẳng ra trí thức ,con buôn sỏi sành...
Biết làm gì sống đây anh?
Nửa đời khởi nghiệp, công danh nhỡ nhàng.
Con cái học cũng dở dang.
Hàng trăm dấu hỏi... ngổn ngang trong lòng.
Xã hội thì lắm bất công
Mình quen sống thẳng, giờ cong ...thế nào?
Quê hương dẫu nhớ cồn cào.
Nhưng về ...rồi biết ra sao hỡi người...?
Thương Giang
Viết cho anh...
Biết bao giờ ta chung chén giao bôi.
Để khoả lấp một biển trời nhung nhớ?
Mảnh trăng gầy cong mình giấu trăn trở,
Nặng gánh đời...,lại vương nợ người xa...
Anh đừng buồn...Rồi tất cả sẽ qua...
Tháng Tư về ...cơn phong ba dịu lắng.
Khoảng trống cũ...,hãy xoá đi tĩnh lặng.
Bằng niềm vui, dẫu cay đắng ...cũng đành...
Ở nơi xa chẳng thể đến bên anh.
Cùng xẻ chia...nhưng đồng hành dõi bước.
Biết sẽ còn chênh chao ở phía trước
Vững tay chèo dù con nước mênh mang...
Thương Giang
CHỢT BUỒN
Trở về
bến cũ chiều mưa.
Cỏ may níu gót...
Gió lùa ...hanh hao.
Sông Thương,
vẫn dải lụa đào.
Chảy qua nỗi nhớ xanh xao...
vai gầy.
Vẫn còn nguyên vẹn
đắm say.
Trăng rằm ngà ngọc...
sải tay ôm ghì...
Thủa ấy...
kẻ ở người đi.
Dòng sông bồi lở...nhắn gì ,
nhớ không?
Khiến người toan múc...
cả sông...
Uống cho cạn hết...
nhớ mong cồn cào...
Đàn ai buông khúc
chênh chao...
Đêm nay nâng chén tiêu giao...
Chợt buồn...
Thương Giang
Xuân...
Hết rồi giá lạnh tuyết sương.
Hàng cây xơ xác ven đường , chồi bung...
Tháng Tư ,Xuân đến ngập ngừng *
Đào ,mơ ,mận trắng một vùng nở hoa...
Tuyết thôi rơi cuối tháng Ba.
Nắng Xuân mỏng mảnh như là khăn voan.
Ngày Đông lạnh lẽo đã tàn.
Đón Xuân ấm áp ngập tràn hương hoa...
Thương Giang.
KHÔNG EM
Heo may,
Lạnh . Hắt hiu… chiều
Se lòng nỗi nhớ thủa yêu một người..
Vòng tay... ánh mắt làn môi
Chạm mơ…dịu ngọt
để rồi ... mất nhau...
Vì người…
Bước vội qua cầu .
Để ai ở lại đớn đau nghẹn lời...
Nhớ mong… một cánh chim trời
Ngàn thu vẫn đợi bóng người về đây...
Khói lam...quẩn...mắt ai cay...
Sương mờ giăng...
ướt vai gầy...
Không em.
Thương Giang
Đừng sợ ...
Hoa nở mãi cũng tàn.
Trăng tròn đầy lại khuyết.
Ngày mai nào ai biết.
Nước sông cạn hay đầy?
Đời dài, ngắn nào hay..
Sinh, ly đâu hẹn trước...?
Những gì đang có được,
Hãy trân trọng giữ gìn...
Đừng đánh mất niềm tin,
Giữa mong manh hư thực
Vết thương dù đau nhức.
Cũng sẽ lành thịt da...
Đừng sợ gió thoảng qua,
Sao trở thành giông tố?
Sóng xô bờ bồi lở...
Bao đời vẫn thế thôi...
Vắng thuyền , biển đơn côi.
Vắng nhau đời cô quạnh.
Dòng sông sẽ buồn lạnh.
Khi thiếu ánh trăng đêm...
Đừng chuốc hoài nghi thêm.
Sợ những điều chưa đến...
Ông Trời đã se bện,
Sợi tơ buộc mình rồi...
Thương Giang
Xót xa....
Ngàn sao
lấp lánh đầy trời.
Mà sao chẳng thấy ...mắt người
hôm qua?
Buồn rơi,
Xao xác thềm nhà.
Hanh hao cơn gió thổi qua…
Nghẹn ngào…
Thật còn...
Lời ngỏ hôm nao?
Trước rằm…chẳng trách chiêm bao
không thành…
Gía đừng …
Bổ vội cau xanh,
Gía đừng buông …dẫu chòng chành…
Lời yêu...
Đêm đâu...
thăm thẳm cô liêu.
Lòng đâu ngai ngái những điều
Xót xa…
Bây giờ...
cách dải Ngân Hà .
Vẫn mong ngan ngát hương hoa
mình cùng...
Thương Giang
Về đây bên nhau…
Đừng trách người đã đổi thay.
Tại mình hờ hững ,vòng tay lỏng dần…
Để buồn hoen mắt thi nhân.
Lửa lòng nguội tắt mấy lần nhóm nhen…
Dẫu không còn nợ còn duyên,
Cũng còn kỷ niệm, muốn quên dễ gì?
Thật thương …xin hãy về đi.
Thủa ban đầu ấy , họa thi cùng người…
Đừng riêng …bóng lẻ đơn côi.
Hoa tàn tạ héo, trăng rơi giọt sầu.
Lối xưa rào chắn có đâu?
Sao không về nối nhịp cầu người ơi…
Dòng sông lấp lánh trăng soi.
Bên hoa hương ngát ,dâng đời ý thơ.
Thương Giang .
Không...
Không trăng , buồn rũ cánh hoa..
Không nhau trời đất như là rộng hơn...
Không còn trao những nụ hôn.
Bờ môi mặn chát cô đơn ngậm ngùi....
Không cùng chia sẻ buồn vui,
Phương trời cách biệt lui cui tủi thầm...
Không gần an ủi hỏi thăm.
Nên chênh chao mãi...bao năm vực ngờ...
Thương Giang
Hai sắc mầu...
Vàng mang sắc nắng ban chiều,
Tím man mác gửi gắm điều nhớ nhung...
Lòng vàng...gian khổ vẫn cùng.
Đắng cay..,mầu tím chung thuỷ vẫn chờ...
Vàng trong mầu kén ,sợi tơ...
Tím trong mầu áo ngẩn ngơ bao người...
Hai sắc mầu , hai khoảng trời.
Tím - Vàng gắn bó suốt đời Em-Anh.
Thương Giang
Sao không...???
Sao không
về phía mặt trời.
Bình minh hứa hẹn rạng ngời
tương lai…
Xòe tay
Đón hạt sương mai.
Giọt trong vắt tựa mắt ai
đợi chờ…
Sao không
Về bến sông thơ.
Êm đềm con sóng ru bờ dâu xanh…
Không dưng…
Sao nhặt mỏng manh,
Tơ trời ai thả giờ thành…
nhớ thương.
Sao không
Đi tránh con đường
Để rồi lạc cõi vô thường
Thực hư…
Buồn nghe man mác lời ru
Lý lơi…câu hát trút từ
tâm can…
sao không
ngược hướng gió ngàn.
Để rồi hứng lạnh trần gian…
Tội tình….
Anh đi về phía lòng mình
Có còn day dứt bóng hình
Trót thương?
Thương Giang
Dối.....
Làm tin , người giữ yếm đào,
Về nhà mẹ hỏi ...dối sao bây giờ...?
Vạt áo lại giấu bài thơ,
Người đề tặng...khiến ngẩn ngơ nỗi lòng...
Nắng chiều dần tắt trên sông,
Níu câu "giã bạn"* ,mà không muốn rời...
Đến hẹn lên nhé người ơi.
Trúc mai sum họp , hát lời :"Còn thương..."*
Thương Giang
*-Tên những làn điệu quan họ
Tự khúc...
Vẫn còn nghi hoặc mãi sao?
Làm tin người giữ...yếm đào đó thôi...
Bởi mình xa cách đôi nơi.
Người e khoảng cách phai phôi ân tình...?
Trăng vàng treo ngọn trúc xinh.
Sao ghen ..,chỉ biết lặng thinh ngủ vùi....
Chúng mình Trời đất khiến xui,
Muộn màng mới thấy niềm vui kiếm tìm...
Thương Giang
Nợ thi nhân
Tháng Năm rồi..không gian ngập tiếng ve.
Mầu phượng đỏ đốt ngày hè …nhức nhối.
Có một người trên lối xưa vẫn đợi .
Cánh hạc gầy như sợi khói mong manh.
Sao chẳng về cho nỗi nhớ quẩn quanh?
Giữa chiều rộng cứ chòng chành câu hát.
Khóe mắt buồn khi nắng chiều phai nhạt.
Màn đêm buông ,gió khoáng đạt triền sông…
Tiếng cuốc kêu lẻ bạn suốt đêm ròng.
Âm thanh ấy, xoáy vào lòng khắc khoải.
Khiến thi nhân vương nỗi sầu thế thái,
Vốn đã nhiều …giờ đâu ngại buồn hơn?
Và dường như khi nhấm nỗi cô đơn.
Tiếng lòng mình mới thành nguồn thơ chảy?
Chăng biết nữa…suốt bốn mùa vẫn vậy.
Bất chợt mưa, rồi nắng…đấy …thi nhân
Thương Giang
Trúc xinh vẫn đợi.
Bấy lâu cửa đóng then cài.
Vườn xưa lối mộng...vì ai chắn rào...?
Giấu mình trong giấc chiêm bao.
Mong bình yên giữa ồn ào ...Vậy thôi.
Ru lòng...câu hát à...ơi...
Buồn loang chiều rộng...ướt lời ru xưa.
Lời thương đâu dám cợt đùa.
Trúc xinh vẫn nép sân chùa đợi Mai.
Thương Giang
Cùng anh...
Cùng anh đi suốt chặng đường.
Cùng anh dầu dãi gió sương cũng đành.
Cùng anh ươm ước mơ xanh.
Cùng anh dệt mãi mộng lành bên sông.
Cùng anh nhóm ngọn lửa hồng.
Cùng anh khơi mạch cho dòng thơ say.
Cùng anh sánh bước mỗi ngày.
Cùng anh chia xẻ đắng cay ngọt bùi...
Có em sánh bước cùng người.
Đêm thôi quạnh vắng ngoai nguôi nỗi buồn...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Âu là phận số.
Thân cò lăn lội xứ người.
Âu là phận số... nên đời bôn ba.
Buồn vương theo dấu quan hà.
Cố hương hoài vọng trong ta mỗi ngày.
Thương Giang
Đêm vắng.
Đêm thao thức , gió động rèm.
Vầng trăng lạnh lẽo rớt thềm tương tư.
Lối về giăng trắng sương mù.
Ngược đường gió nổi, lời ru xa dần...
Thương Giang.
Đợi...
Đợi sông xa trở về nguồn.
Đợi người trở lại cho buồn nguôi ngoai.
Đợi chờ dù biết ngày dài,
Đợi hoa hồng ..., dẫu nhiều gai vẫn tìm.
Đợi nghe lời của trái tim.
Đợi mong đến hẹn hội Lim lại về...
Đợi lời giao ước nguyện thề.
Đợi ngày sum họp cận kề mắt môi...
Thương Giang
Giọt thời gian...
Thời gian ngưng đọng lại giọt buồn
Cà phê đặc không còn đắng nữa .
Mắt dửng dưng nhìn qua khung cửa.
Nghe lòng mình sầu úa,lên môi.
Phố đông hay thưa thớt nẻo đời,
Đâu có khác, khi người không đến?
Bởi vì đâu, sao em lỗi hẹn,
Khiến niềm tin bất biến...lung lay...
Cuối con đường gió quẩn mắt cay.
Lời yêu nào lấp đầy nỗi nhớ..?
Vương ánh mắt ,nụ cười ...một thuở
Dáng kiều thơm còn đó , đâu quên...
Ngược thời gian, tìm lại ngoan hiền.
Mong tìm thấy bình yên ngày cũ...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
#697 —
09.05.2011 14:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-09 15:02:12THƯƠNG GIANG>
Lời ru ...
Lời ru theo gió ngàn bay.
Chỉ còn buồn rớt vai gầy đa đoan.
Lời ru níu đốm tro tàn,
Lửa lòng cố nhóm mong than cháy bùng...
Lời ru gói nỗi nhớ nhung.
Buâng khuâng "con nhện giăng mùng"* nhớ ai...
Ru con mắt lệ chảy dài.
Xót xa hẹn ước.."Trúc Mai một nhà"*
Nửa đời tóc điểm tuyết hoa.
Còn hoài niệm khúc dân ca ngọt ngào...
Nghiêng nghiêng vành nón quai thao.
Nụ cười e thẹn , tay trao miếng trầu...
Hai mươi năm lẻ qua mau.
Dịu dàng ánh mắt trong nhau vẫn còn...
Chiều xa lặng lẽ ru con
Rưng rưng câu hát , lời buồn hắt hiu...
Thương Giang.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Không đề...
Trở về biển vớt vần thơ,
Dạt theo con sóng bơ vơ một mình...
Buồn ai thả giữa không thinh ,
Bước chân trên cát vô tình.Chợt đau...
Kỷ niệm xưa cũ úa mầu
Hương yêu một thuở ban đầu nhạt phai...
Giờ đứng trước biển u hoài,
Thương con sông tháng ngày dài xa quê...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Thật...
Xa nhau tưởng sẽ bình yên,
Đâu hay nỗi nhớ vẫn len vào hồn...
Trăng gầy lẻ bóng cô thôn,
Hắt hiu đêm vắng chập chờn bóng xưa.
Cuối hạ con gió trở mùa.
Thương con mắt dõi song thưa đợi chờ...
Dối quên mà dạ ngẩn ngơ,
Thôi đành thật với giấc mơ em về...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 325
Từ: 16.07.2011
Trạng thái: offline
Gửi Thương Giang
Ngập ngừng khi lên xe hoa
Ngập ngừng chân bước từ xa trở về
Ngập ngừng về chợ làng quê
Ngập ngừng gặp lại nón mê xé chiều
Ngập ngừng chân bước liêu xiêu
Để ai khi nói tiếng yêu ngập ngừng !
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Cho anh...
Cho anh riêng một khoảng trời,
Cho anh vạt nắng hong lời hờn thương.
Cho anh về lại con đường ,
Cho anh ghì níu mùa hương thủa nào.
Cho anh gối mộng chiêm bao.
Cho anh gần mắt môi trao...,một lần.
Cho anh tiếng sáo ái ân.
Cho anh nhẹ gánh nợ trần tương tư.
Cho anh ngọt lịm lời ru,
Cho anh tất cả...mùa thu nơi này...
Cho anh ôm trọn trong tay.
Cho anh hôn suối tóc mây dịu dàng.
Em về giữa sắc thu vàng.
Bởi nghe tiếng nấc người đang gọi mình...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 134
Từ: 30.08.2010
Trạng thái: offline
Chưa thấy Thương Giang viết Chênh chao
Hay là bởi mình bị... làm sao?
Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Em vẫn biết….
Em vẫn biết, biển âu yếm chở che…,
Con sông nhỏ lạc bến quê phiêu bạt,
Những khi buồn em thèm nghe biển hát,
Câu ví dầu giữa dào dạt sóng xô….
Em vẫn biết mình bé nhỏ dại khờ,
Giữa dòng đời ,chân bơ vơ lạc lõng.
Và anh đến giang vòng tay thật rộng,
Giữ chặt em sợ con sóng cuốn trôi….
Em vẫn biết , dù vật đổi sao dời,
Biển ngàn năm vẫn mặn mòi như thế.…
Như tấm lòng anh âm thầm lặng lẽ ,
Dành cho em ,sao có thể xa anh?
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Buồn...
Ước ao sóng gió đời thường,
Tan chìm dưới đáy đại dương chẳng còn...
Mắt không u uẩn nỗi buồn,
Lòng không khắc khoải héo hon tủi sầu...
Cho mình quấn quýt bên nhau,
Sông trăng đẹp mãi ,buổi đầu mới quen...
Ngày vắng...,nỗi nhớ gọi tên,
Buồn theo con nước lệ hoen mi gầy...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
#713 —
17.08.2011 09:44
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 09:45:47THƯƠNG GIANG>
Vẫn thương...
Đêm thu lá rụng ngoài sân,
Giật mình ngỡ tiếng bước chân em về...
Chập chờn hư ảo cõi mê,
Dường như hơi ấm em kề cận bên...
Phải vì xưa cũ chưa quên,
Mà lòng chất chứa muộn phiền xót đau?
Em về ,trăng có bạc mầu ,
Vẫn thương như thuở ban đầu mình quen...
Thương Giang
Chẳng thể...
Ngỡ rằng quá khứ ngủ yên,
Cho lòng khép lại muộn phiền ngày qua.
Tìm quên , chôn nỗi xót xa,
Hương yêu mùa cũ nhạt nhoà đêm thu...
Ngờ đâu còn vẳng lời ru,
Lời buồn man mác ca từ lắng sâu.
Kiếp này hay đến kiếp sau*
Đợi người đi dẫu bao lâu vẫn chờ...
Chiều buông vạt nắng ngu ngơ,
Hanh hao nỗi nhớ câu thơ chợt buồn.
Tìm quên sầu muộn héo hon,
Mà đâu có dễ...bởi còn nhớ thương.
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 357
Từ: 21.09.2009
Trạng thái: offline
Em có về quê rồi hả Thương Giang...Về được bao lâu?
Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
N.Đ.T
http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
http://www.daytohong.net/
http://yume.vn/nguyenthuy-qs
http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 258
Từ: 15.12.2010
Trạng thái: offline
#715 —
19.08.2011 12:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 12:50:44sông đáy>
Thơ bạn hay lắm!
Tre xanh xanh tự bao giờ
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Quên...
Nhặt về rặt những xót chua,
Với niềm cay đắng ai vừa mới gieo.
Thói đời ganh ghét ỳ sèo
Tiếng chì tiếng bấc bám đeo chẳng dời...
Trăm năm , ngắn ngủi kiếp người.
Đa đoan giấu giữa nụ cười.Ai hay?
Ừ thôi...Xa nhé vòng tay,
Cho quên tiếng nấc đoạ đầy trong tim.
Thương cho phận số nổi chìm,
Một lần người ước ,cánh chim trở về...
Thương Giang.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
Khắc khoải...
Mới chớm thu ngỡ mùa đông gõ cửa,
Lạnh lòng ai một nỗi nhớ không tên.
Chiều muộn dần không gian phủ màu đen,
Ai vẫn đợi bàn chân quen trở lại?
Lối xưa cũ giờ gió lùa trống trải,
Khiến tâm tư thêm khắc khoải cồn cào...
Đêm hiện hữu lung linh triệu ánh sao,
Vẫn thầm mong dù hanh hao trăng khuyết.
Cả một đời bàn chân đi mải miết,
Bao giờ về cùng người dệt mộng đây?
Thương Giang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.247
Từ: 18.05.2009
Trạng thái: offline
#718 —
21.08.2011 17:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-22 01:09:25THƯƠNG GIANG>
Chúng mình...
Tìm trong xưa cũ nát nhàu,
Giấc mơ hoang hoải nhuốm mầu thê lương.
Buâng khuâng giữa ngã ba đường,
Lối em về vẫn thoảng hương dịu dàng...
Lời buồn ru cõi mênh mang,
Vầng trăng vẫn rắc ánh vàng trên sông...
Ly bôi ai đắng rượu nồng ,
Chúng mình vẫn thế thương mong ,đợi chờ...
Thương Giang
★
★
★
★
★
0