Bâng khuâng...
Đọc thơ...bối rối cả chiều.
Lời ai tha thiết cô liêu chất chồng...
Người ơi ! Sao cứ nhớ mong...
Sao mãi buồn trách...cho lòng thêm đau
Nhắc làm chi chuyện trầu cau
Hỏi làm chi chuyện . ..vì đâu lỡ làng..
Em đâu bỏ ngãi tham vàng,
Phụ anh đi lấy người sang người giầu....
Thôi đừng khơi lại nỗi đau.
Vết thương rỉ máu...bao lâu mới lành???
Em nào quên được mái tranh
Có anh vò võ thâu canh đợi chờ..
Dầu rằng đó chỉ giấc mơ
Dẫu rằng câu chữ cho thơ cùng vần...
Mà sao trong dạ phân vân
Mà sao nghe tiếng lòng ngân...hỡi người...
Chiều xa quê...Tím sắc trời...
Chắc là nơi ấy có người nhớ thương...
Vẳng nghe bài hát "Quê hương"...
Nao nao trong dạ... buồn vương đong đầy...
Câu thơ ám ảnh...mắt cay...
Bóng ai chờ đợi...hao gầy thời gian...
Trời sinh ra kiếp hồng nhan
Sao còn xui khiến đa đoan kiếp người...
Trăm năm duyên đã lỡ rồi...
Đò lướt vội sóng...chơi vơi giữa dòng
Mong sao đừng gặp bão giông.
Để đò về với bến sông thủa nào...
-Thương Giang-