TƯ NHIÊN NHỚ NGƯỜI
Hình như minh đã quên nhau
Để cho nỗi nhớ khắc sâu trong lòng
Chết rồi ,một mối tình câm
Chỉ còn nỗi nhớ đong đầy tâm can
Rừng chiều thoang thoảng mùi lan
Gợi buồn man mác lòng ta nhớ thầm
Biết yêu em là ngậm ngùi cay đắng
Biết yêu em là trống vắng chiều buông
Sao ta vẫn điên cuồng,dại dột
Không cưỡng nổi phút thèm muốn bên em.
Ôi ! Ta thèm hôn lên suối tóc dài êm ái
Thoảng mùi hương , như tinh nguyên hồn trinh nữ
Ta thèm môi em bờ mật ngọt
Đã bao lần tự kìm nén nụ hôn
Để rồi hồn tê buốt
Bởi nụ cười xinh quá đi thôi !
Đã bao lần ta tự hỏi lòng mình
Thật yêu em điên cuồng đến thế ?
Chỉ biết yêu em là cả trời nỗi nhớ
Nén trong lòng mang mãi với thời gian
Bởi vô duyên nên không còn gặp mặt
Nhân duyên này đành lỗi hẹn người ơi
Hình như minh đã quên nhau
Để cho nỗi nhớ khắc sâu trong lòng
Chết rồi ,một mối tình câm
Chỉ còn nỗi nhớ đong đầy tâm can
Rừng chiều thoang thoảng mùi lan
Gợi buồn man mác lòng ta nhớ thầm
Biết yêu em là ngậm ngùi cay đắng
Biết yêu em là trống vắng chiều buông
Sao ta vẫn điên cuồng,dại dột
Không cưỡng nổi phút thèm muốn bên em.
Ôi ! Ta thèm hôn lên suối tóc dài êm ái
Thoảng mùi hương , như tinh nguyên hồn trinh nữ
Ta thèm môi em bờ mật ngọt
Đã bao lần tự kìm nén nụ hôn
Để rồi hồn tê buốt
Bởi nụ cười xinh quá đi thôi !
Đã bao lần ta tự hỏi lòng mình
Thật yêu em điên cuồng đến thế ?
Chỉ biết yêu em là cả trời nỗi nhớ
Nén trong lòng mang mãi với thời gian
Bởi vô duyên nên không còn gặp mặt
Nhân duyên này đành lỗi hẹn người ơi
ST