📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Kiếm Khách Liệt Truyện - nhiều tác giả - HẾT 🔒

55 trả lời, 4.753 lượt xem — Trang 2 / 2
5
            Watanabe Kouan, lúc còn là Yamashiro Nokami Hikaru giữ chức tổng quản cho họ Tokugawa ở Suruga, trên đường từ Edo trở về thành Sunpu ngang qua đồi Thất Nạn gần chỗ đóng quân ở Kambara thì thấy phía sau có một đoàn người lang thang. Kouan ngồi đu đưa trên ngựa, thân là tổng quản vạn hộc có ba kỵ binh theo hầu, mười binh sĩ đi mở đường cùng bọn tạp nhân hầu hạ theo sau.
            Kouan quay lại hỏi bọn tùy tung
            - Người kia có phải là hành giả tu khổ hạnh không?
            - Vâng.
            - Đến hỏi xem.
            Thì ra đó là Musashi. Kouan nhầm với hành giả tu khổ hạnh trên núi là do lối ăn vận không rõ ràng, tay chống gậy năm thước, tóc bới sau gáy để dài xuống lưng, mắt sáng quắt dễ sợ thật không khác những hành giả khổ hạnh là mấy. Những năm gần đây thường xuất hiện nhiều hành giả như thế này, họ dẫn theo nhiều đệ tử lang thang khắp nơi, đến gõ cửa chúc phúc cầu nguyện cho dân chúng hay nhà võ gia mà độ nhật. Musashi cũng dẫn theo hai người ra dáng là đệ tử theo sau.
            Khi Kouan trở về doanh trại Kambara thì cho sứ giả đến nhà trọ Musashi đang ở, truyền lệnh miệng rằng mình muốn gặp.
            - Ngài cần gì?
            Musashi bất ngờ quay sang sứ giả với thái độ cao kỳ mà trịch thượng. Sứ giả thấy thái độ cao ngạo này hoảng hồn, bất giác phục xuống lễ:
            - Chúa công là Yamashiro Nokami có chuyện muốn thỉnh giáo ngài đôi điều…
            Musashi từ chối thẳng thừng. Chẳng phải là thái độ cương cứng như: nếu muốn hỏi gì thì cứ đến đây, nhưng trong lời nói dường như ẩn chứa sự cao ngạo: ta chẳng phải là phường con hát lái buôn gì. Musashi còn cho sứ giả mang về một con chim cút làm quà tặng cho “ngài Yamashiro”. Thật không một chút thất lễ. Kouan rất hứng thú với thái độ của Musashi, trịnh trọng hợp phép mà lại cao kỳ ngạo mạn.
            Nhân vật Kouan này thuở niên thiếu đã ra chiến trường, không chỉ vung gươm giáo mà còn là đại tướng chỉ huy ba quân. Kouan cũng ham thích kiếm nghệ mà theo học, nhưng đối với giới kiếm khách lại tỏ thái độ: “Chỉ là một nghệ nhân” có chút miệt thị.
            Nhưng vào năm Genna thứ nhất, sau khi thành Osaka bị họ Tokugawa diệt thì thiên hạ thái bình, các nước chư hầu không còn đánh nhau nữa nên tầng lớp võ sĩ biến thành quan lại hành chánh. Lúc bấy giờ võ nghệ kiếm thuật lại bắt đầu thịnh hành trở lại, binh pháp giả các phái bắt đầu có địa vị cao trong xã hội. Thái độ cao ngạo của Musashi có lẽ là do:
            - Ảnh hưởng của thời thế.
            - Không, chắc là có lý do khác.
            Kouan nghĩ. Sau khi Kouan trở về thành Sunpu thì biết Musashi đang ở dưới thành. Lần này không cho người gọi đến dinh thất riêng nữa mà chọn chùa Lâm Tế (Rinzai Ji) làm nơi tiếp đãi, chuẩn bị chu đáo, lấy lễ bình đẳng không phân biệt trên dưới mà mời. Quả nhiên là Musashi đến thật.
            Kouan cũng từng học qua kiếm pháp của phái Yagyu Ryu nên câu chuyện chủ yếu xoay quanh võ nghệ, binh pháp nhưng dường như Musashi chẳng hứng thú mấy.
            Chùa Lâm Tế tuy ở nơi nhà quê nhưng lại là ngôi chùa phụng dưỡng đời đời của danh gia Imagawa từ thời Chiến Quốc nên có được khu vườn rất khang trang. Bất chợt Musashi chuyển câu chuyện sang hướng khu vườn. Kouan là võ tướng sinh ra trong thời Chiến Quốc loạn lạc nên chẳng hiểu mấy chuyện vườn tược.
            - Hình như là các hạ rất thích vườn tược.
            - Không, cả đời tại hạ quyết không để tâm đến chuyện thích hay ghét cái gì. Nhưng cái hay của việc tạo ra khu vườn này là ở chỗ trong khi vận chuyển đá thì ở đó đã hình thành thiên địa rồi. Cho đến bây giờ thì tại hạ cũng chỉ như một viên đá ngoài kia. Từ bây giờ, tại hạ cũng muốn chuyển đá mà thử tạo thiên địa một phen.
            - Tạo thiên địa?
            Điều Musashi muốn nói, Kouan quả là không hiểu nổi. Trong lời nói dường như bao hàm cả triết lý rất sâu xa.
            Kouan vốn có hứng thú với Musashi nên lai lịch và tin đồn về Musashi thì bản thân mình biết rõ hơn ai hết. Trong số đó cũng có những tin đồn không mấy hay ho nên cũng đành chịu. Theo như Kouan biết thì tên tuổi Musashi được biết đến trong các chư hầu là vào những năm gần đây. Mấy năm trước, khi còn chưa mấy nổi tiếng, một hôm bỗng xuất hiện trong thành của một phiên thuộc Kita Kyushu để tuyên truyền mở rộng lưu phái của mình. Musashi ngồi kiệu lộng lẫy như một võ sĩ cao cấp, dẫn theo đệ tử vào thành rồi trọ lại nhà của một võ sĩ trong phiên theo lời thỉnh cầu của người này. Musashi vốn rất có tài năng trong việc tuyên truyền quảng bá. Không biết lúc đó là do thận trọng khách khí hay sao mà phong thái hoàn toàn khác hẳn so với trước, mình vận chiếc áo cánh đính hoa văn lộng lẫy, đêm đêm xuất hiện trong khu rừng tùng dưới thành múa kiếm. Musashi một mình tả xung hữu đột trong rừng, bay nhảy một cách kỳ lạ như loài quái điểu. Qua chuyện này cũng hiểu được nỗi bất hạnh và nhẫn nhục trong thời niên thiếu vô danh của Musashi.
            Rồi tin đồn lan truyền khắp thành, trong phiên có nhiều võ sĩ trẻ cũng lần lượt kéo đến học nghệ. Đây chẳng phải riêng gì Musashi mà là một cách độ nhật thông thường của giới binh pháp giả đương thời. Trong phiên bấy giờ có võ sĩ tên gì gì đó thuộc phái Nikaidou Ryu đang giữ chức “Kiếm thuật chỉ nam”. Hắn thấy một kẻ không rõ lai lịch từ đâu đến lại được nhiều người trong phiên quan tâm nên lấy làm khó chịu bèn cho sứ giả đến chỗ Musashi hẹn một trận quyết đấu.
            - Vậy sao.
            Musashi không trả lời là nhận lời thách đấu hay không, sau mấy hôm quan sát võ sĩ kia rồi rời khỏi thành không ai biết. Võ sĩ phái Nikaidou Ryu kia thấy vậy thì mững rỡ, huênh hoang khắp nơi:
            - Vậy là hắn sợ ta mà chuồn mất rồi.
            Cho dù có lý do gì đi nữa nhưng nếu xem việc tuyên truyền là binh pháp thì rõ ràng Musashi đã thua trong trận đấu này rồi.
            Musashi khi đã qua tuổi ba mươi thì thường tránh tỷ thí quyết đấu. Mà những năm trước ba mươi thì chỉ khi nào nhìn thấu suốt, hiểu rõ đối phương yếu hơn mình mới nhận lời. Năng lực siêu việt nhất của Musashi chính là “Mikiri” như đã đề cập trước đây, là khả năng tính toán, phán đoán thấu suốt.
            Lại có lúc Musashi đến trọ tại nhà Shimamura Jurou Zaemon, gia thần của nhà Ogasawara ở Buzen Kokura. Một ngày nọ, trong lúc đang uống rượu cao hứng thì có võ sĩ gác cổng chạy vào bẩm báo:
            - Ngoài cổng có binh pháp giả Aoki Jouemon nài nỉ xin được diện kiến tiên sinh. Chẳng hay có nên đuổi đi không.
            - Không cần, cứ cho vào gặp.
            Tâm trạng Musashi vui vẻ hơn bao giờ hết, cho người dẫn Aoki vào rồi quan sát cốt cách, thăm hỏi lý lịch:
            - Ta thấy các hạ tài năng hơn người, như thế này thì việc tìm một chức Chỉ nam ở bất cứ chư hầu nào cũng không phải là việc khó.
            Aoki nghe nói vui mừng, toan cáo lui thì Musashi chợt để tâm đến thanh mộc kiếm buộc sợi dây đỏ mà Aoki đeo bên mình.
            - Vật màu đỏ đó là gì?
            - Đây là vật mà tiểu sinh dùng mỗi khi có người thách đấu trên bước đường giang hồ.
            - Thách đấu ư?
            Musashi bỗng biến sắc, đứng dậy,
            - Để ta cho các hạ thấy binh pháp thật sự là như thế nào.
            Nói rồi mượn một tiểu đồng hầu hạ trong nhà gia chủ, Musashi đặt một nắm cơm lên đầu tiểu đồng ngay chỏm tóc rồi tuốt gươm. Cả bọn trông thấy đều không khỏi dao động.
            - Xem đây!
            Vừa thét lên là lưỡi gươm xé gió từ trên bổ xuống đầu tiểu đồng, nắm cơm tách làm đôi.
            - Các hạ có làm được như vậy chăng?
            - Tiểu... tiểu sinh không làm được.
            - Cho dù có được khả năng như thế này đi nữa thì cũng không dễ gì thắng được địch. Tỷ thí quyết chẳng phải là chuyện đơn giản. Nếu như có kẻ thách đấu mà sớm rút lui không bị lôi kéo vào thì đó mới chính là người am hiểu cái chân túy cực ý của chân binh pháp.
            Phải đợi đến mười năm sau thì Kouan mới có cơ hội tiếp xúc với Musashi, lúc bấy giờ biết được rất nhiều tin đồn về nhân vật này. Nhiều nhân vật quan trọng trong Mạc Phủ ở Edo đều là chiến hữu cựu tri từng sát cánh bên Kouan chiến đấu qua suốt những năm Keichou, Genna xây dựng nên chính quyền Tokugawa, nên cho dù đang ở Suruga nhưng tin tức gì ở Edo cũng đều lọt vào tai Kouan hết.
            Một hôm có người bạn cũ Tsuchiya Nui là Hatamoto hai ngàn hộc từ Edo đến nhận lãnh địa ở Minou tiện đường đến thăm Kouan:
            - Nghe nói có kẻ tên là Miyamoto Musashi đến xin được cử dụng vào vị trí Hatamoto.
            - Ồ.
            Trước đây Musashi vốn quen biết thân thích với một gia thần của Mạc Phủ là Houjou Awanokami Ujinaga, cuộc vận động vào một chức quan này chắc là phải thông qua Ujinaga. Houjou Awanokami Ujinaga từ trước theo học binh thuật, quân sự phái Koushu, sau lập ra phái Houjou của riêng mình và là nhân vật gây sóng gió trong giới quân sự đương thời. Năm xấp xỉ bốn mươi thì Musashi có quan tâm đến quân sự nên bắt đầu tiếp cận với Ujinaga này.
            Nhưng đây chẳng còn là thời Chiến Quốc nữa. Chỉ là một tay kiếm sĩ giang hồ dùng võ nghệ mà muốn leo lên đến vị trí Hatamoto, điều này chẳng ai dám nghĩ tới. Vì thể chế Mạc Phủ Tokugawa đã ổn định rồi, chẳng phải là thời loạn lạc như xưa nữa. Như nhà Yagyu là Chỉ nam kiếm thuật của Tướng Quân Tokugawa nhưng ban đầu chỉ là một lãnh chúa nhỏ ở xứ Yamato, sau theo Ieyasu trong trận phân tranh Sekiga Hara lập được vô số chiến công giúp họ Tokugawa xây dựng bá nghiệp; lại như nhà Ono phái Ittou Ryu lập được công lớn trong trận đánh vào Ueda xứ Shinshu, từ đó sát cánh bên cạnh Tokugawa mà chiến đấu, lúc đầu bổng lộc chỉ hai trăm hộc nhưng ngày càng lập được nhiều công tích mà lên đến bốn trăm, sáu trăm hộc. Họ đều chẳng phải là những người đạt đến đỉnh vinh hiển chỉ nhờ võ nghệ kiếm pháp mà thôi đâu.
            - Thật là kẻ tham vọng, hắn muốn giữ chức Chỉ nam cho Tướng Quân ư.
            - Nhưng dường như hắn chẳng quan tâm đến chức Chỉ nam vài trăm hộc như nhà Ono, mà hắn muốn cái vị trí của Yagyu Tajima Nokami.
            - Hắn muốn trở thành một Daimyou như Tajima sao?
            Kouan nghe nói kinh ngạc.
            - Quả thật là thế. Mà hình như nếu chẳng đến vị trí Daimyou thì hắn cũng ngấp nghé cái chức Hatamoto bên cạnh Tướng Quân.
            Quả nhiên là nếu chỉ dựa vào võ nghệ không thôi thì cao lắm cũng chỉ là cái chức Chỉ nam vài trăm hộc như nhà Ono. Có lẽ vì vậy mà Musashi bỗng chuyển hướng sang lãnh vực quân sự với hy vọng bước lên đỉnh cao bên cạnh Tướng Quân. Kouan cảm thấy dường như đã hiểu được ẩn ý về viên đá trong vườn của Musashi hôm nọ. Người này quyết chẳng phải là hạng tầm thường chỉ trông mong vào một vị trí dạy võ nghệ, mà là kẻ ôm mộng nắm binh mã trong thiên hạ, tham gia chính trị. Nhưng nếu nói chuyện binh mã thì Musashi chưa từng có kinh nghiệm chỉ huy ba quân ở chiến trường, còn nếu nói về chính trị thì Musashi lại càng không có cơ địa.
            - Hắn đúng là điên rồi.
            Kouan thầm nghĩ. Nếu là như vậy thì bây giờ ta đã hiểu vì sao mà trước kia hắn hai ba lượt từ chối chức Kiếm thuật chỉ nam của mấy phiên kia.
            - Nhưng hình như là cuộc vận động quan chức này chẳng đi đến đâu.
            - Thế là từ bao giờ?
            - Gần đây thôi.
            Nếu là như vậy, thì lần trước Kouan gặp Musashi ở gần doanh trại Kambara chính là lúc Musashi thất chí rời khỏi Edo. Tin tức quả là đi nhanh thật. Mới đó thôi mà chẳng bao lâu sau Kouan ở thành Sunpu lại nghe tin Musashi tiếp tục đến cầu quan chức với nhà Tokugawa ở Owari. Một khi đã không được giữ lại bên cạnh họ Tokugawa[1] ở Edo thì việc Musashi đến Owari cũng là điều dễ hiểu.





[1] Họ Tokugawa Ieyasu sau trận Sekiga Hara mới phân chia những địa phương quan trọng cho những người bà con thân thuộc của mình cai quản, như Kyushu, Owari, Suruga… Còn đích thân mình thì đóng tại Mạc Phủ Edo. Tức là dòng Tokugawa chính thống vẫn cai trị thiên hạ ở Edo còn những họ Tokugawa ở nơi khác chỉ xem như chư hầu.
[/align][/align]
0
6
            Khi Musashi còn ở Edo có kết giao với một người tri kỷ là Daidouji Gembanokami Naoshige, đây chính là người đứng ra làm trung gian lo liệu thu xếp mọi việc tìm quan chức cho Musashi khi đến Nagoya. Chẳng bao lâu sau khi Gembanokami liên lạc với các nhân vật quan trọng trong phiên thì Musashi đã vào thành Nagoya rồi và xảy ra chuyện như dưới đây được rất nhiều người biết đến.
            Trong phiên Owari thuộc Nagoya này có nhân vật Yagyu Hyougo Nosuke Toshiyoshi đang giữ chức Kiếm thuật chỉ nam năm trăm hộc. Nhân vật này nhận được ấn chứng của kiếm phái Yagyu Shinkage Ryu chính thống của Yagyu Sekishusai và thiên hạ vẫn đồn rằng Hyougo Nosuke còn lợi hại hơn cả thúc phụ Tajima Nokami Munenori ở Edo. Một hôm Musashi tình cờ đi ngang qua Hyougo Nosuke trên con phố dưới thành. Trước đây cả hai đều chưa từng gặp nhau nhưng Musashi chỉ lướt mắt qua là biết ngay đó là Hyougo Nosuke. Mà Hyougo Nosuke cũng chợt nhận ra rằng, trên đời này lại có người kinh khủng đến thế sao. A, hay là Musashi…
            Chuyện các binh pháp gia gặp nhau ngoài đường chỉ một lần như thế này cũng nhận ra nhau không phải là ít, chuyện này lan truyền đến nhà Owari rồi lọt vào tai chúa phiên Yoshinao.
            - Vậy là Musashi muốn phụng sự cô sao?
            Vị chúa trẻ Yoshinao rất đỗi vui mừng, truyền rằng muốn tận mắt chứng kiến tài năng của Musashi. Yoshinao là con thứ chín của Ieyasu và là tổ đầu tiên của họ Tokugawa ở Owari, đây là nhân vật thông minh lanh lợi, lại quan tâm lưu ý đến võ bị, yêu thích binh thuật. Bản thân Yoshinao sau này cũng nhận được ấn chứng từ Hyougo Nosuke. Nhưng chúa Yoshinao không hề thiên vị mà luôn tỏ thái độ công bằng với các phái kiếm trong phiên.
            Hôm đó, chúa chọn ra hai, ba người trong số hầu cận thân tín của mình cho đấu với Musashi. Địa điểm là võ đường mà con em võ gia trong phiên vẫn luyện tập.
            Musashi mượn thanh mộc kiếm bước vào trận. Dĩ nhiên đây chẳng phải là một trận đấu nặng tính thắng thua. Đối phương nhiều lần đánh dứ nhưng Musashi vẫn cứ đứng yên bất động, vào thế Seigan thủ kiếm trước mặt. Đối phương không chịu nổi nữa liền xông đến, bổ một nhát từ trên xuống nhưng lạ thay, thanh mộc kiếm không hề chạm đến thân thể Musashi mà Musashi cũng không hề di động. Vậy là công phu tuyệt kỹ gì, chỉ thấy mũi kiếm luôn giữ thăng bằng trước mắt Musashi mà thôi. Lần này tên cận vệ thét lớn rồi đánh tới nhưng thanh kiếm gỗ chỉ trượt qua trước mắt Musashi. Khi vừa hoàn hồn thì đã thấy mộc kiếm của Musashi đã chạm nhẹ trên đầu rồi. Thật là một tuyệt kỹ thần tốc.
            Tên cận vệ tiếp theo rút kinh nghiệm từ thất bại của kẻ trước, vào thế thủ Seigan đứng im bất động. Musashi cười gằn rồi hai tay cầm song đao vẽ thành đường tròn, lầm lũi tiến lên lấn áp đối phương. Tên cận vệ không đánh mà lui dần, rồi cuối cùng bị dồn vào chân tường, mặt trắng bệch, toàn thân đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập, vai bắt đầu run rẩy. Musashi thấy đã đến lúc thích hợp, lùi lại một bước chân rồi huơ mộc kiếm lên thế thượng đoạn, ánh mắt toát ra sát khí đáng sợ:
            - Eitt! !
            Musashi vừa thét Kiai, đối phương đã thất thần đổ sụp xuống.
            Những kẻ quan sát trận đấu như bị cuốn hút vào tuyệt kỹ diệu thuật này. Nhưng có một người không say. Đó chính là Yoshinao. Hôm sau chúa cho gọi Daidouji Gembanokami đến:
            - Cô đã thấy tài nghệ của hắn rồi. Quả thật là khắp Nhật Bản khó có kẻ bì kịp. Nhưng ngoài kỹ năng ra thì còn có chỗ để sử dụng thiên tính, khí lực. Binh pháp vốn là gì, đó là nếu học cái đạo lý đó thì cho dù là kẻ phàm phu tầm thường đi nữa thì cũng sẽ đạt đến một mức độ nào đó của nó. Nhưng sức mạnh của Musashi quả là không nằm trong cái đạo lý thông thường.
            Yoshinao đã thừa nhận tố chất thiên tài bất xuất thế của Musashi. Nhưng liệu thiên tài này có giúp ích được gì cho thế gian hay không thì lại là chuyện khác. Yoshinao đã hình dung được giá trị của Musashi nếu như được đưa vào tổ chức, bộ máy nhà nước, xã hội của thế gian.
            Thứ nhất là, Musashi không thích hợp với một chức quan dạy “kỹ”, “nghệ” như có nói trước đây. Thứ hai là tướng mạo dị thường của Musashi. Yoshinao đã nhìn thấy:
            - Đối với kẻ dung mạo dị thường thì trong nhân cách hắn có chỗ cực đoan. Chắc là Musashi không thể trở thành đại tướng thống lãnh ba quân được.
            Vấn đề thứ ba chính là nguyện vọng về bổng lộc, thân phận của Musashi. Như trước đây đã từng thông qua Gembanokami mà rằng:
            - Thời trẻ mỗ từng xông pha nơi trận mạc, lại học qua quân sự, điều binh khiển tướng.
            Tức là nhấn mạnh rằng mình muốn tham gia vào mặt quân sự, trở thành tham tá, quân sư về mặt chính trị trong phiên chứ không muốn kết thúc bằng một chức Chỉ nam tầm thường. Nhưng về điểm này thì Yoshinao chẳng cần đến, vì lai lịch thực lực như thế nào không ai rõ.
            - Nhưng này Gembanokami, cô cũng không bảo là sẽ không sử dụng Musashi. Nhưng không biết hắn muốn lương bổng thế nào.
            - Dạ…
            Gembanokami lau mồ hôi, dường như có điều khó nói
            - Bẩm, là trên ngàn hộc.
            - Như vậy là không trùng với những gì cô nghĩ. Đối với nhà ta thì cái chức Chỉ nam võ nghệ thì khi mới bắt đầu cũng chỉ dưới năm trăm học mà thôi. Hyougo Nosuke cũng vậy không khác. Cô không thể vì một mình Musashi mà làm trái lệ được.
            Đối với Yoshinao thì chức Chỉ nam chẳng qua chỉ là một kiểu giáo viên dạy kỹ thuật chiến đấu cho từng người từng người mà thôi. Còn bổng lộc vạn hộc chẳng phải là bậc đại tướng thời chiến thống lãnh ba quân, thời bình thì biết cách thi hành chính trị mà vỗ về an dân hay sao. Nhưng giới võ nghệ như Musashi lại là một đẳng cấp khác.
            Daidouji Gembanokami rời thành liền đem chuyện này kể lại với Musashi.
            - Vậy sao.
            Musashi nín thinh. Chính vì trông đợi nhiều vào một chức quan của nhà Owari nên trên mặt Musashi hiện lên một nỗi thất vọng mà Gembanokami cũng không dám nhìn. Thế gian quả là không ngọt ngào đơn giản như Musashi nghĩ. Một lát sau mới nói:
            - Chẳng còn cách nào khác. Vậy là mỗ không có duyên với nhà ta nên đành chịu vậy.
            - Các hạ đừng nói vậy. Nếu các hạ chịu nhận mức năm trăm hộc ban đầu thì thế nào. Đây chỉ là bổng lộc ban đầu khi mới nhậm chức, hình như là có gia tăng về sau này…
            Musashi ngước mắt lên nhìn:
            - Như thế thì còn mặt mũi nào.
            Rồi chẳng bao lâu sau, Musashi dẫn theo mấy người đệ tử cùng dưỡng tử Miyamoto Iori mới hơn mười tuổi rời thành Nagoya đi về phía Tây.
            Watanabe Kouan ngồi ở thành Sunpu nghe được tin này, dường như cảm thấy được nỗi bất hạnh của Musashi. Chính vì Musashi quá mạnh. Musashi đã có danh tiếng và trở nên cao kỳ tự đại. Lòng tự tôn tự đại và thân hình to lớn dị thường đó chẳng thể nào hợp với thể chế, tổ chức của thế gian.
            Sau đó Musashi đến thành Kuroda ở Chikuzen Fukuoka lưu lại một thời gian dài.
            Nhà Kuroda là một Daimyou cỡ lớn bổng lộc trên năm mươi vạn hộc. Đây là một phiên hùng mạnh chỉ sau nhà Shimazu ở Kyushu mà thôi. Sau khi chí nguyện thứ nhất, thứ hai đổ vỡ thì Musashi chỉ có thể gửi hy vọng vào đây mà thôi. Cũng là vì lúc bấy giờ Musashi cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường.
            Khai tổ nhà Kuroda là Kanbei Yoshitaka, hiệu là Josui, vốn là người vùng Banshu, trong phiên có nhiều tổng quản cũng là người Banshu như nhà Kuriyama, Suga và Mori.
            Phía mẹ của Musashi thuộc dòng Bessho là một danh gia vọng tộc ở Banshu nên Musashi cũng tự xưng là “con cháu họ Akamatsu vùng Banshu”. Akamatsu là tổ họ Bessho. Vì vậy mà trong phiên Kuroda này có nhiều họ thân thích với Musashi nên dĩ nhiên là cảm thấy thân thuộc như quê hương hơn là đất Edo hay Nagoya.
            Musashi đến cư ngụ tại nhà một người bà con của tổng quản Suga là Funabiki Gyoubu và dạy võ nghệ kiếm pháp cho bọn võ sĩ trẻ trong phiên mà sống qua ngày. Họ Funabiki này vốn cũng phát tích từ làng Funabiki vùng Banshu. Tổ phụ của Gyoubu là Mokuzaemon theo thờ họ Shinmen, vì vậy về quan hệ thì là đồng liêu với ông Munisai. Vả lại Mokuzaemon cũng đã từng theo Munisai học binh pháp nên Musashi nương vào duyên này mà đến cư ngụ nhà Funabiki.
            Gyoubu là người thân thiện, đồ chừng là Musashi đến Fukuoka này ắt có ý muốn tiến thân chi đây nên một ngày nọ thử thăm dò ý tứ Musashi thì quả nhiên là Musashi có bóng gió về việc đó.
            - Thế tiên sinh mong muốn bổng lộc như thế nào thì vừa?
            - Xin ngài hãy suy xét cho.
            Musashi tủm tỉm cười, ánh mắt khôn ngoan khó lường đến nỗi Gyoubu phải giật mình.
            - Chẳng là tại hạ có điều này muốn nói cho ngài biết. Trước đây tại hạ cũng từng đến cầu cạnh một chức vụ nho nhỏ ở phủ Tướng Quân.
            - Ồ, vậy sao.
            - Nhưng rồi có nhiều chuyện xảy ra nên mộng lớn không thành.
            Gyoubu đồ rằng vào ban đầu thì Musashi sẽ đưa ra cái giá năm sáu trăm hộc gì đấy, nhưng sau lại kinh ngạc vì cốt cách võ sĩ cao kỳ, tự đại hơn mình nghĩ.
            - Sau lại đến cầu cạnh ngài Dainagon ở Owari nhưng không hợp lúc nên cũng không theo.
            - Hóa ra là vậy.
            Từ chuyện này có thể thấy địa vị nhà Kuroda không phải là cao lắm. Họ Kuroda này vốn là Daimyou theo chính quyền Tokugawa sau trận phân tranh ở Sekiga Hara nên không được Ieyasu trọng dụng lắm. Gyoubu nghĩ rằng nếu không đưa ra cái giá thật cao thì khó lòng mà giữ chân Musashi được.
            - Thế ba ngàn hộc thì tiên sinh thấy thế nào?
            Musashi không trả lời đồng ý hay không, chỉ tủm tỉm cười. Gyoubu thấy đối phương không nói thẳng chuyện bổng lộc ra miệng nên rất lấy làm cảm kích. Thế thì vận động giúp hắn một phen vậy. Nhưng Gyoubu nghĩ rằng nếu đem chuyện này ra bàn bạc với bọn trọng thần trong phiên thì dễ gì họ đồng ý cho một võ sĩ giang hồ từ đâu đến nhận mức bổng lộc ban đầu là ba ngàn hộc. Thành ra mới trực tiếp bẩm với chúa phiên là Tadayuki. Chúa Tadayuki này không phải là người minh mẫn sáng suốt như chúa Yoshinao của phiên Owari, hay nói cách khác thì đây là nhân vật nhẹ dạ cả tin dễ bị gạt. Ở điểm nào đó thì Gyoubu đã lợi dụng sự cả tin của chúa.
            - Musashi?
            Quả là Tadayuki không hề hay biết gì về tên tuổi nổi cồn này. Gyoubu ra sức thuyết giảng rằng, nào là Musashi là kiếm sĩ số một Nhật Bản, nào là nếu như mời được người này phụng sự cho mình thì còn gì vinh dự bằng. Gyoubu lại còn thêm:
            - Nếu như người này nắm chức Chỉ nam dạy võ nghệ cho thế tử Tsuchiman thì chúa công thấy thế nào?
            Tadayuki là người hết sức chiều chuộng con cái, nhấp nháy đôi mắt. Ồ, quả nhiên là đúng như Gyoubu dự đoán.
            - Chuyện này thật lạ.
            Tadayuki vỗ đùi đắc ý rồi nhanh chóng cho vời triều thần lại bàn bạc. Nhưng bọn trọng thần ai nấy đều nín thinh không nói nửa lời. Ba ngàn hộc chẳng phải là bổng lộc của trọng thần đời đời theo gia tổ Josui vào sinh ra tử gây dựng nên nhà Kuroda đó sao. Mà số trọng thần được hưởng mức bổng lộc đó quyết chẳng phải nhiều. Cả bọn ai nấy đều nghĩ rằng dù Musashi có là nhân vật tiếng tăm đến đâu chăng nữa nhưng chỉ là một binh pháp giả, đối với nhà Kuroda thì chẳng có công trạng gì nên nếu nhận bổng lộc đó mà lấn át triều thần thì lắm kẻ không phục. Nhưng cũng chẳng ai dám dị nghị nửa lời là vì cả bọn đều biết tính khí dễ kích động của Tadayuki.
            Bọn triều thần cáo lui rồi họp nhau lại bàn bạc, cử ra một người lại xin vào yết kiến Tadayuki.
            - Chúa công cử dụng Musashi thì thật là điều đáng mừng.
            - Ngươi cũng nghĩ thế sao?
            - Nhưng chúa công đã từng giáp mặt người này bao giờ chưa?
            - Chưa. Hắn là người như thế nào?
            Tadayuki sinh tâm hiếu kỳ. Viên triều thần kia thừa thế tấn tới.
            - Xét về hình tướng, hai hốc mắt của hắn lõm sâu như hai nắm tay, cặp mắt tam giác phát ra nhãn quan sắc bén khủng khiếp vô cùng, gò má nhô cao, hắn không hề cạo râu mà để nó mọc dài rồi xoắn thành cuộn. Cả đời Musashi cũng không hề tắm rửa nên toàn thân bốc xú khí, móng tay cũng không gọt giũa mà tóc tai cũng không hề chải chuốt gọn gàng. Đầu hắn cũng to lớn dị thường, thân thể cao gần sáu thước. Thật là dị hình dị tướng.
            - ………..
            Nét mặt Tadayuki biến đổi như đang nín thở, chắc là đang tưởng tượng ra loài yêu ma quỷ quái nào đấy.
            - Vì là người tướng mạo dị thường nên đàn bà con nít không ai dám đến gần.
            - Vậy chắc là Tsuchiman trông thấy không chừng lại sợ hãi.
            - Thưa, thần nghĩ rằng không chỉ mình thế tử mới sợ dung mạo dị thường của người này. Cho dù có thế nào đi nữa thì thế tử cũng khó lòng mà thân thiện được. Thần trộm nghĩ cho dù Musashi có là bậc danh nhân thiên hạ vô song đi chăng nữa nhưng xét về điểm này thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
            - Lời ngươi nói chí phải.
            Thế là chúa Tadayuki hoàn toàn đổi ý. Lúc này Musashi đã nhận được tin tốt rằng mình sẽ được trọng dụng, đang ở nhà Gyoubu nhận lời chúc mừng của chúng đệ tử. Chẳng bao lâu sau hay tin xấu, mọi dự định hoàn toàn sụp đổ. Ồ, quả nhiên là ta đã bị đem ra làm trò bỡn cợt rồi, Musashi nghĩ thầm. Gyoubu vã mồ hôi, ra sức trần tình tạ tội. Musashi nhanh chóng lấy lại nụ cười rồi lễ tạ công lao khó nhọc của Gyoubu, nhưng hẳn là trong lòng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Chẳng bao lâu sau thì dẫn bọn đệ tử rời thành Kuroda. Về sau, đã thành thói quen, mỗi khi đến Chikuzen thì Musashi đều không vào thành Kuroda mà dừng chân ở Hakata cách đấy một con sông.
            Không lâu sau Musashi cùng chúng đệ tử đến dưới thành Akashi mười vạn hộc ở xứ Banshu. Thành chủ là Ogasawara Tadazane vô cùng cảm mến Musashi, khẩn khoản giữ lại thành phụng sự mình nhưng Musashi kiên quyết từ chối. Cũng là vì đây chỉ là một phiên nhỏ mà thôi. Lúc này Musashi chọn một thiếu niên tên là Hachigorou làm dưỡng tử. Cả đời Musashi không gần đàn bà nên chẳng có con cái gì mà chỉ nuôi hai, ba dưỡng tử. Hachigorou là một trong số đó. Nhân vật Hachigorou này là con thứ của hào nông Okamoto Kanbei, một người bà con của Musashi ở làng Kumeda quận Innan thuộc xứ Banshu. Musashi yêu mến tài khí của thiếu niên mà nhận làm dưỡng tử. Hachigorou khi trưởng thành thì lộ rõ tài năng chính trị, hành chính, quan liêu nên được nhà Ogasawara thu nhận. Sau khi họ Ogasawara này được chuyển đến cai trị phiên Kokura ở xứ Buzen mười bảy vạn hộc thì đổi tên Hachigorou thành Iori, đường thăng quan tiến chức thuận lợi và làm đến chức tổng quản. Mức bổng lộc cuối cùng lên đến bốn ngàn hộc. Cuối cùng thì Iori cũng đạt đến bổng lộc mà dưỡng phụ Musashi không với tới được, nhưng trớ trêu thay là Iori đạt được không phải nhờ vào tài năng kiếm thuật võ nghệ xuất chúng mà là nhờ vào tài quản lý hành chánh của mình.
            Sau này Musashi cũng nhiều lần ghé đến dinh thự Iori ở Kokura. Lúc này đã quá năm mươi. Trong khoảng thời gian này Musashi bắt đầu trút những nỗi u uất của mình vì không được thế gian trọng dụng vào hội họa, điêu khắc gỗ, kim loại. Lại còn chế tạo cả binh giáp và những thứ liên quan nữa. Tất cả những tác phẩm này đều nổi bật xuất chúng, không giống những thứ mà một người thợ lơ mơ làm ra nhưng phong cách thể hiện luôn có vẻ khắc khổ, không mềm mại đẫy đà và luôn gây ra những ấn tượng mạnh mẽ, tinh tấn dũng mãnh trong lòng người xem. Mà dung mạo của Musashi thì càng lúc càng ghê gớm hơn, chẳng khác nào những pho tượng Dạ Xoa, Hộ Pháp, Tu La cả.
            Ở trung ương không đạt được chí nguyện, Musashi lại đến đảo Kyushu và lúc này thì tên tuổi bắt đầu lan truyền trong giới chư hầu các phiên ở vùng này. Bắt đầu là Ogasawara Tadazane ở Kokura xứ Buzen, sau đó là các vị chư hầu ưa chuộng binh pháp võ nghệ như Hosokawa Churi, thành chủ Kumamoto xứ Higo, Arima Naozumi ở Nobeoka xứ Hyuga, thảy đều tranh nhau mời Musashi ghé chơi phiên mình. Musashi cũng khảng khái mà đến thăm. Vậy là Musashi trở thành một danh sĩ ở địa phương.
            Lúc này người kể chuyện trong tập đối thoại “Watanabe Kouan Taiwa” đã trở thành kẻ lang bạt giang hồ, không còn giữ vị trí tổng quản cho họ Tokugawa ở Suruga nữa. Chủ nhân của Kouan là Thái Thú Suruga Dainagon Tadanaga vốn là con thứ của Tướng Quân Tokugawa đời thứ hai là Hidetada, tên cúng cơm là Kunichiyo. Thuở nhỏ Kunichiyo được phụ thân Hidetada cưng chiều hơn cả huynh trưởng, Tướng Quân hiện nay, là Iemitsu và cũng có lúc tin đồn phao rằng Hidetada sẽ lập con thứ làm thế tử thay vì con trưởng. Khi trưởng thành giữ chức Thái Thú năm mươi lăm vạn hộc của hai miền nhưng hành vi, ngôn động đều bạo ngược lộng hành. Sau có tin đồn mưu phản Iemitsu nên bị quản thúc ở xứ Kai. Có lẽ tin đồn này là do phe Iemitsu ganh ghét mà dựng lên. Nhưng với tính cách của Tadanaga thì cũng khó nói rằng nhân vật này sẽ không tập hợp bọn kiếm khách giang hồ và các gia thần bất mãn với Mạc Phủ để nổi loạn đoạt lấy vị trí Tướng Quân từ tay Iemitsu. Watanabe Kouan này được chọn ra từ trong số hàng trăm gia thần của Mạc Phủ đến thành Sunpu nhận chức tổng quản, cũng là để giám sát mọi cử động của Tadanaga. Vì vậy vị trí của Kouan là không hề đơn giản chút nào.
            Tadanaga sau này bị gửi đến thành Takazaki ở Kouzuke, chẳng bao lâu sau thì bị ép phải tự vẫn ở chùa Daishinji. Lúc bấy giờ được hai mươi chín tuổi. Sau khi lãnh địa Suruga bị thu hồi thì Kouan lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa Mạc Phủ ở Edo và Tadanaga, giữa một bên là nghĩa vụ và một bên là tình chủ cũ. Lúc bấy giờ mới nếm rõ mùi đau khổ của con đường quan liêu. Sau khi Suruga diệt vong thì nhận được mật báo từ Tướng Quân rằng hãy trở về. Kouan chỉ cười mà không theo. Hẳn là nhân vật đã từng vào sinh ra tử thời Chiến Quốc này đã bắt đầu ngán ngẩm thể chế quan liêu của thế gian. Kouan bảo sứ giả Edo rằng:
            - Xin hãy bẩm lại với Tướng Quân rằng ta sẽ sống quãng đời còn lại hết lòng phụng dưỡng chủ cũ.
            Lúc bấy giờ đã được năm mươi hai tuổi. Từ thuở thiếu niên đã hầu cận bên cạnh Ieyasu rồi leo đến đỉnh vinh hoa vạn hộc. Nửa đời võ sĩ như thế cũng đã mãn nguyện lắm rồi, chẳng còn gì phải hối tiếc.
            Thế rồi Kouan trở thành tăng lữ. Nhưng chẳng phải là thọ giới chính quy, được cấp tăng vị mà chỉ là cạo đầu rồi trở thành sa di mà thôi. Rồi Kouan phiêu bạt giang hồ, đi khắp nơi trong nước Nhật. Kouan một đời không hề túng thiếu cái ăn, chắc cũng là do Mạc Phủ ngấm ngầm phụ trợ.
            Khi Kouan đến Kyushu là vào tiết cuối thu, năm KanEi thứ mười bốn. Lúc bấy giờ ở Shimabara xứ Hizen đang có nổi loạn mà tục vẫn gọi là loạn Shimabara. Cuộc nổi loạn này là sự kiện tín đồ Thiên Chúa giáo nổi dậy chống sự đàn áp của lãnh chúa Matsukura Shigeji. Tổ chức phản loạn này do tàn đảng của Konishi Yukinaga bị đánh tan tác trong trận Sekiga Hara cầm đầu, họ huy động hơn hai vạn quân là tín đồ Thiên Chúa rút vào thành chống lại chính quyền Mạc Phủ[1]. Lúc đầu Mạc Phủ gửi thượng sứ[2] là thành chủ Nukata phiên Mikawa, Itakura Naizennoshou Shigemasa đến đàn áp cuộc nổi loạn này.
            Kouan vốn là chỗ quen biết cũ với Itakura Naizennoshou nên khi hay tin Shigemasa đang ở Hizen liền đến doanh trại thăm hỏi. Đấy là vào tháng mười hai niên hiệu KanEi thứ mười bốn.
            Khi diện kiến, Kouan dường như không còn tin vào mắt mình nữa, dung mạo Shigemasa đã trở nên tiều tụy hốc hác như một người khác vậy. Shigemasa từng là nhân vật lanh lợi được cử đi sứ diện kiến Hideyori để giảng hòa trong trận mùa đông công thành Osaka. Lúc đó chỉ mới hai mươi bảy tuổi, dung mạo khôi ngô tuấn tú thế mà bây giờ, không rõ là vì ánh đèn lờ mờ trong trại hay sao mà lại trông xấu xí không thể ngờ như một lão bà. Hẳn là đã lao khổ nhiều trong cuộc chiến này, Kouan thầm nghĩ. Sự thật là Itakura Shigemasa lãnh đạo hơn hai vạn tinh binh của các phiên ở miền Kyushu mấy lần công thành nhưng đều liên tục thất bại, số tử thương không ngừng tăng lên. Bây giờ chỉ còn cách tính kế lâu dài, bao vây thành mà giữ vững chiến tuyến.
            Shigemasa không ngờ bạn cũ đến thăm nên rất đỗi vui mừng, sai đặt tiệc rượu chiêu đãi rồi hàn huyên câu chuyện. Nhưng hầu như Shigemasa chẳng mấy khi đả động đến kế sách công thành này nọ mà luôn miệng kêu ca bất mãn với cách làm ấu trĩ của Mạc Phủ. Kouan an ủi:
            - Công thành đâu phải là chuyện một sớm một chiều.
            - Không phải như vậy.
            Shigemasa nói như muốn khóc. Hẳn đây là nguyên nhân đã làm cho người này trở nên tiều tụy như vậy. Mạc Phủ Edo cho rằng Shigemasa là phường bất tài nên cử Matsudaira Izunokami Nobutsuna làm tổng soái đến Kyushu chỉ đạo cuộc đàn áp. Vậy là Shigemasa chẳng còn mặt mũi nào. Shigemasa là kiểu người thích hợp với quan chức hành chính hơn là võ tướng nên chịu nhiều phiền não ưu tư từ phía hậu phương hơn là từ trận địch trước mặt.
            - Kouan, ta ghen tị với vị trí của ông lắm.
            - Hả?
            Kouan lắc đầu, nhưng nói thật thì bản thân mình cũng chưa từng nghĩ rằng việc rời bỏ tổ chức thế gian, rời bỏ vinh hoa phú quý địa vị lại là một điều hạnh phúc như vậy.
            Kouan lưu lại doanh trại của Shigemasa và bắt đầu đến trại các phiên khác thăm hỏi bạn bè, không ngờ lại gặp Musashi ở trại của họ Ogasawara. Đây là cuộc gặp gỡ thứ hai từ khi ở Suruga.
            Ngày hôm đó bầu trời trong vắt không gợn một bóng mây nhưng lạnh vô cùng. May mắn là phía ngoài hàng rào trại có mấy người lính đang đốt lửa. Kouan ăn mặc rách rưới như thường lệ, tay chống gậy như kiểu thầy chùa khất thực đến bên tảng đá bên cạnh, ngồi xuống sưởi ấm. Bất chợt từ phía trong hàng rào có tiếng người nói, rồi mười mấy người võ sĩ trẻ mặc binh giáp lặng lẽ tiến ra. Người dẫn đầu thân thể cao lớn, vận thường phục, áo chẽn không tay, hông không đeo gươm mà tay mang roi ngựa. Bọn võ sĩ trẻ chung quanh lời ăn tiếng nói, nhất cử nhất động đối với người kia vô cùng lễ phép cung kính như bọn giáo đồ đối với giáo chủ. Người đó chính là Musashi.
            - Này.
            Thấy bóng người xưa, Kouan bồi hồi đứng dậy. Musashi nhìn lão thầy chùa xin ăn bên đường bằng ánh mắt như dao cắt.
            - Này thầy chùa, đừng vô lễ.
            Một gã võ sĩ trẻ toan ngăn lại nhưng Kouan làm ngơ không nói. Hình như Musashi vẫn chưa nhớ ra lão hòa thượng khất thực này là ai thì phải. Rồi Kouan nói nửa như bông đùa rằng mình trước đây là Watanabe Yamashiro Nokami, tổng quản của chúa Dainagon ở Suruga đã ra nông nỗi như thế này. Khuôn mặt Musashi trở nên lạnh ngắt như tiền. Bất giác Kouan bị cái nhìn uy nghiêm của Musashi áp đảo mà thì thào:
            - Vậy là thí chủ đã nhớ ra?
            Musashi gật đầu không đáp. Quả là thái độ tôn đại cao kỳ nhưng Kouan chẳng hề để bụng bực dọc mà trái lại càng thấy vui mừng. Từ khi lang bạt giang hồ thì chẳng hiểu vì sao luôn muốn tiếp xúc với con người, muốn được nói chuyện với người, chẳng vì gì cả.
            - Như thí chủ thấy đó, bây giờ ta đã trở thành thầy chùa ăn mày rồi.
            - Tại hạ có nghe tin đồn.
            Trong lời nói cũng toàn một vị lạnh ngắt. Có lẽ đối với người luôn nhắm vào cửa quyền quý như Musashi thì chẳng có chút hứng thú lão hòa thượng ăn xin này. Nhưng Kouan chẳng lấy làm điều mà lại càng hồ hởi:
            - Lần trước ở Suruga thí chủ có tặng ta con chim cút. Cái lễ đó không thể không trả. Hay là ta tìm chỗ nào làm chén rượu, vào doanh trại thí chủ được không?
            - Tại hạ ở trong tổng hành dinh, đang bận rộn nên xin hẹn dịp khác.
            “Tổng hành dinh”, Musashi như nhấn mạnh vào mấy từ này mà thể hiện uy quyền. Musashi khẽ cúi chào rồi dẫn bọn lính đi mất.
            Thái độ tôn đại cao kỳ của Musashi vốn chẳng phải điều gì lạ trong giới binh pháp giả hay các hành giả tu khổ hạnh, nhưng Kouan nghĩ rằng không chỉ có như thế:
            - Hay là hắn ghét ta.
            Kouan thầm nghĩ. Kouan tự đánh giá thấp Musashi mà sinh tâm tự phụ an ủi cho mình. Trong khi Musashi một đời dày công trui rèn chỉ để đạt đến thân phận một hai ngàn hộc mà không được thì Kouan chẳng phải là người tài cán gì mà chỉ là võ sĩ gặp lúc tốt vận leo đến vạn hộc. Thế nhưng lại sẵn sàng vứt bỏ cái may mắn ấy không hề luyến tiếc. Đối với một người vận đen như Musashi thì Kouan là kẻ lãng phí đáng ghét.
            - Nhưng tại sao hắn lại ở trong tổng hành dinh?
            Sau này Kouan hỏi thăm một người quen thì biết rằng Musashi ở trong tổng hành dinh với tư cách là người bảo trợ cho dưỡng tử Miyamoto Iori đang phụng sự cho nhà Ogasawara. Dĩ nhiên, thân phận cũng chỉ là kẻ giang hồ như ngày nào.
            - Thế thì có khác gì ta đâu chứ.
            Nhưng nghĩ lại thì Musashi đã trở thành một dạng danh sĩ. Hẳn là trong con người Musashi có chỗ nào đó không còn là Musashi của ngày xưa nữa. Tuy chỉ là kiếm khách giang hồ nhưng được nhiều người kính trọng, nghe đâu lại được hai ba chư hầu ở Kyushu ngấm ngầm bảo trợ. Thái độ của Musashi đối với những kẻ quý mến mình luôn cao kỳ, tự đại, xem mình như một dạng “thầy” được mời làm khách. Musashi quả là người có lòng tự trọng cao đến dị thường.
            Nhưng lạ lùng là Musashi ở trong trại Ogasawara không phải với tư cách của một kiếm khách, binh pháp gia mà hình như là muốn tham gia với tư cách của người tham vấn chiến thuật bày mưu tính kế.
            Tham vấn chiến thuật, dụng binh là công việc tham mưu cho chính sách trong phiên, chỉ đạo binh sĩ tiếp cận trận địch. Nhưng điều kỳ lạ ở Musashi mà Kouan không thể hiểu nổi là tại sao Musashi lại lấy cái “hư học” chẳng có thực lực như tham vấn chiến thuật để làm quyền làm uy cho mình. Đối với giới võ sĩ từng vào sinh ra tử nơi chiến trường thời bấy giờ thì đây chỉ là một môn “hư học” mà họ nhìn bằng con mắt khinh miệt không ra gì. Musashi cũng là nhân vật sống cùng thời đại với Kouan, vả lại cũng từng tham gia chiến trường không ít lần thì tại sao lại tin vào thứ chẳng có thực này. Môn học này bắt nguồn từ nền tảng thuật dụng binh của Tôn Tử ở Đại Lục rồi lan truyền sang Nhật Bản, ban đầu là phái Koushu Ryu đi tiên phong, sau đó là các phái khác tiếp nối. Nhưng thuật dụng binh vốn chỉ là một môn học vấn giả mạo thịnh hành trở lại từ những năm Genna, khi họ Tokugawa diệt họ Toyotomi ở Osaka mang lại thái bình cho thiên hạ. Người ta xem đây chỉ là trò thổi phồng của khai tổ Obata Kanbei Kagenori mà thôi. Kagenori lại bắt đầu từ thuật dụng binh của Takeda Shingen thời Chiến Quốc rồi lập ra phái Koushu Ryu, sau có người kế thừa là Houjou Awanokami Ujinaga, một gia thần của Mạc Phủ và là thân hữu của Musashi thời trẻ. Ngoài ra còn có những phái tôn Kusunoki Masashige thời Nam Bắc Triều, Uesugi Kenshin thời Chiến Quốc làm khai tổ. Đây là thời đại nhiều chi phái dụng binh mới liên tục xuất hiện. Tuy bề ngoài khác nhau nhưng thực chất cũng chỉ là một.
            Một lý do khiến các chư hầu tranh nhau cầu cạnh những kẻ am hiểu thuật dụng binh này là vì số gia thần từng tham gia thực chiến ngày một giảm đi. Vạn nhất thiên hạ xảy ra đại loạn thì chỉ còn cách trông cậy vào bọn người này. Nhưng điều quan trọng là trong số bọn họ cũng chẳng có mấy người từng ra vào nơi chiến trường mà chỉ ngồi trên bàn mà đề ra sách lược, phần nhiều chỉ là hạng lập lờ đánh lận con đen che mắt kẻ không biết gì.
            Có câu chuyện như thế này. Tokugawa Ieyasu là võ tướng với kinh nghiệm thực chiến hơn nửa thế kỷ từ thuở thiếu niên cho đến lúc bảy mươi ba tuổi công thành Osaka, vào những năm cuối đời cho gọi Obata Kagenori đến:
            - Ta nghe nói nhà ngươi đang thuyết giảng thuật dụng binh của phái Koushu. Vậy quân bối của tướng Takeda Shingen năm xưa là vật như thế nào?
            - Thần sẽ lập tức cho người chế tạo.
            Quân bối là cây quạt sắt tượng trưng cho quyền lực chỉ huy ba quân của tướng lãnh thời Chiến Quốc. Kagenori sai thợ rèn đúc quân bối, khi hoàn thành là một cây quạt sắt bên trong chạm nhật nguyệt bằng vàng, bạc. Ieyasu một tay cầm lên thử rồi lập tức vất bỏ:
            - Thứ nặng thế này mà cầm được sao.
            Kouan thầm nghĩ, hẳn là Musashi rất say mê với hình ảnh tướng soái nên rốt cuộc đã bị cái thuật dụng binh huyễn hoặc kia chiếm hết tâm trí. Có thể là người này vào lúc cuối đời sẽ cho rằng gươm giáo đao thuật chỉ là cái “nghệ” của bọn binh tốt chẳng thể dùng để lập thân được chăng.
            Kouan ở lại trong doanh trại của Itakura Shigemasa mười ngày.
            Doanh trại Shigemasa tối tăm u ám như phản ánh nỗi u uất của chủ tướng.
            Vào cuối năm có tin báo rằng tướng tư lệnh mới là Matsudaira Izunokami đã lên đảo Kyushu. Nỗi bực dọc dày vò của Shigemasa đã lên đến cực điểm nên tập hợp chư tướng, ra lệnh tổng công kích. Kouan thầm nghĩ hẳn là gã này muốn tự sát đây. Đêm đó vào doanh thì thấy Shigemasa vẫn còn thức.
            - Một kẻ như ta chẳng có tư cách để nói, nhưng cứ trông khói nấu cơm trong thành bốc lên thì thấy binh sĩ bên trong vẫn chưa mệt mỏi. Chi bằng ta cứ đợi cho chúng chết khô chết mòn, như thế là thượng sách.
            Shigemasa nín thinh một hồi rồi chỉ đáp.
            - Izunokami đã đến rồi.
            Năm cũ hết, năm mới sang. Sáng mùng một trời giăng đầy mây, đến chiều thì từng đợt cuồng phong bắt đầu rít lên. Shigemasa thấy rõ cơ hội, phát lệnh xuất kích đến các đạo quân rồi mình ngồi ngựa đi tiên phong, xông pha dũng mãnh đến cổng thành.
            Dĩ nhiên là Kouan ở lại hậu phương. Chẳng có tư cách tham chiến mà cũng chẳng muốn tham gia.
            Nhưng sau Kouan nghe tin Musashi chỉ là võ sĩ giang hồ cũng tham chiến thì lấy làm kinh ngạc. Musashi đi tiên phong trong đạo quân của Ogasawara, tóc dài xõa xuống lưng tung bay rối bù trong gió, tay cầm cờ uy dũng xông thẳng vào trận địch. Kouan đồ chừng đây là lần đầu tiên trong đời Musashi được ngồi ngựa tham gia chiến trường.
            Cuộc tổng công kích này kết thúc bằng thất bại thảm hại của phe tấn công. Thượng sứ Itakura Shigemasa trúng đạn mà tử trận. Trong số hai vạn sĩ tốt có sáu trăm kẻ bỏ mạng, ba ngàn hai trăm người bị thương. Thật là kết quả thảm hại chưa từng có trong lịch sử công thành. Musashi lại lần nữa thuộc về phe bại trận. Cuộc đời bất hạnh của nhân vật này là luôn đứng về phe chiến bại. Nhưng rồi cái ngày mà lần chiến thắng duy nhất trong đời Musashi cũng đã đến. Chỉ bốn ngày sau khi Shigemasa tử trận là tổng soái Matsudaira Izunokami Nobutsuna cùng phó tướng Toda Uneme Noshou Ujikane, nguyên là lãnh chúa phiên Ogaki đến doanh trại. Tổng soái nhanh chóng chấn chỉnh tình hình trong trại rồi xiết chặt vòng vây, triệt đường lương thực của quân trong thành. Trong khoảng thời gian này cũng cho chiến thuyền trên biển pháo kích vào thành, đến tháng hai đã thấy dấu hiệu suy nhược của quân phiến loạn. Nobutsuna không bỏ lỡ cơ hội, ngày hai mươi sáu phát lệnh tổng công kích đến các phiên.
            Musashi mừng rỡ tỏ rõ uy dũng. Đây chính là lúc phát huy tuyệt học võ nghệ, thuật dụng binh khiển tốt mà mình công phu được trong nửa đời. Musashi động viên Iori đang chỉ huy đạo quân tiên phong của nhà Ogasawara rồi hôm sau cùng binh sĩ hăng hái xông vào thành địch.
            Nhưng không ngờ quân địch ngoan cường chiến đấu đến cùng. Khi hết đạn thì chúng thả đá lớn đá nhỏ, cây to cây nhỏ xuống dưới chân thành. Chẳng mấy chốc đã thấy la liệt những kẻ bị đá đè chết. Binh sĩ các phiên trông thấy cảnh tượng thảm hại như thế này thì chùn chân không dám tiến lên. Lúc bấy giờ Musashi ở giữa đám sĩ tốt thét lớn:
            - Iori, chính là lúc này đây! Samurai chính là kẻ xông lên vào lúc này đây!
            Thét rồi vứt bỏ giáo, đeo gươm trên lưng rồi xông xáo bám đá leo lên thành. Bọn sĩ tốt được hình ảnh dũng mãnh ấy khích lệ nên cũng ồ ạt leo lên thành. Gỗ đá trên thành đổ xuống mỗi lúc một dữ dội hơn. Khắp bốn phương tiền hậu tả hữu, kẻ thì bị đá lăn trúng đầu, kẻ thì bị gãy tay gãy chân rơi xuống dưới. Iori quả không hổ là dũng tướng do Musashi nuôi dạy, hùng hổ bám từng viên đá leo lên thành. Bất giác ngoảnh lại thì không thấy Musashi đâu.
            - Dưỡng phụ, người ở đâu!
            Quay sang tả hữu, rồi lại nhìn xuống dưới. Cặp mắt Iori dừng lại dưới chân thành. Musashi bị đá lăn trúng ngã sóng soài trên bãi cỏ phía dưới. Nhưng hắn được dạy rằng trên chiến trường có thấy phụ thân cũng phải bỏ mặc mà xông lên. Vả lại đã leo lên đến thành thì đâu dễ leo xuống. Chẳng bao lâu sau Iori leo lên mặt thành, một đao chém chết bọn giáo đồ ồ ạt xông đến.
            Theo sau Iori là binh lính nhà Ogasawara ồ ạt lên thành rồi tràn vào bên trong. Trong khi đó thì binh sĩ các phiên khác cũng đã tràn ngập trong thành nên chỉ trong một ngày là thành bị hạ.
            Trong bức thư gửi thành chủ Nobeoka xứ Hyuga là Arima Zaemon Naozumi thì Musashi hôm ấy bị đá lăn trúng ống chân. Vì tuổi tác đã cao nên thương tích khá nặng, động đến xương mà mãi sau vẫn không đứng dậy được.
            Lúc bấy giờ Kouan đã rời khỏi Shimabara, không chứng kiến được cảnh Musashi được chuyển về hậu phương. Vậy là trận chiến đã kết thúc mà Musashi vẫn không có cơ hội thi triển sở học của mình. Còn Kouan thì sau này đến Karatsu rồi lại phiêu du đến Nagasaki xứ Hizen. Lúc ở Nagasaki thì có nghe tin tức về Musashi. Rằng đã được nhà Hosokawa năm mươi tư vạn hộc ở Kumamoto xứ Higo khẩn khoản mời về. Theo như Kouan nghe được thì Musashi trở thành khách của nhà Hosokawa, được cấp cho mười bảy người hầu cùng ba trăm hộc gạo.
            Phiên chủ Hosokawa Churi là một minh quân, tuổi đời cũng khoảng Musashi nhưng lại yêu thích cốt cách võ sĩ, thân thể cao lớn của Musashi nên cho mời đến, lấy lễ thượng khách mà đối đãi. Hosokawa lại cho gia thần Iwama Kakubei đến chỗ Musashi mà hỏi thăm bổng lộc, thân phận mong muốn. Thái độ của Musashi lúc này rất thận trọng, chỉ là “phận khách”. Vì như vậy thì danh dự của mình không bị bổng lộc nhiều ít làm ảnh hưởng. Hosokawa Churi chấp nhận, mà đối với số gạo cấp cho Musashi còn bảo rằng:
            - Thật là không tốt nếu định giá tài năng võ nghệ kiếm pháp.
            Vì vậy mà Churi cho đặt ra thuật ngữ đặc biệt chỉ dùng cho Musashi, không gọi là cấp bổng lộc, cốt để hợp thức hóa cho vị trí của Musashi. Churi cũng muốn cất nhắc Musashi nên cho phép cùng tham gia săn bắn với bọn tổng quản trong phiên, chọn mảnh đất dưới thành Kumamoto mà cho xây dựng một dinh thự khang trang. Hơn nửa đời lang bạt, khi đã quá năm mươi thì đây là lần đầu tiên Musashi có nhà cửa.
            Musashi rất lấy làm cảm kích với sự đãi ngộ của Churi. Câu cửa miệng lúc bấy giờ là “Kẻ sĩ là người biết chết vì tri kỷ”. Nhưng hạnh phúc này cũng không kéo dài. Đến năm sau, vào mùa xuân năm KanEi thứ mười tám thì chúa Churi đột nhiên ngã bệnh rồi mất. Hẳn là Musashi đã xúc động khóc than một mình.
            Nhưng Watanabe Kouan lúc này chẳng hay tin tức gì về Musashi. Chẳng là vì Kouan bất chấp quốc lệnh trong thời bế quan tỏa cảng, lên thuyền rời Nagasaki mà sang Trung Hoa. Ba mươi năm sau mới trở về Nhật Bản. Lúc Kouan rời Nhật Bản là triều đại nhà Minh ở Lục Địa. Sau khi chu du các miền ở Minh quốc, Kouan lại trở về đất Kyushu. Lúc bấy giờ là niên hiệu Kanbun, thời Tướng Quân thứ tư là Ietsuna. Khi Kouan cập đảo Hirato thì chỉ mới là đầu mùa xuân. Nhưng khi vào thành Kumamoto thì những bông hoa mơ nở sớm đã bắt đầu rụng. Lúc này cả Hosokawa Churi lẫn Musashi ở Kumamoto đều đã trở thành những con người lịch sử.
            Kouan lưu lại Kumamoto một đêm rồi đến chiều rời thành để kịp đến Edo.
            Khi đi đến làng Yuge thì thấy bên vệ đường có một bia mộ rêu bám, đến gần xem thử thì thấy trên bia khắc mấy chữ “Bia mộ cư sĩ Shinmen Musashi”.
            - Musashi cũng ở đây sao?
            Trong ký ức quên lãng của lão Kouan tám mươi hai tuổi thì hình ảnh kiếm khách ngạo mạn kiêu kỳ kia lại hiện về. Lão gọi bọn bách tính đang làm ruộng lại hỏi thăm thì quả nhiên, đây là đồi Musashi.
            - Bởi vì ngài Niten mình mặc giáp đầu đội mũ trụ, mang đại kiếm hướng về con đường bên kia mà phủ phục ở đây.
            - Ồ, tại sao thế?
            - Vì ngài Niten chịu ơn chúa trong thành kia nên đời đời khi chúa đến Edo yết kiến Tướng Quân thì ngài mặc giáp đại tướng đợi ở đây mà bảo vệ chúa. Hình như ngài Niten để lại di ngôn rằng hãy mặc giáp trụ cho thi thể sau khi mình mất.
            Mặc giáp trụ ư. Một cánh chim chiền chiện bay vút lên.
            Lúc bấy giờ Kouan đã cất bước đi rồi. Lão nghĩ rằng dục niệm của Musashi chính là đây. Musashi đến lúc chết mới được mặc giáp trụ của đại tướng lần đầu tiên và cứ để nguyên giáp trụ như thế mà chôn xuống lòng đất. Kouan nghĩ đến dục niệm của con người mà bất giác rùng mình, cảm thấy dường như máu toàn thân chảy ngược lên.





[1] Do tình hình những nhà truyền giáo Phương Tây lúc bấy giờ lợi dụng tôn giáo để can thiệp vào chính trị nên họ Tokugawa đã ra lệnh cấm Thiên Chúa giáo
[/align]
[2] Chức sứ giả đặc biệt do Mạc Phủ Edo phái đi các miền để truyền lệnh, thi hành nhiệm vụ
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-22 04:24:13huytran>
KIẾM KHÁCH KINH ĐÔ
1
            Buổi sáng hôm Yoshioka Mata Ichirou quyết đấu với binh pháp giả phái Ten Ryu là Santoku thì Genzaemon mang cần câu dẫn theo tên hầu như thường lệ.
            - Huynh trưởng đi đâu đấy.
            Mata Ichirou gọi với theo. Genzaemon vờ như không nghe thấy, đi tiếp mười mấy bước, khi ra đến cổng thì dừng chân.
            - Đến sông Kamiya Gawa.
            Naotsuna ngửa mặt nhìn trời xem thời tiết như thói quen của một tay câu cá chuyên nghiệp.
            - Trời không mưa. Ta đi câu cá chép.
            - Câu cá chép sao. Giờ mùi hôm nay tiểu đệ có trận tỷ thí với kiếm khách Asayama Santoku phái Ten Ryu trên đồng Yasaka núi Higashi Yama, huynh trưởng có hay không?
            - Ta biết rồi.
            - Biết rồi… sao lại còn làm chuyện vẩn vơ thế này.
            - Cho dù ta có lo lắng cũng chẳng được gì. Người quyết đấu là đệ chứ không phải ta. Nếu may mắn thì sẽ thắng thôi. Nhưng nên nhớ rằng đồng Yasaka phía Đông là bãi cát, phía Tây là bãi lầy. Nếu đệ dồn được tay kiếm quê mùa ở Joushu đó về phía Tây thì cầm chắc phần thắng, hiểu không.
            Nói rồi bỏ đi. Mata Ichirou trông theo như muốn nhổ phọt bãi nước bọt trong miệng ra. Thật là hết cách.
            Kempou. Đó là hiệu của người vừa mới vác cần câu quay lưng ra đi. Kempou là gia hiệu truyền đời của họ Yoshioka này. Nhà Yoshioka được tôn xưng là lò luyện binh pháp của Tướng Quân Ashikaga từ thời Muromachi đến nay, từ thời khai tổ Naomoto trải qua các đời Naomitsu, Naokata và đương chủ đời thứ tư Naotsuna đều là những bậc danh nhân được thiên hạ truyền tụng. Năm Ouei, nhà Yoshioka đã được Tướng Quân Yoshimochi ban cho danh hiệu “Heihou Fusou Daiichi” (Binh pháp Phù Tang đệ nhất). Từ đó trở đi, trải qua một trăm bốn mươi năm cho đến đời thứ tư thì chưa từng thua bất kỳ võ phái nào.
            Nhưng dân chúng ở kinh đô không gọi danh gia này bằng từ ngữ kính trọng như thường thấy đối với các danh gia khác mà chỉ gọi thân mật là:
            - Nhà Kempou ở Nishino Touin.
            Kempou là gia hiệu của dòng họ này nhưng cũng không khác gì bảng hiệu của các nhà buôn trong vùng. Đối với bách tính thì Kempou cũng chỉ là một cửa hiệu buôn kiếm pháp, bán võ nghệ mà thôi. Về điểm này thì ít nhiều có khác với giới kiếm khách các vùng chỉ mong lập thân vang danh thiên hạ nhờ tài nghệ của mình. Cũng là vì dòng họ này đứng trên lập trường phòng vệ. Có thể nói đánh bại nhà Yoshioka chính là mục tiêu hàng đầu của binh pháp gia khắp Nhật Bản. Nếu hạ được Yoshioka thì danh hiệu Phù Tang đệ nhất kia sẽ lọt vào tay mình, danh tiếng sẽ vang dội mà đường công danh cũng rộng mở. Sự thật là mỗi tháng có đến mấy người đến gõ cửa võ đường Yoshioka với ý định như vậy. Thông thường thì bọn môn đệ lâu năm trong nhà sẽ ra tiếp đấu, nếu môn đệ thua thì kẻ thách đấu lại vòi đến gia chủ.
            Huynh trưởng của Mata Ichirou là Naotsuna năm hai mươi mốt tuổi trở thành đương chủ kế thừa dòng họ Yoshioka. Lúc ấy Naotsuna tính khí dữ dội khác hẳn với bây giờ. Vô phúc nếu có kẻ nào hạ xong bọn môn đệ mà vòi đến gia chủ thì hắn ra tiếp chiêu liền. Naotsuna mạnh như hổ đói.
            Năm đầu niên hiệu Keichou, Naotsuna một đòn đánh chết kiếm khách ở Bushu, đệ tử của Makabe Dou Hisamoto, khai tổ phái Kasumi Ryu nên được dân chúng trên kinh cả sợ mà gọi bằng cái tên “Tarobou”. Tarobou là tên gọi của quỷ thiên cẩu sống trong chùa Kurama vốn rất quen thuộc trong đời sống tâm linh của dân chúng Kyoto. Sau này Naotsuna lại hạ thêm kiếm khách Kurakage gì đó của phái Shinkage Ryu, Mutou Jinuemon của phái Chujou Ryu và Hiyama Jubei của phái Shintou Ryu. Hiyama bị chém giữa trán phát cuồng, mấy ngày sau người ta thấy hắn loạng choạng ở bờ sông Kamogawa rồi tắt thở dưới sàn của chùa Eikandou. Còn về Kurakage thì càng thảm hại hơn. Hắn bị đánh trúng tay vội nhảy lui:
            - Tại hạ thua rồi.
            Kurakage vứt mộc kiếm nhưng Naotsuna lắc đầu, khẽ bảo, chưa xong, chưa xong.
            - Vừa nãy chỉ là chạm nhẹ vào lớp da cánh tay của các hạ thôi. Kiếm pháp là kỹ thuật chế ngự cái chết, nào xin mời đấu lại lần nữa.
            Lời nói nhẹ nhàng mềm mỏng như bọn quý tộc ở kinh đô nhưng bên trong lại chứa đựng một khí chất đáng sợ đến kinh người. Kurakage xám ngắt.
            - Thôi thôi tại hạ đã lĩnh hội được sức mạnh của tôn phái rồi. Tại hạ xin được kiếu ở đây.
            - Thế là thế nào, chỉ mới vài hiệp như thế này thì làm sao thấy hết được cái tinh túy của kiếm pháp kinh đô. Nào xin các hạ đừng khách sáo, cầm lấy mộc kiếm rồi tiếp tục đi.
            Naotsuna mỉm cười một cách lễ phép nhưng bên trong nụ cười đó ẩn chứa một cái gì đó cuồng loạn khủng khiếp mà cho đến bây giờ Mata Ichirou mỗi khi nhớ lại hãy còn rùng mình. Sức nặng của trách nhiệm đè lên vai đương chủ Naotsuna khiến tinh thần hắn cũng trở nên đáng sợ khôn lường.
            Kurakage loạng choạng đứng dậy:
            - Nào.
            Naotsuna hùng hổ xông đến như con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, mộc kiếm quét một đường, khuôn mặt Kurakage vỡ nát vọt cả óc ra sàn nhà.
            Sau trận tỷ thí, Naotsuna cho gọi Mata Ichirou vào phòng của mình,
            - Lúc đó đệ nhăn mặt phải không?
            Lúc đó Mata Ichirou hãy còn là một thiếu niên chưa trưởng thành, nín thở. Không ngờ rằng Naotsuna vừa thi đấu lại có thể nhìn thấu suốt tâm can của thiếu niên đang ngồi lẫn lộn trong đám môn đệ trên võ đường.
            - Đêm nay hãy đến sông Kamiya gawa.
            Đêm đó Mata Ichirou leo lên bờ đê sông Kamiya gawa khi vầng trăng vừa hiện ra ở đằng Đông. Bóng đen Naotsuna nhanh nhẹn tránh lưỡi gươm hai thước hai thốn của Mata Ichirou huơ vội trong đêm tối.
            - Bắt đầu từ đêm nay cho đến khi hết trăng, mỗi đêm đệ phải đấu với ta trăm hiệp. Hãy đánh như đệ hận ta, hãy chém ta nếu có thể.
            Mata Ichirou cũng là người cuồng khí, tính cách dữ dội không kém huynh trưởng của mình, chẳng nói chẳng rằng quét ngang lưỡi gươm vào người Naotsuna. Nhưng vừa động thủ đã bị một nắm lá trúc đập vào mặt mà ngã lăn ra đất. Naotsuna không hề nhân nhượng xấn tới đá văng tiểu đệ xuống sông. Rồi từ đó mỗi đêm hai người đều đến đây “luyện tập” đánh đấm một cách tàn nhẫn như vậy. Naotsuna là người cuồng khí ra tay thẳng thừng nên tự nhiên Mata Ichirou cũng vô cùng căm hận, trong mỗi đường kiếm đều toát ra sát khí dữ dội.
            - Hãy hận ta đi! Hãy giết ta đi! Nếu giết ta thì vị trí gia chủ nhà Yoshioka sẽ thuộc về ngươi!
            Rồi mặt trăng dần dần biến mất khỏi bầu trời đêm.
            - Từ hôm nay không cần phải đến sông Kamiya gawa nữa, nhưng trong vòng mười mấy ngày từ bây giờ đến khi trăng mọc lần nữa thì đừng để ta tập kích. Cho dù là ở đâu, bất cứ lúc nào thì cũng phải đề phòng.
            Mata Ichirou khi đi ngủ cũng ôm thanh kiếm bên mình. Mấy đêm liền hắn không tài nào ngủ được, nằm trên sàn mà mắt cứ mở thao láo. Đến hết đêm thứ ba thì không còn chịu nổi nữa nên lăn ra ngủ. Dường như Naotsuna chỉ đợi khoảnh khắc này liền xông vào đấm thẳng vào mặt tiểu đệ. Rồi cũng có ngày Mata Ichirou phải ngủ trên mái nhà, có hôm hắn lại chui xuống sàn để lẩn trốn Naotsuna. Đến ngày thứ mười thì không còn chịu nổi nữa nên bỏ nhà chạy đến nhà mẹ ruột xin ngủ nhờ. Đêm đó Mata Ichirou đứng trong nhà xí thì bất giác bị một ngọn trúc quất vào lưng lộn nhào ra vườn. Mata Ichirou thấy bóng Naotsuna thấp thoáng chỗ lúc nãy mình đứng.
            - Ngươi đã hiểu được vị thế của nhà Yoshioka chúng ta chưa? Họ Yoshioka đã trở thành cái đích nhắm cho bọn kiếm khách khắp nơi, có thể nói là chúng ta có hàng trăm hàng ngàn kẻ thủ. Vì vậy mà huynh đệ chúng ta không thể sống nhởn nhơ được. Đối với những kẻ có ý định hạ thủ chúng ta thì tuyệt đối không thể nhẹ tay với chúng, đó là cách phòng thủ duy nhất của nhà Yoshioka này. Mata Ichirou, nếu ngươi muốn sống lâu với nhà Yoshioka thì hãy tiếp tục rèn luyện, tiếp tục tinh tấn, hãy tàn nhẫn!
            Đã bảy năm trôi qua. Mata Ichirou ngày đêm rèn luyện kiếm thuật, trong số môn đệ có kẻ thì thầm:
            - Đúng là thiên tài. Còn hơn cả đương chủ nữa.
            Nhưng sự thật là chẳng ai biết được tương quan thực lực giữa hai huynh đệ họ. Mata Ichirou cũng không biết. Từ mùa hạ năm ngoái bỗng nhiên Naotsuna chẳng hề động đến mộc kiếm mà cũng không đấu tập với Mata Ichirou nữa, xuất hiện ở võ đường thì lại càng không.
            - Huynh trưởng gần đây có chuyện gì?
            - Chẳng việc gì cả. Tự nhiên ta thấy sợ binh pháp.
            Naotsuna nở một nụ cười đầy ẩn ý khó hiểu. Thịt dư trên khuôn mặt hắn cũng bắt đầu phình ra. Đấy cũng là lúc Naotsuna vùi đầu vào những thú câu cá, chơi bời đàng điếm với bọn du nữ.
            - Này Mata, ta sẽ không tỷ thí với bất cứ ai nữa, mà cũng không muốn luyện tập nữa. Tất cả mọi việc ta giao cho đệ, hãy sống chết vì dòng họ Yoshioka này.
            Naotsuna cười lạnh nhạt. Mata Ichirou cảm thấy khó hiểu đến nín thở.
            - Huynh trưởng?
            - Ta thì làm sao chết được chứ. Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì Yoshioka Kempou cũng phải sống sót đến cùng. Nếu như để thua bọn kiếm khách phái khác thì đừng nói là danh tiếng gia tộc, môn phái mà cả di nghiệp của tổ phụ bốn đời để lại đều tiêu tan, cả nhà chúng ta thây chất thành núi. Như thế chỉ làm vinh danh cho kẻ khác mà thôi. Nếu người khác thấy ta luyện tập thì họ dò biết lực lượng của ta nên tốt nhất là đừng để kẻ khác thấy.
            Bắt đầu từ khoảng thời gian này mà bách tính ở Kyouto vẫn thường nói sau lưng Naotsuna là:
            - Mặt lão Kempou ở Nishino Touin trông giống như mặt con lửng[1].
           Cũng có thể là vì khuôn mặt béo phệ ra vì rượu thịt kia đã bắt đầu giống khuôn mặt của loài động vật nhỏ này.







[1] Động vật chân ngắn thuộc họ chồn

[/align][/align]
0
2
            Yoshioka Mata Ichirou đã chiến thắng trong trận đấu với Asayama Santoku ở đồng Yasaka trên núi Higashiyama. Santoku bị đánh vỡ sọ còn thì thể thì bọn môn đệ nhà Yoshioka mang vứt vào một ngôi chùa phái Nichiren trên núi Toribeyama. Thật là tàn nhẫn. Sau trận đấu, Mata Ichirou đem mọi chuyện bẩm lại thì:
            - Vậy sao.
            Naotsuna lập tức lái câu chuyện sang hướng khác, nào là tin đồn về một người ở Minh quốc là Lý Tam Quan đến cư ngụ chùa Kennin ở Matsubara.
            - Tay Lý Tam Quan này là thương nhân buôn mực ở Trung thổ, mực của hắn đắt hơn vàng mà các vị Daimyou tranh nhau mua.
            - Đệ biết rồi.
            Mata Ichirou tỏ vẻ miễn cưỡng, khoát tay:
            - Nếu huynh đã giao lại mọi chuyện quyết đấu cho đệ thì ít nhất cũng phải nghe chứ.
            - Hừm, nhưng Lý Tam Quan chẳng phải là tay buôn vừa đâu.
            - Hắn cũng biết đao thuật của Trung thổ à?
            - Hắn rất giỏi nghề nhuộm.
            - Thật là vô ích. Quả thật là huynh trưởng đã biến thành con lửng mất rồi.
            - Ờ thì ta là con lửng. Vì là con lửng nên đâu cần đến Yasaka nhưng đại khái cũng biết được chuyện tỷ thí của đệ. Tay Santoku đó ban đầu thủ kiếm ở thế Hassou định đâm ngược lên nhưng sau lại chuyển sang thủ thế hạ đoạn đúng không. Mà mũi kiếm của hắn hơi chếch sang bên phải.
            - Thì ra huynh trưởng nấp nơi nào mà quan sát trận đấu à.
            - Đâu có, ta đâu có xem. Chẳng qua là trước khi quyết đấu ta đã cho người điều tra kỹ lưỡng lực lượng, thói quen của Santoku. Ta thấy hắn kém hơn đệ đến mấy bậc, vì vậy mà ta an tâm.
            - Huynh trưởng.
            Mata Ichirou nghe rồi bỗng dịu nét mặt:
            - Huynh trưởng nhắc đến chuyện Lý Tam Quan, hình như là có hứng thú với hắn?
            - Không.
            Naotsuna là người khó tính, bỗng chốc nét mặt trở nên mất hứng.
            - Thôi để khi khác.
            Mata Ichirou chẳng thể nào hiểu nỗi suy nghĩ của vị huynh trưởng béo phì của mình nữa.
            Sau này chuyện Mata Ichirou đánh bại Asayama Tenku của phái Ten Ryu lan truyền đi khắp nơi, tên tuổi thứ đệ nhà Yoshioka chẳng những nổi như cồn ở kinh đô mà trong giới binh pháp giả các vùng không ai là không biết. Ngày càng có nhiều kẻ đến thăm viếng võ đường Yoshioka Mata Ichirou, dĩ nhiên là bọn họ đều sợ kiếm pháp của Mata Ichirou nên không phải đến để thách đấu như trước nữa mà là vì muốn nghe chuyện tỷ thí với Santoku ở Yasaka. Mata Ichirou hãy còn trẻ, mỗi khi nghe hỏi đến liền nổi hứng kể hết tần tật, không giấu giếm điều gì. Phần nhiều những kẻ đến nghe chuyện là bọn a dua, thấy thế chúng liền hùa theo:
            - Yoshioka Mata Ichirou đại hiệp đúng là binh pháp giả đệ nhất Nhật Bản.
            Không hiểu tự bao giờ mà trong mắt thế gian, Mata Ichirou dần dần trở thành đường chủ thực sự của nhà Yoshioka, bóng dáng của Naotsuna mỗi ngày một mờ dần.
            - Huynh trưởng, miệng lưỡi thế gian thật khó lường. Như thế thì phái kiếm Yoshioka nhà ta còn ra gì nữa.
            - Thế đệ muốn thế nào?
            - Đệ muốn huynh thỉnh thoảng lại đến võ đường mà tập cùng.
            Trong lòng Mata Ichirou không giấu nổi sự háo thắng, nôn nóng muốn so sánh thực lực giữa mình và Naotsuna.
            - Điên khùng.
            Kempou đoán chừng tâm ý của Mata Ichirou rồi đột nhiên đổi chủ đề câu chuyện, hăng say kể về một du nữ mới gặp gần đây ở khu trường ngựa Yanagino.
            - Cô nương ấy người xứ Izumo, da hơi đen một tí nhưng dáng người mảnh mai, đôi mắt đen huyền lấp lánh như ánh sao đêm.
            Nói rồi liếc nhìn Mata Ichirou, nở nụ cười như thì thào:
            - Hôm nào đó đệ cho gọi cô nương ấy lại hầu rượu một hôm thử xem.
            - Đệ từ chối. Đệ không muốn phải dính vào rắc rối, làm trung gian cho huynh và cô nương ấy.
            “Ồ, ta đã hiểu rồi, thì ra là như thế!” Mata Ichirou dường như muốn nói, hắn chỉ có thể nghĩ rằng huynh trưởng của mình vốn không có tự tin vào kiếm pháp của bản thân nên lấy lòng hắn, khiến hắn phải gánh lấy trách nhiệm bảo vệ nhà Yoshioka.
            Trong bọn môn đệ có tên Hirai vốn là gia thần của sở ty đại Kyoto là Itakura Iganokami, một hôm đến ghé tai Mata Ichirou mà rằng:
            - Ngài có hay gì chăng? Trong ba năm gần đây, mỗi đêm vào giờ tí khi mọi người đều đã say ngủ thì Kempou sama theo cửa sau lẻn ra ngoài, đến giờ sửu thì quay trở lại. Chuyện này là thật chứ không phải giả.
            Theo như lời hắn thì một đêm nọ, để kiểm tra thực hư nên đã cho một tên môn nhân bám theo Kempou. Bóng người vượt qua phía Tây con sông Horigawa, đến trước cổng chùa Tịnh Bồ Đề (Joubodai ji), tiếp tục rẽ về phía Tây rồi lẩn vào khu phế tích đổ nát của nhà Isshiki vốn là một trọng thần của Tướng Quân Ashikaga trước đây. Nói là di tích dinh thự nhưng thực ra chỉ còn lại mấy bức tường trên nền đất cỏ mọc đầy, ao hồ đã trở thành đầm lầy, cây dại cỏ hoang mọc um tùm như rừng. Sau khi bóng Kempou biến mất vào trong mấy bức tường thì tên môn nhân nấp vào bên đường, lặng lẽ theo dõi tình hình.
            Bốn bề tịch mịch vắng lặng.
            Rồi một chốc sau chẳng hiểu vì sao mà bọn chim ngủ đêm trên cây lại cất tiếng náo động cả lên. Lũ chim xao động trong khoảng hai giờ rồi đột ngột im bặt, bóng Kempou lại xuất hiện trên đường. Cái bóng to lớn dị thường khiến tên môn nhân bất giác hoảng sợ mà toan bỏ chạy, cái bóng lại nhỏ dần:
            - Sương đêm quả là độc.
            Nói rồi mất hút vào trong bóng đêm, chẳng để lại một tiếng chân.
            - Thật là quái lạ. Thế tại sao bọn chim đêm lại nhặng cả lên?
            Mata Ichirou chẳng thể nào hiểu nổi, cho gọi tên môn nhân đã chứng kiến toàn bộ lên chất vấn:
            - Huynh trưởng ta làm gì trong khu rừng Isshiki đó? Chẳng lẽ là tập kiếm ư?
            - Không phải ạ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng Kiai mà cũng không có vẻ gì là đang vụt kiếm cả. Tiểu nhân nghĩ là đại nhân chỉ ngồi một chỗ mà chỉ quán[1] thôi. Nhưng tại sao chỉ ngồi chỉ quán mà chim chóc lại náo loạn, thật không thể hiểu nổi.
            Mata Ichirou đem chuyện này nói với thê tử của Kempou là Okoto. Okoto vốn là con gái của Kasaoka Harima Nosuke, một quý tộc mê chuộng võ nghệ ở kinh đô. Bản thân Harima Nosuke cũng đã từng theo học đương chủ Yoshioka đời trước, nhận ấn chứng kiếm pháp của phái này. Nên Okoto chẳng phải là hạng người vô duyên với võ nghệ.
            - Ta không biết chuyện này. Hẳn đây là thế gian đặt điều mà nói thôi.
            Rồi Mata Ichirou lại đến hỏi chính Kempou.
            - Đệ đến hỏi tẩu tẩu xem.
            - Tẩu tẩu bảo rằng chỉ là thế gian dựng chuyện.
            - Nếu thế thì không sai. Ta luôn ở bên cạnh Okoto không rời nửa bước. Nếu như ta đi đêm thì lẽ nào Okoto lại không hay?
            Kempou nói một cách tỉnh bơ như chẳng dính dáng đến mình.
            Mà bọn dân đen ở Kyoto cũng ưa đặt điều dựng chuyện. Việc này lan truyền ra ngoài, đến khi lọt vào tai Mata Ichirou trở lại thì thành ra chuyện vô cùng kỳ quái. Là Kempou nhà Yoshioka đương đêm xuất hồn lang thang ngoài đường. Linh hồn của Kempou một mình vẩn vơ khắp thành Kyoto.
            - Điên khùng! !
            Mata Ichirou nghĩ rằng chuyện này ắt sẽ phương hại đến danh tiếng nhà Yoshioka nên quyết định tự mình điều tra. Thời gian, địa điểm đều đã biết, là khu phế tích nhà Isshiki, kéo dài hai canh từ giờ ngọ đến giờ sửu.
            Mata Ichirou một mình lẻn vào khu dinh thự bỏ hoang của nhà Isshiki nhưng chẳng thấy bóng dáng Kempou đâu. Đêm hôm sau rồi hôm sau nữa hắn đều đến dò xét nhưng chỉ nghe thấy tiếng cú gáy đêm mà thôi.
            - Bọn chim đêm náo loạn là vì cớ gì?
            Mata Ichirou nghĩ rồi tuốt gươm, thủ thế thượng đoạn.
            - Yatt! ! !
            Tiếng thét Kiai vang lên như ép vỡ lồng ngực cùng một ánh thép lóe lên xé toạc màn đêm. Bọn chim trú đêm trên cây bỗng im bặt.
            Mấy hôm sau lại thấy Kempou xuất hiện ở võ đường. Thật là một chuyện hiếm có.
            - Này Mata, ta đã nghe cả rồi. Dạo gần đây hình như mỗi đêm ngươi đều đến khu phế tích nhà Isshiki. Thế có gặp được linh hồn của ta không hả?
            Kempou mỉm cười.
            - Có gặp được không?
            - Không hề gặp được. Quả nhiên tin đồn chỉ là tin đồn.
            - Hà, nhưng cũng đừng thất vọng, rồi khi nào đó sẽ gặp được thôi. Nếu thích thì mỗi đêm hãy đến xem.
            Rồi chẳng bao lâu sau võ đường Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách Kashima Rinsai phái Shintou Ryu, người vùng Joushu. Địa điểm là dưới gốc tùng Sagarimatsu ở Kongu trong kinh. Thời gian là tháng sáu năm Keichou thứ mười, tức khoảng thời gian huynh đệ nhà Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách giang hồ Miyamoto Musashi.
            Nhưng truyền thuyết phía bên Musashi có điều không thực. Chẳng hạn như địa điểm quyết đấu giữa Musashi với phái Yoshioka là dưới gốc tùng Sagarimatsu làng Ichijou Ji phía bắc kinh đô, nhưng địa điểm này đã bị nhầm lẫn với gốc tùng Sagarimatsu ở Kongu trong trận đấu với Kashima Rinsai phái Shintou Ryu. Hơn nữa, theo như bia văn mà dưỡng tử của Musashi là Miyamoto Iori dựng lên ở chùa Enmei Ji ở Kokura nhằm tán dương công đức của dưỡng phụ thì trong trận đấu với Musashi thì phái Yoshioka gần như tuyệt diệt hoàn toàn. Nhưng sự thật là cả Kempou Naotsuna lẫn Mata Ichirou đều sống thọ đến cuối đời. Chuyện này sẽ thuật lại sau.
            Phái Shintou Ryu vốn là một trong những nguồn gốc phát tích của kiếm thuật Nhật Bản, khai tổ là Meshizasa Ienao, một hào thổ đất Katori xứ Shimosa. Đây là một phái võ cổ nên họ sử dụng cả đao thương giáo mác, không giống như những phái võ nghệ sau này chỉ chuyên tập trung chuyên niệm vào kiếm pháp. Rinsai người cao gần sáu thước, thân thể vạm vỡ tràn trề sức lực.
            Kempou cho gọi Mata Ichirou lại mà dặn dò:
            - Trong giới võ nghệ, nếu hạ được một người thì sẽ có kẻ khác ham muốn cái danh đó mà tìm đến. Rinsai này cũng chỉ vì nghe tin đệ hạ được Santoku mà đến thách đấu. Nếu thắng được Rinsai này thì tự nhiên sẽ xuất hiện Rinsai khác, một cái vòng lẩn quẩn chẳng bao giờ có kết thúc. Hay là đệ đừng nhận lời thách đấu của bọn chúng xem.
            - Như thế thiên hạ sẽ chê cười Mata Ichirou này là kẻ nhát gan.
            Kempou chẳng nghĩ ngợi gì, tự mình đem chuyện tỷ thí trình lên sở ty đại Itakura Iganokami Katsushige.
            Hôm tỷ thí, khi Mata Ichirou đến dinh thự Itakura thì Kempou lại dặn dò.
            - Đối phương là người của cổ phái, không chỉ tinh thông kiếm pháp thôi đâu. Đệ hãy cẩn trọng.
            - Đệ biết rồi.
            Đúng như Kempou dự đoán, Kashima Rinsai đến nơi thách đấu với cây gậy dài sáu thước, một đầu gắn chặt với lưỡi kiếm một thước sáu thốn. Thật là một thứ binh khí cổ quái chưa từng thấy.
            - Yatt! ! !
            Tuy tuổi đời hãy còn trẻ nhưng kinh nghiệm thực chiến thì không thiếu, Mata Ichirou cười ngạo nghễ rồi nhanh nhẹn xấn tới bên Rinsai,
            - Này Rinsai, nhà ngươi chẳng hiểu võ nghệ binh pháp là gì cả. Ngươi trang bị trường vật thế kia, hẳn là nghĩ rằng thắng thua trong binh pháp là dựa vào độ dài ngắn của vũ khí sao? Thật đáng thương. Thôi hãy niệm Phật đi, ta đến lấy mạng đây!
            - Đừng nói xằng!
            Rinsai trúng kế Mata Ichirou, bất giác huơ gậy đánh tới. Mata Ichirou nhẹ nhàng nhảy lui ra sau, khi chân vừa chạm đất liền tuốt kiếm. Rinsai thừa thế lấn tới, toan trở gậy ra chiêu thì đường kiếm của Mata Ichirou đã dài ra một trượng. Rinsai như khựng lại, thốt lên một câu “Thằng nhãi!” rồi đổ vật ra đất. Khuôn mặt đã bị bổ làm đôi.





[1] Lối hành pháp chủ yếu của phái Phật giáo Thiên Thai, hành giả tập trung tâm lực vào một đối tượng, dừng mọi tạp niệm, dùng trí tuệ chánh định mà quan sát đối tượng.
[/align][/align]
0
3
            Từ sau trận đấu dưới gốc tùng Sagarimatsu, danh tiếng Mata Ichirou ngày càng nổi như cồn.
            Thứ đệ nhà Yoshioka thân thể cao ráo, khỏe mạnh, dáng người tuấn tú. Bước đi lại dịu dàng. Đến nỗi trong số bọn con gái có nhan sắc ở khu trường ngựa Yanagino có nhiều kẻ cho họa sĩ vẽ chân dung Mata Ichirou mà dán trong phòng.
            Theo như ghi chép phía nhà Yoshioka thì nhân vật Bandan Uemon Naoyuki sau này tử chiến trong trận mùa hè ở Osaka đã có lần đến thăm võ đường này. Nhân vật tiếng tăm này trong thời gian dài lang bạt giang hồ khốn cùng túng quẫn có đến nương tựa nơi hòa thượng Dairyu của thiền viện Diệu Tâm mà cầm cự qua cơn đói. Lúc này Badan xưng danh là Thiết Ngưu, ngày ngày đi mây về gió khắp nơi trong kinh, gõ cửa từng nhà xin ăn. Hình dong lúc nào cũng như kẻ lang thang, hông lại đeo đại kiếm nên dân chúng thương hại mà tranh nhau bố thí.
            Bandan Uemon ghé đến nhà Yoshioka ở Nishino Touin chẳng qua cũng chỉ là vì mục đích này. Cũng giống như bách tính trong thành, Kempou thương hại cảnh ngộ không hợp thời mà cho mời vào thư phòng đãi làm thượng khách.
            Bandan nhìn Mata Ichirou một hồi rồi nói:
            - Chẳng hay thiếu hiệp có phải là công tử nhà Yoshioka mà bọn con gái trong kinh vẫn truyền tụng không?
            Bandan nhìn chăm chú, ra vẻ quan tâm lắm. Kempou vốn đã từng gặp gỡ Bandan trước đây nên cũng không ngại ngùng gì,
            - Thiết Ngưu tiên sinh là dũng sĩ vào sinh ra tử nơi chiến trường, vậy ngài thấy ngu đệ Mata Ichirou như thế nào?
            - À.
            Bandan Uemon vốn không hiểu gì về binh pháp võ nghệ. Thuật đao thương kiếm pháp và chuyện chém giết nơi chiến trường là hai việc hoàn toàn khác nhau. Trong số các bậc danh nhân võ nghệ thì hầu hết đều chưa từng trải qua kinh nghiệm chiến trường. Cho nên trong mắt của Bandan thì binh pháp võ nghệ chẳng qua chỉ là một cái “nghệ” như vẽ tranh khảy đàn mà thôi.
            - Thiếu hiệp là một nghệ giả lanh lợi hoạt bát.
            Uemon thật thà đáp. Kempou thản nhiên gật đầu nhưng dường như Mata Ichirou lại nổi nóng:
            - Vậy theo Thiết Ngưu tiên sinh thì kiếm thuật cũng chỉ là một thứ nghệ năng như đánh trống thổi sáo thôi sao?
            - Ấy, thật là phiền.
            Uemon rót chén rượu như đùa cợt, một hơi uống cạn rồi lại rót thêm mấy chén nữa,
            - Tại hạ không hiểu gì hơn ngoài chuyện trận mạc chiến trường. Vì chưa từng nghe thấy chuyện chỉ cần dùng đao thuật kiếm pháp thôi mà công được thành nên tại hạ cho rằng chỉ là một cái nghệ mà thôi.
            - Thế thì tiểu sinh xin được lĩnh giáo một chiêu với tiên sinh. Nào xin mời ra võ đường.
            Mata Ichirou toan đứng dậy nhưng Kempou đã vội ngăn lại,
            - Mata, đã quên gia pháp rồi sao!
            Nhà Yoshioka trước đây cũng đã từng xảy ra chuyện tương tự như thế này. Chuyện xảy ra với Kempou đời trước là Naokata, phụ thân của huynh đệ Naotsuna. Theo như ghi chép thì lúc bấy giờ Thái Cáp Toyotomi Hieyoshi cho vời Naokata vào thành Fushimi cho tỷ thí với Katou Kazue Nokami Kiyomasa. Kiyomasa là danh tướng một đời bên cạnh Hideyoshi, từng vào sinh ra tử lập biết bao chiến công. Trong lần xuất binh sang Triều Tiên, quân đội Hideyoshi gặp mãnh hổ tấn công thì Kiyomasa đã một mình giết hổ giải nguy. Nhưng nếu là Hideyoshi cho vời Naokata thì quả thật kỳ lạ. Ban đầu Hideyoshi chỉ xuất thân từ một anh lính trơn rồi lập được công trạng mà lên đến chức Thái Cáp, nắm thiên hạ trong tay nhưng cho đến lúc chết cũng chẳng hề tỏ vẻ hứng thú với giới kiếm khách, võ nghệ. Mà suốt đời cũng chẳng hề nhắc đến chữ võ nghệ. Như vậy hẳn là Hideyoshi không cho gọi Naokata mà chính là Kiyomasa đã cho gọi Kempou đời trước đến dinh thự Katou trong thành Fushimi.
            - Hãy đấu với ta một hiệp.
            Kiyomasa truyền rồi bước ra vườn.
            Dĩ nhiên Kiyomasa cũng chẳng phải là người am hiểu binh pháp. Chẳng qua chỉ là chút tự tin vào kinh nghiệm chiến trường, từ năm mười mấy tuổi đã xông pha trận mạc chưa một lần trễ nải.
            Nhưng khi vác mộc kiếm vào trận thì đã bị Kempou Naokata nhanh nhẹn đến sát bên mà đánh nhẹ vào tay.
            - Lại lần nữa nào!
            Đối với Kempou thì Kiyomasa là bậc quý nhân nên không dám bổ thẳng lên đầu nên mấy lần đấu lại đều chỉ chém nhẹ vào tay mà thôi.
            - Ta đã thấy cái nghệ của nhà ngươi rồi. Để ta cho ngươi xem thế nào là thực chiến.
            Koyomasa vận binh giáp đã chuẩn bị sẵn, đầu đội mũ trụ, tay chống trường thương uy phong lẫm liệt như tướng nhà trời.
            - Yatt! ! !
            Kiyomasa thét lớn, Naokata thấy uy vũ mà hoảng sợ, không, chỉ là giả vờ hoảng sợ mà vứt mộc kiếm, bất giác phủ phục. Quả nhiên đúng là con người của Naokata. Cho dùng có thật là sợ uy dũng của Kiyomasa đi nữa nhưng nếu đấu thật thì Naokata cũng không thua. Nhưng nếu cứ gây phương hại cho lòng tự trọng của Kiyomasa thêm nữa thì một kẻ võ nghệ khó mà lường hết được, kết quả là nhà Yoshioka sẽ không yên ổn gì. Hẳn là Naokata đã thấy được điều này. Nhưng vì chuyện này mà thế gian vẫn rêu rao là ngay cả Yoshioka cũng phải thua uy dũng của Kazue Nokami.
            Kempou Naotsuna sau này mới căn dặn môn sinh:
            - Binh pháp võ nghệ không phải là cái nghệ nơi chiến trường nên các ngươi nhất quyết không được tỷ thí với những kẻ tự mãn về kinh nghiệm trận mạc.
            Nếu nói về chuyện xông pha trận mạc trên lưng ngựa thì Bandan Uemon cũng không hề thua kém Katou Kiyomasa. Nhưng Naotsuna đã thấy rõ binh pháp võ nghệ và chuyện trận mạc là hai việc khác nhau, còn gì ngu ngốc hơn khi tranh hơn thua tại võ đường Yoshioka này, một họ vẫn chuyên bán võ nghệ để kiếm sống. Vì vậy mà Kempou đã cản Mata Ichirou lại. Vừa quan sát thái độ cao ngạo của Uemon mà Kempou Naotsuna nghĩ đến chuyện khác.
            - Vậy thì binh pháp là cái gì?
            Naotsuna trong thời gian dài đã ôm ấp mối ngờ vực này.
            Nếu chỉ là cái thuật đâm chém đối phương trên chiến trường thì người như Uemon cũng hơn hẳn bọn binh pháp giả làng nhàng. Mà cũng đúng như lời Uemon nói, cho dù có mài giũa kiếm pháp võ nghệ đến đâu đi nữa thì cũng không thể dùng để chiếm thành đoạt đất được. Như vậy thì binh pháp võ nghệ dùng để làm gì?
            Naotsuna đem mối ngờ này đến hỏi Bandan Uemon.
            - Tại hạ cũng không rõ. Nhưng gần đây ở Edo có phái Yagyu Ryu tiếp thu “tâm thuật” của Thiền gia, hình như binh pháp võ nghệ là ngộ đạo, dùng làm phương tiện để khai ngộ tinh thần. Nhưng nếu như thế thì không cần, cầm dao mà cạo đầu làm thầy tu thì có phải hay hơn không?
            - Có thể lắm.
            Trong tận thâm tâm Kempou cũng đồng ý với điều này.
            - Như vậy thì binh pháp của họ Yoshioka chẳng phải là ngộ đạo như phái Yayu Ryu, mà cũng không phải là thuật chém giết nơi chiến trường như các phái khác. Võ nghệ phái Yoshioka Ryu chỉ là để bảo vệ gia tộc mà thôi.
            Trong một thời gian dài Kempou suy nghĩ một cách sai lầm như vậy. Trong sinh hoạt thường nhật đã bắt đầu có những biểu hiện tiêu cực chính vì chuyện này.
0
4
            Mùa thu năm Keichou thứ mười, nhà Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách ở Banshu là Shinmen Miyamoto Musashi.
            - Shinmen!
            Kempou hay tin bất giác thốt lên, rồi lại trầm ngâm một hồi.
            - Hắn là người như thế nào?
            Musashi không hề gặp trực tiếp người nào trong nhà Yoshioka mà chỉ đưa cho lão gác cổng một phong thư rồi bỏ đi.
            - Hắn cao năm sáu thước bảy, tám thốn, gò má nhô ra, mép không râu, tròng mắt vàng như lòng trứng.
            - Đúng là dị tướng. Thế khoảng bao nhiêu tuổi?
            - Chừng hăm mốt, hăm hai.
            Như vậy là Kempou đã hiểu rõ hành động của Musashi. Hắn sợ rằng nếu xuất hiện trước mặt người nhà Yoshioka thì sẽ bị nhìn thấu tâm can, thói quen nên chỉ nói rằng mọi việc sẽ được quyết định ở địa điểm thách đấu. Tuổi hãy còn trẻ nhưng đã khôn ngoan lọc lõi như người già. Theo như bức thư thì Yoshioka phải mang thư trả lời đến người quét cổng ở chùa Diệu Pháp (Myouhou Ji) núi Higashiyama. Nếu phái Yoshioka không đáp trả, chẳng những khắp kinh đô mà người trong thiên hạ đều biết sự hèn kém của Yoshioka.
            Kempou hoảng hốt khi nghe đến họ Shinmen này là vì trong đời Kempou trước, nhà Yoshioka cũng nhận được lời thách đấu từ kiếm khách mang cùng họ đến từ Banshu là Munisai. Trận ngự tiền tỷ võ diễn ra trước mặt Tướng Quân cuối cùng thời Muromachi là Ashikaga Yoshiaki, đấu ba hiệp thì Munisai đã thắng hai hiệp.
            Nhà Yoshioka được gọi là lò luyện binh pháp, kiếm thuật của Tướng Quân Muromachi và được phong danh hiệu “Fusou Daiichi Heijutsu sha” (Phù Tang đệ nhất binh giả). Nhưng sau trận tỷ thí này, hình như Munsai đã được phong danh hiệu “Hinoshita Musou Hyouhou Jutsusha” (Nhật hạ vô song binh thuật giả), tức là binh pháp giả vô song dưới bầu trời và đi rêu rao quảng bá danh hiệu này.
            Munisai không những tinh thông đao thuật kiếm pháp mà còn thạo cả lối đánh Jitte nhưng cuộc đời sau này ra sao thì ở kinh đô không nghe nói đến.
            - Hay là Musashi này có họ hàng gì với Munisai?
            Kempou thầm nghĩ. Sau này mới biết rằng Musashi chính là con ruột của Munisai nhưng lúc bấy giờ vẫn chưa hay điều này. Kempou rất sợ cái họ Shimen này. Đối với nhà Yoshioka thì đây là họ mang đến nhiều điềm gở không gì bằng.
            - Hãy điều tra chỗ ở của hắn.
            Kempou chợt trở nên cẩn trọng nghiêm chỉnh như một người hoàn toàn khác. Đầu mối chỉ là một người quét cổng ở chùa Diệu Pháp như Musashi nói, khi cho bọn môn đệ đến dò la tin tức thì lại chẳng thu được điều gì quan trọng. Theo như lời người quét cổng thì một hôm có người cốt cách vạm vỡ như Musashi đến bảo:
            - Nhà Yoshioka ở Nishino Touin có bức thư muốn giao cho ngươi, hãy giữ hộ ta.
            Nói rồi đưa cho hai đồng bạc rồi bỏ đi mất.
            - Chỉ như thế thôi sao?
            Kempou thất vọng.
            - Nhưng nếu là người tướng mạo dị thường như thế thì có vào kinh cũng dễ nhận ra thôi. Hãy tìm thêm đi.
            Bọn môn đệ chia nhau ra tám hướng sục sạo khắp kinh thành nhưng rốt cuộc chẳng có kết quả gì. Đối phương dường như đã biến mất. Trong khi ấy, Kempou chưa hề trông thấy dung mạo của đối phương nên tưởng tượng ra một hình ảnh Musashi to lớn, ngày đêm bị hình ảnh đó ám ảnh. Thật là thất sách, chưa đấu mà đã thua mất rồi.
            Đối với trận tỷ thí này thì chỉ có cách chấp nhận mà thôi. Chừng nào nhà Yoshioka còn mở lò luyện binh pháp cho thiên hạ thì không có cách nào khác ngoài việc chấp nhận.
            Theo thủ tục, Kempou đem chuyện này bẩm lên sở ty đại, nhưng đột nhiên Itakura Iganokami lại hứng chí:
            - Trận đấu này sẽ được tổ chức trong vườn sở ty. Đích thân ta sẽ giám sát.
            Hẳn là quan thị chính Itakura đã sanh tâm tò mò, hứng thú với võ sĩ giang hồ Musashi dị hình dị tướng và chưa rõ tông tích này. Vì vậy mà trận đấu này được tổ chức công khai, không như trận tỷ thí với Asayama Santoku lần trước để hai bên tự quyết định mọi chuyện.
            Kempou về nhà đem chuyện này thuật lại với Mata Ichirou:
            - Tuy đối phương chỉ là một tay kiếm quê mùa nhưng đối với ta, đây lại là một trận đấu công khai. Này Mata.
            Kempou lặng lẽ nói:
            - Trận này đích thân ta sẽ đấu.
            - Huynh trưởng sao?
            Mata Ichirou nghe rồi buột miệng thốt lên:
            - Liệu có thắng được không?
            Kempou vẫn không hề thay đổi sắc mặt.
            - Có thể là thua. Nhưng nếu là ngươi thì thua chắc.
            - Huynh trưởng, cho dù có là phụ tử huynh đệ đi nữa nhưng trong binh pháp tuyệt đối không có nhường nhịn. Giữa huynh và đệ thì ai hơn ai?
            - Ta cao hơn một bậc.
            - A vậy thì mời huynh ra võ đường, đệ lãnh giáo một chiêu.
            - Đâu cần gì phải động đến mộc kiếm mới phân định thắng thua chứ. Đêm nay ngươi hãy đến chỉ quán ở khu rừng nhà Isshiki thử xem. Nếu là ngươi thì bọn chim chóc chẳng thèm cất nửa lời.
            - Thế là chuyện gì?
            Mata Ichirou đợi đêm đến liền cất bước đến khu phế tích nhà Isshiki. Vầng trăng khuyết đã treo lơ lửng trên đỉnh núi Higashiyama xa xa.
            Dưới đám cỏ trong khu rừng, lũ côn trùng kêu râm ran dưới ánh trăng thu nhưng mỗi bước chân Mata Ichirou giẫm lên cỏ là tiếng côn trùng chung quanh lại im bặt. Hắn sờ soạng trong đêm rồi leo lên một tảng đá, ngồi xuống thu chân vào thế kiết già.
            Bề ngoài thì phương pháp chỉ quán trông không khác gì với tọa thiền nhưng đây vốn không phải là hành pháp của Thiền môn mà xuất phát từ các hành giả của Mật giáo[1] và phái Thiên thai. Nếu mục đích của tọa thiền là làm cho mọi loạn tưởng tạp niệm quy về cái “không” thì ngược lại, chỉ quán làm cho mọi tưởng niệm thống nhất vào trong một niệm. Các phái võ nghệ trước đây chịu nhiều ảnh hưởng của Phật giáo Thiên thai, sau có phái Yagyu Ryu kết hợp với Thiền tông, dùng chỉ quán làm phương pháp tập luyện tâm can.
            Chẳng hạn, trong chỉ quán có phương pháp thủy quán.
            Hành giả tập thủy quán ngồi nơi bờ sông đến mấy ngày, mấy tháng, nhìn dòng sông trôi đi mà thực quán kiếp nhân sinh cũng chẳng khác gì dòng sông kia. Đối với hành giả đạt đạo thì không cần nhìn thấy dòng sông, cho dù có nhắm mắt thì cũng có thể thấy được như đang đứng ở bờ sông. Nghe nói vào một thời vương triều xa xưa có hành giả ngồi trong phòng thực hành chỉ quán. Lúc ấy có người bên ngoài vô ý mở cánh cửa ra thì nước trong phòng cuồn cuộn tuôn ra suýt chết đuối. Dĩ nhiên đây chỉ là ảo giác nhưng người ta nói rằng nếu tu luyện đến một mức nào đó thì không chỉ đối với bản thân mà còn có thể kéo người khác vào ảo giác nữa.
            Mata Ichirou ngồi chỉ quán đã lâu, khi trăng đã lên đến đỉnh đầu thì bất giác cảm thấy sau lưng có khí người.
            - Này Mata.
            Thì ra là Kempou.
            - Chẳng phải là chim chóc đang ngủ sao.
            Bóng đen cất tiếng cười. Mata Ichirou bỗng thấy máu chảy ngược, nổi xung lên. Từ trước đến nay hắn vẫn luôn kính trọng huynh trưởng của mình nhưng không hiểu sao trong giây phút này hắn hận Kempou đến xương tủy.
            - Rút kiếm ra!
            Mata Ichirou thét rồi nhảy xuống tảng đá, tuốt gươm vào thế thủ thượng đoạn như chực bổ xuống đầu Kempou.
            - Thắng thua trong binh pháp chẳng qua là do kỹ thuật kiếm pháp quyết định. Ngày xưa huynh luôn bảo rằng hãy xông vào huynh như muốn chém. Vậy thì hôm nay ta sẽ thực hiện điều đó ở đây!
            - Được.
            Bóng đen của Kempou khẽ động đậy. Có tiếng tuốt gươm ra khỏi vỏ rồi ánh thép lóe lên dưới trăng. Rồi mũi kiếm từ từ hạ dần xuống dưới, dừng lại ở thế hạ đoạn.
            - Sao không xông lên.
            - Ta, ta thua rồi.
            Mata Ichirou định dò xét hơi thở của Kempou nhưng không hiểu vì sao, mỗi lúc hắn lại thấy khó thở hơn. Kết cục hóa ra chính hô hấp của hắn đang loạn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
            - Huynh, huynh trưởng, đây là cái gì?
            Lúc đó lũ chim bỗng nháo loạn, cất tiếng kêu như xé nát màn đêm rồi bay tứ tán. Thình lình Kempou nhảy lùi ra sau.
            - Huynh trưởng!
            - Đừng ồn ào. Bây giờ thì ta có thể chém chết ngươi như trở bàn tay. Ngươi đã hiểu cốt lõi của binh pháp chưa? Binh pháp võ nghệ, nếu giỏi quyền cước kỹ thuật thôi thì chưa đủ. Để hạ được đối thủ thì còn cần một thứ quan trọng hơn cả kỹ thuật nữa.
            - Là... là cái gì?
            - Khí.
            Kempou dịu giọng, tức thời lũ chim không còn xao động nữa mà toàn thân Mata Ichirou cũng cảm thấy như được buông lỏng. Thật là kỳ quái.
            - Theo ta thấy thì kỹ thuật nhà ngươi có phần hơn ta nhưng xét về khí thì chẳng thể nào bì được. Chẳng phải là ngươi không thể nào làm lũ chim thức giấc được đó sao. Như thế thì tuyệt đối không thể thắng được Musashi. Bây giờ ta đã biết được một điều về hắn. Nghe lão gác cổng Yobei kể lại thì khi đến gần Musashi, toàn thân lão run cầm cập mà chẳng thể cất nổi tiếng. Hẳn kẻ đó lúc mới sinh ra đã được trời phú cho cái khí như loài mãnh hổ.





[1] Phật giáo Mật tông
[/align][/align]
0
5
            Dinh thự sở ty đại được xây tiếp giáp với thành Nijou ở mặt Tây Bắc, phía đông thư các là Hakushu.
            Quan thị chính Iganokami Katsushige ngồi ở một góc hiên quan sát trận đấu. Kempou ngồi trên một cái ghế nhỏ phía Tây, bên cạnh là tên gia nhân Nishino Kanzaemon đang mang ba loại mộc kiếm dài ngắn khác nhau.
            Ba võ sĩ của sở ty đại tháp tùng Musashi cùng một gia thần của Iganokami đến Hakushu hơi muộn so với giờ khắc quy định. Gia thần Iganokami phủ phục trước quan thị chính.
            - Đây là Shinmen Miyamoto Musashi, kiếm khách giang hồ xứ Banshu.
            - Hừm.
            Iganokami nhìn một chặp rồi đứng lên xưng danh, nói rõ nhiệm vụ giám sát trận đấu.
            - Hai bên đấu một lần, cho dù thắng thua cũng không được mang hận về sau.
            Musashi lặng lẽ cúi đầu. Thân thể Musashi cao lớn dị thường, mái tóc hơi đỏ không buộc lại mà để rối tung xõa xuống lưng.
            - Xin ngài hãy chuẩn bị.
            Võ sĩ của sở ty đại nhắc nhở. Musashi mượn gàu nước vấy ướt chân rồi xiết chặt dây buộc dép rơm. Sau đó lấy trong túi ra một sợi dây buộc chặt tay áo. Cuối cùng Musashi vuốt tóc ra sau, chậm rãi buộc dải băng màu cam quanh đầu, dùng đoản kiếm cắt bỏ phần tóc xõa rồi tra vào bao. Nghe nói sau này Musashi không hề búi tóc mà cứ để mọc dài tự nhiên, thời trai trẻ tóc dài đến thắt lưng. Suốt đời chưa hề cầm lược mà cũng không vào bồn tắm bao giờ. Hẳn là Musashi ưa thích lối sống tự nhiên không ràng buộc chăng.
            Kempou nhận lấy dải băng trắng từ gia thần rồi quấn quanh đầu. Không có ghi chép gì về phục trang của hai bên nhưng chỉ biết rằng màu dải băng buộc đầu của hai người là khác nhau.
            Musashi vác thanh mộc kiếm gỗ dài bốn thước rồi đứng ở đằng Đông. Kempou nhìn rồi nhặt lấy thanh mộc kiếm dài đặt bên cạnh Nishino Kanzaemon, lặng lẽ tiến ra.
            - Tại hạ là Yoshioka Kempou.
            Musashi cúi đầu nín thinh.
            Khoảng cách giữa hai người là mười gian.[1] Kempou thủ thế Seigan, giữ mộc kiếm trước mặt. Đồng thời Musashi cũng đưa kiếm về một bên vai ở thế Hassou.
            - Yatt! !
            Thật là một tiếng thét Kiai mãnh liệt, không ai nghĩ là con người lại có thể phát ra âm thanh này. Cùng với tiếng Kiai, dáng vẻ Musashi cũng vô cùng kỳ lạ. Đầu hơi nghiêng về một bên, cặp mắt nửa nhắm nửa mở. Thói quen nửa nhắm nửa mở này theo Musashi suốt đời mỗi khi cầm kiếm. Toàn thân Musashi phát ra một sát khí dữ dội như nuốt chửng Kempou. Kempou chưa từng gặp một binh pháp giả nào có sát khí dữ dội như thế này, tự nhiên cảm thấy hoa mắt, tứ chi lơi lỏng. Musashi trông thấy, biết là thời khắc đã đến liền đạp đất nhảy tới.
            Kempou cũng đạp đất xông lên.
            Trong sát na, khoảng cách mười gian giữa hai người đã rút ngắn trong tiếng chân chạy. Khi hai người chạm mặt nhau thì hai thanh mộc kiếm đã động thủ, mắt thường không sao nhìn thấy được.
            Iganokami nhoài người ra, chăm chú nhìn rồi gõ ván
            - Đủ rồi. Cả hai thu gươm lại!
            - Aiya.
            Musashi hướng đến quan giám sát. Lúc này cả Kempou lẫn Iganokami lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của Musashi.
            - Tại hạ đã thắng.
            Iganokami không đáp, hết nhìn Musashi rồi quay sang Kempou.
            - Lúc đó cả hai thanh mộc kiếm đều dừng lại trên đầu hai người. Ra chiêu cùng lúc, như vậy là hòa. Ngươi có phục không?
            - Tại hạ không phục. Tại hạ đã thắng, chứng cớ là dải băng buộc đầu của Kempou đại hiệp kìa.
            Quả nhiên trên dải băng trắng của Kempou, một vệt máu đã loang ra.
            - Không, xuất thủ cùng lúc. Mắt ta không có nhầm đâu. Musashi, hãy cho ta xem dải băng của nhà ngươi.
            Mọi con mắt đổ dồn về phía dải băng màu cam của Musashi, ai ai cũng nghĩ rằng đã có máu thấm ra nhưng vì đồng màu nên cũng không dám chắc.
            - Tại hạ từ chối.
            Kết cuộc, Musashi cũng không chịu cởi dải băng ra.
            Vào cuối đời, mỗi khi kể lại kiếm lịch của mình Musashi đều có nhắc:
            - Ta đã từng thắng Yoshioka.
            Mà sự thật, nếu là trận đấu bằng kiếm thật thì có lẽ Musashi đã thắng, nhưng đây chỉ là “trận đấu tập” như lời quan thị chính nên phải dừng tay khi mộc kiếm chỉ còn cách đầu đối phương trong gang tấc. Vì thế mà kết quả chịu nhiều ảnh hưởng từ phán quyết của quan giám sát. Mà điều quan trọng là Iganokami Katsushige chẳng hề biết võ công mà vốn là một tăng lữ, sau được Ieyasu nhìn nhận tài năng mà cất nhắc lên hàng quan lại. Nếu đứng về phía nhà Yoshioka, lò luyện binh pháp của kinh đô thì quan thị chính xử trí như thế cũng là điều đương nhiên.
            Như vậy trận quyết đấu giữa Musashi và họ Yoshioka đến đây là kết thúc. Nhưng sau khi Musashi mất thì dưỡng tử Miyamoto Iori có viết trên văn bia rằng Musashi chạm trán Yoshioka đến ba lần. Trận đầu tiên là đấu ở cánh đồng Rendai bên ngoài Kyouto với “thủ lãnh” nhà Yoshioka là Seijurou, Seijurou chết tại trận. Trận đấu thứ hai là với Yoshioka Denshichirou, đối phương cũng chết ngay tại chỗ. Trận thứ ba, Yoshioka Mata Shichirou dẫn theo nhiều môn đệ vây đánh Musashi dưới gốc tùng Sagarimatsu ở Ichijouji nhưng cũng không thành.
            Nhưng dựa theo tài liệu ghi chép phía bên Yoshioka thì không thấy ba người có tên như trên đâu cả. Vả lại đương chủ Kempou cùng Mata Ichirou vẫn sống đến già, hưởng đủ mệnh trời. Như vậy, ai đúng ai sai thì cho đến ngày nay cũng không rõ, mà cũng chẳng phải là chuyện quan trọng để điều tra chi li. Nhưng theo như Miyamoto Iori viết trên bia mộ rằng đương chủ Yoshioka vì thua Musashi mà vứt bỏ binh thuật, xuống tóc đi tu. Điều này cũng không đúng. Vì lò luyện binh pháp Yoshioka vẫn tiếp tục đến mười năm sau.
            Mùa hè năm Keichou thứ mười chín, trong cung có tổ chức buổi lễ nhạc Sarugaku công khai cho toàn dân đến xem. Hôm đó, không chỉ dân chúng trong kinh mà cả bách tính những vùng lân cận cũng kéo về tụ tập. Sở ty đại cũng cử ra nhiều vệ sĩ giữ gìn trật tự. Trong đám bách tính có tên môn nhân của Yoshioka là Seijirou Shigekata vốn có tư thù từ trước với Tadamiya Goemon là lính cận vệ đang canh giữ đám đông. Hôm đó hắn không mang kiếm nhưng lẻn ra ngoài, giấu đoản đao vào người rồi quay trở lại chém chết Goemon. Cả hội trường náo loạn cả lên, bọn xem hát nhốn nháo chưa biết chạy đi đâu thì sở ty đại đã cho nhiều lính mang giáo mác, gậy gộc ra chặn lại. Trong nháy mắt mà Seijirou đã chém chết sáu, bảy người, làm bị thương mười bốn, mười lăm người nhưng rồi cũng bị gia thần của Iganokami Katsushige là Tada Chubei dùng trường đao chém chết. Vì chuyện lộn xộn này mà sở ty đại ra lệnh đóng cửa võ đường Yoshioka, huynh đệ Kempou dẫn theo môn nhân đến tá túc ở nhà Mishuku Echizen Nokami Naganori. Như vậy chuyện nhà Yoshioka mất thế không liên quan gì đến Musashi cả.
            Huynh đệ Kempou sau trận mùa hè ở Osaka mới trở về kinh, công phu thêm kỹ thuật nhuộm vải học được từ Lý Tam Quan lúc trước rồi mở hiệu nhuộm ở Nishino Touin. Dân gian vẫn gọi màu lam là màu nhuộm Yoshioka, cửa hiệu của họ này hình như làm ăn rất phát đạt.
            Sau này, vào những năm KanEi thời Edo, trong quyển sách “Mado no Susami” có chép lại câu chuyện về họ Yoshioka như sau.
            Xứ Mimasaka có hai võ sĩ tự mãn binh pháp võ nghệ, gia thần của chúa Mori Nagatsugu mười tám vạn hộc, chúng lên kinh đêm đêm rình ở đầu đường chém người qua lại, gọi là “thử kiếm”, “luyện võ”. Một đêm nọ, hai kẻ chia nhau ra nấp trên đường, đợi người qua lại như mọi khi. Chặp sau có một lão nhân đầu trọc đội khăn, ăn vận như thương nhân ẩn cư rảo bước đi tới. Đầu tiên, một kẻ thét lớn rồi nhảy ra chém từ phía sau nhưng lão nhân chỉ khẽ huơ tay như đuổi ruồi, gạt lưỡi gươm ra rồi đi tiếp.
            Tên còn lại đang nấp ở chỗ khác đợi lão nhân đến gần toan xông ra chém,
            - Chờ đã.
            Lão nhân nói rồi cởi dép dắt vào thắt lưng, vén áo
            - Nào.
            Lão ẩn cư rút quạt ra thủ thế. Tên chém người cứ dấn tới dấn tới toan chém nhưng mấy lần như thế lão nhân cứ dùng quạt gõ lên sóng kiếm mà rằng,
            - Chưa được, chưa được.
            Rồi hắn lãnh ngay một đòn Atemi lăn quay ra đất. Tên còn lại chạy đến, hoảng hốt vứt gươm.
            - Chẳng hay lão là cao nhân phương nào?
            - Là Kempou.
            Lão ẩn cư chẳng thèm ngoảnh mặt lại, đáp rồi vừa hát vừa rảo bước đi.
            Chuyện này xảy ra khi Musashi lấy hiệu là Niten đang sống những ngày cuối đời ở thành Kumamoto xứ Higo.





[1] Hơn mười tám mét
[/align][/align]
0

HITOKIRI IZOU
Nước Nhật vào cuối thời Edo bỗng xuất hiện từ “Hitokiri”, chỉ hạng võ sĩ làm thích khách cho các phong trào chính trị đương thời tập trung ở các phiên phía nam như Tosa, Satsuma, Choushu. Đương thời chỉ có bốn nhân vật được gán cho danh hiệu này là Kawagami Gensai người thành Kumamoto phiên Higo, Tanaka Shinbei và Nakajima Hanjirou, võ sĩ phiên Satsuma và Okada Izou thuộc phiên Tosa. Bối cảnh câu chuyện này là vào lúc quyền lực của Mạc phủ đã suy yếu, người Tây phương gây áp lực buộc Nhật Bản phải mở cửa thông thương. Tình hình trong nước hỗn loạn, có nhiều đảng phái chính trị được khai sinh như Đảng Cần Vương với chủ trương khôi phục quyền lực của Triều đình, phong trào Đảo Mạc, đánh đuổi người Tây phương....
           
[/align]
1
            Trời đã sinh ra một kẻ bất hạnh.
            Hắn đứng cách cánh cửa lùa Shouji[1] năm chiếu, thóp bụng, phồng ngực bắn một hơi mạnh. Đờm từ cổ họng hắn bắn ra như viên đạn xuyên thủng cánh cửa giấy. Cơ lực thật dễ sợ.
            - Thế mà mãi chỉ là một thằng lính trơn.
            Năm mười lăm tuổi Izou thường tự cười nhạo mình. Nếu sinh ra trong thời Chiến Quốc loạn lạc thì hẳn tài năng dị thường của hắn đã chẳng phải chôn vùi uổng phí như thế này.
            Nhưng nói gì thì nói, lính trơn cũng là một hạng “sĩ” trong phiên, cũng vẫn là thân phận được mang tên họ mang đao kiếm[2]. Về hình thức thì cũng là võ sĩ Samurai. Nhưng ở phiên Tosa này, về mặt pháp lý thì lính trơn không được quyền mang họ. Ở đất Tosa này tồn tại ba cấp bậc giữa các hạng “sĩ” trong phiên, đó là Thượng sĩ, Hào sĩ và lính trơn. Lính trơn thì cho dù trời mưa to cũng không được đi guốc mà chạy chân trần, bọn Hào sĩ thì trời nắng như đổ lửa cũng không được mang dù. Nhưng hạng Thượng sĩ thì lại có được đặc quyền đặc lợi đối với hai hạng Hào sĩ và lính trơn là chém chết nếu vô lễ với mình mà không bị bắt tội, một điều chỉ có ở Tosa mà không thấy ở đâu khác. Vì tầng lớp Thượng sĩ và khai tổ của phiên là Yamauchi Kazutoyo là người vùng khác di trú đến Tosa sau trận chiến phân tranh thiên hạ Sekiga Hara, nếu không có những đặc quyền đặc lợi đối với bọn Hào sĩ vốn là dân bản địa và những cấp thấp hơn thì khó lòng cai trị nổi chúng. Và cũng vì vậy mà trong phiên xuất hiện một dạng đấu tranh giai cấp không thấy ở bất cứ phiên nào khác. Đó là việc bọn Hào sĩ và lính trơn kết thành “Đảng Cần Vương” chống lại phiên và Mạc Phủ.
            Hắn chỉ là một thằng lính trơn Izou, vốn chẳng phải là thân phận có thể học kiếm thuật được. Nếu học kiếm thì hạng Thượng sĩ thường lui tới võ đường Ishiyama Magoroku và Asada Kanshichi, bọn Hào sĩ thì có võ đường Hineno Benji, nhưng hạng lính trơn thì chẳng biết học ở đâu. Chẳng võ đường nào chịu nhận. “Là lính trơn thì học kiếm thuật làm gì”. Đó là lối suy nghĩ tồn tại ba trăm năm trong phiên Tosa này. Trên chiến trường thì chúng chỉ là hạng bộ tốt thuộc các nhóm vác giáo, bắn cung hay hỏa mai. Còn việc ngồi ngựa một chọi một với đại tướng chỉ dành cho Thượng sĩ và Hào sĩ cao cấp mà thôi. Izou sinh ra với thể chất và khí lực hơn người cũng lấy làm lạ cho cuộc đời của mình.
            - Nghe đâu ngài Niten cũng tự học mà hội đắc kiếm pháp.
            Năm mười lăm tuổi hắn nghe được chuyện này. Niten là hiệu của kiếm thánh vô song Miyamoto Musashi sống đầu thời Edo. Năm trước có kiếm khách Oishi Susumu người vùng Yanagi Kawa xứ Chikugo được tham chánh trong phiên là Yoshida Touyou mời đến đàm đạo, Izou tình cờ nghe trộm được chuyện về ngài Niten. Hắn biết đến cổ nhân là như vậy.
            Rồi hắn gọt một thanh mộc kiếm từ gỗ sồi, cứ hai ngày một lần, khi không có phiên trực thì vác mộc kiếm mà tập vụt từ sáng đến tối cho đến khi gân cốt rã rời mới thôi. Đòn vụt là đòn đánh bổ từ trên xuống, là cơ bản trong mọi cơ bản của kiếm thuật. Người học kiếm vẫn bảo nhau rằng tập vụt ba năm chỉ mới là sơ khởi của kiếm đạo. Dĩ nhiên nó là một kỹ thuật cơ bản, nhưng đương thời ở các võ đường thì người ta không cho môn sinh tập trung vào kỹ thuật vụt không. Vì kỹ thuật đơn điệu, lặp đi lặp lại sẽ khiến người tập nhàm chán mà không tìm đến võ đường nữa thì hỏng, cho nên các vị sư phụ thường cho môn sinh tập các đòn đánh khác nhau ở mặt và tay để gây hứng thú cho họ. Nhưng chẳng qua cũng chỉ là múa gậy trúc mà thôi chứ đừng nói là hội đắc được cực ý của kiếm đạo.
            Izou cũng không sử dụng kiếm tre như bao người học kiếm khác mà dùng mộc kiếm, cho nên lực tay và tốc độ cũng có nhiều sai biệt. Từ thời xa xưa đến nay, mỗi khi đấu tập người ta vẫn hay dùng mộc kiếm. Nhưng nó khá nặng và nguy hiểm nên Kamiizumi Isenokami Nobutsuna thời Chiến Quốc nghĩ ra kiếm tre, sau được Ono Tadaaki công phu thêm thành ra nhẹ nhàng và ít nguy hiểm hơn.
            Izou cũng không lơ là việc luyện tập hạ bàn. Hắn bay, hắn nhảy, hắn chạy ngang dọc khắp nơi, gân cốt chân cẳng hắn đã lên đến cực độ.
            - Kiếm thuật cũng không phải chỉ là thứ dùng nơi rộng rãi.
            Vì thế mà hắn bắt đầu nghĩ tới những thế kiếm thực chiến trong nhà chật hẹp. Rồi hắn gọt một thanh mộc kiếm nhỏ. Khi chiến đấu trong nhà, nếu sử dụng trường kiếm như ngoài chiến trường thì khi vung lên thế thượng đoạn sẽ vướng trần nhà, khi chém ngang sẽ đụng tường, rồi còn nếu đánh nhau trong phòng tắm, nhà xí, trong hành lang chật hẹp thì sẽ như thế nào? Trong những trường hợp này thì ngay cả những tay cự phách cũng chỉ dùng được một số kỹ thuật lặt vặt như chém hạ đoạn, nhấp chân bước nhỏ mà thôi.
            Thế rồi Izou tự công phu ra lối đánh trong nhà với thanh đoản mộc kiếm của mình. Hắn bay nhảy đâm gãy cột cửa, chém đổ cửa nhà xí, có khi rơi vào thùng rồi lồm ngồm bò dậy, có khi lùi lũi tiến lại múa kiếm chém kẻ địch tưởng tượng bên kia rầm cửa rồi ngã xuống chiếu gạt đỡ một kiếm của đối phương. Thật là điên cuồng dị dạng không sao kể xiết. Nhưng cũng thật không ngờ là lối đánh đoản kiếm Izou công phu được lại tình cờ trùng khớp với lối đánh bí truyền sử dụng ở nơi chật hẹp của phái kiếm Ittou Ryu. Hắn biết được điều này là vào năm sau.
            - Mày là con của lính trơn thì học đòi kiếm thuật làm gì.
            Phụ thân hắn là Gihei vẫn thường bất bình. Chẳng bao lâu thì ông Gihei mất, Izou lên thế vị trí cha. Hắn thuộc nhóm lính trơn của Tổng quản Kirima Shougen, trưởng nhóm lính là Morita Jiemon. Bổng lộc của hắn một năm chỉ đủ nuôi bốn người. Izou thường phải ăn hạt kê, ăn lúa mạch, ăn gạo đen, trong một năm chẳng có dịp nào được ăn gạo trắng. So với bọn bách tính có ruộng đất trong phiên thì hắn còn khổ sở hơn cả thân trâu ngựa. Đối với con em kẻ sĩ nghèo hèn thì cách duy nhất để thoát khỏi cảnh bần hàn chỉ là dựa vào con đường học vấn xuất chúng hay dựa vào kiếm pháp tuyệt luân mà mở võ đường mà thôi. Nhưng Izou không có học vấn. Tuy phụ thân hắn có dạy viết chữ nhưng Izou chẳng đọc nổi một quyển sách chữ Hán. Nhà nghèo nên cũng không thể đến trường, mà hắn cũng chẳng có đầu óc tương xứng để đến trường.
            - Chà nếu ta được sinh cùng thời với ngài Niten thì sẽ ra sao nhỉ.
            Hắn vẫn thường mơ tưởng đến cảnh một mình một kiếm làm mưa làm gió trong làng kiếm. “Phải chém vật sống xem sao”. Nghĩ rồi Izou bắt đầu chém mèo. Con mèo hoảng hốt nhảy lên, Izou rút kiếm đánh xoẹt chém đứt đôi trên không. Đến chuột cũng không tha. Kẻ xấu số vừa thò đầu ra khỏi cái lỗ nơi góc tường đã bị hắn huơ mộc kiếm như luồng điện giáng xuống vỡ đầu. Trong nhà Izou luôn lấm bẩn vì máu của những loại súc sinh này.
            Nguyên lai, kiếm chỉ là công cụ giết người nhưng vào thời Tokugawa thì nó đã trở thành một thứ triết học. Izou cũng tự học được thứ kiếm pháp giết người như giới kiếm khách đầu thời Chiến Quốc. Đâu là chánh đạo, đâu là tà đạo, hẳn chẳng hay biết.
            Rồi hắn cũng chém được mấy trăm con mèo, là lúc hắn nghĩ đến chuyện lập phái riêng.
            Lúc đó một tin sáng sủa bất ngờ lọt vào tai Izou. Khu phố Tabuchi dưới thành là nơi tập trung nhiều dinh thự của bọn Hào sĩ, có Takechi Hanpeita mở võ đường. Takechi vốn là một Hào sĩ cấp cao nên không màng đến thân phận của bọn môn sinh, thiên hạ đồn rằng là lính trơn cũng có thể đến học được.
            - Như vậy cũng không phải là hoàn toàn vô duyên với nhà Takechi.
            Nghĩ rồi Izou quyết định tìm đến Takechi cầu học.





[1] Một loại cửa đặc trưng trong lối kiến trúc Nhật Bản, khung gỗ nhẹ dán giấy để ánh sáng chiếu qua.
[/align]
[2] Thời phong kiến ở Nhật, tầng lớp bình dân không được quyền mang họ
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-24 03:59:21huytran>
2
            Dòng họ Okada vốn có gốc gác Hào sĩ ở làng Jintsu phiên Tosa, đến đời phụ thân của Izou là Gihei là con thứ xuống dưới thành làm lính trơn. Tổ tiên xa xưa của dòng họ này phát tích từ làng Okada xứ Iyo láng giềng. Nhà Takechi cũng vậy, tổ tiên xa xưa là Takechi Musha Tokoro vốn là hào tộc ở xứ Iyo. Thật lạ lùng là năm xưa tổ tiên của Izou lại là gia thần của họ Takechi. Rồi Takechi đem phần lớn bề tôi lưu lạc sang xứ Tosa thờ họ Chousokabe. Trong trận chiến phân tranh thiên hạ Sekiga Hara, họ Chousokabe diệt vong, họ Yamauchi từ Kakegawa xứ Enshu đến tiếp quản vùng đất này, lúc đó cả họ Takechi lẫn Okada vốn là cựu thần của Chousokabe đã trở thành dân thổ địa của phiên Tosa này.
            - Tức là nếu xét duyên ngày xưa thì cũng là quan hệ chủ tớ. Nay thuận theo nhân duyên này kính xin cho tiểu nhân được nhập môn.
            Izou đến nhờ vả phu nhân của Takechi là Tomiko. Phu nhân lấy làm thương hại nên ra súp giúp đỡ cho đến khi hắn được diện kiến Takechi.
            Takechi Hanpeita ban đầu theo học phái kiếm Ittou Ryu, sau thường lui tới luyện tập ở võ đường Asada Kanshichi dành cho hạng Thượng sĩ. Lúc bấy giờ Takechi chỉ là thân phận Hào sĩ nên thường bị bọn môn sinh dòng Thượng sĩ khinh miệt, sau lãnh hội hết cực ý kiếm pháp nên được quyền mở võ đường nhận môn sinh.
            Nhà Takechi nằm ở làng Fuke ngoài thành, là nơi giàu có lắm ruộng nhiều rừng. Nhà Takechi nhờ vào tài lực này mở một võ đường bên cạnh nhà vợ Shimamura. Võ đường bề ngang rộng bốn gian[1], bề dài sáu gian, tuy không phải là lớn lắm nhưng chỉ trong chốc lát mà đã có đến sáu, bảy chục con em Hào sĩ kéo đến nhập môn, một thời phồn thịnh.
            Takechi Hanpeita dáng người cao lớn, mặt sáng sủa, lông mày thanh tú, da dẻ trắng trẻo, mắt mũi đều xứng với từ “uy phong lẫm liệt”. Tính người trầm tĩnh ít nói, lại chẳng bao giờ biết đùa giỡn, suốt đời chẳng gần người đàn bà nào ngoài phu nhân của mình, cũng là một kiểu người hiếm có so với tính cách đàn ông phương Nam như Tosa. Chính vì tính tình nghiêm cẩn đàng hoàng nên thường bị người bằng hữu là Sakamoto Ryouma trêu chọc. Nhân vật Sakamoto này thì lại trái ngược hẳn với tính cách nghiêm chỉnh của Takechi. Mỗi khi đến chơi nhà Takechi đều không dùng nhà xí mà khi ra về luôn phóng tiện trước cổng. Vì vậy mà chung quanh tường luôn thoảng xú khí, phu nhân Tomiko lấy làm phiền não đem chuyện trần tình thì Takechi chỉ cười xòa: “Xem ra Sakamoto cũng là người sau này làm nên chuyện lớn. Cứ bỏ qua cho hắn vậy”.
            Tuy là người nghiêm khắc kỷ luật nhưng lại có chỗ dễ dàng tha thứ cho kẻ khác nên bọn con em Hào sĩ vùng Chugoku lấy làm mến mộ Takechi, tranh nhau mà đến nhập môn. Đây chính là nền tảng đầu tiên của “Đảng Cần Vương Tosa” gây náo loạn vào cuối thời Mạc phủ.
            Nhưng lần đầu đối diện, Takechi đã tỏ ra nghiêm khắc với Izou. Bản thân Takechi cũng là một Hào sĩ bị bọn Thượng sĩ phân biệt nên không khỏi thất vọng khi thấy một tên lính trơn. Chính vì tính tình nghiêm khắc ưa kỷ luật nên ý thức giai cấp cũng rất mạnh. Hơn nữa Takechi lại là người ghét cái dốt nát thô lậu. Mà ngay giữa trán Izou lại có một vầng đen cố hữu, chính vì thế mà ấn tượng đầu tiên của Takechi về hắn vô cùng xấu. Lại nghe chuyện tổ tiên xa xưa là gia lại của nhà Takechi nên không tránh khỏi cái nhìn khinh miệt.
            Takechi vừa vào đến nơi liền gọi:
            - Ngươi là Izou?
            - Thưa, tiểu nhân là Izou.
            Izou phủ phục bên cửa.
            - Từ trước đến nay đã theo học ai?
            - Tiểu nhân thân phận lính trơn thì còn biết theo học ai. Chẳng là vì tôn sùng ngài Niten, ngày ngày mang mộc kiếm luyện tập mà tự hội đắc ạ.
            - Tự hội đắc?
            Takechi nhíu mày. Hội đắc, chẳng phải là ý hắn đã đến chỗ cùng cực của kiếm đạo rồi sao. Chính vì không có giáo dưỡng học hành gì nên Izou chẳng hiểu rõ cách dùng từ cho hợp phép.
            - Ồ, tự hội đắc sao. Thế thì hãy vào võ đường đấu với bọn môn sinh xem sao.
            Takechi nói.





[1] Một gian gần bằng hai mét.
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-24 04:00:49huytran>
3
            Izou tiến ra một góc võ đường, đội mũ trụ, mặc giáp phòng hộ, tay với lấy thanh kiếm tre. Tất cả những thứ này là lần đầu tiên hắn dụng đến. Takechi ngồi trên ghế cao quan sát mọi cử động của Izou. Thật là khó coi. Một kẻ chẳng khác nào dã thú. Cặp mắt hắn sưng húp, đỏ ngầu, lõm sâu vào hốc, đầu tóc thì rối bời như tổ quạ, lông trên người hắn rậm rạp xoắn tít như đám cỏ rối.
            Izou mang mộc kiếm tiến ra giữa võ đường thi lễ rồi vào thế thủ. Tuy là vị trí trung đoạn nhưng hắn thủ thanh kiếm tre ngang người, vị trí cổ tay đầy sơ hở. Thế đứng của hắn cũng thật kỳ lạ, dạng chân, lưng khom, đầu đưa về trước như chuẩn bị lao vào một trận đấu vật.
            Người đầu tiên đấu với Izou là một hào sĩ xứ Aki, thuộc hạng trung bình trong số các môn đệ. Vì thuộc tầng lớp trên nên trong lòng đã thấy khinh nhờn, giơ cao kiếm tre vào thế thủ thượng đoạn, cố tình để lộ sơ hở phần trung đoạn. Gã xông vào toan chém cổ tay Izou nhưng chỉ thấy Izou quét kiếm lên đỡ rồi trong sát na sấn tới đạp mạnh vào hạ bộ hắn. Hào sĩ nọ la thất thanh rồi bất tỉnh tại chỗ. Ngươi đã thấy chưa, Izou như muốn thét lên sung sướng. Chiêu thức hắn dùng để hạ đối phương chẳng phải là một chiêu kiếm hay võ nghệ chính thống nào. Còn gì thống khoái bằng, hắn đã hiểu ra rằng trên võ đường thì không có sự phân biệt giai cấp, chẳng còn Thượng sĩ, Hào sĩ hay lính trơn nữa.
            Takechi ngồi quan sát trận đấu không nháy mắt rồi ra lệnh cho người tiếp theo ra đấu với Izou. Đấu được hai ba hiệp thì Izou nhảy bật lên giáng một đòn thật mạnh vào đầu đối phương, chỗ không có lưới sắt trên mũ trụ bảo hộ. Đối phương đầu óc choáng váng, loạng choạng trở về chỗ ngồi rồi đổ vật ra sàn. Cả bọn nhốn nháo. Thứ kiếm thuật mà Izou sử dụng chẳng có quy tắc hay luật lệ gì mà chỉ là một thứ kỹ thuật ẩu đả nơi đầu đường xó chợ. Đối với những kẻ theo học kiếm phái chính thống ở giai đoạn đầu thì thường thất bại thảm hại khi đối đầu với những loại kỹ thuật ẩu đả hạ cấp này.
            Người tiếp theo ra đấu với Izou là quyền sư phụ Higaki Kiyoharu, một Hào sĩ dưới thành. Nhưng kết quả cũng không khác trước, bọn môn nhân ngạc nhiên xao động.
            - Khốn kiếp, chỉ là một thằng lính trơn.
            Takechi dường như muốn thốt lên. Từ thế thủ cho đến đòn đánh thẳng tay của Izou đều không phải là thứ thường thấy của một danh môn chính phái. Dường như hắn chỉ là một con thú hoang dã không hề biết trật tự lý luận gì. Nếu như hắn được dạy dỗ nguyên tắc luận lý thì không biết sẽ còn mạnh đến đâu, Takechi thầm nghĩ. Nhưng liệu có thắng nổi hắn không? Đối với đường chủ Takechi Hanpeita mà nói thì đây là một dịp hay để dạy cho Izou một bài học, làm cho hắn chừa đi cái kỹ thuật hạ cấp kia đã ăn sâu vào người hắn, và không những dạy cho mình hắn mà còn là để biểu thị cho đám môn nhân biết sức mạnh khủng khiếp của kiếm thuật chính thống và có phẩm cách là như thế nào. Nhưng nếu chẳng may đại bại dưới tay hắn thì sao. Như vậy thì còn gì tồi tệ bằng, thanh danh của võ đường chẳng biết còn cách nào để lấy lại nữa.
            Nhưng Takechi cũng không phải là kẻ tầm thường. Takechi người cao gần sáu thước[1], xét về thể lực khí lực thì không thể thua Izou được. Năm mười bốn tuổi theo người thầy đầu tiên là Chigami Shichirou học kiếm pháp phái Ittou Ryu, cả sư phụ Chigami cũng phải ngạc nhiên vì tố chất vạn người có một của mình. Sau này vào nhập môn võ đường Asada Kanshichi, Takechi đánh bại hết các bậc tiền bối nhận chứng chỉ trung truyền, đến năm Ansei thứ nhất[2] thì hội đắc hết những chiêu thức cực ý của môn phái. Ngay cả Asada cũng thừa nhận rằng trong cuộc đời mình chắc chắn không có được người đệ tử thứ hai như Takechi.
            Nhưng dù gì thì đối phương cũng là kẻ thân phận thấp hèn lại không sử dụng kiếm pháp chính thống, nên sẽ không biết được hắn sẽ tấn công vào những chỗ nào và chẳng có quy tắc luật lệ gì. Như trước đây có một dạo tin đồn rằng có kiếm khách Okada Souemon vốn xuất thân là một bách tính xứ Bushu lập ra phái kiếm Ryugou Ryu, phái này chuyên thủ thế thượng đoạn rồi xuất kỳ bất ý tấn công tới tấp vào ống chân của đối phương. Nguyên lai, trong kiếm thuật không có đòn đánh vào hạ bàn nên dĩ nhiên là các phái kiếm bấy giờ cũng không có kỹ thuật phòng ngự vùng này. Vì thế mà vào những năm Ansei đã có không biết bao nhiêu võ đường ở Edo đã tan hoang dưới tay của phái Ryugou Ryu này. Nhưng chẳng bao lâu sau thì các võ đường danh tiếng ở Edo như Momoi và Chiba đều khảo án ra cách khắc chế loại kỹ thuật này nên phái Ryugou Ryu sau một thời gian lan truyền như bệnh dịch bỗng dừng hẳn. Cổ nhân có dạy rằng người quân tử không nên đối đầu với phường tà đạo nhưng Takechi không biết rằng liệu có nên dạy cho Izou một bài học hay không. Nhưng Takechi vốn là người quyết đoán nhanh chóng nên trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này là đã khẽ gật ngay. Quyền sư phụ Higaku đã bại dưới tay Izou, đường chủ Takechi lặng lẽ nhảy xuống sàn, với lấy thanh kiếm tre rồi tiến về phía đối thủ.
            Izou lúc này phủ phục dưới sàn. Hắn không hề nghĩ rằng Takechi sẽ đích thân ra tiếp mình nên lấy làm cảm kích mà toàn thân run rẩy.
            - Hãy chuẩn bị đi.
            Takechi nói. Tuy thế bản thân mình cũng chỉ mặc độc một bộ võ phục bằng vải thô mà không hề mang giáp phòng ngự. “Như vậy ta không thể tấn công được”. Izou đứng dậy, bần thần.
            - Ngươi cứ đánh hết sức.
            Takechi nói rồi vào thế thủ Seigan đưa mũi kiếm ngang mặt. Izou lại vào thế thủ trung đoạn mình tự công phu được như lúc nãy.
            Takechi tiến lên một bước, Izou lùi xuống một bước, rồi lại lùi xuống nữa.
            Takechi càng tiến tới, Izou càng lùi lại, mà càng lùi xuống thì lưng hắn càng cong như lưng mèo, thanh kiếm tre đưa về sau như cái đuôi con vật.
            Takechi vừa huơ mũi kiếm lên thượng đoạn, trong nháy mắt thân thể Izou co rúm lại rồi bật tới như một hòn đạn, đâm thẳng vào đối phương. Takechi loạng choạng, nhưng chỉ trong tích tắc kiếm pháp chính thống đã phát huy tác dụng, biến ảo khôn lường. Từ thế kiếm phòng thủ cuộn lên đánh thẳng vào đầu Izou, một đòn nhẹ, chỉ nghĩ được như thế thì đã thấy Takechi xấn tới đâm một đòn chí mạng vào đối thủ. Thân thể Izou bị hất văng đi năm sáu gian. Hắn lồm cồm bò dậy rồi chạy vòng quanh bốn góc võ đường tránh đòn của Takechi.
            - Izou, khó coi lắm! !
            Takechi vừa thét vừa trút đòn như cuồng phong nộ vũ vào các vị trí tay, mặt, thân của đối phương. Đây chính là ba vị trí tấn công cơ bản trong kiếm thuật. Izou co rúm người lại chịu đòn mà không hề có ý thức phản kháng. Toàn bộ ý chí chiến đấu của hắn đã bị dồn nén đến tận cùng. Có những lúc cơ hội phản kích đến, trong sát na đã có thể đánh trả lại nhưng hắn không hề huơ thanh kiếm. Izou chỉ hứng cơn mưa đòn của Takechi một cách thụ động rồi bỏ chạy. Trong vô thức, hắn đã bị sự kính phục đối với Takechi chi phối. Đối với hắn, Takechi dường như là một vị thần của thế giới khác. Nếu diễn giải bằng lời thì trong lòng hắn chỉ có thể nói rằng “Vì ngài mà tôi có thể trở thành thằng hề cho thiên hạ”. Hắn cam lòng với điều đó. Cam lòng một cách toại nguyện, hắn thấy sung sướng, không, sung sướng đến điên cuồng khi được hạ mình như thế. Phải chăng chính thân phận lính trơn thấp hèn của hai đời dòng họ hắn đã biến hắn thành ra thế này? Phải chăng đây chính là bản chất của hắn? Nhưng dù gì đi nữa thì đây là lúc quyết định hình ảnh của hắn trong con mắt Takechi.
            - Tiểu nhân thua rồi.
            Izou vứt kiếm tre, quỳ xuống sàn rồi thụp lạy. Trong khoảnh khắc này cái chất lính trơn thấp hèn một cách đáng thương đã bộc lộ. Takechi thở phào rồi thu kiếm. Thật là một kẻ đáng sợ. Một cảm giác khiến Takechi phải rùng mình. Từ thuở theo Chigami học kiếm, hội đắc cực ý của Asada cho đến bây giờ thì Takechi chưa từng hứng phải một đòn đâm nào khủng khiếp như vậy. Thiên hạ vẫn truyền rằng Takechi là người quân tử chững chạc thận trọng, đối với những kẻ mới đến xin học kiếm thì chưa bao giờ ra những đòn như vũ bão lúc này. Ấy vậy mà chỉ một đòn đâm của Izou đã khiến Takechi lộn ruột gan mà để lộ con quỷ Tu La trong người ra một cách vô ý.
            - Izou, hãy tức khắc nhập môn.
            Takechi nhanh chóng trở lại con người điềm tĩnh như trước kia.
            - Izou, vì kiếm pháp của nhà ngươi là thứ tự học mà không có cơ bản nên rất nhiều tật xấu đã ngấm sâu vào người. Đầu tiên ngươi phải bỏ chúng đi. Đối với kẻ mới nhập môn thì phải tu luyện hai năm, nhưng nhà ngươi phải tu luyện ba năm để từ bỏ thói tật của mình. Trong ba năm này nhà ngươi sẽ yếu đi, ba năm tu luyện chánh pháp. Nếu chịu đựng được đến năm thứ tư thì hẳn sẽ đạt đến trình độ kiếm thuật chánh tông cao thâm.
            - Tiểu nhân xin đa tạ.
            Izou vốn là kẻ dễ mủi lòng, nước mắt ròng ròng mấy phen dập đầu lễ tạ.
            Rồi ấn thư thệ nguyện được mang ra, Izou viết tên ấn dấu kết giao sư đồ. Họ tên là Okada Izou Yoshifuru. Chữ viết vô cùng nghệch ngoạc.
            Đêm đó Takechi rút vào trong nhà kho, chăm chú nhìn quyển sách Joururi đặt trên bàn (Joururi: một loại kịch múa rối truyền thống). Vốn là người đa tài đa nghệ nên ngoài Joururi ra Takechi còn theo học các nghành hội họa nghệ thuật khác với cách danh sư dưới thành như Tokuhiro Tousai và Hirose Tomotake. Mà trong bất cứ ngành nào cũng đều đạt đến mức thượng thừa. Cũng vốn là người thận trọng đàng hoàng, sợ làm phiền đến hàng xóm chung quanh nên mới vào nhà kho diễn Joururi. Cánh cửa phòng đột ngột mở ra, phu nhân Tomiko mang trà vào.
            - Chàng đang làm gì vậy?
            Đêm nay thật lạ lùng, vì Takechi không hề thốt lên một lời nào, không giống mọi lần diễn kịch khác.
            - Ta đang nghĩ đến chuyện của Izou.
            - Gã lính trơn đó đã làm sao ạ?
            - Không, chỉ là ta biết rằng trên đời này vẫn còn nhiều kẻ đáng sợ. Ta vốn vẫn tự phụ rằng mình có chút thiên bẩm về kiếm thuật, nhưng xét về tố chất thì thật không bằng hắn vậy.
            Tomiko nghe rồi lặng thinh. Đây chẳng phải là chuyện mà nàng có thể nói được gì. Tomiko dáng người nhỏ nhắn, vốn được tôn xưng là một mỹ nữ dưới thành. Người chú của Tomiko là Shimamura Junosuke cũng là một Hào sĩ nổi tiếng với thương thuật một vùng.
            - Tomiko, ta sẽ đi vắng trong ba năm. Nàng sẽ chăm sóc mọi thứ thay ta chứ. Ta nghe nói Edo chính là linh địa của kiếm thuật nên cũng muốn đến đó tu luyện lại võ nghệ của mình.
            Hôm đó Takechi cho bọn môn đệ trở về nhà rồi trằn trọc suy đi nghĩ lại, hình ảnh Okada Izou trong tâm trí càng lúc càng lớn dần. Trận đấu ở võ đường lúc nãy, chẳng phải là hắn thấy mình không mặc giáp phòng ngự mà e ngại không ra đòn tấn công hay sao. Nếu lúc ấy mà mặc giáp phòng ngự thì không biết kết quả trận đấu sẽ ra thế nào.
            Tomiko gật đầu. Nhưng muốn ra khỏi phiên du học võ nghệ thì cần phải được phiên cho phép. Mà cho đến khi giấy phép từ trên truyền xuống cũng phải mất nửa năm.
            - Ta trông cậy cả vào nàng.
            Nói rồi Takechi ôm Tomiko vào lòng. Giữa hai người không có đứa con nào. Chính vì sợ rằng nếu không có con thì họ Takechi sẽ tuyệt tự nên phía gia đình Tomiko ở làng Shimamura cũng mấy lần khuyên nhủ Takechi lấy vợ bé để có đứa con nối dõi, nhưng mấy lần Hanpeita đều bỏ ngoài tai. Một hôm nọ có người bạn của Hanpeita lấy lời khuyên nhủ Tomiko, cho trở về nhà bố mẹ Takechi ở làng Fuke rồi gửi một con hầu đến chỗ Hanpeita. Con hầu biết chuyện nên ra sức chiều chuộng nhưng Takechi chẳng hề động đến một sợi tóc. Sau này khi Tomiko tiết lộ rằng đó là do âm mưu của người bằng hữu thì Takechi chỉ cười “Ta biết rồi”, rồi hỏi:
            - Thế lúc đó tâm trạng nàng như thế nào?
            - Thiếp hoàn toàn tin tưởng ở chàng nên không hề nghĩ gì.
            Tomiko đáp. Giữa phu phụ Takechi đã có sự tin tưởng lẫn nhau và thân thiết đến như vậy. Thành ra Takechi quyết ý để thê tử ở lại Tosa còn mình thì thân đến Edo tu luyện kiếm pháp. Nguyên nhân tất cả cũng là vì Izou.





[1] Thước: đơn vị đo chiều dài ngày xưa, 1 thước = 0.303m
[/align]
[2] Niên hiệu Ansei kéo dài từ năm 1854-1859
[/align][/align]
0
4
            Izou mỗi ngày một yếu dần đi. Bản năng của hắn, thói tật của hắn mỗi ngày một mất dần. Đến ngay cách cầm kiếm tre hắn cũng phải học từ Takechi, bộ pháp cũng bị cố định vào một quỹ đạo, phương cách nhất định. Thế thủ cũng bị Takechi chỉnh đốn gay gắt. Mọi việc Izou đều nhất nhất tuân theo sự chỉ đạo của Takechi. Với tính cách quá khích của Izou thì thật khó coi khi thấy hắn khúm núm trước Takechi. Phải chăng tất cả là vì Izou muốn trở nên mạnh hơn? Không, tâm tưởng của hắn lúc này không phải như vậy. Izou lúc này giống như một con chó. Chó là loài mang một tính cách bất hạnh, đối với đồng loại thì chúng nhe nanh sừng sộ, nhưng đối với chủ nhân vốn là một sinh vật khác loài thì lại nhu thuận đến đáng thương. Takechi đã cho hắn nhập môn, đối với hắn thì đó là một ân nhân, một người chủ còn hắn là con chó của ông chủ. Hắn cảm thấy hạnh phúc khi được làm con chó cho Takechi. Mà cũng chính là vì tổ tiên hắn đã từng là đầy tớ của nhà Takechi. Izou tiếp cận ông chủ của mình với thái độ như thế, với tình cảm của một con chó đối với chủ như thế nên cho dù Takechi có khinh thường chẳng muốn gần cái sự thấp hèn đó rốt cuộc cũng nghiễm nhiên tự cho mình là chủ nhân của con vật đáng thương kia.
            “Trong ba năm, ngươi sẽ yếu dần đi”. Tuy Takechi nói thế nhưng không biết Izou vốn là kẻ có tố chất hơn người hay do sự chỉ đạo ưu tú của Takechi và hắn nhất tuân theo mà chỉ trong vòng nửa năm mọi tật xấu của Izou đều mất hết, mọi động tác kỹ thuật đều đi vào khuôn phép và trình độ đã bắt kịp với quyền sư phụ Higaki Kiyoharu. Đối với hắn thì không còn nơi nào bằng võ đường này. Một tên lính trơn thấp hèn như hắn được đứng trên võ đường như thế này thì không còn gì thống khoái bằng. Thường ngày bọn môn sinh Thượng sĩ và Hào sĩ ra lối hống hách nhưng trên sàn đấu đều bị hắn đánh cho tơi tả vùi dập. Hắn cảm thấy kiếm thuật đã cứu hắn thoát khỏi sự thấp hèn của đẳng cấp. Trong thế giới của hắn chẳng có gì khác ngoài thanh kiếm. Kỹ thuật hắn sử dụng cũng vô cùng ác liệt, bất cứ môn sinh nào thi đấu với hắn mà không mang giáp phòng ngự đều bị Izou đánh cho cháy thịt nát xương. Izou là con chó hoang, bọn môn sinh cả sợ mà không còn ai dám đấu tập với hắn nữa. Nhưng đứng trước Takechi Hanpeita thì con chó hoang Izou bỗng trở thành một con chó nhà hiền lành.
            Thế rồi Takechi trình nguyện thư lên phiên xin phép được ra khỏi phiên đến Edo tu học kiếm thuật, nhưng trong phiên tự xưa đến nay vẫn có luật bất thành văn là chủ một nhà du học bên ngoài thì không sao nhưng đường chủ một phái thì không được phép. Thế là Takechi phải đến hối lộ Kirima Shougen, một người có thế lực trong phiên. Và mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Nhưng khi Takechi tỏ ý định muốn dẫn theo Izou đến Edo tầm sư học đạo thì Kirima Shougen chỉ cười khảy “Hắn chẳng phải chỉ là một tên lính trơn thôi sao?”
            Từ trước đến nay chưa từng nghe thấy chuyện cho một tên lính trơn đi du học ngoài phiên.
            - Xin ngài cứ làm như Izou là đầy tớ của tiểu sinh mà hợp pháp hóa cho chuyện này, được như thế thì tiểu sinh vô cùng biết ơn.
            - Ngài cũng thật lạ lùng. Chả nhẽ lại định bỏ tiền túi ra cho một tên lính trơn du học kiếm thuật sao.
            Kirima cười ngạo rồi cho qua. Cũng là vì món quà vặt kia đã có tác dụng.
            Nghe tin, Izou mừng rỡ điên cuồng. Trong lòng hắn lúc này, vì Takechi mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng hắn cũng cam chịu.
            - Vậy là tiểu nhân được phép cùng tiên sinh đến Edo thật sao?
            Izou khóc rống lên.
            Thế rồi Takechi nhận được chỉ thị từ phiên đưa xuống, rằng “đến Edo tu học kiếm thuật”, dẫn theo tên đầy tớ Okada Izou rời khỏi Tosa, đến dinh thự Kajibashi ở Edo vào tháng tám năm Kaei[1] thứ sáu.
            Những kẻ từ phiên khác đến tu tập võ nghệ được gọi là kiếm thuật chư sinh, họ có quyền lựa chọn võ đường để theo học nhưng phần lớn người đến đây đều chọn võ đường Momoi Shunzou phái Kyoushin Meichi Ryu ở cách đấy không xa. Ở khu phố Kyoubashi Oke gần dinh thự Kajibashi cũng có võ đường của Chiba Sadakichi phái Hokushin Ittou Ryu cũng được nhiều người ưa chuộng. Cũng trong thời gian này Sakamoto Ryouma cũng đến võ đường Chiba theo học kiếm thuật.
            Võ đường Momoi Shunzou mà Takechi chọn là một trong ba nơi làm mưa làm gió trong làng kiếm ở Edo đương thời. Thời đó người ta vẫn truyền tụng nhau rằng Momoi cứng về thế thủ, Chiba mạnh về kỹ thuật trong khi họ Saitou ra đòn rất ác liệt.
            Izou cũng theo Takechi vào nhập môn. Đường chủ lúc bấy giờ là Momoi Shunzou đời thứ tư, tên tục là Naomasa và là kiếm khách kiệt xuất nhất trong các đời Momoi. Trong số môn hạ thì có vô số kiếm hào mà các chủ võ đường cỡ nhỏ ở Edo cũng phải rùng mình như Ueda Umanosuke, Kanematsu Naoyasu, Kubota Shinzou hay Sakabe Daisaku.
            Takechi vào đây như rồng gặp nước, như hổ về rừng, chẳng mấy chốc mà phát huy hết tài năng sở học của mình. Nhập môn được một năm đã được cử lên làm chức tổng giám sát đám môn sinh trong võ đường. Dù gì thì cũng là một chủ võ đường ở Tosa, hội đắc được cực ý các phái kiếm khác nên dĩ nhiên cũng khác xa đám môn sinh còn lại.
            Mà sư phụ Momoi Shunzou cũng đặc biệt tỏ ra kính trọng Takechi. Hẳn là con người này có những tố chất khiến người ta kính trọng như vậy.
            Thứ nhất là Takechi có tài tổ chức. Vào lúc còn chưa nắm chức tổng giám sát thì đã có lần can gián sư phụ Momoi: “Mọi quy củ đạo đức của võ đường ngày càng đi xuống”.
            Số là bên cạnh võ đường có một quán trà, trong số môn sinh có nhiều kẻ vẫn thường lui tới đàng điếm với bọn con hát. Takechi lấy làm ngứa mắt mà than phiền với Momoi:
            - Nếu bây giờ mà không chấn chỉnh lại tác phong của môn sinh thì việc này ắt sẽ tổn hại đến thanh danh của tiên sinh.
            Shunzou vốn người rộng lượng khoan dung nhưng về điểm này thì thiếu hẳn sự nghiêm khắc nên giao toàn bộ việc chấn chỉnh uy phong của võ đường cho Takechi. Thế rồi Hanpeita trở thành tổng giám sát, đề ra luật lệ, đặt giờ giới nghiêm, thưởng phạt phân minh, kẻ nào vi phạm luật lệ đều bị xử lý nghiêm khắc. Vì vậy mà trong võ đường tiếng ta thán Takechi ngày càng nhiều nhưng chẳng bao lâu thì mọi sinh hoạt đều đi vào nề nếp quy củ. Chính vì có tài quản lý sắp xếp như vậy nên sau này được chọn làm thủ lãnh cho Đảng Cần Vương của phiên Tosa.
            Momoi Shunzou cũng lấy làm tự mãn về người môn đệ tên Takechi Hanpeita. Đương thời trong giới chư hầu thường tổ chức các buổi diễn võ, Momoi thường được mời đến và luôn dẫn theo Takechi. Chúa vùng Sendai, Daimyou xứ Izushi nghe tiếng mà ngưỡng mộ, truyền rằng muốn xem võ nghệ của Takechi. Đương thời có Katsura Kogorou vốn người Tosa, giữ chức tổng giám sát trong võ đường Saitou Yagorou cũng được nhiều người chú mục và gọi ra cho diễn võ.
            Thế còn Izou?
            Một hôm Momoi Shunzou cho gọi Takechi đến bảo rằng
            - Thật không phải với Hanpeita nhưng theo ta thấy thì đừng nên cho tên đầy tớ kia học kiếm thì hơn.
            Izou ngày càng tiến bộ, ngày càng mạnh hơn. Nhưng càng mạnh thì kỹ thuật của hắn càng lúc càng mất đi phẩm cách. Hắn quan niệm rằng làm sao để thắng là được. Và kiếm thuật của hắn cũng là thứ tương xứng với lối suy nghĩ đó. Thân pháp của hắn cực kỳ khó coi, cứ như một con sói đang khát máu chực nhảy xổ vào người ta. Đòn đánh của hắn cũng không hoa lệ mỹ miều mà mang một vẻ phàm phu khiến người xem phải buồn nôn. Vì thế mà Momoi không cấp chứng nhận cho hắn. Nhưng nếu về thực chiến thì không thể xem thường Izou. Một đòn đánh của hắn cũng đủ khiến người ta vọt cả óc ra. Nhưng nếu nói về khuyết điểm thì đây chẳng phải là kiếm thuật có phẩm cách nên không có sự biến ảo vi diệu như các danh môn chánh phái. Trong kỹ thuật của hắn không có đường tiến cũng không có đường thối. Chỉ là một nhát kiếm giải quyết sinh mạng. Nếu nhát đầu tiên không làm gì được đối phương thì cũng không thể biến hóa ra chiêu thứ hai. Vì vậy mà trong thi đấu hắn luôn chịu thiệt. Trong trận đấu trọng tài thường xử cho đối thủ của hắn thắng cuộc vì số lần tấn công nhiều hơn. Mà tiếng thét Kiai của Izou cũng không có chút phẩm cách nào, giống như tiếng gầm rống của loài dã thú. Cả sư phụ và bạn đồng môn đều chỉ điểm cho hắn những chỗ dở này.
            Nhưng hắn vẫn thường ngạo mạn tự phụ mà bỏ ngoài tai
            - Nếu là đấu nhau bằng kiếm thật thì cho dù chiêu đầu tiên có nhẹ đi nữa thì cũng làm đối phương không còn sức phản kháng nữa. Vì vậy mà chiêu thứ hai chỉ cần ung dung cũng có thể chém đứt đôi đối phương.
            Chính vì thái độ phản kháng như vậy mà hình ảnh Izou ngày càng xấu đi trong mắt các bậc tiền bối ở võ đường. Thứ nhất, đối với họ thì kiếm không phải là thứ dụng cụ sát nhân, thành ra kiếm pháp của Izou bị coi là tà kiếm.





[1] Niên hiệu kéo dài từ năm 1848-1853
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-24 05:48:16huytran>
5
            Mấy năm trôi qua, thời thế thay đổi, thân phận con người cũng có nhiều biến chuyển đáng kể. Năm trước hãy còn là một kiếm khách xoàng nhưng giờ đây Takechi Hanpeita đã trở thành thủ lãnh của Đảng Cần Vương phiên Tosa, đóng tại dinh thự đại diện của phiên ở Kyoto. Takechi được bầu vào vị trí công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên của Tosa.
            Trong phiên Tosa thì mọi chuyện chính sự đều do bọn Thượng sĩ gánh vác, và cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa thì cũng không gọi đến bọn Hào sĩ. Vì thuộc hai tầng lớp khác nhau nên bọn Thượng sĩ không muốn để người ngoài nhúng tay vào. Thế nhưng Takechi là thân Hào sĩ, thuộc tầng lớp khác nhưng vẫn được bọn Thượng sĩ cử vào tổ chức chính trị của phiên. Chuyện lạ lùng này bắt đầu từ một chính biến. Lúc đó Takechi về Tosa ám sát tham chánh độc tài Yoshida Touyou rồi thao túng mọi sự trong nội các của phiên. Nhưng Takechi không đích thân ra tay ám sát mà dẫn theo đám môn đệ Hào sĩ trong một đêm mưa gió xuống thành chém chết Yoshida. Tình hình trong phiên náo loạn cả lên.
            Takechi trở thành một Thượng sĩ hạ cấp cầm đầu ba trăm Hào sĩ của Tosa, thế lực lớn mạnh chưa từng thấy trong phiên cũng như ở nơi khác. Mà quyền lực của Mạc phủ cũng ngày một suy yếu dần kể từ khi xảy ra biến cố Đại lão Ii Kamon No Kami bị ám sát ngoài cổng thành Sakurada ở Edo. Ở Kyoto thì các chính khách của ba phiên Satsuma, Choushu và Tosa thành lập một chính quyền bất hợp pháp, lấy triều đình làm trung tâm và tranh nhau chức đại biểu của phiên mình, bành trướng thế lực ảnh hưởng. Lúc bấy giờ họ tập hợp bọn kiếm khách giang hồ khắp nơi trong nước vào tay mình và sẵn sàng chém chết các phe phản kháng. Đại diện cho quyền lực của Mạc phủ ở Kyoto là Sở ty đại, cảnh sát cũng sợ họ mà nhắm mắt làm ngơ, không dám điều tra về những cái chết diễn ra như cơm bữa ở Kinh đô. Tình hình hỗn loạn này kéo dài từ năm Bunkyu[1] thứ hai đến năm thứ ba, lúc bấy giờ đội cảnh vệ Shinsengumi vẫn còn chưa ra đời.
            Lúc này Izou luôn theo sát Takechi như hình với bóng. Hắn không rời chủ nhân nửa bước, lúc nào cũng lẳng lặng bám theo sau. Takechi thường không mấy khi ở trong bản doanh mà thường đến quán rượu Tantora ở phố Kiya cùng với những người đồng chí bàn chính sự. Cứ khoảng ba ngày một lần lại lui tới khu phố du nữ ở Sanbongi hội họp với công sứ của các phiên khác. Nói là đến uống rượu mua vui nhưng Takechi chỉ đến vì công việc. Công sứ là chức danh các phiên đặt ra chỉ những người đứng ra làm trung gian đàm phán, giao thiệp giữa các phiên với nhau. Họ tụ tập ở những tửu điếm như thế này để trao đổi tình hình chính trị lúc bấy giờ. Phiên Tosa thì có Takechi Hanpeita, phiên Choushu thì có Katsura Kogorou là những nhân vật có tiếng đương thời. Bọn võ sĩ giang hồ các nơi, các võ sĩ phiên khác cũng vì mến mộ danh tiếng Takechi mà tập trung đến nhiều. Trong số đó phải kể đến nhân vật Tanaka Shinbei người phiên Satsuma được xưng tụng là Hitokiri cùng với Izou. Mỗi tối Shinbei đều ra vào quán Tantora nơi Takechi bàn kế sách, hai bên thân tình đến mức kết giao huynh đệ. Kusaka Genzui phiên Choushu cũng thường lui tới nơi này. Nói chung những kẻ lui tới tửu điếm Tantora toàn là thành phần quá khích của các phiên theo chính sách Cần Vương bấy giờ như Inaba, Aki, Satsuma, Tsushima mà thôi. Những buổi hội họp như thế này thường là những cuộc tranh luận quá khích công kích lẫn nhau.
            Izou ngồi ở một góc hành lang, mặc nhiên nghe những lời tranh luận bàn tán. Thỉnh thoảng Takechi lại gọi, “Izou, mang trà” là hắn lập tức đứng dậy xuống dưới nhà. Hắn chỉ ngồi đó đợi Takechi sai vặt. Quả là buồn chán, hắn nào muốn thế. Hắn cũng muốn được tham gia nghị luận như Takechi, cũng muốn chứng tỏ mình cũng là kẻ vì Thiên hạ Quốc gia. Nhưng một kẻ vô học như hắn thì làm sao tham gia, mọi người nói gì thì hắn nào có hiểu. Nhưng không phải chỉ có mỗi mình Izou, đương thời có chí sĩ phiên Satsuma được gọi là Hitokiri Hanjirou, sau trở thành dân thường lấy tên là Kirino Toshiaki cũng là người một chữ bẻ đôi không biết, mọi người hay nói “Tôn phiên”, “Tệ phiên” nhưng nhân vật chẳng hiểu được ý nghĩa của những từ này. “Tôn phiên” là từ kính trọng để chỉ phiên của đối phương, còn “Tệ phiên” dùng để nói về mình. Nhưng Hanjirou không rõ mà tưởng lầm “Tôn phiên” là “Tổn phiên”, từ khiêm tốn như “Tệ phiên”. Vì vô học không rõ ý nghĩa của lời nói mà lại sử dụng vô tội vạ nên lắm phen gây bối rối cho chí sĩ các phiên khác. Nhưng Hanjirou là người vui vẻ lạc quan tột độ, vì yêu thích sự non trẻ đó mà sư phụ Saigou Takamori thường không la mắng, Hanjirou cũng không hề cảm thấy thua kém gì, thường bông đùa rằng “Nếu ta có chữ nghĩa thì thiên hạ này đâu còn” và mọi chuyện chấm dứt.
            Nhưng Takechi không phải là một ông chủ rộng lượng như Saigou. Sư phụ của Izou là một người hoàn toàn khác.
            - Izou, như thế sai rồi.
            Câu nói cửa miệng của Takechi là thế, cứ nhất nhất vạch vào những chỗ sai của tên đầy tớ. Cùng là thân phận cha mẹ nhưng điểm khác nhau chí mệnh giữa Saigou và Takechi trong việc giáo dưỡng kẻ dưới chính là tính khôi hài của mỗi người. Tuy là người Tosa nhưng Takechi lại luôn nghiêm túc, hiếm khi nhìn sự việc dưới góc độ bông đùa như những người đồng hương của mình. Izou thường cứng đơ người khi thấy Takechi liếc mắt nhìn mình. Mỗi khi hắn phát biểu câu gì sai là lập tức chí sĩ các phiên cười ồ lên, đối với Takechi thì đây là một sự sỉ nhục không thể chịu đựng được, không những ảnh hưởng đến danh dự bản thân là đại biểu của phiên mà còn gây phương hại đến uy tín của địa phương mình. Takechi là người quá mẫn cảm với những chuyện như thế này. Chính vì điều này mà Izou thấy khó chịu, sợ hãi.
            Nhưng cũng không thể nói rằng Takechi ghét bỏ tên đầy tớ của mình. Từ lúc còn ở võ đường Momoi ở Edo cho đến lúc lên Kyoto, đi đâu Takechi cũng đều dẫn Izou theo, đến các võ đường ở Kyushu tu học kiếm thuật, sau đó chu du đến các nơi như Yanagawa, Kurume, Omura, Kumamoto, Bungo... Đi đến đâu cũng đều xin tỉ thí với các danh kiếm của địa phương, trong khoảng thời gian này mà tên tuổi Izou nổi như cồn. Toàn bộ phí tổn đi lại đều do một tay Takechi chi trả. Phải nói rằng chính Takechi là người có công từ đầu cho đến cuối trong việc tạo dựng kiếm khách Izou.
            Nhưng kẻ ngu độn đâu thể hiểu nổi người hiền tài.
            Chính vì bị ức chế như thế nên Izou luôn tìm kiếm những cơ hội giải tỏa nỗi uất ức của hắn. Chẳng hạn như trong hội nghị có người lên tiếng:
            - Có tên nọ bề ngoài thì theo Cần Vương nhưng trong bụng vốn là bề tôi Mạc phủ.
            Izou nghe được lẳng lặng biến mất. Đương đêm hắn chạy qua các khu phố, tìm đến nhà kẻ xấu số nọ rồi vung gươm chém chết. Hắn chùi máu rồi trở về hội nghị, thản nhiên như chẳng hay biết gì. Thế là Izou trở thành tên sát nhân mà trong một thời gian dài Takechi không hề hay biết gì.
            Lần đầu tiên hắn ra tay giết người là vào tháng tám năm Bunkyu thứ hai ở khu phố Osaka. Lúc bấy giờ hắn còn trú chân tại dãy nhà dài trong doanh trại Osaka Sumida của phiên Tosa. Lúc này Takechi đã ám sát tham chính Yoshida Touyou rồi. Những kẻ trực tiếp hạ thủ là Nasu Shingo, Yasuoka Kasuke, Oishi Danzou sau khi ám sát lập tức vượt qua dãy núi Shikoku trốn khỏi Tosa, lên kinh ẩn náu trong dinh thự đại diện của phiên Satsuma.
            Còn ở Tosa thì bọn Thượng sĩ trực thuộc quyền quản lý của Yoshida Touyou cử ra hai viên cảnh sát hạ cấp đến Osaka điều tra sự việc. Một người là Iwazaki Yatarou, vốn không theo phe Cần Vương, thấy phái này bắt đầu lũng đoạn chính sự trong phiên nên cảm thấy nguy hiểm trong công việc, lập tức bỏ mặc đồng liêu ở lại còn mình thì trở về Tosa. Người còn lại là Inoue Saichirou.
            Izou nghe tin có phái viên từ Tosa đến điều tra thì bắt đầu nghĩ đến chuyện ám sát. Hắn sợ rằng nếu bọn Nasu, Yasuda và Oishi, những kẻ hạ thủ Yoshida bị bắt thì thể nào tên tuổi Takechi đứng đằng sau cũng bại lộ. Nói đến chuyện ám sát thì hắn đúng là kẻ giảo hoạt. Đầu tiên, hắn tập hợp đồng chí ở doanh trại Sumida lập kế hoạch, rủ thêm hai viên cảnh sát thuộc phái Cần Vương rồi cho đến thăm nhà trọ của Inoue Saichirou. Hai viên cảnh sát này vốn là chỗ quen biết cũ với Inoue.
            - Đi làm vài chén!
            Hai người dẫn theo Inoue đến tửu điếm gần cầu Shinsai, được một lúc thì bỗng bọn Izou ngẫu nhiên xuất hiện, nói:
            - Ồ, lâu quá không gặp quan bác, hay ta xuống phía nam cùng uống, hàn huyên lại chuyện cũ.
            Izou vốn không ưa Inoue. Cảnh sát ở Tosa chỉ là một chức danh xoàng được chọn ra từ lớp Hào sĩ, lính trơn nhưng lại nhận mệnh lệnh của Thượng sĩ mà điều tra mọi sai trái trong giới Hào sĩ. Đối với Izou thì đây là những kẻ phản bội, những tên bán đứng tầng lớp của mình. Mà Inoue lại là kẻ ngạo mạn. Ngày xưa, khi Izou còn là tên lính trơn dưới thành ở Tosa thì có lần gặp mặt dưới chân cầu Harimaya nhưng hắn không chú ý mà quên cả thi lễ. Inoue gọi giật ngược lại: Izou! !
            - Izou, mày xưng là có bệnh rồi trốn phiên canh gác, thực ra hôm đó đã đến võ đường Takechi ở phố Tabuchi phải không. Liệu hồn!
            Izou rùng mình. Nếu chuyện này được báo cáo lên trên thì nhiều khả năng hắn sẽ bị đuổi khỏi đội lính trơn. Đầu hắn nóng ran, đến khi hoàn hồn thì đã thấy mình dập đầu tạ tội một cách thảm thiết. Inoue nở nụ cười khinh miệt rồi bỏ đi mất. Suốt đời Izou không thể nào quên được nỗi nhục này. Phải nói rằng chính nỗi uất ức về sự thấp hèn của thân phận này là động lực khiến hắn tìm đến kiếm thuật mà biến thành một con ác quỷ La sát.
            Nhưng bây giờ khác rồi. Hắn là chí sĩ, một võ sĩ trong thiên hạ mà lắm kẻ biết tên. Izou cố ý nói to “Nào chúng ta xuống phía nam vừa uống rượu vừa ôm ấp mỹ nữ”. Inoue thấy sự thay đổi khinh bạc của Izou thì cho rằng tên này xấc láo lắm, nhưng biết đâu đó sẽ moi được chút tin tức gì nên cùng cả bọn vượt qua cầu Shinsai theo xuống phía nam. Lúc này Inoue đã ngà ngà say. Cả bọn đến phố Kurou Uemon bù khú cho đến chặp tối rồi mò ra bờ sông Doutonbori.
            - Say rồi, ta say rồi.
            Izou loạng choạng, ra vẻ say bí tỉ rồi dựa vào Inoue, tay quàng qua cổ. Rồi hắn xiết mạnh. Inoue không kêu lên được tiếng nào. Chung quanh có nhiều người qua lại nhưng chẳng ai chú ý, chẳng có gì bất thường cả. Inoue loạng choạng một chặp thì tắt thở, toàn thân lạnh ngắt, mềm nhũn trong tay Izou. Chà, đây là thằng Inoue năm xưa trên cầu Harimaya sao. Đối với Izou, Inoue là một biểu tượng của quyền lực năm xưa mà nay lại mềm nhũn trong tay hắn. Phải chăng hắn đã hiểu được sự vô thường của cõi đời? Không, hắn đang vui mừng khôn xiết. Con người là sinh vật đáng chán như thế này sao. Kẻ giàu có, kẻ nắm quyền lực khi chết đi chẳng qua chỉ là một cái xác mà thôi. Bằng việc biến đối phương thành xác chết, hắn cảm thấy được sự ưu việt của kẻ sống sót là mình. Izou cùng mấy người đồng chí rút gươm đâm vào bụng Inoue, hắn lấy làm khoái trá ra sức hành hạ tử thi, tha hồ ngoáy mũi kiếm vào trong xác chết. Nhưng có đâm mấy máu vẫn không vọt ra. Inoue vốn đã tắt thở trong cánh tay hắn lúc nãy rồi.
            Rồi cả bọn đá xác chết xuống sông Doutonbori để khi bọn cảnh sát phát hiện ra thì nghĩ rằng đây là một kẻ chết đuối.
            Kể từ đó Izou không thể nào quên được khoái cảm của việc giết người.
            Lần hắn sát hại Tada Tatewaki ở Kyoto cũng thế. Tatewaki vốn người mảnh khảnh, da trắng như nữ nhân, lo những việc lặt vặt trong chùa Kinkaku. Trước đó mấy ngày ở Tantora, có lần Takechi buộc miệng bảo:
            - Hình như mụ tỳ thiếp của Nagano Shuzen vẫn còn sống thì phải.
            Izou nghe được lập tức chạy đi tìm tung tích. Nhưng thật tình hắn nào có biết Nagano Shuzen là ai. Shuzen vốn là người tâm phúc của Đại lão Ii và là nhân vật ngầm theo dõi mọi động tĩnh của giới học giả, võ sĩ ở kinh đô chống lại Mạc phủ rồi báo cáo lại cho Sở ty đại. Lúc sinh thời người này đã tống không ít chí sĩ chống Mạc vào ngục. Bên cạnh Shuzen còn có tình phụ Murayama Kazue ngấm ngầm trợ lực. Kazue vốn là con hầu của của Ii, nhưng sau khi Ii lên chức Đại lão thì Kazue được thưởng cho mưu thần là Shuzen. Mụ tỳ thiếp Takechi nhắc đến chính là Kazue này. Izou không hề hay biết gì. Hắn cùng những người đồng chí phiên Tosa là Yorioka Gonkichi, Kobatake Mago Saburou, Kawano Masuya và Chiya Toranosuke ráo riết truy lùng, cuối cùng tìm được tung tích của Kazue. Đêm ngày mười ba tháng mười một cả bọn xông vào khu nhà ổ chuột ở Shimabara nơi Kazue đang ẩn náu, lôi cổ kéo đi. Cả bọn lột truồng Kazue ra rồi lôi qua cầu Sanjou Ohashi, trói vào bụi tre trên bờ đê gần đó, dựng cọc bố cáo tội trạng rồi bỏ mặc cho phơi sương gió ở đó. Tatewaki chính là con trai của nhân vật Kazue này.
            Rồi Izou đến dọa nạt chủ khu nhà trọ Kazue thuê, bắt phải tìm ra tung tích con trai là Tatewaki. Sau đó ba ngày thì tìm thấy. Hắn cùng hai mươi người đồng chí giải Tatewaki đi từ Shimabara đến trên cầu Dobukawa hành hình. Tatewaki không đi nổi, thế là cả bọn lôi đi xềnh xệch. Đến chiều tối thì cả bọn lên trên cầu. Có ý kiến cho rằng Tatewaki là thân thích của kẻ đã giết hại nhiều chí sĩ Cần Vương nên phải chém chết không tha, nhưng lại có kẻ phản đối rằng “Tatewaki vốn không phải là con của Kazue với Nagano Shuzen mà là với người chồng cũ Tada Genzaemon, không có quan hệ trực tiếp với Shuzen nên chẳng cần lấy mạng hắn, chỉ phơi sống như mẹ hắn là được rồi”. Izou lẳng lặng không nói gì, hắn chỉ nôn nóng muốn chém chết Tatewaki mà tay lăm lăm chuôi kiếm. Hắn muốn lập công. Không, không chỉ có thế, hắn ghét cay ghét đắng bộ phục đính hoa văn Tatewaki mặc, hắn ghét luôn cả cái thân thể dưới lớp lụa đắt tiền ấy.
            Izou toan rút kiếm. Nhưng một chí sĩ Choushu của hắn đã nhanh tay hơn, chỉ nghe thấy một tiếng vút mạnh rồi một tiếng la thất thanh xé cổ họng của Tatewaki. Lưỡi kiếm của người Choushu kia vừa chạm vào xương cổ Tatewaki đã oằn lại, da thịt văng cả ra khiến gã thư sinh kia la thất thanh.
            - Chém đầu phải chém như thế này!
            Izou nói rồi bước tới một bước, đánh xoẹt một cái. Tiếng thét Tatewaki bỗng im bặt, cái đầu lìa khỏi cổ văng lên không rồi rơi xuống sông Dobukawa. Nước sông nhuốm một màu đỏ lòm.
            Cả bọn như nín thở, Izou chùi lưỡi gươm nhuốm máu bằng tấm áo gấm của Tatewaki. Từ vết cắt trên cổ, máu tuôn ra như suối. Izou cầm lồng đèn tiến đến gần xác chết, tay sờ vào vết cắt thì quả nhiên, quanh miệng lỗ trên thân hình mất đầu kia nhẵn nhụi trơn tru như được gọt dũa bằng tay cẩn thận. Hắn lấy làm thỏa mãn lắm rồi xuống sông rửa tay. Người đồng chí của hắn soi đèn lồng vào chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng bình thản của hắn như một bác sĩ ngoại khoa sau cuộc giải phẫu.
            Sau chuyện này, Izou luôn có mặt ở hiện trường những vụ “Thiên tru” (Tenchu) nổi tiếng. “Thiên tru” có nghĩa là thay trời mà ra hình phạt, từ này xuất hiện vào khoảng thời gian này từ những thành phần bất mãn với chính sách của Đại lão Ii Naosuke. Những thành phần này mang tư tưởng phản lại Mạc phủ rồi sau đó hình thành thế lực lớn mạnh chủ trương đánh đổ Mạc phủ, ám sát những nhân vật quan trọng của bộ máy này. Mỗi khi ám sát người của Mạc phủ, kẻ ám sát thường để lại từ “Thiên tru” này.
            Trong thời gian này Takechi cũng lần lượt chỉ huy các chí sĩ dưới tay mình thực hiện nhiều vụ “Thiên tru”, nhưng đối với chuyện giết người của Izou thì lại tỏ ra khó chịu.
            Đối với Takechi thì chuyện ám sát bắt nguồn từ luận lý chính trị và chính nghĩa, từ lý tưởng muốn đánh đổ Mạc phủ để cứu nguy cho quốc gia thiên hạ. Còn những cuộc chém giết của Izou chỉ là như chuyện đồ tể sát sanh mà thôi. Takechi lấy làm khó chịu vì có một kẻ ám sát ngu muội dưới trướng mình, vì hắn mà chuyện ám sát thần thánh của mình và các chí sĩ bị ô uế. Nhưng đối với Izou thì giết người lại là chuyện thần thánh. Bản thân hắn chẳng thể nào nói lên được cái chính nghĩa và lý luận của mình nên mới mượn chuyện ám sát để cái chính nghĩa đó được thừa nhận. Thế mà nó bị Takechi chà đạp thì quả là không còn chỗ đứng đối với một chí sĩ như hắn.
            Có lần Takechi nghiêm mặt hỏi gặng Izou:
            - Tại sao ngươi giết người?
            - Vì “Thiên tru”.
            Izou cố bám víu. Nhưng khuôn mặt của Takechi bỗng trở nên lạnh lùng.
            - Đó là từ ngữ của chúng ta, ngươi nói được sao.
            Izou nín thinh. Sao, từ ngữ mà cũng có giai cấp à? Một tên lính trơn như hắn thì không được quyền nói từ “Thiên tru” sao? Con chó Izou nhìn ông chủ, ánh mắt chứa đầy vẻ ấm ức hận thù.
            - Ánh mắt đó là thế nào?
            Đối với Takechi thì đó quả là thái độ bất ngờ. Tại sao con chó lại có ánh mắt đó? Takechi định làm một ông chủ tốt, dạy cho con chó điều hay lẽ phải, cho nó học vấn, lý luận Cần Vương chính thống nhưng chưa từng dạy cho bất cứ môn hạ nào thái độ như vậy, ánh mắt như vậy. Nhưng Takechi lại xem hắn như một tên lính trơn hèn kém mà không thèm để mắt, hay là một tên đầy tớ, một con chó, một tên gia đinh của tổ tiên năm xưa, mà tệ hơn cả là đối xử với hắn như một kẻ ngu độn.
            - Tiên sinh....
            Izou cúi đầu, hàng lệ rơi xuống chân. Hắn đã hối hận ư, Takechi thầm nghĩ. Nhưng thực ra những giọt lệ đó bắt nguồn từ một tuyến lệ khác, tuyến lệ này nối với sự oán hận. Đó là lần đầu tiên hắn oán hận Takechi, đệ nhất anh kiệt ở kinh đô vẫn được thiên hạ truyền tụng là Mặc Long ở Nam Hải.
            - Tiên sinh nuốt lời, chẳng phải luôn nói rằng các chí sĩ Cần Vương bên cạnh Thiên tử đều bình đẳng như nhau cả sao. Ta bây giờ đâu còn là thằng lính trơn Izou như ngày xưa nữa. Hãy hỏi võ sĩ các phiên xem, cái tên Okada Izou này chẳng phải là nổi như cồn khắp nơi sao.
            Izou muốn thét lên.
            Thực là bất hạnh, hắn chẳng thể nào hiểu được rằng không phải Takechi miệt thị hắn là vì xuất thân hèn kém của mình. Sự thật là có nhân vật Tanaka Shinbei cũng xuất thân từ lính trơn ở Satsuma nhưng Takechi không hề xét nét mà vẫn kết giao huynh đệ. Trong khi đó thì đối với Izou, Takechi lại luôn tỏ thái độ khinh miệt vì tầng lớp hạ đẳng của mình.
            Một hôm xảy ra sự kiện sát hại bốn người phụ tá cảnh sát (Yoriki) ở Kyoto là Ogawara Juzou, Mori Magoroku, Ueda Suke Nojo và Watanabe Kinsaburou. Takechi không trực tiếp hạ thủ mà chỉ huy những người đồng chí tiến hành vụ Thiên tru này. Bốn người này đều là gia thần của Mạc phủ hoạt động rất mạnh trong vụ bắt bớ các chí sĩ Tôn Hoàng năm Ansei thứ năm do Đại lão Ii Naosuke lãnh đạo. Nhất là Watanabe Kinsaburou, người đã tiến hành bắt bớ, tra khảo rất gay gắt, đến cả dân chúng trong thành cũng phải kinh sợ mà ta thán thay. Vì vậy mà Takechi lập kế hoạch ám sát để báo thù cho những người đồng chí đã chết trong ngục. Về phía Mạc phủ có lẽ cũng biết được điều này mà cho gọi bốn người đến Edo, lấy cớ là ban cho quan tước phục vụ Mạc phủ. Phía Takechi có chí sĩ Fukuha Bungorou người phiên Tsuwano vốn là trinh sát ở Tantora, dò la được tin này vội mật báo cho Takechi. Nhận được cấp báo, Takechi vội họp mặt chí sĩ cả ba phiên phía nam lại bàn bạc. Ý kiến cho rằng một mình Tosa thì không làm gì được nên cần phải phối hợp lực lượng cả ba phiên phương nam lại. Rồi có Takazaki Satarou người phiên Satsuma đứng ra làm trung gian kết nối lực lượng của Tosa và Choushu lại để đối phó với Mạc phủ. Satsuma cử ra hai người, Choushu mười người, Tosa mười hai người, tổng cộng là hai mươi bốn người đứng ra thành lập “đội trảm gian”. Đây là tập đoàn thích khách lớn chưa từng có trước đó. Sau này có thêm Nakajima Eikichi là chí sĩ phiên Sugahachi tham gia, thành hai mươi lăm người. Nhưng trong đội trảm gian không có mặt Izou. Nói đúng hơn là hắn bị những người đồng chí của mình làm ngơ.
            Izou biết được kế hoạch ám sát của những người đồng chí vội đến hỏi Takechi rằng tại sao tên mình không có trong danh sách thì Takechi chỉ khảy tay rằng “Làm gì có kế hoạch ám sát nào”, rồi chẳng nói gì thêm.
            Nhưng trước đó Takechi đã cho điều tra kỹ càng tình hình các khu lữ điếm trên con đường Toukaidou (một trong năm con đường giao thông chính của nước Nhật được Mạc phủ Tokugawa xây dựng, con đường này chạy dọc theo Thái Bình Dương từ Edo đến Kyoto), nắm bắt chính xác nhật trình của bốn viên cảnh sát nọ. Bốn người rời khỏi kinh đô xuất phát vào rạng sáng ngày hai mươi ba tháng chín rồi sẽ đến trọ ở khu Ishibe phiên Oumi trong ngày hôm ấy. Takechi còn cho điều tra rõ ràng từng nhà trọ bốn người ở nữa. Watanabe trọ ở quán Tachibanaya, Mori ở Saegiya, Ogawara ở Yorozuya còn Ueda trọ ở quán Kadoya.
            Takechi cho gọi nhóm thích khách đại biểu của các phiên đến tửu điếm Yoshidaya dặn dò mọi việc. Theo như tin mật báo từ Ishibe thì hôm đó sẽ có hai nhóm nhân mã của Daimyou Kuze Yamato no Kami và Matsudaira Shikibu Shounyu từ Edo đến nên tình khu nhà trọ sẽ rất hỗn tạp, dĩ nhiên là việc canh phòng cũng nghiêm mật nên phải hết sức thận trọng.
            Đến ngày hai mươi ba, vừa hay tin bốn viên cảnh sát rời Kyoto thì Takechi liền lệnh cho nhóm thích khách đuổi theo ngay. Khi được người đồng chí cùng phiên Tosa cho hay thì Izou vội nai nịt mang gươm khởi hành ngay. Nhưng lúc này mặt trời đã lên cao, cũng đã hai giờ trôi qua kể từ khi nhóm thích khách xuất phát. Từ Kyoto đến Ishibe hơn chín dặm[2]. Nếu đi bộ thì hẳn là đến đêm mới tới. Nghĩ vậy Izou chạy như bay ra khỏi khu phố Kawahara[3], vượt qua cầu Sanjou Ohashi[4], lao ra cửa Awata[5], hắn chạy lên đồi xuống đồi, băng qua núi Osaka yama như kẻ phát cuồng dưới rừng lá phong, đến trà điếm ở Ozu[6] mua cái bánh rồi tiếp tục vừa chạy vừa ăn. Bên hông Izou là thanh trực kiếm Tadayoshi dài hai thước sáu thốn[7] do thợ ở Hizen rèn. Bao kiếm đỏ, cán kiếm quấn chỉ xanh, đốc kiếm thép mỏng theo đúng kiểu vùng Tosa. Izou vẫn khoe rằng mình nhận thanh kiếm này từ Sakamoto Ryouma nhưng thực ra khi Ryouma trốn khỏi Tosa chỉ mang theo thanh kiếm Mutsu no Kami Yoshiyuki từ nhà chị mà thôi nên hẳn là Izou đã cướp nó từ một nạn nhân của hắn rồi thay đổi hình dạng chút ít.
            Khi đến Kusatsu[8] thì mặt trời đã đứng bóng.
            - Đến Ishiba còn khoảng bao lâu?
            - Chừng hơn ba dặm.
            Bọn phu vác kiệu ở lữ điếm đáp. Bỗng Izou nhìn thấy một người ra dáng là Hatamoto từ Edo đến dẫn theo chừng mười tên tả hữu ở rặng mơ bên đường.
            - Ta chém chết, ta chém chết, ta chém chết! !
            Izou thét rồi phóng ra như bay. Đối phương hoảng sợ mà dạt cả ra hai bên tả hữu. Một đằng là thân phận cao quý ngàn hộc, một đằng chỉ là một tên lính trơn của một phiên quê mùa tận phương nam nhưng hẳn là vị Hatamoto kia đã hoảng hồn vì vẻ mặt đằng đằng sát khí của Izou. Hắn chẳng e ngại gì, mà trên đời này thì ngoài Takechi ra thì hắn còn sợ gì nữa. Nếu chém chết thì vị Hatamoto kia cũng chỉ là một cái xác thối mà thôi. Lúc này Izou đã đạt đến cái xã hội quan như vậy. Nếu Izou không phải là cuồng tử thì cũng là quái thai được sinh ra trong thời đại này.
            Trong lúc đó thì nhóm thích khách của ba phiên đã tề tựu tại một nông gia trước khu lữ điếm Ishibe, đợi trời tối thì nhất tề xông vào tập kích. Vì phải đánh vào cả bốn căn nhà trọ đồng thời nên cả bọn chia làm bốn nhóm, từng người từng người bịt mặt đội khăn, trên trán quấn vải trắng làm hiệu. Thành ra không còn ai nhận ra ai nữa.
            Mặt trời vừa lặn cả bọn lập tức xông vào khu lữ điếm.
            Lúc bấy giờ Izou hãy còn đương chạy ngoài đường Iga, qua mấy con núi. Đường càng lúc càng hẹp, hắn thở dốc từng hơi như đứt đoạn. Nhìn thấy ánh lửa của khu Ishibe, hắn mừng húm.
            Phía gần cổng khu Ishibe là nhà trọ Tachibanaya. Có tiếng gươm giáo va nhau. Hắn lồng lộn xông vào, phi thẳng lên tầng trên, nhảy một bước hai bậc thang ra ngoài hành lang của tầng hai. Cửa lùa đổ ngả nghiêng. Mấy người đồng chí của hắn đang đọ kiếm với Watanabe Kinsaburou và ba tên tả hữu. Izou xông vào nhưng vì hắn không ăn mặc như quy ước nên trong số thích khách có kẻ lầm tưởng hắn là địch nên tuốt gươm xông vào. Izou hoảng hốt chận ngang cán kiếm thủ miếng, thét lớn:
            - Nhầm rồi, ta là Okada Izou người Tosa!
            Trong số thích khách có nhiều kẻ biết tiếng hắn nên chỉ trong phút chốc cả bọn hiểu ra, nhưng kẻ mang thân đi ám sát mà lại xưng danh như thế kia, lại còn lôi cả tên phiên ra nữa thì còn gì ngu xuẩn bằng. Chẳng phải vì muốn giữ bí mật mà cả bọn phải bịt mặt lẳng lặng mà chiến đấu sao. Khi Izou xưng danh thì cả chủ nhà trọ lẫn bọn con hầu đều đã nghe thấy hết cả. Thực chẳng ra làm sao.
            Watanabe là kẻ dữ tợn, kiếm thuật cũng không vừa nên đẩy lùi cả bọn thích khách. Izou ngứa mắt bảo, tránh ra, rồi đẩy bọn đồng chí sang một bên và dở món nghề loạn đả ở nơi chật hẹp mà mình tự công phu được thời niên thiếu. Hắn xông lên húc thẳng vào người Watanabe rồi lập tức ngã lăn ra đất, vừa ngã ra vừa tuốt kiếm, trong sát na đã chém thân hình Watanabe đứt làm đôi. Máu phun có vòi.
            Lúc bấy giờ thì bọn Mori, Ogawahara cũng lần lượt bị hạ tại nhà trọ của mình. Chỉ có mình Ueda Suke Nojo đêm đó không ở nhà trọ của mình mà đến Saegiya bàn chuyện với Mori thì bị chém một đao ngã quay ra. Nhưng bọn thích khách tưởng là tên gia lại của Mori nên không lấy mạng mà vội bỏ đi. Mấy giờ sau thì Ueda tắt thở.
            Nhóm thích khách rút lui ngay đêm đó, mang đầu của ba cảnh sát Watanabe, Mori và Ogawahara chạy như bay về phơi trên đài tử hình ở cửa Awata.
            Izou trở về dinh thự Tosa ở kinh đô. Chẳng bao lâu đã hết năm, đến mùa xuân năm Bunkyu thứ ba. Lúc này Izou đuợc phép đến diện kiến Takechi ở quán Tantora. Chẳng hiểu vì sao mà trước đó Takechi luôn tỏ ra xa lánh mà không cho gặp mặt.
            - Izou, ngươi đã tham gia vào vụ ở Ishibe phải không?
            Takechi nói, vẻ khó chịu.
            - Thiên hạ đang bàn tán về vụ Ishibe, hình như là có Okada Izou người phiên Tosa tham gia vào nữa. Khi thi hành Thiên tru thì cho dù có phải cắt lưỡi cũng không được khai tên chủ nhân ra. Thế mà ngươi đã dõng dạc lôi cả tên phiên ra, cái đầu của ngươi nghĩ gì vậy? Ngươi có xứng đáng là chí sĩ phiên Tosa hay không? Như vậy thì có thể gánh trọng trách quốc gia đại sự được chăng? Có còn là chí sĩ hết lòng vì sự nghiệp Cần Vương chăng?
            - .......
            Izou ngây người, nín lặng.
            Đó chẳng phải là chuyện không ngờ đến hay sao. Lúc đó chẳng phải là người đồng chí của hắn xông vào trước khiến hắn phải xưng danh tự vệ hay sao. Izou biện bạch. Nhưng vốn là người không giỏi mồm mép nên hắn vừa trần tình vừa toát mồ hôi như tắm.
            - Nhưng lúc đầu tại sao tiên sinh không cho tôi hay? Tại sao tiên sinh chỉ xem mình Izou như người thừa? Izou không phục!
            - Ngươi ăn nói với ta vậy sao?
            Rốt cuộc, Takechi cũng chẳng hiểu được tại sao mình lại nặng lời đối với Izou như thế. Takechi chưa từng buông lời trách mắng với kẻ khác bao giờ.
            - Lý do rất rõ ràng. Ta không thể tiết lộ chuyện cơ mật cho ngươi hay được.
            - Tại sao?
            - Việc đó ngươi hãy tự vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem.
            Izou chẳng thể nào hiểu nổi là chuyện gì. Sau này đem hỏi người đồng chí Hirose Kenta thì mới hay rằng:
            - Vì tiên sinh đã biết chuyện của cậu ở khu phố chùa.
            Izou nghe nói ngẩng mặt bần thần. Chẳng là trước đó không lâu hắn có gặp Sakamoto Ryouma. Ryouma đã trốn khỏi phiên Tosa và mọi chuyện xảy ra từ đó.
            Ryouma cũng là một chí sĩ Tosa được nhiều người ngưỡng mộ như Takechi, vốn là bằng hữu với nhau, thời cả hai cùng tu học kiếm thuật ở Edo cũng có qua lại. Sau này khi trở về Tosa thì Ryouma cũng tham gia vào đảng Cần Vương nhưng chẳng bao lâu sau thì trốn khỏi phiên rồi đến Settsu mở trường hải quân. Trường dạy cho bọn võ sĩ giang hồ và bọn võ sĩ cấp thấp các phiên, tập hợp cũng được ba trăm người, ngày ngày luyện tập thao tác chiến hạm, thương thuyền. Ryouma đã nhìn thấy nhiều điều khác biệt giữa mình và Takechi, đường đi của hai người không giống nhau. Ryouma không phải là người theo luận thuyết đánh đuổi người Tây cứng nhắc như Takechi mà đi theo con đường khai quốc, tức là thông qua mậu dịch, củng cố giao thông đường thủy, tăng cường sức mạnh hải quân, làm đất nước giàu mạnh mà đối phó với sự xâm lược của ngoại bang cũng như xóa bỏ những điều thua thiệt so với họ. Nhưng cả hai đều thống nhất với nhau ở điểm đánh đổ Mạc phủ, củng cố lại quyền lực Thiên Hoàng ở Kyoto. Nhưng Ryouma vẫn thường cười nhạo bọn chí sĩ ở Kyoto:
            - Chỉ bằng luận thuyết vớ vẩn và vài vụ Thiên tru mà thành đại sự được sao.
            Ryouma cũng không nói với ai về chuyện này. Sau này sẽ thành lập một đội thương thuyền kiểm soát mậu dịch trong eo biển Seto, có lẽ là muốn tạo thành một thế lực lớn trên biển để đối phó với Mạc phủ, chờ đến thời cơ thì nổ súng.
            Nhưng Ryouma chỉ là một lãng sĩ biệt xứ, thân không một xu dính túi. Ngẫu nhiên Ryouma gặp được Kaishu Katsu Rintarou là viên đô đốc quản lý quân hạm của Mạc phủ, nhờ vào thế lực của Katsu mà vận động Mạc các xin cho mượn thuyền luyện tập. Còn tiền thành lập trường thì đến vận động Daimyou phiên Fukui ở Echizen là Matsudaira Shungaku.
            - Trong tương lai nó sẽ giống như các công ty cổ phần của nước Mỹ tập hợp cổ phần từ các Daimyou khắp nơi. Nếu quý phiên chịu làm người góp vốn đầu tiên thì khoản lợi từ mậu dịch đối với quý phiên không thể nào đo đếm được.
            Mà chúa Shungaku cũng nghe theo, xuất ra một ngàn lượng cho vay.
            Còn đối với Takechi thì con đường đi hoàn toàn khác hắn.
            Có nhân vật Katsu Kaishu là một trọng thần kiệt xuất của Mạc phủ nhưng lại theo phái khai quốc luận, vì vậy mà bọn lãng sĩ phong trào bài Tây ở Kyoto rắp tâm ám sát. Biết được điều này, Ryouma đến nhờ Izou làm vệ sĩ cho Katsu Kaishu. Dĩ nhiên là có thù lao hẳn hoi. Izou mừng rỡ nhận lời. Nhưng không phải vì tiền. Mà đó là một thứ mà hắn có thể nói rõ ràng rằng: vì chính nghĩa. Vì sao? Vì chẳng phải Sakamoto Ryouma là người được đồ chúng trong phiên Tosa sùng kính chắng kém gì Takechi hay sao. Về lý thì chắc là không có gì sai lầm.
            Izou thường không tự làm chủ suy nghĩ của mình, hắn thường giao phó nó cho Takechi, phó thác cho Ryouma. Vì cả hai đều là vĩ nhân trong mắt hắn. Ryouma và Takechi đều trạc tuổi nhau, nhưng đối với Ryouma thì Izou mang lòng kính ái, còn đối với Takechi thì hắn chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng lần này Ryouma nhờ hắn làm vệ sĩ cho một gia thần của Mạc phủ. Chuyện không đơn giản, về điểm này thì Izou chỉ cảm thấy là không thể nói được với Takechi nên đã im lặng trong thời gian dài.
            Rồi biến sự xảy ra. Khi Katsu Kaishu đến Kyoto thì Izou theo hộ tống đến nhà trọ như đã hứa với Ryouma. Đêm đó Katsu có việc phải ra ngoài, Izou cũng theo sát. Đến khu xóm chùa gần bờ sông Horikawa thì có mấy người từ trong bóng tối tuốt gươm nhảy ra:
            - Gian tặc, chịu chết đi!
            Thét rồi nhảy xổ vào chém Katsu. Izou đứng bên cạnh lẳng lặng bước tới, rút gươm:
            - Ngươi có biết Okada Izou phiên Tosa không?
            Nói rồi chém đứt đôi kẻ xông vào đầu tiên. Rồi Izou thét lớn, mấy người còn lại hoảng sợ ngã ra đất rồi lẩn vào trong bóng tối chuồn mất. Nhưng Katsu tỏ vẻ không hài lòng đối với Izou. Tuy được cứu thoát trong gang tấc nhưng từ đó Katsu có cái nhìn khác hẳn. Đi được một lát sau mới cất giọng bảo:
            - Này Izou, dường như cậu quen với việc giết chóc, nhưng nên bỏ đi.
            Izou vô cùng ngạc nhiên. Không hiểu sao những người mà hắn xem là chủ nuôi lại luôn đối xử với con chó bằng thái độ như thế này. Hắn tỏ vẻ bất mãn lắm.
            - Tiên sinh, nếu như lúc nãy vãn bối không ra tay thì liệu tiên sinh có còn đứng đây giờ này hay không?
            Ừ thì đúng là như thế thật. Thành ra lúc đó chẳng nói được gì, sau này Katsu kể lại.
            Vì vậy mà đối với Takechi, Izou là một kẻ không có chủ nghĩa mà cũng chẳng có tiết tháo gì. Hôm qua còn theo phe Cần Vương, bài Tây chém người thì hôm nay đã trở thành tay sai cho phe khai quốc luận. Thật chẳng khác gì gã cuồng. Bây giờ Takechi lại cảm thấy sai lầm khi đã dạy kiếm cho Izou. Bây giờ chẳng có cách nào giảng cho cái đầu đen tối kia hiểu được thế nào là lý tưởng, thế nào là tiết tháo. Nhưng hẳn là có một điều mà hắn hiểu được, điều Takechi muốn quở trách.
            - Ta nghe nói nhà ngươi chạy theo con hầu trong trà điếm, đúng không. Ngươi lại thường xuyên lui tới chốn này mà phung phí tiền bạc vì hạng người như vậy ư. Các khoản chi tiêu thế nào nói rõ ta nghe.
            - Thế chẳng phải tiên sinh cũng thường xuyên ra vào trà điếm hay sao.
            - Ta được phép.
            - Thế thì tôi....
            Thế thì một tên lính trơn như tôi không được phép lui tới những chỗ này hay sao? Izou cảm thấy hận Takechi đến xương tủy. Hắn muốn làm một nhát cho chết ngay. Takechi cũng cảm thấy được sát khí và sự oán hận của hắn.
            - Izou, thái độ gì thế kia.
            Takechi dịu giọng nói, nhưng trên mặt đã lộ vẻ chán ghét.
            Takechi vốn là người không ưa tửu sắc. Suốt đời ngoài phu nhân Tomiko ra thì chẳng biết đến nữ nhân nào khác, rượu cũng không mấy khi đụng đến mà lại đặc biệt ghét những chốn tửu điếm, trà điếm có con hầu phục vụ. Nhưng vì công vụ, với tư cách là công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên nên buộc lòng phải ra vào những chốn này chứ thực lòng chẳng ham thích gì, đối với một võ sĩ chân chính thì đây chẳng phải là chốn bước chân tới. Nhưng việc Izou phung phí tiền bạc vào tửu sắc một phần cũng có thể nói là do Takechi. Đó là vào một đêm mưa tầm tã vào tháng tám năm ngoái, Izou nhận mệnh lệnh của Takechi ám sát võ sĩ giang hồ Honma Seiichirou ở phố Ponto[9]. Izou cùng nhóm thích khách bảy người, trong đó có cả Tanaka Shinbei xứ Satsuma. Đường phố chật hẹp nên khó vung đao, hễ chém xuống thì vướng mái hiên, phạt ngang thì đụng phải vách tường hai bên nhà dân, vướng víu vô cùng. Lúc bấy giờ Izou tay trái thủ trường kiếm tiến tới, gạt ngang đòn chém của Honma rồi tay phải rút đoản kiếm bên hông đâm thẳng vào bụng đối phương. Rồi cả bọn lôi Honma ra chém đầu trước quán rượu ở khu phố gỗ. Mọi công lao đều thuộc về Izou cả. Trong nhật ký những ngày ở kinh đô của mình, Takechi chỉ viết hai dòng về chuyện này. “Tanaka Shinbei đến. Nói chuyện đến canh tư rồi về. Cùng đêm đó có chuyện xảy ra”. Có chuyện xảy ra tức là vụ ám sát Honma này.
            Honma Seichirou người xứ Echigo, vốn là một chí sĩ ở Kyoto nhưng bị tình nghi là bề ngoài theo Cần Vương, trong bụng lại phò tá Mạc phủ. Takechi sau khi giết chết Honma mới hiểu ra rằng mình đã nhầm nên lấy làm ân hận lắm. Sau vụ này Takechi dốc hết công quỹ của phiên ra phân phát cho bọn bọn thích khách. Bằng số tiền đó mà Izou biết đến tửu sắc. Tức là Takechi đã dạy cho hắn. Có thể nói rằng Takechi đã dạy cho Izou hai điều mãnh liệt nhất cuộc đời hắn, đó là kiếm thuật và tửu sắc. Với tính cách như vậy thì Izou sa ngã vào vòng xoáy này cũng là điều tự nhiên. Rồi để có tiền, hắn thường xuyên ra vào dinh thự Satsuma và Choushu ở kinh đô, hễ có ai sai đi ám sát là hắn nhận lời ngay. Thế là “Thiên tru” trở thành cái nghề sinh sống của Izou.
            Izou ngụp lặn trong tửu sắc và những vụ ám sát mà hình dung ngày càng ghê gớm khó coi hơn. Đó là điều mà Takechi muốn nhắc nhở hắn.
            - Như thế ngươi xứng đáng là chí sĩ Cần Vương sao? Ngươi giết người cũng chỉ vì tửu sắc sao?
            Nhưng Izou cũng chẳng nghĩ được rằng chuyện giết người vì tửu sắc của hắn có khác gì với chuyện giết người vì lý tưởng, vì chủ nghĩa của Takechi đâu. Hắn chỉ quả quyết rằng mình giết người không phải vì tửu sắc. Hắn tin là vậy. Hắn nhận những vụ Thiên tru từ các chí sĩ Satsuma và Choushu, mà họ lại là đồng minh với đảng Cần Vương nên như vậy về lý luận hay chính nghĩa thì có gì sai.
            - Izou, người nuôi dạy ngươi chính là ta. Ngươi chỉ cần tuân theo mệnh lệnh của mình ta thôi.
            Takechi cũng không thể nói được như vậy, nhưng cứ một mực xem hắn là con chó của mình. Nhưng chẳng biết tự bao giờ mà hắn đã trở thành con chó của nhiều người. Từ lúc nào Takechi chẳng hay, con chó Izou đã trở thành chó hoang.
            Nhưng tự thân Izou không nghĩ rằng hắn là chó hoang. Hắn chỉ muốn thoát khỏi vòng xiềng xích của ông chủ Takechi để trở thành một chí sĩ vang danh với đời, để có thể tự do giao thiệp với anh hùng hào kiệt khắp nơi mà thôi. Ta giờ đây chẳng còn là tên đầy tớ của Takechi như ngày nào nữa.
            Izou lẳng lặng bỏ đi trước mặt Takechi, không một cái cúi chào.





[1] Bunkyu: niên hiệu kéo dài từ năm 1861-1864
[/align]
[2] Một dặm khoảng 4km.
[/align]
[3] Khu phố bên bờ sông Kamogawa ở Kyoto
[/align]
[4] Cây cầu bắc qua sông Kamogawa, là điểm cuối cùng trên con đường Toukaidou cũ
[/align]
[5] Một trong bảy cửa trọng yếu của Kyoto ngày xưa
[/align]
[6] Khu tây nam tỉnh Shiga hiện nay
[/align]
[7] Một thước bằng mười thốn, khoảng 0,3m
[/align]
[8] Khu phía nam tỉnh Shiga ngày nay
[/align]
[9] Khu phía tây ngạn sông Kamogawa ở Kyoto
[/align][/align]
0
6
            Rồi có cấp biến xảy ra với Takechi. Số là phiên chủ xứ Tosa, Youdou vốn ẩn cư ở Edo từ lâu bỗng trở về nắm quyền hành trong phiên và bắt đầu cho thực thi nhiều chính sách phản động gay gắt. Youdou là người hoàn toàn đối lập với những cải cách trong phiên do Takechi đề ra từ sau vụ ám sát Yoshida Touyou và quyết định lôi những kẻ chủ mưu trong vụ ám sát này ra ánh sáng, khôi phục lại chính quyền như dưới thời tham chính Yoshida.
            Youdou rất ghét chức danh công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên của Takechi, nhận thấy bọn này vịn vào lý luận chính trị của phiên mà tự ý làm điều xằng bậy, kết giao với thành phần quá khích của Satsuma và Choushu hòng gây rối trật tự xã hội vốn đã tồn tại trăm năm nay, nên không những bãi bỏ chức danh này mà còn cấm tuyệt gia thần giao du với các phiên khác, đối với bọn Takechi thì cho gọi hết cả về Tosa. Đầu tiên là bắt Hirai Shujirou, Mazaki Tetsuma, là hai người cùng với Takechi kết thành đảng Cần Vương ở Kyoto thực hiện các vụ ám sát, mổ bụng ngay tại chỗ. Sau đó là chính sách đàn áp đảng Cần Vương vô cùng thảm khốc, kéo dài khoảng hai năm. Bọn Izou cũng bị triệu về phiên nhưng hắn cùng các đồng chí cự tuyệt quyết liệt rồi bỏ trốn, trở thành võ sĩ giang hồ.   
            Rồi sau đó xảy ra nhiều chính biến ở Kyoto như vụ phiên Aizu đem quân đến đồn trú, nhóm cảnh vệ Shinsengumi ra đời và phiên Choushu rút chân ra khỏi chính giới ở Kinh đô nên lại dấy lên phong trào phò tá Mạc phủ. Nhóm cảnh vệ Shinsengumi do Kondou Isami cầm đầu mang danh là giữ gìn trật tự kinh đô nên ngang nhiên đi lại khắp nơi, hễ nghi ngờ ai là lãng sĩ quá khích là chém chết ngay tại chỗ.
            Thời thế biến chuyển đến chẳng ngờ, chỉ trong vòng một năm mà thời đại hưng thịnh của phe phò tá Mạc phủ đã đến.
            Izou lúc này lưu lạc ở Kyoto. Hắn chẳng còn theo ông chủ Takechi nữa, chẳng bao lâu sau thì nghe tin Takechi bị tống vào ngục. Những ông chủ khác như chí sĩ Choushu, Satsuma, những người đã nuôi sống và thỏa mãn hắn qua những vụ Thiên tru giờ đây cũng không còn ở đất này nữa. Lại nghe thích khách Tanaka Shinbei của Satsuma cũng vì bị tình nghi mà mổ bụng, bây giờ phe phò tá Mạc phủ đã liên minh với phiên Aizu phía bắc nên chẳng còn đất nào cho những vụ Thiên tru nữa. Vì vậy mà từ năm Bunkyu thứ hai đến năm thứ ba, Izou đã sống một cuộc đời ảm đạm, không còn ám sát nữa cũng có nghĩa là chẳng còn bạc để tiêu. Mà lúc này hắn lại tỏ ra sợ đụng độ với nhóm cảnh vệ Shinsengumi nên lẩn trốn trong khu ổ chuột ở kinh đô. Cũng thật lạ lùng rằng Izou bây giờ không còn rút nổi kiếm mà tung hoành như ngày xưa nữa. Trước giờ sở dĩ hắn có thể chém người không nhợn tay là vì phía sau đã có cái “chính nghĩa” làm động lực, đó là Thiên tru, là Cần Vương. Nhưng giờ đây cái “chính nghĩa” đã hoàn toàn biến mất khỏi người Izou, hắn trở thành một thằng Izou tầm thường không hơn không kém.
            Bây giờ Izou lẩn trốn cho qua ngày đoạn tháng ở khu chuồng ngựa, sinh hoạt bần cùng đến hết mức, đến ngay cả trang phục cũng đem bán nốt. Hắn cũng bán thanh bảo kiếm Tadayoshi mà thay bằng một thanh kiếm rẻ tiền giá hai lượng. Đến ngay người đàn bà cùng hắn chung sống năm trước cũng bỏ hắn mà đi. “Bây giờ đã khác rồi”, đêm trước khi bỏ đi, thị đã ném vào mặt hắn lạnh lùng. Thời còn “chính nghĩa” hậu thuẫn, hình ảnh Izou luôn được bọc trong hào quang đầy mị lực, còn bây giờ hắn đã khác xưa rồi. Hình như thị muốn nói như vậy. Izou đợi thị mấy ngày, mãi không thấy về mới biết rằng thị đã bỏ hắn. Rồi hắn đi tìm thị. Hông không một tấc sắt, lẩn thẩn khắp Kyoto.
            Khi ra đến bờ sông Horikawa thì hắn đụng phải hai gã võ sĩ giang hồ, đôi bên cãi cọ rồi đối phương rút kiếm. Lúc này Izou như lấy lại được sự nhanh nhẹn của con mãnh thú năm xưa, hắn lòn qua người đối phương rồi đoạt lấy kiếm toan chém chết. Nhưng lưỡi kiếm quá cùn, vừa chạm vào xương vai đã bật ra mà không chém đứt lìa được, Izou trở tay quét ngang bụng đối phương. Có máu phọt ra nhưng đối phương không ngã mà vội bỏ chạy. Hắn vừa toan đuổi theo thì đã bị một cây gậy ngáng chân đổ ra đất.
            Thì ra là bọn cảnh vệ bắt người. Đương thời tình hình chính trị, xã hội rất hỗn loạn nên nhóm cảnh vệ giữ trật tự đường phố ra đời, cũng từ đó thường xuyên xảy ra các vụ bắt bớ ở kinh đô. Nếu là Izou của những năm trước thì bọn này chẳng thể nào bắt được hắn. Nhưng chẳng hiểu vì sao mà Izou chỉ cuộn người nằm trên đất, tay ôm đầu. Bọn cảnh vệ tha hồ dùng gậy gộc đánh đập, Izou chỉ nằm yên chịu trận. Đánh một chập rồi chúng dùng dây thừng trói gô hắn lại.
            Người chỉ huy nhóm cảnh vệ này là một viên cảnh sát (doushin), mà chỉ cần nhìn thấy bóng dáng cảnh sát là Izou lại trở thành thằng Izou năm xưa khi bị Inoue Saichirou dọa nạt trên cầu Harimaya. Hắn sợ vỡ mật, hắn run lẩy bẩy, toàn thân co rúm lại.
            Đến khi hoàn hồn thì Izou thấy mình đã ở trong lao của Sở ty đại rồi. Hắn bị giam chung buồng với bọn đánh bạc và mấy đứa trộm vặt. Như vậy có nghĩa là cả Sở ty đại cũng không biết rằng chỉ mới năm trước đây thôi hắn còn là “chí sĩ” được biết đến với cái tên “Hitokiri Izou” vang dội khắp kinh đô mà ai nghe qua cũng phải sởn gai óc.
            Đến khi tra khảo thì hắn đáp “Ta là Okada Izou người phiên Tosa” nhưng chẳng ai tin. Bọn cảnh vệ nghĩ rằng chỉ là một kẻ giả danh nào đó, nhưng chúng cũng cẩn thận cho người đến dinh thự phiên Tosa ở Kawara để đối chiếu. Rồi mấy viên giám sát đến sở ty đại để xác nhận. Bọn họ toàn là những người mới do Youdou đưa vào từ sau khi tổ chức lại bộ máy hành chính của phiên. Thoạt đầu khi nghe tên Izou, cả bọn mừng húm. Vì tuy Youdou đã tống Takechi và các đồng chí vào ngục nhưng người nào cũng cứng miệng nên không moi được manh mối gì. Tra khảo, đánh đập, nhục hình thôi thì đủ cả nhưng vẫn không có kết quả. Thực ra chẳng cần đến chứng cớ vụ ám sát tham chính Yoshida hay Inoue Saichirou ở Kyoto, mà chỉ cần một người trong số Takechi khai ra chỉ một vụ Thiên tru thôi cũng đủ định tội rồi. Vì vậy mà khi hay tin bắt được Izou, đại diện phía Tosa mừng lắm, cho là đã nắm được nhân chứng sống quan trọng rồi.
            Mấy viên giám sát Tosa đến sở ty đại, nấp sau song cửa quan sát Izou. Quả nhiên là tên lính trơn Okada Izou rồi. Nhưng bọn họ lại lắc đầu
            - Chúng tôi không biết kẻ này. Trong phiên không có ai là Okada Izou cả. Hoặc giả đây chỉ là một tên vô lại đầu đường xó chợ mượn danh Tosa mà thôi.
            Izou đã nghe thấy hết. Hắn vừa nắm song cửa vừa gào thét, là Izou đây, là Izou đây! Các vị đã quên tôi rồi sao! ! Nhưng mặc cho hắn gào thét, cả bọn lẳng lặng bỏ đi.
            Rồi không còn sức gào thét nữa, hắn gục ngay bên song cửa. Lệ ứa ra trên khuôn mặt hốc hác của hắn.
            Thành ra mọi sự đối xử cũng khác. Hắn bị đối xử như thằng ma cà bông vô gia cư ở Sở ty đại. Trong xã hội cũ thì đó là hạng người chẳng phải người, còn dưới cả bách tính và đám thị dân. Hắn cũng bị đổi tên thành “Tetsuzou vô gia cư”, bị đóng dấu vào mặt rồi đuổi khỏi kinh. Hắn bị đuổi ra bằng cửa bất tịnh[1] của Sở ty đại, trên bờ đê sông Kamiya. Izou lẩn thẩn như kẻ mất hồn, đi chẳng được bao xa thì có tiếng gọi lại.
            Dưới gốc liễu trên bờ đê là một nhóm người đợi hắn tự bao giờ. Chính là bọn nha lại phiên Tosa.
            - Okada Izou, theo lệnh phiên chúng ta đến bắt ngươi về đây.
            Rồi cả bọn trói gô hắn lại, đẩy vào cũi tù nhân đã chuẩn bị sẵn. Thật trớ trêu, hắn đã bị chính mảnh đất của mình ruồng bỏ, đã bị biến thành thằng không nhà cửa chẳng còn cách ngóc đầu lên. Ấy thế mà giờ đây hắn lại được chính những người đồng hương của mình đưa về với tên họ vốn có của hắn. Hắn có còn là con người nữa không. Hắn gào thét trong cũi. Người ta chỉ nhớ đến hắn những lúc cần lợi dụng, cả Takechi cũng thế mà cả phiên Tosa cũng thế. Ta là thằng Tetsuzou không nhà cửa, Izou ngồi trong cũi hết cười như thằng điên rồi lại nổi dóa, nguôi cơn hắn lại khóc kể. Ta không phải người Tosa, bằng chứng chẳng phải là phiên đã phủ nhận tên Izou rồi đó sao.
            Hắn bị giam trong ngục ở phố Yamada dưới thành Tosa, khi tra khảo thì người ta đưa hắn đến pháp đình phía Nam. Takechi cũng bị giam tại đây. Vì là Thượng sĩ nên ngục cũng khác với bọn Hào sĩ, cũng không phải chịu nhục hình, còn khi tra khảo thì có chiếu trải cho ngồi. Trong khi đó thì những người đồng chí Hào sĩ của Takechi đều bị treo lên trần mà quất roi tới tấp. Sự tàn khốc của cực hình chẳng có ngôn ngữ nào tả xiết, nhưng chẳng ai hé nửa lời. Nếu lộ ra sơ hở gì là toàn bộ tên tuổi những người đồng chí của Takechi đều bại lộ. Bản thân Takechi cũng đã chuẩn bị cho cái chết của mình và các đồng chí nhưng cũng vẫn muốn dù chỉ một người, có ai đó sống sót để duy trì lý tưởng của mình, rồi một ngày nào đó sẽ làm cho nó đâm bông kết trái.
            Đến ngay Higaki Kiyoharu là quyền sư phụ võ đường Takechi ở phố Tabuchi ngày xưa khi chịu cực hình cũng ngất đi. Hằng đêm tiếng rên trong lúc vô thức vang vọng cả vào trong, ở ngục Takechi cũng nghe thấy. Trong đó cũng có người em ruột Takechi là Tauchi Keikichi. Tauchi từ nhỏ thể chất yếu đuối nên quyết chẳng thể nào chịu được cực hình.
            Trong số cai ngục có kẻ mến mộ Takechi nên vẫn thường bí mật truyền tin giữa Takechi và các đồng chí. Rồi Takechi thông qua tên cai ngục giục Tauchi tự quyết bằng Thiên Tường Hoàn. Thiên Tường Hoàn là một loại thuốc độc trộn nhiều a phiến mà Takechi đã nhờ Kusunose Harudou, vốn là một chí sĩ tinh thông tây y điều chế rồi phân tán cho các đồng chí trước khi vào ngục đề phòng khi vạn nhất.
            Tauchi nghe rồi để lại mấy câu từ thế, uống thuốc rồi chết.
            Mục đích của chuyện này là cốt nhằm vào Izou. Từ Takechi đến các đồng chí, mọi người đều thấu rõ con người hắn. Với chuyện ám sát thì hắn hớn hở tham gia nhưng bị cực hình thì liệu hắn có chịu nổi không, hay không khéo lại làm hỏng mất đại sự. Hơn nữa hắn chỉ là một thằng lính trơn. Trong suy nghĩ của mọi người đã có sự miệt thị. Nhưng cũng chính vì vậy mà họ thấy sợ hắn. Lần đầu tiên hình ảnh Izou lại trở nên quan trọng đối với họ như vậy.
            Đối với bọn cai ngục, giám sát thì Izou đúng là một báu vật sống cần được bảo vệ. Tra khảo, cực hình, làm thì có làm nhưng chỉ làm cho có lệ. Mọi người đều nghĩ rằng hắn sẽ dễ dàng la thét mà thôi. Mà thế thật, hắn gào thét dễ sợ. Nhưng chẳng phải là khai báo thú tội gì, mà chỉ là la hét.
            - Đau quá, đau quá! !
            - Thế thì khai ra mau!
            Bọn cai ngục giục, nhưng hắn chỉ đáp “Ta là thằng Tetsuzou không nhà cửa” rồi chẳng lộ gì thêm. Chính sự oán hận đối với Tosa đã giúp hắn giữ vững người đàn ông bên trong hắn. Trong ngục, Takechi và các đồng chí vừa cảm thấy bất an, vừa có chỗ suy nghĩ lại về Izou.
            Nhưng đêm đêm tiếng gào thét thảm thiết lại vọng vào khiến Takechi không chịu được, cuối cùng quyết định dùng đến Thiên Tường Hoàn.
            Takechi nhờ tên cai ngục liên lạc với đồng chí bên ngoài đưa cơm vào cho Izou, bên trong rắc nhiều Thiên Tường Hoàn đã tán nhỏ.
            Izou là con quỷ đói, ăn ngấu nghiến. Nhưng thể chất của con người này vốn chẳng bình thường. Đã mấy ngày trôi qua mà vẫn thấy hắn khỏe mạnh vô sự.
            Takechi càng đâm lo. Những người đồng chí của Izou bắt đầu bị hắn chi phối. Bao tử của hắn, từng khúc ruột của hắn, quả tim của hắn đang chi phối không biết bao sinh mạng trong ngục.
            Takechi lại lần nữa đưa Thiên Tường Hoàn vào. Nhưng lần này để nguyên hình mà không tán nhỏ. Izou, không, Tetsuzou vô gia cư đọc lá thư của Takechi rồi nhìn độc dược. Hắn xé thư, dùng chân dẫm nát thuốc. Izou nhìn về phía ngục của Takechi. Mọi hướng khác đều tăm tối, duy chỉ có buồng Thượng sĩ ánh lên ngọn đèn leo lét như một sự đãi ngộ.
            Izou đang nghĩ gì, không ai rõ.
            Nhưng có một điều mà Takechi hiểu rất rõ. Đó là vào sáng hôm sau, khi vừa chuẩn bị tra tấn thì hắn thét:
            - Ta khai! !
            Izou khai mọi chuyện.
            Đến lúc cuối cùng hắn muốn thét lên với ông chủ rằng
            - Cho đến lúc cuối cùng mà ngài vẫn muốn lợi dụng, chi phối thằng Izou này nữa hay sao! !
            Izou lần lượt khai ra hết từ đầu lãnh cho đến cấp dưới, mọi thành viên trong đảng Cần Vương.
            Bọn họ lần lượt bị định tội, riêng đầu lãnh Takechi thì buộc mổ bụng tự sát. Ngày mười một tháng năm năm Keiou thứ nhất[2], tại pháp đình phía Nam, Takechi đã rạch ba nhát vào bụng trước sự chứng kiến của ban giám sát.
            Còn kẻ gây ra chuyện này là Izou thì hoàn toàn không hay biết gì. Vì khi Takechi rạch bụng thì Tetsuzou không nhà cửa chỉ còn lại mỗi cái đầu lâu treo trên đài hành hình ở bờ sông Gangiri, trơ với gió sương.





[1] Cửa dùng để đưa rác rưởi, chất thải sinh hoạt trong một công trình ngày xưa
[/align]
[2] Keiou: niên hiệu kéo dài từ năm 1865-1868
[/align][/align]
0

PHẦN TRUYỆN CỦA RYU KEI ICHIROU
Ryu Kei Ichirou tên thật là Ikeda Ichirou, sinh năm 1923 tại Tokyo, mất năm 1989. Ông bắt đầu viết văn vào năm 1984 với bút danh Ryu Kei Ichirou, và quyển sách đầu tiên, “Yoshiwara Gomenjou”, là một tập tiểu thuyết thời đại. Từ đó về sau ông tập trung nhiều vào lãnh vực này, và có nhiều tác phẩm nổi tiếng như “Kage Musha Tokugawa”. Có lẽ động lực thúc đẩy ông đến với tiểu thuyết thời đại là trong thời gian chiến tranh, ông là sĩ quan lục quân và có đọc qua cuốn sách võ sĩ đạo “Hagakure”.
[/align]
0

BÓNG TRĂNG
            Chỉ có những võ sĩ với sáu ngón tay mới có thể học được chiêu thức này.
            Thành chủ xứ Ueno, Kami izumi Isenokami Nobutsuma là người sáng lập ra phái kiếm Shinkage Ryu vào cuối thế kỉ XVI. Sau khi lang bạt khắp chốn giang hồ, ông dừng chân tại làng Yagyu thuộc xứ Yamato. Sau khi đánh bại Người mạnh nhất của dòng họ Yagyu là Muneyoshi, nhận thấy tư chất người này khác thường nên đã truyền lại kiếm pháp phái Shinkage cho Yagyu. Vì thế sau này kiếm phái Yagyu còn có tên là Yagyu Shinkage. Cùng thời, đại sư Nobutsuma nhận Matsuda Oribe No Suke làm đệ tử. Sau khi ông mất thì Yagyu Muneyoshi và Oribe No Suke mỗi người đã đi theo con đường riêng của mình. Khi vị Daimyo nhà Yagyu suy sụp thì Matsuda nhân đó chiếm đoạt tài sản và sát hại người của dòng họ Yagyu. Đến khi Muneyoshi nhắm mắt vẫn chưa rửa được mối hận....
[/align]
            Một ngày xuân năm Keicho thứ sáu (1601), một bầu không khí nặng nề bao trùm toàn bộ võ đường phái Yagyu ở Edo.Chưởng môn nhân Yagyu Munenori cho vời Sadaki Matemon,võ sinh tài giỏi nhất của sư phụ Sekishusai[1] đã khuất đến.
            - Sadaki Matemon. Các hạ có biết vì sao ta cho vời các hạ đến không? Ta có một nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho các hạ. Ta vừa được thông báo là Oribe No Suke vừa mở một lưu phái ở Nara.
            - Matsuda Oribe Nosuke!
            Sadaki Matemon khẽ thốt lên, gương mặt chăm chú.
            - Ta tin rằng các hạ vẫn chưa quên ước nguyện của cha ta, sư phụ của các hạ chứ?
            - Thưa, đã hàng bao năm nay tại hạ không lúc nào không mang theo tâm niệm của sư phụ trong trí óc.
            Matemon đáp.
            - Ngày mai các hạ sẽ đến Nara với mười võ sĩ giỏi nhất của phái Yagyu chúng ta. Cả Oribe No Suke và cha ta đều là những học trò xuất sắc nhất của đại sư Isenokami. Hắn ta giờ đã già nhưng các hạ phải cẩn thận.
            - Tại hạ sẽ cẩn thận.
            Sadaki Matemon hơi rướn người, tay trái với lấy cái tọa bồ đoàn[2] anh đang ngồi rồi ném thẳng lên không trung. Trong sát na, tay phải rút thanh đoản kiếm wakizashi đeo bên sườn ra chém hai nhát ngọt sớt. Tấm zabuton bị phân thành bốn mảnh rơi xuống.
            - Số phận của Oribe Nosuke sẽ như thế này.
            Matemon nói, đoạn chào cúi chào chưởng môn nhân rồi lui.





[1] Hiệu của Muneyoshi
[/align]
[2] Một loại đệm để ngồi có hình tròn (nguyên văn: zabuton)
[/align][/align]
0
ĐÊM TRĂNG RẰM
            Vào khoảng nửa đêm có mười một người xuất hiện bao vây bên ngoài võ đường Jinkage ở Nara. Ba người chặn cổng sau, ba người chặn bên cạnh lối vào còn Sadaki Matemon cùng bốn người còn lại gác ở cổng trước. Một người gõ cửa, một thanh niên bước ra.
            - Hãy báo với sư phụ ngươi, Matsuda Oribe Nosuke rằng có người của phái Yagyu đến đây đòi lại món nợ cũ.
            Một lúc sau, trong võ đường tiến ra một nhóm người. Một lão nhân độ tuổi lục tuần, người thanh niên ra mở cổng cùng sáu người mặc võ phục và một thiếu niên chừng mười lăm tuổi.
            - Ta là Sadaki Matemon, võ sĩ phái Yagyu đến đây giải quyết món nợ mà ngươi thiếu sư phụ đã khuất của ta.
            Matemon dõng dạc tuyên bố.
            - Sự cố đó đã xảy ra cách đây đã gần hai mươi năm rồi và ta hầu như đã quên mất chuyện đó. Nhưng ngươi đã đến đây rồi thì xem như không tránh khỏi một cuộc tử thí!
            Oribe Nosuke khẽ nói.
            - Đúng!
            Sadaki Matemon nói và bước lùi lại. Chàng rút thanh gươm từ từ, hai tay nâng nó lên ngang trán, lưỡi gươm hướng lên trời. Thanh Katana của Matemon không giống với những thanh gươm bình thường khác. Lưỡi gươm cực kì bóng loáng, phản chiếu như mặt gương. Còn đốc kiếm thì không cố định mà có thể di chuyển được. (rung, lắc được?)
            Oribe Nosuke nhìn thế thủ của đối phương bất giác thốt lên với sự ngạc nhiên lẫn sợ hãi.
            - Tsuki kage[1]!
            - Đúng!
            Matemon đáp một cách lạnh lùng. Bàn tay phải tì vào đốc kiếm theo một lối đặc biệt và Oribe thấy Matemon có sáu ngón tay, ngón thứ sáu chèn bên dưới đốc kiếm.
            - Ngươi có sáu ngón tay. Thảo nào ngươi có thể tung ra tuyệt chiêu này!
            Oribe ngước nhìn mặt trăng tròn vành vạnh trên bầu trời đêm không gợn bóng mây. Máu nóng dồn cả ra khuôn mặt lão.
            - Hôm nay là ngày mấy?
            Lão quay sang hỏi đám đệ tử.
            - Thưa, hôm nay là ngày rằm tháng ba...
            - Ngươi chọn đúng thời điểm rồi đấy! Xem ra đêm nay ta phải bỏ xác nơi này thôi.
            Oribe thở dài và rút kiếm.
            - Khoan đã! Yagyu và Shinkage đều có chung một nguồn gốc. Thật không đáng để người ngoài nhìn chúng ta đánh nhau.
            Matemon yêu cầu.
            - Chẳng có ai là người ngoài cả. Sáu người mặc võ phục này là đệ tử của ta. Người thanh niên này là con trai ta và cậu bé này là con trai vị Daimyo quá cố của ta và là con nuôi ta.
            Khi Matemon nhìn từng đối thủ một thì Oribe bỗng la lớn như có chủ định:
            - Chỉ những người với sáu ngón tay mới có khả năng lãnh hội chiêu thức Nguyệt Ảnh! Thật hiếm có!
            Không ai chú ý khi cậu thiếu niên lặng lẽ khoanh tay trước ngực và giấu đôi bàn tay của mình vào ống tay áo. Cũng không ai biết rằng cậu có sáu ngón ở mỗi bàn tay.





[1] Bóng trăng
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-22 04:50:41huytran>
NGUYỆT ẢNH
            - Chuẩn bị chưa?
            Matemon xoay cổ tay, lưỡi gươm lấp loáng phản chiếu ánh trăng đêm rằm.
            - Trongg...
            Matemon đẩy mạnh đốc kiếm bằng ngón tay cái và ngón thứ sáu. Bóng nguyệt chiếu thẳng vào mặt Oribe, lão thấy một ánh chớp lóe lên trong mắt. Theo bản năng, lão vung gươm thủ thế thượng đoạn. Ánh chớp biến mất. Matemon bước tới một bước.
            - Trongg....
            Sadaki vung kiếm và luồng ánh sáng lần nữa chiếu thẳng vào mắt địch thủ. Oribe nhìn thấy một luồng sáng lạnh lẽo khác ánh lên trong mắt và bước lui một bước. Lúc này Matemon đã đến gần lão lắm rồi.
            - Trongg, trongg, trongg...
            Luồn sáng chớp lên bảy lần nữa với tốc độ của lưỡi kiếm ngày càng nhanh và mỗi lần ánh sáng lóe lên là Matemon tiến lên một bước. Có vài lần bóng nguyệt ánh lên cùng với tiếng rung của đốc kiếm, vài lần chỉ có ánh sáng lóe lên. Ánh sáng làm chóa mắt Oribe và tâm lão đang trong tình trạng hỗn loạn thực sự vì âm thanh của đốc kiếm Matemon gây ra. Một nỗi sợ hãi bao trùm tâm can lão. Và Oribe cũng không biết chính xác rằng địch thủ đã tiến lên bao nhiêu bước, chỉ biết lão đã lùi ba hay bốn bước gì đó theo phản xạ.
            Matemon đã đến gần lão lắm rồi.
            - Trongg...
            Sadaki vung gươm lần nữa và đột ngột chuyển hướng lưỡi gươm từ vị trí nằm ngang sang vị trí thủ dọc và ra một đòn chém từ trên xuống. Ánh sáng vừa dứt thì Oribe kịp hoàn hồn, nhưng mắt lão chưa kịp quen với bóng tối và trong sát na ấy lão cũng không nhìn thấy đường kiếm của Matemon đang bổ xuống.
            - Cha!
            Người thanh niên hét lớn.
            Lập tức bước lùi ra sau, Oribe thoát hiểm khi lưỡi gươm xuống đến cách ngực lão vài thốn. Nhưng lão chưa kịp phản công thì Matemon bỏ một bước tiến tới, xoay cổ tay chém ngược lên.
            - Orrrrrr.......
            Thân thể già nua của Oribe từ từ đổ xuống, nơi ngực áo thấm đẫm máu.
            Matemon bước đến định cắt đầu lão già bỗng nghe thấy âm thanh rít gió của một lưỡi kiếm đang chém tới. Khẽ xoay đầu nhìn ra sau thì thấy một đường kiếm chém ngang đang chực cổ mình mà lao đến, Matemon cúi thấp đầu. Vài sợi nơi búi tóc Matemon bị lấy đi ngọt xớt. Trong lúc đó thì vẫn không quay lại, Sadaki đâm ngược ra sau bên dưới nách tay trái.
            - Aaaahhh.....
            Matemon rút kiếm lại và nhảy sang một bên. Thân hình của con trai Oribe với một lỗ nơi bụng đổ sập xuống bên cạnh anh.
            - Phái Yagyu không muốn sát hại những người vô tội. Ta đã làm tròn nhiệm vụ của ta. Vì vậy đừng cố đối đầu với chúng ta, các người bị bao vây rồi!
            Matemon bảo bọn đệ tử của Oribe lúc này đang đứng bảo vệ quanh cậu thiếu niên thành một vòng tròn. Không ai di chuyển nửa bước.
            Matemon cắt đầu Oribe và xách lên bằng chỏm tóc, đặt một mẩu giấy dầu nơi cổ để ngăn máu chảy ra và bỏ đầu vào một hộp gỗ chứa nhiều vôi. Sau đó thì mười một người phái Yagyu mất hút trong đêm tối.
0
MẦM MỐNG THÙ HẬN
            Sáu võ sinh sống sót của phái Shinkage nhìn kẻ thù rời đi mà không nói nên lời. Họ biết kháng cự đồng nghĩa với tự sát. Khuôn mặt bọn họ cứng lại đầy sự giận dữ và căm phẫn, vài người còn mím môi nghiến răng đến độ chảy máu. Họ quay lại nhìn người thiếu niên với ánh mắt kì vọng.
            Khuôn mặt cậu bé chẳng biểu lộ điều gì. Cậu không nhìn theo đám người Yagyu mà đang nhìn chằm chằm vào vầng trăng vành vạnh với ánh mắt mơ màng.
            --------------------------
            Năm 1601, Sodaki Matemon của kiếm phái Yagyu Ryu đã giết chết Matsuda Oribe Nosuke của võ phái đối địch Shinkage ryu. Matemon sinh ra đã có sáu ngón tay trên mỗi bàn tay nên đã học được một tuyệt chiêu lợi hại của Yagyu Ryu là Tsuki kage (ánh trăng), tuyệt chiêu chỉ người sáu ngón mới học được. Kể từ đó, các môn sinh của Yagyu và Shinkage thường xuyên đụng độ nhau và phần thắng thường nghiêng về bên nhà Yagyu. Sodaki Matemon chết năm KanEi thứ tư (1627) và thừa kế vai trò người mạnh nhất của Yagyu là con trai của chưởng môn nhân Yagyu Munenori là Yagyu Jubei. Khi còn nhỏ Jubei đã mất đi con mắt trái khi đang tập kiếm với cha mình. Sinh ra với năng khiếu đặc biệt về kiếm thuật, người ta bảo rằng người duy nhất có khả năng đối đầu với kiếm thánh Miyamoto Musashi chỉ có mình Jubei. Đến năm hai mươi tuổi thì Jubei đã thông thạo hết tất cả các món võ nghệ của dòng Yagyu, trừ tuyệt chiêu Tsuki Kage vì bàn tay Jubei cũng giống như bao người khác, không có ngón thứ sáu như Sodaki Matemon. Cho đến nay thì cùng với Miyamoto Musashi,Yagyu Jubei đã trở nên bất tử vì võ công xuất chúng và khí lượng của mình, và hai nhân vật này luôn là đề tài chính cho các bộ phim, tiểu thuyết võ hiệp Nhật Bản.....
0
LỜI THÁCH ĐẤU
            Một ngày mùa xuân năm 1631, một bức thư được gởi đến võ đường Yagyu với nội dung như sau:
            - Ta, Bakuya Daikyu, con trai của Daimyo (lãnh chúa) Bakuya, người học trò của kiếm sư Matsuda Oribe Nosuke và bây giờ là chưởng môn nhân của Shinkage Ryu, muốn thách đấu với người mạnh nhất của kiếm phái Yagyu để giải quyết mối ân oán giữa hai nhà chúng ta. Ta sẽ đến chùa Kiyomizu bên ngoài Edo nửa đêm, ngày mười lăm tháng ba năm nay, Kamei thứ tám (1631).
            Sau khi đọc xong bức thư, Yagyu Jubei quay sang hỏi cha:
            - Chúng ta đã có được những thông tin gì về gã Bakuya Daikyu này chưa thưa cha?
            - Hắn đến từ Nara. Theo nguồn tin của chúng ta thì hắn bao giờ cũng chọn đêm rằm khi có những cuộc quyết đấu quan trọng. Người ta đồn rằng hắn ta luôn sử dụng tuyệt kỹ Tsuki Kage và có người bảo rằng hắn đến Edo này đã mười ngày nay và đêm nào cũng luyện tập ở chùa Kiyo Mizu.
            - Hừmmm... quả là khó thật.
            Jubei chậm rãi nói.
            - Thứ nhất, có lẽ hắn đã nắm hết những thế mạnh và yếu điểm của chúng ta khi gởi thư thách đấu. Thứ hai, hắn đang luyện tập ở chùa Kiyo Mizu và có lẽ đã quen thuộc với địa hình ở đó rồi. Thứ ba, dù chiêu thức Tsuki Kage có ghi chép trong bí kỹ thư (Tora no maki) nhà ta nhưng con đã không học được vì không có sáu ngón tay, và con cũng đã không hỏi chú Matemon khi chú ấy còn sống về tuyệt chiêu này. Bakuya Daikyu đã chuẩn bị rất kỹ càng cho trận đấu còn con thì chưa. Vì vậy cơ hội để chiến thắng của con là rất mong manh trừ khi con nắm được chiêu này.
            Đôi mắt của Munenori mở to
            - Có phải con muốn nói là chúng ta phái người tấn công hắn khi con đang quan sát?
            - Vâng, nhưng những người tấn công phải là kẻ có tầm cỡ mới mong hắn tung tuyệt chiêu mạnh nhất ra, và điều này rất nguy hiểm...
            Jubei đáp.
            Vừa dứt lời là có ba người tiến ra thưa:
            - Chúng tôi xin tình nguyện làm điều này!
            Munenori nhìn người thứ nhất rồi bảo:
            - Nhưng Sohachiro, ngươi đã ngoài năm mươi rồi còn gì.
            - Vâng, và tôi đã sống một cuộc đời đầy đủ rồi.
            Sohachiro bình thản đáp.
            - Còn hai người thì sao?
            Munenori quay sang những người còn lại.
            - Chúng tôi không có quan hệ gì tới chuyện này, chúng tôi chỉ muốn thử với gã cuồng kia.
            - Thôi được.
            Munenori nói.
            - Hôm nay đã là ngày mười ba rồi, ba người hãy đi với Jubei đêm nay. Bất Động Minh Vương sẽ phù hộ các nguơi.
            Khi ba người vừa ra khỏi thì tất cả các môn sinh đứng hai bên đại sảnh đều cúi mình tôn kính hành động dũng cảm của họ.
0
BA ĐỐI MỘT
            Vào nửa đêm ở chùa Kiyo Mizu, ba bóng người chợt xuất hiện và bao vây Bakuya Daikyu lúc này đang luyện tập trong sân chùa. Bakuya đứng yên lặng lẽ nhìn những kẻ lạ mặt từng người một. Một hồi sau Bakuya quay sang Sohachiro:
            - Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.
            - Ở đâu?
            Sohachiro ngạc nhiên.
            - Ba mươi năm trước bên ngoài võ đường Shinkage ở Nara. Ông có nhớ cậu bé đứng đó và nhìn tất cả không?
            - Sao, ra ngươi là thằng nhóc đó?
            Sohachiro mở to mắt đầy ngạc nhiên.
            - Vâng, đêm đó tôi đã quan sát rất kỹ từng động tác của Sodaki Matemon, kẻ đã giết sư phụ tôi. Không ai chú ý rằng tôi có sáu ngón trên mỗi bàn tay.
            Bakuya chậm rãi nói một cách quả quyết.
            - Và từ đó ngày nào tôi cũng luyện tập chiêu thức đã hại chết sư phụ tôi. Và với các bí kỹ của chúng tôi, cuối cùng cũng đã hoàn thiện chiêu thức này. Ở Nara không có ai là đối thủ của tôi. Và ông có nhớ rằng đó là đêm ngày mười lăm tháng ba của ba mươi năm trước không, cái đêm mà phái Yagyu các ông trút mối hận máu lên phái Shinkage chúng tôi, và hôm nay, ba mươi năm sau tôi lại chọn đêm mười lăm tháng ba để đánh bại các ông.
            Sohachiro lắng nghe và đáp lại:
            - Đúng là nhổ có phải nhổ tận gốc. Bây giờ thì ta thấy thấm thía điều này.
            Sohachiro rút gươm.
            - Gì thế này, vẫn còn hai ngày nữa mới đến ngày quyết đấu mà!
            Daikyu yêu cầu.
            - Chúng ta đến đây để thử sức chú mày. Nếu không hạ được bọn ta thì lấy tư cách gì để đòi gặp người mạnh nhất của Yagyu?
            - Được...
            Daikyu nói rồi bước lùi ra sau và giơ thanh gươm được chế tạo đặc biệt lên ngang trán. Sohachiro bỗng thấy ớn lạnh khi nhìn thấy lưỡi gươm bóng lên như mặt kính vì ánh trăng chiếu vào.
            - Tronggg...
            Cú lắc mạnh nơi đốc kiếm của Daikyu bỗng phá vỡ bầu không khí yên lặng của màn đêm.
            - Tronggg...
            Sohachiro thấy một luồng sáng trước mắt. Theo phản xạ, Sohachiro giơ gươm lên đỡ phần thượng đoạn. Nhưng lưỡi gươm đó không cản thứ gì cả ngoại trừ việc cắt đôi bầu không khí yên tĩnh và Sohachiro cảm thấy một cơn đau ngọt xớt ở vùng bụng. Máu và nội tạng phun cả ra bên ngoài.
            - Ahhh....
            Sohachiro ngã vật xuống đất chết không kịp kêu tiếng thứ hai. Daikyu tiến tới hai bước và gạt đỡ đường kiếm của hai kẻ xấu số còn lại. Daikyu dịch chuyển chậm rãi quanh hai người với một nụ cười quái đản trên môi. Hai võ sinh Yagyu bỗng thấy ngần ngại. Daikyu tiến tới, lắc mạnh cổ tay để chiếu thẳng ánh sáng vào người bên trái rồi bất ngờ xông vào kẻ bên phải. Kẻ xấu số vì quá ngạc nhiên nên đã bị chém làm đôi trước khi kịp cất bước thối lui. Daikyu xoay mình đỡ đòn của người còn lại rồi chém phản thế nhanh như điện xẹt khiến võ sinh phái Yagyu chết mà không kịp kêu lên một tiếng.
            - Hahhahhaha... Người của Yagyu chỉ toàn là những kẻ vô dụng.
            Daikyu nói lớn rồi lấy giấy lau chùi thanh kiếm trước khi rời khỏi.
            Từ trong bóng tối, Jubei, người đã mục kích tất cả, nhìn vào ba xác chết vô hồn trên sân và buồn rầu thầm thì một mình:
            - Hắn ta có tuyệt chiêu nhất kích tất sát.
0
PHI YẾN
            Vào đêm ngày mười bốn, mọi người trong võ đường Yagyu đều ngủ chỉ trừ Jubei. Đứng một mình trong sân với thanh kiếm trong tay, Jubei cố gắng hình dung cách tấn công của Daikyu vào ngày hôm sau. Đứng dưới ánh trăng Jubei thầm nghĩ
            - Tốc độ của chiêu Tsuki Kage là rất nhanh và ta khó có thể đỡ được. Daikyu đã không ngừng luyện tập trong ba mươi năm qua và có lẽ giờ đây hắn ta là vô song. Khi ánh sáng trăng từ lưỡi gươm chiếu vào mắt thì mình chắc chắn sẽ bị chói. Một sát na không nhìn thấy gì cũng đủ cho một cái chết... Nếu có cách gì loại bỏ đi nguồn sáng... nhưng việc này nằm ngoài khả năng của con người. Nếu mình che mắt còn lại thì cũng không nhìn thấy gì... Đêm nay phải nghĩ ra cách gì đó, nhưng...
            Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Jubei, nhưng lúc này đã quá mệt, Jubei chậm rãi ngồi xuống vươn người, và cuối cùng ngủ trên sân đất.
            Vào buổi sáng, ánh mặt trời lên cao rọi thẳng vào mắt khiến Jubei tỉnh giấc. Có một tổ chim én nơi góc sân. Đôi chim cũng bị đánh thức bởi ánh nắng và đang cất lên tiếng gọi bất mãn. Jubei lắng nghe tiếng chim giận dữ và nhìn quanh. Khi vừa rời tổ, đôi chim uốn mình lượn và bay đi theo chiều ngược lại với ánh nắng. Jubei đứng dậy và nhìn theo đôi chim lúc này đã mất hút trong khoảng không bao la.
0
KIẾM SĨ MỘT MẮT
            Trước nửa đêm ở chùa Kiyo Mizu, một đám đông đã tụ tập tự bao giờ ở bên ngoài. Một nhóm đến từ Nara và những người còn lại là dân Edo. Đúng nửa đêm, hai kiếm sĩ xuất hiện và bước vào sân chùa.
            - Xem, xem Bakuya Daikyu kìa!
            Những người đến từ Nara hò hét và chỉ vào Daikyu. Trong khi đó, ở phía bên kia sân, một kiếm sĩ một mắt bước ra.
            - Là Jubei!
            Bọn thị dân Edo hò hét.
            Hai người bước đến và dừng lại trước mặt nhau. Daikyu cúi chào và giới thiệu
            - Ta là Bakuya Daikyu của kiếm phái Shinkage.
            Jubei đáp lễ và nói
            - Ta là Yagyu Mitsuyoshi Jubei của kiếm phái Yagyu.
            Nói đoạn Jubei rút gươm và nắm ngược chuôi kiếm.Tay phải đè chặt đốc kiếm và tay trái giữ lấy chuôi kiếm, đoạn giơ kiếm chậm rãi lên trước với lưỡi kiếm hướng ngược lên trên và mũi chĩa vào đối phương. Đây là thế thủ Thiên Địa Mộng Tưởng Kiếm (Tenchi Muso Ken) nổi danh của nhà Yagyu. Phía bên kia Daikyu giơ kiếm theo chiều dọc đến giữa trán trong thế thủ Tsuki Kage. Jubei tiến lên. Daikyu lùi lại và lắc mạnh cổ tay.
            - Tronggg...
            Một luồng sáng rọi thẳng vào mặt Jubei. Jubei nhanh chóng giơ tay chặn lấy luồng sáng bằng ống tay áo. Daikyu thấy vậy liền nở một nụ cười nham hiểm.
            - Trongg, tronng, trongg, trongg...
            Daikyu lắc cổ tay càng lúc càng nhanh. Jubei lần nữa lại dùng tay áo để che ánh sáng. Cùng lúc Daikyu xông đến và chém ngang vào giữa bụng Jubei. Lưỡi gươm rạch gió lao tới như ánh chớp. Thình lình Jubei búng người lên không và bay qua đầu Daikyu như một con én. Giữa không trung, Jubei chém xuống và đáp xuống đất cách ba bước chân phía sau Daikyu. Một vệt máu rỏ ra từ lưỡi kiếm của Jubei. Một cách chậm rãi, Daikyu quay lại nhìn đối thủ với một đường cắt ngay giữa trán.
            - Chiêu... chiêu gì thế này?
            Daikyu hỏi với một giọng run run yếu ớt và cố gượng không ngã bằng cách chống gươm xuống đất, đỡ thân hình đang muốn đổ sập xuống.
            -Ta gọi nó là Phi Yến Vô Song Kiếm[1].
            - Agrr...
            Dường như Daikyu cố nói một điều gì đó nhưng máu đã làm nghẹn cổ họng hắn, rồi đổ sập xuống, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm.
            Jubei nhìn xác chết rồi chuyển ý nghĩ sang tổ chim én ở góc sân.





[1] Hien Muso Ken.
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-22 18:43:33huytran>
KHÁI QUÁT LỊCH SỬ NHẬT BẢN
          Khi viết về một nhân vật lịch sử Nhật Bản thì luôn có cái khó là phải nắm vững những kiến thức cơ bản về xã hội, lịch sử và văn hóa và thông qua đó mới lý giải được suy nghĩ, hành động của nhân vật. Dưới đây là những nét khái quát nhất về lịch sử Nhật Bản nhằm giúp bạn đọc hình dung dễ dàng hơn những sự kiện, nhân vật hay thời đại được đề cập đến trong sách.
THỜI ĐẠI NGUYÊN THỦY
            Trước đây quần đảo Nhật Bản nối liền với đại lục Châu Á nhưng khoảng mười ngàn năm về trước đã hình thành nên vị trí như bây giờ. Những người sống trên quần đảo Nhật Bản lúc bấy giờ là tổ tiên của người Nhật Bản nhưng nguồn gốc của họ thì đến nay vẫn chưa được làm sáng tỏ. Con người vào thời kỳ này tin rằng tất cả những tạo vật trong thiên nhiên như cỏ cây, đất đá, động vật đều có linh hồn (Animism) và họ sợ chúng nên mới dùng bùa chú để trấn áp và cầu nguyện cho cuộc sống yên ổn.
            Thời đại này bắt đầu từ khoảng mười ngàn năm về trước và kéo dài khoảng hai ngàn năm. Người ta lấy tên của các loại đồ đất sét nung có hoa văn dây thừng (Joumon doki) tìm thấy trong các di tích đặt cho thời kỳ này là thời đại Joumon.
            Khoảng từ thế kỷ thứ I đến thế kỷ thứ III thì việc trồng lúa phát triển, làng mạc dần dần lớn mạnh và hình thành nên “nước”. Người lãnh đạo có năng lực nhất trở thành “vua” và kẻ mạnh dần chế áp kẻ yếu hình thành nên một nước lớn hơn. Tuy người ta không rõ về thời kỳ này nhưng trong cuốn sách sử “Hậu Hán Thư” của Trung Hoa có ghi rằng khoảng thế kỷ thứ I có sứ giả người nước Oa (Nhật Bản) đến và được Hoàng Đế Hậu Hán (25-220) ban cho kim ấn.
THỜI ĐẠI YAMATO
(Thế kỷ IV – Thế kỷ VI)
            Khoảng thế kỷ thứ IV thì những người có thế lực nhất (hào tộc) ở vùng Yamato (tỉnh Nara ngày nay) liên kết lại với nhau tạo thành một quốc gia lớn và thành lập chính quyền Yamato. Chính quyền Yamato hùng mạnh còn tiến cả sang Triều Tiên (lúc bấy giờ gồm 3 nước: Shinra-Tân La, Kudara-Bách tế và Koukuri-Cao Ly), gửi sứ giả sang Trung Hoa và đến khoảng thế kỷ thứ V thì đã thống trị phần lớn Nhật Bản.
            Từ thế kỷ thứ V – thế kỷ thứ VI thì chính quyền Yamato lập nên tổ chức chính trị ở trung ương và thành lập quốc gia Yamato. Người đứng đầu quốc gia được gọi là Oh-kimi (Đại Vương), chính phủ sau này được gọi là Triều Đình và Oh-kimi trở thành Thiên Hoàng (Tennou).
            Khoảng giữa thế kỷ thứ VI thì xảy ra tranh chấp giữa các hào tộc ở Triều Đình. Trong đó đáng kể nhất là tranh chấp gay gắt giữa hai tộc hùng mạnh: họ Soga và họ Mononobe. Họ Mononobe chống lại sự sùng tín Phật Giáo của họ Soga nhưng bị Soga áp chế và họ này độc chiếm cả nền chính trị Triều Đình.
            Lúc bấy giờ có Thái Tử Shoutoku (Shoutoku Taishi, 574 – 622, một nhân vật vĩ đại không thể bỏ qua khi nói đến lịch sử Nhật Bản và thường được người Việt Nam biết đến với cái tên Thái Tử Thánh Đức), thay mặt Thiên Hoàng điều hành chính trị (Sesshou – Nhiếp chính). Thái Tử Shoutoku bắt tay với họ Soga hùng mạnh nhằm ổn định nền tảng của nền chính trị lấy Thiên Hoàng làm trung tâm nên đã đặt ra cấp bậc cho quan lại (Yakunin) (KanI Juunikai – 12 cấp quan), chọn người hiền tài ra làm quan, tiếp thu Phật Giáo và Nho Giáo và ban hành Hiến Pháp mười bảy điều. Thái tử Shoutoku là người có công lớn trong việc mang lại ánh sáng văn minh cho dân tộc Nhật.
THỜI ĐẠI NARA
(710 – 780)
            Năm 710, Triều Đình mô phỏng kinh đô Trường An của nhà Đường mà xây dựng kinh đô Heijou ở Nara, tồn tại khoảng 70 năm. Thời đại này được gọi là thời Nara, với nền chính trị Luật Lệnh lấy Thiên Hoàng làm trung tâm. Đây cũng là thời kỳ phát triển rực rỡ về văn hóa với sự xuất hiện chữ Kana. Triều đình cũng gửi nhiều sứ giả, du học sinh sang nhà Đường để học tập những điều tiến bộ của Trung thổ. Phật giáo cũng nảy nở trong thời kỳ này và để lại nhiều di sản vô giá cho nền văn hóa Nhật.
THỜI ĐẠI HEIAN
(794 – 1185)
            Năm 794, Thiên hoàng Kanmu vì muốn gây dựng lại nền chính trị Luật lệnh nên thiên đô về Kyoto, đặt tên kinh đô mới là Heian (Bình An) với mong muốn hòa bình vĩnh cửu. Kyoto là thủ đô nước Nhật bắt đầu từ thời đại này kéo dài cho đến hết thời Edo, chừng 1100 năm. Thời kỳ này chứng kiến sự ra đời của chữ Kana hoàn chỉnh là Hiragana và Katakana dựa trên nền tảng Hán tự. Cuốn tiểu thuyết “Genji monogatari” của nữ sĩ Murasaki Shikibu được xem là kho báu của văn học Nhật và là cuốn tiểu thuyết đầu tiên trên thế giới, tương đương với vị trí của Truyện Kiều trong nền văn học Việt Nam.
            Trong thời đại này, ở các địa phương xuất hiện các võ sĩ đoàn (Bushidan) dùng vũ lực bảo vệ đất đai, trang viện của mình khỏi cướp bóc lộng hành. Trong số các võ sĩ đoàn có hai họ mạnh nhất là Minamoto (Genji) và họ Taira (Heishi).
            Khoảng giữa thế kỷ XII, Triều Đình xảy ra tranh chấp giữa Thiên hoàng và Thượng hoàng (Thiên hoàng đời trước, đã về ở ẩn giao quyền lại cho con nhưng thực chất vẫn còn gây ảnh hưởng) đã gây ra cuộc chiến lôi kéo hai họ Genji và Heishi vào cuộc (Loạn Heiji, 1156 – 1159). Kết quả là quyền bính rơi vào tay họ Taira. Thiên Hoàng Goshirakawa bất mãn với Taira nên kêu gọi họ Minamoto đứng lên lật đổ chính quyền. Năm 1185, họ Minamoto dưới sự lãnh đạo của Yoritomo đã tiêu diệt họ Taira, trả quyền hành lại cho Thiên hoàng còn bản thân mình nhận danh hiệu Chinh Di Đại Tướng quân (gọi tắt là Tướng quân - Shogun). Minamoto Yoritomo trở thành Tướng quân đầu tiên và mở ra một thời đại mới cho nước Nhật.
THỜI ĐẠI KAMAKURAI[1]
(1185 – 1333)
            Họ võ sĩ Minamoto diệt Taira, đóng doanh (Mạc phủ) ở Kamakura (ngày nay là Kanagawa) mở ra thời đại cho tầng lớp võ sĩ kéo dài hơn 700 năm cho đến khi Mạc phủ Edo kết thúc.
            Trong thời đại này đã xuất hiện nhiều tông phái Phật giáo mới ảnh hưởng sâu đậm đến “cá tính” của văn hóa Nhật. Nổi trội hơn cả là Thiền tông với tinh thần tự chủ tự cường, tinh tấn dũng mãnh, khắc khổ chiêm nghiệm sự vô thường của cõi đời nên rất thích hợp với tinh thần của tầng lớp võ sĩ lúc bấy giờ. Mọi quyền lực chính trị gần như đều nằm trong tay của giới võ sĩ ở Mạc phủ Kamakura. Các võ sĩ chư hầu gọi là Daimyou được Mạc phủ ban thưởng đất đai, ngược lại họ có nghĩa vụ bảo vệ Mạc phủ với quan hệ chủ tớ.
            Đầu thế kỷ XIII, quân Mông Cổ hai lần tấn công Nhật Bản nhưng đều thất bại do sự phản kháng quyết liệt của các đạo quân võ sĩ và hai trận cuồng phong đã nhấn chìm chiến thuyền của họ. Trận cuồng phong này được gọi với cái tên tôn kính “Kamikaze” (Thần phong) và là biểu tượng của tinh thần võ sĩ. Nó được khuấy động lần nữa trong Đệ nhị Thế chiến.
THỜI ĐẠI MUROMACHI
(1336 – 1573)
            Năm 1334, Thiên hoàng Godaigo bắt đầu nền chính trị lấy mình làm trung tâm nhưng vấp phải sự phản kháng của giới võ sĩ đã quen với nền chính trị võ gia. Sau khi đánh đổ Mạc phủ Kamakura, võ tướng Ashikaga Takauji tập hợp võ sĩ gây phản loạn chiếm Kyoto. Takauji năm 1336 phò tá Thiên hoàng khác lên ngôi (Bắc triều) và trở thành Tướng quân vào năm 1338, lập nên Mạc phủ ở Muromachi, kinh đô Kyoto. Người ta gọi thời đại này là thời đại Muromachi. Thiên hoàng Godaigo bại trận, chạy đến Yoshino lập ra triều đình mới (Nam triều).
            Thời kỳ này cũng để lại hai công trình kiến trúc vô giá là Kinkakuji (Chùa Vàng) và Ginkakuji (Chùa Bạc). Kiểu kiến trúc của Ginkakuji đã bám rễ vào nền văn hóa Nhật, trở thành kiến trúc đại chúng tiêu biểu.
THỜI ĐẠI AZUCHI-MOMOYAMA
(1573 – 1600)
            Đây là thời đại có nhiều điều để nói nhất trong lịch sử Nhật Bản. Trong thời đại này nước Nhật bị phân thành hàng trăm tiểu quốc do các Daimyou đứng đầu luôn thôn tính lẫn nhau khiến đất nước rơi vào cảnh chiến hỏa kéo dài hơn trăm năm. Daimyou là các vị chúa đất cát cứ ở các địa phương, một dạng sứ quân chư hầu. Thời đại này còn được gọi là thời Chiến quốc, mọi giá trị về đạo đức đều không còn thông dụng. Kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết; kẻ có thực lực thì lật đổ người trên, đấy là những điều thường tình trong thời loạn lạc này. Thời này cũng chứng kiến nhiều nhà truyền giáo Tây phương đến Nhật.
            Oda Nobunaga, một Daimyou nhỏ ở xứ Owari đã lần lượt tiêu diệt các Daimyou khác trong công cuộc thống nhất thiên hạ. Nhưng không may là năm 1582, bộ tướng Akechi Mitsuhide tạo phản nên Oda thất thế. Vị hào kiệt kế tục Oda Nobunaga thống nhất thiên hạ là Toyotomi Hideyoshi, một võ tướng mưu lược của Oda. Năm 1590, Hideyoshi đặt dấu chấm hết cho thời kỳ chiến loạn này. Với ý định đánh sang Trung Hoa, hai lần Hideyoshi xuất binh sang xâm lược Triều Tiên để làm bàn đạp nhưng đều không thành.
THỜI ĐẠI EDO
(1603 – 1867)
            Bối cảnh các truyện ngắn trong cuốn sách này đều nằm trong thời đại Edo. Tokugawa Ieyasu là một Daimyou nhỏ xứ Mikawa, sau mở rộng thế lực, năm 1600 tiêu diệt họ Toyotomi cùng các thành phần chống đối khác trong trận phân tranh thiên hạ ở Sekigahara. Cả ba người Oda Nobunaga, Toyotomi Hideyoshi và Tokugawa Ieyasu đều có quan hệ chủ tớ và quan hệ về mặt hôn nhân. Năm 1603, Ieyasu nhậm chức Tướng quân, dời Mạc phủ về Edo[2] mở ra thời đại Edo kẻo dài 260 năm hòa bình. Mạc phủ Edo vẫn tiếp tục nắm chính quyền, Thiên hoàng ở Kyoto vẫn tiếp tục là vị trí tượng trưng của đất nước. Bộ máy chính quyền của họ Tokugawa được hoàn thiện trong đời Tướng quân thứ ba, Iemitsu.
            Cơ cấu chính quyền Tokugawa rất đơn giản nhưng hiệu quả trong việc cai trị. Theo đó Mạc phủ Edo nắm quyền trung tâm, phân chia lãnh địa cho các Daimyou chư hầu chung quanh. Ieyasu cho những người bà con họ hàng của mình nắm giữ các vị trí quan trọng như Kishu, Suruga nên từ đó hình thành nhiều họ Tokugawa ở các địa phương. Đối với các Daimyou thần phục Tokugawa sau trận Sekigahara thì chỉ được giữ những vị trí xa xôi và gọi là Tozama Daimyou. FuDaimyou là lớp chư hầu theo Tokugawa trước trận Sekigahara. Theo bộ máy này thì tuy Thiên hoàng vẫn giữ quyền lực ở kinh đô nhưng thực tế chỉ là hư danh, còn quyền lực thực sự nằm trong tay họ Tokugawa ở Edo. Bên cạnh Tướng quân có chức Lão trung (Rouju) giúp xử lý công việc hành chính. Chức này gồm khoảng bốn, năm người được chọn ra từ hàng FuDaimyou thân tín, bổng lộc từ hai vạn năm ngàn hộc trở lên. Trong những lúc cấp bách có thể đặt ra chức Đại lão (Tairou) quyền lực còn cao hơn cả Lão trung và là chức danh cao nhất của bộ máy này, dưới Tướng quân. Tokugawa cũng thiết lập nhiều cơ quan giám sát, kiểm soát giới quý tộc ở trung ương gọi là Sở ty đại (Shoshidai). Mạc phủ ở Edo cũng lập ra chức Tổng giám sát (Ometsuke) cử đến từng phiên để theo dõi tình hình mỗi vùng, ngăn ngừa âm mưu nổi loạn. Ở từng phiên thì quyền lực nằm trong tay vị chúa phiên Daimyou. Bên cạnh vị chúa này còn có nhiều chức bậc khác như Tổng quản (Karou), Hatamoto[3], Tổng quản giám sát (Tsuke Garou)...
            Thời kỳ này cũng có nhiều biến chuyển về mặt văn hóa. Với hơn 200 năm hòa bình, văn hóa nghệ thuật nở rộ (nhất là vào niên hiệu Genroku) với nhiều loại hình như thơ Haiku, múa rối Joruri, kịch Kabuki... Vì chính quyền Tokugawa ra lệnh tỏa cảng không giao thiệp với thế giới nên nền văn hóa bản địa phát triển rực rỡ. Đầu thời Edo, Ieyasu khuyến khích tàu buôn của Nhật sang thông thương với các nước khác trong vùng, trong đó có Việt Nam nhưng đến thời Iemitsu thì cấm hẳn việc này. Đồng thời cũng cấm luôn những người ra nước ngoài trước đây trở về và cấm cả đạo Thiên chúa.
            Có thể nói Edo là thời đại hoàng kim của võ nghệ. Với nền tảng từ thời Chiến quốc, các phái võ nghệ liên tục xuất hiện. Đương thời có hơn ba trăm phái kiếm khác nhau, chưa kể đến những phái võ khác. Trong xã hội phân chia làm bốn đẳng cấp “sĩ, nông, công, thương”. Tuy nhiên không giống Việt Nam và Trung Hoa, “kẻ sĩ” ở Nhật được hiểu là võ sĩ Samurai. Không đất nước nào lại có được một tầng lớp như thế. Đương thời có câu nói: “Trăm hoa đẹp nhất anh đào, thân người đẹp nhất là người võ sĩ.” Lúc bấy giờ giới võ nghệ rất được kính trọng và có chỗ đứng cao trong xã hội. Đến thời Edo đã hoàn thành “bộ luật” dành riêng cho giới võ sĩ. Theo đó người Samurai không chỉ giỏi võ nghệ mà còn phải tinh thông mọi học thuật khác, tay phải cầm kiếm tay trái cầm bút. Người võ sĩ phải đặt danh dự và lòng trung thành của mình lên trên hết, hành hiệp trượng nghĩa, xem nhẹ cái chết và lợi ích bản thân. Con trai người võ sĩ phải biết sống khắc khổ, thiếu thốn ngay từ nhỏ để rèn luyện ý chí sắt đá. Danh từ Samurai thường được dùng để chỉ những võ sĩ có phục vụ ăn lương cho chúa Daimyou hay những võ sĩ cấp cao như Hatamoto. Trong thời Chiến quốc, mỗi chúa chiếm một vùng sử dụng rất nhiều võ sĩ nhưng sau khi họ bị Nobunaga và Hideyoshi tiêu diệt và loạn thế đã chấm dứt thì số võ sĩ “thất nghiệp” dư thừa ngày càng nhiều Những võ sĩ dư thừa này được gọi là Rounin, võ sĩ giang hồ, thường lang thang khắp các miền trong nước, có kẻ trở thành giặc cướp, có người bỏ kiếm trở thành thợ thuyền, thương nhân... Trong xã hội lúc bấy giờ, những chuyện chém giết vì báo thù, vì danh dự hay thử thách nhau là chuyện xảy ra thường ngày như cơm bữa. Giữa hàng trăm phái kiếm khác nhau thì có hai phái được họ Tướng quân Tokugawa bảo trợ là phái Ittou Ryu và phái Yagyu Ryu. Phái Yagyu đời đời giữ chức “Kiếm thuật chỉ nam” (Kenjutsu shinan) dạy kiếm cho Tướng quân và các gia thần, tựa như chức giáo đầu ở Trung Hoa. Người của phái Yagyu sau này dần dần biến thành mật thám cho Tướng quân Tokugawa và phái này vẫn còn tồn tại đến ngày nay, trong khi phái lttou Ryu lại có nhiều ảnh hưởng đến Kendou hiện đại.
            Ở Nhật, kiếm đạo đồng nghĩa với sự cao quý vì nó là đỉnh cao nhất của mọi học vấn. Dĩ nhiên kiếm chỉ là vật để giết chóc và kiếm thuật phát sinh từ nhu cầu thực tế là để lấy mạng đối phương. Nhưng do có nhiều liên hệ với tinh thần Thiền tông của Phật giáo, những giáo lý của Thần đạo nên kiếm thuật đã được những danh kiếm như Kamiizumi Isenokami Nobutsuna, Tsukahara Bokuden nâng cao lên với mục đích phát huy tinh thần và thể xác. Các phái kiếm bắt đầu từ thời Muromachi và vẫn còn tiếp tục đến ngày nay dưới hình thức môn thể thao Kendou. Ngày nay nhiều người vẫn luyện tập kiếm, gìn giữ truyền thống dân tộc.
            Có lẽ nhân loại chỉ có mỗi dân tộc Nhật là có lòng nhiệt thành với kiếm nghệ. Thời đó võ nghệ, kiếm thuật là môn học bắt buộc đối với một võ sĩ bên cạnh những thứ tri thức du nhập từ Trung Hoa như Nho giáo hay Phật giáo. Người ta gọi chung kẻ luyện võ trong xã hội là Bugeisha (võ nghệ giả). Mỗi Samurai phụng sự chủ soái đến một thời kỳ nhất định đều được phép ra ngoài lang bạt khắp nơi trong nước để trau dồi võ nghệ, mở mang tri thức và người ta gọi việc này là Bugei Shugyou hay Musha Shugyo và người Samurai lang thang tu rèn là Shugyo musha (võ sĩ tu hành võ nghệ) hay gọi tắt là Shugyousha.
            Cái gì nhiều thì tất sinh tạp. Mà hễ có tạp thì sẽ có loại trừ. Các Shugyousha đi từ vùng này đến vừng khác nhằm rèn luyện bản thân với sự khắc khổ, cũng là để trau dồi thêm kiếm thuật, võ nghệ và nhân sinh quan, tri thức. Trên đường đi thường xuyên đối mặt với giặc cướp cũng như những kẻ ám sát, ganh ghét cùng những lời thách đấu. Bản chất của việc “tu hành” là rèn luyện với mục đích tốt, nhưng nhiều người đã lạm dụng và biến cuộc hành trình “tu hành” của mình thành ra đẫm máu với những cuộc thách đấu suốt dọc đường. Có người đến các võ đường địa phương thách đấu, thường thì đấu bằng kiếm gỗ và không có đổ máu. Hễ chủ nhân mà thua thì coi như không có thực lực, danh dự của lưu phái bị bôi nhọ và võ đường bị phá (thường thì kẻ thắng cuộc chỉ đập bảng hiệu của võ đường). Đây cũng là cách loại trừ hạng tạp nhạp. Những võ đường trụ lại được là những lưu phái tiếng tăm và có thực lực.
            Thời đó người ta thường nói nhiều đến “Binh pháp” (Heihou, hyonhou) và “Binh thuật” (Heijutsu). Nếu như ở Việt Nam và Trung Quốc người ta chỉ hiểu hai từ này với nghĩa hẹp ở mặt quân sự thì tại Nhật nó còn được hiểu rộng hơn. Đây không chỉ là tài dụng binh khiển tướng mà còn là tài võ nghệ trong giao đấu một chọi một hay số đông Vì thế đôi khi các võ sĩ còn được gọi là “binh pháp giả” (Heihou sha), “binh pháp gia” (Heihou ka) hay “binh thuật giả”.
            Nếu người Tây phương vẫn coi trọng sức mạnh của đầu óc hơn cơ bắp với câu nói “The pen is mightier than the sword”[4] thì tại Nhật, người ta vẫn coi đỉnh cao nhất là sự hòa hợp giữa thể xác và tinh thần với câu “Văn võ nhất chí” (Bunbu Itchi) hay “Kiếm thiền nhất như” (Ken Zen Ichinyo), tức Kiếm và Thiền hợp nhất làm một trong cảnh giới tối cao, trạng thái gọi là “giác ngộ” (Satori) của con người. Dĩ nhiên kiếm và thiền có những mối liên hệ mật thiết với nhau, điều này lý giải tại sao các võ sĩ Nhật Bản ngày xưa lại có nhiều quan hệ với giới Thiền sư, dù có vẻ như đây là hai lớp người trái ngược nhau. Về vấn đề này đã có nhiều sách Thiền của Suzuki Taisetsu và nhiều người khác viết rất rõ ràng nên ở đây không nhắc lại. Sự “giác ngộ” của người kiếm sĩ còn được thể hiện qua câu nói hết sức “Phật giáo”: “Bản lai vô nhất vật”[5] (Honrai mu ichimotsu). Phá bỏ cái nhị nguyên, quay về với cội nguồn là mục tiêu của Phật giáo, đồng thời cũng là mục tiêu của kiếm đạo, nếu không muốn nói rằng đó cũng là con đường mà kiếm đạo phải đi qua.
            Nửa sau thế kỷ XVIII, Anh quốc bắt đầu cuộc cách mạng công nghiệp rồi tiến ra thế giới để mở rộng thị trường. Các nước Tây phương khác cũng bắt đầu nghĩ đến việc tiến sang châu Á. Đến cuối thế kỷ XVIII, Nga yêu cầu Nhật Bản mở cửa thông thương nhưng chính quyền Mạc phủ không chấp nhận. Rồi tàu sắt của Anh, Mỹ đến Nhật đòi cung cấp nước ngọt, lương thực. Lúc này người Nhật mới thấy được sự tụt hậu của mình so với thế giới, họ nhìn những con tàu sắt kia bằng ánh mắt sợ hãi, kinh ngạc. Vì thế trong nước nổi lên một số người theo chủ trương “Khai quốc luận”, đòi Mạc phủ mở cửa tiếp thu văn minh Tây phương nhưng đã bị đàn áp gay gắt. Dấn giữa thế kỷ XIX thì Anh, Mỹ lần lượt yêu cầu Nhật mở cửa. Năm 1853, đô đốc Perry chỉ huy bốn chiến hạm đến Nhật, chính quyền sợ hỏa lực ngoại bang mà ký điều ước giao hòa Nhật - Mỹ vào năm sau đó. Năm Ansei thứ năm (1858), tổng lãnh sự Mỹ là Harris đến Shimoda đòi thông thương. Mạc phủ đàm phán với Triều đình và các chư hầu nhưng bị phản đối. Rồi Đại lão Ii Naosuke của Mạc phủ không đợi quyết định ở trung ương mà tự ý mình ký điều ước thông thương giữa hai nước. Trong điều ước này có những khoản bất bình đẳng, vì thế mà phe Tôn Hoàng (chủ trương khôi phục quyền lực trung ương) và phe bài Tây (chủ trương đánh đuổi phương Tây) chỉ trích gay gắt. Nhưng Đại lão Ii Naosuke đã đàn áp phe đối lập rồi sau đó bị ám sát ngoài cổng thành Sakurada ở Edo. Đó là bối cảnh của truyện ngắn “Hitokiri Izou”. Thời cuối nhà Mạc (Bakumatsu) là một trong những thời kỳ động loạn nhất của đất nước này. Các đảng phái chính trị luôn ám sát người của nhau, vì thế tình hình xã hội, chính trị rối loạn hơn bao giờ hết. Các phiên phía nam như Tosa, Satsuma và Choushu là những kẻ quá khích nhưng cũng là những người đi đầu trong việc đánh đổ chính quyền cũ. Chế độ Mạc phủ kéo dài đến đời Tướng quân thứ mười lăm, Tokugawa Yoshinobu thì kết thúc, nhường quyền lại cho Thiên hoàng Meiji, mở ra một thời đại mới cho nước Nhật, thời đại của sự thống nhất và những phát triển thần kỳ.
          Với những thường thức cơ bản về lịch sử, xã hội Nhật Bản như trên, hy vọng rằng bạn đọc sẽ không cảm thấy xa lạ với những gì diễn ra trong câu chuyện của quyển sách này.











[1] Người Việt biết đến với cái tên Kiếm Thương


[/align]
[2] Tokyo ngày nay.


[/align]
[3] Võ sĩ được phép diện kiến Tướng quân ở Edo, bổng lộc dưới một vạn hộc.


[/align]
[4] Bút mạnh hơn kiếm.


[/align]
[5] Tức là phủ định thế giới nhị nguyên mà chúng ta thấy.


[/align][/align]


[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-22 06:14:19huytran>
CHÚ GIẢI
          Kiếm khách liệt truyện là tuyển tập các đoản thiên thể loại tiểu thuyết thời đại của các tác giả tiêu biểu nhất. Có thể xem đây là tiểu thuyết lịch sử, tiểu thuyết võ hiệp. Nhưng khác với tiểu thuyết võ hiệp Trung Hoa, tiểu thuyết thời đại Nhật Bản không đi sâu vào mô tả từng chiêu thức, từng thế kiếm, mà nhiều khi bối cảnh lịch sử, nhân vật lịch sử nọ chỉ là cái cớ tác giả mượn để nói lên suy nghĩ của mình về một vấn đề nào đó. Có thể nói là mượn lời nói ý, mượn bóng tả hình, chỉ mây nói gió.
            Điển hình tiêu biểu nhất là các truyện ngắn của Ikenami Shou Tarou. Như trong “Bí truyền”, tác giả dùng ba hình tượng nhân vật Tokaku, Kokuma và Doro để nói lên nhận xét của mình về nhận thức của con người. Nó thật kỳ lạ, có những thứ mà kẻ thông minh như Tokaku lại chẳng hiểu được trong khi anh khờ như Doro lại có thể cảm nhận một cách rõ ràng, trong sáng như “nước thấm vào cát”. Phải chăng đây là trường hợp đúng như câu nói “Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật”? Vậy để nhận thức được một vấn đề, đôi khi dùng trí óc mà suy xét thì có lẽ chẳng đi đến đâu mà phải dùng tâm để cảm nhận? Và đôi khi chúng ta phải như tờ giấy trắng, phải như ly nước rỗng để có thể chứa được nước. Ly đã tràn thì chẳng thể nào chứa thêm. Lại như lời dạy của ông Ichiusai, từng đứa là từng đứa, không có đứa nào lẫn lộn với đứa nào, và cực ý của kiếm pháp Ippa Ryu đã tồn tại sẵn trong mỗi người, chỉ việc tự mình khai phá và công phu thêm mà ông chẳng có thể dạy gì được nữa. Đọc đoạn này tự dưng nhớ lại lời Phật dạy “Thảy chúng sinh đều có Phật tính.” Xét trên quan điểm hiện đại thì đây cũng là một mẫu mực cho giáo dục. Cực ý của việc dạy là làm cho người học có thể tư duy độc lập mà không phải lệ thuộc vào bất cứ thứ gì.
            Còn trong “Cung cuồng”, tác giả mượn hình tượng Komatsu Gempachi để đề cập đến một kiểu người, một cách sống trong xã hội mà có lẽ tác giả đồng cảm được. Lánh xa mọi danh vọng, tiền bạc chẳng phải là vì chán ghét công danh, muốn an nhàn cuộc đời thanh cao gì mà chỉ là vì rất muốn có nó, nên lại sinh ra sợ. Chẳng bao giờ nhắc đến việc xuất thế lập thân cũng chỉ vì nó luôn canh cánh bên lòng.
            “Nhu thuật sư đồ ký” nói đúng ra là một truyện sắc tình. Không có ý nghĩa thâm sâu như truyện đầu tiên, nhưng cái đặc sắc là dụng ý miêu tả của tác giả. Đúng là chỉ mây nói gió thật. Tâm của kẻ luyện võ chẳng phải chỉ có đạo mà thôi, mà còn có dục nữa. Xét về điểm này thì kẻ võ nghệ chẳng khác gì người thường chúng ta.
            “Heinai rái cá” lại miêu tả về cuộc đời của khai tổ phái kiếm Mugai Ryu, một nhân vật có thật như hầu hết nhân vật xuất hiện trong sách. Một kỳ tài, một dị nhân nhưng lại sống một đời chẳng màng thế gian.
            Người Nhật vẫn đánh giá Ikenami Shou Tarou là đại biểu của quần chúng trong khi Shibaryou Tarou là người viết cho tầng lớp trí thức. Quả thật vậy, văn Ikenami không đòi hỏi nhiều kiến thức để hiểu mà chủ yếu dựa vào “cảm” của từng người. Trái lại, để đọc Shibaryou thì người ta cần phải có một số kiến thức nhất định, nhất là về mặt lịch sử. Điểm thú vị của tác giả này là cách nhận định vấn đề hết sức phóng khoáng. Miyamoto Musashi được tôn xưng là vị kiếm thánh, thần võ nghệ, nhân vật kiệt xuất trong chư nghệ chư năng, học thuật. Nhưng qua “Chân thuyết Miyamoto Musashi” tác giả lại miêu tả hình tượng nhân vật này từ nhiều góc độ khác nhau, có cả cái nhìn đối lập từ phía họ Yoshioka. Dù sao cũng không thể phủ nhận rằng Musashi là nhân vật mị lực nhất trong lịch sử Nhật Bản, và cũng là một nhà tư tưởng lớn của thời đại đó. Chỉ qua mẩu chuyện đi trên miếng ván rộng ba tấc là có thể thấy được điều này. Cùng là miếng ván rộng ba tấc nhưng nếu đặt trên mặt đất thì người ta bước đi dễ dàng, còn khi treo lên cao trăm trượng thì lại sinh lòng sợ hãi mà không dám bước đi. Musashi đã nhìn ra điểm này thì cuộc đời bất bại cũng là điều đương nhiên. “Kiếm khách kinh đô” lại đặt cái nhìn của tác giả từ phía nhà Yoshioka, có những cảm thông với họ này, và cũng nói lên được cái bế tắc của thời đại: võ nghệ kiếm thuật chẳng dùng để công thành đoạt nước nữa thì duy trì làm gì? Nếu xem nó là phương tiện khai ngộ tinh thần thì cần gì phải thế, cạo đầu xuất gia có phải hay hơn không. May mắn là loài người hiện đại đã giải quyết gần như triệt để mâu thuẫn này. Vốn là người chuộng võ nghệ như mạng sống nhưng người dịch cũng phải thừa nhận rằng thật may mắn khi không còn cần đến nó.
            “Hitokiri Izou” là một truyện ngắn Shibaryou Tarou viết về sát thủ Okada Izou cuối thời Mạc phủ, một trong những thời kỳ động loạn nhất trong lịch sử Nhật Bản. Lúc này nước Nhật đã thấy được sức mạnh của phương Tây, thấy được hậu quả yếu kém sau mấy trăm năm bế quan tỏa cảng của mình. Các phong trào chính trị đua nhau ra đời rồi tàn lụi. Có những người chủ trương đuổi người Tây phương ra khỏi nước Nhật, có kẻ lại muốn thông qua giao thương với ngoại bang mà phú quốc cường binh, lại có người muốn đánh đổ bộ máy chính trị Mạc phủ, tàn dư của chế độ phong kiến làm cản trở sự phát triển của đất nước. Nhưng dĩ nhiên phía Mạc phủ sẽ cố níu kéo, dù là trong suy tàn, để giữ lại vị trí của mình. Vì vậy mà tình hình trong nước vô cùng bất ổn, quốc gia bị các hệ tư tưởng chia năm xẻ bảy. Có kẻ hôm nay Cần Vương, ngày mai lại dốc sức vì Mạc phủ. Những vụ ám sát diễn ra như cơm bữa, tình hình trị an rối ren, ngay cả chính quyền trung ương cũng không dám can thiệp vào những vụ ám sát này.
            Trong truyện ngắn này tác giả miêu tả cuộc đời của Okada Izou trong bối cảnh xã hội như vậy, thật bất hạnh. Âu cũng là chính thời thế đã đẩy con người ta vào chỗ bất hạnh như Izou. Xuất thân hèn kém ở một phiên quê mùa phía nam Nhật Bản, Izou chẳng có cơ hội học hành gì. Có lẽ nguyên nhân chính của sự bất hạnh trong cuộc đời Izou bắt nguồn từ chính sự dốt nát và lòng tự ti về thân phận của mình. Không học ai mà tự công phu kiếm pháp, có thể nói ở mặt nào đó thì Izou là kẻ dị biệt, một dạng thiên tài. Tâm trạng, thái độ của Izou, nhất là đối với Takechi Hanpeita cũng biến đổi qua từng thời kỳ. Đầu tiên là sự ngưỡng mộ, cảm kích, thần thánh hóa đối tượng. Sau đó là sợ hãi, chán ghét rồi cuối cùng là oán hận. Đối với Takechi, có thể nói rằng Izou chỉ là một công cụ giết người để thực hiện lý tưởng của mình. Hành động giết người của Izou cũng bắt nguồn từ lòng tự ti về thân phận, hắn muốn thoát khỏi nó, muốn được xã hội nhìn nhận, đến ngay cả suy nghĩ cũng không tự làm chủ được mà phải phó thác cho những người mà hắn xem là vĩ nhân. Khi hiểu ra mình bị bỏ rơi thì tính con người trong hắn mới thức dậy sau một thời gian dài ngủ quên. Nhưng đã quá muộn.
            Không chỉ có Izou, hình tượng Takechi Hanpeita cũng thật đặc sắc. Khi viết về nhân vật này, tác giả đã tập hợp nhiều sử liệu và giai thoại khác nhau. Về tính cách, Takechi là người mẫu mực cho hình ảnh võ sĩ Samurai, trọng nhân nghĩa, lễ nghi, ưa thành thực. Về mặt con người thì Takechi cũng gần như một mẫu người hoàn hảo. Tài năng, học thuật đều vượt trội hơn người, tính tình lại hòa nhã ôn tồn. Nhưng không chỉ có thế, tác giả còn lồng vào suy nghĩ của mình về nhân vật này, hay nói đúng hơn là về con người nói chung. Đó là khí lượng. Tuy chỉ xuất hiện trong vài dòng nhưng hình ảnh phu nhân Tomiko của Takechi cũng không vì thế mà lu mờ. Sự thật, từ khi Takechi bị giam cho đến lúc bị buộc hành hình là một năm chín tháng, không một ngày nào Tomiko quên mang ba bữa cơm vào thăm chồng, an ủi. Chiếc áo Takechi mặc hôm mổ bụng cũng là món quà từ biệt do chính Tomiko thay. Phu nhân Tomiko mất năm Taishou thứ sáu (1917), được an táng bên cạnh mộ của Takechi ở Tosa. Đây cũng là nhân vật duy nhất ở Nhật được dựng tượng đồng.
            Ngoài ra còn một nhân vật khác là Sakamoto Ryouma. Nói không ngoa rằng đây là một trong những nhân vật thú vị nhất trong lịch sử Nhật Bản. Nhìn xa, trông rộng, hết lòng vì dân vì nước, khí lượng hào sảng là những gì có thể nói về Ryouma. Không có Ryouma thì công cuộc Duy Tân của Thiên hoàng Meiji chưa hẳn đã thành công. Tuy nhiên chỉ trong giới hạn một truyện ngắn thì khó có thể thấy hết mị lực của nhân vật này.
            Nếu như bảy truyện đầu được dịch từ nguyên bản tiếng Nhật trong thời gian gần đây thì truyện cuối cùng được dịch từ bản tiếng Anh, rất lâu rồi, người dịch cũng không nhớ rõ là khi nào. “Bóng trăng” viết về một bí kỹ của phái kiếm Yagyu Ryu. Có thể nói đây là phái kiếm duy nhất ở Nhật Bản giữ được vị trí độc tôn của nó qua hàng thế hệ. Phái này vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Phái Yagyu nắm một phần ba nền võ nghệ Nhật Bản. Phần sau của truyện viết về Yagyu Jubei, một nhân vật đầy mị lực không kém Miyamoto Musashi qua các trận quyết đấu sinh tử.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 07:03:42huytran>
Mục lục:


Lời giới thiệu
Phần truyện của Ikenami Shou Tarou
Bí truyền
Cung cuồng
Nhu thuật sư đồ ký
Heinai rái cá
Phần truyện của Shibaryou Tarou
Chân thuyết Miyamoto Musashi
Kiếm khách kinh đô
Hitokiri Izou
Phần truyện của Ryu Kei Ichirou
Bóng trăng
Khái quát lịch sử Nhật Bản
Chú giải

📎 KenkyakuRetuden
0
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1n1n0nqn31n343tq83a3q3m3237nvn

Đã mang vào thư viện

Mến chúc HuyTran một năm mới 2010 nhiều sự may mắn, hạnh phúc và mọi sự như ý
0
«« « 1 2 » »»