THƯƠNG MÙA
Thương mùa như thể mai ngày cuối
Vặn mình rửa sạch lá non tơ
Mưa về trút cạn chiều qua vội
Hong mắt trời xanh thắm bất ngờ
Em thầm áo mỏng so vai lạnh
Chạnh lòng hoa phượng rũ trong mưa
Nhớ mùa hè cũ anh còn đợi
Giờ chỉ mình em chẳng đón đưa
Gió thả tóc trời sương bảng lảng
Vắng người bỗng ngại lối xưa quen
Hoa tím âm thầm chen lối cỏ
Mình ai ngơ ngác phố lên đèn
Nguyệt thì chưa tận mùa từ tạ
Lả ngọn trăng gầy nóc phố côi
Cây nhược đổ buồn lên bóng lạ
Mặn lòng nỗi nhớ xót trên môi
Thương mùa mấy độ về lối trúc
Xanh mầm an ủi nỗi buồn rêu
Thương mình trót bạc đời cỏ úa
Bao giờ nhen lại một tiếng yêu…
Liên Hương
Thương mùa như thể mai ngày cuối
Vặn mình rửa sạch lá non tơ
Mưa về trút cạn chiều qua vội
Hong mắt trời xanh thắm bất ngờ
Em thầm áo mỏng so vai lạnh
Chạnh lòng hoa phượng rũ trong mưa
Nhớ mùa hè cũ anh còn đợi
Giờ chỉ mình em chẳng đón đưa
Gió thả tóc trời sương bảng lảng
Vắng người bỗng ngại lối xưa quen
Hoa tím âm thầm chen lối cỏ
Mình ai ngơ ngác phố lên đèn
Nguyệt thì chưa tận mùa từ tạ
Lả ngọn trăng gầy nóc phố côi
Cây nhược đổ buồn lên bóng lạ
Mặn lòng nỗi nhớ xót trên môi
Thương mùa mấy độ về lối trúc
Xanh mầm an ủi nỗi buồn rêu
Thương mình trót bạc đời cỏ úa
Bao giờ nhen lại một tiếng yêu…
Liên Hương




