RỒI SẼ MỘT NGÀY
Chân qua phố nghe điệu buồn lữ thứ
Sân ga chiều ngóng một chuyến tàu đi
Hun hút gió ngược về miền quá khứ
Xa quê nhà mỏi mệt cánh thiên di
Bâng khuâng dọc triền đê màu cỏ úa
Người đi rồi hoang vắng một bến sông
Chiều sương khói lạnh nỗi niềm chất chứa
Tách bến bờ thuyền có nhớ ta không?
Đá hằn nguyên thuở hồng hoang cô quạnh
Trăng nghiêng mêng mang luân vũ khuyết tròn
Tiếng trùng dương rì rào con sóng lạnh
Người dãi dầu khắc khoải trái tim son
Có một ngày mai kia ta ngoảnh lại
Sóng bạc đầu thao thức vệt trăng rơi
Biển da diết gọi tên bờ xa ngái
Khúc hát buồn con nước mãi đầy vơi
Gói vạt nắng cuối ngày rơi mộng mị
Chợt nghe lòng chạm ký ức mênh mang
Vùng heo may úa vàng theo mắt lá
Ta giật mình nghe đời gọi thu sang
Vẫn còn nguyên thuở trốn tìm đuổi bắt
Thắp lửa đời vần thơ nối lời yêu
Nơi ta về cũng là nơi xuất phát
Sẽ một ngày …nghe sương khói phiêu diêu !
Liên Hương
Chân qua phố nghe điệu buồn lữ thứ
Sân ga chiều ngóng một chuyến tàu đi
Hun hút gió ngược về miền quá khứ
Xa quê nhà mỏi mệt cánh thiên di
Bâng khuâng dọc triền đê màu cỏ úa
Người đi rồi hoang vắng một bến sông
Chiều sương khói lạnh nỗi niềm chất chứa
Tách bến bờ thuyền có nhớ ta không?
Đá hằn nguyên thuở hồng hoang cô quạnh
Trăng nghiêng mêng mang luân vũ khuyết tròn
Tiếng trùng dương rì rào con sóng lạnh
Người dãi dầu khắc khoải trái tim son
Có một ngày mai kia ta ngoảnh lại
Sóng bạc đầu thao thức vệt trăng rơi
Biển da diết gọi tên bờ xa ngái
Khúc hát buồn con nước mãi đầy vơi
Gói vạt nắng cuối ngày rơi mộng mị
Chợt nghe lòng chạm ký ức mênh mang
Vùng heo may úa vàng theo mắt lá
Ta giật mình nghe đời gọi thu sang
Vẫn còn nguyên thuở trốn tìm đuổi bắt
Thắp lửa đời vần thơ nối lời yêu
Nơi ta về cũng là nơi xuất phát
Sẽ một ngày …nghe sương khói phiêu diêu !
Liên Hương