Trích đoạn: Liên Hương
BIỂN CẠN
Biển cạn rồi trong giấc mơ em
Chỉ còn cát trải dài vô tận
Không còn nữa cánh buồm và con sóng
Để lạc lòai những cánh hải âu
Biển cạn rồi khi mình đã mất nhau
Chả còn nữa chiều mênh mang nỗi nhớ
Không còn nghe biển phập phồng nhịp thở
Con sóng thầm xóa đi dấu chân êm
Chỉ còn cô đơn một ánh sao đêm
Và ngọn gió lẻ loi khắc khỏai
Vẫn ngóng biển như chiều nào xa ngái
Hát cồn cào một khúc phôi pha…
Liên Hương
Anh chưa thấy bao giờ biển cạn...?!
Có hay chăng những cánh nhạn lạc dòng bay...!
Nỗi nhớ thương dào dạt sóng đêm ngày
Và ấp ủ khi triều dâng nỗi nhớ!
Tình mênh mông những cánh buồm muôn thuở
Vẫn mở lòng đón gió trùng khơi
Giữa bao la rộng lớn đất trời
Bờ cát nhỏ vẹt mòn theo năm tháng
Rồi những buổi chiều về chạng vạng
Bến dang tay đón những cánh buồm xinh
Đang lặng lẽ tự mình về bến cũ...!
Và đắm mình trong giấc ngủ của tình yêu...!
HL
Hong Linh
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

