Trích đoạn: Liên Hương
quote:
Trọn
Đường chiều trơn trượt dốc quê
Thân em con gái đi về hôm nao
Vì yêu dải thắm lụa đào
Em đành vẫn giữ hanh hao một thời
Duyên về thả giữa chơi vơi
Hương chanh vẫn vẹn..., đôi lời yêu xưa
Thế nhân lạc bước bao mùa
Tình riêng em nguyện song thưa đợi chờ
Người đi..., xa lắm bến bờ
Chốn xưa hiu quạnh câu thơ nhạt lòng
Hong buồn..., lệ mắt ngóng trông
Cả thời con gái..., má hồng đời em...
TẠ TỪ
Chạnh lòng một khúc ru êm
Thì thầm lời gió bên thềm sương rơi
Buồn đâu thoảng nỗi chơi vơi
Thôi...xin gói lại một trời thương yêu
Thế nhân...còn đắng bao điều
Đường về...xa lắc..cánh diều đứt dây
Tình riêng... nguyện giữ chút này
Xa rồi mãi nhớ những ngày có nhau
Giờ trầu đã đắng duyên cau
Thì xin hẹn một kiếp sau...đợi người
Lời yêu muốn nói bao lời
Thôi đành gió thoảng...người ơi, em về!
Nắng vàng đã nhạt triền đê
Tạ từ...nỗi nhớ... lời thề cỏ may
LH
Phôi pha
Niềm riêng ru khúc êm đềm
Đêm nao tìm lại một thềm nhớ thương
Đoạn trường..., dẫu lụy vấn vương
Trăng kia lạnh bóng... giọt sương lại về
Gió buồn gợn chút đam mê
Đường xưa lạc bước câu thề ở đâu...?
Tơ vương..., gói lại cau trầu
Thế nhân còn đó bạc màu thời gian
Chút duyên dẫu đã lỡ làng
Người ơi lặng bước..., một hàng lệ rơi
Mất nhau..., muốn nói bao lời
Triền đê nhạt nắng..., một trời đã xa...
Tạ từ phút ấy người qua
Anh riêng ở lại..., ngân nga..., trời chiều
Đắng lòng nợ mãi... lời yêu...
Không duyên chẳng phận..., cánh diều... đứt dây...
22h20/26/03/2010
