VỀ QUÊ
Tháng tư trời đã sang mùa
Hanh hao ngọn gió thỏang lùa trên sông
Vườn ai hoa gạo rực hồng
Bờ ao cá quẫy mây lồng bóng cây
Sáo diều vi vút tầng mây
Con chim tu hú gọi bầy râm ran
Lúa thơm hương tỏa đồng làng
Mưa đầu mùa gọi sấm vang lưng trời
Đầu thôn bắt gặp nụ cười
Đẹp như cổ tích của người chân quê
Rưng rưng nhớ một lời thề
“ Đi đâu …rồi cũng sẽ về…người ơi !”
Trầu thơm ngát giữa tay mời
Nồng nàn câu hát ru lời thiết tha
Mai này trên bước đường xa
Tình quê hương mãi chan hòa trong tim
Liên Hương
QUÊ MÌNH
Bôn ba năm tháng đường sinh
Chiều về nhuộm thắm sắc tình hương quê
Phố phường chen lấn lối về
Ngược dòng đắm đuối mẩn mê sang giầu…
Dòng sông dõi bóng cây cầu
Khẽ khàng sóng nhịp gợn bầu trời nghiênh
Cánh diều tít tắp, mông mênh
Sáo ngân trầm bổng, bồng bềnh chiều sang …
Tuổi thơ vàng rực đường làng
Nắng mưa thêu dệt đỏ bàng, xanh tre
Bờ hôm tiếng quốc gọi hè
Trời quê muôn tiếng chim, nghe vào mùa…
Chiều thôn ngân vọng chuông chùa
Thuyền ai thơ mộng nhẹ đưa nhịp chèo
Và em bếp lửa hồng reo
Râm ran lối xóm, tình nghèo chứa chan…
Cánh chim về tụ non ngàn
Mây sương lãng đãng giăng ngang lưng trời
Hoàng hôn hồng ửng góc đời
Chiều tim tím gọi người ơi, quê mình!
NguyễnVănThái


![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)




