📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Cô Gái Thứ Ba - AGATHA CHRISTIE - Hết 🔒

34 trả lời, 4.256 lượt xem — Trang 2 / 2
CHƯƠNG XXII (tiếp theo)
 
Bà Oliver nhắm hai mắt và điểm lại sự việc trong trí óc của mình. Con công đã chết một cách ngoạn mục giống như một diễn viên trên sân khấu. Và cô gái… bà hình dung cô ấy đã khác trước... không còn là cô Norma đã bốc hơi  từ Crosshedges - một Ophélie không sắc đẹp như Poirot đã nói - nhưng đó là một nhân vật có một phẩm cách bi thảm, chấp nhận số mệnh của mình.
Poirot hỏi xem mình có thể gọi hai cú điện thoại được không. Một cho Scotland Yard. Người đội cảnh sát đã đích thân gọi điện thoại trước khi cho phép. Poirot đã được dẫn vào phòng của Claudia, tại đây có một máy khác.
Người đội không tin cậy Poirot. Ông ta đã bảo với người dưới quyền mình:
- Họ đã nói với tôi là O.K. Tôi tự hỏi cái ông này là gì?
- Có lẽ ông ta tham gia vào Sở Đặc Biệt?
- Tôi không tin, ông ta muốn nói chuyện với thanh tra trưởng Neele.
Người phụ tá ngước đôi lông mày và nén một câu huýt gió.
Sau khi trao đổi xong bằng điện thoại, Poirot đã mở cánh cửa ra vào và gọi bà Oliver, đang đứng ở khuôn cửa nhà bếp. Hai người ngồi xuống cái giường của Claudia.
- Tôi mong là chúng ta có thể làm được một kiểu gì đó, bà Oliver nói, hoàn toàn sẵn sàng để hành động.
- Kiên trì, thưa bà thân mến.
- Chắc chắn ông đã làm một điều gì dó rồi phải không?
- Tôi đã gọi điện thoại cho người mà tôi cần tiếp xúc. Chúng ta sẽ không làm gì cho tới lúc cảnh sát hỏi cung sơ bộ xong.
- Ngoài ông thanh tra ra, ông còn gọi ai nữa? Cha cô ta à? Ông ta có thể tới bảo lãnh cho cô ấy được không?
- Khi xảy ra một vụ án mạng, người ta không cho bảo lãnh, Poirot đáp với giọng cộc lốc. Cảnh sát đã loan báo cho Andrew Restarick rồi. Họ có được số điện thoại của ông nhờ cô Cary.
- Cô này đang ở đâu?
- Tại nhà của bà Jacob, dường như thế, đang bị lên cơn thần kinh. Cô ấy là người khám phá cái xác chết. Xem ra cô ấy bị đảo lộn. Cô ấy đã từ nơi này chạy ra, miệng la hét.
- Đó là một nghệ sĩ? Claudia thì đã giữ được bình tĩnh.
- Tôi nhất trí với bà. Đó là một cô gái rất... chững chạc.
- Ông còn gọi ai nữa?
- Đầu tiên và như bà đã biết, thanh tra trưởngNeele của Scotland Yard.
- Bộ ông ta thò mũi mình vào sự việc này sao?
- Không. Nhưng gần đây, ông ta có những thông tin mà tôi đã hỏi và có thể soi sáng cho toàn bộ sự việc này. Sau đó là cho bác sĩ John Stillingfleet.
- Ai đó? Ông ta sẽ khẳng định với chúng ta rằng cô gái tội nghiệp này điên và không thể tự kiềm chế không giết người phải không?
- Các chức danh của ông cho ông có khả năng làm chứng trước phiên tòa, nếu điều đó cần thiết.
- Ông ta đã biết một vài điều về cô ấy chăng?
- Nhiều nữa là khác. Ông ta đã săn sóc cô ta cho tới cái lúc bà gặp cô ấy ở trong tiệm cà phê “Le Joyeux Trèfle”.
- Ai đã gửi cô ta tới đó?
Poirot mỉm cười.
- Tôi. Tôi đã thu xếp một vài việc trước khi đi gặp bà. 
- Sao? Trong suốt thời gian mà tôi thất vọng về ông, thì tôi đã thúc đẩy ông hành động… Ông hành động một cách bí mật? Thực thế hả ông Poirot. Không nói với tôi một lời! Vì sao ông lại... kỳ quặc tới vậy?
- Thưa bà, xin bà đừng nổi nóng, tôi van bà. Cái điều tôi đã làm, tôi cho là mình có lý để làm.
- Khi đã làm một điều gì đó không đẹp thì người ta đều nói như vậy. Còn gì nữa?
- Tôi đã thu xếp để người cha cô ta mướn tôi phục vụ, để có thể thu xếp những điều cần thiết bảo đảm an ninh cho  cô ấy.
- Nghĩa là cái ông bác sĩ Stillingfleet kia?
- Stillingfleet, đúng.
- Làm sao ông đạt được điều đó? Tôi không hình dung nổi ông là loại người đã được ông ta giao cho một nhiệm vụ như vậy. Ông ta cho tôi cảm giác là một con người không tin tưởng những người ngoại quốc.
- Tôi đã chế ngự được ông ta. Tôi đã tới gặp ông, lấy cớ là đã nhận của ông ta một bức thư.
- Ông ta tin ông à?
- Dĩ nhiên. Tôi dã đưa cho ông ấy xem một bức thư có mang tiêu đề hãng của ông và chữ ký của ông...
- Ông muốn làm cho tôi hiểu rằng chính ông la người thảo ra bức thư đó?
- Tôi đã nghĩ rằng óc tò mò của ông ấy được khêu gợi và rằng ông ấy không từ chối gặp tôi. Sau đó, tôi chỉ cần sử dụng cái tài khôn khéo của mình.
- Ông đã nói cho ông ấy biết những ý định của ông, về cái ông bác sĩ Stillingfleet?
- Không. Tôi đã không nói tới một ai cả. Bà hiểu là nguy hiểm chớ?
- Cho Norma?
- Cho Norma. Trong trường hợp, Norma đang là một mối nguy hiểm cho một ai đó. Từ ban đầu tôi đã phải xem xét cả hai giả thuyết. Việc tìm cách đầu độc bà Restarick không thuyết phục được... Một hành động quá chậm chạp đối với một người có ý muốn khẩn thiết muốn hủy diệt. Ngoài ra, lại có cái tin về một tiếng súng mơ hồ nổ trong sân ngôi nhà Borodene Mansions nữa... và cả về câu chuyện những nhát dao và những giọt máu. Mỗi khi các sự việc đó đã xảy ra thì Norma đã không nhớ gì cả. Cô ta đã thấy chất thạch tín trong ngăn kéo của mình... nhưng không nhớ rằng mình có để nó trong đó hay không. Cô ấy tự xem là mình có những lỗ hổng trong trí nhớ, những thời kỳ mà cô quên hết những điều mình có thể hành động. Vì vậy, chúng ta phải đặt ra câu hỏi: Các điều cô ấy nói đó là đúng sự thật hay là bịa đặt ra bởi một lý do mà chúng ta chưa nắm được? Cô ta là nạn nhân của một âm mưu ghê gớm hay là người dẫn dắt câu chuyện? Cô ấy đóng vai trò một cô gái bị rối loạn thần kinh hay là một người bị ám ảnh về án mạng với cả một sự mất cân bằng tâm thần?
- Ngay nay, cô ấy đã khác xưa rồi, bà Oliver nhận xét. Ông có nhận thấy như vậy không?
- Ophélie hơn lúc nào hết.
Một tiếng đi lại trong hành lang đã ngắt đứt cuộc nói chuyện giữa hai người. Poirot đã đi lại gần cửa sổ để nhìn ra phía ngoài. Một xe cứu thương đậu trước lối ra vào chính.
- Người ta tới mang anh ta đi phải không? Bà Oliver hỏi, giọng nói run run... Con công tội nghiệp...
- Một chàng trai không mấy dễ thương!
- Cậu ấy rất đẹp mã... và còn rất trẻ.
- Điều đó đã đủ cho những người phụ nữ, tôi biết.
Poirot cẩn thận mở hé cửa ra vào, để có thể liếc mắt nhìn ra phía ngoài.
- Xin lỗi bà, ông thì thầm, nếu tôi phải để bà một mình trong một lát.
- Ông đi đâu?
- Tôi nghĩ rằng đây là một câu hỏi không đúng phép trong xứ sở của bà?
- Ồ! Tôi xin lỗi... Nhưng, đó không phải là hướng về nhà vệ sinh, bà thì thầm sau lưng ông.
Tới phiên bà, bà cũng lại gần cửa sổ để quan sát cái sân.
- Ông Restarick vừa tới bằng tăc-xi, bà nói khi Poirot trở lại. Có Claudia đi kèm. Ông có lọt được vào phòng của Norma không?
- Phòng của Norma đã bị cảnh sát gác rồi.
- Không may! Ông mang cái gì trong cái gói màu đen kia?
Poirot, tới lướt mình, cũng đặt một câu hỏi.
- Bà có cái gì trong cái túi xách bằng vải mộc thô được trang trí bằng những con ngựa Ba tư kia?
- Chỉ có hai quả lê. 
- Vậy, nếu bà cho phép, tôi giao cái gói này cho bà. Đừng đối xử mạnh tay với nó, nó mỏng manh lắm.
- Cái gì vậy?
- Một cái gì đó mà tôi hy vọng sẽ tìm thấy… A! Các sự việc đã bắt đầu diễn ra theo nhịp thường lệ của chúng rồi!
Ông căn cứ vào sự náo nhiệt mỗi lúc mỗi tăng lên trong hành lang.
Cái giọng bực tức của ông Restarick. Người vừa đến và  muốn sử dụng máy điện thoại, một người cảnh sát đi tới căn hộ bên cạnh để lấy khẩu cung của Frances Cary và của bà Jacob, những bước đi đi lại lại, những mệnh lệnh được ban ra và sự ra đi của hai người chụp ảnh. Sau cùng, một người đàn ông trẻ tuổi cao lêu nghêu, mái tóc hung xuất hiện. Không một chút để ý tới bà Oliver, ông ta hỏi Poirot:
- Cô ấy đã làm gì? Đã giết ai? Việc gì đã xảy ra? Người yêu hả?
- Phải.
- Cô ấy nhận là mình đã giết chứ?
- Bề ngoài là thế.
- Điều đó chưa đủ với tôi. Cô ấy đã công nhận rõ ràng chứ? 
- Tôi đã không trực tiếp nghe vì tôi chưa có dịp nói chuyện với cô ấy.
Một người canh sát đã thò đầu qua cửa ra vào.
- Bác sĩ Stillingfleet? Người bác sĩ pháp y muốn gặp ông.
Người trẻ tuổi cao gật đầu và đi theo người cảnh sát.
0
CHƯƠNG XXIII
 
Thanh tra trưởng Neele cầm lấy một tờ giấy trên đó ông ta ghi ngoằn ngoèo vài chữ xong, ông ngước mắt về phía năm người đang tập họp trong văn phòng và nói bằng một giọng nhỏ nhẹ:   
- Bà Jacob? Ông quay về phía người cảnh sát đang đứng gác trước cửa ra vào. Tôi biết là ông đội Comolly đã lấy lời khai của bà nhưng tôi muốn tự mình đặt những câu hỏi, một hay hai câu.
Bà Jacob liền được dẫn vào và Neele đã đứng dậy chào bà.
- Tôi lấy làm tiếc là phải quấy rầy bà một lần nữa, bà Jacob ạ. Nhưng lần này hoàn toàn là không chính thức. Tôi muốn có một bức tranh rõ ràng hơn về những điều mà bà đã trông thấy hoặc đã nghe. Tôi biết là việc này sẽ gây khổ tâm cho bà…
- Chúng ta không nên cường điệu vấn đề. Bà ngồi xuống cái ghế dành cho mình. Dĩ nhiên, đó là một cú sốc nhưng không hơn thế. Bà nhìn quanh. Các ông đã sắp xếp lại mọi thứ rồi phải không?
Neele nghĩ rằng bà ấy muốn ám chỉ tới việc cái xác đã biến mất.
Những con mắt quan sát của cô gái già lướt nhìn cử tọa. Bà dành cho Poirot một cái nhìn ngạc nhiên (Trời! Đây là người nào vậy?) và một sự quan tâm hạn chế đối với bà Oliver. Bà xem ra ngạc nhiên về mái tóc của bác sĩ Stillingfleet, ra dấu thân thiện với người láng giềng của mình, cô Claudia Reece-Holland và thở dài thương xót khi ngỏ lời với Andrew Restarick.
- Ông là người cha của cô gái phải không? Đối với ông, một người lạ tỏ lời chia buồn cũng không có nghĩa gì. Tốt nhất là không nên nói lời nào nhưng chúng ta đang phải sống trong một thế giới buồn thảm. Ít nhất đó cũng là nhận xét của tôi. Theo ý riêng tôi, ngày nay, các cô gái học quá nhiều.
Bà quay lại phía ông thanh tra trưởng.
- Tôi đã sẵn sàng.
- Thưa bà, tôi muốn bà hãy nói lại tất cả những gì mà bà đã trông thấy hay nghe được.
- Tôi giả thiết rằng lời khai của tôi sẽ khác với những lời mà tôi đã nói. Thông thường, người ta nghĩ rằng mình phải phát biểu rõ ràng và sử dụng những lời lẽ, có nguy cơ làm ta đi xa sự thực đơn giản. Tuy nhiên tôi cố làm hết sức mình.
Mọi việc bắt đầu từ những tiếng kêu thét. Tôi cảm thấy sợ và nghĩ ngay tới việc có một ai đó đã bị thương. Cùng lúc đó, người ta đập cửa nhà tôi, tiếng la hét tiếp tục. Tôi mở cửa và nhận thấy đó là người hàng xóm cùng tầng, một trong các cô gái ở tại phòng số 67. Tôi không biết tên cô ta.
- Frances Cary - Claudia nói.
- Cô nói giọng hổn hển rằng có ai đó đã chết, một người mà cô ta biết… David cái gì đó, tôi không nhớ tới cái họ. Cô ta khóc nức nở và run rẩy. Tôi liền mời cô vào nhà, cho cô ta uống rượu cô-nhắc, và đi xem sư việc như thế nào.
Một người đều nhận thấy bà Jacob đã biết cách xử sự trong suốt cuộc đời của bà.
- Các ông có biết tôi đã thấy gì không. Tôi có cần phải mô tả lại không?
- Xin bà nói vắn tắt thôi.
- Một chàng trai, một chàng trai rất hiện đại… quần áo nổi bật và tóc dài. Anh ta nằm trên sàn và ngay khi vừa nhìn là tôi đã biết rằng anh ta đã chết. Áo sơ mi của anh ta dính máu đã khô rồi.
Stillingfleet ngọ nguậy và nhìn kỹ bà Jacob đang tiếp tục:
- Sau đó tôi thấy trong phòng còn có một cô gái. Cô ta cầm trong tay một con dao nhà bếp. Cô ta xem ra khá bình tĩnh, một thái độ kỳ quặc...
Stillingfleet thốt:
- Có ta có nói gì không?
- Cô nói cô đã đi vào nhà tắm để rửa hai bàn tay và nói thêm: “Nhưng người ta không thể nào làm biến đi những sự việc, phải không bà”. Tôi không cho rằng cô ấy làm tôi nghĩ tới Bà Macbeth, nhân vật kịch Sếch-Pia. Cô ấy hoàn toàn bình tĩnh. Cô ấy đặt con dao trên bàn và ngồi xuống.
- Cô ấy còn kể tiếp gì nữa? Người thanh tra trưởng hỏi, mắt nhìn vào các lời ghi chú của mình.  
- Một cái gì đó liên quan với sự hận thù. Không thận trọng nếu đã thù hận một ai đó.
- Cô ấy có nói “David tội nghiệp” phải không? Đó là điều mà bà đã khai với ông đội Comolly và cô ấy cũng có nói rằng cô ta muốn được mình giải thoát ra khỏi anh ấy nữa.
- Quả vậy, tôi đã quên mất. Cô ấy còn nói rằng David đã mời cô tới đây… và một vài lời về một Louise nào đó.
- Những lời gì? Poirot nghiêng người ra phía trước hỏi. 
Bà  Jacob ném cho ông một cái nhìn nghi ngờ.
- Tôi đã không nghe rõ. Cô ấy lẩm bẩm hơn là nói. Đó là lúc sau khi nói: đúng là không thận trọng khi thù hận ai đó.
- Và sau đó?
- Cô ấy vẫn bình tĩnh nói với tôi nên gọi cho cảnh sát, đó là điều mà tôi đã làm. Hai chúng tôi đã ngồi và im lặng chờ cảnh sát tới… Tôi nghĩ là không nên để cô ta ngồi lại một mình. Dường như cô ta đang chìm trong những ý nghĩ của mình và tôi… thực ra, tôi không biết nói sao nữa!
- Bà có thể xác nhận rằng cô ấy đang bị rối loạn tâm thần chứ? Andrew Restarick hỏi. Bà đã nhận xét là cô ấy đã không còn nhớ mình đã thực hiện vụ giết người này như thế nào và tại sao.
Ông phát biểu với một giọng tuyệt vọng, bào chữa cho con gái mình.
- Nếu tỏ ra hoàn toàn bình tĩnh sau khi vừa giết người là dấu hiệu của một sự rối loạn tâm thần thì tôi đồng ý với ông.
Bà phát biểu điều này với một giọng châm biếm.
Bác sĩ Stillingfleet lên tiếng hỏi:
- Bà Jacob có xác nhận, vào một thời điểm nào đó, rằng cô ấy đã giết người không?
- À! Phải rồi! Đáng lẽ tôi đã phải nói điều này ra sớm hơn. Đó là câu nói đầu tiên của cô ấy, dường như để trả lời một câu hỏi tôi đặt ra cho cô. Cô ấy chỉ nói đơn giản: “Phải tôi đã giết anh ấy!” Sau đó, cô ấy nói về hai bàn tay dính máu cô vừa rửa.
Restarick lấy hai bàn tay bụm mặt và rên lên. Claudia vổ vào vai ông ta một cách thân ái.
Poirot nhận xét:
- Bà Jacob, bà đã nói rõ là cô ấy đã đặt con dao lên bàn. Bà có đứng đủ gần cái bàn đó để nhìn rõ sự việc không? Bà có cảm giác là con dao cũng được lau chùi không?
Cô gái già nhìn vào người thanh tra trưởng do dự. Rõ ràng là bà nghĩ rằng con người này đã mang một nét nghiệp dư và thiếu kín đáo vào câu chuyện rất chính thức này.
- Có lẽ xin bà vui lòng trả lời câu hỏi này cho. Người cảnh sát nói.
- Không... Tôi không nghĩ rằng con dao đã được rửa hay lau. Nó còn dính và mang những dấu vết của một chất đặc và dính.
- À! Poirot ngã người ra phía sau.
- Tôi nghĩ rằng ông đã biết tất cả về con dao này rồi, cô gái già trách người cảnh sát. Những người của ông vậy là đã không xem xét nó? Theo ý tôi, đó là một thiếu sót nghiêm trọng.
- Con dao đã được xem xét thật kỹ lưỡng, bà Jacob ạ. Nhưng chúng tôi muốn ghi nhận những lời khẳng định từ phía những người làm chứng.
Bà nhìn ông ta với con mắt nghiêm khắc.
- Điều ông muốn nói ra là ông muốn đánh giá khả năng quan sát của những người làm chứng chứ gì? Ông muốn biết xem họ đã bày đặt các sự việc tới đâu, rằng họ có trông thấy thực sự hay tưởng là họ đã trông thấy chứ gì?  
Neele mỉm cười và trả lời: 
- Thưa bà Jacob, tôi nghĩ rằng chúng tôi không hề nghi ngờ chút nào về bà cả. Bà là một nhân chứng rất tốt.
- Tôi thật không thích thú gì khi làm cái việc đó nhưng tôi cho đó là loại thử thách mà mình phải chịu đựng tới cùng.
- Đáng buồn là đúng như vậy. Cám ơn, bà Jacob. Ông đưa mắt  nhìn về phía cử tọa. Còn ai cần hỏi gì nữa không?
Poirot làm dấu là có, và cô gái già đã bước tới cửa ra vào, đứng dừng lại có vẻ phật ý.
- Về cái điều ám chỉ tới một người nào đó tên là Louise. Bà có thể nói cho biết cô ấy muốn nói tới ai không?
- Làm sao tôi biết được?
- Có khả năng đó là bà Louise Charpentier không? Bà có biết bà Charpentier không?
- Không hề.
- Bà cũng không biết là bà ta đã nhảy từ một cửa sổ của ngôi nhà này sao?
- Có chứ. Nhưng tôi không biết tên bà ta và không lui tới với bà ấy.
- Bà không muốn làm điều đó?
- Tôi không nói điều đó vì bà ta đã chết. Nhưng, đúng thế. Bà ta là một người mướn nhà không được ưa nhất. Và nhiều người trong chúng tôi, trong đó có bản thân tôi, đã thường than phiền với ban quản trị về bà ta.
- Than phiền điều gì?
- Nói thẳng ra, bà ta uống rượu. Căn hộ cua bà ta ở ngay trên đầu tôi và ở đó luôn luôn có những cuộc tụ tập ầm ĩ, những chiếc ly bị bể, những đồ đạc bị gãy, những tiếng hát, tiếng la ó…
- Có thể, đó là một người đàn bà cảm thấy mình cô đơn?
- Dù sao, đó không phải là ấn tượng mà bà ta cho thấy.
Và sau khi đã thanh toán xong kỷ niệm về người đã quá cố rồi, bà Jacob rút lui.
Piorot quan sát Andrew Restarick một lúc, xong dịu dàng đặt câu hỏi.
- Tôi có lý không khi nghĩ rằng dã có một thời kỳ ông có biết bà Charpentier, phải không thưa ông Restarick?
Người được hỏi không trả lời ngay, ông thở dài trước khi nhìn nhà thám tử.
- Có, vào một thời kỳ nào đó… Cách đây đã lâu rồi, tôi có biết bà ta… Bà ta có tên là Birell, Louise Birell.
- Và ông đã... rất say mê bà?
- Đúng. Tôi đã yêu một cách điên cuồng. Vì bà ta, tôi đã bỏ vợ. Hai chúng tôi đã cùng đi sang Nam Phi và sau một năm, chúng tôi đã cắt đứt với nhau. Bà ta trở về nước Anh và tôi không có tin tức gì về bà ta cả.
- Và người con gái của ông, cô ấy có biết Louise Birell không?
- Chắc chắn là không tới mức nhận ra được! Ông thử nghĩ hồi đó nó mới là một đứa con nít có năm tuổi đầu!
- Nhưng bà ta có biết Norma không?
- Có, Restarick chậm rãi nói. Louise thỉnh thoảng có đến nhà chúng tôi và đã chơi với cháu.
- Có thể cô gái đã nhớ lại được bà ta, ngay sau nhiều năm cách biệt.
- Tôi không biết. Thành thật, tôi không biết. Tôi cũng không biết Louie đã thay đổi như thế nào. Như tôi đã nói với ông, tôi không hề gặp lại bà ta. 
Poirot nhấn mạnh.
- Nhưng ông Restarick, ông vẫn có tin tức chứ? Tôi không muốn nói là từ khi ông trở về nước Anh, ông có tin tức của bà ta chứ?
Vài giây im lặng.
- Phải, tôi đã có tin tức về bà ta… Xong, với một giọng tò mò: Ông Poirot, làm sao ông biết được?
Nhà thám tử nhỏ con móc từ túi ra một tờ giấy gấp cẩn thận và chìa ra.
Restarick, hai lông mi hơi nhíu lại đọc:
Andy thân mến,
Tôi đọc trong các tờ báo, rằng anh đã trở về. Hai ta phải gặp nhau để ôn lại những kỷ niệm về những điều mà chúng ta đã làm trong nhiều năm qua…
Bức thư ngưng tại đây và tiếp:
Andy! Anh hãy đoán xem bức thư này từ ai viết? Louise! Đừng nói là anh đã quên tôi!...
Andy thân mến,
Như anh đã đọc tại tiêu đề bức thư, tôi đang sống cùng nhà với người thư ký của anh. Thế giới mới đẹp làm sao! Hai ta nhất thiết phải gặp lại nhau. Anh có thể nào tới dùng một ly rượu vào thứ hai hay thứ ba tới được không?
Andy yêu quí, tôi rất cần gặp anh… Đối với tôi, ngoài anh ra, không một ai đáng kể nữa… anh đã không quên tôi chứ, hãy nói như vậy đi!
- Làm sao ông có được bức thư này?
- Từ một người bạn gái của tôi, qua một cái xe tải chở đồ đạc khi dọn nhà, Poirot đáp, mắt liếc nhìn bà Oliver.
Restarick quay về phía bà vẻ nghiêm khắc.
- Đó không phải là lỗi của tôi, bà Oliver thanh minh. Tôi hình dung là người ta dọn nhà bà Chapentier và đánh rơi một ngăn kéo bàn viết, từ đó một tờ giấy bay ra. Tôi đã lượm để đưa cho họ, nhưng những người dọn nhà bực bội và không tiếp tôi. Tôi đã bỏ tờ giấy và túi, không nhớ đến và chỉ tới hồi trưa khi tôi sửa soạn để đưa áo khoác ngoài tới thợ nhuộm, tôi mới nhìn lại tờ giấy. Ông thấy đấy, đâu phải lỗi tại tôi.
Bà ngừng lại, thở hổn hển.
- Bà ta gửi cho ông bức thư này phải không? Poirot hỏi Restarick.
- Phải… với những lời lẽ rất thân ái. Tôi đã không trả lời, vì nghĩ mình làm vậy là đúng. 
- Ông không muốn gặp lại bà ta à?
- Bà ta là người cuối cùng mà tôi muốn gặp lại! Một người đàn bà rất khó tính... bà ta luôn luôn là như thế. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về bà ta. Trước hết, bà ta đã trở thành một người nghiện rượu và không chỉ có thế.
- Ông có giữ bức thư không?
- Không. Tôi đã xé đi.
Bác sĩ Stillingfleet đặt một câu hỏi trực diện.
- Cô con gái của ông có khi nào nói chuyện với ông về bà ta không? 
Restarick có vẻ muốn né tránh trả lời, người bác sĩ nhấn mạnh.
- Nếu có, điều này rất là quan trọng!
- Những ông bác sĩ này! Đúng, có một lần nó có ám chỉ tới bà Louise.
- Cô ấy đã nói chính xác như thế nào?
- “Cha, con đã gặp bà Louise, hôm nọ”. Tôi rụng rời. Tôi đã hỏi nó chuyện xảy ra ở đâu. “Trong nhà ăn của ngôi nhà chung con đang ở”. Tôi nhận xét: “Cha không nghĩ là con còn nhớ tới bà ta” và nó tuyên bố: “Con không quên đâu, má không cho phép con quên đi dù con muốn như vậy.”
- Phải, Stillingfleet gật đầu. Điều này rất có ý nghĩa.
- Và còn cô, Poirot quay người lại phía Claudia. Norma có khi nào nói chuyện với cô về bà Louise Charpentier không?
- Có… sau cuộc tự vẫn. Cô ấy đã thầm thì điều gì đó như là đó là một người đàn bà xấu. Cô ấy thốt những tiếng nói ấy với một giọng nói của trẻ con, trẻ con tới kỳ lạ.
- Cô đã ở tại nhà cái đêm… hay lúc sáng ngày tai nạn xảy ra?
- Không. Tôi phải đi xa. Tôi nhớ là chỉ nghe nói khi tôi trở về, ngày hôm sau. Cô quay nửa người về phía người chủ của mình - Ông có nhớ không?  Đó là ngày 23. Tôi đã đi tới Liverpool. 
- Tất nhiên rồi. Cô thay mặt tôi trong cuộc họp của Hever Trust.
Poirot nhận xét:
- Nhưng Norma, cô ấy ở đây, trong cái đêm đó hả?
- Phải, Claudia thừa nhận, xem ra lúng túng. 
- Claudia? Restarick đặt bàn tay lên cánh tay của cô. Cô biết gì về Norma? Có điều gì đó mà cô đã giữ riêng cho mình?
- Nhưng chẳng có gì cả.
- Cô nghĩ rằng cô ấy khùng phải không? Người bác sĩ hỏi với giọng đùa cợt. Đó cũng điều suy nghĩ của cô gái có mái tóc đen và cả ông nữa, bác sĩ vừa nói vừa quay người về phía ông Restarick. Và bà, thưa bà.
- Tôi? Bà Oliver giật mình. Tôi… tôi  không biết nữa. 
- Bà muốn giữ kín nhận xét của bà? Tôi không trách cứ gì bà đâu. Nhìn chung, tất cả đều nhất trí có chung một ý kiến. Có ai cho rằng người con gái này lành mạnh về tinh thần không?
- Có! Cô Battersby. Poirot đáp.
- Cô Battersby là ai vậy?
- Một bà hiệu trưởng nhà trường.
- Nếu tôi có con gái thì tôi sẽ gởi nó tới trường của bà hiệu trưởng này… Tất nhiên, tôi thuộc về một hạng khác. Tôi, tôi biết. Tôi biết mọi việc về Norma.
Người cha của cô gái nhìn sững ông bác sĩ, ngạc nhiên.
- Ai đó? Ông hỏi người thanh tra trưởng. Ông ấy muốn nói gì khi cho là mình đã biết mọi việc về con gái tôi?
- Tôi biết tất cả về cô ấy, với sự kiện là, từ mười ngày nay, cô Norma đã nằm trong sự theo dõi về nghiệp vụ của tôi.
- Đó là bác sĩ Stillingfleet, một nhà tâm thần học nổi tiếng. Neele giải thích.
- Và làm sao nó lại rơi vào tay ông mà không có sự chấp thuận của tôi?
- Xin hỏi ông râu kia kìa, Stillingfleet nói, ra dấu bằng đầu chỉ Poirot.
- Ông... ông…
Cơn giận đã ngắt lời của ông Restarick. Poirot phát biểu với giọng ung dung.
- Tôi đã có những chỉ thị của ông. Ông muốn cho con mình được chăm sóc và bảo vệ, ngày mà cô ấy sẽ được tìm trở lại. Tôi đã tìm được cô ấy... và tôi đã thành công trong việc làm cho bác sĩ Stillingfleet quan tâm tới trường hợp này. Thưa ông Restarick, cô ấy đang gặp hiểm nguy, một hiểm nguy lớn.
- Hiện tại nó sẽ không còn gặp hiểm nguy nào hơn nữa!  Bị bắt về tội giết người!
- Về phương diện pháp lý mà nói, cô ấy chưa bị kết tội, người thanh tra trưởng nói nhỏ. Ông tiếp tục: Thưa bác sĩ Stillingfleet, tôi hiểu rằng ông đồng ý cho các nhận xét của ông về tình trạng tâm thần của cô Norma Retarick, và mức độ chịu trách nhiệm của cô ấy về những hành động của mình.
- Điều ông muốn biết, đó là cô ấy có điên hay không? Đồng ý, tôi sẽ nói đây. Người con gái này lành mạnh về tâm  thần cũng giống như... tất cả các vị đang ở trong phòng này!
0
CHƯƠNG XXIV
 
Mọi người nhìn nhau, sững sờ vì kinh ngạc.
- Các vị đã không trông chờ điều này phải không?
Retarick nhận xét bằng một giọng giận dữ:
- Ông đã lầm rồi! Con gái tôi không biết gì về điều mình đã làm. Nó vô tội... hoàn toàn vô tội. Nó không chịu trách nhiệm về các hành động của mình mà nó không lường trước được các hiệu quả.
- Hãy để tôi nói thêm một chút nữa. Tôi biết rõ những gì tôi phát biểu, chớ không phải ông. Norma là người minh mẫn bình thường và chịu trách nhiệm về các hành động của mình. Trong một lát nữa, chúng ta sẽ gọi cô ấy tới và chính cô ấy sẽ nói ra với các vị. Cô ấy là người duy nhất chưa được dịp để làm việc đó! Cô ấy hiện còn ở đây... bị nhốt trong phòng, do một người nữ cảnh sát canh gác. Nhưng trước khi đặt một hay hai câu hỏi, tôi phải nói vài điều mà các vị cần nghe cho thấu đáo. Vào ngày tôi gặp Norma, cô ấy đã bị nhét đầy ma túy.
- Và hắn đã cung cấp chúng! Restarik la lên. Cái thằng thanh niên thoái hóa khốn khiếp đó!
- Không một chút nghi ngờ, vì quả là hắn đã quá quen dùng ma túy rồi.
- Cám ơn Thượng Đế!
- Vì sao ông lại cám ơn Thượng đế?
- Tôi đã hiểu sai ông. Lúc đầu, tôi tưởng rằng ông muốn đem vứt con gái tôi vào hàm sư tử trong lúc ông nhấn mạnh tới trạng thái tinh thần của nó. Tôi đã đánh giá ông không đúng… Chất ma túy là kẻ chịu trách nhiệm, nó đã thúc đẩy con gái tôi hành động một cách bất bình thường và đã khiến cho nó vô ý thức về các hành vi của mình.
Stillingfleet nâng cao giọng:
- Nếu ông để tôi nói hết, thay vì cứ ngắt lời tôi không ngừng, có lẽ chúng ta tiến triển nhiều hơn. Trước hết, cô ta không phải là một người nghiện ma túy. Cô không mang một vết tiêm nào, cô ấy cũng không dùng hê-rô-in. Một người nào khác, người con trai hay ai đó, đã cho cô uống ma túy mà cô không hề biết. Một cách pha trộn rất khéo léo… với L.S.D. Chất này cung cấp những giấc mơ thoảng qua và rõ ràng, đi từ những cơn ác mộng tới những giấc mơ êm đẹp, đánh lừa sự tồn tại của thời gian. Điều đó cắt nghĩa vì sao có các lỗ hổng về trí nhớ, những giờ phút mà cô ấy nhận thấy là mình đã trải qua, không nhớ lại được những việc làm hay hành động của mình. Một người có nhiều hiểu biết trong lãnh vưc ma-túy đã đùa giỡn với cô con gái này.
Restarick cắt ngang:
- Đó là điều tôi đã nói mà. Norma không chịu trách nhiệm. Một ai đó đã thôi miên nó.
- Ông chưa hiểu gì cả! Không ai có khả năng buộc cô ấy phải hành động trái với ý muốn của cô ta! Tất cả những gì người ta đã thành công, đó là làm cho cô ta tưởng rằng cô đã thực hiện một số hành động nào đó. Bây giờ, chúng ta hãy mang cô ấy lại và làm cho cô ấy hoàn toàn có ý thức về những gì đã xảy ra.
Bác sĩ quay về ông thanh tra trưởng với một cái nhìn thăm dò. Ông này gật đầu.
Khi đi ra, Stillingfleet hướng về Claudia, nói:
- Cô đã để cái cô mà cô mang từ nhà bà Jacob về và đã cho uống thuốc an thần ở đâu? Trong phòng của cô ấy à? Phải lay động cô ấy một chút và đem lại đây. Chúng tôi cần tới tất cả mọi người.
Claudia, tới phiên mình, đi ra.
Stillingfleet xuất hiện lại, hướng dẫn Norma, nói với cô những lời khuyến khích..
- Đừng sợ gì cả. Cô hãy ngồi xuống đây.
Cô vâng lệnh. Vẻ thuần phục của cô vẫn còn gây lo ngại.
Người nữ cảnh sát, lắc lư chân nọ sang chân kia gần cửa ra vào, vẻ mặt bực bội.
- Tất cả những gì tôi đòi hỏi cô là phải nói lên sự thật. Không khó khăn như cô tưởng đâu.
Claudia trở lại cùng với Frances, cô ta đang ngáp tới lệch quai hàm. Mái tóc đen đã che mất một phần bộ mặt của cô.
- Cô có cần thuốc bổ không? Stillingfleet đề nghị với cô này.
- Tôi chỉ muốn ngủ.
- Không ai có thể ngủ được trước khi tôi xong việc với tất cả! Bây giờ, Norma, cô hãy trả lời những câu hỏi của tôi. Cái bà ở bên cạnh cô đã bảo rằng cô đã giết chết David Baker. Có đúng như vậy không?
Một giọng nói nhẫn nhục đáp:
- Phải, tôi đã giết chết David.
- Cô đâm à?
- Phải.
- Làm sao cô biết điều này được?
Cô gái hơi ngạc nhiên:
- Tôi không hiểu sao? Anh ấy nằm chỗ kia… dưới đất… chết…
- Con dao đâu?
- Tôi đã lượm nó.
- Có máu trên đó hay không?
- Có. Và cả trên áo sơ mi của anh ta nữa.
- Máu trên con dao như thế nào? Máu mà cô đã dính vào các bàn tay và cô đã đi rửa ấy... Ướt? Hay như mứt dâu vậy?
- Như mứt dâu vậy... dính lầy nhầy - Cô rùng mình - Tôi đã phải đi rửa.
- Vậy là, mọi thứ đã khớp một cách tuyệt hảo: nạn nhân, người sát nhân... cô, trong trường hợp này với vũ khí của án mạng trong tay. Cô có nhớ cụ thể xem mình đã giết cách nào không?
- Không… Tôi không nhớ tới cái điều đó… Nhưng, tôi đã làm như vậy, phải không?
- Tôi không có mặt ở đó. Cô là người khẳng định. Nhưng, đã có một vụ án mạng trước đó, phải không? Cách đây lâu rồi?
- Ông muốn nói tới... Louise?
- Phải.... Louise. Khi nào thì ý niệm phải giết bà ta đã nảy nở lần đầu tiên trong trí óc cô?
- Đã từ nhiều năm rồi.
- Từ khi cô còn là một đứa trẻ con à?
- Đúng.
- Cô phải chờ lâu vậy à?
- Tôi đã quên bà hoàn toàn rồi.
- Cho tới lúc mà cô gặp lại bà ta và nhận ra?
- Phải.
- Hồi còn là trẻ con, cô đã thù ghét bà ta. Vì sao vậy? 
- Vì bà ta đã làm cha tôi xa chúng tôi.
- Và đã khiến cho mẹ cô đau khổ?
- Má thù ghét Louise. Bà nói đó là một người đàn bà xấu xa.
- Tôi hình dung là bà thường hay nói với cô về việc này?
- Phải. Tôi đã mong muốn má tôi đừng làm như thế… Tôi không muốn nghe nói về bà ta.
- Khi cô đã gặp lại bà ta, thực sự cô đã có ý định giết bà ấy chớ?
Norma dường như suy nghĩ.
- Không đúng như vậy, ông biết không… Tất cả câu chuyện này đối với tôi xem ra là quá xa xôi rồi. Tôi không thể hình dung mình... Chính vì vậy mà...
- Mà cô đã không chắc chắn là mình đã giết chết bà ta?
- Phải. Tôi tưởng tượng rằng mình đã không giết chết bà ta… rằng đây là một cơn ác mộng. Có lẽ bà ta đã tự mình nhảy qua cửa sổ.
- Quả vậy… Tại sao không?
- Bởi vì tôi biết rằng mình đã không đẩy bà ta... Tôi đã thú nhận.
- Với ai?
Norma lắc đầu.
- Tôi không nên... Đó là một con người tốt, đã tìm cách giúp đỡ tôi. Người ấy nói với tôi sẽ xem như không biết gì hết. Tôi đứng trước cửa ra vào của bà Louise, cái cửa sổ số bảy mươi sáu, tôi đi vào. Tôi nghĩ là mình đang đi trong giấc ngủ... Người ấy nói cho tôi biết là đã có một tai nạn... trong sân. Người ấy lập lại rằng điều này đã không liên quan gì tới tôi, rằng sẽ không một ai biết một điều gì… Và tôi không thể nhớ lại được gì hết.., nhưng có cái gì đó trong bàn tay tôi.
- Gì vậy?... Máu à?
- Không, không phải là máu... Đó là một mảnh tấm rèm bị giật rách khi tôi đã đẩy bà ta.
- Cô nhớ là mình có đẩy à?
- Không. Không! Đó thật là một điều kinh tởm! Tôi đã không nhớ tới một điều gì cả. Chính vì vậy mà tôi hy vọng. Vì thế tôi đã đi tới tìm ông... - Cô quay lại Poirot. Tôi không bao giờ nhớ lại được những cử chỉ mà tôi đã thực hiện. Nhưng tôi ngày càng sợ vì tôi đang trải qua những thời kỳ trống rỗng triền miền. Và thế là tôi đã tìm thấy tại gia đình tôi, xung quanh tôi, những vật mà tôi đã giấu kín. Họ phát hiện ra Mary đã uống phải thuốc độc, vào bệnh viện, và tôi đã tìm thấy thuốc diệt cỏ mà tôi đã giấu trong ngăn kéo của mình. Tôi đây, tôi giữ một con dao bấm và tôi lại có một khẩu súng mà không thể nhớ rõ là mình đã mua nó! Tôi đã giết chết người ta, nhưng lại không nhớ ra, vì vậy, tôi, thực sự không phải là một tên sát nhân... tôi chỉ là... một con điên! Ít ra, tôi cũng hình dung ra như thế. Tôi là một con điên và tôi... hoàn toàn bất lực. Người ta đâu có thể trừng trị những hành động của tôi một khi tôi đã điên? Tới đây để giết chết David, điều đó chứng tỏ rõ ràng là tôi đã điên!
- Cô thích bị điên lắm sao?
- Phải… tôi giả thiết như vậy.   
- Nếu vậy thì vì sao cô lại thú nhận với ai đó rằng cô đã đẩy một người đàn bà qua cửa sổ? Cô đã nói với ai vậy? 
Nonna quay đầu lại, ngập ngừng và chỉ tay:
- Tôi đã nói với Claudia.
- Hoàn toàn sai! Claudia nhìn cô, khinh bỉ. Cô không nói với tôi điều đó.
- Có, có!
- Khi nào? Tại đâu?
- Tôi… tôi không biết. 
- Cô ấy đã cam đoan với tôi rằng cô ấy đã thú nhận với chị tất cả, Frances lên tiếng với một giọng yếu ớt.
- Thực tình, tôi đã nghĩ cô ta bị loạn thần kinh và kể chuyện tầm phào.
Stillingfleet đưa mắt nhìn vào Poirot.
- Cô ta có thể đặt chuyện, quả vậy. Nhưng nếu cô ta đã thực sự hành động như vậy, chúng ta phải tìm cho ra động cơ đã thúc đẩy cô ta mong muốn cái chết của hai con người này. Đó là một câu chuyện từ hồi còn trẻ thơ đã bị lãng quên từ nhiều năm qua? Lố bịch! David Baker… đơn giản là cô muốn tự giải thoát khỏi anh ta chăng? Các cô gái đâu có giết người vì lý do đó! Chúng ta muốn có các động cơ lớn hơn thế nữa. Một số tiền lớn chẳng hạn… Ông nhìn quanh và giọng trầm xuống. Chúng ta cần có chi viện. Còn thiếu một người nào đó… Vợ ông đã lâu quá không tới đây với chúng tôi, ông Restarick ạ!
- Tôi hoàn toàn không rõ Mary đang ở đâu. Tôi đã gọi điện thoại, Claudia thì đã gởi tin đi khắp nơi. Nếu không đến đây được, cô ấy phải gọi cho chúng tôi từ một nơi nào đó.
- Có thể chúng ta đã nhầm lẫn, Hercule Poirot nhận xét. Có thể là bà Restarick đã có một chút có mặt với chúng ta, nếu tôi được phép phát biểu được như vậy?
- Ông nói gì lạ vậy? Restarich hỏi.
Poirot quay sang phía bà Oliver:
- Cái gói mà tôi đã gởi bà?
Bà Oliver thọc tay vào túi xách và rút ra một cái gói màu đen.
Ông cẩn thận tháo gỡ gói và rút ra… một mớ tóc màu vàng, bồng lên.
- Bà Restarick không có ở đây, nhưng mái tóc giả của bà đã có mặt tại đây. Lý thú đấy chứ?
- Ông Poirot, ông đã tìm thấy cái này ở đâu? Ông thanh tra trưởng Neele hỏi.
- Trong cái túi xách của cô Frances Cary mà cô ta chưa có thời gian để dấu đi. Xin cô Cary đội nó lên thử xem có vừa không?
Nhanh như chớp, Poirot đưa tay vén mấy chùm tóc đen che lấp khéo léo khuôn mặt của Frances Cary, lột mái tóc giả màu đen và chụp lên đầu cô ta mái tóc giả màu vàng. Không kịp phản ứng, Frances đứng im nhìn mọi người với đôi mắt giận dữ.
Bà Oliver kêu lên:
- Trời! Đó là bà Mary Restarick!
Frances vùng vẫy như một con rắn. Restarick nhảy khỏi ghế để đến giúp đỡ cho cô ta, nhưng bàn tay thép của ông thanh tra trưởng đã giữ lại.
- Công việc đã thất bại rồi, ông Restarick… hay là tôi phải gọi là Robert Orwell?,,,
Một lời chửi rủa bật ra từ miệng người này. Giọng nói của Frances cắt ngang:
- Câm miệng lại, đồ ngu!
Poirot lại gần Norma, cầm lấy bàn tay cô:
- Thử thách của cô đã qua rồi, con gái ạ! Nạn nhân đã không bị hy sinh. Cô không phải là điên và cũng không giết ai cả. Có hai nhân vật độc ác và không có tim đã âm mưu chống cô và cho cô dùng thường xuyên chất ma túy, làm sao để thúc cô tới chỗ tự vẫn, hay tới sự khẳng định rằng cô đã bị loạn trí và là thủ phạm của các án mạng đã xảy ra.
Norma kinh hoàng nhìn người đàn ông bị hai nhân viên cảnh sát kềm chặt.
- Cha tôi. Cha tôi? Ông đã có thể làm thế với tôi à? Với con gái của ông à? Người cha đã hết sức yêu thương tôi…
- Đó không phải là cha của cô đâu, con gái ạ. Một người đàn ông đã đến đây sau cái chết của cha cô, để thay chân và đặt bàn tay vào cái tài sản lớn lao. Một người duy nhất có thể nhận rõ ông ta, hay nhận ra ông ta không phải là Andrew Restarick: đó là người đã là tình nhân của Andrew Restarick, cách đây mười lăm năm.
0
CHƯƠNG XXV
 
Có bốn người tập trung trong phòng làm việc của Poirot. Nhà thám tử nhỏ con, ngồi trên chiếc ghế cao, đang uống từng hớp xi rô. Norma và bà Oliver thì ngồi trên tràng kỷ. Bà văn sĩ bận một áo gấm màu xanh trái táo, chưng diện một trong những bộ tóc phức tạp nhất của bà. Bác sĩ Stillingfleet cuộn tròn trong một chiếc ghế bành, đôi chân dài của ông xem ra đã chiếm hết một nửa diện tích gian phòng.
- Nào, có nhiều việc mà tôi muốn biết, bà Oliver lên tiếng bằng một giọng trách móc.
Poirot lật đật trấn an cơn bão đang nổi lên.
- Nhưng, bà thân mến, hãy suy nghĩ. Tôi không thể nói ra tất cả những điều còn nợ bà. Tuy nhiên, tất cả những ý hay của tôi đều do bà gợi ra cả.
Bà Oliver nhìn ông, cảnh giác.
- Không phải là bà đã dẫn dắt tôi tới chỗ ý thức về "Người con gái thứ ba" đó sao? Tôi đã bắt đầu từ đó, và tại đó mà tôi đã kết thúc với người thứ ba trong ba người mướn nhà chung này. Về phương diện kỹ thuật mà nói, đó luôn luôn là Norma, người thứ ba... nhưng, khi tôi đã xem xét các hiện tượng với lương tri thì mọi thứ lại lộn xộn. Câu trả lời mà tôi thiếu, cái quân cờ bị mất đó, mỗi lần đều là một việc như nhau... người con gái thứ ba.  Đó luôn luôn, nếu bà hiểu đúng tôi là một con người không có tại nơi đó... Đối với tôi con người đó có một cái tên, không hơn thế.
- Tôi tự hỏi vì sao mình đã không nghĩ ra một sự gắn liền giữa con người đó với bà Restarick - Bà Oliver nói. Tôi đã gặp bà này tại Crosshedges và đã nói chuyện với bà ta. Tất nhiên, lần đầu tiên tôi trông thấy Frances Cary, cô ấy đã phủ mái tóc đen trên mặt. Điều đó đủ để đánh lạc hướng bất kỳ ai.
- Một lần nữa, cũng là bà, thưa bà, bà đã thu hút sự chú ý của tôi tới khả năng một phụ nữ có thể thay đổi hình dạng của mình bằng cách sắp xếp mái tóc của mình. Frances Cary, bà nhớ lại cho, đã học các lớp về nghệ thuật sân khấu. Cô ấy biết các mẹo để thay đổi hình dáng một cách mau chóng, nếu cần, cô ấy còn thay đổi cả giọng nói nữa. Trong cái vai Frances, cô ta có một mái tóc dài để che lấp một phần khuôn mặt của mình, một sự hóa trang trắng như phấn, các lông mày nhuộm đen và một giọng nói kéo dài, không rõ. Bà Restarick, với mái tóc giả được sắp xếp cẩn thận, với những bộ quần áo đúng theo nghi thức, với cái giọng thuộc địa, với tính cách trực diện, đã trưng bày ra một vẻ tương phản hoàn toàn. Tuy nhiên, ngay từ đầu, người ta đã có cảm giác rằng người đó không "thực”.
- Tôi không hiểu rõ - vì sao bà ta lại muốn có hai nhân vật, bà Oliver nhận xét. Điều này, đối với tôi, là phức tạp hóa không cần thiết.
- Không. Điều đó, đối với bà ta, có tầm quan trọng lớn. Bà ta nắm giữ một bằng chứng ngoại phạm lớn, mỗi khi cần tới nó. Bà cứ nghĩ là tình hình đã diễn ra liên tục như vậy, dưới mắt tôi và tôi đã không trông thấy gì cả! Quả là có cái mái tóc giả cứ luôn luôn lởn vởn trong tiềm thức của tôi, không hiểu vì sao… Hai người đàn bà, không bao giờ gặp chung với nhau. Cuộc sống của họ đã được tổ chức thật hoàn hảo khiến không ai để ý tới những khoảng thời gian dài mà họ vắng mặt. Mary đi Luân Đôn để mua bán, tham khảo các cơ sở bất động sản và đi xem các ngôi nhà. Frances thì đi tới Birmingham Manchester và đi bằng máy bay ra cả ngoại quốc. Cô ấy còn lui tới Chelsea và một nhóm thanh niên mà cô ta sử dụng trong nhiều công việc bị luật pháp lên án. Những bức tranh của các nghệ sĩ trẻ có hứa hẹn đã được trưng bày, đặc biệt nhờ vào Wedderburn Gallery. Chúng còn được đưa đi bán khá nhiều ngoài biên giới của ta, được gởi đi với những tấm khung nhét đầy những gói hê-rô-in... Tranh của nghệ thuật... nhiều bản sao lại của các danh họa..Frances là người đã thu xếp và tổ chức mọi thứ như vậy. David Baker là một trong những người mà cô ta đã sử dụng. Đó là một tay sao chép giỏi.
Norma thì thầm:
- David tội nghiệp. Lần đầu tiên gặp anh ta, tôi đã tưởng rằng anh ta rất tuyệt vời.
- Và bức chân dung đó... - Poirot mơ màng nói tiếp - Luôn luôn, luôn luôn, đầu óc tôi bị ám ảnh. Vì sao Restarick lại mang nó tới phòng làm việc của mình? Nó có một ý nghĩa đặc biệt gì với ông ta? Cuối cùng, tôi đã không thể tự ngợi khen về sự mù quáng của tôi.
- Tôi không hiểu, về bức chân dung ấy?
- Một ý rất hay. Đó là một cách khẳng định căn cước của ông ta. Một cặp chồng và vợ, được một họa sĩ nổi tiếng thời đó vẽ lên. Khi chúng bị rút ra khỏi cái kho giữ đồ đạc, David Baker đã thay chân dung của Restarik bằng chân dung của Orwell. Tưởng tượng ông ta trẻ hơn hai mươi năm. Không ai nghi ngờ rằng bức chân dung mới này là đồ giả mạo: phong cách, cú cọ vẽ, vải tranh, đó là một công việc làm có tính thuyết phục một cách kỳ diệu. Bất kỳ người nào đã gặp Restarick mười lăm năm trước đều phải thốt ra: "Tôi đã không nhìn ra anh" hay "Anh đã quá thay đổi rồi" nhưng, khi ngước đôi mắt lên bức chân dung, họ sẽ nghĩ rằng mình đã quên người chủ nhà này giống ai rồi.
- Một nguy cơ lớn phải mạo hiểm, bà Oliver nhận xét.
- Ít hơn là bà tưởng. Ông ta chỉ là người đại diện cho một hãng nổi tiếng, trở về nước sau nhiều năm vắng mặt ở ngoại quốc để lo toan các công việc của người anh mình. Ông ta đã mang về một người vợ trẻ tuổi gặp ở ngoại quốc. Ông ta ở chung với một ông chú bà con già, mắt kém nhưng rất là lịch sự, đã không biết tới người cháu thời còn đi học và đã chấp nhận, không hỏi gì cả. Không một người bà con nào khác, ngoài người con gái, mà ông ta chỉ trông thấy lần cuối cùng lúc năm tuổi. Những nhân viên của hãng đều đã chết hết, cả ông chưởng khế cũng vậy. Bà hình dung là mọi việc đều đã được nghiên cứu tỉ mỉ, tại chỗ, bởi Frances, sau khi họ đã quyết định thực hiện mưu đồ.
Dường như là cô ta đã quen biết ông này ở Kenya, hai năm về trước. Hai người đều là những tên lừa đảo, mặc dù họ đi theo những con đường khác nhau. Ông ta chuyên về việc thăm dò mỏ và những thị trường mờ ám... Restarick và Orwell cùng cộng tác trong một vụ mỏ, tại một vùng hoang dã. Về thời kỳ này, những tin tức đã đồn đại về cái chết của Restarick (chắc là đúng), nhưng sau đó chúng lại bị đính chính.
- Tiền rất nhiều trong âm mưu chiếm đoạt này phải không? Stillingfleet cắt ngang.
- Vô vàn là tiền... một cú súc sắc vĩ đại… cho một cuộc đỏ đen quái dị. Restarick là một người rất giàu, lại còn thừa kế của người anh mình. Không ai nghi vấn về căn cước của ông ấy cả. Và bỗng nhiên... thần may mắn đã quay lưng... Ông ta nhận một bức thư của một người đàn bà mà, nếu bà ta sẽ đi tới gặp ông thì bà ta nhận ra ngay ông không phải là Andrew Restarick. Thêm một sự rủi ro xảy tới... David bắt  đầu tống tiền ông ta.
- Tôi hình dung rằng điều này phải xảy ra, Stillingfleet tiếp tục nhận xét.
- Ông ta đã không ngờ vì David không bao giờ nhúng tay vào các vụ tống tiền. Tôi cho rằng tài sản khổng lồ của ông đã làm cho hắn điên đầu. Hắn cho rằng số tiền được hưởng để vẽ lại bức chân dung đã không tương xứng. Hắn đòi thêm. "Restarick" đã cấp cho hắn  những tấm séc kinh khủng, lấy cớ là hành động theo lợi ích của cô con gái và ngăn cản hắn thực hiện một đám cưới xấu xa. David có thực sự muốn cưới Norma không... tôi không biết. Có khả năng. Tuy nhiên, tống tiền Orwell và Frances Cary là một trò chơi nguy hiểm.
- Ông muốn nói rằng hai người này đã lạnh lùng âm mưu giết chết những ai ngăn cản con đường đi của họ? Bà Oliver, bất nhẫn, ngắt lời.
- Họ có thể ghi tên bà vào danh sách đó, thưa bà.
- Vậy thì một trong hai người đó đã đập vào đầu tôi? Frances Cary, tôi nghĩ vậy, và không phải là cậu David tội nghiệp ?
- Tôi cũng không nghĩ rằng đó là con công. Nhưng, bà đã đi tới Borodene Mansions và sau đó lại tới Chelsea. Frances tưởng rằng bà đã đi theo cô ta vì bà đã tưởng tượng ra một câu chuyện không ai tin được để bào chữa cho mình.Cô ta đã đi theo gót bà và đã đập vào đầu bà một cú nhỏ để thưởng cho cái bệnh tò mò của bà. Bà đã không chịu tin tôi, khi tôi nói với bà rằng là bà đang gặp nguy cơ.
- Làm sao tôi có thể tính tới được? Tôi nhớ cô ta đã ngồi làm mẫu theo kiểu của Burne - Jones trong cái xưởng vẽ bẩn thỉu đó. Nhưng vì sao?... Bà ta quay về Norma rồi về Poirot - họ lại sử dụng Norma một cách có hệ thống như vậy? Vì sao họ lại gây tác động, cho dùng ma túy, cố làm cho cô tin là cô đã giết chết hai con người. Vì sao vậy?
- Họ muốn có một nạn nhân, Poirot cắt nghĩa.
Ông đứng dậy và tới gần Norma.
- Con gái tôi, con đã trải qua một cuộc thử thách kinh sợ. Sẽ không còn xảy ra như vậy nữa. Từ giờ, con đã có thể tin cậy vào con, mãi mãi là vậy.
- Tôi nghĩ rằng ông đã có lý, cô đáp. Nghĩ rằng mình điên, điên thực sự, là rất đáng sợ. Cô rùng mình. Tôi không hiểu bằng cách nào, ngay cả lúc này, tôi đã thoát được… Làm sao có một người nào đó, tin rằng tôi không giết chết David... ngay cả khi chính tôi cũng tưởng như vậy?
- Máu không làm chúng tôi vừa ý, Stillingfleet nói. Máu sẽ bắt đầu đặc lại. Áo sơ mi "cứng lại vì nó" như lời bà Jacob, và không ẩm ướt nữa. Vì vậy không thể nghĩ là cô đã giết chết anh ta trong khoảng thời gian chỉ có năm phút trước khi trò hề của Frances mở màn. David đã bị giết chết trước đó khá lâu.
- Làm sao cô ta có thể? Bà Oliver đặt câu hỏi. Bà ta đã bắt đầu khuấy động câu chuyện lên. Cô ta đã đi Manchester mà.
- Cô ta đã về sớm bằng xe lửa sau khi đã thay đổi hình dạng, đi vào Borodence Mansions như một người khách lạ có mái tóc vàng, rồi theo qui ước trước, đến gặp David trong căn phòng. Anh ta đã không nghi ngờ gì trước khi cô ấy đâm anh. Cô ấy đã thay hình đổi dạng trong một phòng giữ quần áo công cộng, sau đó đi theo một người bạn về nhà mình, tách khỏi người bạn tại cửa ra vào ngôi nhà Mansions, chào người gác cổng và thực hiện vai biểu diễn của mình một cách thích thú. Cô ấy nghĩ rằng cảnh sát sẽ không để ý tới sự chênh lệch thời gian giữa lúc mà Norma tới và lúc mà cảnh sát tới.
Norma hỏi Stillingfleet:
- Ông có nghĩ rằng tôi là thủ phạm không?
- Tôi? Cô xem tôi là ai vậy? Tôi biết rõ những gì mà những bệnh nhân của tôi làm được và không thể làm được. Cô đã làm cho công việc của tôi thật là khó khăn. Tôi không biết ông thanh tra Neéle chấp nhận những rủi ro tới mức nào. Cô hãy nhớ cái biện pháp ông ấy đã cho Poirot hoàn toàn tự do hành động.
Poirot mỉm cười.
- Ông thanh tra trưởng và tôi, chúng tôi đã quen nhau từ nhiều năm nay. Mặt khác, ông ta cũng đã tiến hành một vài sự tìm tòi cho tôi. Cô đã không bao giờ đứng trước cánh cửa ra vào của bà Louise. Frances đã lật ngược những con số của chính cái cửa ra vào của phòng cô, sáu mươi bảy thành bảy mươi sáu. Những con số đã được gắn vào những song sắt lệch lạc. Claudia vắng mặt vào tối đó, và Frances đã cho cô nốc ma túy để cô cho rằng sự việc vừa qua chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Tôi bỗng nhiên tìm ra sự thật. Con người có thể giết chết bà Louise, là người con gái thứ ba, Frances Cary.
Bà Oliver đứng dậy, thở dài.
- Tôi phải trở về nhà. Mắt của bà đưa từ hai người dàn ông rồi tới Norma. Chúng ta làm gì với cô ta?
Poirot và Stillingfleet nhìn nhau, ngạc nhiên.
- Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ đến ở với tôi trong một thời gian, bà nói tiếp, và cho rằng cô ấy sẽ hoàn toàn sung sướng. Nhưng, tuy nhiên, điều này cũng đặt ra một vấn đề. Người cha thực của cô đã để lại cho cô một núi tiền… Triển vọng sẽ là một đống những điều phức tạp, những bức thư của những người cầu xin và còn nhiều chuyện nữa. Tất nhiên, cô có thể đi tới sống với cụ già Sir Roderick, nhưng điều đó không vui sướng gì đối với một cô gái... ông cụ đã gần như hoàn toàn điếc và mù... và hoàn toàn ích kỷ. Nhân đây tôi xin hỏi về những tờ giấy đã bị mất và người con gái, và Vườn Kew?
- Những giấy tờ đều ở tại cái chỗ mà ông cụ đã nghĩ là mình đã nhìn thấy chúng... Sonia đã tìm ra chúng. Norma nói thêm: bác Roddy và Sonia sẽ cưới nhau... vào tuần tới.
- Một người điên già là người điên tệ nhất, Stillingfleet nhận xét.
- A ha! Vậy là cô gái đã ưa cuộc sống ở Anh hơn là chánh trị. Dù sao, cô gái này cũng có lý!
- Vậy đó! - Bà Oliver kết luận - nhưng hãy trở lại về Nonna, chúng ta phải thực tiễn trong các kế hoạch của mình. Cô ấy đang chờ người ta khuyên mình.
- Vậy thì, tôi sẽ nói với cô, Norma ạ, người bác sĩ lên tiếng. Trong tuần sau tôi sẽ bay sang nước Úc. Trước hết, tôi muốn xem những gì mà người ta thu xếp cho tôi đều ổn thỏa. Tôi sẽ đánh điện cho cô và, nếu trái tim của cô đồng ý, xin cô hãy đi với tôi. Chúng ta sẽ làm lễ cưới ở bên đó. Cô phải tin tôi đã cầu hôn không phải vì tiền của cô đâu. Cô biết là tôi không thuộc loại thầy thuốc mơ mộng có những cơ sở lớn lao. Tôi chỉ quan tâm tới những con người mà thôi. Tôi tin rằng cô sẽ phù hợp với tôi.
Norma không nhúc nhích. Cô rất nghiêm chỉnh nhìn vào John Stillingfleet, như cô đang xem xét ông dưới một góc độ hoàn toàn khác.
Sau đó, cô mỉm cười. Một nụ cười rất dễ thương của một phụ nữ trẻ sung sướng.
- Đồng ý.
Cô đi tới Hercule Poirot.
- Tôi đã rất thô lỗ với ông, cái ngày mà tôi đã tới gặp ông khi ông đang ăn sáng. Tôi đã nói rằng ông đá quá già để có thể giúp đỡ tôi. Đó là một nhận xét ngốc nghếch và ngoài ra, nó còn không đúng nữa. 
Cô đặt hai bàn tay mình lên đôi vai ông và ôm hôn ông.
- Anh gọi cho chúng mình một xe tắc xi đi, cô nói, hướng về phía Stillingfleet.
Bác sĩ gật đầu và thi hành.
Bà Oliver lấy cái túi xách và cái khăn quàng cổ bằng lông thú, trong khi Norma  khoác áo măng - tô và đi theo bà ra cửa.
Một lúc sau, nhà văn thò đầu qua cửa ra vào và nói nhỏ, giọng trịnh trọng:
- … Ông khỏi lo, tôi đã để nàng đi trước rồi… ông Poirot ạ! Có phải là ông đã gởi Norma cho người thầy thuốc này với một mục đích rõ ràng phải không ?
- Tất nhiên rồi. Các chức vị của ông ta đều...
- Không chút quan trọng, các chức vị ấy! Ông có hiểu tôi muốn nói gì không? Ông ta và cô ta.... hả?
- Nếu bà nhất định cần phải biết thì... đúng vậy.
- Đó là cái điều mà tôi vừa nghĩ ra. Ông luôn luôn lo tới mọi việc, phải không?
 
HẾT
0

Đã mang vào thư viện

Cảm ơn HanAn đã góp sức cho thư viện
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
«« « 1 2 » »»