📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nhà văn Phong Lưu: Tôi viết về “hậu duệ” của Xuân tóc đỏ

0 trả lời, 365 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 09:59:56Ct.Ly>
Nhà văn Phong Lưu: Tôi viết về “hậu duệ” của Xuân tóc đỏ

(TT&VH) - Tác giả Đào Phong Lưu quê ở Gia Bình, Bắc Ninh. Ông là một doanh nhân cầm bút với nhiều thể loại: Thơ, kịch, truyện ngắn, tiểu thuyết, dịch phim. Trong đó có Truyện dã sử Trung Quốc (tiểu thuyết dịch): Vương triều Khang Hy, Vương triều Càn Long, Gia đình quyền quý (Nhà xuất bản Hội Nhà văn). Mới đây, Phong Lưu mới ra mắt độc giả tiểu thuyết: Mã tóc xoăn (NXB Hội Nhà văn) - nhân vật này là “hậu duệ” của Xuân tóc đỏ. TT&VH có cuộc trò chuyện với ông về đề tài “lạ lùng” này.



 Nhà văn Phong Lưu

* Nếu tiểu thuyết chỉ là Mã tóc xoăn thì hẳn nhiên chưa thể gây chú ý với độc giả nên tác giả đã đính kèm theo dòng chữ “Hậu Số đỏ và Giông tố”- tên 2 tác phẩm của Vũ Trọng Phụng - để “câu khách”?

Khi viết về hậu duệ của Xuân tóc đỏ, ông có gặp áp lực gì không?
- Tôi không cố ý lấy “nước vỏ lựu, máu mào gà” để mà “chiêu tập” độc giả, bởi tôi sao dám bì với “đồ thật” của Vũ tiên sinh. Còn áp lực ư? Vì sách chưa phát hành rộng rãi, nên cũng chưa thấy ai phản đối. Nhưng vừa đọc bản thảo, vợ tôi đã phản đối đùng đùng, bảo là người ấy người nọ đọc rồi họ sẽ đến “đốt nhà” mình đấy. Khi gửi bản thảo cho NXB tôi cũng được gọi tới gọi lui nhiều lần để thảo luận cắt bỏ chỗ này, sửa chữa chỗ kia kẻo động chạm đến người này người nọ gây phiền phức.

* Ông viết tiểu thuyết này theo kiểu chương hồi với những cái tít mỗi chương được đặt nhằm bao quát nội dung của cả chương sách. Cách làm này khá cũ... Đi vào “lối mòn” như thế, ông không sợ tự “chăng mạng nhện” đối với ngôi nhà mới xây?
- Tôi cho rằng thị hiếu văn học nghệ thuật của quần chúng cũng có chu kỳ như mốt thời trang vậy. Chán quần ống loe rồi trở lại quần ống bó...
Tiểu thuyết chương hồi là mẫu của văn học cổ, đã lâu rồi người viết ít dùng đến, nên tôi muốn “lục lại món đồ cổ” để trưng ra với bạn đọc lớp trẻ cho nó “có vẻ mới”. Vì tiểu thuyết Mã tóc xoăn của tôi mô phỏng nhân vật Xuân tóc đỏ của Vũ Trọng Phụng, nên cũng cố bắt chước kiểu viết chương hồi cho có vẻ là “đồ giả cổ”...

* Nội dung câu chuyện được ông kể quá đỗi “thật thà”. So với bậc thầy Vũ Trọng Phụng, ông chỉ là một “học trò nghiệp dư”, ông có sợ sự so sánh khập khiễng này sẽ là một bất lợi đối với sự ra đời của Mã tóc xoăn?
- So với văn tài của Vũ tiên sinh thì đúng là tôi chỉ là một “học trò nghiệp dư” thật, nhưng tôi rất tự hào được làm “học trò nghiệp dư” của ông. Vì các cụ ngày xưa dạy rằng: “Học siêu quá kỳ sư thiện dã, học bất cập kỳ sư tái dã”, nghĩa là: Học trò mà vượt thầy thì giỏi quá, còn học trò mà chưa bằng thầy thì phải học lại, học nữa. Tôi cũng chỉ dám mong được “lưu ban”, “học đúp” để được khai sáng thêm.





* Những tình tiết trong Mã tóc xoăn đều đòi hỏi vốn sống của một doanh nhân. Nếu nhân vật Xuân tóc đỏ chỉ làm đến doctor Xuân thì hậu duệ của hắn được làm tới chức “Chủ tịch hội đồng quản trị, Tổng giám đốc công ty Vinamaprotexco”. Có phóng đại quá không đấy, thưa ông?
- Chuyện Mã tóc xoăn là chuyện đời thường bây giờ, nếu người đọc làm trong các doanh nghiệp thì sẽ thấy chẳng hề “phóng đại” hay “quá tay” tí nào. Tôi cũng biết chắc rằng sau này liệu có người này người nọ gặp tôi gây chuyện rằng sao lại đưa chuyện “đời tư” của họ và “công việc nội bộ” của doanh nghiệp lên sách báo hay không. Thực tế các hiện tượng tham nhũng trong các doanh nghiệp bây giờ thì Mã tóc xoăn của tôi chỉ là một viên đá nhỏ ném tõm xuống cái mặt ao bèo tấm dày đặc che kín làn nước tù bẩn mà thôi.

* Ông là cử nhân ngoại ngữ, ngoại thương, điều gì khiến ông viết về một phiên bản Xuân tóc đỏ?
- Vâng. Suốt bốn mươi năm cuộc đời công chức của mình, tôi chuyên làm công việc kinh doanh xuất nhập khẩu trong các doanh nghiệp lớn. Nên chuyện tôi viết về người nhưng cũng là viết về mình, hay nói đúng hơn là ghi chép những điều mắt thấy tai nghe mà thôi, chứ cũng chẳng có gì đáng gọi là “khá công phu” cả đâu.

* Dường như Mã tóc xoăn vẫn thiếu một chút gia vị nghệ thuật ngôn từ, nghệ thuật miêu tả để câu chuyện thực sự lột xác. Liệu đây có phải là sự “nghiệp dư” của người viết?
- Đúng vậy! Vì tôi làm nghề kinh doanh, với văn học nghệ thuật tôi chỉ là “một học trò nghiệp dư” ngoại đạo, nên tác phẩm của tôi còn nhiều yếu kém về mặt ngôn từ hay cách miêu tả thiếu tính chuyên nghiệp là điều dễ hiểu. Tôi sẽ cố gắng thêm, mong được bạn đọc lượng thứ.

* Cảm ơn anh vì cuộc trò truyện này!


Mã Tóc Xoăn - Đào Phong Lưu
Đăng nhập để trả lời
0