<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-28 22:49:42thaisan>
BÀ GIÀ KHÓ NẾT
thái san
Trong cùng xóm tôi ở cuối đám dây điện chằng chịt không hàng ngũ vô trật tự.
Một sáng kia nhờ thợ điện mắc đường dây gần nhà bà già mà bên kia đường, cái tính cách luộm thuộm vô hàng lối hay không khoa học của những thợ điện bây giờ đã giận còn gặp bà già đầu cột bên đường đến phát chán. Không những đã một ngày rưỡi rồi vẫn còn nói qua lại đến ba bốn chục lần sau còn to tiếng nhưng tôi vẫn mặc. Định sáng nay qua nói với bà đôi lời cho khu xóm êm thắm.
Quần áo ăngtani đàng hoàng đến tận nhà bà cũng vẫn chưa bớt lời khi tôi đã bước vào hiên của nhà bà. Định bụng sẽ sơ vài câu bà sẽ êm thắm thôi, nào ngờ vừa thấy mặt bà càng chửi thêm, sợ ông già vợ bên sẽ mang tiếng vì mình, tôi vẫn cố gắng bước tới như lấy can đảm lắm. Thấy tôi quần áo chỉnh tề bà những tưởng đến xin lỗi. Tôi rất tự nhiên bước vào dưới bao con mắt hàng xóm. Chắc có kẻ nói tôi xin xỏ chi cho bà bỏ qua chuyện sợi giây điện đang chuẩn bị kéo căng ngay sáng nay.
Bao nhiêu con mắt chờ đợi dõi nhìn. Một lúc sau tôi bước vừa ra khỏi nhà không những chưa yên lặng mà lại phát âm nặng nề hơn to hơn.
Ai cũng lấy làm lạ. Có người còn nói với tới tai tôi nghe được:
-Anh ấy đến đứng đắn như vậy mà sao bà quá cố chấp, và sự việc chửi rủa như vậy kéo dài đến hai ngày ba đêm liền.
Chưa ai biết sự việc xẩy ra sao nữa, họ còn chê trách bà già khùng, không biết điều.
Nhiều ngày sau đó ai hỏi duyên cớ sao mà làm bà già nổi đóa lên vậy. Tôi cũng không đính chính hay diễn giải gì cả.
Một tuần sau đến sinh nhật tức NOEN vô tình có mặt bên cạnh nhà thằng cháu của bà lại là học trò KENJISU của tôi. Bà mới bước qua diễn giải và phân bua với cả đám đông có tôi trong đó:
-Các anh tưởng ông nhà văn này đến xin lỗi tôi đó phỏng, không có mới chết chứ làm mang tiếng tôi quá chừng và khàn cả tiếng phải vào viện mất cả mấy trăm ngàn chứ chẳng chơi gần như nằm mất ba ngày. Ngưng một chút rồi bà nhìn thẳng tôi và nói:
-Ông còn chưa dám nói ra cho các anh biết, vậy bây anh nói ra cho họ hiểu luôn đi, dù chính tôi biết cũng có lỗi, nhưng nói chung người VN làm gì cũng bừa bãi, các anh nhìn những chùm giây điện khắp nơi trong nước của mình xem có chỗ nào trật tự không đã. Các ông biết nhà văn nói gì không, nhà văn ghé sát tai tôi chửi tôi:
-“Con đĩ già lắm mồm” những thằng nó làm và chăng giây bừa thì bà chẳng nói còn tôi cẩn thận lại bị bà chửi là thế nào, mà bên kia đường. Đấy các ông bà thấy chưa vậy tôi không im nên thân làm khổ thấn.
Thực tế xong mấy ngày nằm nhà đau khàn cổ ngẫm nghĩ cũng nói đến đúng đấy mà mình có dám chửi chúng bao giờ.
Thấy tôi sai nay nhân đây tôi bèn “xin lỗi ông nhà văn” xin ông và gia đình cùng khu xóm đừng cười tôi nữa.
thái san nhân dịp NOEN 2009
thái san
Trong cùng xóm tôi ở cuối đám dây điện chằng chịt không hàng ngũ vô trật tự.
Một sáng kia nhờ thợ điện mắc đường dây gần nhà bà già mà bên kia đường, cái tính cách luộm thuộm vô hàng lối hay không khoa học của những thợ điện bây giờ đã giận còn gặp bà già đầu cột bên đường đến phát chán. Không những đã một ngày rưỡi rồi vẫn còn nói qua lại đến ba bốn chục lần sau còn to tiếng nhưng tôi vẫn mặc. Định sáng nay qua nói với bà đôi lời cho khu xóm êm thắm.
Quần áo ăngtani đàng hoàng đến tận nhà bà cũng vẫn chưa bớt lời khi tôi đã bước vào hiên của nhà bà. Định bụng sẽ sơ vài câu bà sẽ êm thắm thôi, nào ngờ vừa thấy mặt bà càng chửi thêm, sợ ông già vợ bên sẽ mang tiếng vì mình, tôi vẫn cố gắng bước tới như lấy can đảm lắm. Thấy tôi quần áo chỉnh tề bà những tưởng đến xin lỗi. Tôi rất tự nhiên bước vào dưới bao con mắt hàng xóm. Chắc có kẻ nói tôi xin xỏ chi cho bà bỏ qua chuyện sợi giây điện đang chuẩn bị kéo căng ngay sáng nay.
Bao nhiêu con mắt chờ đợi dõi nhìn. Một lúc sau tôi bước vừa ra khỏi nhà không những chưa yên lặng mà lại phát âm nặng nề hơn to hơn.
Ai cũng lấy làm lạ. Có người còn nói với tới tai tôi nghe được:
-Anh ấy đến đứng đắn như vậy mà sao bà quá cố chấp, và sự việc chửi rủa như vậy kéo dài đến hai ngày ba đêm liền.
Chưa ai biết sự việc xẩy ra sao nữa, họ còn chê trách bà già khùng, không biết điều.
Nhiều ngày sau đó ai hỏi duyên cớ sao mà làm bà già nổi đóa lên vậy. Tôi cũng không đính chính hay diễn giải gì cả.
Một tuần sau đến sinh nhật tức NOEN vô tình có mặt bên cạnh nhà thằng cháu của bà lại là học trò KENJISU của tôi. Bà mới bước qua diễn giải và phân bua với cả đám đông có tôi trong đó:
-Các anh tưởng ông nhà văn này đến xin lỗi tôi đó phỏng, không có mới chết chứ làm mang tiếng tôi quá chừng và khàn cả tiếng phải vào viện mất cả mấy trăm ngàn chứ chẳng chơi gần như nằm mất ba ngày. Ngưng một chút rồi bà nhìn thẳng tôi và nói:
-Ông còn chưa dám nói ra cho các anh biết, vậy bây anh nói ra cho họ hiểu luôn đi, dù chính tôi biết cũng có lỗi, nhưng nói chung người VN làm gì cũng bừa bãi, các anh nhìn những chùm giây điện khắp nơi trong nước của mình xem có chỗ nào trật tự không đã. Các ông biết nhà văn nói gì không, nhà văn ghé sát tai tôi chửi tôi:
-“Con đĩ già lắm mồm” những thằng nó làm và chăng giây bừa thì bà chẳng nói còn tôi cẩn thận lại bị bà chửi là thế nào, mà bên kia đường. Đấy các ông bà thấy chưa vậy tôi không im nên thân làm khổ thấn.
Thực tế xong mấy ngày nằm nhà đau khàn cổ ngẫm nghĩ cũng nói đến đúng đấy mà mình có dám chửi chúng bao giờ.
Thấy tôi sai nay nhân đây tôi bèn “xin lỗi ông nhà văn” xin ông và gia đình cùng khu xóm đừng cười tôi nữa.
thái san nhân dịp NOEN 2009