Không biết các bạn đã đọc qua truyện này chưa, truyện rất hay nhưng có 1 chi tiết rất kì cục. Vào thời điểm Nguyễn Nhật Ánh 8 tuổi, tức là cách đây 37 năm, Việt Nam vẫn chưa có điện thoại di động để cu Mùi nhắn tin cho con Tủn :|
Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ
3 trả lời, 38 lượt xem —
Trang 1 / 1
Trích đoạn: vutruong
Không biết các bạn đã đọc qua truyện này chưa, truyện rất hay nhưng có 1 chi tiết rất kì cục. Vào thời điểm Nguyễn Nhật Ánh 8 tuổi, tức là cách đây 37 năm, Việt Nam vẫn chưa có điện thoại di động để cu Mùi nhắn tin cho con Tủn :|
Tôi lại nói chuyện chú Nhiên và cô Linh.
Chú Nhiên không giải thích được tại sao chú yêu cô Linh và sắp sửa lấy cô Linh làm vợ. Nhưng điều đó không ngăn cản chú gửi tin nhắn cho cô Linh mỗi ngày.
Chú gửi tin nhắn bằng chiếc điện thoại di động be bé, và một trong những lý do khiến tôi ngày nào cũng mong chú đến chơi là để được nghịch chiếc điện thoại của chú.
Nói cho công bằng, không chỉ tôi mong gặp chú mà chú cũng mong gặp tôi. Chỉ vì tôi hay hỏi chú về cô Linh.
Tôi hỏi mười câu, chú chỉ trả lời suôn sẻ được năm câu. Năm câu còn lại, chú không trả lời được, chú chỉ cười khà khà. Nhưng trông chú có vẻ thích thế.
Một lần, tôi đọc thấy chú nhắn cho cô Linh:
“Chiều nay chúng ta đi dạo một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Tôi thấy tin nhắn đó hay hay (tại sao hay hay thì tôi cũng không rõ), liền vội vàng chạy qua nhà con Tí sún:
- Mày có điện thoại di động không?
Con Tí sún bảo “không”. Tôi chạy qua nhà con Tủn:
- Mày có điện thoại di động không?
- Mình không có nhưng mẹ mình có.
Tôi mừng rơn:
- Lát nữa mày mượn mẹ mày chiếc điện thoại đi. Ăn trưa xong, tao sẽ nhắn tin cho mày.
Con Tủn khoái lắm. Xưa nay chưa có ai nhắn tin cho nó bao giờ.
Hôm đó, trước khi làm cái chuyện chán ngắt là ngủ trưa, tôi kịp mượn điện thoại của chú Nhiên gửi mẩu tin đó vào điện thoại của con Tủn (đúng ra là của mẹ con Tủn).
Chiều, tôi học bài qua quít rồi lén ba mẹ vù ra cổng, đứng ngó qua nhà nó.
Tôi đứng vẩn vơ một hồi, thấy con Tủn trong nhà đi ra. Nó cũng ngó qua nhà tôi.
Hì hì, sau đó không nói thì ai cũng biết là tôi và con Tủn đã hớn hở đi dạo một chút với nhau. Chẳng đi đâu xa. Chỉ là loanh quanh sau hè nhà hàng xóm rồi ra đứng cạnh ao rau muống bên hông nhà thằng Hải cò nhìn châu chấu nhảy tới nhảy lui, chốc chốc lại lấy tay vỗ vào đùi bem bép vì bị muỗi chích. Nhưng như vậy cũng đã thích thú lắm. Y như người lớn. Một chuyện hẹn hò.
Mấy hôm sau, tôi lại nhắn cho con Tủn một tin nhắn mới. Cũng cóp từ mẩu tin chú Nhiên gửi cô Linh:
“Chiều nay chúng ta lai rai một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Và chiều đó hai đứa tôi đã lai rai một chút ở quán bà Hai Đọt. Tôi ăn cắp tiền của mẹ tôi để đãi con Tủn ăn chè đậu đỏ bánh lọt. Tôi mất tiền vì con Tủn nhưng tôi không tiếc. Đời thế mới vui.
Nhưng đời chỉ vui được có hai lần. Tới lần thứ ba thì tôi gặp nạn.
Mẩu tin mới nhất của chú Nhiên đã hại tôi. Tôi háo hức nhắn cho con Tủn:
“Chiều nay chúng ta lên giường một chút chăng? Buồn ơi là sầu!”
Dĩ nhiên một chú bé tám tuổi thì không thể hiểu nội dung thực sự của mẩu tin quái ác đó.
Chiều, tôi lại ra đứng trước cổng ngó mông qua nhà con Tủn thấp thỏm chờ đợi theo thói quen.
Một lát, trong nhà nó có người đi ra. Lần này không phải con Tủn, mà là mẹ nó. Bà đi xăm xăm sang nhà tôi.
Kết quả: chiều đó chỉ có mình tôi lên giường.
Tôi leo lên giường nằm sấp xuống cho ba tôi đét roi vào mông.
Chỉ vì cái tội mà thực ra tôi không hề mắc phải: Mới nứt mắt đã bày đặt lăng nhăng.
Buồn ơi là sầu!
Trích : Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ (Nguyễn Nhật Ánh.)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Vấn đề này phải giải thích làm sao nhỉ? Chắc như tác giả nói : " Ôi, tôi đang vung vít gì thế này?"
Có lẽ cần một bài bình luận cho tác giả. Mời các fan của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Leo sẽ đưa ý kiến sau khi có hết ý kiến của các bạn.
Thân,
Leo
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
G. Piet – Pháp
Leo*
còn 1 chi tiết nữa, vào thời điểm đó, người việt nam mình vẫn còn rất e dè về chuyện quan hệ nam nữ. Mặc dù cô Linh là vợ sắp cưới của chú Nhiên thì vẫn rất khó chấp nhận 1 tin nhắn sỗ sàng "chiều nay chúng ta lên giường 1 chút chăng" theo kiểu những người yêu nhau thời đại này
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 03:35:12Leo*>
Trích đoạn: vutruong
còn 1 chi tiết nữa, vào thời điểm đó, người việt nam mình vẫn còn rất e dè về chuyện quan hệ nam nữ. Mặc dù cô Linh là vợ sắp cưới của chú Nhiên thì vẫn rất khó chấp nhận 1 tin nhắn sỗ sàng "chiều nay chúng ta lên giường 1 chút chăng" theo kiểu những người yêu nhau thời đại này
Nhiệm vụ đầu tiên khi đoc sách là hiểu và nắm vững lấy điều đã đọc. Nhiệm vụ thứ hai là suy nghĩ điều đã đọc. Nhiệm vụ thứ ba là ghi chép lại những điều cần nhớ. Và cuối cùng, nhiệm vụ thứ tư là thấy đựoc cuốn sách dạy cho ta điều gì mới, nó có thông báo cho ta những kiến thức mới không, nó có dạy cho ta một số thủ thuật quan sát, làm việc, học tập mới không, nó có thức tỉnh những tâm trạng và nguyện vọng đặc biệt không. (N. CRUPXCAIA) . Và Leo nghĩ rằng dường như bạn đã nhận đủ các điều đó thì chắc chẳng có lý do gì phải tiếp tục bàn về lỗi lầm của tác giả.
Thay vì làm nghiêm trọng thêm lỗi lầm của người khác, bạn hãy xoá bỏ chúng trong tâm trí bạn ,đồng thời giúp họ quên chúng đi. (Enrique Simo).
Và cũng có câu : “Một tác phẩm nghệ thuật hay thì đẹp cả về nội dung lẫn hình thức”. Nhưng trên đời này không có gì là hoàn thiện cả . Theo Leo thì tâm huyết của Nhà Văn Nguyễn Nhật Ánh đặt vào không phải là chỉ để chúng ta để xem thời nào, mà là rút được bài học trong "cái nhìn” về cuộc sống của chúng. Nếu các bạn có tình cờ phát hiện ra lỗi lầm gì đó của nhà thơ, hay nhà văn nào đó thì cứ mỉm cười mà bỏ qua (xem lớn hay nhỏ, chắc không đến nỗi khi nhà xuất bản xuất ra lại không phát hiện ra.) . Tác giả cũng sẵn sàng nhận cái lỗi “đi quá xa” đến mức nhầm lẫn các thời đại và rút kinh nghiệm cho các tác phẩm tiếp theo (Leo nghĩ vậy), và cũng rất “biết ơn” người đã chỉ ra sự “nhầm lẫn” của mình.
Leo không biết giải thích thế nào cho vừa ý của bạn bởi vì chín người thì mười ý. Leo chỉ tránh trường hợp là các nhà văn chơi trò "ném đá giấu tay." Ở đây là trang BLVH, Còn bạn muốn đưa ra một "đoạn trích" để bình luận thì Leo hoan nghênh. Chỉ hy vọng là khi bình luận điều này không có "nỗi niềm trắc ẩn" nào ở đây. Khi đọc tác phẩm, sự phát hiện của bạn chứng tỏ bạn cũng rất "khắc khe". Nhưng Leo nói thế này, đành rằng tác phẩm hay thì đẹp cả về nghệ thuật và nội dung. Leo thiết nghĩ Nguyễn Nhật Ánh cũng đã cho ra một tác phẩm đầy đủ hai yếu tố trên.
"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" không phải là truyện lịch sử nên cũng không đòi hỏi tính xác thực về điều kiện thời kỳ nào cho chính xác. Có thể tác giả thích xưng Tôi thì xưng, xưng tên thì xưng, không nhất thiết xưng "Tôi" phải là bản thân. Bất cứ nhà văn nào cũng có thể có mười cái "Tôi", thậm chí là ngàn , vạn cái "Tôi" thì cũng chẳng nói lên được điều gì.Thậm chí Nhà văn nói là tổng thống (ví dụ) của một nước nào đó cũng chẳng ai chấp bởi vì "siêu tưởng" là bệnh của nhà văn và nhà thơ mà. (nói theo số đông , chỉ ví dụ), Leo cũng thuờng hay nghe các nhà yêu nghệ thuật, điển hình là nhà văn , nhà thơ thì dường như đều "không có tuổi". Nếu ta đi hỏi tuổi những người này dường như chẳng có câu nào là thật. (Leo nghĩ dường như vậy.)
Đây không phải là một bài bình luận, một chút ý kiến nhỏ. Vì không hiểu rõ ý của bạn là muốn "moi" lỗi của người khác ra với ý gì. Nếu có thể bạn viết một bài bình luận của mình hay là sưu tâm một bài bình luận về tác phẩm này.
Thân,
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Leo
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
G. Piet – Pháp
Leo*