📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU LẦN NỮA

346 trả lời, 52.206 lượt xem — Trang 11 / 12
GỢI GIẤC MƠ XƯA
 
Giấc mơ nào “Em không thấy anh”!
Một lời nói đó biết bao tình!
Ai đem viết tiếp vần thơ cũ?
“Giọt lệ lăn dài…đôi mắt xanh!”
 
Em đến hồn anh ngợp ý thơ
Một niềm hy vọng,một trời mơ!
Anh đem gieo hết giòng tâm sự
Rồi hái đau thương ,thật bất ngờ!
 
Trời đã vào Đông,lặng lẽ sầu!
Nỗi buồn anh biết gửi về đâu?
Người đi phong kín hồn băng giá
Dù có mong chờ,cũng thế thôi!
                                                           
              
Đăng nhập để trả lời
0
BẮT ĐỀN NÀNG THƠ
 
Em biết chăng,trời đang trở gió?
Mùa Thu về, sắc đỏ lên ngôi!
Màu son vẫn thắm trên môi
Xa nhau mấy khắc,đứng ngồi không yên...
 
Vườn nhà ai, Đỗ Quyên đang nở
Mùi thơm như hơi thở người tình!
Hay cho cái kiếp cộng sinh
Dỗi hờn đâu chỉ có mình anh đau...
 
Hà Nội phố, mây sầu giăng mãi
Tây Nguyên mưa, tê tái hồn anh!
Ngày buồn chẳng chịu qua nhanh
Gió mưa làm ướt một cành hoa yêu...
 
Một tấm hình gây nhiều nhung nhớ
Cả khối sầu đang vỡ trong tim
Rượu nào uống để cho quên?
Mưa buồn rơi mãi, bắt đền nàng Thơ...
VÕ THANH PHONG
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
XIN EM ĐỪNG… 

Xin em đừng… mặc chiếc áo dài hồng 
Khi hạ bút viết bài thơ thương nhớ! 
Hai năm rồi,anh đã quên sắc đỏ! 
Chỉ giữ cho mình,những màu tối,buồn đau!! 

Xin em đừng…mặc chiếc áo ngày đầu 
Có hoa tím định tình ngay trước ngực! 
Chẳng nhìn thấy áo,lòng anh không ray rứt! 
Khi trong hồn,luôn nhớ một người xa!! 

Mái tóc đen dài,nếu có cài hoa! 
Em đừng mặc,chiếc áo vàng ngày ấy! 
Nhìn giọt mưa Thu,hồn anh sóng dậy! 
Hai năm rồi,cứ ngỡ em…đã quên!! 

Xin em đừng…mặc chiếc áo dỗi hờn 
Sau lưng,trước ngực,một trời dây dợ! 
Em giữ chặc quá,khiến tình yêu lo sợ! 
Cứ nghĩ rằng,em đã…hết thương!!? 

Tình bây giờ,đang uống tuyết nằm sương! 
Những chiếc áo kỷ niệm,cất đi,đừng mặc! 
Em cứ đẹp,sẽ không ai thắc mắc 
Áo ấy cũ rồi,nào phải tại em quên

 
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN BUỒN
 
Một góc trời Xuân mây xám bay!
Bên kia hờn dỗi, bên này say!
Gió đưa tà áo, hoa Xuân rụng
Chỉ hố buồn thôi lấp chẳng đầy...
 
Rót tặng nàng Xuân nửa chén sầu
Hồng nhan ngày ấy giờ về đâu?
Con tim đem cắt thành hai nửa
Nên mới vào Xuân đã mất nhau...
 
Vần điệu làm đau đêm tháng Giêng
Tình phai nên nối mạch thơ buồn!
Ai mua ta bán vùng ký ức
Để khỏi nặng lòng nhớ với thương...
 
Ôm cánh hoa Đào tiếc gió Đông
Vì ta nên má ấy phai hồng!
Năm sau Xuân nhớ đừng đến nữa
Ta mất em rồi! Xuân biết không??
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HÀ NỘI MÙA YÊU
 
Ngày phụ nữ,anh về Hà Nội
Gặp Bé Yêu để nối đường tơ!
Tháng Hai trời đẹp như mơ
Hôm qua còn rét, bây giờ ấm hơn..

 
Ngày phụ nữ dỗi hờn tan biến
Cùng gối tay nhắc chuyện tình thơ!
Hồ Tây nghe sóng vỗ bờ
Sương tan Trúc Bạch,trăng mờ Chương Dương...

 
Cùng đi trên con đường hoa gấm
Tình ngày càng sâu đậm em ơi!
Con tim biết nói thành lời
Tháng Ba ngày Tám,trọn đời khắc ghi..

 
Đừng cười mối tình si em nhé!
Tim còn yêu,đời trẻ mãi thôi!
Vần thơ trăm sắc ngàn màu
Tiếng đàn ngày ấy,thay câu đá vàng...

 
Ngày phụ nữ,ngập tràn luyến ái
Vẫn còn kia thệ hải minh sơn!
Chúc cho phái đẹp trường tồn
Mùa yêu Hà Nội mãi còn trong..tim!!

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHUYNH THÀNH
 
Áo đỏ,hoa hồng, đẹp lắm thay!
Má màu hồng phấn, tóc như mây!
Tình ơi! Có biết anh đang nhớ
Khoảng trống trong tim muốn lấp đầy...

 
Gió thoảng đưa hương một góc trời
Nhìn em say đắm! Nhan Sắc ơi!
Hoa khoe thanh khiết, người khoe áo
Dấu ái giờ đây tựa biển khơi...

 
Hoa cũng như người, trăm nét xinh!
Chao ôi! Ánh mắt chứa bao tình!
Ước gì thu ngắn con đường đó
Để thấy cây đời mãi ngát xanh!!

 
Anh đã yêu rồi em biết không?
Đem hoa thêu dệt mối tình nồng!
Mai kia mốt nọ hoa tàn úa
Tim vẫn in hoài chữ thủy chung!!!

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ANH YÊU MÀU ĐỎ
 
Anh yêu màu đỏ em ơi!
Bao nhiêu dấu ái suốt đời không quên!
Đêm qua,tình lại gọi tên
Giọt sương trên lá làm mềm cánh môi...

 
Nhìn em không nói thành lời
Sông in mắt biếc,non phơi tiên đào!
Nặng tình,vóc dáng hư hao
Yểu điệu thục nữ,lòng nào chẳng say?

 
Sông thương mưa xuống lại đầy
Về thăm Kinh Bắc, vòng tay ấm nồng!
Tình hoa có nhớ thương không?
Nụ hôn trở giấc làm hồng má em...

 
Gửi màu áo đỏ theo tim
Hương yêu lan tỏa những đêm tạ tình!
Sắc đỏ khiến em càng xinh
Nâng niu dáng ngọc để tình lên ngôi...

 
Phòng khuê mưa gió tơi bời
Mới hay em đã một đời yêu..thơ!
Tàn đêm,trăng lặn sao mờ
Sóng tình không dứt,cơn mê nối dài...

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHÀO THÁNG TÁM
 
Tháng Tám đã về trong nắng Thu
Trước thềm dăm chiếc lá vàng rơi!
Thoảng nghe trong gió mùi hương bưởi!
Gửi khúc tâm ca đến một người...
 
Tháng Tám em ngồi, suối tóc bay
Nước hồ xanh ngát nhuốm màu mây!
Bên anh còn đó mùi hoa nhớ
Sợi nắng vương vương dưới gót giày...
 
Tháng Tám anh đi tìm tứ thơ
Áo em nhuộm thắm cả trời mơ!
Dòng sông giữ lại câu hò hẹn
Thu biết mình yêu mới trở về...
 
Một cõi trời riêng em với anh
Cho hay giai ngẫu tự thiên thành!
Nụ hôn trao vội chào tháng Tám
Thu đến cây Tình vẫn ngát xanh...
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.08.2018 05:16:44 bởi võ phong trần>
EM BAO NHIÊU TUỔI?

 
Hỏi em bao nhiêu tuổi?
Mà tóc chấm bờ vai!
Hỏi em thương nhớ ai?
Mà sầu dâng khóe mắt?
 
Mùi Oải Hương thơm ngát
Nắng ghen với làn da!
Giản đơn mà kiêu sa
Hỡi nàng Thơ bé bỏng!!

 
Tay trắng xây lầu mộng
Nào dám hỏi tuổi em!
Xao xuyến ngập buồng tim
Vần thơ tình cất cánh..

 
Đời ngỡ là ảo ảnh
Em bảo mối tình chân!
Yêu nàng Thơ vô ngần
Hỏi làm gì tuổi tác?

 
Đôi mắt em có nhạc
Một thiếu phụ trẻ con!?
Nhan sắc tựa lồng son
Giam vần thơ lãng tử..
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN
Em ơi!
Phố Biển Nha Trang,những ngày không quên
Tay trong tay,thả vần thơ trên sóng!
Gom mây và nước xây nên lầu mộng
Mượn chút nắng Hè lưu giữ bóng hình em..

Những vùng đất, đều đã được đặt tên
Riêng cõi Đào Nguyên vẫn hoang sơ cách biệt!
Bài tình ca cứ vang lên da diết
Khuấy động cả vùng tâm thức đã ngủ yên..
Anh cố tình trêu để được bắt đền
Sắc áo hồng làm biển xa cuộn sóng!
Đại dương mát mà con tim lại nóng
Rót cho tình những giọt mật cuồng điên..
Cơn bão đi qua,tình bỗng ngoan hiền
Khép bờ mi xinh,nàng thơ ngái ngủ!
Đóa hồng ấy giữa màn sương hé nụ
Đem nét nhu mì tặng hết cho tình quân!
Khi trái cây chín muồi,xa cũng thành gần
Thơ đã có những ngày Hè cháy bỏng!
Tạm biệt rồi,sao con tim vẫn nóng
Em ơi!
Những ngày ở Nha Trang không thể nào quên...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MẮT NAI
 
Tình Cuối đêm rồi thương nhớ ai?
Mà trên mặt gối nước lăn dài!
Bài thơ mới viết xong ba khổ 
Đã mở hình ra ngắm mắt nai...

 
Sáng sớm đầu tuần vội nhắn tin
-Anh đang tìm cảnh để ghép hình!
Thêm đôi mắt kiến trông ngộ quá!
Nhưng nói thật lòng:Em rất xinh..

 
Em dỗi khi anh gọi mắt nai
Trưa nay để mất dấu trang đài!
Buổi chiều dỗ ngọt thơ lục bát
Mới chịu treo hình đến sáng mai..

 
Cửa sổ linh hồn giờ xanh hơn
Kề vai tựa má hết dỗi hờn!
Làm sao có thể xa Hà Nội?
Một đóa hồng đang tỏa ngát hương...

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.05.2018 10:20:15 bởi võ phong trần>
CHIỀU TÍM


Em đến chi để buổi chiều chợt tím?
Gió thẹn thùng,tà áo chẳng buồn bay
Chỉ ngắm thôi mà hồn anh sướng lịm
Con tim cô đơn xao xuyến đã bao ngày...

 
Anh vẫn thích màu hồng pha chút tím
Cả rừng cây mê đắm lúc em cười
Tia nhìn ấy,thiết tha đầy quyến luyến
Giây phút xuất thần,đẹp vô đối!Em ơi!

 
Muốn làm gió,nhẹ hôn lên mái tóc
Cõi trần gian bỗng chốc hóa Thiên Đường
Mượn sắc tím để tôn vinh dáng ngọc
Em đến làm gì cho Đà Lạt tỏa hương?

 
Anh chấp bút viết bài thơ nhan sắc
Thung Lũng Tình Yêu nắng ôm gốc thông già
Tà áo dài tím khiến con tim ngây ngất
Em vẫn điệu đàng,nhuốm một chút kiêu sa..


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2018 09:15:27 bởi võ phong trần>
ĐỊNH TÌNH
 
Đêm hôm qua bầu trời trong vắt
Giống như là màu mắt em tôi
Góc trời sao tím đổi ngôi
Bên em cứ thấy bồi hồi con tim...
 
Dắt tình yêu đi tìm chân lý
Vượt ra ngoài suy nghĩ tầm thường!
Một khi lòng đã nặng thương
Hãy đem hạnh phúc trải đường cho nhau...
 
Yêu đâu chỉ lụa nhàu tóc rối
Cháy cuồng điên lại vội lìa xa
Với tay bẻ một cành hoa
Ngất ngây thoáng chốc xót xa muôn đời...
 
Em không nói những lời mật ngọt
Vẫn khiến cho lửa đốt tim anh
Thương sao một tấm chân tình
Vần thơ in dấu bóng hình giai nhân...
 
Ta còn có ngàn lần gặp gỡ
Nhận nụ hôn vay nợ lẫn duyên
Không bia đá, chẳng lời nguyền
Con tim đập nhịp yêu thương.. suốt đời!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
BẾN TƯƠNG TƯ
 
Ai về ghé bến tương tư
Đem vần thơ cũ trả người em yêu
Trời Đông nhuốm vẻ tịch liêu
Áo vàng ngày ấy đọng nhiều nhớ thương..

 
Nào đâu liễu ngõ hoa tường
Mà giờ phải chịu gió sương dãi dầu?
Từ đây chẳng được thấy nhau
Nước hồ Tây đã nhuốm màu chia xa..

 
Nào ai xót liễu thương hoa?
Để cho tình cuối lệ sa bao lần
Bên dòng sông nhớ bâng khuâng
Nửa thương tình cũ,nửa phần đớn đau..

 
Còn đâu tóc rối lụa nhàu?
Áo vàng giờ đã phai màu vì..thơ!
Uổng công tháng đợi năm chờ
Dòng sông ly biệt,đôi bờ tương tư..


 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2018 04:12:58 bởi võ phong trần>
MÀU HOA NHỚ
 
Em điệu đà khiến hoa mang sắc tím
Ngấm men tình,lãng tử ghép vần thơ
Chỉ ngắm thôi,đã thấy hồn sướng lịm
Em xinh chi cho trăng lặn sao mờ?

 
Xuân dẫu đi,tình đừng phai sắc nhé!
Anh sẽ buồn khi nhìn cánh hoa bay!
Yêu màu tím,con tim luôn thấy trẻ
Bể ái ân mưa xuống nước lại đầy..

 
Gió tháng Tư khẽ lay tà áo ấy
Mượn vần thơ nắn lại những đường cong!
Hương tình cũ khiến buồm căng sóng dậy
Em nhớ ai mà đôi má ửng hồng?

 
Để Xuân sau,về ngang qua phố cũ
Tim vẫn nghe xao xuyến sắc hoa Đào!
Sợi thương nhớ vướng gót giày lãng tử
Bỗng giật mình,đời không thể vắng nhau...


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.12.2018 03:37:19 bởi võ phong trần>
VẪN CHỈ LÀ EM
 
Thoáng chốc tròn năm,em biết không?
Trời đang giảm rét,má ai hồng
Trùng lai, bỗng thấy vui như tết
Lại đón em về nơi Phố Đông...


Váy trắng,nên tình cứ mãi xanh
Bao nhiêu cảm xúc vẫn riêng dành!
Ta về chốn ấy nghe mùi Tết
Thế giới chỉ còn em với anh...

 
Sóng gió qua rồi,lại có nhau
Sương tan,nắng sớm,lá xanh màu
Xuân về,thơ lại thay vần mới
Hạnh phúc trào dâng! Em biết đâu!!

 
Năm ngoái tình ngoan,năm nay vui
Hoa Xuân phong nhụy tặng cho đời
Nụ hôn ướp đẫm mùi hương tết
Vẫn chỉ là em! Thu Thủy ơi!!
VÕ THANH PHONG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGẮM HOA
 
Đừng ngắm hoa khi đứng quá gần!
Hương thơm sẽ làm đầu óc ta mụ mị!?
Khiến ta không nhìn thấu những điều tinh túy!
Chỉ biết khen hoa đẹp như bao kẻ phàm nhân!!
 
Hoa cũng như người,gồm thể xác và tinh thần!?
Màu sắc tươi thắm,làm lóa mắt loài ong bướm!
Giọt sương rớt xuống,tạo ra dòng hoài niệm!
Hương thơm khiến hồn hoa,tạo ra triệu giấc mơ…
 
Thoát khỏi vũng bùn,hoa mới làm thơ!
Buông son phấn,khoát màu thiền vĩnh cửu!
Xưa,nước mắt rơi,bụng làm dạ chịu!
Nay,mưa gió dập vùi,cành hoa ấy còn không??
 
Ta không ngắm hoa,bằng đôi mắt người trần!
Dùng thơ làm thấu kính,để tạo ra tâm nhãn!
Đời hữu hạn,mà tình thì vô hạn!?
Ta trân quý từng chút phấn của nhụy hoa!!
 
Đôi mắt u buồn,màu tím kiêu sa!
Ta ướp nhan sắc ấy,trong trái tim rướm máu!
Dù ở cự ly nào,lòng vẫn không thay đổi!
Nhưng ngắm hoa từ xa,lòng thấy nhẹ nhàng hơn!!??
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
AI ĐƯA EM VỀ

Đêm nay ai đưa em về?
Để mùi hương ấy gây mê cuộc tình!
Áo hồng,khăn trắng,rất xinh
Vần thơ còn đó,sao mình vội xa?

Đèn vàng héo hắt mưa sa
Cung thương lỗi nhịp, lệ nhòa mi ai!
Đường khuya vang tiếng gót hài
Không còn lời hẹn đợi mai anh về..
 
Hà thành mưa gió lê thê
Bao nhiêu khắc khoải bộn bề trong tim
Che ô đứng dưới trời đêm
Mượn vần thơ cũ đưa em dặm dài..
 
Tặng đời nửa nét liêu trai
Mối tình thơ đó u hoài ngàn năm
Nhả tơ cho trọn kiếp tằm
Giọt buồn thiếu phụ,chưa cầm đã đau..
 
Áo xưa giờ sớm phai màu
Làm sao xóa hết nỗi sầu trong tim?
Đưa em về dưới trời đêm
Gió Hồ Tây lạnh làm mềm..nụ hôn!
VÕ THANH PHONG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
GIỌT NẮNG BÊN THỀM
 
Mới bước vào hè sao nắng phai?
Vần thơ thấp thoáng chút u hoài
Nàng thơ xỏa tóc bên thềm vắng
Dáng liễu hao gầy,thương nhớ ai?
 
Gửi nỗi niềm riêng đến một người
Đường tình chẳng trọn cánh hoa rơi
Nào đâu có kẻ quên thề ước
Khuôn mặt giai nhân thiếu nụ cười
 
Gió ngủ bên đồi lá chẳng bay
Sầu như biển lớn lấp sao đầy?
Ta về nhặt lấy niềm đau cũ
Rượu uống nghìn chung chẳng thấy say…
 
Một chút hương xa quặn thắt lòng
Tình thơ ngày ấy thả trôi sông
Bên thềm giọt nắng không còn nữa
Ta phụ nhau rồi có biết không?
VÕ THANH PHONG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 05:22:48Tiền Giang>
rDẤU YÊU 2
 
Anh về yêu lấy màu hoa đó!
Dẫu lỡ mai kia,em lấy chồng!
Hoa búp trên cành,hoa phải nở!
Chỉ thương thuyền dạt ngả ba sông!!
 
Dòng nước trôi xuôi,tình ở lại!
Ai người yêu lấy bến sông xưa?
Một lần chia cách là mãi mãi!
Ôm khối tương tư để đợi chờ!!
 
Chỉ nghĩ mà sao đã vướng sầu!
Trang thơ còn đó,dáng em tôi!
Yêu thương chất nặng cùng nhung nhớ!
Từng phút từng giờ,vẫn thấy nhau!!
 
Hỡi dấu yêu ơi!Chớ có buồn!
Trần gian vốn chẳng có sông Tương!
Màu hoa yêu ấy,anh vẫn giữ!
Nhưng hứa,em không được lấy chồng!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ANH YÊU CẢ CẨM
LẪN HOÀNG

[color="darkgreen"]*Thương tặng Hoàng Lan dấu yêu!
[/color]
Trong giấc mơ,anh gọi hai tiếng Cẩm Loan!
Tên một người con gái,đã ăn sâu vào tiềm thức!
Xem những vần thơ chứa đầy mật ngọt!
Không thể cầm lòng:Yêu em lắm Hoàng Lan!

Mơ hay thật gì,anh chỉ gọi tên em!
Người con gái sông Tiền,anh yêu dấu!
Quanh năm,suốt tháng chỉ nghĩ về Phố Núi!
Ngọn Bút TÌNH,viết những giòng chữ thân thương!!

Nợ duyên kiếp nào,để giờ lại vấn vương?
Yêu rồi giận,giận rồi yêu,tha thiết!
Nếu lấy thời gian để phân sau trước!
Cẩm hay Hoàng,anh yêu hết cả hai!!

Nào có đa tình?Cũng chẳng phải đổi thay!
Anh yêu người nào,em cũng vui,mới lạ!
Cẩm Loan đẹp tuyệt vời,e ấp sau cành lá!(1)
Còn Hoàng Lan thì huyền ảo dưới màn mưa!!?(2)

Luôn tự hỏi lòng:Thế đã đủ hay chưa?
Hai cô gái cùng yêu mình tha thiết!
Những ngày đầu,đến với miền sông nước!
Anh xiêu lòng,bỡi nhan sắc Cẩm Loan!!

Cuộc đời anh,vừa đánh dấu sang trang!
Bỡi những vần thơ em gắn thêm đôi cánh!
Tình yêu mỗi lúc càng trở nên sâu nặng!
Anh yêu em điên cuồng,hỡi đóa Hoàng Lan xinh!!

Chắc em vui lòng,nhưng anh phải thanh minh!
Cẩm và Hoàng,tuy hai nhưng mà một!
Đều là tên một cô gái của vùng sông nước!
Trong một ngày đẹp trời,đã lấy mất trái tim anh!!
Tiền Giang
1+2:Cẩm Loan đẹp hơn Hoàng Lan!
ANH CHỌN NGƯỜI NÀO?
 
Cẩm và Hoàng anh ôm lấy cả hai!
Có chút đa tình,nhưng em không giận!
Sợ người ta nhìn dễ gây nhầm lẫn
Đính chính liền,hai là một mà thôi!!!
 
Đừng vội buồn ,Hoàng Lan nép màn mưa
Cũng đừng trả cho Cẩm Loan vài chiếc lá
Ẩn sau thứ gì,cũng là của anh tất cả!
Vội vàng chi?Hãy chờ đợi,dấu yêu ơi!!!
 
Dù bây giờ,ta mỗi đứa một nơi!
Kho báo ấy,chìa khoá kia ,anh giữ!
Bất cứ khi nào,anh muốn,cửa kia sẽ mở!
Trả làm gì ,chiếc lá với màn mưa???
 
Đêm thu buồn,giờ anh đã ngủ chưa?
Hai cô gái,cùng anh đi vào mộng?
Một cô làm thơ,còn cô kia chung sống!
Cẩm và Hoàng?Hay anh thích cả hai??
 
Là một mình em,sao anh phải phân chia?
Cẩm Loan là tên mẹ cha đã đẻ đau mang nặng!
Hoàng Lan ,bút hiệu của người yêu riêng tặng!
Anh yêu nhất cô nào?Anh hỡi!Tiền Giang???
 
Ai biểu đa tình,nên khổ anh mang!
Người yêu có một,đòi yêu hai cho sướng !
Em càng ghét anh ,cái đầu siêu tưởng tượng!
Chia đôi người tình,trên đời chỉ có mỗi mình anh!!!
                            CẨM LOAN-HOÀNG LAN

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 05:27:26Tiền Giang>
LỜI HỨA
 
Đã tìm ra chương cuối cuốn sách rồi!
Nó thật xứng với “Người đi săn bóng”!
Vẫn là một câu chuyện tình cảm động!
Nhưng người đọc sẽ bị rơi từ chín tầng mây!
 
Dù muộn phiền,đang tứ phía bủa vây!
Tôi sẽ cố đứng lên viết cho xong cuốn sách!
Nhân vật chính đã tự tìm ra phương cách
Để chia tay!Sao tôi lại cứ bận lòng??
 
Mới vừa quen,người đã dạy tôi :Sắc,Không!
Tại sao mãi để tâm hồn nặng trĩu?
Không phải cuộc đời,mất đi là thiếu!
Với kẻ vô tình,thêm một đã là thừa!?!
 
Vẫn còn đó sắc Thu vàng và những cơn mưa!
Là thứ nước hững hờ,không phải là nước mắt!
Nhân vật chính đã từ lâu không biết khóc!
Sao tôi mãi bận lòng về chương cuối làm chi???
 
Với con sông Tiền,người đã ngoảnh mặt đi!
Tôi vẫn phải viết,cốt giữ tròn lời hứa!
Xin lấy lại bờ vai vì không ai cần tựa!
Những ân tình,người đã thả trôi sông!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 08:34:00Tiền Giang>
     ÔM CÀNH HOA TÍM CHẾT TRONG MƠ
 
           Có mối tình,chưa họp đã tan!
          Đò vừa rời bến,chợt quay ngang
          Lời yêu chưa ấm bờ môi đó!
          Giờ vội xa nhau,thật ngỡ ngàn!!
 
          Đã bảo con tim chẳng được buồn!
          Không buồn thì lại thấy cô đơn!
          Uống bao nhiêu rượu người vẫn tỉnh!
          Vắng đóa Hoàng Lan,lạnh buốt lòng!!
 
          Cứ tưởng đời ta đã hết sầu!
          Ai ngờ tình mới lại càng đau!
          Khi xưa đừng ngắm cành hoa đó!
          Đâu khiến ngày nay,vướng lưới sầu!!
 
          Giữa ban ngày,ta vẫn mộng du!
          Hoa thơm giờ đã hóa ngục tù!
          Giam hồn lãng tử,không đường thoát!
          Chỉ biết ngồi ôn những cánh thư!!
 
          Chẳng còn người cũ bến sông xưa!
          Nào có yêu đâu,phải đợi chờ?
          Ta tựa cánh bèo trôi lạc bến!
          Ôm cành hoa tím,chết trong mơ!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU LỠ NGÀY MAI EM LẤY CHỒNG
(Vắng em 2 ngày chẳng biết làm gì,tưởng tượng một chút thôi)
 
Ai đem hong chút tơ trời!
Lưới tình thả xuống,cho người vấn vương?
Em đang ở cuối con đường
Vắng xa chỉ biết,nhớ thương một mình!!
 
Mỗi lần nghe tiếng “Nhớ Anh!”
Giận thì có giận,chẳng đành xa nhau!
Tiền Giang khói sóng giăng sầu!
Nhớ em,biết gửi về đâu bây giờ?
 
Tình đem gói mấy trang thơ!
Theo lời em dặn,đợi chờ mùa Đông!
Nỗi niềm canh cánh bên lòng:
Chỉ e con sáo,sang sông mất rồi!!?
 
Liệu còn có kịp thấy nhau?
Sông xưa giờ gãy nhịp cầu ái ân!
Hoa kia rơi xuống một lần!
Con tim hứng chịu,trăm phần đớn đau!!
 
Tình thơ dẫu chửa phai màu!
Vườn yêu đã hết vì nhau đợi chờ!
Bên chồng,đừng mở trang thơ!
Dấu yêu ngày ấy,bây giờ đã tan!!
 
Mùa Đông rồi sẽ lụi tàn!
Xa anh em sẽ,sang ngang.....đắm đò!!!(1)
                                      Tiền Giang
1.Trù ẻo như thế em sẽ không dám lấy chồng!
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 08:33:00Tiền Giang>
TẢN MẠN HOA TI GÔN 2
 
Lá xanh,nhưng sắc hoa tím hồng!
Em đứng dưới giàn hoa Ti Gôn
Đưa tay hái lấy màu tan vỡ!
Rồi bảo anh đây:chớ có buồn!!
 
Em bảo lỡ mai đi lấy chồng!
Hỏi anh phương ấy,có buồn không?
Hoa yêu đem thả trên sông nhớ!
Sắc đá gì sao,chẳng chạnh lòng???
 
Duyên phận do trời,đâu tại ta?
Mong tình năm tháng chẳng phôi pha!
Gặp nhau,ôm lấy màu hoa nhớ!
Hôn lên đôi mắt đẫm lệ nhòa!!
 
Em bảo yêu rồi,lệ chẳng rơi!
Vì đâu hoa tím khóc bên trời?
Vần thơ,ai chọn câu tương biệt?
Kẻ đó,người đây,không thấy nhau???
 
Sao em thích những màu hoa buồn?
Tím của Bằng Lăng,hồng Ti Gôn!
Cuộc đời chìm đắm trong chờ đợi!
Vẫn biết đau lòng,cứ nhớ thương!!!
 
Giữ mãi trong lòng,Dấu Yêu ơi!
Hai ta dù cách biệt phương trời!
Đừng trao nhau cánh hoa tan vỡ!
Giấc mộng tương phùng,sẽ đến mau!!!
                             Tiền Giang
 



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 08:31:44Tiền Giang>
HÃY CHO CON TIM THỜI GIAN
 
Ôi!Thương quá!Những vần thơ góp lửa!
Muốn người vui,buồn ôm lấy một mình!
Sương đầu mùa hay giọt lệ long lanh?
Yêu tha thiết,nhưng có chút gì hờn dỗi??
 
Đã gặp tri âm,sao anh còn tiếc nuối
Bản họp đồng hết hiệu lực từ lâu?
Cuộc sống bây giờ,cứ lên mạng là thấy nhau!
Em biết anh viết gì,thì người ta cũng thế!!
 
Anh rất sợ những bài thơ dang dở!
Khổ đầu yêu,khổ cuối đã mất nhau!
Thơ xóa hết rồi mà tình vẫn lao đao!
Người đi thật xa,buồn vẫn còn ở lại!!
 
Con tim không biết dối lừa
                             nên khổ đau mãi mãi!
Tình mất rồi,nhặt được mấy vần thơ!
Bao nhiêu tuổi đời,lòng vẫn cứ ngu ngơ
Tìm cho được TRI ÂM trong giấc mộng!!
 
Biển bao la,anh chỉ là con sóng
Dù vỗ ngàn lần,không đủ nói yêu em!
Đừng trách hờn để thơ khỏi buồn thêm!
Yêu cũng cần thời gian!Em biết đấy!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:03:53peli>
NGƯỜI YÊU KHÔNG CHÂN DUNG
*Em đang thương nhớ viết về anh!

Vườn địa đàng,hình như em lạc bước
Đưa mắt tìm,anh đang trốn nơi đâu?
Mỏi mắt rồi,mà chưa thấy đuợc nhau
Chỉ chiếc bóng, đêm đêm không rõ mặt!!

Từng dòng thơ anh yêu, em gom nhặt!
Rồi tự mình phát hoạ bức chân dung!
Của người yêu xa tít tận ngàn trùng!
Nhưng cảm giác như gần nhau gang tấc!!

Ta hẹn gặp nhau,giữa mùa gió bấc!
Anh sẽ về ,thăm lại bến sông xưa!
Ta đi chung ,trong nắng sơm mưa trưa!
Lệ hạnh phúc vỡ oà trong mắt nhớ!!

Tình đôi ta ,có phải là muôn thuở?
Dòng sông Tiền,có giữ bước chân anh?
Anh có về soi bóng dưới trăng thanh?
Hay tình mãi chỉ trong vầng thơ đó??

Từng bài thơ,anh lồng trăm điệu nhớ!
Đốt lòng em bằng con chữ, biết không?
Sưởi hồn em bằng bao tiếng nhớ nhung
Em dệt mộng với muôn ngàn sầu não!!

Anh hay nói: "Tình thơ không là ảo"
Nụ hôn đem giấu vào gối mỗi đêm!
Lời yêu nói rồi,vẫn muốn nghe thêm!
Mang chiếc bóng vào chung trong giấc mộng!!

Em yêu anh như trời cao biển rộng!
Hương Hoàng Lan,một dạ em gửi trao!
Phố Núi ngút ngàn,vẫn mong được thấy nhau!
Con sông ấy,là nợ duyên ta đó!!

Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MAI EM ĐI...
 
Mai em đi,có giòng sông lơ đãng!
Hát chia ly,âm thanh nghe não nùng!
Em đi rồi,vườn xưa trăng không sáng!
Tiếc thương nhiều,trời vẫn cứ sang Đông!!
 
Mai em đi,có loài hoa biết khóc!
Áo lụa kia,không giấu nổi vai gầy!
Nắng mùa Thu không còn hong mái tóc!
Đau đớn nhiều,mình vẫn phải chia tay!!
 
Mai em đi,có rừng ôm bóng gió!
Mắt xanh kia,giờ cũng đã phai màu!
Không có em,đời chìm trong nhung nhớ!
Nụ hôn nồng,sao phải vội xa nhau??
 
Mai em đi,con đường xưa hoang vắng!
Lời yêu thương,như bão thổi qua hồn!
Cuộc tình đó,giờ cài lên hoa trắng!
Em đi rồi,trời đất cũng cô đơn!!
 
Mai em đi,bờ mi hoen nước mắt!
Yêu thiết tha,làm sao nói giả từ?!?
Đêm không ngủ,vô tình nghe tiếng hát!
Khúc ca buồn,thương nhớ quá!Em ơi!!!
                                      Tiền Giang
1.Viết nhân nửa đêm nghe Nguyễn Hồng Nhung
Hát “Mai em đi”!
2.Đọc theo điệu nhạc của bài hát!
3.Không liên can gì đến chuyện chúng ta,nhé em yêu!
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG BÀI THƠ ĐÃ XÓA
 

Con tim giá băng đã miễn nhiễm với bẩy người!
Nhưng một phút mềm lòng,ta đánh rơi tất cả!
Vẫn khúc dạo đầu:sau quen trước lạ!
Ta biến thành tù nhân,không biết tự lúc nào!!
 
Vẫn là những âm thanh,êm ái ngọt ngào!
Vẫn là những câu hứa hẹn ngàn đời không thay đổi!
Vấp bao nhiêu lần,ta vẫn còn nông nổi!
Chiếc bẩy tình,nhạy tựa ánh sao băng!!
 
Cơ sự này là bỡi tại con tim!
Nó vẫn mù lòa như hai mươi năm về trước!
Thần Ái Tình có cánh nhưng không có mắt!
Lại thống trị con người,nên nhân loại mới khổ đau!!
 
Ta sẽ không buồn,và không trách gì ai!
Ta trót gieo nhân,nên bây giờ hái quả!
Trang thơ đó,người mỏi tay để xóa!
Sao nhìn vào,vẫn còn thấy y nguyên??
 
Đoạn này sông Tiền,khúc đó Tương Giang!
Chỗ thì nhớ,chỗ khóc,chỗ thề nguyền tha thiết!!
Dẫu xóa hết thơ,con tim không xóa được!
Người sẽ làm gì,khi trời chuyển sang Thu???
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
    HẠNH PHÚC
 
      Đó là thứ ta có thể nhìn thấy được!
     Như gió ngàn,sóng biển và trời xanh!
     Như mối tình vẫn sống ở trong anh
     Như suối tóc bên bờ vai vẫn chảy!!
 
     Thật hạnh phúc!Buổi sáng vừa thức dậy
     Ánh nắng hồng đã tràn ngập ngoài hiên!
     Đôi vai trần vừa đốt cháy màn đêm!
     Bao hương vị Liêu Trai còn nguyên đó!!
 
     Thuyền em đi,vượt qua ngàn bão tố!
     Vẫn không hề rơi rụng chút niềm tin!
     Trái tim hồng vẫn luôn hướng về anh!
     Miền Đất Hứa:không hoa thơm,trái ngọt!!
 
     Biết bao kẻ đứng bên bờ hạnh phúc
     Nhưng chỉ nhìn đăm đắm phía bên kia!
     Cất công tìm,phải đi sớm về khuya!
     Không thấy được tình yêu ngay trước mắt!!!
                                            Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»