Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

ĐỜI THƯỜNG LẶNG LẼ ( Tình Yêu Online Phong Linh cg )

7 trả lời, 1.709 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-27 01:23:16Nothing Lasts Foreve>
 

                Tháng tư ... lời hứa đã qua. 









          Tôi quen anh cũng không được lâu lắm chắc cũng khoảng nửa năm, thời gian quá ngắn ngủi để chúng tôi có thể hiểu nhau nhiều mà gần gũi trong tình yêu. ( Tình yêu giống như con thuyền ngoài khơi bão táp nếu ta không khéo chèo lái con thuyền sẽ bị đắm chìm. Tình yêu cũng vậy , không tuân thủ theo luật lệ nào cả. Thế giới với những vòng quay quỹ đạo không ngừng. Trái tim thổn thức, yêu cũng vậy. Đôi khi ta yêu, yêu rồi lại không yêu, tình yêu vô bờ bến, người ta có thể yêu theo ngày, theo giờ, thích thì yêu, không cần người khác phải nghĩ gì cả.)
 
 

          Hạnh phúc là gì? Sẽ chẳng ai có hạnh phúc nếu như không được yêu thương, nên tất yếu con người cần có sự yêu thương, muốn được yêu thương, cần nương tựa những tâm hồn có cùng trái tim nhịp sống để ghép hai nửa tâm hồn vào thành một .
 
 

           Tôi đang có một công việc ổn định, sau cú sốc về tinh thần. Tôi được bác sĩ chẩn đoán là bị suy nhược thần kinh, và cần được nghỉ ngơi, tôi quyết định xin nghỉ lưu một năm. Trong lúc đó em gái tôi giới thiệu anh cho tôi với hy vọng có anh tôi sẽ đỡ buồn hơn, có anh tâm tình tôi đỡ tủi, đỡ trống vắng, cô đơn. ...
 
 

 
             Tôi và anh thường nói chuyện với nhau tất nhiên là qua online bởi tôi đang ở Matxcova còn anh thì ở tận bên nước Mỹ xa xôi ( Các bạn có tin rằng qua online người ta có thể yêu thật lòng không? Đừng bao giờ tin nhé ! ) Tôi nói chuyện với anh về tôi về công việc đã làm và nghỉ, tâm sự với anh một chút đời tư, về nhiều điều trong cuộc sống của tôi đã qua. Anh hay bận rộn lắm, trong thời gian được nói chuyện với anh tôi dần có tình cảm, anh chắc cũng vậy bởi anh đã hứa hẹn với tôi rất nhiều. Anh nói sẽ lo cho tôi, rồi chúng tôi sẽ ở với nhau sau này, anh sẽ cưới tôi. Chúng tôi có nói với nhau, anh sẽ là người mua vé máy bay cho tôi về Việt Nam sau đó sẽ bảo lãnh tôi sang Mỹ sống và tất nhiên chúng tôi sẽ kết hôn.
 


           Tôi vui biết nhường nào khi có anh bên cạnh tưởng chừng như tình yêu của tôi dành cho anh đủ sức mạnh để níu kéo anh ... Một tình yêu vẫn biết là hư ảo, nhưng tôi lại tin, tin vào tình yêu, hạnh phúc tương lai ấy và tất nhiên cũng tin vào những gì anh nói, tất cả, tin hoàn toàn ( lòng tin làm ta hy vọng đôi lúc làm ta vui và hạnh phúc. Nhưng khi mất đi lòng tin con người ta sẽ ra sao, thật đáng sợ nếu như không có lòng tin, niềm hy vọng, hạnh phúc, niềm vui cũng sẽ mất theo ! " Phong Linh cg ")


 
            Rồi một ngày kia không xa tôi đã nhận ra rằng anh mãi chỉ là người đàn ông không thật trong tôi, chúng tôi ít gặp nhau thưa dần đôi lúc gặp anh chỉ nói vài câu thôi bởi anh rất bận. Anh hứa tháng tư sẽ đặt vé máy bay cho tôi về thăm mẹ. Thời gian trôi đi tháng ba đã gần hết. Mátxcơva Nga tuyết cũng đã dần tan. Đúng lúc tôi hồi hộp chờ đợi điều anh đã hứa và sẽ làm cho tôi nhất cũng là lúc tôi chợt nhật ra và hiểu một điều rằng anh đang dần thay đổi, tôi đang dần đánh mất anh. Anh đang thực sự thay đổi. Tôi chưa hiểu vì một lý do gì ! Có lẽ vì lời hứa tháng tư của anh, có lẽ bởi anh không muốn thực hiện lời hứa ấy. Bao nhiêu những gì anh nói cứ hiện hữu trong tôi.


 
            Rồi một hôm điều mà tôi vẫn lo sợ, lo sợ đó là anh hoàn toàn thay đổi anh là một người khác, rất khác !
 
 

               Những gì mà tôi đón chờ đã không đến thay vào đó là lời anh nói chúng tôi không hợp nhau tôi hay hờn dỗi, hay nhõng nhẽo ( Đó là những gì anh nói và chắc rằng tôi không có như thế, chỉ là anh muốn xa tôi nên nói ra lý do đó mà thôi ) Anh nói : Anh sống một mình quen rồi không thích ai quấy dầy. Thỉnh thoảng anh vẫn nói như vậy những lúc anh thấy tôi hờn dỗi , tôi vẫn nghe! (.... )
 


             Hôm nay anh muốn rời xa tôi  Anh bảo anh có bạn gái mới rồi, ( chắc chắn họ phải hơn tôi rất nhiều vì ít ra cũng không là phiền những lúc anh bận rộn ) Tôi nghĩ thế. Tôi muốn trách anh, nhưng tôi chẳng có quyền gì, chẳng có quyền để trách hờn hay giận dỗi, bắt bẻ anh, bởi tôi chẳng là gì cả. Rồi tôi lại trách chính mình, sao giờ này tôi lại ghét bản thân tôi đến thế, chỉ ghét và căm hận tôi thôi còn anh thì không, tôi ghét tôi bao nhiêu thì tôi lại thấy mình yếu đuối nhỏ bé trước anh bấy nhiêu, nhỏ bé như một hạt bụi trên phố vậy.  Giờ còn đâu nữa những gì tôi đã chờ đợi ở anh. Còn đâu nữa niềm hy vọng trong tôi, còn đâu nữa những lời anh nói, giữ sao được. Đúng, tôi còn nhớ có lần anh nói với tôi lời nói gió bay lên trời và lời hứa của anh cũng vậy.


 
            Ngày cuối cùng nói chuyện với anh, anh ít nói hơn nhiều. Chia tay anh tôi chìm vào những giọt lệ tuôn rơi không ngừng. Sao tôi lại tin anh nhiều quá đến mức để giờ đây thất vọng trong tôi càng lớn như lòng tin của tôi bây giờ vậy. Tôi không níu giữ anh lại cho riêng tôi nữa. Người ta thường có câu nói : '' Giữ người ở không ai giữ người đi ''. Nếu vì một cái gì đó thiêng liêng tôi sẽ cố níu giữ anh lại bên tôi, nhưng nếu chỉ vì không muốn thực hiện một lời hứa với tôi mà anh muốn rời xa tôi thì tôi nghĩ anh chẳng đáng để cho tôi níu giữ, một người đàn ông không giữ được một lời nói cho mình, không làm được điều mà mình đã hứa liệu có đáng để tôi tin tưởng, để tôi tôn trọng anh nữa hay không. Trong tôi lúc này vẫn nhớ về anh, vẫn còn yêu anh nhưng sự tự ái cố hữu trong tôi không cho phép mình yếu đuối nhún nhường mà nhất là một người đàn ông như anh.


 
           Anh ngừng nói chuyện với tôi lâu rồi, tôi vẫn ngồi thầm lặng trước máy tính, dòng lệ vẫn tuôn trào trên hai gò má lạnh rơi nhỏ xuống bàn phím gây lên một tiếng động nhỏ, cứ như chúng đang muốn an ủi, chia sẻ cùng tôi về sự việc vừa mất đi. Những giọt lệ lạnh lùng cô đơn, trơi vơi,  giống như lòng tôi lúc này vậy. Tôi biết làm gì đây, khi tháng tư đã đến, tháng tư mà tôi đã đợi từ lâu. Tháng tư đến anh đã xa tôi, xa tôi mang theo cả lời hứa cùng anh đi mất .
 

           Tôi ngồi lặng đi, suy tư và quyết định viết và gửi vào mail của anh một lá thư, lá thư còn vuơng lại một chút gì yêu thương, một chút hờn giận, trách, và có một chút tự kiêu trong tôi, lẫn một chút khinh ghét hay coi thường. Không phải coi thường anh mà coi thường lời nói của anh không giữ được khi anh đã hứa. Lá thư sẽ theo ạnh theo anh đi mãi, sẽ chẳng còn quanh quẩn bên tôi. Tôi sẽ quên, quên lời hứa tháng tư không thành. Quên đi như quên một người đàn ông không thật như anh. Đúng rồi : Như tôi là thật, như anh là mơ, mà giấc mơ thì không bao giờ có thật. Yên tâm với tâm hồn tôi lúc này, cứ như những ngày qua tôi bị suy nhược thần kinh và tôi ngủ mơ đi. Đã đến lúc tôi cần tỉnh giấc. Ai cũng cho rằng mọi giấc mơ hoàn toàn đẹp, nhưng họ đâu biết rằng đôi khi đời thường hiện thực còn đẹp hơn cả những giấc mơ. Cám ơn anh đã cho tôi tỉnh giấc. Tỉnh giấc chỉ vì lời hứa tháng tư, anh đã nói mà không muốn làm cho tôi. Chúc anh vui và hạnh phúc với những gì anh giữ lại bên mình, và vui với lời hứa tháng tư của anh.
Đây là Email tôi gửi cho anh :
 
 
o0o0o

 


                  Gửi anh trời ấy phương xa! 
  
  
     ...Em đã nhận ra anh đang thay đổi, đang dần dần muốn rời xa em , anh có tin vào điều ước không? Đừng tin anh nhé ! Em đã gấp đủ một ngàn con hạc giấy với một điều ước được gần anh , nhưng điều ước sẽ không bao giờ thành , điều ước không có thật, cho dù em có gấp nhiều đến một trăm lần một ngàn con hạc giấy thì điều ước cũng sẽ chẳng bao giờ hiện hữu phải không anh ?
 
            Và trên đời này sẽ chẳng có cái gì là vĩnh hằng , vĩnh cửu, lời nói gió bay lên trời, anh đã nói điều đó cho em biết, em đã biết trước rồi và lời hứa của anh cũng bay lên trời giống như lời nói của anh đúng không anh ? Con người ta sống được có niềm vui nở nụ cười, tồn tại nữa cũng nhờ từ những hy vọng anh ạ! những hy vọng không thành có thể làm cho con người ta mất tự tin, mất tinh thần và có thể mất cân bằng trong cuộc sống, giống như em vậy. Em xin lỗi đúng ra em không nên khóc vì một người đàn ông muốn bỏ em, muốn rời xa em. Đúng chẳng việc gì phải khóc!!! Có lẽ em khóc vì mình hy vọng vào những cái không có thật không hiện hữu hư ảo như anh, và hiện thực như em, hư ảo như những điều ước của em và hiện thực như ý nghĩ chính bản thân em, còn anh khi lỡ lời với một cô gái như em chắc anh cũng chẳng sao đâu, anh vẫn có thể ngủ ngon, xa rời em anh lại đỡ phiền lòng, đỡ bận tâm, và yên lòng đến với nhiều người khác, nói chuyện cùng những cô gái khác, em không có quyền ghen tị, ghen tị... bởi em chẳng là gì cả, chẳng là gì của anh mà có quyền gì ghen tị với những cô gái đến bên anh . Em tự nhận biết ra điều đó, tại em tự ngộ nhận mà thôi, tiền bạc vật chất có thể làm thay lòng con người, có thể làm cho một tình cảm bị tan vỡ, vỡ nhỏ vụn như những hạt cát ngoài sa mạc và bay đi theo gió như những hạt bụi ngoài phố.
 
        Em không có lỗi vì vậy em sẽ không xin lỗi anh nữa em đã nói với anh rồi cho em một cơ hội , anh đã cho và chính em đã không biết giữ gìn cơ hội ấy. Em đang tự hỏi không biết tại em làm mất đi cơ hội ấy hay là chính anh, chính anh đã cố tình làm cho em không có cơ hội nào nữa cả .
 
            ... Anh cứ yên tâm nhé, cứ giữ lời nói của anh, cả lời hứa của anh giữ lại cho anh, không cần ban phát cho em đâu, bởi em không có diễm phúc, không có cơ hội ... để nhận bất cứ sự ban phát nào ở anh, anh là anh, và em mãi chỉ là em ( và em rút ra được một bài học không nên trông chờ bất kỳ điều gì từ người khác, và cũng không tin vào những lời hứa, lời nói gió bay mà? Phải không anh?
   
        Từ nay trên con đường em đi sẽ chẳng có bóng hình ảo của anh bên cạnh đi cùng, rồi đây em cũng sẽ không phải chờ đợi và hy vọng vào một lời hứa. Một lời hứa không có thật, em biết tự an ủi mình, biết tự cân bằng trong cuộc sống, bởi sẽ chẳng ai có thể giúp mình bằng chính bản thân mình, chân em rất đau do bị ngã từ hôm qua ngoài phố, nhưng sự đau ấy không thấm vào đâu so với một hy vọng bị vỡ đôi anh ạ ! 
  
  
         _ Cám ơn tất cả những gì anh đã dành cho em, đến bây giờ em mới hiểu một điều giản dị rằng ở trên đời không có tồn tại điều ước, điều đơn giản ấy bây giờ em mới nhận ra thì em đã xa anh mất rồi !!!!
 
Em sẽ suy nghĩ về mọi thứ
Phong Linh cg của anh
22/03/2009  
  
 
em biết tất cả chỉ là hư vô, không hiện thực
Giờ em thấy buồn lắm, và em càng buồn hơn khi biết được rằng, chỉ vì chuyện tháng tư mà chúng ta xa nhau, em lại càng ghét bản thân em hơn, một cú sốc cực kỳ lớn đối với em lúc này.
 
_ ( Giá như thời gian quay trở lại ....anh nhỉ?! ) 
 

- Giá như đừng có chuyện lời hứa tháng tư, biết đâu đấy em có thể giữ anh ở bên em được lâu hay được mãi mãi, nếu anh nói muốn xa em sớm hơn, hay nói vào lúc khác chứ không phải lúc này thì em sẽ có một  ý nghĩ khác về anh, nếu vì chuyện anh nói là sẽ mua vé máy bay cho em về Việt Nam thăm mẹ mà anh phải như vậy thì cũng không đáng lắm đâu, anh nên suy nghĩ, mà bây giờ chuyện lời hứa tháng tư không còn quan trọng nữa, trên bước đường anh đi từ ngày hôm nay chắc sẽ không có em, không có hình bóng và ý nghĩ về em.
 
 
            Chắc anh phải vui lắm khi đi nói dối một người con gái như em, một người con gái đã có nhiều thiệt thòi trong cuộc sống, sao mà những người đàn ông thích làm cho em đau hơn là muốn làm cho em vui hay hạnh phúc,... và anh cũng vậy, nếu em buồn, em khóc... em đau anh mới có thể ngủ ngon phải không anh? anh mới thấy vui phải không anh?  thế mà anh đã từng nói với em rằng sẽ cưới em, sẽ ở cùng em... Bao nhiêu lời mới nói đó thôi anh đã vội quên ngay sao, mang cho em bao hy vọng, đợi chờ rồi phút chốc lại lấy đi như vậy sao anh, phút chốc lại tan biến, vỡ vụn sao anh? chắc anh đang vui lắm, và chắc anh cũng đang vui và hạnh phúc bên người con gái anh yêu, em mong người con gái ấy thật lòng , và yêu anh bằng một nửa những gì em có dành cho anh thôi, anh thích phụ nữ khéo hơn là thích phụ nữ thật lòng phải không?
 
Chưa bao giờ anh tin em, em biết điều đó (...)
  
       *Cám ơn anh, cám ơn anh về tất cả những gì mà anh đã nói với em, cám ơn lời hứa tháng tư không bao giờ có, hay nói đúng nghĩa là anh sẽ chẳng bao giờ làm cho em, nhờ anh mà em nhận ra rằng : sẽ chẳng bao giờ có lời nào thật cả, sẽ chẳng bao giờ có lời hứa, mà nhất là một người thích dối trá như anh, một người dễ quên lời nói như anh, thật ra những lần cự cãi, toàn là anh gây sự trước đó mà, bây giờ em mới chợt hiểu ra, anh muốn gây sự trước với em, để em hờn giận, lúc đó anh có thể đoàng hoàng mà rời xa em, em hiểu rồi, thì ra là như vậy, em đã thực sự hiểu rồi anh ạ !
 
 
                 Mọi lời lẽ bây giờ là vô nghĩa, chẳng là gì cả, anh hãy bước ra khỏi cuộc sống này mà em đang mơ, hãy yên tâm bước bên người con gái anh thích, anh yêu, em chỉ là một kẻ đứng bên lề mà thôi, một kẻ ăn mày,  biết đâu người con gái anh yêu, họ cũng đang dối trá với anh như anh đang dối trá với em.

  
              _Tự dưng em  lại ghét bản thân em quá anh ạ ! Ghét ghê gớm, ghét anh, ghét cuộc sống này vì đã cho em tồn tại, ghét anh vì đã làm em ôm nỗi thất vọng ...


 
        " Nếu mình muốn người khác thương yêu mình thì trước hết mình phải biết tự thương yêu chính bản thân mình trước." ( Phong Linh cg ) phải không anh?


       Cám ơn anh về tất cả những gì mà anh đã nói, cám ơn anh đã từng cho em hy vọng, đã từng cho em những giây phút hạnh phúc, mặc dù giờ đây nó chẳng còn gì cả, chẳng còn ý nghĩa. em hận chính bản thân mình đã ngu dốt tin lời anh.


 
           ( "Lời hứa tháng tư ơi ! Hãy ngủ ngon nhé , ngủ ngon và nhắn tới người đàn ông ta yêu rằng ( Lời hứa hay lời nói đều như thoảng gió bay lên trời ) Hãy bay cao, bay xa tới tận trời xanh, bay cao để cho ta không bao giờ với tới được đến lời hứa nhé, giống như không bao giờ anh thực hiện lời hứa đó cho ta, mãi mãi sẽ chẳng bao giờ. " ) Vì lời hứa đã qua đi  !!!!!!!!
 
       Em sẽ mãi cười vì mọi thứ không thật chẳng đáng để cho em phải buồn, phải khóc. Và anh cũng vậy chẳng đáng gì đâu.
 
         Xin tạm biệt một người đàn ông, kèm theo một lời hứa không thành. Chúc anh hạnh phúc và đừng làm cho người phụ nữ sau em thất vọng.
 
Tạm biệt anh !
 
 
o0o0o

 
 
 
        (Chắc chỉ còn lần cuối này nữa thôi tôi còn đủ mơ ảo để gửi mail cho anh, rồi tôi lại trở về với chính tôi. Ngày mai tôi sẽ tỉnh giấc trong một giấc ngủ dài, mà trong giấc ngủ ấy có giấc mơ đã làm tôi khóc, giấc mơ về anh, về lời hứa tháng tư đã qua .
Tạm biệt Nguyên Đỗ của tôi !

24/04/2009  

    

 
 
 


            Lời hứa đã qua

 
                                                      Anh nói đến tháng tư
                                              Em có thể về nhà
                                   Anh đặt vé mua quà
                       Cho em về thăm mẹ .
 
                                                       Thế mà anh lỡ hẹn
                                              Hờn giận kiểu đâu đâu
                                     Em thấy mình ngu lâu
                          Nên tin lời anh hứa !!!
 
                                                        Bao giờ mới gặp nữa
                                               Để nói chuyện đã qua
                                      Sẽ chẳng có - vé quà
                         Vì lời anh nói dối ...
 
                                                         Em khóc cả buổi tối
                                               Thấy lòng mình chơi vơi
                                      Sao em lại tin lời
                           Từ một người không thật  !
 
                                                         Trong tình yêu có hận
                                               Nhưng em mãi chỉ yêu
                                     Và yêu anh rất nhiều
                            Tiền bạc là vô nghĩa .
 
                                                          Thôi anh đừng hứa nữa
                                                Tất cả cũng sẽ qua
                                      Em không thể về nhà
                            Vì lời hứa đã qua  (!!!) 
  
                                                            PHONG LINH cg 
 
 
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
  
 
Thư tình một nửa : ( Tình yêu online )

  

  
       Gửi người ở phương đó 
 
                                          Người yêu ơi !
 
 

 
Người yêu ơi !
 
              Anh cho em gọi hai từ " người yêu " ấy nhé, hai từ ấy đối với em thật thiêng liêng cũng rất diệu kỳ anh ạ ! ( hai tiếng người yêu ) người ta có thể thật lòng gọi như vậy mà cũng có thể đùa phải không anh ? Con em khi gọi hai từ đó là xuất phát từ lòng em, từ trái tim, từ tình yêu nào đó đang ở trong em

Người yêu ơi!
 
              Hàng đêm em vẫn nghĩ về anh - nghĩ nhiều lắm, em hình dung ra anh ( hình dung ) anh hiểu điều đó chứ ? Nhưng em không thể, hình ảnh anh không hiện hữu, lu mờ trong dòng suy nghĩ. Đôi lúc nó lại làm em thấy vui _ vui rồi buồn _ nhiều lúc em lại khóc, không hiểu vì sao nữa, mình ở xa nhau quá anh nhỉ ?!
 
                     Nếu như hai chúng ta yêu nhau ( quy luật nào sẽ tồn tại ?) Người ta có thể đến với nhau bằng nhiều cách, như cách của chúng ta cũng có thể có, ( nhưng thật khó phải không anh ? ) Nhiều lúc nghĩ em lại thấy buồn và thấy lo lắng quá liệu mọi thứ có đủ sức mạnh, ý trí em có đủ nghị lực để gần anh không! Để có thể đi đến một đáp số cho một phương trình lập phương không? hay đáp số mãi chỉ mù mờ hoặc một con số không tròn trĩnh.
 
                      Em không còn trẻ nữa, hạnh phúc, một mái ấm là một mơ ước ( mơ ước ) chỉ là những mơ ước _ đã là mơ mấy khi trở thành hiện thực đâu anh. Em thấy hoang mang khi nghĩ về anh biết đâu ở phương đó anh đang tay trong tay bước cùng ai đó, đang thủ thỉ lời thương yêu thì thầm bên tai ai đó.... Có lẽ nào những ý nghĩ là thật còn tình cảm em dành cho anh là ảo không anh ?
 
    Người yêu ơi !
 
                    Nhiều đêm em cố nhắm mắt để xua đi những ý nghĩ rất vội về anh ( Rất vội ở đây có nghĩa là, mong được gần anh, với ý nghĩ mong có anh bên cạnh, đó là rất vội phải không anh? ) Em muốn xua đi tất cả, nhiều khi em muốn hét thật to, với cảm giác trong cuộc sống này chỉ mình em tồn tại. Em nghĩ đi - nghĩ lại rồi em vẫn bị ám ảnh một điều gì đó, từ anh, từ nơi phương trời xa ấy, cứ ào về bên em. Trời Mátxcơva Nga thật giá lạnh, em thấy ấm hơn khi nghĩ về anh, em thấy phố đông giá lạnh vương nắng hồng khi có anh bên cạnh .
 
Người yêu ơi! 
  
                Ở phương trời ấy với những công việc bận rộn của mình, anh có thời gian không dành những giây phút để nhớ, để nghĩ, để mà hình dung ra em, nỗi nhớ thật muôn hình muôn vẻ phải không anh? ( Có ai lại đi yêu một vì sao ) em hiện tại thật giống như vậy, giống như mình đang lạc lõng cô đơn và yêu một vì sao, mà sao trời làm sao mà với tới được chỉ nhìn ngắm từ xa mà thôi. Anh nghĩ gì về em từ nơi trời xa ấy, có thấy em điên không? Khùng không? Từ khi nói chuyện với anh em thấy mình điên thật, điên vì nỗi nhớ, ý nghĩ về anh. Anh có sợ một người điên như em không [;)]? Sao em lại vậy? em ngốc thật.  híc !!!!!  [:(][:(][:(]
 
                      Người ở phương đó ơi!
Anh hãy mang tình cảm của anh đến để đốt cháy sự cô đơn, băng giá trong em. Nơi giá lạnh tuyết vương trong dòng người hối hả mà không có chỗ cho em tìm thấy anh trong đó...


                 Cám ơn anh đã đến bên em trong lúc em đang cảm thấy trông chênh, đang cô đơn không gì cả ( Em thấy mình giống như biển, đôi lúc biển bão hòa êm dịu, du duơng nhưng có đôi lúc lại gào lên giận rữ - thét gầm, khi biển hiền hòa thật bình yên phải không anh? Còn khi biển nổi sóng thật khủng khiếp phải không anh? Em như biển còn cuộc sống của em giống con thuyền vô định lênh đênh giữa dòng - con thuyền nhỏ bé ngoài biển khơi bão táp - đó là em, em đang tự nhấn chìm mình, nhấn chìm cuộc sống mình trong chính cuộc đời em, nhấn chìm mình trong cuộc sống đời thường - Mà trong cuộc sống đó còn em với những mất mát, đắng cay lẫn thương đau.)
 
Người yêu ơi! 
 
               Dù ở xa nhau đến đâu đi nữa thì hai tâm hồn yêu thương cũng có thể gần gũi phải không anh? Em thấy ghen với những công việc của anh bởi lúc nào anh cũng gần công việc còn em thì xa anh quá, công việc cho anh cuộc sốngam61 no, hạnh phúc đủ đầy, còn em mang đến cho anh bận rộn, với những dỗi hờn ghen từ em, anh có thấy phiền không người yêu?
 
*** Hãy tha thứ cho em những gì có thể anh nhé! Em lúc nào cũng muốn ở gần bên anh cho dù anh là ai đi chăng nữa. Cám ơn anh trong cuộc sống này đã đến bên em, em rất vui và cảm thấy thật hạnh phúc ( Và hạnh phúc khi được gọi hai chữ người yêu ) 
 




Anh yêu ! Nghĩ lại những khoảnh khắc khi có và không có anh trong đời, em lại thấy buồn, một nỗi buồn khó tả anh ạ...!
  
        Em rất vui và cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống này hơn từ khi em gặp anh tới giờ, và em không phủ nhận đi một điều rằng đôi lúc em cũng thấy buồn và thất vọng vì chính bản thân em, bởi em nghĩ nếu như em yêu anh thật lòng, mà em không làm anh cảm thấy vui, thấy hạnh phúc mỗi khi có em bên cạnh, mà em lại làm anh phiền, và bận rộn hơn thì em thật sự có lỗi.


      Sau mỗi lần em buồn vì chuyện gì giữa chúng ta em hay suy nghĩ nhiều lắm, em nghĩ mình sẽ cố gắng để anh vui, và anh thấy đấy, em rất cố gắng, cố làm anh thấy hài lòng, cố đợi anh để nói vài lời thương nhớ, em biết anh bận lắm, ( mà bận như vậy không biết anh có đọc hết lá thư này không nữa.)
Anh biết không em đã gập 1000 con hạc giấy đấy, gập 1000 con hạc để đổi lấy một điều ước cho mình, anh có biết em ước điều gì không? ( em ước sẽ có một ngày nào đó được ở gần bên anh ) Điều ước đó có điên khùng không anh?

         Mỗi khi nghĩ đến anh em lại thấy rất vui và hạnh phúc khi có anh bên cạnh, em ngủ ngon hơn, nhưng hình như anh đang dần thay đổi thì phải, anh có quyền im lặng mà, không sao anh yêu, không có gì thay đổi được tình yêu của em dành cho anh đâu, anh hãy yên tâm anh nhé! Em xin lỗi nếu như em sai. 
     Anh yêu! Đuều ước có bao giờ trở thành hiện thực không anh? Em ước nó sẽ trở thành hiện thực để em mãi được ở gần bên anh.
Yêu anh rất nhiều...
 
24/02/2009
Phong Linh cg
 





= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
  
                        Gửi người thầm yêu

  
       Giờ này không biết anh đang làm gì nữa, em thấy anh im lặng, mà sự im lặng của anh làm em thấy sợ, sợ lắm anh à !
 
Anh ở trời xa ấy !
           Anh biết không ? Em đang mơ hồ một điều gì đấy thật xa vời, tình yêu thật nhiều cung bậc phải không anh? Giờ này khi nghĩ về anh em không biết là mình đang dừng ý nghĩ ở đâu nữa, và cũng không biết em đang đứng ở đâu trong ý nghĩ của anh nữa, hay là không là gì cả hả anh? Em thấy nhớ, nỗi nhớ và những ý nghĩ cứ lẫn lộn, lấn ép em, bóp nghẹt tim làm em thấy khó thở, em cũng không biết mình đang đứng ở đoạn đường nào trong tình cảm nữa.
 
              Anh ơi! Có khi nào người ta thôi không yêu nhau khi người ta vẫn còn yêu không anh nhỉ? Có khi nào người ta nhớ một ai đó mà không nghĩ tới không? Hay có khi nào có hai người xa thật xa nhau, chưa gặp nhau bao giờ mà lại yêu nhau không anh? Em biết trong tình yêu khoảng cách và thời gian sẽ không là gì cả.
 
                    Em có thể được người ta ban phát cho nhiều tình yêu, mà cũng có thể bị người ta đối xử tệ với mình, không có nỗi buồn, nỗi nhớ và những niềm đau ... có thể quen theo thời gian năm tháng anh ạ! Không ai có thể nói trước được bất cứ chuyện gì, dù là rất nhỏ, phải không anh? Thế còn tình cảm thì sao hả anh...?
 
Anh của khoảng cách thời gian và nỗi nhớ trong em!
               Có khi nào người ta không biết được là mình đang cần gì và đang làm gì hay muốn gì không ?
 
               Em thật nhớ anh, nỗi nhớ làm em khó chịu, không hiểu sao em lại khóc, khóc vì chính bản thân mình hay khóc vì nỗi nhớ anh đang gào thét trong lòng em, thôi thúc em. Có lẽ em đang mơ ảo, đang mơ hồ, mà mơ hồ là gì hả anh? Mơ hồ có làm cho con người ta sa ngã không anh ?
  ( Có khi nào anh ý định một điều gì đó rồi lại từ bỏ không? Chắc chắn sẽ có hai câu trả lời có hoặc không .)
 
               Trong tình yêu làm gì có nhiều câu hỏi, em thật lạ, lạ tới mức không biết là mình đang làm gì nữa, chỉ biết rằng em đang mơ thì phải, hay em bị điên, bởi chỉ có những người điên thì mới đi nhớ những gì không có thật thôi anh ạ, chỉ có người điên mới mơ hồ, mới không biết đường đi lối về trong tình yêu. Đúng, em đang điên bởi lòng mình, điên vì mình thấy nhớ anh, em điên thật . Em xin lỗi, em xin lỗi anh hàng vạn lần vì đã nói ra điều đó cho anh biết mà không giữ lại cho riêng mình, chắc anh nghĩ em đang điên lắm phải không, ( một người điên biết yêu và nhớ ! )  ...
 
Em sẽ cố gắng để vượt qua
 
12/02/2009

Phong Linh cg 



 

 
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Gửi người xưa cũ :
 
 
Có những nỗi nhớ không thể nguôi quên
 
       David xa!
     Em đang đọc lại những lá thư em viết gửi anh một ngày cũ, và đọc lại những lần chúng ta ngồi chát cùng nhau, còn lưu trong máy tính, mà em chưa thể nào xóa đi bởi em vẫn còn dành tình cảm cho anh, em thấy nhớ anh quá! Thật sự rất nhớ anh, em đã khóc, em khóc mà không hiểu tại sao mình lại khóc. Tại sao mình vẫn nhớ một người đàn ông đã bỏ rơi mình, anh còn nhớ không em đã nói: (Em sẽ không buồn vì một người đàn ông muốn rời xa mình đâu ) Nhưng lòng em lại không như vậy, anh ơi! Em thấy buồn quá anh ạ !
 
Đavid ơi!
       Giá như có một điều ước em sẽ ước được trở lại ngày cũ khi đó có anh đang ngồi chát cùng em. Chỉ cần trở lại một lần thôi, để nhìn anh, để thấy đôi mắt anh, để được cảm thấy bình an trong nụ cười của anh, nụ cười mà đã ru em ngủ ngon trong bao đêm dài xứ lạ, nụ cười mà làm em vui và tự tin biết nhường nào ...
 
Anh à!
     Ở bên đó biết đâu đấy anh chẳng thể nào nhớ em đâu, thậm chí là chỉ nghĩ tới em một phút thoảng vu vơ, phải không anh? Anh này! Em ước được gặp anh một lần chỉ cần nhìn thấy anh qua webcam thôi, im lặng cũng được, em hứa sẽ không nói một lời nào nếu anh không muốn em nói, anh hãy cho điều ước của em trở thành hiện thực anh nhé, để em hết mộng mơ, em mãi sẽ chờ câu trả lời của anh
 
     
Anh ạ!
    ... Đêm nay xứ lạnh, tuyết phủ trắng trời em thấy nhớ lắm, thấy mình cô đơn và trống vắng giữa dòng đời tấp nập ngược xuôi, đông thế đấy vậy mà em vẫn cảm thấy cô đơn thiếu vắng, hoang vu lạc lõng. Em ước trong dòng người đang đi kia có anh đang đứng trong đó, nở một nụ cười với em . Em càng nghĩ thì càng cảm thấy nhớ tới anh, em lại thấy mình tủi thân, khóc nhiều hơn, không biết phải làm gì cho vơi bớt nỗi nhớ anh. Em đành đặt bút viết một lá thư, chắc chắn không người nhận hay anh nhận mà sẽ chẳng bao giờ đọc hết nó. Em hiểu anh mà. Anh có thể có rất nhiều bạn gái đến với anh, xứng với anh, thậm chí đã có người yêu ...  


  .....

 
Anh ơi!
         Nơi phương trời ấy ! Từ ngày xa nhau đã bao giờ anh chợt nghĩ tới em, đã bao giờ anh bỗng thấy giật mình khi nhìn một ai đó mà tưởng là em chưa? Em vẫn giữ hình kim tự tháp anh ạ ! Em đã từng nói với anh rằng em mua nó là muốn tặng anh  vì em muốn tình yêu của chúng mình sẽ bền vững như kim tự tháp ( anh còn nhớ điều đó không anh? ) Vậy mà tình yêu của chúng ta thật rễ vỡ, dễ tan như bọt sóng, dễ tan biến hệt như một giấc mơ. Đôi khi trong giấc mơ, khi ngủ dậy mấy ai còn lưu nhớ mãi nữa một giấc mơ trong đêm qua.
 
 
            Anh như một làn gió chợt đến bên em rồi ra đi rất vội - vội đến nỗi làm em hình dung như thấy như một giấc mơ trưa, nhưng anh ơi! em vẫn đang còn thức, vẫn còn đang tỉnh, em mơ ư? Mơ hay chỉ là sự ảo giác của một người con gái trong những gì hư không qua mạng...
 
 
           Vẫn biết sẽ chẳng bao giờ anh có thể nắm lấy bàn tay em, sẽ chẳng bao giờ hơi ấm của anh có thể sưởi cho lòng lạnh giá xứ lạnh trong em ấm được, chẳng bao giờ ta có thể chạm vào nhau ... vì chúng ta ở xa nhau quá. Anh thì hẳn rồi sẽ chẳng bao giờ có điều kiện tới thăm em, và em lại càng không bao giờ tới thăm anh được bởi anh không cho phép.
 
 
            Em có thể thầm lặng đứng bên lề hạnh phúc của bất cứ ai, của anh, em có thể chỉ nhìn anh thôi dù chỉ một lần nữa. một lần nữa anh ạ! 
  
 
.....
          Anh ơi ! Cuộc sống muôn hình muôn vẻ lắm phải không anh? Điều em muốn, em thích liệu đến bao giờ em mới có thể làm được, tình yêu cần ở hai phía, em giận mình quá, chuyện đã qua lâu rồi sao em vẫn còn mong, còn ngóng, vẫn nhớ, vẫn yêu. Em trách anh vô tình hay trách lòng em yếu đuối. Đúng lý ra em không nên khóc, vì khóc làm em yếu đuối phải không anh? Khóc, khóc... không hợp với một cô gái như em. Em có thể nhìn về quá khứ, cũng như đang đứng trong hiện tại . 
  
  
           David yêu của em! Cho phép em được gọi anh như vậy dù chỉ là một làn sau cuối ( Nếu không có quá khứ thì làm sao có ngày hôm nay, làm sao có tương lai. Hôm nay chính là quá khứ của ngày sau ) anh ạ! Và tương lai sẽ lưu lại là ngày hôm nay khi ta bước tới, anh có thể bỏ quên quá khứ, có thể dẫm đạp lên, nhưng... tương lai ai dám chắc mọi chuyện sẽ không lặp lại trong lòng anh ( nếu ta ném quá khứ qua cửa sổ thì nó sẽ trở lại qua cửa lớn ). Và em chính là quá khứ mà anh đang muốn, đang cố tình muốn ném bỏ hay bỏ quên gì đó.
Anh à! em nhớ lắm từng lời anh đã viết ..,. 

  
David yêu! 

              Anh ơi! Chúng ta không thể yêu, không thể đến với nhau, không thể chờ, sao chúng ta không thể làm bạn nhỉ, anh có thể an ủi em thật nhiều có thể an ủi sự yếu lòng trong em. Em đã nghĩ đến anh trong rất nhiều đêm thao thức và phân tích, thế rồi em thấy mình vẫn còn yêu anh ra diết, vẫn yêu, thậm trí còn khát khao, yêu mãnh liệt hơn trước .
 
 
         Em vẫn yêu anh, xin lỗi anh, em xin lỗi anh vạn lần vì đã nói ra những điều đó, vì những điều đó có thể làm cho anh bực mình hay khó chịu và có thể làm người yêu của anh hiểu lầm khi vô tình đọc được nó . Nhưng em vẫn muốn nói, chẳng ai cấm cản được tâm hồn nhung nhớ , thương yêu, phải không anh? Anh cũng vậy chứ, không cấm cản em yêu anh chứ, dù là một thứ tình cảm xa vời, đơn phương, nhưng em vẫn chân trọng.
 
 
              Anh có thể ban cho em một điều ước được không anh ( là được gặp anh một lần nữa ) tuy em vẫn biết chắc một điều rằng chúng ta không thể là gì của nhau nhưng em xin anh một tình bạn, tình bạn là đủ mà anh, anh không nỡ từ trối về điều đề nghị đó chứ anh.
Em vẫn nhớ về anh
 
Phong Linh cg 
  27/11/2008
  

 
 
 
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện thật ra đã trôi vào dĩ vãng khá lâu. Nhưng có ai biết được cứ mỗi lần nhắc lại, tôi vẫn cảm thấy nhớ thương và đau xót vô cùng. Ngày đó tôi thật khù khờ và nhút nhát, bởi vì như thế mà cho đến giây phút cuối cùng tôi cũng không dám nói tiếng yêu cô ấy. Tôi đã tự dằn dặt bản thân mình trong một khoảng thời gian không dài không ngắn- 2 năm. Hai năm tôi sống trong cô đơn hiu quạnh, 2 năm tôi sống trong nỗi bùôn thì nhiều, niềm vui thì ít, 2 năm tôi chỉ biết mỗi một việc học và học mà thôi.
Rồi tôi cũng khăn gói xa nhà lên tận Thành Phố để tiếp tục con đường học vấn mà tôi đã chọn lựa. Thời gian dần trôi và nỗi đau đã lắng dịu. Hôm đó là một ngày không đẹp lắm có một người con gái bước vào đời tôi một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng. Một cảm giác đầu đời của một người con trai thật nhiều cảm xúc, nó không biết phải phản ứng thế nào, phải làm sao khi có một người con gái lần đầu tiên nói tiếng yêu mình. Và rồi cả hai yêu nhau trong niềm hân hoan tột đỉnh. Thời gian cứ thế trôi qua thật tươi đẹp, cô ấy hơn tôi 2 tuổi nhưng đối với tôi tình yêu không ranh giới, không tuổi tác, tôi chỉ biết rằng cả 2 yêu nhau là được rồi. Nhưng chuyện đời đúng như nhiều người đã nói không bao giờ đẹp như mình muốn, trong khi tôi vẫn còn đang ngây ngất với hương vị tình yêu mà cô ấy đã ban tặng thì bỗng 1 hôm tôi làm phật lòng cô ấy và hậu quả là cô ấy nói tiếng chúng ta hãy “chia tay”. Tôi không thể tin vào lời nói ấy, tôi không khóc và cũng không bỏ cuộc. Tôi vẫn luôn sát cánh bên cô ấy vì tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều. Rồi 1 lần, 2 lần đến 3 lần, cô ấy đều lại lặp lại mỗi khi tôi làm không vừa lòng cô ấy “ Chia tay nhau đi!“
Đến lúc tôi không còn đủ nghị lực để bám đuổi, tôi chợt nhận ra từ lâu đó chỉ là một vở diễn hết sức bi hài mà tôi chính là con thêu thân, mặc cho người ta sắp đặt theo ý muốn. Tôi đã quá hụt hẩng đến nỗi tôi không còn nghĩ đươcï bất cứ chuyện gì nữa nhưng tôi vẫn còn đủ lí trí để lấy lại căng bằng ngay sau đó không lâu. Lúc giờ tôi luôn là người nổi trọi nhất trong trường Cao Đẳng Kinh Tế, là một đội trưởng đội văn nghệ của trường, là một Bí thư chi đoàn lớp, là một ủy viên ban chấp hành Đoàn trường, là một ủy viên ban chấp hành liên chi khoa Quản Trị, là một đội phó đội phong trào Đoàn trường. Có mấy người đươcï giữ nhiều trọng trách như tôi. Tôi đã đi giao lưu và học hỏi rất nhiều kinh nghiệm.  Biết bao nhiêu là công việc và tôi cũng hoàn thành tốt, và thế là cô ấy đã không còn ở trong trái tim tôi từ lúc nào tôi cũng không biết, chỉ biết rằng mỗi khi nghĩ lại về cô ấy, tôi chỉ có một cảm giác ghê sợ và hụt hẫng.
Sau khi ra trường tôi lại sống trong nỗi khép kín của bản thân, tôi tự cho mình không được yêu ai bằng tất cả niềm tin và hy vọng như thế nữa! Tôi nhanh chóng trở thành một nhân viên được ưu ái nhất trong công ty, rồi mọi việc diễn ra rất tốt đẹp. Tôi không bùôn mà ngừơc lại tôi rất có nghị lực để làm…
Có những khi công việc thật là nhiều, lại có những lúc ngồi dựa ghế đọc báo thật lâu. Rồi tình cờ 1 hôm tôi lạc vào một diễn đàn, nơi mà có rất nhiều những con người chưa từng gặp nhau ngoài thực tế mà vẫn có thể nói những lời yêu thương nhau thật nồng ấm. Rồi tôi cũng quen em ngay từ lần dạo đầu tiên trên diễn đàn đó nhưng em chẳng để lại ấn tượng nào cho tôi đến khi em vào topic của tôi, để lại bài thơ và thế là tôi và em trở nên gần hơn. Một đêm tôi và em chat với nhau, rồi từ dạo đó tôi trở nên yêu đời hơn, tôi thường xuyên viết thơ không biết mệt mỏi. Qua 1 ngày, rồi 2, 3 ngày liên tục không thấy em nhắn tin gì tôi bỗng cảm thấy nhớ nhung da diết , tôi chợt nhận ra tôi đang nghĩ gì và tôi đã quyết định nói với em “ Tôi thương em”…
Có một chút gì đó phiêu lưu lắm đây và tôi cũng cho là vậy, tôi múôn thử 1 lần để biết sự mạo hiểm là thế nào. Nhưng qua tiếp xúc với em ngày càng nhiều tôi đã nảy sinh tình cảm với em từ khi nào không biết, tôi đã yêu em rất nhiều, rất chân thành và đầy cao cả.
Em hơn tôi đến 6 tuổi lận, tôi vẫn biết thế nhưng vớ tôi khi đã yêu thì rất chân tình. Tôi không màng gì đến tuổi tác hay địa vị, tôi chỉ biết tới em qua những gì em đã nói, ấy vậy mà tôi vẫn tin tưởng em và yêu em rất nhiều. Lại một lần nữa tôi vẫn rơi vào tinh yêu mù quáng, lại một lần tôi vẫn yêu bằng trọn cả con tim và tận đáy lòng . Tôi quen em không lâu nhưng tình cảm tôi dành cho em thì rất đậm sâu. Thế rồi vào một ngày kia, em ngã bệnh, tôi rất buồn và rất lo.
Tính tôi từ nhỏ đã rất kén ăn, tôi chỉ thích ăn toàn những món chay ( nếu không nói tôi là người ăn chay từ nhỏ) , tôi ăn chay nhiều nhưng tôi chưa hề cầu nguyện cho bất cứ ai ngoài gia đình tôi, thế mà lần này không hiểu vì động lực gì tôi đã cầu nguyện cho em rất nhiều, tôi thường xuyên vào chùa để thắp nhang, để nghe giảng và để niệm kinh A Di Đà…
Tôi vẫn luôn tôn thờ và yêu em bằng trái tim chân thật nhất chưa hề có chút nghi ngờ, thế nhưng tai tôi như chẳng múôn nghe, mắt chẳng muốn thấy cái tin em đã mất, hình em trên bia mộ . Tôi gần như ngã quỵ chẳng còn sự sống, lần thứ 2 trong đời tôi gặp lại trường hợp mà tôi chẳng mong bao giờ. Tôi suy nghĩ rất nhiều, chẳng lẽ đời tôi đã được định rồi sao? Tôi đã bùôn, buồn trong tuyệt vọng, buồn trong thất vọng não nề. Tôi đã nghĩ rằng mình chẳng còn duyên nợ trên đời nữa… Tôi bây giờ chẳng còn là tôi, tôi cố gắng gượng dậy trong đớn đau, nhưng trong nỗi kiên cường ấy có ai biết được nỗi lòng từ sâu thẳm trái tim tôi , tôi đã khóc, khóc nức nở trong đêm như đứa trẻ bị đánh thật đau hay như 1 thằng nhà quê bị bỏ lại trên thành phố 1 mình… Đêm nào cũng khóc , khóc đến ngủ ngất đi tự lúc nào không hay…
Tôi bắt đầu bước sang giai doạn mới của cuộc đời. Tôi suy sụp hoàn toàn cả về vật chất lẫn tinh thần. Tôi buồn bã và thường hay suy tư, tôi không còn tâm trạng để làm việc và vì thế tôi tự quyết định xin nghỉ 1 tuần để về quê tìm sự bình yên thanh thản, mong rằng mọi thứ sẽ trở lại với tôi. Thật sự từ lúc bước vào đời và đi làm tôi chưa bao giờ xin nghỉ dài hạn đến như vậy, và đây cũng là lần đầu tiên tôi xin nghỉ vì việc riêng và đặc biệt là về chuyện tình cảm. Một tuần trôi qua, tôi quay trở lại công ty, quay lại công việc hằng ngày nhưng trời ơi mọi việc giờ đây lại trở nên thật trầm trọng đối với tôi. Tôi đang còn nặng mang vết thương lòng chưa dứt lại phải gánh thêm 1 vết thương về sự nghiệp, tôi nhanh chóng bị đào thải trở thành một người thừa trong tất cả…
Tôi lại buồn…
( xin lỗi giờ đây tôi không thể viết thêm bất cứ điều gì nữa cả. Tôi chỉ biết rằng giờ đây tôi đang buồn thật nhiều! )
Đây là khỏang thời gian chắc tôi không thể nào quên được. Tôi bắt đầu tập làm quen với rựơu, với bia- 1 trong 3 thứ ( đánh bài- hút thuốc- uống rượu ) mà tôi ghét cay ghét đắng. Tôi chìm trong ma men từ ngày này qua ngày khác, sáng đi làm, chiều tối là nhậu. Tôi cũng không biết từ khi nào tôi lại trở nên như vậy, rồi một ngày kia sự nghiệp không tốt đẹp, tôi mới bàng hoàng chợt nhận ra giờ đây tôi là kẻ trắng tay. Nợ nần chồng chất, thiếu thốn đủ điều, đến ngay cả khi đói mà 1 ổ bánh mì tôi cũng không mua nỗi … hic…  Nhưng tôi lại là người có chí rất cao, tôi lại thay đổi 1 lần nữa. Tôi như chợt bừng tỉnh sau cơn say, tôi lao vào làm việc trở lại bình thường, tôi bắt đầu đi dạy kèm để kiếm thêm chi phí trang trải. Tất cả tháng lương đầu tiên sau khi trở lại tôi chỉ giữ lại vỏn vẹn 1.5 triệu để chi tiêu. Tôi đã trải qua giai đoạn cực kì đau khổ của cuộc đời, cứ mỗi tối đêm về tôi lại bùôn và xót thương em nhiều lắm, tôi rơi nước mắt và rồi ngủ thiếp đi trong thương nhớ!
Còn giờ này em đang ở nơi đâu? Em đang làm gì ? Em hạnh phúc không? Hay là em cũng đang vất vả như tôi? Em có biết là tôi đang nhớ em nhiều lắm không?.... Rất là nhiều câu hỏi mà tôi vẫn không nhận được câu trả lời. Tôi đau buồn nhưng rồi tôi cũng vựơt qua hoàn cảnh đó, tôi được sự giúp đỡ của rất nhiều người, trong đó có một người rất quan tâm tôi từ lúc tôi gặp mọi khó khăn cho đến thời điểm hiện tại. Người ấy không ngại khó khăn cực khổ để đến bên tôi, động viên tôi. Tôi biết người ấy làm không vì bất cứ lí do vụ lợi gì nhưng tôi cũng biết rõ động lực của người ấy. Nhưng có ai biết được rằng đã từ rất lâu rồi tôi vẫn không thể dành tình cảm cho người ấy được, 1 năm, 2 năm rồi cứ thế 4 năm trôi qua mà tôi vẫn không có chút tình cảm dành cho người ấy. Nhưng giờ đây người ấy sẵn sàng đến bên tôi dù tôi hiện giờ là 1 kẻ trắng tay, nghèo khổ, người ấy sẵn sàng chia sẻ với tôi những khó khăn hiện tại. Tôi không múôn nhận sự giúp đỡ này nhưng vì hoàn cảnh khó khăn và gấp gáp tôi không thể từ chối được. Giờ đây tôi phải mang nặng cả món nợ vật chất lẫn ân tình của một người mà tôi biết tôi không thể nào đem lại hạnh phúc cho họ. Sau 4 tháng xoay trở với những khó khăn thì giờ đây tôi đã dần quen với cuộc sống hiện tại, tôi biết chấp nhận thực tại và nước mắt. Nhưng tôi biết tôi không thể nào quên được những ngày tháng như hôm nay.
Em bây giờ  vẫn khỏe, em nói em múôn quay về và múôn được gần tôi nhưng em có biết không ởø tận sâu trong thâm tâm tôi, tôi vẫn còn chút tình cảm với em nhưng em có hiểu được rằng trái tim tôi giờ đây đang suy nghĩ gì không? Tôi đã không dám về quê nhà gặp cha thăm mẹ từ lúc tôi gặp khó khăn ấy, tôi cũng không dám gặp bất cứ ai và cũng không dám nói gì với họ. Em có biết được rằng tôi đã chạy trốn tất cả không, cũng như càng yêu thương quý mên người thân bao nhiêu tôi lại càng không múôn họ phải lo lắng vì tôi bấy nhiêu. Cũng như em vậy, tôi yêu em nhiều bao nhiêu, từng mơ ước có em bao nhiêu thì giờ đây ngược lại tôi không múôn em ở bên cạnh tôi bấy nhiêu. Chính vì yêu em nhiều như thế nên tôi không múôn rằng em phải buồn, phải khổ và phải lo lắng vì tôi nhiều. Chắc rằng đời em cũng đã từng đau khổ rất nhiều nên giờ đây càng suy nghĩ tôi lại càng ray rức và nước mắt lại rơi. Em hỏi tôi” Tại sao anh hết còn yêu em ?” nhưng em ơi anh không múôn trả lời câu hỏi ấy vì sao em biết không ? Vì tôi còn yêu em , yêu em nhiều lắm nhưng cũng chính vì thế mà tôi càng đau khổ. Em biết không có nhiều đêm tôi từng thức trắng và nhớ em da diết, tôi ước rằng tôi chưa bao giờ biết đên em, chưa bao giờ rung động trước em và chưa bao giờ nói câu “Anh Yêu Em” . Nhìn thấy em khóc khi tôi xin em cho tôi thêm thời gian, tôi đã thấy mình có lỗi với em rất nhiều, tôi thấy mình cắn rức khi nói lên lời ấy nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt hơn đúng không em? Em hãy cứ giận tôi, cứ buồn tôi , rồi cứ ra đi và hãy mang tất cả những gì về tôi trong em cho vào quá khứ . Tôi sẽ không bao giờ giận em hay trách em vô tình đâu em ạ, dù có thế nào đi chăng nữa tôi vẫn sẽ nhớ về em súôt đời.
 
 
 
Em hãy tự đặt bàn tay mình lên ngực
Thử hỏi xem tim nằm giữa hay bên trái
Và khi đó em sẽ hiểu đâu sẽ là lẽ phải
Cho những điều em vẫn múôn hỏi anh!
 
 
( còn nữa )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

  
  
  ĐÊM MƯA VIỄN XỨ  

   
                               Phong Linh cg

  
  
  


 
Đêm nay mưa rất buồn
Bao sợi nhớ rớt rơi
Nhìn trông về đất mẹ
Bao nỗi lòng trơi vơi.
 
Mưa đêm nay lẻ loi
Từng sợi tuôn nhung nhớ
Tất cả như chợt vỡ
Dưới sợi mưa trơ vơ.
 
Đêm nay viết thành thơ
Sợi mưa nơi xứ lạ
Lòng buồn như lạc mất
Bao ngày mưa đã qua !...
 
Nhìn mưa ta nhớ nhà
Trong đêm sầu vội vã
Cái gì đó lã chã
Hóa ra giọt châu sa.


  
 * Đêm nay xứ lạnh đổ mưa, tiếng mưa thét gào réo vào lòng ta nỗi nhớ đã bao mùa mưa qua, đã bao cơn mưa vội vã đi mưa không ngớt, từng đợt mưa ồ ạt tuôn rơi, lòng ta rối tơi bời, hóa ra là nhớ quê hương, nhớ thủa thơ ngây bước tới trường, đôi khi đi trong những cơn mưa vội vã... ôi sao ta nhớ quá những ngày mưa quê nhà... mà giờ thì xa quá!....


 
Bao giọt mưa thầm lặng
Dưới trời mưa xứ xa
Lòng ta chợt hoang vắng
Thiết tha nhớ quê nhà.

19/08/09
 
 
  


   
   
 CHIỀU VIẾNG CHỊ  
   
             Phong Linh cg
  
   
   VIẾNG CHỊ JENNY
   
 
Hôm nay chiều xế tà
Em mang một bó hoa
Thắp hương bằng nỗi nhớ
Chân thành bằng hương hoa...
 
Chiều về vương theo gió
Hơi lạnh của một ngày
Chị đi em đau _ khóc
Bao ngày mắt còn cay...
 
Chị đi bỏ nơi này
Cha mẹ và em đây
Cùng người yêu đang đợi
Một ngày mai xum vầy (!...)
 
Thắp hương bằng hoa đấy
Để chị ngủ giấc say
Quên bao nhiêu mộng ước
Đã nhặt gom từng ngày....
 
Trong trời chiều hôm nay
Nơi phương trời xứ lạ
Lòng tràn đau tê tái...
Chị khuất xa!... Thật xa !...
 
Em gái chiều viễn xứ viếng chị
               22.08.2009





 
 



  


 
GỬI NGƯỜI ĐÃ HỨA YÊU TÔI
 
                     Tặng T
 
Thu vừa đến bên em
Anh cũng vừa đi khuất
Con đường tình tất bật
Giờ thiếu vắng bóng anh.
 
Tình mình vốn mong manh
Em lạc hoài xứ lạ
Mình yêu bao ngày qua
Giờ thành tình giả dối !...
 
Em khóc bao buổi tối
Của chuyện tình hai ta
Chỉ vì em ở xa ...
Nên hai mình ngăn cách.
 
Anh ơi thu về lạnh
Thiếu hơi ấm ái ân
Em ăn năn hối hận
Xin anh hãy quay về.
 
Em sẽ về thăm quê
Vào ngày lễ tình nhân
Hai đứa mình sẽ quận
Niềm hạnh phúc ái ân.
 
         Phong Linh cg
            24/09/09

 
Tặng mẹ kính yêu:


 
XIN MẸ ĐỪNG BUỒN

Phong Linh 

  

 
Xin đừng buồn nữa mẹ ơi !
Vì con còn ở một nơi xa nhà
Bao năm con vẫn xứ xa
Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...
Đông về mẹ có lạnh không ?
Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
Con thường thấy mẹ trong mơ
Đang nơi quê mẹ đợi chờ bên hiên
Tuổi già lúc nhớ lúc quên
Bao năm cơ cực ruộng vườn dầm mưa
Mẹ còn thuở đó xa xưa
Con nay đã lớn thời xưa xứ người
Con luôn muốn mẹ mỉm cười
Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
Tuổi già đã đến nào hay
Màu đen mái tóc đã thay trắng rồi
Gian nan cực khổ trong đời
Cho con thơ được thành người, lớn khôn
Con chưa trả được nghĩa ơn
Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày
Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
Xin mẹ đừng khóc những ngày xa con !
Lệ rơi trông ngóng mỏi mòn
Thương con gái mẹ đang còn xứ xa
Năm tháng cứ vụt trôi qua
Xin mẹ đừng khóc, mắt lòa, con đau.

_____________________________









CƠN MƯA XỨ LẠ

     Phong Linh cg 


Sao mà mưa mãi thế
Lòng em chợt nhớ quê
Bao giờ mới trở về
Ôi lòng buồn vì nhớ .


Sao mà em thấy sợ
Trời mưa nơi đất người
Lũ đười ươi ngóng đợi
Giữa trời xa... tha hương.


Chợt nhỏ một giọt sương
Trên mắt sầu rớt lại
Gần nửa đời vẫn mãi
Lạc hoài nơi xứ xa !...


Ngày tháng nào đi qua
Gửi lại kỷ niệm lòng
Cơn mưa chiều tuông dòng
Thấm đôi má hao gầy.


Trời mưa giăng bóng mây
Thấm vào từng khoảng trống
Không thể nào mơ mộng
Lòng hoá thành hư không .
              07/10/09



EM RẤT NHỚ ANH
 
            Gửi T
 
Đêm nay, em nhớ anh
Đặt bàn tay đơn lạnh
Lên bức tường khô giá
Lòng nhung nhớ về anh .
 
Đêm nay, nhớ vô bờ
Tương tư không bến đỗ
Ý nghĩ nào nức nở
Tràn ngập cả giấc mơ
 
Đêm nay, thân em ở
Nơi xứ lạ mong chờ
Hồn thì đã bay mất
Về tận một bến mơ.
 
Đêm nay, em nhớ anh
Biết bao nhiêu cho vừa
Biết bao nhiêu cho đủ 
Từ bao lời đã hứa...
 
Đêm nay, em nhớ anh
Nghĩ về tình hai đứa
Giờ còn nơi xứ lạ
Nên tình cảm hóa xưa. 
 
11/08/09
 
  ANH ĐI ... VẪN CÒN...
 
 

 
Anh đi tình nghĩa đậm sâu
trái tim lạnh lẽo vẫn đau nỗi sầu
anh đi tình nghĩa còn đâu
trong em năm tháng tình đầu chưa phai
anh đi lòng chẳng nguôi ngoai
bóng hình in mãi chưa phai phút nào
anh đi lệ thắm má đào
sóng lòng trỗi đợt thét gào đáy tim 
  
                  Phong Linh cg
                     29.06.09
 

 



 
THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
 


  GỬI VIẾNG CHỊ JENNY
       Chị đi theo gió mây đi
Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
       Trong đời năm tháng đã qua
Quen đã có chị... giờ là niềm đau 
       Chị xa, ngấn lệ... lòng sầu...
Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương 
       Chị đi trong lối lạc đường
Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao.  
                                           [color=#3300ff]Phong Linh cg
08.08.09


Có Phải Em
 
Anh cứ ngỡ ngàng có phải em?
Ngại ngùng không dám đến làm quen
Cái tên thì rõ ràng là vậy
Mà lại còn chờ khi nắng lên.
 
Nếu đúng là mình đã biết nhau?
Hãy cất tiếng lên chỉ một câu
Bao nhiêu nhung nhớ và kỷ niệm
Vẫn ở trong anh có quên đâu.
 
Trung Dũng
 
 




        
         Đúng là em
 
Em vẫn còn đây, thủa ban đầu
Kỷ niệm xưa cũ lạc về đâu?
Bao nhiêu nhung nhớ gợn như sóng
Mà vô tình đấy chẳng biết nhau.
 
Ngày đầu tiên ấy đã phai mầu
Giờ ta quen lại có gì đâu !
Biết anh hạnh phúc nơi phương ấy
Chan chứa niềm đau khắc vạn sầu
 
Biết là em... chẳng hỏi một câu (!...)
Để ta ôn lại mối duyên đầu
Lòng em như sóng về bên ấy
Ngấn lệ hoen sầu in mắt nâu....
 
                            09.08.09
Phong Linh cg
[/color]
 
 
  

   
  
Một nửa em dại khờ 
   

 
Anh đi _ anh đã đi đâu
Để em ở lại âu sầu ngóng trông
Đông về cây cối trơ không
Hồn em ở lại _ cùng lòng nhớ thương
Anh đi nhung nhớ kết vương
Dạ mài điệp khúc đêm trường lẻ loi
Tim run lạnh vắng bên đời
Hồn phiêu lạc mất... chơi vơi dại khờ. 
19/08/09






  
      Nụ hôn xưa cũ


                                Phong Linh Chuông Gió:
 
 
               Ngày đó...
Anh đã trao nụ hôn
Bỡ ngỡ thủa ban đầu
Giờ nụ hôn ấy đâu
Chỉ mình em còn nhớ
 
Nụ hôn xưa... giờ ở
Tận tiềm thức gần xa!
Hơi thở ấm thoáng qua
Giờ tan như bọt sóng
 
Em vẫn còn hoài mong
Mọi ngày đi trở lại
Sao đời em còn mãi
Dấu tình dưới bước đi
 
Nụ hôn xưa nghĩa gì?...
Khi hai ta hai nửa
Anh quên rồi!.. Lần nữa
Em nhớ nụ hôn xưa.... 
  
                                              01.08.2009  

 
 
NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH 
  
                            Phong Linh cg 






Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lòng em rối tơi bời
Trong lòng hoài vẫn đợi
Một người đã... xa đi !...
 
Tuyết lạnh vương bờ mi
Còn hồn em rầu rĩ
Đường đời em năn nỉ
Thôi đừng nhớ thương chi.
 
Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lặng im trong khoảng đợi
Trái tim nào có lỗi
Mà đã đớn đau rồi !....
 
Bao giờ tuyết ngừng rơi?
Cho ngã rẽ cuộc đời
Nơi viễn xứ xa xôi
Lệ không rơi... nỗi nhớ !... 
 
Những ngày lạnh không anh.
 
17.08.09

 
 




ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG  
   
                               Phong Linh cg  
   
   

   
       Chiều nay ứa lệ không lời
Cho lòng trống vắng đơn côi một mình
        Nửa đời vẫn thiếu chữ tình
Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn
        Chiều nay sầu muộn chợt tuôn
Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng 
        Tim lạnh trong gió vào đông
Để hồn phiêu bạt _ cho lòng đơn côi. 
  
                     


_____________________________



 

 

NGÃ BỆNH TƯƠNG TƯ 
                                 Phong Linh cg 
  
  

  
 
Hôm nay, ngồi đợi chú
Sáng rồi mà chưa dậy
Cháu online để đấy ...
Chẳng có chú chuyện trò.
 
Chú ơi! Cháu đắn đo
Chuyện tình duyên đôi lứa
Bao năm rồi lần nữa
Bỗng cháu thấy ngát say.
 
Chỉ quen chú vài ngày
Mà lòng không bình lặng
Tự dưng chá xa vắng...
Nên ngã bệnh tương tư. 
  

                                    31.07.2009
Gửi chú HSN 
 



Hẹn Mẹ Xuân Này Con về
 

    Phong Linh cg 


Gửi mẹ kính yêu: 

 
Đã nhiều năm con sống nơi xứ lạ
Thương mẹ tảo tần sớm nắng chiều mưa
Hôm nay viễn xứ thét gào lần nữa
Thổn thức lòng gọi mẹ giữa trời trưa.
 
Mẹ đã gian nan cực khổ cả đời
Để con thơ lớn mang nhiều mơ ước
Cho đến bao giờ lòng mẹ có được
Ngày con về đền đáp nghĩa công ơn.
 
Mẹ ơi! Quê ta qua bao mùa gặt
Bao mùa đông mẹ có lạnh lắm không ?
Qua bao xuân ngày tết mẹ đứng trông
Con gái về cùng cả nhà ăn tết.
 
Từ ngày đi vẫn hoài nơi đất khách
Chưa một lần về thăm chốn dấu yêu
Qua mùa thu tóc mẹ  bạc điểm nhiều
Bao sợi trắng là bấy nhiêu thương nhớ.
 
Nhịp thở tim ... lạnh lùng òa tiếng vỡ
Thành tiếng lòng thổn thức giữa đêm mơ
Vẫn biết đến... đông lạnh mẹ mong chờ
Con trở về mang theo hồn áo ấm.
 
Ucraina tuyết nhiều ... quê nhà đang rét đậm
Dáng mẹ già bên mái lá đơn sơ
Con ôm tất - gửi cả vào giấc mơ
Nơi đất lạ giọt ngắn dài trên má.
 
Nhiều năm rồi con còn đi xa mãi
Lặng vương sầu trong nỗi nhớ - niềm mong
Mẹ! Mẹ ơi đang là giữa mùa đông
Hẹn xuân này con sẽ về mẹ nhé !...
 
13/12/09
 
[align=center]Mây Lang Thang Viễn Xứ
 
Phong Linh cg

Tên em là một áng mây
Lang thang khắp chốn đong đầy cô đơn
Ước gì em hóa thành cơn
Giông mưa bão táp để tuôn xuống đời.
 
Vầng mây vần vũ chơi vơi
Lẻ loi cô độc không lời yêu thương
Mây bay nào có lối đường
Bến đậu không có tình trường cũng không.
 
Giờ này đang giữa mùa đông
Vầng mây ảm đạm ước mong nắng vàng
Nhưng rồi vẫn cảnh lang thang
Trong đời lộng gió - mơ màng hư không !...
 
Cuối trời biển động mênh mông
Ước mơ có chút ánh hồng.... bình yên
Thế rồi bỗng nhớ - chợt quên
Giật mình trống vắng bắt đền ai đây...?
 
Mùa đông lạnh giá hao gầy
Mùa xuân chớm đến còn đây đợi người
Hạ này tuổi chớm ba mươi
Mùa thu gõ cửa tiếng cười héo đi
 
Mây ơi! Còn ước mơ chi
Khi đời phiêu bạt còn gì luyến lưu ...?
 
18/12/09 
 
 
[align=center]Đi Qua Bao Mùa
 
Phong Linh cg
 
Mây hồng cuộn ánh nắng hanh 
Say  trong ngày mới bên anh sớm chiều
Vầng mây cũng biết thương yêu
Biết mơ - biết mộng bao điều ái ân .

Gom bao thương nhớ ân cần
Chia đôi nhật nguyệt hai vầng tương tư
Cuối trời viễn xứ âm u
Mải mê tìm kiếm ngàn thu giao mùa

Thế rồi mùa hạ kéo mưa 
Lá thu rơi rớt giữa trưa lạnh tràn
Mây đành trốn dưới gió ngàn
Để hồn lạnh vắng ngập tràn mơ hoa.

Trăng đêm loang lổ bỗng lòa
Mây lang thang mãi trôi qua bao mùa

19/12/09
 
[align=center]Tôi Đang Cô Đơn
 
Phong Linh cg
 
Tôi đang rất cô đơn
Mãi đi tìm một nửa
Đi hoài rồi đi mãi
Vẫn mang theo chữ chưa.
 
Tôi đi tìm nửa tôi
Còn rớt lại bên đời
Lạc đi đâu hỡi bạn
Đã kiếm tìm khắp nơi ....?
 
Nửa hồn đang đơn côi
Trong dòng đời rất vội
Bạn là ai trong số 
Ngả người bước muôn nơi ?
 
Tôi đang rất cô đơn
Một bóng hình lạc lõng
Hồn hòa cùng với bóng
Đứng giữa lạnh trời đông.
 
Trong cuộc sống mênh mông
Lòng trống không lồng lộng
Bờ mi nhàu rơi rớt
Giọt ngắn dài đợi mong.
 
26/12/09
 
[align=center]Ai Cho Tôi Xin!...
 
 Phong Linh cg

Ai cho tôi xin  chút tình thương
Để tôi sưởi ấm lạnh đêm trường
Viễn xứ trời trong ngần tuyết trắng
Cho vơi trống vắng khỏi kết vương
 
Ai cho tôi xin  một nửa hồn
Để tôi vá lại nửa cô đơn
Nhiều năm qua đi hoài tìm kiếm
Tuổi tròn hai chín sắp hêt son.
 
Ai cho tôi xin  chút năng hồng
Để lòng ấm áp trước mùa đông
Bàn tay run run vì giá lạnh
Thân gầy vẫn đợi lẫn chờ mong.
 
Ai cho tôi xin  trọn cuộc đời
Để tôi qua phút lẻ đơn côi
Bước chân tha nhân chưa dừng lại
Đất người cảm thấy lạc chơi vơi.
 
Ai cho tôi xin  một bờ vai
Để ru tôi ngủ giữa đêm dài
Hạnh phúc ấm êm đời nữa khách
Cho vui nhịp bước tới ngày mai.
 
Ai cho tôi xin ... tình yêu ơi !!!
Để tôi nhận thấy thật tuyệt vời
Bao năm... đến... đi nào ai biết
Tôi vẫn một mình nhỏ lệ rơi...
 
*****
 
Ai sẽ là người ghé đến đây
Gom bao khoảng trống lấp cho đầy
Thay vào mùa đông trái tim ấm
Giúp tôi tìm lại thuở thơ ngây.
 
31/12/09
 

 
 ANH ĐàXA RỒI
 
 

  
               Anh đã xa rồi ... theo gió mây
                Để lại trong tim nỗi đau đầy
              Một mai còn trông về dĩ vãng
                Ai xót xa cho nỗi đau này ...
 
 

 





                Anh đã xa rồi... còn gì mong
            Yêu thương trao gửi rất thật lòng
            Vang lại trời xanh tiếng gào khóc
        Viếng, vòng hoa kết... màu trắng trong
 
                Anh đã xa rồi... còn nỗi đau
          Năm tháng vẫn vương đẫm giọt sầu
      Khóc cho ngày tháng không duyên phận
             Mất anh ...  hoa kiếp lạc về đâu... 
  
                                   Phong Linh cg 
                                  Ngày không anh
                                               19.06.09




GỬI ANH NỖI NHỚ


 
Em luôn nhớ về anh
Để quên đi cái lạnh
Tình em như biển hát
Thét gào .. hòa trong xanh.
 
Em luôn nghĩ về anh
Trong hơi thở yên lành
Gửi đời này mãi mãi
Nguyện không xa rời anh !
 
Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Luôn trong tim hạnh phúc 
Ngập tràn  bình minh. 
 
26/06/09
 
 

 
 GIỜ ĐÂY
 
 

 
Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?
 
Giờ đây hồn thoáng vương sầu
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi...
 
Giờ đây hoen úa bờ mi
Chạy trên má thắm còn gì đợi mong !
 
Xa thương... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng bừng sôi 
  
               Phong Linh cg 
                           20.06.09

 
  

                                  CÁNH BĂNG LĂNG RƠI 


  
                                  Hoa rơi lác đác bên thềm
                         Đang đợi một bóng chân mềm đi qua.
 
                              Thênh thang lối bước toàn hoa
                            Bằng lăng tím nhớ như là cô.... đơn . 
                                              Phong Linh cg
                                                 20.06.09

  

    
  
                            TIẾNG CHUÔNG  



  
                  Tiếng chuông ngân thuở sơ đầu
               Vọng theo năm tháng đi đâu vẫn còn
                   Chuông gió ngân... dạ héo hon
             Nhìn từ viễn xứ mỏi mòn ... duyên quê... 
  
                                         Phong Linh cg
                                                                    20.06.09 
 
 
GỬI ĐẾN ANH  


   
Em gửi đến tình anh
Cả một khoảng trời yêu
Tâm hồn em sâu lắng ...
Thênh thang bước trong chiều. 
  
                   Phong Linh cg
21/06/09
 
 
 
Em chỉ có hoa Xương Rồng thôi, bởi em thích loại hoa này mà, chúng thật mãnh liệt, gần giống như em vậy...  
 





     DỊU LẮNG NIỀM ĐAU


Xương rồng mãnh liệt bao nhiêu...
Như em chịu được bao điều đắng, đau (...?)
Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng  trỗi mầu đong đưa
Mất  rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa ... xuyến xao...
Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau... tâm hồn.  

                             Phong Linh  
                                                  22.06.09


 



 
[/align][/align][/align][/align]
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn lả lơi.[sm=2.gif]

Mong cho những giấc mơ tình yêu đẹp đẽ trở thành hiện thực.

Thân mến
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn lả lơi.


Buồn lả lơi là buốn sao vậy GG [8D]


Đăng nhập để trả lời
0