HẠ BUỒN
Hạ đi vắng gợi nỗi buồn dai
Lắng đọng trang thơ tiếng thở dài
Tình mới quen tình đà ái ngại
Mộng vừa chớm mộng đã tàn phai
Nắng hồng chợt tắt duyên đau mãi
Áo trắng thôi bay dạ nhớ hoài
Kẻ ở đầu sông người cuối bãi
Muốn tìm tri kỷ biết tìm ai!
Thanh Huy
Tự Nhủ
Ta hỡi niềm riêng ôm dẳng dai
Thu Đông Xuân Hạ suốt niên dài
Thương chi chỉ khổ mi xanh ướt
Nhớ mãi thêm sầu má thắm phai
Một kiếp phù du đừng nuối tiếc
Đời người hư ảo chớ u hoài
Thời gian qua mất làm sao níu
Ngoảnh lại bên mình chẳng có ai
C Pham
Dặm Liễu Sầu
Dáng liễu ôm buồn sức chịu dai
Nếm sương dãi nắng thấm mưa dài
Đợi người lên bến khúc tình cũ
Tiễn khách xuống đò kỷ niệm phai
Gió thoảng ru lòng nuôi nhớ mãi
Lá bay trở giấc vướng thương hoài
Đông về xuân đến bao thầm nguyện
Được chút hương nồng trong mắt ai
Đoạn Trường
Chúc quý bạn hiền xướng hoạ vui vẻ!
Dáng liễu ôm buồn sức chịu dai
Nếm sương dãi nắng thấm mưa dài
Đợi người lên bến khúc tình cũ
Tiễn khách xuống đò kỷ niệm phai
Gió thoảng ru lòng nuôi nhớ mãi
Lá bay trở giấc vướng thương hoài
Đông về xuân đến bao thầm nguyện
Được chút hương nồng trong mắt ai
Đoạn Trường
Chúc quý bạn hiền xướng hoạ vui vẻ!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


![[;)]](/images/smiley/s4.gif)







![[8D]](/images/smiley/s3.gif)

