4 trả lời, 1.700 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 7
Từ: 11.06.2005
Trạng thái: offline
CHẤP NHẬN
Sắp đến ngày anh cưới phải không anh?
Em không khóc đâu
Nào phải đi làm dâu xứ lạ
Nước mắt để dành cho chị ấy
Đi qua thời con gái môi son
Em mất hết vẫn cười không khóc
Chẳng níu cho mình dẫu một chút cỏn con
Duyên không tròn
Đâu thể trách làm chi
Cho vị kỷ lòng nhau
Anh nhỉ...
Sắp đến ngày anh cưới phải không anh?
Trời vẫn xanh , chốn hẹn xưa vẫn nắng
Chỉ cõi lòng màu tang trắng ( xinh xinh )
ĐÔNG HÀ
**********************
LY KHÚC PLEIKU
Trăng ơi ! Trăng hãy về đi
Khuya rồi nấn ná làm gì nơi đây
Đêm xa !
Mái phố vờn mây
Ừ thì vẫn biết chia tay là buồn
Trăng xa
Phố cũng buồn hơn
Thác không gềnh nữa
Sóng buồn không reo
Gió thôi hun hút lưng đèo
Ly cafe uống cả chiều chơi vơi
Tạ từ nhau nhé trăng ơi !
Sóng còn bên lở bên bồi phù sa
Chiều còn tím nhạt tím nhòa
Đêm còn chống chếnh nữa là cô đơn
Người ta khóac áo trầm hương
Bỏ nhau
Đi ngược con đường heo may
ĐÀO PHONG LAN
***********
************
Người ta chỉ thật sự hạnh phúc khi được là chính mình...
Than ai , SN
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 71
Từ: 20.06.2005
Trạng thái: offline
Thành phố chiều mưa ( Đinh Thu Hiền)
Thành phố chiều mưa
Bóng người bước lần thưa trên ngõ vắng
Hoa tương tư nhớ ai mà ngủ lặng
Đượm sắc vàng ứa nắng nhạt hoàng hôn
Thành phố chiều mưa tôi ngồi viết thơ buồn
Mưa, mưa mãi dắt hồn đi muôn hướng
Một nỗi nhớ như dây dưa về đúng hẹn
Những lúc buồn...nhớ đến não nùng thêm
Thành phố chiều mưa, cửa kính vẫn êm đềm
Chỉ dải tương tư rủ mềm trên ngõ vắng
Chỉ dải tương tư nhớ ai mà ngủ lặng
Chỉ dải tương tư chết lặng cả mưa buồn
Thành phố mưa chiều sao để tôi cô đơn
Thành phố mưa chiều bông lơn lần cửa kính
Thành phố mưa chiều cành tương tư bịn rịn
Thành phố mưa chiều ngọt lịm đoá hồng nhung
Thành phố mưa chiều là nỗi nhớ mông lung
Câu thơ viết hai đời bất công quá
Có kẻ đang vui trong căn phòng xa lạ
Sao có người buồn bã giữa chiều mưa......../.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 71
Từ: 20.06.2005
Trạng thái: offline
Bài ca của cây nến
Hãy mang ngọn lửa em đi dọc thời gian
Cứu lấy nó khỏi linh hồn ngọn gió
Hãy cho em vô hạn uy quyền
Như bàn tay bàn tay anh hằng có
Hãy giữ lửa em giữa ngông cuồng ngọn gió
Không biết ngượng ngùng,không biết khoan dung
Thổi lang thang với nỗi buồn vô cớ
Cướp đi bao lửa nến nửa chừng
Hãy để đời em tắt dưới chân anh
Một khi lửa nếnem lụi hết
Hãy giữ gìn chút lửa mong manh
Giữa ngọn gió ngông cuồng gào thét
Hãy bảo vệ em khỏi ngọn gió hoang tai ác
Hãy bảo vệ em khỏi ngọn gió ma lực
Trong phút giây định mệnh gọi em đi
Hãy cứu em hỡi bàn tay ấm áp!
Bài ca của ngọn gió
Hỡi giá nến xin dừng sợ hãi
Ta sẽ để yên cô bạn nến cho ngươi
Ta chẳng có lỗi gì nếu làm nàng run rẩy
Khi ta đến gần,chỉ đến gần thôi
Ta chỉ cần bấy nhiêu,đúng như nàng đặt giá
Để được bùng lên một phút trong ta
Còn sau đó nếu như nàng muốn
Hãy thắp lại đi lửa nến nhạt nhòa
Nhưng ta lại đến ngông cuồng và quyến rũ
Uống cạn linh hồn nàng-ngọn lửa nhỏ nhoi
Ta dửng dưng khi lòng vơi khao khát
Cứ mang ngọn nến đi ,tùy ý thích của người
Bài ca của giá nến
"Đừng lừa dối em"-Suốt những đêm thâu
Nến cầu khẩn vai đầm đìa nước mắt
Mỗi giọt rơi lửa còn bỏng rát
Ta làm sao nỡ xua đuổi nàng đi
Khi ngon gió kia đã uống thỏa thuê
Linh hồn nến.Nàng vội vàng xưng tội
Chẳng lẽ khóc trên vai ta có thể làm hao vợi
Nỗi đau cần an ủi xẻ chia
Người phán xử nàng đâu phải là ta
Ta lặng im vai đầm đìa nước mắt
Tuổi trẻ...! Có lẽ là tất cả bí mật trong sức hấp dẫn của từng người không phải là ở khả năng có thể làm được mọi việc, mà là ở khả năng nghĩ rằng có thể làm được mọi việc.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 71
Từ: 20.06.2005
Trạng thái: offline
Quên
Đến lúc này thì chảng thể nào quên
Anh em cứ tưởng quên là dễ lắm
Em cứ tưởng xa là quên hẳn
Chẳng có gì để nhớ về nhau
Anh! giờ này anh đang ở đâu …
Có biết rằng… đến giờ em vẫn nhớ
Không thể nói là nhớ anh trong từng hơi thở
Nhưng cũng chẳng lúc nào có thể nguôi
Anh không là giấc mộng của từng đêm
Cũng không hẳn là niềm vui nào cả
Bởi một lẽ anh xa em quá
Biết nghĩ gì khi em nghĩ về anh ….
Anh một gì đó rất đỗi mong manh
Có thể ta biến trong lúc em hạnh phúc
Nhưng người ta chẳng thể nào vui trong mọi lúc
Khi em buồn là khi em nhớ anh
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 71
Từ: 20.06.2005
Trạng thái: offline
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh
Như em đã từng yêu cầu rằng
Dù có gì xảy ra anh cũng sẽ không làm điều ngu ngốc.
Và anh trở về với biển
Em lại bay đi theo gió trời...
Nhẹ nhàng thôi
Cả anh và em sẽ cùng mỉm cười
Cũng như Lạc Long Quân và Âu Cơ xưa khi chia tay
Vì giống tiên - rồng không hoà hợp được
Xuống biển và lên núi
Em và anh cùng tan biến đi
Trong huyền hoặc xưa
Em tự ví mình với gió
Và yêu tự do như Carmen
Còn anh là lòng biển thẳm sâu
Cuộn những cơn sóng ngầm dưới đáy
Em nổi lên cơn bão
Khuấy động mặt nước đến mệt nhoài
Em cười với sóng
Thở nhẹ trong quầng sáng ban mai
Nhưng rồi lãng quên tất cả
Biển trở về với lặng im
Ẩn dưới đáy sâu đen ngòm
Những bài ca của cá voi như tiếng người rên khóc
Em băn khoăn, em day dứt
Không - anh - biển đó là sự an bình
Không bão dông, yên lặng với tiếng hát của cá voi
Mà lúc đó liệu em có còn quan tâm không nhỉ
Vì em là gió trời
Bay khắp nơi... và không thể dừng lại
Không thể dừng lại được
Chỉ nghỉ ngơi khi
Ai đó nói rằng "Hôm nay trời lặng gió"
Nghĩa là em đã chết
Gục ngã trong mệt mỏi hoặc sự thoả thuê cuối chặng đường
Nghe xa tiếng vọng về lời ru của biển
Vẫn yêu thương...
Nếu như một ngày nào đó em không còn yêu anh được nữa.
Tuổi trẻ...! Có lẽ là tất cả bí mật trong sức hấp dẫn của từng người không phải là ở khả năng có thể làm được mọi việc, mà là ở khả năng nghĩ rằng có thể làm được mọi việc.
★
★
★
★
★
0