Trích đoạn: Lụa trắng
Ra đi
Em ra đi, để tóc mây khỏi vướng
Giấc mơ anh, trả lại một mình anh
Để anh tiếp bao ước ao hồi hộp
Con tim anh, tơ liễu lại buông mành...
Em ra đi, để đêm đừng xuống vội
Anh trở về, còn kịp đón đưa ai
Để hoa cúc, đợi chờ mòn năm tháng
Tiếng yêu anh, đợi mãi, cũng mòn phai.
Cảm ơn anh, để em ra đi trước
Chẳng một câu níu kéo lẫn giận hờn
Nên em biêt, giọt yêu giờ đã hết
Em ra đi, không lần lữa là hơn.
Kỷ niệm chiếc vòng nước hồ Gươm xanh.30.7
Có bao giờ em nhớ chuyện chúng mình
Một chuyện tình dài hơn bốn mùa thu
Đã bắt đầu bằng những bức tình thư
Ta đã viết mời em vào lối mộng
Ta mời em về thăm một dòng sông
Ngắm con nước chia hai dòng trăn trở
Nhánh sông xưa ẩn bao ngàn thương nhớ
Trở lại đây, ta nước mắt đong đầy
Ta về đây về theo lối chân mây
Xây lều mộng cạnh bờ sông năm cũ
Ta sẽ đặt tên là lều Tưởng Nhớ
Lấy trang thơ làm cửa ngõ đi vào
Những bài thờ cùng nét bút xanh xao
Ta sẽ dán xung quanh, trên gối nệm
Có bao giờ em nhớ chuyện chúng mình