📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Không Ba

1 trả lời, 1.152 lượt xem — Trang 1 / 1
Không ba!
(Bản nháp)
Tác giả: Vũ An

Ba, ba ơi ba!

Thân thương, chiều mến, có lẽ tôi sẽ không bao giờ được gọi.


- Nhìn vào một gia đình kìa, trông họ xem, để xem họ có cái gì nào. Ừ, họ có cả gia đình đầm ấm, những đứa trẻ có ba có mẹ. Nụ cười luôn ở trên môi, lúc khe khẽ, lúc vang to, dồn dập vào tim tôi như ngàn nỗi kim châm.

- Hồi nhỏ tôi cũng có ba như bao đứa khác, nhưng cách đây bảy năm về trước tôi đã mất tất cả. Mất ba, mất cả tâm hồn.
Con không cha như nhà không nóc. Nóc là cái quyết định cả ngôi nhà, mang lại vẻ đẹp bề ngoài lẫn tâm hồn của một ngôi nhà. Thế là tôi đã mất đi một thể sác, một tâm hồn.

Công cha như núi thái sơn.
Núi thái sơn là gì cơ chứ, người ba trong tôi còn lớn hơn trái đất này.

- Mỗi lần nhìn vào cuộc sống của họ mà thấy thèm, cứ thấy một cái gì đó thiếu thiếu. Có lẽ tôi thiếu một người ba, người ấy vĩ đại, luôn dương cao ý chí dù cuộc sống có khắc nhiệt bao nhiêu. Người ba trong trí tưởng tượng của tôi có lẽ che lấp một bầu trời, người có khả năng chọc trời khấy nước. Dù trời có sập xuống thì ba cũng sẽ chống trời để cho tôi được sống. Nếu tôi còn ba, ba tôi chắc cũng sẽ làm được những điều như thế. Ôi người ba, thật tuyệt vời!

*
* *
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chương I: Ký ức bên ba!
(Bản nháp)

Nhớ hoài tuổi thơ bên ba, cuộc sống gian khổ, nhiều đêm giá lạnh ba nằm ôm con sưởi ấm những canh dài để con được ngon giấc dẫu thân ba lạnh buốt giá. Ba luôn nhủ bên tai con rằng: “Cuộc sống rất đỗi khó khăn, nhưng không vì thế con chịu thua tất cả. Hãy sống cho nên người, nghèo thì cho sạch, rách sao cho thơm, chớ bao giờ dối gian”.

Ba suốt đời vì con mà gian nan. Mồ hôi và máu của ba đã rơi trên những cánh đồng trơ sỏi đá. Những lúc trưa hè, nắng gió thiêu đốt thân ba, thân ba giờ đã nâu xám chất nắng. Những lúc trời mưa tầm tã, thúi đất thúi thân. Tay chân ba còn đâu, ngoài những vết lở do nước ăn. Dù mấy, vì con ba sẵn sàng hy sinh cả tấm thân để con luôn được no ấm.

Gian khổ ngày đêm chăm lo. Ba mong muốn tôi được lớn không. Ba không giỏi, nhưng ba xem trọng cái chữ. Ba biết rằng vì ba không có chữ nên cuộc sống cơ cực. Ba đặt con tên An, tên An là an bình, an tâm. Nhưng không phải thế, ba đặt con tên An, từ an trong từ “an cư lập nghiệp”. Ba hằng ước cuộc sống của con tốt đẹp, đừng như cuộc sống của ba.

Ba dạy con biết bao nhiêu điều, nhiều lúc con cãi lời ba. Ba không mong muốn con đi theo vết xe đổ của ba, con đường ba đi lắm chông gai. Nhưng con đâu có hiểu, giận dỗi rồi bỏ nhà ra đi, ba chạy theo con rồi ba chợt té, ký ức năm nào lại hiện lên, cái ngày ba dắt con đi từng bước chập chững, dìu con đi trên những con đường sỏi đá mấp mô, con chợt té xuống, nằm đấy và khóc, ba đã không đánh con mà đỡ con dậy! Nhưng con thật bất hiếu, con chỉ biết chạy theo tính cách nông nổi, để lại ba nằm ấy tay đầy máu.

Thế rồi cuộc sống cứ trôi, ký ức hằng khắc sâu trong tâm, con xin lỗi ba, con đã không làm tốt được bổn phận của người con. Những lời của ba năm ấy luôn nằm mãi trong tâm trí của con và sẽ không bao giờ con quên.
Đăng nhập để trả lời
0