📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nỗi Cô Đơn Nguyên Vẹn Giữa Cuộc Đời (Chùm Thơ Tự Chọn)

21 trả lời, 2.659 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-27 21:45:22Nguyễn Hữu Thịnh>
 





Nguyễn Hữu Thịnh
 


          NỖI CÔ ĐƠN NGUYÊN VẸN GIỮA CUỘC ĐỜI


1- VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ :
 
- Tác giả Nguyễn Hữu Thịnh, tên thật là Nguyễn Văn Thịnh. Sinh ngày 11-10-1981 tại thôn Mậu Duyệt, xã Cẩm Hưng, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương.
- Bị liệt từ nhỏ do nhiễm chất độc màu da cam, di truyền từ người bố là ông Nguyễn Xuân Luật, trước đây ông là bộ đội, chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Là con thứ hai trong số 4 anh chị em và là người chịu yếu đau nhất. Học hết lớp 2 thì bệnh nặng nên không thể đến trường được nữa. Ba người anh chị em còn lại đều ốm yếu, nhưng họ đều đi học được.
- Nguyễn Hữu Thịnh làm thơ khoảng 10 năm nay. Đã sáng tác được hơn 300 bài thơ, bước đầu đã được đăng tải trên một số tạp chí và được giới thiệu trên Đài VTV1, VTV4 từ năm 2004.
- Là vận động viên khuyết tật môn Cờ Vua, Cờ Tướng của Trung tâm đào tạo và huấn luyện thể thao tỉnh Hải Dương.
- Hiện sống và sáng tác tại quê nhà.
E-mail: [email=nguyenhuuthinhtt@yahoo.com.vn]nguyenhuuthinhtt@yahoo.com.vn[/email]
Điện thoại:03203.789860.

      Quan niệm về thơ: Thơ là một nguồn ánh sáng giải thoát những xúc cảm thương đau, buồn khổ trong tâm hồn. Đã hơn 10 năm nay nếu không có thơ để nương tựa, giãi bày mọi nguồn tâm sự, có lẽ tôi đã bị gục ngã trước nỗi bất hạnh của đời mình.
     Tôi viết thơ như những trang nhật kí để biểu cảm những tâm trạng của lòng mình, không theo một quy tắc ngôn ngữ nhất định của văn chương,mà như một sự ngẫu nhiên. Bởi vậy, thơ tôi chưa được bố cục chặt chẽ câu từ và âm tiết. Tôi lấy mạch cảm xúc làm cốt để diễn đạt. Nhiều người đọc thơ tôi cho rằng, rất giàu tình cảm, song lại thiếu những câu chữ để đóng đinh trong lòng người đọc!
      Tôi viết thơ không nhằm một cái đích nào cả mà chỉ là để  trải lòng mình với cuộc sống  xung quanh mình. Tôi có một câu trải nghiệm của đời: Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời trong quá khứ. Đã nhiều năm rồi tôi dựa trên những điều đó để viết để san sẻ mọi nỗi niềm của cuộc sống.
 
 Chùm Thơ Tự Chọn
 
 

CON ĐƯỜNG THƠ
 
Con đường đến với nghiệp thơ
Tôi không biết tự bao giờ trong tôi
Thân như đã mỏi rã rời
Mà lòng vẫn cứ sục sôi điệu vần.
 
Tôi không biết tự bao lần
Cuộc đời cay đắng, vẫn ngân ngọt ngào
Tâm tình tôi đã gửi trao
Tự bao năm vẫn dạt dào cùng em…
 
Người thơ ơi – vẫn dịu êm
Mà đời xao động cỏ mềm, chông gai!
Con đường ta đến ngày mai
Em ơi! Thơ chẳng nhạt phai trong hôn.
 
 
LƠ KHƠ LỌ LEM
 
Không còn cô bé ngày xưa
Hay sang chơi tú lơ khơ mỗi chiều
Tôi bôi nhọ, lọ lem yêu
Và “lọ lem” khóc những điều vu vơ
 
Qua rồi, năm tháng tuổi thơ
Cô lọ lem chả ngây ngơ nữa rồi
Lơ khơ giờ chả buồn chơi
Đã xa xa quá cái thời… Lọ Lem!
 
Cây cơ, cây bích đỏ đen
Cuối bài chẳng tỏ nên em được rồi!
Quân K, quân Át của tôi
Bây giờ đành bỏ cả bài lơ khơ?
 
Không còn cô bé ngày xưa
Hay sang chơi tú lơ khơ mỗi chiều…
Lo lem ơi, Lọ lem yêu
Riêng tôi, ngày ấy thật nhiều nhớ thương!
 
 
BÊN ẤY NHÀ EM
 
Lâu rồi anh chẳng sang chơi
Nắng chiều bên ấy nhẹ rơi thật nhiều
Dâng dâng sợi khói thân yêu
Thương bàn tay nhỏ bếp chiều quắt quay.
 
Chiều nào anh vẫn qua đây
Lối đi thân mật chứa đầy yêu thương
“Điện” em chiều xuống, lên hương
Nghe cầu kinh Mẹ vương vương, mơ màng…
 
Chiều nay ngồi nhớ mong sang
Bóng em mờ tỏ, hôn hoàng đầy sân
Anh nhìn trong phút bần thần
Thấy lòng mình được ở gần bên em.
 
Nguyễn Hữu Thịnh
20/01/2010
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-27 21:44:20Nguyễn Hữu Thịnh>
 


THƯƠNG VỀ MỘT THỜI
 
 
Thế là mình đã xa rồi
Những năm tháng thuở thiếu thời còn đâu
Thời gian con nước chân cầu
Chị ơi, tan tác sắc màu thần tiên.
 
Giờ em riêng nhớ một miền



 
Bao nhiêu ký ức hồn nhiên ngày nào
Trường làng bé nhỏ, xôn xao
Em cùng tuổi chị bước vào mùa thơ*.
 
Lòng như trang giấy nguyên tờ
Chưa ghi một nét ước mơ trong đời
Chị thì thánh thiện, xinh tươi
Riêng em trời bắt suốt đời đau thương!
 
Xa bạn bè, xa mái trường
Thương từng trang sách ngát hương học trò
Bây giờ xa lắm tuổi thơ
Chị ơi! Em khóc những trò quỷ ma.
 
Mắt tìm  kỷ niệm xăm xa
Chị Hà* ơi, còn thiết tha trong đời?
Em ngồi ngắm xuân – hè trôi
Những ngày xưa ấy… Chị ơi xô về.
 
* “mùa thơ” ở đây tức mùa tuổi thơ ấu.
*Chị Hà tên ngoài đời là Trần Ngọc Liên, chị họ của tác giả.
 
Nguyễn Hữu Thịnh

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
MÙA XUÂN ĐI QUA LỐI CŨ
 
Dạo qua cái lối tuổi thơ
Sáng mùa xuân nở mưa tơ đầy trời
Nghiêng nghiêng mép cỏ xanh tươi
Vẫn con lối cũ một thời ta đi
Ven ven ruộng mạ xanh rì
Làng trong sương khói sớm khuya mơ màng
 
Sáng xuân gió thổi mơn man
Những bông cải cúc nở vàng bay bay
Mùa xuân như nắm đầy tay
Kìa em, xuân cũng hây hây má hồng
Én trao tận đỉnh trời không
Ta như mơ thấy em trong đời thường.
 
Xuân về dậy cõi nhớ thương
Lòng ta thánh thiện ở phương thiếu thời
Đã qua mười tám năm rồi
Xuân nay gặp lại bồi hồi, ước mơ
Đầy trời vẫn bụi mưa tơ
Ta như cánh én tuổi thơ bay về…
 
Nguyễn Hữu Thịnh
 

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 





 
 
NGHE TIẾNG CƯỜI TRONG ĐÊM THU
 
 
Mùa thu như gọi tình yêu
Ngoài con ngõ nhỏ thật nhiều thanh niên
Tiếng cười, tiếng nói hồn nhiên
Như mùa thu dáng rất hiền trong tôi
 
Đêm thu ai tiếng đùa vui
Cho tôi thèm được, trời ơi một lần
Ánh đèn đường hắt đầy sân
Tôi nằm nghe những bước chân rộn ràng
 
Heo may dậy, trở lá vàng
Cho lòng trai gái trong làng tìm nhau
Tôi nằm mơ thiếp giấc sầu
Người yêu tôi vẫn nơi đâu trong đời?
 
Mùa thu này lại sang rồi
Đêm đêm thèm một nụ cười trong tim.

 
Nguyễn Hữu Thịnh
 
 

 
 


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-17 04:17:40Nguyễn Hữu Thịnh>
Trích đoạn: chuonggio_ngaytrove0





Em... Lục bình mỏng manh
 
Phiêu du như cánh lục bình
Lênh đênh khắp chốn chỉ mình lẻ loi
 
Chân đi gần nửa cuộc đời
Tự tâm nay thấy rã rời tấm thân
Sinh ra trong coi gian truân
Nhớ thuơng - dang dở - vui buồn ... đề qua.
 
Giờ chia hai nửa hồn già
Một nửa giữ lại - nửa xa theo đời
Tâm tư vờn gió chơi vơi
Tuổi xuân rớt lại từ thời... thuở xưa.
 
Tuyết răng trắng xóa trời trưa
Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay
Xuân - thu - đông - hạ còn đây
Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
 
Gió bay theo nước bốn phương
Mây trôi - bèo rạt - ngả đường về đâu?
Mỏng manh trăm nẻo dãi dầu
Mênh mông sóng nước vọng câu điệu hò...
 
" Muội phiền " hai chữ gieo theo
Biết đâu là chốn cho " bèo " em neo!? 

21/02/1010 


_____________________________


THƯƠNG CÁNH LỤC BÌNH


Mến gửi: Phong Linh


Tôi chờ mãi chốn quê nhà
mãi mong, mong mãi, mong và nhớ thương

Lục bình trôi dạt mười phương
bến quê lẻ sóng thuyền buông điệu sầu.

Tháng năm nước xiết về đâu?
cánh Lục Bình dạt biển Âu xứ người!

“Sinh ra trong cõi đất trời
lại mang lấy mệnh giữa đời đau thương”

Mỏng manh thân chiếc dặm trường
ôi! Đời dâu bể xót thương cánh bèo


Tâm tư nhọc biếc vai đeo
tuổi xuân như gió qua đèo đơn côi!


Nhớ nhung, dang dở lứa đôi
cô đơn xứ lạnh chơi vơi nẻo đường.


Bao năm biền biệt tha hương
quê Cha – đất Mẹ nhớ thương ngậm ngùi!

[font=cambria]Lục Bình ơi! Đừng dạt trôi
bến quê khắc khoải có người đợi mong!

Bến quê nước biếc một dòng
tôi khơi ngày tháng cho lòng em neo.

[font=cambria]                                      Nguyễn Hữu Thịnh 

          (Ngày 26/02/ 2010)
   






Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-17 03:54:12Nguyễn Hữu Thịnh>
 

NGUYỆN CẦU CHO EM


                              Mến tặng: Phong Linh
  
Anh xin cầu nguyện cho em
Vượt qua ghềnh thác trong cơn bệnh tình
Anh cầu trời phúc hiển linh
Để anh vào cõi ân tình cùng em.

Ru em – em được ấm êm
Trong cơn vật vã bứt lên chình mình
Anh xin trút cả tuổi xanh
Cho em can đảm đấu tranh phận trời!

Ước mình: ngàn đóa xuân tươi
Cho em vá víu nét cười môi xưa...
Thu, đông – xuân, hạ bốn mùa
Cầu cho em được như vừa tinh khôi.

Bao năm trọng bệnh ngậm ngùi
Nghìn viên thuốc đắng sẽ bùi trong em!
Bão giông: rồi sẽ bình yên
Em ơi, cánh Hạc tung miền trời xuân

Xa nhau thương nhớ âm thầm
Đêm mơ – hơi ấm ngỡ gần bên nhau
Ngọt ngào xoa dịu vết đau
Yêu thương lắng lại cho nhau một đời.

“Lặng bên giường bênh anh ngồi”
Nguyện cầu lành lặn trọn đời cho em!

(21-25/ 02/ 2010)
Nguyễn Hữu THịnh[/font]
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:49:11Nguyễn Hữu Thịnh>
 

 
Những cái nhìn



Ánh mắt nhìn thiển cận cuộc đời
Những ý nghĩ ích kỷ, nhỏ nhoi
Ta con người tăm tối
Chẳng tìm được một lối đi cho mình.

Ôi! ánh sáng của bình minh
Ta lầm tưởng tự thời thơ ấu:
Nhạt phai rồi những điều yêu dấu
Cứ ngỡ vĩnh viễn trọn đời!

Những cái nhìn trí tuệ bốn phương trời
Ta đâu có tầm với giống mọi người
Mọi người xem ta là điều bất hạnh
Nhiều lúc ta thấy lòng tủi lạnh
Như ngọn đèn héo hắt trước gió mùa

Ta vẫn gắng gượng đời mình trong bão mưa
Để thanh thản: những gì lòng sẽ trải
Ta nhỏ nhoi mà đời muôn dấu hỏi
Biết làm sao – người ơi!

Hạnh phúc đối với ta là cái gì xa vời
Tình yêu đối với ta chỉ còn trong mơ ước!
Cuộc đời ta chẳng thể nào khác được
Và em:
– em nhìn ta bằng ánh mắt tình thương.

(02/ 06/ 09)

Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 14:44:04Nguyễn Hữu Thịnh>

 
Cuộc sống


Cuộc sống ôi! nhọc nhằn
Ta tháng ngày vẫn gắng
Trong lặng lẽ, âm thầm
–Nào có ai hay biết!

Ôi! những người thân thiết
Chẳng chia nổi lòng ta
Chẳng sẻ nỗi xót xa
Của trăm ngàn cay đắng.

Ôi! những gì xa vắng
Những hình bóng chơi vơi
Ta gom giữ một đời
Cho tâm hồn nương náu.

Rồi một ngày gần kia
Có thể ta sẽ chết
Trong đau đớn, ngậm ngùi
Niềm yêu thương tuyệt vọng!

Song cuộc đời vẫn thế
Ta biết làm sao???
Ta biết làm sao!!
Cuộc đời đâu khác được!

(10/ 06/ 09)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:47:10Nguyễn Hữu Thịnh>
 

 
Miền tháng năm tuổi thơ

tặng bạn: Đức Cường

Ta gửi ta về tháng năm với bạn
Nếp thời gian trong ký ức mịt mờ
Vợi hai năm tuổi thơ ta quá mảnh
Để đồng quê vắng những gót chân tơ!

Cánh diều bay chẳng còn chắp ước mơ
Ta đi mất bỏ tuổi thơ yên ả
Ta đi mất – sách từng trang dang dở
Thương lũ bạn nhao nhác khi hạ về.
*
Miền tháng năm hãy đầy nỗi đam mê
Ta tung tưởi, ta nghịch đùa cùng bạn
Chân đất đầu trần – rong ruổi đồng khô cạn
Cái oi chiều – bóng mây cháy mồ hôi.

Vạt nắng chảy trên những nẻo đường phơi…
Miền tháng năm!
Rót tiếng ve ran rát từng kẽ lá
Đã thiếu vắng gương mặt người xa quá
Tuổi thơ ơi! bạn bè có còn tôi?
*
* *
Nay ta về tháng năm miền xa xôi
Lắng trong hồn hun hút từng kỷ niệm,
Cánh diều bay tháng năm đây bè bạn
Tiếng nói cười xao động – Tuổi thơ:

(17/ 07/ 09)

Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 14:46:32Nguyễn Hữu Thịnh>

 
Vô đề

Chắt lọc nhớ thương ngàn con chữ
Vần xoay cảm xúc biết bao lần
Câu thơ tôi viết từng giọt đắng:
Bỗng hóa ngọt ngào hình bóng em.

(10/ 06/ 09)




Xem thơ Hàn Mặc Tử


Đau thương suốt mấy năm trời
Đành thôi một kiếp: Người rời thế nhân
Cách xa – xa… chốn phong trần
Về nơi chẳng có mùa xuân cuộc đời!

Chỉ còn những giọt trăng rơi
Chỉ còn mơ ảo: nét cười người xưa!
Buồn theo giòng nước không mùa
Buồn dâng đời: một hồn thơ đắm lòng.

Hương thơm, Mật đắng, Máu cuồng
Sáu mươi năm lại cảm đồng đời tôi!!!
Hàn Mặc Tử: thi sĩ ơi
Thơ dâng: xin được nối lời “Đau thương!”.


(27/ 07/ 09)


N.H.T________TÂN SINH 1981
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:48:05Nguyễn Hữu Thịnh>

 
BÀI 83


Em mất anh – em còn tất cả
Anh mất em – anh mất cả tâm hồn!
Một đời anh nhọc nhằn gây góp
Những tháng năm trăn trở, những vui buồn

Niềm vui xướng: quả tim anh rộn rã
Thấy em cười mỗi lúc mình gặp nhau
Anh quên mình, quên cả nỗi đau
Quên hết đời đắm chìm bao khổ hạnh!

Đôi khi buồn anh tâm hồn anh thật mảnh
Nghĩ về em để thấy lòng ấm hơn
–Anh chỉ ước em mãi mười bẩy tuổi
Mãi vẹn nguyên những mơ mộng chưa tròn.

Từng thời khắc, từng thời khắc qua đi
Anh tiếc nuối bao điều chưa tới được
: Em vẫn mong mình mau về phía trước
Dù cuộc đời giông bão vơi đầy

Anh ích kỉ!!! Muốn níu chặt bàn tay:
Nhưng có ai chế ngự được tháng ngày
Dẫu vẫn biết dòng đời trôi đi mãi
Anh thấy mình ngốc dại bên em.

Rồi mai đây em lớn lên
Em mất anh nhưng em có tất cả
Anh vẹn nguyên một đời vật vã:
Mất em rồi! – Anh còn gì nữa em?

(10 – 12/ 08/ 09)

Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:48:53Nguyễn Hữu Thịnh>

 
Tâm tưởng

Tôi nhớ em không hiểu vì sao nhớ
lòng mang mang một khối u hoài
tôi nhớ em
– ôi! Ngày thu dặc dài
lấp khoảng mùa thu lặng?

Muốn giết đi ám ảnh trong trí óc…
những suy tư lớn dần
– Tôi nhọc
và lo âu những điều còn xa
cả lo âu những gì sót lại.

Tôi mơ ước,
khát khao
thành hiện thực
nhưng chẳng dám mong
điều ấy… nó thành!
tôi e lắm – mùa thu mỏng manh
đã thấm lạnh một đời trong xương thịt.

Tôi e lắm những gì…
không biết nữa!
mà lòng nhiều uẩn ức…
không sao gỡ.

Tôi nhớ em – không hiểu vì sao nhớ
hỏi trái tim yêu, ghét chỉ hư hồ
tôi nhớ em không hiểu vì sao nhớ
có lẽ nào:
- lấp khoảng suy tư !.

(09/ 10/ 09)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Khó… 
               
                      

Vườn cây dầu lòng cô đơn run rẩy
Thiết tha nài xin khỏi chén đắng cay
Mồ hôi máu giọt từng nỗi đớn đau
Hồn xao động lắng nghe niềm trông cậy
 
Lắng u trầm đêm cô tịch hoang sơ
Vòng gai thắm ánh nắng chiều núi Sọ
Con đường hẹp khó khăn nào dấn bước
Để tình yêu lên thập giá hư vô
 
Tim bừng chiếu ánh từ quang lồng lộng
Soi phút giây những rung cảm rực nồng
Ngàn đóa hồng bao giọt thắm cô đơn
Hiến dâng Người niềm cám dỗ sau cùng
 
Con đường xưa thương khó thật chập chùng
Soi ánh lửa ngàn năm xuyên bóng đêm...
mt

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:51:44Nguyễn Hữu Thịnh>

 
Nhớ

Chiều nay em không sang
Anh biết rằng là vậy
Mà lòng sao ngóng đợi
Một hình bóng xa xôi

Nhớ nhớ lắm em ơi!
Thời gian đi mau quá
Ngày nao em sang đây
Giờ đã thành quá khứ.

Chiều nay em không sang
Để mùa thu cháy vàng
Để lòng anh lặng lẽ
Những mối – niềm lang thang!

Em! Em! Em có biết?
Nhớ – nhớ – nhớ lắm cơ!
Anh ngồi trong hiện tại
Mà em thành hư vô.

(05/ 10 /09)



BÀI 99

Những ngày em không sang
Như hồn anh treo ngược
Như đời không phía trước
Như đêm dài – dài hơn

Anh mùa thu thật buồn
Anh lo âu chật đắng
Anh tháng ngày chết lặng
Những tâm tư vô hồn!

Nắng bên trời xuống lẹ
Lá giong chiều bay đi
Anh bỗng hóa vô tri
Giữa đời – ôi! đá cuội.

Anh ước mình chở lại
Những ngày xưa vui, buồn
Tiếng cười nào trong thế
Anh suốt đời sao quên.

Lòng anh giờ trống lắm
Heo may nở khắp miền!
Mai mốt nào em sang
Anh e mùa sẽ khóc!

(07/ 10/ 09)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ Đợi Giấc Mơ Về ...

Ta thức giấc trời ngàn sao cô quạnh
Ai bước về hay chỉ có hương đêm…
Ta đứng với cô đơn đầy bốn phía
Gọi gió mùa xưa tìm lại bóng nụ cười
Ta chẳng biết mờ sương trăng héo úa
Hay mắt ta mờ mơ ước miền xa
Hồn ta lạnh hay sương đêm gió lạnh
Trời đìu hiu hay cảnh vật đìu hiu
Ta đứng với sầu hai vai trỉu nặng
Với ngàn sao tơi tả rụng trong chiều
Ta sẽ thắp trong lòng dăm ngọn nến
Soi một đời ta kỷ niệm xanh xao
Ta sẽ đốt trong lòng ta ngọn lửa
Chiều dừng chân rủ bụi phong trần
Ta sẽ đợi ai cười tươi nắng ấm
Trong tiếng đàn người dạo khúc nam xuân…
mt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:59:39Nguyễn Hữu Thịnh>
 

 
THÁNG NĂM NHỚ THẦY

Kính tặng thầy: Lưu Văn Quỳnh

Trời giờ sang tiết đông rồi
Con: run tay chấp mấy lời kính thăm!
Thầy ơi, thầy mạnh giỏi chăng?
Con mong thầy mãi… như lòng con mong…

Gió mùa vẫn thổi trên sông
Ôi! Con đò vẫn vượt dòng đón, đưa
Tháng năm ơn mấy cho vừa
Tình thầy, ngọn lửa sưởi mùa đông con

Thầy xa năm tháng vơi mòn
Lòng con vẫn – vẫn sắt son lời thầy,
Con giờ vẫn gắng mỗi ngày
Bước đi bằng trái tim đầy đức tin.

Biết bao chua xót khuất chìm
Đời nâng con với muôn nghìn ước mơ
Con nương, víu những câu thơ
Để tìm lối bước sang bờ ngàn hoa

Thầy ơi con đã nhận ra
Bao nhiêu cay cực để mà vững tâm!
Con đi trong tiếng thơ ngân
Thương con Đò nặng… tháng năm nhớ Thầy.

(02/ 11/ 09)
 

 
 
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:53:01Nguyễn Hữu Thịnh>
[/size][/size]
 
THƠ VIẾT GỬI NGƯỜI CHỊ GÁI CHƯA GẶP MẶT

tăng chị: NGUYỄN VIỆT NGA


Thế là đã cuối thu rồi
Heo may roi ngọn đánh trời sang đông
Ơi, người chị gái xa mong
Em chưa lần gặp mà lòng thân yêu!

Chị ơi! Mỗi sáng, mỗi chiều
Em ngồi: chắp nhặt mảnh điều tâm tư
Lo đời phía trước thực – hư
Càng thương những buổi xa từ thuở nao…

Gió mùa đuổi ngọn xạc xào
Em nâng cây bút găm vào hồn thơ
Thương chị ngoài ấy gió mưa
Mà lòng chị vẫn lo cho em nhiều!

Cánh cò soẹt lửa những chiều
Nâng hoàng hôn – dịu cô liêu – ấm lòng
Chị: cò trắng – em nhớ mong
Bay qua giông bão – cho lòng em trông…

Thơ em chấp gửi mấy dòng
Nói sao hết được nỗi lòng – chị ơi!
Em mơ hạnh phúc, niềm vui
Mà đời nhọc quá – nụ cười hiếm hoi!

Song em vẫn gắng chị ơi
Dẫu cho tàn lụi kiếp đời vẫn tin...

Mùa đông thơ sưởi trái tim
Chị ơi em đốt lặng im thành lời
Để em luôn ở giữa đời
Để gần bên chị – để vui – để buồn!.

(cuối tháng 10 và 17/ 11/ 2009)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 03:03:41Nguyễn Hữu Thịnh>
BÀI 101[/size]



Trái tim tôi đa mang nhiều thứ
- Tình yêu,
tình bạn,
tình đời khổ đau…
Em có biết những ngày tôi chống chọi
Cơn bão buồn, rách nát cả hồn tôi!


Đời là thế tôi làm sao khác được
Mà khát khao chẳng dối gian nổi lòng
Tôi gò mình trong những quy định sống
Để thanh bình cho mỗi cuộc đời bên.


Tình thương kia chẳng bù nổi tình yêu
Tôi cô đơn trước đời, viên đá cuội!
Vẫn ước một ngày
có ai… đứng đợi
Chiều muộn về
ốm áp
lửa
ngôi nhà.

(chiều 31/ 10/ 09)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng  Lòng ...

Đời sống có vui mình có vui
Sao thơ nghe có nỗi ngậm ngùi
Dù sao nước chẳng thay dòng chảy
Và dù sao đời mình vẫn trôi
Dù sao vẫn phải là can đảm
Vì có ai đâu bước với mình
Vào trong bóng tối chiều nay nữa
Chỉ mình ta ngồi sáng lung linh
Dù sao vẫn thấy hoa đời nở
Và nhạc đời ai hát vấn vương
Trút chén buồn úp lên tròng mắt
Nhìn thấy mình trăm nỗi nhớ thương
Dù sao những góc vườn đơn độc
Cũng vẫn dành cho một số người
Ngoài kia đông đảo người qua lại
Nhưng khó tìm những kẻ chung đôi
Thì thôi lặng lẽ như đời sống
Như những bình yên đến rợn người
Chân trời đọng lại đôi vầng sáng
Là biết ta còn với cuộc chơi…
mt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 12:03:06Nguyễn Hữu Thịnh>
 

 
 
Khát vọng

Ngày tháng vẫn trôi đi
âm thầm như hơi thở
tôi bâng khuâng những nghĩ suy
vẩn vơ thương và nhớ.

Mùa hạ đến
từng chùm nắng vỡ
như những bản hòa ca
con ve sầu hát
khúc chia ly muôn đời!
nức nở lòng tôi
day dứt cuộc đời
trái tim côi
– những bóng hình yêu dấu,
thương ta mỏi mắt:
thủa nào?

Về đâu – về đâu
tháng năm xa
chỉ là ảo mộng
ta khát khao cuộc sống,
ta ôm mộng bao ngày
vỡ òa trên tay
– hạnh phúc, ước mơ!

những cơn mưa rửa gột:
những lỗi lầm xưa
ta nghẹn ngào cay đắng!
cuộc sống đã cho ta
khổ đau và tiếc nuối…

Về đâu – về đâu
những ngày mai êm đềm,
những hạnh phúc bình yên!
lòng ta xô dạt từng con sóng
– thiết tha cuộc sống
– bao người!!!

Năm tháng kia…
muốn vỡ òa như từng cơn mưa hạ
để tan đi…
để hạnh phúc
– người ơi.

(26/04/09)
Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-18 11:52:28Nguyễn Hữu Thịnh>

 
VƯỜN SẦU

Vườn thơ người dạo tới chơi
Thăm Hồn cô độc - thôn đời nẻo xa
Cảm ơn ân nước, nghĩa nhà
Chút tình thi hữu thêm hoa cây đời.

(Tân Sinh)


Trích đoạn: mây trắng

Tiếng  Lòng ...

Đời sống có vui mình có vui
Sao thơ nghe có nỗi ngậm ngùi
Dù sao nước chẳng thay dòng chảy
Và dù sao đời mình vẫn trôi
Dù sao vẫn phải là can đảm
Vì có ai đâu bước với mình
Vào trong bóng tối chiều nay nữa
Chỉ mình ta ngồi sáng lung linh
Dù sao vẫn thấy hoa đời nở
Và nhạc đời ai hát vấn vương
Trút chén buồn úp lên tròng mắt
Nhìn thấy mình trăm nỗi nhớ thương
Dù sao những góc vườn đơn độc
Cũng vẫn dành cho một số người
Ngoài kia đông đảo người qua lại
Nhưng khó tìm những kẻ chung đôi
Thì thôi lặng lẽ như đời sống
Như những bình yên đến rợn người
Chân trời đọng lại đôi vầng sáng
Là biết ta còn với cuộc chơi…
mt

Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời quá khứ.
N_H_T
Tôi vẫn ngồi những buổi chiều lặng lẽ
Gió thả buồn trên mấy cành cây khô
Chiếc lá rầu rơi nghiêng mình về cội
Thương xót đời năm tháng ai mong chờ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi nắng vào tim …
 
một chút lạnh rồi thật nhiều buốt giá
bỗng chiều nay lạnh cóng phố nhà ai
ánh nắng reo ca từng giọt tơ ngà
ôi! tựa tuyết hoa vạn cánh bạch mai

phủ lấp nơi nao một màu trắng xóa
vọng đến mây trời phương nam viếng bạn
nghe hồn buồn lệ trào dâng trên má
nỗi lạnh nào tê cóng tận thịt da

chiều nắng rực trong võ vàng lạnh quá
nhân ảnh lung linh chợt đến chợt về
hương cuối đông tàn một thuở phôi pha
mấy nẻo trời xưa động suốt giang hà

chiều quê hương gởi chút nắng mờ xa
ấm nồng nàn quyện mây trời se lạnh
mượn gió xưa thổi đến miền viễn xứ
mộng phương trời bạn ấm mãi tình ta …
mt

Đăng nhập để trả lời
0