<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-27 21:45:22Nguyễn Hữu Thịnh>
Nguyễn Hữu Thịnh
NỖI CÔ ĐƠN NGUYÊN VẸN GIỮA CUỘC ĐỜI
1- VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ :- Tác giả Nguyễn Hữu Thịnh, tên thật là Nguyễn Văn Thịnh. Sinh ngày 11-10-1981 tại thôn Mậu Duyệt, xã Cẩm Hưng, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương.
- Bị liệt từ nhỏ do nhiễm chất độc màu da cam, di truyền từ người bố là ông Nguyễn Xuân Luật, trước đây ông là bộ đội, chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Là con thứ hai trong số 4 anh chị em và là người chịu yếu đau nhất. Học hết lớp 2 thì bệnh nặng nên không thể đến trường được nữa. Ba người anh chị em còn lại đều ốm yếu, nhưng họ đều đi học được.
- Nguyễn Hữu Thịnh làm thơ khoảng 10 năm nay. Đã sáng tác được hơn 300 bài thơ, bước đầu đã được đăng tải trên một số tạp chí và được giới thiệu trên Đài VTV1, VTV4 từ năm 2004.
- Là vận động viên khuyết tật môn Cờ Vua, Cờ Tướng của Trung tâm đào tạo và huấn luyện thể thao tỉnh Hải Dương.
- Hiện sống và sáng tác tại quê nhà.
E-mail: [email=nguyenhuuthinhtt@yahoo.com.vn]nguyenhuuthinhtt@yahoo.com.vn[/email]
Điện thoại:03203.789860.
Quan niệm về thơ: Thơ là một nguồn ánh sáng giải thoát những xúc cảm thương đau, buồn khổ trong tâm hồn. Đã hơn 10 năm nay nếu không có thơ để nương tựa, giãi bày mọi nguồn tâm sự, có lẽ tôi đã bị gục ngã trước nỗi bất hạnh của đời mình.
Tôi viết thơ như những trang nhật kí để biểu cảm những tâm trạng của lòng mình, không theo một quy tắc ngôn ngữ nhất định của văn chương,mà như một sự ngẫu nhiên. Bởi vậy, thơ tôi chưa được bố cục chặt chẽ câu từ và âm tiết. Tôi lấy mạch cảm xúc làm cốt để diễn đạt. Nhiều người đọc thơ tôi cho rằng, rất giàu tình cảm, song lại thiếu những câu chữ để đóng đinh trong lòng người đọc!
Tôi viết thơ không nhằm một cái đích nào cả mà chỉ là để trải lòng mình với cuộc sống xung quanh mình. Tôi có một câu trải nghiệm của đời: Tâm hồn ta sống được nhờ những tuyệt vọng, nuối tiếc cuộc đời và một thời trong quá khứ. Đã nhiều năm rồi tôi dựa trên những điều đó để viết để san sẻ mọi nỗi niềm của cuộc sống.
Chùm Thơ Tự Chọn
CON ĐƯỜNG THƠ
Con đường đến với nghiệp thơ
Tôi không biết tự bao giờ trong tôi
Thân như đã mỏi rã rời
Mà lòng vẫn cứ sục sôi điệu vần.
Tôi không biết tự bao lần
Cuộc đời cay đắng, vẫn ngân ngọt ngào
Tâm tình tôi đã gửi trao
Tự bao năm vẫn dạt dào cùng em…
Người thơ ơi – vẫn dịu êm
Mà đời xao động cỏ mềm, chông gai!
Con đường ta đến ngày mai
Em ơi! Thơ chẳng nhạt phai trong hôn.
LƠ KHƠ LỌ LEM
Không còn cô bé ngày xưa
Hay sang chơi tú lơ khơ mỗi chiều

Tôi bôi nhọ, lọ lem yêu
Và “lọ lem” khóc những điều vu vơ
Qua rồi, năm tháng tuổi thơ
Cô lọ lem chả ngây ngơ nữa rồi
Lơ khơ giờ chả buồn chơi
Đã xa xa quá cái thời… Lọ Lem!
Cây cơ, cây bích đỏ đen
Cuối bài chẳng tỏ nên em được rồi!
Quân K, quân Át của tôi
Bây giờ đành bỏ cả bài lơ khơ?
Không còn cô bé ngày xưa
Hay sang chơi tú lơ khơ mỗi chiều…
Lo lem ơi, Lọ lem yêu
Riêng tôi, ngày ấy thật nhiều nhớ thương!
BÊN ẤY NHÀ EM
Lâu rồi anh chẳng sang chơi
Nắng chiều bên ấy nhẹ rơi thật nhiều
Dâng dâng sợi khói thân yêu
Thương bàn tay nhỏ bếp chiều quắt quay.
Chiều nào anh vẫn qua đây
Lối đi thân mật chứa đầy yêu thương
“Điện” em chiều xuống, lên hương
Nghe cầu kinh Mẹ vương vương, mơ màng…
Chiều nay ngồi nhớ mong sang
Bóng em mờ tỏ, hôn hoàng đầy sân
Anh nhìn trong phút bần thần
Thấy lòng mình được ở gần bên em.
Nguyễn Hữu Thịnh
20/01/2010














[/size]
