Chung ánh đèn
Mỗi góc phương xa thích mộng nầy
Vài câu thơ gọn để làm khuây
Luyện rèn trí óc suy bằng trắc
Trang trải thời gian đối ngắn dầy
Nơi đó mộng mơ cung mấy điệu
Chốn nầy phong cảnh bậc bao dây
Năm thu gắng gượng gìn văn học
Đốt sáng chung đèn ánh tỏa vây
Đặng Xuân Linh
Thơ
Thơ lộng theo mây rải chốn nầy
Thơ reo mọi phía giúp người khuây
Thơ hòa muôn điệu len len mỏng
Thơ nhập vài câu ước ước dầy
Thơ thẩn lang thang tìm mất nhịp
Thơ ca đàn điệu nhập vào dây
Thơ tôi lớ ngớ tình hư thật
Thơ chẳng là thơ, mình bị vây
HH
TÌNH
Tình lắm buồn vui xứ lạ nầy
Tình gieo tang tóc biết sao khuây
Tình chôn hạnh phúc trong sầu đắm
Tình dệt tin yêu giữa mộng dầy
Tình tiếng ca vang gầy số phận
Tình cơn gió cuốn đứt tơ dây
Tình ai sum họp nồng chăn gối
Tình lẻ đời tôi sóng bão vây!
Thanh Huy
Bạn
Bạn hữu vào đây gặp chốn nầy
Bạn hiền đôi chén giải sầu khuây
Bạn vui thơ nhảy rung vai nhỏ
Bạn nhớ vần rơi rối tóc dầy
Bạn của muôn phương duyên của gió
Bạn từ đồng điệu nợ chuyền dây
Bạn ôm bầu rượu ta chia sớt
Bạn vướng vào tròng....để nó vây.
Hữu Hạnh
THƠ VÀ TÌNH
Thơ tôi rời rã ở nơi nầy
Mộng chẳng về nên buồn khó khuây
Dăm chữ ngâm nga sầu chất ngất
Đôi câu hàm tiếu xót đong dầy
Người yêu đi để tình chia bóng
Ước vọng tan như diều đứt dây
Lạnh lẽo đời trôi ôm mối hận
Tương tư khổ đắm giữa trùng vây!
BẠN VÀ TÔI
Tôi bạn quen nhau ở đất nầy
Thơ Đường cùng họa để buồn khuây
Xa quê thương nhớ ngày tươi rói
Xứ lạ đìu hiu số đọa dầy
Chén rượu tương phùng vui cạn chén
Dây tình kết nối đẹp liền dây
Mai đời thay đổi hay xa cách
Vẫn gởi lời thăm tránh khổ vây
Thanh Huy
Mỗi góc phương xa thích mộng nầy
Vài câu thơ gọn để làm khuây
Luyện rèn trí óc suy bằng trắc
Trang trải thời gian đối ngắn dầy
Nơi đó mộng mơ cung mấy điệu
Chốn nầy phong cảnh bậc bao dây
Năm thu gắng gượng gìn văn học
Đốt sáng chung đèn ánh tỏa vây
Đặng Xuân Linh
Thơ
Thơ lộng theo mây rải chốn nầy
Thơ reo mọi phía giúp người khuây
Thơ hòa muôn điệu len len mỏng
Thơ nhập vài câu ước ước dầy
Thơ thẩn lang thang tìm mất nhịp
Thơ ca đàn điệu nhập vào dây
Thơ tôi lớ ngớ tình hư thật
Thơ chẳng là thơ, mình bị vây
HH
TÌNH
Tình lắm buồn vui xứ lạ nầy
Tình gieo tang tóc biết sao khuây
Tình chôn hạnh phúc trong sầu đắm
Tình dệt tin yêu giữa mộng dầy
Tình tiếng ca vang gầy số phận
Tình cơn gió cuốn đứt tơ dây
Tình ai sum họp nồng chăn gối
Tình lẻ đời tôi sóng bão vây!
Thanh Huy
Bạn
Bạn hữu vào đây gặp chốn nầy
Bạn hiền đôi chén giải sầu khuây
Bạn vui thơ nhảy rung vai nhỏ
Bạn nhớ vần rơi rối tóc dầy
Bạn của muôn phương duyên của gió
Bạn từ đồng điệu nợ chuyền dây
Bạn ôm bầu rượu ta chia sớt
Bạn vướng vào tròng....để nó vây.
Hữu Hạnh
THƠ VÀ TÌNH
Thơ tôi rời rã ở nơi nầy
Mộng chẳng về nên buồn khó khuây
Dăm chữ ngâm nga sầu chất ngất
Đôi câu hàm tiếu xót đong dầy
Người yêu đi để tình chia bóng
Ước vọng tan như diều đứt dây
Lạnh lẽo đời trôi ôm mối hận
Tương tư khổ đắm giữa trùng vây!
BẠN VÀ TÔI
Tôi bạn quen nhau ở đất nầy
Thơ Đường cùng họa để buồn khuây
Xa quê thương nhớ ngày tươi rói
Xứ lạ đìu hiu số đọa dầy
Chén rượu tương phùng vui cạn chén
Dây tình kết nối đẹp liền dây
Mai đời thay đổi hay xa cách
Vẫn gởi lời thăm tránh khổ vây
Thanh Huy
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
