📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Uống trà sen, đọc thơ Nguyễn Bính trên đất Bắc Mỹ

0 trả lời, 48 lượt xem — Trang 1 / 1
Uống trà sen, đọc thơ Nguyễn Bính trên đất Bắc Mỹ

Phan Trọng Luận

Sau chuyến bay trên ngàn cây số, qua hai lần transit, từ Alberta tôi đến Montreal thăm gia đình một người thân đã hơn 50 năm nay không gặp nhau. Buổi chiều hôm đó, trong ngôi nhà nhỏ xinh đẹp, tôi cùng mấy người quen định cư ở Bắc Mỹ ngồi uống trà sen mang từ Việt Nam sang. Đó là trà sen đặc biệt của nhà hàng Ninh Hương, Hà nội chuyên sản xuất để làm quà biếu bà con xa xứ. Bà chủ nhà là một phụ nữ hoàng tộc cầm gói chè sen tôi tặng, thân mật bảo: Chú cho gói trà này còn quí hơn bao nhiêu đôla Mỹ. Tôi cũng đã nhiều lần uống trà sen nhưng quả thật chưa bao giờ được nếm thứ trà đặc biệt đó.(Trà đắt không hợp túi tiền mình) Không khí buổi chiều hôm ấy thật đặc biệt, sao ấm áp và yên tĩnh đến thế. Miền đất Bắc Mỹ, ai lần đầu đến cũng bị hút hồn ngay bởi không khí trong lành ít ô nhiễm. Trời như cao hơn, tiết trời tháng ba mát mẻ như mùa thu đậm trong nước. Hương trà sen quê hương dễ gợi nhớ dĩ vãng xa xưa. Ông luật sư trên 80 tuổi và cô con gái đầu lòng là một dược sĩ cao cấp cũng đã vào tuổi trên 50 nhưng còn trẻ trung và thích văn chương. Cả hai cha con rời quê hương hơn 30 năm. Còn xa miền Bắc thì đã non 50 năm. Nhưng kí ức về quê hương còn rất đậm nét trong tâm khảm mỗi người. Ông hỏi tôi: "Cái cây mít giai đầu ngõ còn không nhỉ?". Cô con gái nhớ lại: "Chú ơi, cây táo gần bể nước trước sân nhà còn không ? Hồi nhỏ, sáng sớm cháu và em Hà cứ ra gốc cây nhặt táo rụng. Quả táo vàng ươm sao ngon đến thế"... Trong hương trà thơm, câu chuyện không hiểu sao bất ngờ lại chuyển sang thơ Nguyễn Bính. Ông luật sư bình phẩm thơ Nguyễn Bính quê mùa. Cô con gái kể mình còn thuộc lòng nhiều bài của nhà thơ đó từ hồi trung học. Như để góp thêm câu chuyện, tôi đọc mấy câu thơ của Nguyễn Bính về nỗi cô đơn mà tôi rất thích:

Có lần tôi gặp một người đi

Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì

Chân bước hững hờ theo bóng lẻ

Một mình làm cả cuộc phân li…

Không khí cuộc trà tự nhiên lắng xuống... Ông luật sư trầm ngâm rồi bỗng nói to lên: "Hay quá! hay quá! Thế mà mấy lâu mình chưa đọc". Ông bỗng vội vàng lấy giấy ghi chép và thế là cả chiều, cứ nhẫm đi nhẫm lại mấy câu thơ của Nguyễn Bính. Rồi theo thường lệ hàng ngày đi bách bộ lên mé đồ tăm tắp cây xanh, ông rủ tôi cùng dạo và tâm sự : "Những ngày đầu sang đây buồn quá. Có ông bạn trí thức hỏi mình có buồn không, mình nói buồn đến chết được… Sao câu thơ nó tài thế nhỉ? ở đây nhiều lúc mình cảm thấy cô đơn cho dù con cháu đông đúc và thành đạt".

Thật là thấm thía, văn chương có sức cuốn hút đến kì lạ, nhất là khi nó chạm đến nỗi niềm sâu kín của mỗi con người với những tâm trạng vô cùng phức tạp có khi chẳng giãi bày cùng ai.Thơ văn dễ tạo được sự đồng cảm, nối liền những người con đất Việt gần lại với nhau cho dù có sống xa cách về không gian, hoàn cảnh và cả tuổi tác. Có cô học trò cũ của tôi, mỗi khi viết thư vẫn nhắc gửi cho ít báo Văn nghệ. Bên ấy mỗi khi vớ được một tờ báo trong nước nhất là tờ Văn nghệ thì đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần nữa. Công việc giao lưu văn hoá, văn học nước nhà cho người Việt xa xứ e còn quá ít ỏi chưa đáp ứng được mong mỏi của bà con mình?

Kỉ niệm lần đi Bắc Mỹ

(Phụ bản thơ báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0