<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-05 17:31:59Leo*>
Sống để làm gì?
“Nhiều lúc em rất hoang mang, không biết mình sống để làm gì (!). Đôi khi em tự hỏi mình thích nhất điều gì thì câu trả lời cũng rất dễ thay đổi. Làm sao để có thể bình tĩnh và tự tin để sống?”.
[/align]
(Hiếu học). Sống để làm gì? Đã có rất nhiều người, không chỉ riêng các bạn đang trong tâm trạng thất vọng chán chường, mà ngay cả lúc bình thường cũng có không ít bạn trẻ không thể trả lời câu hỏi mình sống để làm gì, mình muốn gì….
[/align]Có bạn trả lời ngắn gọn, chung chung: Thành công và hạnh phúc. Có bạn liệt kê hơn cả trang giấy với tất cả những đòi hỏi: từ tiền bạc, tài sản, sức khỏe, danh tiếng để thoải mái, sung sướng…. Có bạn trả lời theo kiểu cao thượng: Sống không nên tham lam và ích kỷ, sống để làm theo lý tưởng, sống để giúp đỡ người khác, muốn mang hạnh phúc đến cho mọi người v.v….
[/align]Như vậy, tùy vào hoàn cảnh và mục tiêu riêng, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau và câu trả lời đó sẽ còn tiếp tục thay đổi; “rất dễ thay đổi” với một đối tượng bên ngoài, cho dù đổi tượng đó là tinh thần hay vật chất. Chỉ có sự nhận biết, tự nhận biết thì bạn mới “có thể bình tỉnh và tự tin để sống”.
[/align]Bạn hãy nhận biết rằng:
[/align]
[/align]- “Người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có”.
Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối....
Và "Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay". (Charlie Chaplin).
[/align]Chán chường chưa phải là gì cả, dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, dù cuộc sống của bạn có dường như bị đảo lộn, bạn vẫn còn làm chủ một thứ, đó là: Bạn có thể thay đổi cách hành sự của bạn, bạn vẫn có thể quyết định cách mình phản ứng thế nào!
Rõ ràng, không ai có thể ngăn cản bạn “mỗi ngày ta tìm một niềm vui”, cho dù niềm vui sẽ nhận đó là sự cô liêu chăng nữa, thì niềm cô liêu cũng vẫn có một vẻ đẹp tuyệt vời nếu bạn thật sự muốn tìm để thấy!.
[/align]
“Nhiều lúc em rất hoang mang, không biết mình sống để làm gì (!). Đôi khi em tự hỏi mình thích nhất điều gì thì câu trả lời cũng rất dễ thay đổi. Làm sao để có thể bình tĩnh và tự tin để sống?”.
[/align]
(Bạn Phùng Chí Thạnh.-Tp HCM).

(Hiếu học). Sống để làm gì? Đã có rất nhiều người, không chỉ riêng các bạn đang trong tâm trạng thất vọng chán chường, mà ngay cả lúc bình thường cũng có không ít bạn trẻ không thể trả lời câu hỏi mình sống để làm gì, mình muốn gì….
[/align]Có bạn trả lời ngắn gọn, chung chung: Thành công và hạnh phúc. Có bạn liệt kê hơn cả trang giấy với tất cả những đòi hỏi: từ tiền bạc, tài sản, sức khỏe, danh tiếng để thoải mái, sung sướng…. Có bạn trả lời theo kiểu cao thượng: Sống không nên tham lam và ích kỷ, sống để làm theo lý tưởng, sống để giúp đỡ người khác, muốn mang hạnh phúc đến cho mọi người v.v….
[/align]Như vậy, tùy vào hoàn cảnh và mục tiêu riêng, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau và câu trả lời đó sẽ còn tiếp tục thay đổi; “rất dễ thay đổi” với một đối tượng bên ngoài, cho dù đổi tượng đó là tinh thần hay vật chất. Chỉ có sự nhận biết, tự nhận biết thì bạn mới “có thể bình tỉnh và tự tin để sống”.
[/align]Bạn hãy nhận biết rằng:
[/align]
[/align]- “Người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có”.
Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối....
Và "Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay". (Charlie Chaplin).
[/align]Chán chường chưa phải là gì cả, dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, dù cuộc sống của bạn có dường như bị đảo lộn, bạn vẫn còn làm chủ một thứ, đó là: Bạn có thể thay đổi cách hành sự của bạn, bạn vẫn có thể quyết định cách mình phản ứng thế nào!
Rõ ràng, không ai có thể ngăn cản bạn “mỗi ngày ta tìm một niềm vui”, cho dù niềm vui sẽ nhận đó là sự cô liêu chăng nữa, thì niềm cô liêu cũng vẫn có một vẻ đẹp tuyệt vời nếu bạn thật sự muốn tìm để thấy!.
[/align]
Chúc các bạn luôn vững tin và đạt kết quả tốt như mong muốn.
Nghi Quân.(Hieuhoc.com.).
[/align] Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
G. Piet – Pháp
Leo*

[/align][/align]Theo các nhà tâm lý học thì đàn ông rất khó chịu với việc mâu thuẫn không được giải quyết. Đàn ông luôn cho rằng, việc giải quyết các mâu thuẫn là “nghề” của mình, thế nên kết quả công việc đó chứng tỏ bản lĩnh của họ. Tuy nhiên, càng gần gũi với người phụ nữ nào bao nhiêu thì họ càng thấy khó khăn trong việc điều hòa những khác biệt giữa hai người. Khi người phụ nữ của họ làm điều gì họ không thích thì thay vì nghĩ rằng đàn ông, đàn bà là hai “kẻ” khác nhau, anh ta thường tỏ ra bực bội vì cho rằng cô ta không yêu mình nên mới làm thế. [/align] [/align]Và thế là họ căn vặn vợ rằng: “Tại sao cô lại như thế, tôi không thể nào hiểu nổi, tôi đã làm gì sai...”. Sự gán ghép này, đáng ngạc nhiên là lại không khiến các cặp vợ chồng lấy làm lạ. Người vợ cũng nhập cuộc như thể ban đầu họ vốn đã tranh cãi về việc ai yêu ai nhiều hơn, ai quan tâm đến ai nhiều hơn vậy. “Anh chỉ nghĩ cho bản thân anh thôi! Tôi không thể hiểu nổi sao trên đời có người đàn ông như anh...”- người vợ gào lên. Cho đến tận vài ngày sau, khi cơn giận qua đi, họ mới bắt đầu nói lại việc nên cho con theo học trường nào.[/align]
[/align][/align]Vợ chồng anh Thắng lại ngược đời hơn. Bình thường thì: "Ba ơi, ra em nói nè" hoặc "Mẹ nó ơi, giúp anh một tay". Lúc mặt nặng mày nhẹ, chuyển qua xưng tên Thắng và Quỳnh (vì hai vợ chồng vốn là bạn học). Đến khi "sùng" lên mới "xài" anh – em. Vậy nên lắm lúc chồng đang say sưa coi bóng đá mà nghe giọng vợ thánh thót gọi "anh" từ dưới bếp là sợ điếng người vì biết giông bão sắp xảy ra. [/align]Còn chị Ánh đến giờ vẫn nhớ hoài "tình huống nhạy cảm" duy nhất của hai vợ chồng suốt ba năm chung sống. Khi thấy ông xã "cứng đầu" không chịu hiểu mình, chị buột miệng: "Sao ông kỳ vậy, tôi nói đến vậy mà còn không chịu hiểu?" Chồng chị ngay lập tức chuyển từ mặt đỏ gay sang tái mét (do giận đến cực điểm) và gào lên: "Em có bỏ ngay cái kiểu xưng hô đó đi không thì bảo, dù có thế nào cũng phải anh – em nhớ chưa?".
[/align][/align]Mày - tao hay trống không?