📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Sống để làm gì?

4 trả lời, 1.565 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-05 17:31:59Leo*>
Sống để làm gì? 


 “Nhiều lúc em rất hoang mang, không biết mình sống để làm gì (!). Đôi khi em tự hỏi mình thích nhất điều gì thì câu trả lời cũng rất dễ thay đổi. Làm sao để có thể bình tĩnh và tự tin để sống?”.
[/align]
(Bạn Phùng Chí Thạnh.-Tp HCM).

 (Hiếu học). Sống để làm gì? Đã có rất nhiều người, không chỉ riêng các bạn đang trong tâm trạng thất vọng chán chường, mà ngay cả lúc bình thường cũng có không ít bạn trẻ không thể trả lời câu hỏi mình sống để làm gì, mình muốn gì….
 
[/align]Có bạn trả lời ngắn gọn, chung chung: Thành công và hạnh phúc. Có bạn liệt kê hơn cả trang giấy với tất cả những đòi hỏi: từ tiền bạc, tài sản, sức khỏe, danh tiếng để thoải mái, sung sướng…. Có bạn trả lời theo kiểu cao thượng: Sống không nên tham lam và ích kỷ, sống để làm theo lý tưởng, sống để giúp đỡ người khác, muốn mang hạnh phúc đến cho mọi người v.v….
 
[/align]Như vậy, tùy vào hoàn cảnh và mục tiêu riêng, mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau và câu trả lời đó sẽ còn tiếp tục thay đổi; “rất dễ thay đổi” với một đối tượng bên ngoài, cho dù đổi tượng đó là tinh thần hay vật chất. Chỉ có sự nhận biết, tự nhận biết thì bạn mới “có thể bình tỉnh và tự tin để sống”.
 
[/align]Bạn hãy nhận biết rằng:
[/align] 
[/align]- “Người ta sẽ luôn luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn không đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có”.
 
Cho nên: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những miền mà trái tim bạn chỉ lối....
 
Và "Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Bởi vậy: Hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay". (Charlie Chaplin).
 
[/align]Chán chường chưa phải là gì cả, dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, dù cuộc sống của bạn có dường như bị đảo lộn, bạn vẫn còn làm chủ một thứ, đó là: Bạn có thể thay đổi cách hành sự của bạn, bạn vẫn có thể quyết định cách mình phản ứng thế nào!
 
Rõ ràng, không ai có thể ngăn cản bạn “mỗi ngày ta tìm một niềm vui”, cho dù niềm vui sẽ nhận đó là sự cô liêu chăng nữa, thì niềm cô liêu cũng vẫn có một vẻ đẹp tuyệt vời nếu bạn thật sự muốn tìm để thấy!.
 
[/align]
Chúc các bạn luôn vững tin và đạt kết quả tốt như mong muốn.
 
Nghi Quân.(Hieuhoc.com.).
[/align]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-05 17:40:23Leo*>
Khi “gái ngoan” làm kẻ thứ ba

Biết chồng “ăn chả”, Linh nhờ người dò la về đối thủ và bất ngờ khi biết đó là một nữ sinh viên con nhà “gia giáo” hẳn hoi chứ không nghèo hèn như cô vẫn tưởng.
[/align]
 
[/align]


[/align]Không cần tiền, cũng chẳng cần tương lai
 
Theo lời “thú tội” của Minh - chồng Linh, anh và cô gái kia quen nhau qua một người bạn. Lúc đầu, họ chỉ coi nhau như anh em nhưng sau nhiều lần có duyên gặp mặt và tiếp xúc, họ bắt đầu “say nắng” rồi chuyển sang “u mê” trong thứ “tình yêu tội lỗi” từ lúc nào không hay.
 
Bị phát hiện, Minh vô cùng ăn năn, hứa sẽ cắt đứt quan hệ với người tình. Tuy nhiên, chỉ sau một tuần thấy chồng “nhấp nhổm, bất an”, Linh tìm cách theo dõi lại bắt gặp họ hẹn hò vụng trộm. Đến lúc này, Minh thú thực: “Em hãy cho anh thêm thời gian, anh sợ nếu đột ngột bỏ, cô ấy sẽ làm điều gì dại dột mất. Cô ấy quá yêu anh rồi”.
 
Những bạn bè thân tín của Minh cũng chứng nhận, có người còn tỏ ý thông cảm: “Con bé đó xinh đẹp, học thức, nhà lại chẳng thiếu tiền nên có nhiều người theo đuổi, vậy mà chẳng hiểu sao, như ăn phải bùa mê thuốc lú, chỉ ngưỡng mộ và mê mỗi thằng Minh. Có lẽ tại nó sống quá tình cảm và yếu đuối nên mới dại dột thế? Chứ chắc chắn nó không có ý đồ cướp chồng em đâu. Thậm chí, chẳng bao giờ thấy nó đòi hỏi thằng Minh điều gì, sẵn sàng chấp nhận tất cả chỉ miễn sao được gặp thằng Minh”.
 
Tuy nhiên, với Linh, đó mới là vấn đề đáng lo ngại. Bởi rõ ràng, một người vợ dù đẹp và khéo léo đến đâu cũng không thể sánh bằng một cô bồ trẻ trung, xinh xắn, biết yêu hết mình và quan trọng là không biết đòi hỏi. Cuộc chiến này xem ra không cân sức, thứ vũ khí còn lại của một người vợ như Linh chỉ là những đứa con và tờ giấy chứng nhận kết hôn.
 
Sẵn sàng… ngu dại
 
“Bọn con gái bây giờ sướng quá hóa... ngu hay sao? Bao nhiêu đàn ông tử tế thì không thích lại cứ đi tìm những đàn ông có vợ, Sở Khanh để yêu” - Chị Kim Liên (Trung Tự, Hà Nội) cay đắng nói khi biết chồng bồ bịch với một cô gái... “con nhà lành”.
 
Chị Liên kể, Lân - chồng chị - có tài “khoa môi múa mép” và sẵn tính trăng hoa nên từng có tiền sử “bồ bịch”, khiến chị phải nhiều phen ghen đứng ghen ngồi. Nhưng những lần trước chỉ là các ả chơi bời hư hỏng, còn lần này, không hiểu sao Lân “bới” ra được một cô nàng con nhà tử tế.
 
Duyên dáng, hiền lành, có học, gia đình công chức, có việc làm ổn định, thế mà chỉ vì nghe lời đường mật, ong bướm, cô nàng yêu Lân vô điều kiện, thậm chí còn sẵn sàng “bao” Lân luôn.
 
Nghe mọi người kể, có lần Lân đánh bạc thua nợ khắp nơi, chính cô “bồ” này dồn hết tiền tiết kiệm để “cứu”. Chị Liên nhớ đợt đó, Lân cũng về nhà, đòi “rút tiết kiệm” của vợ nhưng chị nhất quyết không đưa, rồi hai vợ chồng hục hặc một thời gian. Sau đó, chị lại thấy chồng tự “vượt qua hoạn nạn”. Những tưởng Lân có “ông bạn vàng” nào giúp đỡ, nào ngờ...
 
Nhưng điều khiến chị đau lòng nhất là đã phát hiện ra việc ngoại tình của Lân quá muộn, giờ “kẻ phá hoại” kia đã sắp có một đứa con ngoài giá thú với chồng chị. Lân khai rằng: “Anh đã nói với cô ấy là không bao giờ bỏ vợ nhưng cô ấy nhất quyết sinh con một mình, không đòi hỏi bất kì trách nhiệm nào ở anh. Cô ấy bất chấp sự phản đối của gia đình, đã thuê nhà ra ở riêng từ khi mang bầu. Thành thử anh chẳng biết tính sao...”.
 
Chị Liên tỏ ra bất lực tâm sự: “Sao trên đời này có những loại đàn bà con gái ấu trĩ, ngu dại thế? Không biết là chúng nó quá ngu dại hay quá gian xảo nữa?”.
 
Ý kiến của chuyên gia
 
Giải thích về vấn đề này, chuyên gia Bích Hà cho rằng, đa số các cô gái trẻ chấp nhận yêu người đàn ông có vợ là vì những nhu cầu về vật chất, địa vị xã hội hoặc nhu cầu tình dục. Đây được coi là hành vi vô đạo đức và đáng bị xã hội lên án.
 
Nhưng ngoài ra, không ít cô gái, vì yếu lòng mà tự đưa mình vào hoàn cảnh trớ trêu. Trong trường hợp này, có thể nói họ rất đáng thương. Họ ý thức được mình đã phạm sai lầm nhưng không sao dứt ra được.
 
Chuyên gia cũng cho biết, xét về mặt khoa học, mỗi người đều có từ trường sinh học, mang một tần số sinh học khác nhau. Người nam và người nữ như những thanh nam châm trái dấu, nếu mang tần số sinh học phù hợp nhau thì giữa họ sẽ có một sức hút kì lạ gọi là sức hút từ trường sinh học. Bởi vậy, ở đây thật khó để nói tới chuyện lý trí trong tình yêu của những cô gái trên.
 
Ngoài ra, tần số sinh học của một người có thể phù hợp với nhiều tần số sinh học khác. Do vậy, một người đàn ông có khả năng thích nhiều người phụ nữ là điều dễ hiểu.
 
“Tóm lại, dù vì nguyên nhân khách quan hay chủ quan thì yêu đàn ông có vợ là điều không nên. Các cô gái cần phải có nghị lực để vượt qua, trả lại cho người ta cuộc sống gia đình. Giải pháp duy nhất với họ là “xa mặt cách lòng”. Chỉ có cách để hai thanh nam châm trái chiều thật xa nhau thì giữa chúng sẽ không còn tồn tại sức hút nào nữa”, chuyên gia Bích Hà kết luận.
 
Theo Zing

[/align]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Bí mật cơn giận của đàn ông [/align]Giadinh.net - Trong cuộc sống vợ chồng, cơn giận của đàn ông không đơn thuần bắt nguồn từ việc khó chịu vì bị vợ cằn nhằn. Ắt phải có điều gì đó khiến họ đôi khi cáu kỉnh với những điều nhỏ nhất mà phụ nữ tưởng rằng rất bình thường?
 [/align]Thực ra, đàn ông cũng ít khi lý giải vì sao họ giận dữ, chỉ bỗng thấy mình đột nhiên trở nên mất bình tĩnh và lúc nghĩ lại họ tự trách mình sao lại giận dữ vì những điều không đâu như thế.[/align] [/align]Chệch mục tiêu tranh cãi[/align]
Phụ nữ và đàn ông thường tranh cãi về tiền bạc, tình dục, các quyết định trong cuộc sống cũng như cách chăm sóc con cái và trách nhiệm của họ. Tuy nhiên, mặc dù mục đích ban đầu của tranh cãi là để giải quyết những khác biệt trong suy nghĩ về những vấn đề trên thì rất nhiều người kết thúc bằng những cuộc cãi vã và kết luận: Anh không còn yêu em nữa! Và họ quên đi mất rằng, mục tiêu ban đầu của việc ngồi lại với nhau là để bàn bạc về việc nên cho con đi học trường nào. Đàn ông đặc biệt trở nên thiếu kiên nhẫn hơn trong việc cùng thương thuyết để đi đến quyết định gì đó hoặc ngày càng trở nên cáu bẳn với những đòi hỏi thường nhật của vợ mình. [/align]





[/align][/align]Theo các nhà tâm lý học thì đàn ông rất khó chịu với việc mâu thuẫn không được giải quyết. Đàn ông luôn cho rằng, việc giải quyết các mâu thuẫn là “nghề” của mình, thế nên kết quả công việc đó chứng tỏ bản lĩnh của họ. Tuy nhiên, càng gần gũi với người phụ nữ nào bao nhiêu thì họ càng thấy khó khăn trong việc điều hòa những khác biệt giữa hai người. Khi người phụ nữ của họ làm điều gì họ không thích thì thay vì nghĩ rằng đàn ông, đàn bà là hai “kẻ” khác nhau, anh ta thường tỏ ra bực bội vì cho rằng cô ta không yêu mình nên mới làm thế. [/align] [/align]Và thế là họ căn vặn vợ rằng: “Tại sao cô lại như thế, tôi không thể nào hiểu nổi, tôi đã làm gì sai...”. Sự gán ghép này, đáng ngạc nhiên là lại không khiến các cặp vợ chồng lấy làm lạ. Người vợ cũng nhập cuộc như thể ban đầu họ vốn đã tranh cãi về việc ai yêu ai nhiều hơn, ai quan tâm đến ai nhiều hơn vậy. “Anh chỉ nghĩ cho bản thân anh thôi! Tôi không thể hiểu nổi sao trên đời có người đàn ông như anh...”- người vợ gào lên. Cho đến tận vài ngày sau, khi cơn giận qua đi, họ mới bắt đầu nói lại việc nên cho con theo học trường nào.[/align]
Đặc biệt, đàn ông không thích khi phụ nữ trở nên quá buồn phiền về một chuyện quá nhỏ nhặt. Ví dụ, khi một cô vợ quá buồn phiền về chiếc gương trong nhà tắm bị lệch mà mãi không thấy chồng có ý định sửa, chị ta trở nên gần như u uất và lôi chiếc gương vào mọi chuyện khi tranh cãi. Rồi từ việc cái gương, chị thấy chồng thật thiếu quan tâm đến mình biết bao. Đàn ông thì nghĩ đơn giản hơn thế. Anh cho rằng chiếc gương đó vẫn còn dùng được và không có lý do gì để phải mất thời gian tranh cãi. Người đàn ông không giận dữ về việc chiếc gương mà họ nghĩ rằng, vợ mình đang làm quá vấn đề trong khi mọi việc thật đơn giản. “Cô thừa thời gian à?”, họ bắt đầu gằn giọng. Cơn giận này mang những nguồn cơn mà phụ nữ nên hiểu để biết rằng không phải chồng mình ngày một trở nên nóng giận mà là ở chỗ anh cần được cảm thấy được tôn trọng và yêu thương mà thôi.[/align]
Bí mật của cơn giận dữ[/align]
Lời khuyên của các nhà tâm lý học, để “phòng ngừa” được cơn giận này đó là hãy để cho anh ta được thấy thỏa mãn về mặt tình cảm, thấy mình được yêu, nếu không anh ta sẽ trở nên gây hấn với một điều tưởng chừng rất nhỏ. Trên bề mặt, có thể nhìn thấy sự tranh cãi về những vấn đề thường nhật nhưng trong lời nói lại luôn thấy xuất hiện những từ ngữ về việc không thông cảm và thiếu tình yêu đối với nhau. Nếu người phụ nữ phàn nàn về chiếc gương kia thì không đơn giản chỉ là chuyện chiếc gương mà còn vì người phụ nữ thấy anh ta không đủ yêu mình để làm những gì mình nói. Ngược lại, người đàn ông cũng cho rằng cô ta không tin vào mình, không tin lời anh nói rằng chiếc gương sẽ chẳng sao cả, rằng nó chỉ hơi bị lệch thôi và anh sẽ chỉnh nó lại khi nào anh có... hứng. [/align]
Th.s Nguyễn Mạnh Hà, Phó Giám đốc Trung tâm Tư vấn Tâm lý Trường ĐH KHXH&NV cho biết: Một trong những lý do khiến đàn ông cảm thấy giận... kinh khủng, đó là bất kể khi nào người phụ nữ cảm thấy không vui, họ dường như đổ lỗi đó cho chồng mình. “Không phải vì mình không muốn chia sẻ với cô ấy nhưng việc cô ấy cảm thấy tất cả lỗi đều do mình gây ra khiến mình cũng thấy rằng mình chẳng mang lại cho cô ấy điều gì tốt đẹp cả, trong  khi rõ ràng người mắng cô ấy là sếp của cô ấy chứ không phải mình”-  đó là nét tâm lý chung của đàn ông. [/align]
Th.s Hà kể, một cặp vợ chồng thường xuyên rơi vào những giận hờn không hiểu lý do vì sao. “Cũng không hẳn là vì những việc nhỏ tí đó”, anh chồng kể. “Thế nhưng rồi anh và vợ cứ diễn mãi cái điệp khúc: “Tại sao em cứ bù lu bù loa lên? Anh đã làm gì em? Có thế mà em cũng phải lo cuống lên là sao?”. Thực ra thì anh chồng cũng có cái lý của mình nhưng trách vợ anh quá nhạy cảm cũng không hẳn đúng. Đó chỉ đơn giản là sự khác biệt giữa đàn ông và đàn bà. Ngôn ngữ được nói ra trong những lần tranh cãi luôn hé lộ ra rằng, vấn đề không phải ở chỗ nên cho con học trường A hay trường B mà là: “Anh có đủ yêu em để chấp nhận quyết định của em hay không” và ngược lại. Bí mật của cơn giận này chính là tình yêu, thứ nghiễm nhiên can thiệp vào tất cả mọi việc trong cuộc sống vợ chồng.[/align]
Th.s Hà cũng khẳng định: “Đàn ông tức giận không chỉ do tác động từ văn hóa ứng xử mà còn là vấn đề của cấu trúc não. Họ được cho là sinh vật sống lý trí và xã hội cũng đặt nhiều kỳ vọng vào nên họ thường phải chịu nhiều áp lực phải hoàn thành tốt công việc của mình. Việc cảm thấy được người phụ nữ của mình yêu và không phải nghe phàn nàn về những việc nhỏ nhặt là rất quan trọng để anh ta thấy tự tin là mình có đủ khả năng che chở cho người phụ nữ của mình. Bằng không, giận dữ sẽ là cách để họ xua đi cảm giác khó chịu”.[/align]
Tác giả của 11 cuốn sách Tâm lý bán chạy nhất nước Mỹ John Gray cũng khuyên rằng, để khiến người đàn ông có thể lắng nghe phụ nữ thì trước hết nên để anh ta biết rằng anh hoàn toàn được yêu và tin tưởng trên tư cách một người chồng mạnh mẽ. Cơn giận sẽ nhường chỗ cho sự lắng nghe và đàn ông cũng dễ... sai bảo hơn.[/align] [/align]
Thùy Ninh
[/align]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Cả giận mất khôn [/align]Cô Dung và anh chị Khánh tuy kẻ đầu ngõ, người cuối ngõ nhưng thân thiết như người một nhà.
[/align]
Chả là, ngày chị Khánh đẻ con bé Liên cũng là lúc cô Dung sinh thằng cu Thắng. Hai bà bầu sinh con cách nhau mấy hôm. Ngày ấy anh Hùng - chồng chị Dung đi công tác vắng, chị Khánh đi chợ về ngang qua nhà cô Dung thì lên cơn đau quặn thắt rồi vỡ ối, không cố được, chị ngồi phệt ra đó, may mà anh Phan chồng chị Khánh vừa về đến nơi.
Hôm ấy, anh Phan chạy hết buồng này lại sang buồng kia để chăm hai bà đẻ, chẳng khác gì ông chồng đảm đang đầy trách nhiệm. Hai nhà còn đùa sau này sẽ là thông gia. Từ đó, nhà này mua đồ chơi cho con thì cũng mua thêm một phần cho đứa kia. Hai đứa trẻ đi học xin cùng một trường để các bố mẹ đón đưa cho tiện. Nhà này có món gì ngon, có quà ai biếu hoặc mang từ quê lên cũng đem sang mời nhà kia.

Một phút ghen tuông, cả giận mất khôn, chị Khánh đã làm mất đi mối quan hệ láng giềng thân thiết, mất đi sự tôn trọng của chồng con, mất cả hạnh phúc đời mình.[/align] [/align]Thân là thế, vậy mà tự dưng chẳng hiểu sao hàng xóm thì thầm chuyện anh Phan, với cô Dung có tình ý với nhau. Họ kể bao nhiêu điều tai nghe mắt thấy. Nào là: có hôm rất khuya thấy anh Phan lén lút từ nhà cô Dung ra, trên người chỉ có quần đùi áo may ô, mà hôm đó chồng cô Dung lại vắng nhà. Hôm khác lại thấy cô Dung đong đưa mời anh Phan vào nhà làm gì chẳng ai biết...[/align]Chuyện thì thầm ấy đến tai chị Khánh. Chị bực thiên hạ đặt điều, lắm chuyện... Nhưng rồi chị chợt băn khoăn: “không có lửa thì làm sao có khói”. Cô hàng rau đầu ngõ còn thề sống, thề chết là nghe hai người nói chuyện rất tình tứ. Anh Phan nói với cô Dung là: “Anh muốn xin một đứa con trai...”. Cô Dung còn cười bảo: “Thế anh đã hỏi ý kiến chị ấy chưa?”.
Chuyện đến đây thì chị Khánh tức lộn ruột. Ngẫm nghĩ mãi rồi chị tin điều ấy là thật. Bởi anh Phan rất mong có con trai.
Ngay sau khi chị Khánh sinh con gái thứ hai, anh Phan đã thất vọng ghê gớm. Thỉnh thoảng, anh vẫn đùa bảo chị không biết đẻ. Anh Hùng, chồng chị Dung, thấy anh Phan nhiều lần tấm tắc khen hai thằng con trai nhà anh ra chiều khao khát, thì bảo: “Cậu có hai cô con gái là giàu lắm đấy. Tôi nghiệm thấy rồi, nhà nào có hai con gái đều rất giàu...”. Nhà anh Phan cũng giàu thật, nhưng anh lại buồn bã: “Nhà mà không có con trai thì giàu cũng chẳng để làm gì”.
Chuyện mong ước có con trai của chồng đôi lúc cũng làm chị Khánh băn khoăn, áy náy, nhưng chị là người nghĩ thoáng, không câu nệ gái trai, hơn nữa, hai cô con gái của chị vừa xinh đẹp, vừa ngoan ngoãn, ai nhìn chúng cũng phải tấm tắc khen. Vì vậy, niềm vui và tự hào về hai cô con gái làm chị quên đi sự khát khao có con trai của chồng. Chị Khánh quyết định nói chuyện thẳng thắn với chồng những điều nghe được và mong một lời giải thích.
Nhưng đáp lại sự mong đợi của chị thì anh lại đập bàn, đập ghế quát: “Mấy con mẹ lắm chuyện, đúng là đồ vô học... Em không còn việc gì làm hay sao mà buôn chuyện với bọn đàn bà vô công rồi nghề ấy hả. Sao em không tin anh mà lại đi tin mấy con mụ ấy... Em muốn gì thì cứ nói thẳng, không phải kiếm cớ”.
Chị Khánh ngỡ ngàng, chưa bao giờ thấy chồng cáu như vậy. Chị nghĩ: anh “Cả vú lấp miệng em”, lại còn đổ lỗi cho chị. Chị giận điên người. Giận quá mất khôn, chị tin chuyện thiên hạ nói là đúng, chị lao sang nhà chị Dung để làm cho ra nhẽ.
Đúng lúc cả nhà chị Dung đang ăn cơm. Nhìn Dung mặc bộ đồ hoa mỏng manh trông đẹp rực rỡ, cơn ghen trong lòng chị chợt bùng lên, chị mắng té tát Dung vô đạo đức, “Hồ ly cướp chồng”... Chị nói một hồi khiến cả nhà Dung ngây người không hiểu đầu đuôi ra sao. Chị Khánh còn rủa: “Đừng có cậy đẻ con trai mà chài mồi đàn ông, ăn ở thất đức như thế thì sẽ tuyệt tử tuyệt tông”.
Đến đây thì anh Hùng không chịu được nữa, anh xông tới giáng cho chị Khánh một cái bạt tai nẩy lửa và đẩy chị ra ngoài. Sau phút ngỡ ngàng, chị Khánh gào thét, kể lể ầm ĩ làm cả xóm ùa ra như xem hát. Từ đấy quan hệ hai nhà coi như cắt đứt, mà quan hệ vợ chồng chị Khánh cũng rạn nứt hẳn.
Hai vợ chồng như mặt trăng mặt trời, việc ai người ấy làm, bữa cơm không còn có tiếng cười, nói. Khổ nhất là hai cô con gái. Chúng xấu hổ với hàng xóm, bạn bè và cả với hai thằng con cô Dung. Chúng lúc nào cũng lầm lì, đi học về là chui vào buồng chẳng còn vô tư véo von như ngày nào. Chúng cũng không nói chuyện với bố mẹ.
Chuyện vợ chồng giận nhau tưởng dăm bữa nửa tháng rồi cũng nguôi ngoai, ngờ đâu anh Phan đưa đơn li dị. Anh không chịu được cảnh “chửi chó mắng mèo”, đay nghiến vô lý của vợ. Hình ảnh người đàn bà đanh đá, chua ngoa, bữa nọ ám ảnh anh - vừa ghê sợ, vừa khinh bỉ, vừa căm ghét, khiến trong lòng anh không còn chút tình cảm nào với vợ nữa. Cuộc sống vợ chồng căng thẳng như một cuộc tra tấn dai dẳng, khiến anh không chịu đựng được hơn.
Anh Phan mong có con trai thật. Nhưng để đổi hạnh phúc gia đình lấy một thằng cu chưa biết thực hư thì anh chẳng dại gì. Có điều, thỉnh thoảng trong những câu chuyện đùa tếu, đưa đẩy cùng đám bạn bè anh cũng có nói đến chuyện kiếm bà hai, kiếm cô bồ nhí để sinh một thằng cu cho cái cây gia phả nhà anh khỏi cụt. Chuyện tầm phào vớ vẩn, nói sĩ với mấy thằng bạn vậy thôi, thế mà thiên hạ có kẻ đồn thổi bảo anh đang đánh tiếng tìm người đẻ con trai cho mình. Chuyện đến tai chị Dung.
Hôm đó Dung đi chợ về gặp lúc anh Phan đang tập thể dục buổi sáng. Dung nửa đùa nửa thật xem chuyện của anh thực hư đến đâu, cô hỏi: “Em nghe thiên hạ bảo anh đang tìm bà hai để gửi một thằng con trai hả?”, “Thế cô bảo sao? Được không?”, “Anh hỏi gì em. Anh hỏi chị ấy xem chị ấy có đồng ý không, hay chị ấy lại chẳng băm anh ra làm trăm mảnh ấy...”.
Cô hàng rau đầu ngõ nghe câu được câu chăng trong câu chuyện của hai người, rồi thầm thì với hết người này đến người khác. Rồi từ mọi suy diễn, mọi cử chỉ, hành động của hai người trong mắt mọi người đều trở thành có tình ý. Buồn thay, chuyện chỉ là thế mà một phút ghen tuông, cả giận mất khôn, chị Khánh đã làm mất đi mối quan hệ láng giềng thân thiết, mất đi sự tôn trọng của chồng con, mất cả hạnh phúc đời mình.[/align] [/align]
Theo Hạnh phúc gia đình
[/align]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Khi vợ chồng "ẩu đả"... đường miệng! [/align]Vốn là bạn "thanh mai trúc mã", vợ chồng chị Hương lại có chung biệt danh là Heo. Khi lấy nhau cả hai thong nhất gọi "thân mật" là Heo anh và Heo em. Khi gặp xích mích nho nhỏ, vợ chồng chuyển tông xưng anh – em. Khi xích mích lớn thì chẳng anh – em gì nữa mà chỉ… Heo thôi.
[/align]
Thế nên mới có cảnh mẹ chồng của chị cứ lừng khừng trước cửa phòng hai vợ chồng nửa muốn vào làm "đại sứ thiện chí" nửa không vì cứ nghe cái điệu: "Heo nói cái gì, nói lại Heo nghe coi, sao Heo cố chấp thế…". Bà không tài nào phân biệt được "chúng nó" đang cãi nhau hay "mắng yêu" nhau nữa.





[/align][/align]Vợ chồng anh Thắng lại ngược đời hơn. Bình thường thì: "Ba ơi, ra em nói nè" hoặc "Mẹ nó ơi, giúp anh một tay". Lúc mặt nặng mày nhẹ, chuyển qua xưng tên Thắng và Quỳnh (vì hai vợ chồng vốn là bạn học). Đến khi "sùng" lên mới "xài" anh – em. Vậy nên lắm lúc chồng đang say sưa coi bóng đá mà nghe giọng vợ thánh thót gọi "anh" từ dưới bếp là sợ điếng người vì biết giông bão sắp xảy ra. [/align]Còn chị Ánh đến giờ vẫn nhớ hoài "tình huống nhạy cảm" duy nhất của hai vợ chồng suốt ba năm chung sống. Khi thấy ông xã "cứng đầu" không chịu hiểu mình, chị buột miệng: "Sao ông kỳ vậy, tôi nói đến vậy mà còn không chịu hiểu?" Chồng chị ngay lập tức chuyển từ mặt đỏ gay sang tái mét (do giận đến cực điểm) và gào lên: "Em có bỏ ngay cái kiểu xưng hô đó đi không thì bảo, dù có thế nào cũng phải anh – em nhớ chưa?".
Hồi mới cưới, hai anh chị đã giao kèo dù thế nào vẫn phải "anh và em". Bây giờ lỡ là người phá vỡ giao kèo trước, chị Ánh cũng hơi quê. Chị chỉ còn biết lí nhí nói: "Em xin lỗi", im lặng vài phút chữa thẹn rồi quay lại chủ đề chính và cãi nhau tiếp. Cũng có nhiều cặp vợ chồng do đột ngột sáng tạo ra những cách xưng hô không giống ai lúc cãi nhau mà vợ chồng lại chuyển giận thành yêu.
Giận quá… lại hóa yêu
Anh Thịnh vốn thua chị Duyên hai tuổi. Một lần hai vợ chồng gây lộn, trong lúc chị vẫn anh – em ngọt nhạt thì anh chuyển tông: "Chị thích thì về quách nhà chị, cho tôi nhờ!". Nghe giọng chồng cực kỳ nghiêm túc, thêm cái mặt "chằm vằm", chị biết anh không đùa, nhưng cái từ "chị" khiến chị ngớ người, không nhịn được cười.
Chẳng ngờ cái chiêu đổi danh xưng định chọc tức vợ của mình lại phản tác dụng, anh Thịnh đành tỉnh bơ làm lành: "Thích già hơn người ta lắm à, sao mới nghe chị đã cười khoái trá thế kia!". Thế rồi, hai vợ chồng liếc trộm nhau xem phản ứng ra sao, cuối cùng lại tay trong tay.
 Giận quá mà không thể hiện được sự bực bội còn khổ hơn. Hoàn cảnh của chị Thanh Hằng quả là oái oăm. Chồng chị là người nước ngoài nên yêu cũng "you – me", ghét cũng "you – me". Một lần "đụng độ", cảm thấy ức chế vì không thể gọi chồng bằng cái gì đó "sốc" hơn cho bõ tức, chị quyết định phải nói " you are… cái gì đó" và buột miệng: "You are such a silly man".
Ông xã chị tròn xoe mắt rồi hét lên bằng tiếng Việt hẳn hoi: "Anh không muốn gọi là silly đâu nhé. Silly là từ dành cho con nít, anh là đàn ông, em chửi anh là "stupid man" còn hơn. Em muốn hàng xóm cười vào mặt anh à". Lúc đó chị mới sực nhớ hàng xóm của mình cũng là người nước ngoài. Thế này thì mất mặt chồng quá nên đành ôm lấy chồng mà xin lỗi.[/align] [/align]




[/align][/align]Mày - tao hay trống không?
Thực tế, không phải cặp vợ chồng nào cũng giữ gìn được ranh giới của sự tôn trọng khi cãi nhau bởi "cả giận mất khôn".
Bình thường yêu nhau là thế, nhưng đụng chuyện, không ít cặp mạt sát nhau như kẻ thù. Nhẹ thì "mày, tao, mi, tớ" nặng có khi chẳng tiếc lời mà " thằng này, con kia". Mà người khơi mào đa phần là những ông chồng nóng tính.
Có chồng là dân xây dựng nên chị Lan thấm thía hơn ai hết tình cảnh này. Suốt ngày làm việc trên công trường, gào thét với đám công nhân riết thành quen miệng, nên hễ xảy ra chiến tranh, chồng chị chuyển hệ "mày – tao" với vợ ngay tấp lự. Góp ý‎ vài lần với chồng, anh à ừ đâu đó rồi thời gian sau lại "ngựa quen đường cũ". Nhiều lúc không kềm lòng nổi chị cũng "mày – tao" luôn với chồng cho hả.
 Tuy nhiên, không ít cặp vợ chồng coi việc "mày, tao" khi xung đột như một phương thuốc để hạ hỏa. Cứ "mày – tao" tung tóe đi rồi cả hai sẽ thấy nhẹ nhàng hơn chứ kiềm chế mà "anh – em" có khi giận nhau cả tháng trời. 
Tuy nhiên, hậu quả để lại của những lần trút giận xả cửa cũng không dễ chịu lắm, ngoài việc tổn thương nhau, con cái bao giờ cũng là nạn nhân đầu tiên. Chính bản thân chị Lan cũng phải thừa nhận: "Cứ sau mỗi lần cãi nhau lại thấy xấu hổ với chính bản thân mình và với cả hàng xóm láng giềng".
Không "mày tao", cũng không "anh em, chồng vợ" được, nhiều cặp chọn giải pháp đá thúng đụng nia, chửi chó mắng mèo. Nếu có phải mở miệng, nói trống không vẫn dễ hạ hỏa hơn. Sống chung với bố mẹ vợ nên vợ chồng anh Giang chọn biện pháp xưng hô "trống không" mỗi khi giận để không làm kinh động đến các cụ.
Có hôm gây lộn với vợ xong, tự nhiên cái bồn nước bị hỏng, anh Giang leo lên gác sửa. Lọ mọ leo đến nơi anh mới biết quên mang đồ nghề. Lỡ lấy cái máy bơm ra rồi, không có cách nào, anh đành ngồi trên mái nhà nói "trỏng" xuống: "Lấy cái hộp đồ nghề giùm... cái đi!". Ai dè, lúc đó vợ anh đi ra ngoài. Mẹ vợ ở dưới bếp nghe không rõ bèn hỏi lại: "Lấy cái gì?".
Anh Giang nghe kiểu trả lời "trống không" đinh ninh là vợ nên "làm tới": "Lấy cái hộp đồ nghề đó, tắt tivi đi, cứ ngồi ôm tivi sao nghe được hả?". Bố vợ đang ngồi ngoài phòng khách nghe thấy "sùng máu" lôi thằng con rể xuống làm cho một bài vì cái tội "láo lếu" với mẹ. Chị vợ đi về biết chuyện vừa thương chồng vừa buồn cười. Từ đó, hai vợ chồng dù có giận nhau cách mấy đi nữa cũng không dám nói "trống không".
Anh Vinh lại rơi vào một tình huống dở khóc dở cười hơn. Vợ chồng anh vốn chẳng mấy khi to, tiếng, nhưng vợ anh lại mắc cái tật giận dai. Giận lên chị chẳng la hét, mắng mỏ gì nhưng mặt mày lại sưng sỉa. Ai nói gì chị cũng mặc, cứ lùi lũi làm hết việc nhà rồi im lặng lên giường trùm chăn… khóc.
Khổ nỗi hai vợ chồng sống chung với bố mẹ anh. Mỗi lần vợ chồng giận nhau, thế nào anh cũng bị mẹ "kể tội": "Con dâu không biết trên dưới, mẹ chồng gọi cứ ở lì sau bếp, đã thế nói chuyện còn lí nhí trong miệng, chẳng ra thể thống gì".
Anh bạn cùng cơ quan nghe thế mới hiến kế: "Hễ vợ giận mặt "lì ra", cứ quát cho một câu thật nặng vào, để xem còn dám làm mình làm mẩy nữa không". Mấy tuần sau, do bất đồng ‎ ý kiến, thấy vợ bắt đầu chiến thuật im lặng, anh bèn trợn mắt hét: "Mày có chịu nói gì không thì bảo…". Chị vợ vốn cao huyết áp, lại là giáo viên, nghe chồng mình xưng "mày" với mình nên lên tăng xông, lăn đùng ra… ngất.
Đưa vợ đi cấp cứu về anh Vinh méo mặt khi biết cả khu phố đồn ầm lên là anh đánh đập vợ dã man tới nỗi phải đi bệnh viện.
Dập tắt núi lửa phun trào
Giận rồi làm thinh như vợ anh Vinh thật không phải cách, nhưng nhiều người lại chọn cách này. Tại sao ư? Bởi họ biết khi đã mở miệng rất khó giữ được những lời lẽ đàng hoàng. Nhiều cặp đôi công nhận: "Lúc cãi nhau lên đến đỉnh điểm, ai cũng dễ buông lời xúc phạm đối phương".
Biết tục tằn với nhau chẳng ra sao cả, nhưng cơn giận như núi lửa sắp phun trào, cứ hừng hực. Cả vợ và chồng như xe mất phanh, cứ lao vào "đốp chát" cho hả, rồi đánh nhau lúc nào không hay.
Chuyện hài hước kể rằng ở tòa án, vị quan tòa hỏi bị can: "Tại sao anh đánh vợ anh dã man như vậy?"
Anh ta thưa: "Thưa quý tòa, lúc đó cô ấy không phải vợ tôi".
Quan tòa hỏi: "Chẳng phải vợ anh thì là ai?".
 Anh ta nói: "Lúc đó cô ta xưng là… "bà" tôi".
"Lời nói không mất tiền mua…". Có một mẹo nhỏ nhiều người truyền tai nhau: Khi cãi nhau hay coi vợ/chồng là ông chủ.
Đã cãi nhau với ông chủ dù sao cũng phải có chút nể nang, biết đâu là giới hạn. Đợi hai bên nguôi giận, gặp nhau nói chuyện thiệt hơn cũng chưa muộn. Đừng để hạnh phúc vụt bay chỉ vì một câu nói. [/align] [/align]
Theo Tiếp thị Gia đình
 
[sm=44.gif][sm=44.gif][sm=40.gif]
[/align]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0