📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Chân thành!!!

1 trả lời, 545 lượt xem — Trang 1 / 1
Đã rất nhiều lần tự nhủ sẽ hạnh phúc với sự chân thành của mình, nên cứ mãi theo lối mòn bản năng là sống chân thành trong khi thực tế xung quanh hầu hết không hề như vậy. Có lúc mỉm cười vì niềm vui của sự chân thành mang lại. Lại có cả những nụ cười không tròn do chân thành quá độ đem đến. Dần dà, tự thấy sao mà ngu ngốc quá, bởi mặt trái của chân thành gây ra…
Chân thành ư? Cần thiết lắm, sao không? Vì chỉ có sự chân thành mới đem lại cho con người cách sống có văn hóa và đạo đức. Luôn lấp lánh nụ cười khi bao quanh là sự chân thành. “Được sống bên những người chân thành cuộc sống bao giờ cũng dễ chịu, hạnh phúc trong một không khí tràn đầy tin tưởng, không phải đối phó, đóng kịch, được bộc lộ con người thật của mình. Nhìn vào mắt một người chân thành giống như soi mình vào một cái hồ nước trong trẻo, ta thấy được chiều sâu thật sự của nó và thấy được bóng dáng của chính ta.” Cảm giác dường như sống chân thành khiến mình đẹp hơn, tươi trẻ hơn và cuộc sống sao mà đẹp đến vậy! Bỗng dưng mình thấy yêu đời lắm dẫu còn nhiều nhọc nhằn, vất vưởng để lo cho ngày mai.
Trải qua nhiều năm tháng không bình lặng, chợt nhận ra rằng chỉ nên chân thành khi biết rõ đối tượng mình giao tiếp có xứng đáng cho mình cởi mở tấm lòng hay không? Nhưng để làm được điều ấy sao khó quá, bởi tại mình thiếu sự nhạy bén, thiếu kỹ năng để nhận biết ai chân thành và không chân thành với mình? Mỗi người có một vị trí khác nhau trong xã hội, được đánh số nhất định từ con số khởi đầu đến nhiều con số sau, cứ tiếp diễn bởi mỗi phút lại sinh sôi...  Nhưng mối quan hệ giữa người và người không đơn giản chỉ  là những mảnh ghép từ những con số ấy để nhìn vào đó sẽ biết ngay kết quả, vậy tại sao mình cứ sống chân thành? Đem hết "ruột gan" cho người ta biết, để rồi một thời gian sau đó, chính những điều mình chân thành với người lại bị người lợi dụng?
                                      
Vẫn đâu đây, những giọt nước mắt rơi rơi ướt đằm trên má còn nóng hổi. Ngấm đòn đau cũng bởi sự chân thành của mình không thể hiện đúng nơi, đúng chỗ, đúng thời điểm và trao gửi nhầm người. Những dòng nước mắt đầy ắp lúc nào cũng muốn trào ra vì chẳng biết cùng ai chia sẻ niềm đau?
Thời gian nếm vị chua xót không ít và nhận cay đắng cũng nhiều. Đêm, vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, mổ xẻ mới thấy chính những “đòn đau” ấy khiến mình trưởng thành hơn. Và một điều không thể phủ nhận rằng chân thành khi sống là rất cần thiết, nhưng chỉ nên chân thành trong giới hạn và hoàn cảnh nhất định với một đối tượng nhất định. Chân thành hôm nay chưa chắc sẽ có một lòng tin vào ngày mai. Không thể trách ai, không thể trách được bất cứ điều gì bởi dòng chảy cuộc đời có bao giờ ngơi nghỉ? Vì cuộc sống luôn trong sự vận động và thay đổi là tính chất tất yếu.
Chân thành, dù có mang lại nhiều phiền phức, khổ đau bởi sự ngốc nghếch đến ngu dại của mình nhưng xét cho cùng vẫn phải chân thành. Vị đắng của chân thành đã được nếm trải lại làm cho cái giá của chân thành cao quý nhường nào. Cứ sống chân thành như chưa bao giờ hối tiếc, cố gắng đừng trốn tránh sự đổ vỡ niềm tin mà lạnh lùng khép kín. Cứ sống đi, sống chân thành đi nhưng cần phải sáng suốt, tỉnh táo và tinh tế hơn trong cuộc sống. Biết lắng nghe và dần chấp nhận những lời nói dối (những điều vô hại), đó cũng là khi mình biết sử dụng nghệ thuật của sự chân thành một cách khôn khéo.
Cuộc sống không ban tặng cho ai một con đường trải đầy hoa hồng, cũng như không ban tặng cho ai một cuộc sống không có nước mắt. Nhưng có nước mắt mới thấy cuộc sống có ý nghĩa đến nhường nào…
Thấp thoáng câu thơ của ai như những điều đang trăn trở. Không hiểu tại sao nhưng vẫn muốn tin vào sự chân thành như tin vào sự bất tử của mặt trời, có nên ngốc nghếch như thế không???
 “Đâu là mắt
Đâu là môi
Đâu là đúng nghĩa nụ cười hả anh?
Đâu là muộn
Đâu là nhanh
Đâu là tình cảm chân thành cho nhau?
Đâu là trước
Đâu là sau
Đâu là trọn vẹn một câu thơ tình?
Đâu là họ  
Đâu là mình
Đâu là ghen ghét tội tình đôi ta?
Đâu là gần
Đâu là xa
Đâu là được mất để mà thắng thua?
Đâu là thiếu
Đâu là vừa
Đâu là dối trá lọc lừa anh ơi?
Đâu là ... một nửa của tôi
Đâu yêu...
Đâu nhớ...
Đâu người trăm năm?”
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Đăng nhập để trả lời
0
Những niềm vui nho nhỏ!!!
Đi nằm mãi không ngủ được vì ám ảnh bởi tin nhắn “…Nhiều thật nhưng để là của mình thì cũng khó thật. Tình cảm thật đa đoan. Dậy xem phim Yêu thương trở lại trên HN1 đi, tình cảm và sâu sắc lắm!...”. Đi học về mệt muốn chết, chỉ muốn ngủ thôi xem xỏ gì mà lôi kéo mình dậy chứ! Bạn với bè. Bực mình. Làm cho sáng sau mình hỏi mấy người bạn về nội dung phim ấy. Chỉ mỗi một người bạn là biết nội dung phim. Té ra là như vậy. Bỗng dưng hình dung tin nhắn như ám chỉ điều gì đó trong cuộc sống thực tại, rất gần với thực tại. Nao lòng quá. Rồi ám ảnh bởi những gì đọng lại trong tâm thức. Dạo này quá lu bu nên không có nhiều thời gian, cũng chỉ biết sắp xếp từng khối công việc trong ngày cho khít với sức lực có thể. Mệt nhoài nhưng được cái thoải mái lắm.
Chiều định về nhà luôn cho thoả sức một buổi tối không phải lên lớp nhưng chỉ kịp đón con về là lại phải đi giải quyết công việc khi đường xá ùn tắc đến phát sợ. Thế mà lúc chiều Huynh nói: chỉ ùn thôi chứ không tắc. Ních từng bước mà ghét quá. Xong việc. Tự dưng rơi nước mắt mà không rõ vì sao. Dở hơi chưa? Ngược đường về cũng thấy mệt nhưng nghĩ tới khuôn mặt yêu thương hớn hở đợi bộ truyện tranh Doremon cùng tập lịch sử VN là lại muốn về ngay. Không chủ ý mà vẫn tạt xe vào Nhà sách Nguyễn Văn Cừ. Sau một hồi lựa chọn kỹ lưỡng,  lượm lặt những cuốn cho là hữu ích, là bé con thích thú. Một cô bé chừng 8 – 9 tuổi tròn mắt ngạc nhiên khi thấy mình rút từng tập truyện như muốn hỏi: Cô ơi, sao cô mua nhiều thế? Nhìn sâu vào đôi măt sáng trong veo, mình cười thật tươi và nói: À, cô mua cho em bé nhà cô, đang học lớp 1 bé yêu ạ! Tự dưng mọi ưu phiền tan biến khi cô bé nhoẻn miệng cười: Thích quá cô ơi!
                                                        

Nổ máy mà chẳng đi được, không rõ nguyên nhân. Bực quá. Bấm điện thoại, anh bảo: cứ nổ máy một lúc rồi đi được. Nhưng mãi mà đôi bánh chẳng thể quay tròn, đành dắt bộ. Quá nhiều con mắt nhìn như muốn chào mời với những câu hỏi: Hết xăng à? Thủng xăm hả?... Lắc đầu.. Đến cổng ĐHSP mấy người xe ôm phăm phăm chạy ra để muốn tìm kiếm cái gì đó nhưng dường như  chưa thực sự  tìm thấy tin tưởng nên thoái thác quay đi. Một cậu bé có chiếc răng khểnh đã giữ được chân mình ở lại. Lạ! Vừa mở bộ đồ nghề phòng sẵn trong cốp xe, cậu vừa nói: đôi khi trong đời mình cũng gặp phải tình huống dở khóc dở cười như vậy chị cũng không cần phải quá phòng thủ hay tự vệ như thế; em có thể sẵn sàng giúp đỡ chị trong tầm tay mà. Lòng trùng xuống khi nghe em nói. Cậu sinh viên năm 3 ĐHBK, vừa học vừa làm thêm bằng nghề xe ôm. Địa điểm hoạt động của cậu là quán cóc của bà bán nước phúc hậu. Em ngồi đây để đỡ phải trả “thuế”. Trời! Lại đụng chạm luật rồi. Ớn quá. Sau một hồi hí húi sửa và kết luận: “xe chị bị đứt xích, chị đi xe em, em đẩy xe chị lên Hồ Tùng Mậu tìm quán sửa chị ạ”. “Thôi, để chị tự dắt được để em còn “làm việc”. Rút vội tờ 50.000 ra gửi em nhưng em không nhận và nói: “có gì đâu chị”. Cố  lắm nhưng em không cầm dù có thể tối nay em chưa có gì nhét vào bụng. Cám ơn cậu bé và dắt xe đi. Có lẽ tối mai đi học, mình lại qua chỗ cậu bé đó.
Dòng người vẫn hối hả mà mình chậm bước và lùi lại phía sau như lạc lõng, dời xa tất cả. Đói. Mệt. Cô đơn. Có tiếng xe máy ầm ầm và một giọng nói trầm ấm ngọt ngọt bên tai: “Chị à, xe chị bị sao vậy? Em có giúp được gì cho chị không?" Một chàng thanh niên khá bảnh trai với nụ cười thật duyên làm mình bớt mệt mỏi. "Xe chị bị đứt xích em ạ". "Ôi, tiếc quá vậy là em không được giúp chị rồi.”. “Chị cảm ơn em nhiều”. Quên rằng đang rất mệt và đói mèm, đi nhanh về Hồ Tùng Mậu, ngay đầu đường là cửa hàng sửa xe rồi. Sau nhiều mệt mỏi, sau những ưu tư, phiền muộn, cuối cùng là lấp lánh niềm vui. Cuộc đời này còn nhiều người tốt lắm và họ không vô tâm, đó chính là một con người thực thụ đầy chất nhân văn. Nghĩ đến đó mình bớt đi tư tưởng dè chừng, phòng thủ. Đôi khi mình thiếu hụt thứ này, mình lại được lấp đầy khoảng trống bởi những niềm vui và hạnh phúc của những tình cảm chân thành ngay bên cạnh lối ta đi. Niềm vui như những âm thanh ngọt ngào làm mình yêu đời hơn, cuộc sống có ý nghĩa hơn. Tại sao lại phải từ chối những yêu thương cuộc đời ban tặng cho ta?
Hiền gọi điện bảo vào nhà chơi. Thế là ngồi uống nước ở quán bên cạnh. Cũng đỡ, còn hơn lúc trước chợt thèm café một mình mà không dám đi vì sợ những ánh mắt lạ kỳ. Thực ra chẳng có gì, nhưng thấy bất bình thường khi ngồi nhâm nhi một mình. Hai đứa nói chuyện mãi, gần 20h00 mới về. Niềm vui thể hiện rõ trên khuôn mặt bé yêu khi ôm trong lòng một đống truyện yêu thích. Khuya. Đi nằm mà mãi không ngủ được dù rất mệt. Chắc vì nghĩ tới những niềm vui khác mà mình nhận được hôm nay. Sao mình không biết tạo cho mình những niềm vui nho nhỏ? Sao phải khép chặt tâm hồn mình khi mình xứng đáng nhận được nhiều tình cảm yêu thương của rất nhiều người như vậy? Từ nay sẽ khác, cần tạo cho mình một cách sống riêng và biết rằng bên cạnh mình còn rất nhiều lòng tốt, rất nhiều thương yêu của cuộc đời dành tặng cho mình. Nghĩ vậy, tự nhiên thấy yêu cuộc sống hơn, quý bản thân mình hơn. Mỉm cười và chìm sâu vào giấc ngủ ngọt ngào.






Không thể nói khác hơn rằng hôm nay - buổi sáng rất buồn.
Anh mất nửa giờ ở ngã tư quen thuộc,
Chỉ vì một gã đụng người rồi bỏ chạy luôn ...
Gã đụng người chạy luôn còn anh đứng lại.
Rồi một "người anh em" đến làm chứng lập lờ.
Anh mất nửa giờ và mất luôn ... nửa phần lương tháng
- Hỏi em có thấy buồn không?

Hỏi em có thấy buồn không rằng chiều nay
Anh đã có lần dừng trước người con gái hỏng xe
Rất lịch sự xin được làm anh chàng hào hiệp
Người con gái giật mình với cái nhìn nghi hoặc (!).
Rồi bỏ mặc anh chàng cụt hứng đứng ngẩn ngơ...

Có những lúc lòng buồn anh tự hỏi
Liệu lòng tin có cần chứng minh thư ?
Ví dụ như em lỡ độ đường và anh dừng xe lại
Em có ... mà thôi ! ...

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang ...

1987
Đăng nhập để trả lời
0