Mẹ! Mới hôm qua còn trong vòng tay mẹ nhưng đêm nay con vẫn muốn gửi đến mẹ những lời tự đáy lòng con. Đã dành cho mẹ trọn vẹn tình cảm yêu thương dù con có đưa hương thơm 8-3 đến sớm 1 ngày dẫu vậy con vẫn muốn đến bên mẹ nhiều hơn và con biết mẹ vui lắm, hạnh phúc lắm.
Mẹ ơi!
Đêm con trằn trọc không ngủ bởi canh cánh trong lòng những ngổn ngang cảm xúc. Xếp những đau thương lại nơi đáy tim, giờ đây con độc thoại với lòng mình và rối bời không biết nói với mẹ chi đây bởi xúc cảm lại ùa về. Cái gì cũng có hai mặt, và đằng sau những đau thương con đã thấy, con tìm được những êm ái mà anh ấy mang lại cho con và con tin rằng con không bị đánh lừa cảm giác. Lý trí con mách bảo điều ấy. Mẹ có tin không?
Những va chạm thường ngày làm con khó chịu đến nghẹt thở bởi thấy anh ấy chẳng tâm lý chút nào vì anh ấy muốn con hoàn thiện hơn. Những lúc con mệt mỏi, anh lặng lẽ thờ ơ làm con tủi thân lắm nhưng là vì anh muốn con cứng rắn hơn. Nhớ lần con bị ngộ độc thức ăn. Con thề rằng nếu có mẹ con đã không gọi cho anh ấy để khỏi phải bị mắng rằng “chắc lại ăn linh tinh chứ gì? Có cần phải gọi taxi để đưa đến Bệnh viện cấp cứu không?”. Lúc ấy lòng con đắng lắm bởi cơn đau đang hành hạ mà nghe những lời ấy như xát muối vào tim, nhưng sau ít phút con đã ói hết ra và khỏi cần đi bệnh viện. Có lẽ vì anh muốn con lớn hơn, trưởng thành hơn, ăn uống khoa học hơn chứ không tầm bậy tầm bạ như thế.
Mẹ nhỉ?
Có lẽ con chưa biết cách trao yêu thương cho anh ấy! Nếu trước đây con dành cho anh ấy trọn vẹn tình yêu, sự quan tâm chăm sóc để anh ấy cảm thấy hạnh phúc vì có người giữ lửa trong tổ ấm nhỏ xinh của mình. Nhưng từ sau khi con sinh thiên thần ra, con chỉ quan tâm đến con gái mình mà để tự anh lo cho bản thân. Những hành vi thường ngày cứ lặp đi lặp lại và hình thành thói quen xấu ở trong con là “quên” mất rằng anh rất cần sự yêu thương chăm sóc của người vợ, anh cảm thấy anh không còn quan trọng đối với con. Lấy vợ để làm gì khi tự mình phải là quần áo, tự mình sắp đồ khi đi công tác…? Con đã để anh ấy bị hụt hẫng, và có cảm giác là “bị bỏ rơi”… Con thấy mình sao ngu dại đến vậy??? Ước chi thời gian quay trở lại, con sẽ không làm thế!
Mẹ à!
Con hiểu, chính từ cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, vì lỗi của con ấy mà chúng con đã mất mát hạnh phúc ngọt ngào quá nhiều trong thời gian qua. Khi không còn là tri kỷ của nhau thì những điều thầm kín anh muốn trao gửi đã không thuộc về con nữa. Điều tất yếu đã xảy ra. Con ngốc hơn là chỉ biết khóc tức tưởi, đổ lỗi cho những người đàn bà ác tâm kia đã ăn cắp hạnh phúc của con, ăn cắp một nửa trái tim của con mà con không nhìn nhận lại xem nguyên nhân, động cơ của sự việc ấy và không chịu xem xét lại bản thân mình. Con ngốc đến nỗi ôm con mà khóc. Hàng đêm lang thang trong ngõ vắng hành xác chính mình trong nỗi đau tuyệt vọng và có lúc tưởng không thể sống nổi. Không ngủ được vì thức đợi anh ấy với mâm cơm đã nguội lạnh nhưng vẫn mong ngóng anh về cùng ăn..
Mẹ ơi!
Con thích sự ngọt ngào nhưng không giả tạo, con luôn giữ niềm kiêu hãnh cho riêng mình mà không dám tự nhận rằng đã có sự sụp đổ trong gia đình con. Nhưng đêm nay, ngồi lại con mới thấy chính từ cay đắng ấy con đã nhận ra anh ấy đã trao con nhiều ngọt ngào hơn từ bài học rằng phải chấp nhận sự thật và sự đổi thay, sự đổi mới, sự chuyển động của cuộc sống. Sau khi uống thuốc mong cho khỏi bệnh, nếu được ăn viên kẹo tình yêu thì trong lòng cảm thấy ngọt ngào hơn bao giờ hết, đó chính là cảm nhận của con lúc này.
Mẹ của con!
Mẹ đừng trách anh đã làm con đã từng suy sụp, đau khổ và héo hon. Chính từ những khúc mắc, cay đắng mà con nếm trải giờ con đã biết yêu quý chính bản thân mình, con trưởng thành hơn và tràn đầy sinh lực. Con không còn lo sợ mình bị ngộ độc thức ăn, không còn chán nghe những lời trách móc vì sắp xếp đồ đạc chưa đúng vị trí... Con lo sợ nếu con đau ốm thì không ai chăm sóc thiên thần bé nhỏ của mình, và được lắng nghe những tâm sự từ bố mẹ và các anh trong gia đình ta vì con là “dây neo hạnh phúc” của nhà mình mà. Vì thế con đã biết giữ cho mình khỏe mạnh, cân bằng và nhiều yêu thương để trao và nhận với những người con yêu quý. Con biết nói lời ngọt ngào, êm tai như người phụ nữ khác; con đã biết “trùng tu” sắc đẹp của mình âu cũng là để anh khỏi ngượng ngùng khi sánh bước cùng con. Lỡ may bước ra đường gặp bạn bè anh có thể tự hào rằng “phu nhân” mình đấy. Con đã tỉnh ngộ rằng, cứ yêu chồng và và thương con, hy sinh hết cho chồng con mà không biết yêu quý bản thân mình, không chăm sóc bản thân mình thì cũng là chưa biết làm đẹp mặt chồng và làm chồng chưa hài lòng.
Mẹ!
Thực lòng con thầm cảm ơn những tháng ngày đen tối con đang bước qua, chính những ngày đó con đã nhìn thấy rõ một hướng đi đã được định trước, nơi ấy thật nhiều ánh sáng thật sự chứ không phải ánh hào quang do con tưởng tượng. Từ giờ con có thể thản nhiên bước trên con đường thênh thang mà mình đã tìm ra, dù chưa biết phía trước có trở ngại nào không nhưng con vẫn tự tin vững bước bởi con đã vạch cho mình một vạch trắng để chạy đua với cuộc đời và con đã đặt mình vào một tâm thế rất thoải mái nên mẹ cứ tin vào con, tin vào tầm nhìn mới của con.
Mẹ yêu!
Vẫn đọng lại trong con chiếc điện thoại anh ấy tặng con như lời cầu mong tha thứ. Nhưng nó đã vụn vỡ trong khoảnh khắc rất nhanh khi con nhận thêm quả đắng thứ 2. Trong giây phút ấy con không biết nó trị giá bao nhiêu, nó có ý nghĩa như thế nào nhưng con chỉ cần một cái gì đó không cầu kỳ, không đắt đỏ nhưng bền vững. Sáng nay anh ấy ướm hỏi con: “Anh mua tặng em chiếc cặp nhé!”. Con chỉ mỉm cười không biết nói gì nhưng trong lòng hạnh phúc vô ngần. Đợi mãi chẳng thấy anh về, con sốt ruột lắm không biết quà anh tặng cho con ra sao? Quá Ngọ anh ấy về, mặt có chút bơ phờ nhưng ánh mắt rạng ngời vì mua được chiếc cặp ưng ý cho vợ. Đẹp thật, da xịn, trị giá 1/3 tháng lương của anh ấy đó mẹ ạ. Con hiểu tình cảm lặng thầm anh dành cho con, con vẫn rất “giá trị” trong anh ấy. Vì nếu không phải vậy thì tại sao anh lặn lội xuống tận phố Hàng Da để mua nó mà không vào siêu thị nào mua tạm một chiếc? Con là người phụ nữ hạnh phúc nhất đúng không mẹ?
Mẹ!
Mẹ đừng giận con đã không nghe lời mẹ ngay sau khi sinh con xong con đã không đi học cao học và CC Luật sư để cho tương lai con vững chắc như mẹ hằng mong và cũng là mẹ muốn cuộc sống của con đỡ nhọc nhằn hơn. Mẹ cũng đừng trách anh ấy ích kỷ khi anh hạ quyết tâm không cho con đi học dù rằng chí nhớn của con đang hừng hực trong người. Anh ấy muốn anh là chỗ dựa cho con, anh ấy muốn anh ấy luôn cao hơn con một cái đầu, anh ấy phải là người học trước, anh ấy muốn trụ cột gia đình luôn vững chãi. Giờ con hiểu, chiếc cặp anh tặng ẩn chứa nhiều điều mà con cần cất giữ và cũng phải phát huy những gì mình đã từng uổng phí bởi tháng ngày đi trên con đường không ánh sáng. Chưa hề nguôi ngoai những gì cay đắng, nhưng vết thương ấy không còn nhức nhối mà con sực tỉnh nhận ra rằng anh ấy là một nửa không thể thiếu của con và con cũng là một nửa của anh ấy cho dù còn nhiều khiếm khuyết nhưng chúng con nhận ra điều cần phải hoàn thiện trong nhau.
Mẹ ơi!
Đêm qua, gió mùa đông bắc tràn về. Trời lạnh lắm, con lại lo cho xương khớp của mẹ, chẳng chút yên tâm con lại về bên mẹ nhưng bù lại mẹ đã lấp đầy khoảng trống lòng con. Những chiếc áo ấm có thể làm con bớt lạnh nhưng con vẫn thèm lắm một hơi ấm từ một nửa của con. Con cần một bờ vai để con tựa khi con mỏi mệt hay những giây phút yếu lòng. Dù con mạnh mẽ hơn một người phụ nữ nhưng dẫu sao con vẫn yếu mềm hơn một người đàn ông và luôn mềm lòng trước anh ấy. Con cần bàn tay anh ấy xoa dịu những giọt nước mắt của con mỗi khi con thất bại. Con cần những lời trách mắng để con hoàn thiện và trưởng thành hơn. Con cần anh ấy để cho con gái con nhận đầy đủ và cân bằng yêu thương từ cả bố và mẹ. Qua cay đắng con mới thấy vị ngọt của Tình yêu, qua mất mát con mới thấy hạnh phúc đang tồn tại, qua những lời nói dối con nhận ra sự thật anh nói với con: “em là tất cả, dẫu chưa hoàn hảo nhưng em là quan trọng nhất đối với anh…”.
Con thầm cảm ơn cuộc đời đã đưa một nửa chưa trọn vẹn đến với con cũng từ một ngày 8-3 năm nào! Con sẽ trao yêu thương khi chưa muộn! Mẹ hãy mỉm cười vì hạnh phúc của con nhé, Mẹ yêu!

- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Mẹ ơi!
Đêm con trằn trọc không ngủ bởi canh cánh trong lòng những ngổn ngang cảm xúc. Xếp những đau thương lại nơi đáy tim, giờ đây con độc thoại với lòng mình và rối bời không biết nói với mẹ chi đây bởi xúc cảm lại ùa về. Cái gì cũng có hai mặt, và đằng sau những đau thương con đã thấy, con tìm được những êm ái mà anh ấy mang lại cho con và con tin rằng con không bị đánh lừa cảm giác. Lý trí con mách bảo điều ấy. Mẹ có tin không?
Những va chạm thường ngày làm con khó chịu đến nghẹt thở bởi thấy anh ấy chẳng tâm lý chút nào vì anh ấy muốn con hoàn thiện hơn. Những lúc con mệt mỏi, anh lặng lẽ thờ ơ làm con tủi thân lắm nhưng là vì anh muốn con cứng rắn hơn. Nhớ lần con bị ngộ độc thức ăn. Con thề rằng nếu có mẹ con đã không gọi cho anh ấy để khỏi phải bị mắng rằng “chắc lại ăn linh tinh chứ gì? Có cần phải gọi taxi để đưa đến Bệnh viện cấp cứu không?”. Lúc ấy lòng con đắng lắm bởi cơn đau đang hành hạ mà nghe những lời ấy như xát muối vào tim, nhưng sau ít phút con đã ói hết ra và khỏi cần đi bệnh viện. Có lẽ vì anh muốn con lớn hơn, trưởng thành hơn, ăn uống khoa học hơn chứ không tầm bậy tầm bạ như thế.
Mẹ nhỉ?
Có lẽ con chưa biết cách trao yêu thương cho anh ấy! Nếu trước đây con dành cho anh ấy trọn vẹn tình yêu, sự quan tâm chăm sóc để anh ấy cảm thấy hạnh phúc vì có người giữ lửa trong tổ ấm nhỏ xinh của mình. Nhưng từ sau khi con sinh thiên thần ra, con chỉ quan tâm đến con gái mình mà để tự anh lo cho bản thân. Những hành vi thường ngày cứ lặp đi lặp lại và hình thành thói quen xấu ở trong con là “quên” mất rằng anh rất cần sự yêu thương chăm sóc của người vợ, anh cảm thấy anh không còn quan trọng đối với con. Lấy vợ để làm gì khi tự mình phải là quần áo, tự mình sắp đồ khi đi công tác…? Con đã để anh ấy bị hụt hẫng, và có cảm giác là “bị bỏ rơi”… Con thấy mình sao ngu dại đến vậy??? Ước chi thời gian quay trở lại, con sẽ không làm thế!
Mẹ à!
Con hiểu, chính từ cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, vì lỗi của con ấy mà chúng con đã mất mát hạnh phúc ngọt ngào quá nhiều trong thời gian qua. Khi không còn là tri kỷ của nhau thì những điều thầm kín anh muốn trao gửi đã không thuộc về con nữa. Điều tất yếu đã xảy ra. Con ngốc hơn là chỉ biết khóc tức tưởi, đổ lỗi cho những người đàn bà ác tâm kia đã ăn cắp hạnh phúc của con, ăn cắp một nửa trái tim của con mà con không nhìn nhận lại xem nguyên nhân, động cơ của sự việc ấy và không chịu xem xét lại bản thân mình. Con ngốc đến nỗi ôm con mà khóc. Hàng đêm lang thang trong ngõ vắng hành xác chính mình trong nỗi đau tuyệt vọng và có lúc tưởng không thể sống nổi. Không ngủ được vì thức đợi anh ấy với mâm cơm đã nguội lạnh nhưng vẫn mong ngóng anh về cùng ăn..
Mẹ ơi!
Con thích sự ngọt ngào nhưng không giả tạo, con luôn giữ niềm kiêu hãnh cho riêng mình mà không dám tự nhận rằng đã có sự sụp đổ trong gia đình con. Nhưng đêm nay, ngồi lại con mới thấy chính từ cay đắng ấy con đã nhận ra anh ấy đã trao con nhiều ngọt ngào hơn từ bài học rằng phải chấp nhận sự thật và sự đổi thay, sự đổi mới, sự chuyển động của cuộc sống. Sau khi uống thuốc mong cho khỏi bệnh, nếu được ăn viên kẹo tình yêu thì trong lòng cảm thấy ngọt ngào hơn bao giờ hết, đó chính là cảm nhận của con lúc này.
Mẹ của con!
Mẹ đừng trách anh đã làm con đã từng suy sụp, đau khổ và héo hon. Chính từ những khúc mắc, cay đắng mà con nếm trải giờ con đã biết yêu quý chính bản thân mình, con trưởng thành hơn và tràn đầy sinh lực. Con không còn lo sợ mình bị ngộ độc thức ăn, không còn chán nghe những lời trách móc vì sắp xếp đồ đạc chưa đúng vị trí... Con lo sợ nếu con đau ốm thì không ai chăm sóc thiên thần bé nhỏ của mình, và được lắng nghe những tâm sự từ bố mẹ và các anh trong gia đình ta vì con là “dây neo hạnh phúc” của nhà mình mà. Vì thế con đã biết giữ cho mình khỏe mạnh, cân bằng và nhiều yêu thương để trao và nhận với những người con yêu quý. Con biết nói lời ngọt ngào, êm tai như người phụ nữ khác; con đã biết “trùng tu” sắc đẹp của mình âu cũng là để anh khỏi ngượng ngùng khi sánh bước cùng con. Lỡ may bước ra đường gặp bạn bè anh có thể tự hào rằng “phu nhân” mình đấy. Con đã tỉnh ngộ rằng, cứ yêu chồng và và thương con, hy sinh hết cho chồng con mà không biết yêu quý bản thân mình, không chăm sóc bản thân mình thì cũng là chưa biết làm đẹp mặt chồng và làm chồng chưa hài lòng.
Mẹ!
Thực lòng con thầm cảm ơn những tháng ngày đen tối con đang bước qua, chính những ngày đó con đã nhìn thấy rõ một hướng đi đã được định trước, nơi ấy thật nhiều ánh sáng thật sự chứ không phải ánh hào quang do con tưởng tượng. Từ giờ con có thể thản nhiên bước trên con đường thênh thang mà mình đã tìm ra, dù chưa biết phía trước có trở ngại nào không nhưng con vẫn tự tin vững bước bởi con đã vạch cho mình một vạch trắng để chạy đua với cuộc đời và con đã đặt mình vào một tâm thế rất thoải mái nên mẹ cứ tin vào con, tin vào tầm nhìn mới của con.
Mẹ yêu!
Vẫn đọng lại trong con chiếc điện thoại anh ấy tặng con như lời cầu mong tha thứ. Nhưng nó đã vụn vỡ trong khoảnh khắc rất nhanh khi con nhận thêm quả đắng thứ 2. Trong giây phút ấy con không biết nó trị giá bao nhiêu, nó có ý nghĩa như thế nào nhưng con chỉ cần một cái gì đó không cầu kỳ, không đắt đỏ nhưng bền vững. Sáng nay anh ấy ướm hỏi con: “Anh mua tặng em chiếc cặp nhé!”. Con chỉ mỉm cười không biết nói gì nhưng trong lòng hạnh phúc vô ngần. Đợi mãi chẳng thấy anh về, con sốt ruột lắm không biết quà anh tặng cho con ra sao? Quá Ngọ anh ấy về, mặt có chút bơ phờ nhưng ánh mắt rạng ngời vì mua được chiếc cặp ưng ý cho vợ. Đẹp thật, da xịn, trị giá 1/3 tháng lương của anh ấy đó mẹ ạ. Con hiểu tình cảm lặng thầm anh dành cho con, con vẫn rất “giá trị” trong anh ấy. Vì nếu không phải vậy thì tại sao anh lặn lội xuống tận phố Hàng Da để mua nó mà không vào siêu thị nào mua tạm một chiếc? Con là người phụ nữ hạnh phúc nhất đúng không mẹ?
Mẹ!
Mẹ đừng giận con đã không nghe lời mẹ ngay sau khi sinh con xong con đã không đi học cao học và CC Luật sư để cho tương lai con vững chắc như mẹ hằng mong và cũng là mẹ muốn cuộc sống của con đỡ nhọc nhằn hơn. Mẹ cũng đừng trách anh ấy ích kỷ khi anh hạ quyết tâm không cho con đi học dù rằng chí nhớn của con đang hừng hực trong người. Anh ấy muốn anh là chỗ dựa cho con, anh ấy muốn anh ấy luôn cao hơn con một cái đầu, anh ấy phải là người học trước, anh ấy muốn trụ cột gia đình luôn vững chãi. Giờ con hiểu, chiếc cặp anh tặng ẩn chứa nhiều điều mà con cần cất giữ và cũng phải phát huy những gì mình đã từng uổng phí bởi tháng ngày đi trên con đường không ánh sáng. Chưa hề nguôi ngoai những gì cay đắng, nhưng vết thương ấy không còn nhức nhối mà con sực tỉnh nhận ra rằng anh ấy là một nửa không thể thiếu của con và con cũng là một nửa của anh ấy cho dù còn nhiều khiếm khuyết nhưng chúng con nhận ra điều cần phải hoàn thiện trong nhau.
Mẹ ơi!
Đêm qua, gió mùa đông bắc tràn về. Trời lạnh lắm, con lại lo cho xương khớp của mẹ, chẳng chút yên tâm con lại về bên mẹ nhưng bù lại mẹ đã lấp đầy khoảng trống lòng con. Những chiếc áo ấm có thể làm con bớt lạnh nhưng con vẫn thèm lắm một hơi ấm từ một nửa của con. Con cần một bờ vai để con tựa khi con mỏi mệt hay những giây phút yếu lòng. Dù con mạnh mẽ hơn một người phụ nữ nhưng dẫu sao con vẫn yếu mềm hơn một người đàn ông và luôn mềm lòng trước anh ấy. Con cần bàn tay anh ấy xoa dịu những giọt nước mắt của con mỗi khi con thất bại. Con cần những lời trách mắng để con hoàn thiện và trưởng thành hơn. Con cần anh ấy để cho con gái con nhận đầy đủ và cân bằng yêu thương từ cả bố và mẹ. Qua cay đắng con mới thấy vị ngọt của Tình yêu, qua mất mát con mới thấy hạnh phúc đang tồn tại, qua những lời nói dối con nhận ra sự thật anh nói với con: “em là tất cả, dẫu chưa hoàn hảo nhưng em là quan trọng nhất đối với anh…”.
Con thầm cảm ơn cuộc đời đã đưa một nửa chưa trọn vẹn đến với con cũng từ một ngày 8-3 năm nào! Con sẽ trao yêu thương khi chưa muộn! Mẹ hãy mỉm cười vì hạnh phúc của con nhé, Mẹ yêu!

- Nguyễn Thị Xuân Trang -





