📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

NHỮNG TRẺ DỄ THƯƠNG NGÀY ẤY NAY ĐÂU? -truyện rất ngắn-

0 trả lời, 2.722 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-11 07:49:40Khải Nguyên HT>
NHỮNG TRẺ DỄ THƯƠNG NGÀY ẤY NAY ĐÂU?
-truyện rất ngắn-

        Tôi vừa đạp xe vừa nghiêng nghé tìm số nhà cần đến. Cái xe mượn của người thân hơi cao, cổ “phuốc” hơi lỏng, tôi đi không thoải mái lắm. Đường phố Sài Gòn ngày ấy đi lại còn thưa thoáng. Chợt một chiếc xe máy từ phía trước phóng tới. Tôi loạng choạng tay lái. Chiếc xe máy lượn tránh song vẫn quệt vào bánh sau xe đạp của tôi. Xe và người tôi đổ toài xuống mặt dường. Chiếc xe máy xẹt qua. Bấy giờ Sài Gòn được giải phóng mới gần một năm, đối với tôi, dân một thành phố miền Bắc, vẫn còn lạ lẫm lắm. Riêng cái khoản xe cộ thì, như lời một đài phát thanh phương Tây, người miền Bắc “văn minh xe đạp” chưa quen với “văn minh xe máy” miền Nam. Tôi nén đau lồm cồm bò dậy, nghĩ bụng: nếu ở miền Bắc thì có khi nó tớp lại mắng mình đi đứng lơ ngơ. Nhưng chiếc xe máy đã quay lại. “Xe nó có gì trục trặc, nó định bắt đền mình chắc”. Bất giác tôi nhẩm tính số tiền mình đang mang theo. Người đi xe máy là một thanh niên còn rất trẻ, cỡ tuổi học sinh trung học, ăn mặc không “chỉnh” như học sinh miền Bắc: áo hoa hoét, quần loe ống, đội chiếc mũ có lưỡi trai đỏ dài xọc và dận chiếc “xa bô” đế cao đến ba phân, tóm lại là chẳng thuận mắt một cô giáo miền Bắc như tôi chút nào. Thanh niên đô thị miền Nam kiểu này là ăn chơi, ngổ ngáo lắm đây! Với ngữ này phải dè chừng. Chẳng có tay công an nào quanh đây cả! Mới vào ít ngày, tôi còn không ít nghi ngại đối với vùng đất mới đây còn khá là cách biệt.
        Tay thanh niên dựng xe sát lề đường, đến bên tôi còn đang cảm thấy khó xử. “Dì có sao không? Xin lỗi, con quẹo tránh không kịp”. Thật là bất ngờ! Tôi đã được biết trong này bọn trẻ gọi “dì” là quí trọng lắm; dì là chị hoặc em mẹ. “Không. Không sao”. Tôi trả lời qua quít để che lúng túng. Cậu thanh niên kêu lên: “Dì bị chảy máu kìa! Để con chở dì đi bệnh viện”. Tôi nhẹ nhàng từ chối: “Thôi, cảm ơn cháu. Không sao đâu mà. Chỉ xước da một tí thôi”. “Phải đến để người ta kiểm tra xem có thương tổn gì không, dì ạ”. “Tôi vẫn bình thường mà”. Tôi làm mấy động tác chân, tay để tỏ ra vẫn lành lặn. “Vậy, dì cứ ở nguyên đây, chờ con chút xíu”. Cậu chạy đi đâu đó, chốc lát quay lại mang theo lọ thuốc sát trùng và bông băng. Cậu chăm sóc vết thương nhỏ của tôi khá thành thạo. Xong, cậu ta đến dựng chiếc xe đạp dậy xem xét. Chiếc xe bị vẹo ghi-đông và tuột xích. Chàng trai nắn sửa cẩn thận, trước khi trao lại cho tôi còn hỏi đi hỏi lại: “Dì có chắc đạp xe được bình thường không, dì?”. Cậu hỏi tôi định đi đâu. “Để con dẫn dì đi. Số nhà ở đây có chỗ ghi rất lộn xộn. Mà phải quay lại kia. Đường này một chiều. Vừa rồi dì đi ngược chiều”.
        Chàng trai dễ thương ngày đó nay đâu?
 
Hải Phòng, 01 - 2010
 
Đăng nhập để trả lời
0