Thơ hay nên nhạc "Sinh nhật" của Nguyễn Thúy Quỳnh
VNT
Sinh nhật
Gió đến
mang theo tấm nệm hương hoa sữa
trải lên sàn mời em ngủ trưa
phập phồng cơn mơ
Nắng đến
quà tặng em là hanh hao mùa
thả xuống những ngón tay bắt đầu khô rạn
Vệt nám loang trên má chiều
thật thà nhắc có một ngày đang cạn
Bạn đến
hoa tươi đầy tay
lời tốt lành đầy nhà
Kéo nhau về những đêm vui đã xa
Người đàn ông trong nóng bỏng từng ý nghĩ em
Niềm vui của mọi niềm vui em
Nỗi buồn của mọi nỗi buồn em
Người nắm chìa khoá mở vào ngôi nhà em
bất kể đêm ngày
Không hề hay biết
nến ròng ròng trên tay em đây.
Lời bình
Gió đến... Nắng lên... rồi bạn đến, tất cả đều đem đến cho nhà thơ - người thiếu phụ kia niềm vui và sự nâng đỡ, sẻ chia ấm áp. Chỉ người đàn ông “trong nóng bỏng từng ý nghĩ em” người cầm trong tay “mọi niềm vui”, “mọi nỗi buồn”, người cầm “chìa khoá mở vào” tâm hồn em là khi nào cũng làm cho em lo âu, hồi hộp và phấp phỏng đợi chờ. Người ấy lơ đãng hay vô tâm quá, vô tâm đến nỗi “không hề hay biết nến ròng ròng trên tay em đây”!
Bài thơ đẹp một vẻ đẹp kín đáo, rất phụ nữ mà bộc lộ được một tình yêu tha thiết, nồng cháy đến lạ lùng. Tứ thơ vững vàng và sáng rõ, lời thơ giản dị nhưng khá hiện đại, đặc biệt những so sánh và ẩn dụ rất mới, rất sáng tạo, nào là “gió như tấm nệm hương hoa sữa”, nào là “vệt nám loang trên má chiều” nào là: “Lời tốt lành đầy nhà, kéo nhau về những đêm vui đã xa”...
Sinh nhật của Nguyễn Thúy Quỳnh là một bài thơ tình hiện đại, bộc lộ sự thông minh nhưng rất đằm thắm của người thơ.
Nhạc sĩ Phạm Việt Long, bằng ngôn ngữ âm nhạc, đã tỏ ra là người “nắm chìa khoá mở vào ngôi nhà” thơ ấy! Chỉ có điều, anh cũng vô tâm như người trai kia, bởi thế nên ngọn nến “ròng ròng” bỗng trở nên “chập chờn” trong ca từ của anh. Tuy nhiên, chúng ta cũng hiểu cái khó của âm nhạc, làm sao tuân thủ hết mọi ý tưởng trong ngôn ngữ thơ? Có phải vậy không mà “cơn mơ phập phồng” đã trở thành “bồng bềnh”?
May sao, những nốt “đen” chậm buồn đã làm cho giai điệu bài hát càng trở nên khắc khoải...
(Báo Văn nghệ Trẻ)
VNT
Sinh nhật
Gió đến
mang theo tấm nệm hương hoa sữa
trải lên sàn mời em ngủ trưa
phập phồng cơn mơ
Nắng đến
quà tặng em là hanh hao mùa
thả xuống những ngón tay bắt đầu khô rạn
Vệt nám loang trên má chiều
thật thà nhắc có một ngày đang cạn
Bạn đến
hoa tươi đầy tay
lời tốt lành đầy nhà
Kéo nhau về những đêm vui đã xa
Người đàn ông trong nóng bỏng từng ý nghĩ em
Niềm vui của mọi niềm vui em
Nỗi buồn của mọi nỗi buồn em
Người nắm chìa khoá mở vào ngôi nhà em
bất kể đêm ngày
Không hề hay biết
nến ròng ròng trên tay em đây.
Lời bình
Gió đến... Nắng lên... rồi bạn đến, tất cả đều đem đến cho nhà thơ - người thiếu phụ kia niềm vui và sự nâng đỡ, sẻ chia ấm áp. Chỉ người đàn ông “trong nóng bỏng từng ý nghĩ em” người cầm trong tay “mọi niềm vui”, “mọi nỗi buồn”, người cầm “chìa khoá mở vào” tâm hồn em là khi nào cũng làm cho em lo âu, hồi hộp và phấp phỏng đợi chờ. Người ấy lơ đãng hay vô tâm quá, vô tâm đến nỗi “không hề hay biết nến ròng ròng trên tay em đây”!
Bài thơ đẹp một vẻ đẹp kín đáo, rất phụ nữ mà bộc lộ được một tình yêu tha thiết, nồng cháy đến lạ lùng. Tứ thơ vững vàng và sáng rõ, lời thơ giản dị nhưng khá hiện đại, đặc biệt những so sánh và ẩn dụ rất mới, rất sáng tạo, nào là “gió như tấm nệm hương hoa sữa”, nào là “vệt nám loang trên má chiều” nào là: “Lời tốt lành đầy nhà, kéo nhau về những đêm vui đã xa”...
Sinh nhật của Nguyễn Thúy Quỳnh là một bài thơ tình hiện đại, bộc lộ sự thông minh nhưng rất đằm thắm của người thơ.
Nhạc sĩ Phạm Việt Long, bằng ngôn ngữ âm nhạc, đã tỏ ra là người “nắm chìa khoá mở vào ngôi nhà” thơ ấy! Chỉ có điều, anh cũng vô tâm như người trai kia, bởi thế nên ngọn nến “ròng ròng” bỗng trở nên “chập chờn” trong ca từ của anh. Tuy nhiên, chúng ta cũng hiểu cái khó của âm nhạc, làm sao tuân thủ hết mọi ý tưởng trong ngôn ngữ thơ? Có phải vậy không mà “cơn mơ phập phồng” đã trở thành “bồng bềnh”?
May sao, những nốt “đen” chậm buồn đã làm cho giai điệu bài hát càng trở nên khắc khoải...
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,