KÝ ỨC
Mùa xuân năm ấy
Tôi không có mặt
Chiến tranh năm ấy
Tôi không có mặt
Tôi sinh ra trong thời bình
Sống những tháng ngày không có chia ly đau khổ
Chỉ biết chiến tranh
Qua lời kể của bố
Chỉ biết chia ly Nam Bắc
Qua lời ru của mẹ
Chỉ biết nỗi đau
Qua vết chân chim quanh mắt bà
Chỉ biết đạn bom
Qua giọt nước mắt giữa đêm khuya.
Mộ bác tôi
Mộ người bác chưa một lần được gặp
Nắm cỏ xanh xanh
Nắm hương đang tàn
Không đủ đánh thức
Một ký ức
Của đứa trẻ lớn lên trong hoà bình
Những ngày an lành
tôi sống hôm nay
đã phải đổi bằng bao nhiêu xương máu
tôi nào biết được
Có những ký ức
chẳng bao giờ tôi hiểu thấu
Có những cái tên
chẳng bao giờ tôi được nghe.
Tôi lớn lên trong thời bình
Trong những phồn hoa nơi đô thành
Có lúc nào tôi quên
Có những giọt máu
Rơi đất này cho tôi lớn lên?
Tâm sự: Đôi khi tôi luôn tự hỏi chiến tranh là gì? Thỉnh thoảng xem ti vi thấy chỗ này người ta đánh nhau, chỗ kia người ta khủng bố, chỗ này người chết, chỗ kia có người bị thương mà tôi cũng thấy sợ. Bố tôi cứ luôn miệng bảo giờ chúng mày sướng rồi chứ như ngày xưa chiến tranh chúng tao khổ lắm, đói lắm, chết nhiều lắm. Đúng là tôi khó mà tưởng tượng ra cái ngày xưa ấy. Nhưng tôi cũng biết chiến tranh là một điều tệ hại khủng khiếp, là cái lý do để con người ngang nhiên chém giết lẫn nhau. Tôi luôn ước rằng giá mà tất cả các cuộc chiến trên thế giới này đều kết thúc ngay bây giờ.
Mùa xuân năm ấy
Tâm sự: Đôi khi tôi luôn tự hỏi chiến tranh là gì? Thỉnh thoảng xem ti vi thấy chỗ này người ta đánh nhau, chỗ kia người ta khủng bố, chỗ này người chết, chỗ kia có người bị thương mà tôi cũng thấy sợ. Bố tôi cứ luôn miệng bảo giờ chúng mày sướng rồi chứ như ngày xưa chiến tranh chúng tao khổ lắm, đói lắm, chết nhiều lắm. Đúng là tôi khó mà tưởng tượng ra cái ngày xưa ấy. Nhưng tôi cũng biết chiến tranh là một điều tệ hại khủng khiếp, là cái lý do để con người ngang nhiên chém giết lẫn nhau. Tôi luôn ước rằng giá mà tất cả các cuộc chiến trên thế giới này đều kết thúc ngay bây giờ.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)