📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ký ức

24 trả lời, 2.409 lượt xem — Trang 1 / 1
KÝ ỨC
       
                                   Mùa xuân năm ấy
                                   Tôi không có mặt
                                   Chiến tranh năm ấy
                                   Tôi không có mặt
                          
                                   Tôi sinh ra trong thời bình
                                    Sống những tháng ngày không có chia ly đau khổ
                                    Chỉ biết chiến tranh
                                     Qua lời kể của bố
                                     Chỉ biết chia ly Nam Bắc
                                     Qua lời ru của mẹ
                                     Chỉ biết nỗi đau
                                     Qua vết chân chim quanh mắt bà
                                     Chỉ biết đạn bom
                                     Qua giọt nước mắt giữa đêm khuya.
 
                                      Mộ bác tôi
                                      Mộ người bác chưa một lần được gặp
                                      Nắm cỏ xanh xanh
                                      Nắm hương đang tàn
                                      Không đủ đánh thức
                                      Một ký ức
                                      Của đứa trẻ lớn lên trong hoà bình
 
                                       Những ngày an lành
                                       tôi sống hôm nay
                                       đã phải đổi bằng bao nhiêu xương máu
                                       tôi nào biết được
                                       Có những ký ức
                                        chẳng bao giờ tôi hiểu thấu
                                        Có những cái tên
                                        chẳng bao giờ tôi được nghe.
 
                                         Tôi lớn lên trong thời bình
                                         Trong những phồn hoa nơi đô thành
                                         Có lúc nào tôi quên
                                      Có những giọt máu
                                      Rơi đất này cho tôi lớn lên?
 
 
Tâm sự: Đôi khi tôi luôn tự hỏi chiến tranh là gì? Thỉnh thoảng xem ti vi thấy chỗ này người ta đánh nhau, chỗ kia người ta khủng bố, chỗ này người chết, chỗ kia có người bị thương mà tôi cũng thấy sợ. Bố tôi cứ luôn miệng bảo giờ chúng mày sướng rồi chứ như ngày xưa chiến tranh chúng tao khổ lắm, đói lắm, chết nhiều lắm. Đúng là tôi khó mà tưởng tượng ra cái ngày xưa ấy. Nhưng tôi cũng biết chiến tranh là một điều tệ hại khủng khiếp, là cái lý do để con người ngang nhiên chém giết lẫn nhau. Tôi luôn ước rằng giá mà tất cả các cuộc chiến trên thế giới này đều kết thúc ngay bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tâm sự: Đôi khi tôi luôn tự hỏi chiến tranh là gì?
 
 
Chiến tranh chính là một hình thức làm giàu :Ngẫm xem có đúng không?
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
đối với phần lớn nhân loại chiến tranh là thảm hoạ bạn ạ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 02:57:52nhabe>
chào Đoàn Thị Hồng Thuỷ và các bạn, nb xin góp ý...
 
đồng ý với các bạn chiến tranh là thảm hoạ, là làm giàu...nhưng đôi khi cũng là tranh chấp giưã hai chủ nghiã tư bản và cộng sản...
 
nb nghĩ vì muốn chứng minh sự thắng/bại cuả hai chủ nghiã tư bản/cộng sản nên các nước Đại Hàn, Đức, Trung Hoa, Việt Nam,...đã bị phân làm hai và mỗi nửa áp dụng một chủ nghiã để xem kết quả ra sao...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhiều thứ là thảm họa lắm: Bão lụt, tai nạn giao thông ở VN, tăng dân số vô tội vạ, tham nhũng khắp nơi.vv... 
Đăng nhập để trả lời
0
nhưng không có thảm hoạ nào gây chết chóc mất mát và đau thương như chiến trnh. Có tàn nhẫn không khi người giết người. Nhân loại văn minh luôn căm thù chiến tranh. Những kẻ làm giàu dựa vào nó liệu có thể được coi là một con người đúng nghĩa không?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 08:08:41Trần Trung Dũng>
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

nhưng không có thảm hoạ nào gây chết chóc mất mát và đau thương như chiến trnh. Có tàn nhẫn không khi người giết người. Nhân loại văn minh luôn căm thù chiến tranh. Những kẻ làm giàu dựa vào nó liệu có thể được coi là một con người đúng nghĩa không?

 
Xin mạn phép BĐH đây là dđ thơ nhưng Trung Dũng chót mở cửa rồi giờ xin đóng lại, mong BĐH bỏ qua cho.
Vẫn là đề tài chiến tranh thôi.
 
Bạn Thủy à :Chiến tranh là thảm họa,là mẹ mất con, vợ mất chồng v.v.v Thành phố làng mạc bị tàn phá hậu quả để lại là hoang tàn dịch bệnh...Ai cũng biết nhưng xã hội vẫn rất khó hòa bình, nước lớn xâm lược nước nhỏ ,nước mạnh chèn ép nước yếu: Bởi vì sao? Vì tài nguyên ngày càng cạn kiệt ,dân số tăng nhanh,nhu cầu cuộc sống ngày càng cao...vậy là chiến tranh sảy ra: như Mỹ- Irac (vì cho rằng Irac nhiều dầu mỏ) rồi Mỹ- Việt nam(VN rừng vàng biển bạc,tài nguyên phong phú, vị trí quân sự thuận lợi ở đông nam á) Mục đích của chiến tranh là gì? Chính là sự làm giàu, có điều làm giàu được hay không lại là chuyện kết quả của cuộc chiến ai thắng ai bại. Bao nhiêu người chết vì chiến tranh? Biết chiến tranh là thảm khốc đau thương,người dân không ai muốn chiến tranh.Tiếc rằng điều mình muốn thì không được,điều mình không muốn vẫn cứ đến.Vậy mà Mỹ vẫn là nước văn minh, ai dám bảo Mỹ không văn minh. Mặc dù Mỹ là nước gây ra chiến tranh. Hãy nhìn thẳng vào sự thật. Tôi cũng rất muốn hòa bình nhưng vẫn phải cầm súng đi chiến đấu,mình không bắn nó cũng bắn mình,làm sao hả bạn?
Đăng nhập để trả lời
0
ý bạn nói là sự thật gì? những điều bạn nói tôi đương nhiên biết cả. Nhưng chẳng lẽ vì những điều ấy mà chiến tranh trở nên hợp lí hơn sao, nhất định phải có hay sao? tình trạng cá lớn nuốt cá bé từ xưa đến nay vẫn tồn tại nhưng chính vì thế con người mới căm ghét chiến tranh, mới càng khao khát hoà bình và làm mọi cách để duy trì nền hoà bình ấy. Chiến tranh là làm giàu nhưng dù thắng hay bại đều phải chịu tổn thương không gì đo đếm đươc. ngay tại nước mỹ nhân dân cũng căm ghét chiến tranh như tất cả các dân tộc khác ngoại trừ thiểu sộ Trong cuộc chiến mỹ-irag, mỹ không biết được bao nhiêu nhưng tổn thất thì sờ sờ ra đây. nhân dân mỹ và thế giới không ngừng lên án cuộc chiến tranh ậy tổng thống ohbama chẳng phải đang tốn công sức sửa sai lầm của người tiền nhiệm hay sao ?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

ý bạn nói là sự thật gì? những điều bạn nói tôi đương nhiên biết cả. Nhưng chẳng lẽ vì những điều ấy mà chiến tranh trở nên hợp lí hơn sao, nhất định phải có hay sao? tình trạng cá lớn nuốt cá bé từ xưa đến nay vẫn tồn tại nhưng chính vì thế con người mới căm ghét chiến tranh, mới càng khao khát hoà bình và làm mọi cách để duy trì nền hoà bình ấy. Chiến tranh là làm giàu nhưng dù thắng hay bại đều phải chịu tổn thương không gì đo đếm đươc. ngay tại nước mỹ nhân dân cũng căm ghét chiến tranh như tất cả các dân tộc khác ngoại trừ thiểu sộ Trong cuộc chiến mỹ-irag, mỹ không biết được bao nhiêu nhưng tổn thất thì sờ sờ ra đây. nhân dân mỹ và thế giới không ngừng lên án cuộc chiến tranh ậy tổng thống ohbama chẳng phải đang tốn công sức sửa sai lầm của người tiền nhiệm hay sao ?

 
Vậy là bạn đã công nhận chiến tranh là một hình thức làm giàu.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 17:49:04nhabe>
Trích đoạn: Trần Trung Dũng
 
Bạn Thủy à :Chiến tranh là thảm họa,là mẹ mất con, vợ mất chồng v.v.v Thành phố làng mạc bị tàn phá hậu quả để lại là hoang tàn dịch bệnh...Ai cũng biết nhưng xã hội vẫn rất khó hòa bình, nước lớn xâm lược nước nhỏ ,nước mạnh chèn ép nước yếu: Bởi vì sao? Vì tài nguyên ngày càng cạn kiệt ,dân số tăng nhanh,nhu cầu cuộc sống ngày càng cao...vậy là chiến tranh sảy ra: như Mỹ- Irac (vì cho rằng Irac nhiều dầu mỏ)

chào Trần Trung Dũng, đồng ý với bạn 100% về các điều trên...
 

rồi Mỹ- Việt nam(VN rừng vàng biển bạc,tài nguyên phong phú, vị trí quân sự thuận lợi ở đông nam á)



tôi nghĩ cuộc chiến Mỹ- Việt Nam thực ra là sự tranh chấp giữa 2 chủ nghiã tư bản/cộng sản...
 
Nam Việt theo tư bản nhận sự trợ giúp của Mỹ, Đài Loan,...và Bắc Việt theo cộng sản nhận sự giúp đỡ của Nga, Trung Cộng,...
 

 

 
 Mục đích của chiến tranh là gì? Chính là sự làm giàu, có điều làm giàu được hay không lại là chuyện kết quả của cuộc chiến ai thắng ai bại.

 
mục đích của chiến tranh không hoàn toàn là làm giàu...đôi khi là sự tranh chấp về  tôn giáo, chủ nghiã, chủng tộc,...
 

 Bao nhiêu người chết vì chiến tranh? Biết chiến tranh là thảm khốc đau thương,người dân không ai muốn chiến tranh.
Tiếc rằng điều mình muốn thì không được,điều mình không muốn vẫn cứ đến.

đời là vậy...

Vậy mà Mỹ vẫn là nước văn minh, ai dám bảo Mỹ không văn minh. Mặc dù Mỹ là nước gây ra chiến tranh. Hãy nhìn thẳng vào sự thật.


từ xưa đến nay bao giờ cá lớn cũng nuốt cá bé...nước nào mạnh, văn minh,  cũng gây chiến tranh để lấy lợi về phấn mình...Anh, Pháp, Đức cũng một thời làm cá lớn...bây giờ là Mỹ...và con cá mới lớn Trung Cộng cũng lăm le nuốt VN...


Tôi cũng rất muốn hòa bình nhưng vẫn phải cầm súng đi chiến đấu,mình không bắn nó cũng bắn mình,làm sao hả bạn?


tôi hiểu bạn...nếu mình hy sinh để quê hương mình tươi sáng thì sự hy sinh đó xứng đáng...nhưng nếu sự hy sinh của mình chỉ để làm lợi cho những kẻ gian tham thì...là một sự đáng buồn ...
Đăng nhập để trả lời
0
     chiến tranh là hình thức làm giàu
     phải! nhưng hỡi bạn hỡi tôi hỡi nhân loại
     có lẽ nào mắt ta chỉ thấy thế
     tờ giấy không chỉ có một mặt
     viên kim cương không chỉ có một cạnh

      Ta sinh ra ta làm người
      ta có trái tim không phải vật vô tri
      hãy nhìn nỗi đau trước khi nhìn của cải
      hãy nhìn túp lều tranh trước khi xây thành quách
      và hãy nghe tiếng rền rĩ của đồng loại
      hãy sờ thử dòng máu oan khiên
      Á, Âu, Phi, Mỹ
      vàng, trắng, nâu, đen
      có nghĩa gì đâu khi dưới những màu sắc
      chỉ có ánh đỏ tươi của sự sống đang chảy

       Hạnh phúc cho một người
       hạnh phúc cho một dân tộc
       không được gọi tên là Hạnh Phúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 19:23:02nhabe>
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

  chiến tranh là hình thức làm giàu
  phải! nhưng hỡi bạn hỡi tôi hỡi nhân loại
  có lẽ nào mắt ta chỉ thấy thế
  tờ giấy không chỉ có một mặt
  viên kim cương không chỉ có một cạnh

   Ta sinh ra ta làm người
   ta có trái tim không phải vật vô tri
   hãy nhìn nỗi đau trước khi nhìn của cải
   hãy nhìn túp lều tranh trước khi xây thành quách
   và hãy nghe tiếng rền rĩ của đồng loại
   hãy sờ thử dòng máu oan khiên
   Á, Âu, Phi, Mỹ
   vàng, trắng, nâu, đen
   có nghĩa gì đâu khi dưới những màu sắc
   chỉ có ánh đỏ tươi của sự sống đang chảy

    Hạnh phúc cho một người
    hạnh phúc cho một dân tộc
    không được gọi tên là Hạnh Phúc


giống như Thuỷ...nb cũng không thích chiến tranh...hy vọng sẽ có nhiều thay đổi tốt...có người gây chiến tranh...thì cũng có ngươì xây hoà bình...đừng thất vọng nha Thủy [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn .
Thôi tranh cãi làm gì ! _ mỗi thế hệ có cái nhìn khác nhau về chiến tranh , vì môi trường trưởng thành của mỗi người một khác .
Nhân đây Hoàng Thị xin repost một bài thơ _ bài NGƯỜI LÍNH GIÀ _ bài thơ có liên quan đến đề tài mà các bạn đang tranh cãi !


NGƯỜI LÍNH GIÀ

Anh Lính Già khập khễnh...
in dấu chân hai chấm , kèm dấu phẩy đàng sau.
Anh giơ "cánh tay nạng gỗ "
Ra dấu qua đường
Tiếng còi xe inh ỏi giục...
phía trước mặt , sau lưng !
Có tiếng chửi thề của một chàng trai trẻ
_" ĐM lão què chán sống " !
Hối hả...
Anh bước nhanh bằng tàn lực cả đôi tay ,
Quị ngã bên lề đường !
(Phải chăng chỗ đời dành cho Anh là đây?!)
... thở giốc !
Vắt chéo chân què lên phía " bắp đùi cộc lốc "
Thoáng nhìn về hướng xa...
thẳng tắp những hàng cây ,
san sát cửa nhà ,
trên xa lộ vẫn dập dìu xe cộ lại qua...

Nhớ buổi tiển đưa
khi Anh bỏ ghế nhà trường
giơ tay vào quân đội.
Sôi sục niềm tin tuổi trẻ
Anh khao khát Tự Do !
Từ lúc một phần cơ thể phải nằm lại
nơi rẻo đất vùng xa
Anh cũng chưa bao giờ thắc mắc.

Chiều nắng hạ , gió hanh rát mặt !
Anh Lính Già lại chậm rãi lê thân.
những dấu hai chấm kèm sau dấu phẩy
vẫn in đều trong bề bộn dấu chân...
Đã ai nghĩ...
Trong quá trình kết trái
Có cả những giọt máu hồng Anh bỏ lại năm xưa (?) !

06/05/2010
Hòang Thị
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoangthi.

Chào các bạn .
Thôi tranh cãi làm gì ! _ mỗi thế hệ có cái nhìn khác nhau về chiến tranh , vì môi trường trưởng thành của mỗi người một khác .
Nhân đây Hoàng Thị xin repost một bài thơ _ bài NGƯỜI LÍNH GIÀ _ bài thơ có liên quan đến đề tài mà các bạn đang tranh cãi !


NGƯỜI LÍNH GIÀ

Anh Lính Già khập khễnh...
in dấu chân hai chấm , kèm dấu phẩy đàng sau.
Anh giơ "cánh tay nạng gỗ "
Ra dấu qua đường
Tiếng còi xe inh ỏi giục...
phía trước mặt , sau lưng !
Có tiếng chửi thề của một chàng trai trẻ
_" ĐM lão què chán sống " !
Hối hả...
Anh bước nhanh bằng tàn lực cả đôi tay ,
Quị ngã bên lề đường !
(Phải chăng chỗ đời dành cho Anh là đây?!)
... thở giốc !
Vắt chéo chân què lên phía " bắp đùi cộc lốc "
Thoáng nhìn về hướng xa...
thẳng tắp những hàng cây ,
san sát cửa nhà ,
trên xa lộ vẫn dập dìu xe cộ lại qua...

Nhớ buổi tiển đưa
khi Anh bỏ ghế nhà trường
giơ tay vào quân đội.
Sôi sục niềm tin tuổi trẻ
Anh khao khát Tự Do !
Từ lúc một phần cơ thể phải nằm lại
nơi rẻo đất vùng xa
Anh cũng chưa bao giờ thắc mắc.

Chiều nắng hạ , gió hanh rát mặt !
Anh Lính Già lại chậm rãi lê thân.
những dấu hai chấm kèm sau dấu phẩy
vẫn in đều trong bề bộn dấu chân...
Đã ai nghĩ...
Trong quá trình kết trái
Có cả những giọt máu hồng Anh bỏ lại năm xưa (?) !

06/05/2010
Hòang Thị


Chào Hoàng Thị, bạn nói đúng mỗi người có cái nhìn khác nhau về chiến tranh...đôi khi tranh cãi để cảm thông nhau hơn...bài thơ Người Lính Già buồn quá...ở đời có những ngươì vô tâm, tranh sống với cả người tàn phế...thì cũng có người biết giúp đỡ người thương binh...heheh nb cũng như mưa nắng...buồn đó rồi vui đó ...nb lạc quan quá chăng? [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
     Ta gọi ngươi: chiến tranh
     Ngươi đáp lại bằng tiếng súng rền
     Ta đưa ngươi những trái tim đập mạnh
     Ngươi trả lại ta chỉ còn là mảnh vụn
     Ta kêu hai tiếng: đồng loại
     Ngươi cất tiếng cười hoà lẫn máu tanh
     Chỉ đến khi ta cất tiếng khóc than
      Mới nghe ngươi ngậm ngùi thương tiếc
      Nhưng hỡi ôi nào đâu nghĩa lí
      Dù mắt ngươi rưng rưng hạt lệ
      Ta vẫn thấy tay ngươi nắm súng không buông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

     Ta gọi ngươi: chiến tranh
    Ngươi đáp lại bằng tiếng súng rền
    Ta đưa ngươi những trái tim đập mạnh
    Ngươi trả lại ta chỉ còn là mảnh vụn
    Ta kêu hai tiếng: đồng loại
    Ngươi cất tiếng cười hoà lẫn máu tanh
    Chỉ đến khi ta cất tiếng khóc than
     Mới nghe ngươi ngậm ngùi thương tiếc
     Nhưng hỡi ôi nào đâu nghĩa lí
     Dù mắt ngươi rưng rưng hạt lệ
     Ta vẫn thấy tay ngươi nắm súng không buông

 
ngươi vẫn chưa hiểu chiến tranh
vẫn còn đang phụng phiụ
ta đâu phải xa lạ
đã có từ ngàn năm
hãy từ từ suy nghĩ
rồi ngươi sẽ hiểu ta...
thôi ngươi cũng đừng buồn
dù cuộc đời là thế...
vẫn hy vọng ngày mai...
sẽ mang đầy tươi sáng
 
nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
             Chiến tranh ta không hiểu ngươi
             Xin nói ta biết rằng ngươi là gì?
             Là máu, nước mắt, chia ly
        Hay là chiến thắng, hay vì vinh quang?
           
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-14 21:58:48nhabe>
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

           Chiến tranh ta không hiểu ngươi
          Xin nói ta biết rằng ngươi là gì?
           Là máu, nước mắt, chia ly
      Hay là chiến thắng, hay vì vinh quang?
         


ngươi còn nhỏ quá...
ta biết nói sao
thôi ta nói đại...
là tính tham lam
là sự độc tài...
là sự tự kiêu...
là sự thống trị...
là sự dã man...
Đăng nhập để trả lời
0
Ở bạn đang có lòng yêu thương, cảm nhận đó chính là hoà bình.
Và nếu như bạn đã biết đến lòng căm hận, là bạn đã có cảm nhận chiến tranh.

Bên kia lùm tre ngà
Đàn cò đưa tin vội vã
Hoa cao ngoài hiên nhà
Chạnh lòng binh biến chinh qua.

Bạn sẽ có cảm nhận về chiến tranh sâu lắng hơn, khi bạn làm thơ về nó.
Diễn đàn này đang giúp các bạn làm điều đó.  Chúc các bạn vui.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-14 22:05:27nhabe>
Trích đoạn: P.M.T

Ở bạn đang có lòng yêu thương, cảm nhận đó chính là hoà bình.
Và nếu như bạn đã biết đến lòng căm hận, là bạn đã có cảm nhận chiến tranh.


chào PMT, bạn nói đúng đó...
"có lòng yêu thương, cảm nhận đó chính là hoà bình"...một lời giaỉ thích ngắn, gọn và chính xác...bravo!

chiến tranh đi từ những mâu thuẫn, tham lam, độc tài, tự kiêu,...đến chỗ ghét nhau, tàn sát nhau...



Bên kia lùm tre ngà
Đàn cò đưa tin vội vã
Hoa cao ngoài hiên nhà
Chạnh lòng binh biến chinh qua.

Bạn sẽ có cảm nhận về chiến tranh sâu lắng hơn, khi bạn làm thơ về nó.
Diễn đàn này đang giúp các bạn làm điều đó.  Chúc các bạn vui.


heheh có lẽ đọc thơ về nó nb sẽ hiểu sâu hơn...còn làm thơ về nó thì nb chưa đủ tài [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
    Nào ai hiểu rõ chiến tranh
   Dù kẻ xa lạ, dù sinh giữa thời
     Đa mang nặng một chữ đời
  Ân ân oán oán cũng người với tôi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đoàn Thị Hồng Thuỷ

    Nào ai hiểu rõ chiến tranh
  Dù kẻ xa lạ, dù sinh giữa thời
    Đa mang nặng một chữ đời
Ân ân oán oán cũng người với tôi

 
 kẻ gây ra chiến tranh là kẻ độc tài
bắt người khác phải nghe lời mình
nếu không sẽ uy hiếp bằng vũ lực
để làm bằng được điều mình muốn...
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nghĩ làm gì nữa em ơi
Chiến tranh ngày ấy xa rời từ lâu.
Người ta sống để yêu nhau
Nắng mưa một chút tô màu nhớ thương.
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
KÝ ỨC

Mùa xuân năm ấy

Tôi không có mặt

Chiến tranh năm ấy

Tôi không có mặt



Tôi sinh ra trong thời bình

Sống những tháng ngày không có chia ly đau khổ

Chỉ biết chiến tranh

Qua lời kể của bố

Chỉ biết chia ly Nam Bắc

Qua lời ru của mẹ

Chỉ biết nỗi đau

Qua vết chân chim quanh mắt bà

Chỉ biết đạn bom

Qua giọt nước mắt giữa đêm khuya
 
 
 
 
chiến tranh là tội ác
những kẻ sâm lăng thừa súng đạn
không thể lấy hoa tươi liền da thịt vết thương
không thể lấy máu để bồi thường cho máu
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
chiến tranh!!! cũng chẳng phải nhớ đến thường xuyên nhưng không làm sao quên được. Trên thế giới chẳng phải vẫn còn chiến tranh hay sao, cứ mở ti vi ra là thấy máu thấy người chết. Toàn là chiến tranh phi nghĩa. ngay nước mình mỗi năm đều kỉ niệm ngày nọ ngày kia đều nhắc tới nỗi đau chiến tranh, trên ti vi, trên sách báo, thậm chí cả sách giáo khoa rồi những bài ca không quên, nhật ký thời chiến, phim ảnh, nạn nhân chất độc màu da cam.... Tản mạn hơi nhiều, hoài cổ hơi nhiều, không nhắc đến thì thôi chứ nhắc đến lại nói nhiều, lại mơ ước nhiều! Ghét chiến tranh, ghét ghét ghét. Sao phải có chiến tranh, sống yên bình chẳng phải tốt hơn sao?
Đăng nhập để trả lời
0