MẤY DÒNG TÂM SỰ CỦA NGƯỜI BIÊN TẬP THƠ LÀNG
(Thơ vui)
Sửa thơ, ta vốn không ham,
Nhưng vì trách nhiệm, biết làm sao đây?
Lần mò chữ nghĩa thật gay,
Mắt mờ, đầu nhức, chân tay rã rời...
Vẫn không thoả được ý trời:
Sửa, thời người trách; không, thời người chê!...
Thơ Làng, biên tập khó ghê,
Kiểu này cũng đến bỏ nghề mà thôi!
Dẫu sao, cũng cảm ơn người,
Cho Làng những đoá thơ đời khó quên!...
N.Kh., 2000,
BÙI XUÂN LÂM.
(Thơ vui)
Sửa thơ, ta vốn không ham,
Nhưng vì trách nhiệm, biết làm sao đây?
Lần mò chữ nghĩa thật gay,
Mắt mờ, đầu nhức, chân tay rã rời...
Vẫn không thoả được ý trời:
Sửa, thời người trách; không, thời người chê!...
Thơ Làng, biên tập khó ghê,
Kiểu này cũng đến bỏ nghề mà thôi!
Dẫu sao, cũng cảm ơn người,
Cho Làng những đoá thơ đời khó quên!...
N.Kh., 2000,
BÙI XUÂN LÂM.
Cái này thì đúng là khổ!!! Vấn đề "sửa" hay "biên tập" này nhạy cảm lắm. Nghĩ đi nghĩ lại thì ... sửa thơ mình khoẻ hơn!! ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)




