
[/font]CÁNH HỒNG NHẸ BAY
Trăng rằm mờ ảo khói sương
Nước kia lấp loáng soi gương mây trời
Bạc râu trắng tóc lâu rồi
Trầm ngâm nghĩ lại một thời vàng son.
Bây giờ tuổi xế hoàng hôn
Còn lo chi những nỗi buồn nhân gian.
Đông tàn xuân mới lại sang
Hèn sang ai có đeo mang theo người.
Ngày mai về chốn xa xôi
Êm say giấc mộng giữa trời bão giông.
Thả hồn về chốn hư không
Nhẹ bay như một cánh hồng trời xa.
Quang Lục
Ngày 28/06/2010.
Còn Những Cánh Hồng Phải Không Anh?
Còn không anh những cánh hồng
Ru thời son sắc ru nồng vần thơ
Dù cho năm tháng bụi mờ
Hồn xuân ở lại giăng tơ trời hồng
Đừng anh về cõi hư không
Đầu hàng định mệnh nghiệt dòng nổi trôi
Về em hoa nắng tinh khôi
Níu thời gian lại luân hồi về theo
Ngược dòng mây gió cheo leo
Nắm đôi lục bát dẫu nghèo chẳng sao
Dẫu nghe giây phút nghẹn ngào
Hoa thơ vẫn nỡ bên rào nhà anh
Mai này dù tóc không xanh
Vai gầy má hóp vẫn lành hương thơ
Còn không anh những đợi chờ
Dáng thơ yểu điệu cho mình... khờ hơn!
Lam Hồng Minh
[/align][/align]














