MÙA HOA CẢI VEN SÔNG.
Bến sông xưa
Một con đò
Dạt trôi theo những bến bờ nhân gian.
Nước rập rềnh
Gió mênh mang
Sẽ sàng tay lái,người sang mất rồi!
Mình tôi thổn thức...bồi hồi...
Ngắm vườn hoa cải vẫn ngời bên sông.
Bóng ai đã khắc trong lòng
Vườn cải tàn lụi,bóng hồng rời xa.
Bây giờ lại một mùa hoa
Vàng tươi trong nắng,hương xa ngút ngàn.
Rập rờn cánh bướm bay sang
Tìm vườn hoa cải bên hàng lau thưa.
Mảnh đất ấy-bến đò xưa
Xanh non màu cải, vật vờ gió xuân
Mình anh đang đứng tần ngần
Tìm về kỷ niệm mùa xuân thưở nào?
Bây giờ trong cái hư hao
chợt như lại thấy má đào người xưa!
Một con đò
Dạt trôi theo những bến bờ nhân gian.
Nước rập rềnh
Gió mênh mang
Sẽ sàng tay lái,người sang mất rồi!
Mình tôi thổn thức...bồi hồi...
Ngắm vườn hoa cải vẫn ngời bên sông.
Bóng ai đã khắc trong lòng
Vườn cải tàn lụi,bóng hồng rời xa.
Bây giờ lại một mùa hoa
Vàng tươi trong nắng,hương xa ngút ngàn.
Rập rờn cánh bướm bay sang
Tìm vườn hoa cải bên hàng lau thưa.
Mảnh đất ấy-bến đò xưa
Xanh non màu cải, vật vờ gió xuân
Mình anh đang đứng tần ngần
Tìm về kỷ niệm mùa xuân thưở nào?
Bây giờ trong cái hư hao
chợt như lại thấy má đào người xưa!
Ngày 11/03/2010.