....Lối về bỗng lạ ,dù quen...
Truân chuyên một kiếp ưu phiền đuổi đeo...
Lênh đênh chìm nổi phận bèo.
Chẳng đành vương bận, đậu neo bến người....
-TG-
BẾN NGƯỜI VÀ BẾN ĐỜI.
Bến người xa tận đẩu đâu?
Ta về bến cũ tìm nhau cho rồi.
Truân chuyên một nửa kiếp người
Sầu dâng vì bởi duyên vời vợi xa.
Một ngày ta nhìn lại ta
Tháng năm lưu lạc bôn ba xứ người.
Lời thề xưa đã dần trôi
Câu hò ai đợi bến đời hắt hiu.
Người đi vắng bóng cô liêu
Con đê vắng những cánh diều lượn bay
Chiều quê hương lúa ngất ngây
Vắng đôi bướm trắng ngày ngày bên nhau.
Vườn nhà ai thoảng hương cau
Ngõ xưa còn nhớ mái đầu tóc xanh
Me chua quả vẫn trĩu cành
Giếng khơi nước vẫn ngọt lành chờ ai?
Lung linh giọt nắng sương mai
Lòng bâng khuâng...đợi chờ ai xứ người?
Mà xa tít tắp chân trời
Bến người...hay cả bến đời cũng xa..!
Ngày 25/04/2010.
Chúc bạn ngày nghỉ cuối tuần luôn vui và hạnh phúc thật nhiều.
Hì...hì..Có gì đâu mà giận.Nếu QL thả "Cóc" thì TG cũng thả thêm cho "cóc " đủ "cặp" nhé![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nhà TG" nuôi cả trại cóc" để làm giống cơ mà...![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Bến đời mình...
Bến đời ắt một lần qua.
Bình yên ,sóng gió...Ai mà biết đâu...
Phận số nhung gấm sang giầu
Hay là hèn mọn cơ cầu...đành thôi...
Chênh chao ...mình giữa bến đời.
Bến trong hay đục để rồi tha hương?
Mưu sinh ,bươn trải.. đời thường...
Miếng cơm manh áo...xót thương phận bèo.
Bến người...Vi vút thông reo.
Quê hương tình nghĩa ,dẫu nghèo vẫn yêu...
Ngẫm mình như một cánh diều.
Đứt dây gió cuốn trong chiều bão giông...
Bến đời mình mãi long đong.
Người ơi chớ có đợi chớ mong bến này...
Tha hương, lục bát còn vay.
Thì sao dám để luỵ này người mang..?
Đành thôi...thề hẹn lỡ làng .
Con thuyền không bến ...lang thang xứ người...
Dẫu rằng ai trách ...tình vôi...
Phận mình vốn bạc chốn đời ...biết sao?!?
Kiev 25/4/2010-TG