<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-25 07:54:33Huyền Băng>
Cây thương khó nghin năm tôi ở đó
Tình chưa vui trên từng nhánh oan cừu
Nên đi về tôi chả dám ước ao
Cây phục sinh mọc từ nơi huyệt đá.
Cây đời tôi củi mục lăn phố xá
Nỗi niềm đau hối hả não nề nhau
Tình ướp lạnh vệt sâu đến ngàn sau
Chân khô bước quay lại không tiếng nói.
Cây tình ái khẳng khiu tôi trăm mối
Trời bâng khuâng che ngang tuổi khuynh thành
Bọt bèo tôi cùng em chẳng yên lành
Giờ xanh xao lả ngọn hồn thánh giá.
Tôi lạc lõng mây sầu theo chiếc lá
Chẻ đôi đời hương tóc hạt mưa rơi
Khi ngõ người đìu hiu mãi trôi xuôi
Khi ngơ ngác mỏng manh mòn dấu vết.
Đây trái tim cứu rối tình đã hết
Chốn bụi mờ qua ngã báu vật xưa
Tôi chắt chiu hoa cỏ cánh tay đưa
Xin cúi xuống hôn chân người thổn thức.
BÂNG KHUÂNG
Con đường thương nhớ dài hun hút
Đếm bước chân em giữa phố chiều
Hàng cây im lặng như ngừng thở
Lắng nghe em nói một lời yêu.
cchiếc bóng đơn côi một cuộc đời.
Bãi khuya lành lạnh lá sương phơi.
Chiều đi không hết ngày gian khó.
Đêm có vui đâu cố gượng cười.!
Ta cúi nhìn khung trăng đáy cốc.
Rót vào gương mặt rượu đầy vơi
Trăng vàng chút nữa thêm đâm đắm
Nghiêng ngả liêu xiêu để nhớ đời.
Chênh vênh như thể vẫn còn say
Sương ướt trên đầu sợi tóc mây
thương cánh phượng hoàng tay áo mộng
Thời gian là cỏ úa phương này.
Ối! Mùa thu ngắn như tình cũ
Trơ mắt sâu hờn biết xót đau
Duyên nợ tơ trời ai chả ước
Một lòng son khớp bước cùng nhau.
Ra đi thuở ấy mộng tương lai
Mòn mỏi tình không cứ miệt mài
Dốc đá trời không mây trắng quá
Đất ngời quê Mẹ hẹn ngày mai.
NGOÃNH LẠI VÔ THƯỜNG
Chạy vội điên cuồng khua cát vỡ
Hư không giăng lưới bủa cô đơn
Chạy vội tìm em về hoảng hốt
Mới hay mất trắng cõi vô hồn
Chạy vội thu vàng trong lệ đắng
Giữa chừng nhặt được ánh sao rơi
Hỏi người sông lặng bên bờ vắng
Có nhớ mơ xưa giấc mộng đời
Chạy vội hoàng hôn chiều sắp cạn
Ngày đi như gió rất vô tình
Em đi như sóng vùi tinh khiết
Ngoãnh lại vô thường bóng hiển linh.
Phi Giang.
HƯ VÔ ÂM
Hư vô chân ngọn tròn viên mãn
Ngồi kiết vô thanh độ góc thiền
Khổ ải non đoài không vướng bận
Mặc nhiên thế sự cõi tiên thiên
Trầm ngẫm hư vô rừng suối vóc
Vơi chìm giọt nắng kẻ âm thưa
Rỉ rên vỡ lướt vời cô độc
Bồng bế ngân hà xúm xít đưa
Gió hát hư vô trời một ngõ
Vén mây băng nguyệt trỗ bông khôi
Phù vân bồng bộc bay xa ngộ
Tráng khí diệu kì...chiếc lá rơi.
Phi Giang.
Tình chưa vui trên từng nhánh oan cừu
Nên đi về tôi chả dám ước ao
Cây phục sinh mọc từ nơi huyệt đá.
Cây đời tôi củi mục lăn phố xá
Nỗi niềm đau hối hả não nề nhau
Tình ướp lạnh vệt sâu đến ngàn sau
Chân khô bước quay lại không tiếng nói.
Cây tình ái khẳng khiu tôi trăm mối
Trời bâng khuâng che ngang tuổi khuynh thành
Bọt bèo tôi cùng em chẳng yên lành
Giờ xanh xao lả ngọn hồn thánh giá.
Tôi lạc lõng mây sầu theo chiếc lá
Chẻ đôi đời hương tóc hạt mưa rơi
Khi ngõ người đìu hiu mãi trôi xuôi
Khi ngơ ngác mỏng manh mòn dấu vết.
Đây trái tim cứu rối tình đã hết
Chốn bụi mờ qua ngã báu vật xưa
Tôi chắt chiu hoa cỏ cánh tay đưa
Xin cúi xuống hôn chân người thổn thức.
BÂNG KHUÂNG
Con đường thương nhớ dài hun hút
Đếm bước chân em giữa phố chiều
Hàng cây im lặng như ngừng thở
Lắng nghe em nói một lời yêu.
cchiếc bóng đơn côi một cuộc đời.
Bãi khuya lành lạnh lá sương phơi.
Chiều đi không hết ngày gian khó.
Đêm có vui đâu cố gượng cười.!
Ta cúi nhìn khung trăng đáy cốc.
Rót vào gương mặt rượu đầy vơi
Trăng vàng chút nữa thêm đâm đắm
Nghiêng ngả liêu xiêu để nhớ đời.
Chênh vênh như thể vẫn còn say
Sương ướt trên đầu sợi tóc mây
thương cánh phượng hoàng tay áo mộng
Thời gian là cỏ úa phương này.
Ối! Mùa thu ngắn như tình cũ
Trơ mắt sâu hờn biết xót đau
Duyên nợ tơ trời ai chả ước
Một lòng son khớp bước cùng nhau.
Ra đi thuở ấy mộng tương lai
Mòn mỏi tình không cứ miệt mài
Dốc đá trời không mây trắng quá
Đất ngời quê Mẹ hẹn ngày mai.
NGOÃNH LẠI VÔ THƯỜNG
Chạy vội điên cuồng khua cát vỡ
Hư không giăng lưới bủa cô đơn
Chạy vội tìm em về hoảng hốt
Mới hay mất trắng cõi vô hồn
Chạy vội thu vàng trong lệ đắng
Giữa chừng nhặt được ánh sao rơi
Hỏi người sông lặng bên bờ vắng
Có nhớ mơ xưa giấc mộng đời
Chạy vội hoàng hôn chiều sắp cạn
Ngày đi như gió rất vô tình
Em đi như sóng vùi tinh khiết
Ngoãnh lại vô thường bóng hiển linh.
Phi Giang.
HƯ VÔ ÂM
Hư vô chân ngọn tròn viên mãn
Ngồi kiết vô thanh độ góc thiền
Khổ ải non đoài không vướng bận
Mặc nhiên thế sự cõi tiên thiên
Trầm ngẫm hư vô rừng suối vóc
Vơi chìm giọt nắng kẻ âm thưa
Rỉ rên vỡ lướt vời cô độc
Bồng bế ngân hà xúm xít đưa
Gió hát hư vô trời một ngõ
Vén mây băng nguyệt trỗ bông khôi
Phù vân bồng bộc bay xa ngộ
Tráng khí diệu kì...chiếc lá rơi.
Phi Giang.