Chapter 26: Những bí mật dần giải đáp (part 3) [/align]
_ Là... là vậy sao? - Angella khẽ kêu lên đầy kinh hãi.
_ Phải! - Gabriel gật nhẹ đầu: - Tôi chỉ biết được mọi chuyện là như thế
Angella thì run run; rõ ràng là đã có chuyện gì đó khiến cô không giữ nổi sự bình tĩnh:
_ Nếu... nếu thật... thật vậy thì... - Cô khẽ lắp bắp.
_ Angella; - Kiếm sĩ áo đen giục: - Chúng ta phải nhanh lên thôi. Địa phủ không phải nơi có thể ở lâu được.
Angella quay lại nhìn Gabirel và nói:
_ Tôi phải đi đây. Cảm ơn về những điều cô đã nói.
_ Không có gì!- Gabriel lắc nhẹ đầu: - Tôi chỉ làm vì A...ruk.. Aruyamà thôi. Làm ơn cho tôi... gửi lời chúc cho anh..à.. cô ấy; chúc cô ấy sẽ đi hết con đường mình đã chọn thật an toàn.
_ Được, tôi sẽ nhớ. - Angella nói: - Tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp đỡ Aruya nhiều như vậy.
_ Không có gì! - Gabriel nghèn nghẹt.
_ Đi nhanh thôi; Angella. - Kiếm sĩ bí ẩn giục giã.
Angella vội vã lại gần cánh cổng thông đạo đã được mở. Gabriel sau một lúc chần chừ chợt hét lên:
_ Công chúa Angella! Chiến thắng có là gì khi người thân yêu của mình chịu bất hạnh! Nếu là 1 chiến thắng như vậy... thì chiến thắng đó có là thật sự không? Không đem lại hạnh phúc cho người thân của mình, chiến thắng đó có ý nghĩa gì nữa?
Angella giật mình quay lại nhìn Gabriel; cô chỉ nhìn thất đôi mắt nâu đang mờ đi trong nước mắt. Angella không kịp nói gì, cánh cổng đã đưa cô về thế giới thực tại.
Giữa khu rừng dát bạc bởi ánh trăng, Angella đứng như trời trồng. Phải, một chiến thắng không đem lại hạnh phúc cho những người thân yêu, chiến thắng đó đâu có nghĩa lý gì. Vậy tức là cô sai... cô sai thật rồi.
_ Angella... công chúa ổn chứ?
_ Tôi ổn, cảm ơn anh... Chuyện này...
_ Tôi nghĩ là công chúa không cần nói nhiều nữa đâu. Điều cần thiết là công chúa cần về thành Juno đi. Công chúa biến mất 2 ngày như thế thì sẽ không hay đâu.
_ Cái gì? Tôi? Biến mất 2 ngày?
_ Ở địa phủ, thời gian hok có giống như trên này. Công chúa có thể nhìn mặt trăng. Hôm chúng ta đi, nó mới hơi tròn, đó là ngày 13... nhưng giờ thì nó tròn vành vạnh rồi. Bây giờ chắc là ngày 15 rồi đó.
_ Ôi chết tiệt! Trong lúc cấp bách như thế này mà tôi lại... Tôi cần về ngay...
_ Từ đây về Juno cũng phải mất cả ngày đường. Công chúa sẽ hok thể về nhanh được đâu.- Anh chàng kiếm sĩ kỳ lạ đó cười to:- Hơn nữa đà điểu của công chúa chắc cũng đã về Juno rồi. Chúng là loại đà điểu đã được huấn luyện mà, sẽ trở về thành khi không có chủ nhân điều khiển...
Angella cảm thấy bất lực, cô nhìn thấy cái cười đầy ranh mãnh của tên kiếm sĩ bí ẩn đó. Cô cũng cười và nói:
_ Hình như sau tất cả những lời đó, ngươi muốn ngươi đưa ta về Juno thì phải?
_ Tức là hok được sao?
_ Tức là ngươi nên nhanh chóng tạo cổng dịch chuyển đi trước khi ta mất hết kiên nhẫn.
_ Công chúa thật tàn nhẫn làm sao. Dù sao thì công chúa cũng phải thấy là tôi đã cạn sức khi đưa công chúa từ âm phủ về đây chứ. Chúng ta sẽ không đi bằng cổng dịch chuyển.
_ Vậy thì bằng cái gì?
_ À... thì là... - Anh ta tinh quái lấy ra 1 đôi ủng lớn: - Đây là thiết hài. Nó giúp tăng vận tốc đi gấp nhiều lần, cộng với sự di chuyển nhanh nhẹn của công chúa thì chắc chắn chỉ đến rạng sáng mai là cô đã ở trước cổng thành Juno rồi.
Angella lấy đôi ủng và nói:
_ Thế còn... anh thì sao?
_ Tôi sẽ không vào Juno đâu. Nếu công chúa cần gặp tôi, cứ ra cánh rừng này. Tôi sẽ xuất hiện ngay.
_ Vậy... vậy à? - Angella nói: - Vậy thì ta rất cảm ơn anh.
_ Không có gì. Đó là nhiệm vụ của 1 sứ giả như tôi thôi. Tiện thể...: - Ánh mắt xanh da trời lấp lánh sau tấm mặt nạ bằng bạc: - Công chúa có nghĩ đến chuyện trở thành 1 Paladin không?
_ Cái gì cơ? 1 Paladin?
_ Phải... công chúa đã đủ khả năng trở thành 1 Paladin, công chúa không định nâng cấp sao?
_ Nếu trở thành Paladin, ta sẽ phải mất rất nhiều công gây dựng lại từ đầu... và.... quân đội thì...
_ Công chúa thích ôm đồm nhiều việc nhỉ? Chẳng nhẽ công chúa muốn hoàng thái tử và tam công chúa thì sẽ ngồi chơi sao? Đấy sẽ là thời gian tốt để hoàng thái tử tập làm nhiếp chính. Như vậy... có lẽ hoàng thái tử sẽ nhận ra mình có tài lãnh đạo chăng? Hơn nữa... công chúa không muốn lúc mình... rời khỏi Rune Midgard mà các vị ấy vẫn còn bỡ ngỡ với chính sự chứ?
Angella ngước nhìn con người lạ mặt đó. Con người đó hiểu rõ cả những ưu tư, phiền muộn của cô từ trước tới nay... và ý kiến đó... có thế gọi là vô cùng sáng suốt.
_ Công chúa nhìn kiểu gì thế? - Kiếm sĩ áo đen cười ha hả: - Hơn nữa... trở thành 1 paladin sẽ khiến công chúa mạnh hơn... chẳng phải chiến thắng sẽ dễ đến hơn sao?
_ Ta sẽ suy nghĩ về điều đó. Dù sao thì cũng... cảm ơn ngươi. - Angella mỉm cười nhẹ.
Rồi cô xỏ chân vào đôi ủng: "Roạt", "Roạt", "Roạt"... Quả nhiên là đôi ủng đi với tốc độ nhanh chóng mặt. Và khi bình minh vừa ló phía đông thì trước mặt Angella đã là cổng thành Juno.
" Chà, chiếc ủng đó đi nhanh thật... Mà... sao đêm đó... mình lại có thể đi xa Juno thế nhỉ?" - Angella thầm nghĩ.
Nhưng mặc kệ; cô đập cửa thành; lính gác gật gù ra mở cửa, vừa nhìn thấy Angella, bọn họ choàng tỉnh và vội vã quỳ xuống. Angella nói:
_ Đứng dậy đi, không cần thi lễ đâu.
Họ lồm cồm bò dậy và nói:
_ Công chúa Angella, công chúa đã đi đâu vậy? Chúng thần đã tìm loạn cả lên mà không thấy người... Tất cả đều lo lắng lắm.
_ Vậy à....- Angella trả lời hững hờ: - Ta không sao rồi...
Nói xong, cô lập tức vào lâu đài. Lúc này trông Ark có vẻ bồn chồn, lo lắng với một đống tài liệu bên cạnh. "Bốp", "Bốp" "Bốp"...
Ark ngửng đầu lên khi nghe tiếng vỗ tay.
_ Chị không nghĩ là em lại làm việc chăm chỉ thế!
_ Chị Angella! - Ark mừng rỡ và chạy khỏi bàn làm việc: - Chị đi đâu vậy? Mọi người không thể tìm thấy chị, chị làm em lo lắm... Rốt cuộc là có chuyện gì?
_ Cứ từ từ đã nào? - Angella cười: - Chị đi làm công chuyện mà! À... Aruya đâu? Nó khỏe hẳn chưa?
_ Khỏe hơn cọp ý chứ. Giờ thì nó đang tự tập luyện, đặc biệt là cái chiêu thức mới của nó ấy... hình như chưa được thành thạo lắm. Aruya ngày càng mạnh lên rõ rệt.
_ Được rồi! Em cho gọi mọi người lại đây đi. Chị có chuyện muốn bàn. Gọi cả Aruya và Agent nữa nhé!
_ Có chuyện gì ạ?
_ Không có gì đâu! Cứ gọi mọi người đi.
Ark vội vã đi làm ngay theo ý của Angella. Một lát sau, các tướng quân, quan đại thần, Aruya, Agent đều có mặt. Angella tiến đến ổn định mọi người và nói:
_ Ta hôm nay có 1 chuyện quan trọng muốn nói với các ngươi....
Ở dưới lao xao lên những tiếng thì thào.... Angella ra hiệu im lặng và nói:
_ Ta nghĩ rằng mình chưa hoàn toàn đủ mạnh để chuẩn bị cho cuộc chiến thực sự sắp tới. Ta muốn đến Asgard để trở thành 1 paladin.
Tiếng xì xào to hơn lại nổi lên:
_ Công chúa... nếu ngài đi như vậy thì lấy ai quản lý chính sự và quân đội?
_ Chuyện đó ta đã tính rồi.- Angella dõng dạc nói: - Ark là hoàng tử, sớm muộn gì nó cũng sẽ kế vị ngôi báu... Cho nên nhiệm vụ xử lý chính sự sẽ giao cho Hoàng thái tử Ark. Còn về quân đội, em gái ta, Aruya đã có công trong trận chiến lần trước. Tuy nó còn non nớt nhưng thực sự là 1 tài năng. Còn cả Agent nữa, hắn ta là 1 người mà ta rất tin tưởng. Chỉ huy quân đội thay ta sẽ là 2 người đó. Ta mong là các tướng quân khác sẽ giúp đỡ chúng.
Những tiếng phản đối có vẻ như rộ lên:
_ Không thể được thưa công chúa! Việc chính sự giao cho hoàng thái tử, chúng thần không dám nói gì... nhưng công chúa Aruya còn quá trẻ... và... gã kia... hắn là 1 sát thủ.... Sao chúng ta có thể...
_ Aruya sẽ là kẻ kế tục ta... đây là khoảng thời gian huấn luyện cho nó. Nó còn quá trẻ... nhưng chính ta cũng đã bắt đầu chỉ huy quân đội khi bằng tuổi nó đấy thôi. Không thể nói là không được. Còn về Agent... ta có thể đảm bảo cho anh ta về cả nhân phẩm cũng như tài năng để lãnh nhiệm vụ này. Ta đã quyết định như vậy và mong là KHÔNG CÓ AI PHẢN ĐỐI. - Angella dằn giọng cụm chữ cuối thật oai nghiêm khiến không ai dám xì xào thêm gì nữa.
_ Chị... - Ark nhìn chị mình ngạc nhiên: - Sao chị lại quyết định như vậy?
_ Chị à..- Aruya cũng nói: - Em... em không làm được đâu.
_ Nếu không thử sao biết không được! Chẳng phải đó là quan niệm sống của em sao, Aruya. Còn Ark, đây là cách chị huấn luyện cho em đấy. Mong là 2 em không để chị thất vọng.
Hai người nhìn Angella, rồi nhìn nhau cúi đầu và nói:
_ Chúng em sẽ cố gắng.
_ Tốt! Mọi chuyện chỉ thế thôi. Tấ cả giải tán đi.
Tất cả mọi người lần lượt bỏ về, Angella cũng trở về phòng. Trên hành lang cô đi, một tiếng nói vọng lên:
_ Sao lại là tôi?
_ Vì tôi tin tưởng cậu sẽ làm được. Tôi dùng người không quan tâm đến xuất thân của người đó. Chỉ cần kẻ đó được việc... Và cậu là người như thế. Hơn nữa... cậu có thể phản bội lại những người cùng dòng máu với cậu sao?
Bóng đen im lặng. Angella cười nhẹ và vào phòng....
Cô xoay nhẹ chiếc đầ sư tử ở lò sưởi, một cánh cửa mật thất mở ra. Cô bước vào đó... Bên trong có 4 chiếc cột lớn, dưới mỗi cột là 1 chiếc hòm, phía trên chúng có treo 1 bức tranh lớn, bức tranh về trận chiến với Gram cách đây 1000 năm trước. Angella nhìn vào thanh kiếm của Thánh vương Alex, Chuỗi thánh của thánh nữ Ann và thầm nhủ:
" Có vẻ như mọi chuyện không đơn giản chỉ là như vậy. Như thế nghĩa là kế hoạch cần phải thay đổi thôi. Một khi điều đó đích xác là sự thật."
[/align]
_ Là... là vậy sao? - Angella khẽ kêu lên đầy kinh hãi.
_ Phải! - Gabriel gật nhẹ đầu: - Tôi chỉ biết được mọi chuyện là như thế
Angella thì run run; rõ ràng là đã có chuyện gì đó khiến cô không giữ nổi sự bình tĩnh:
_ Nếu... nếu thật... thật vậy thì... - Cô khẽ lắp bắp.
_ Angella; - Kiếm sĩ áo đen giục: - Chúng ta phải nhanh lên thôi. Địa phủ không phải nơi có thể ở lâu được.
Angella quay lại nhìn Gabirel và nói:
_ Tôi phải đi đây. Cảm ơn về những điều cô đã nói.
_ Không có gì!- Gabriel lắc nhẹ đầu: - Tôi chỉ làm vì A...ruk.. Aruyamà thôi. Làm ơn cho tôi... gửi lời chúc cho anh..à.. cô ấy; chúc cô ấy sẽ đi hết con đường mình đã chọn thật an toàn.
_ Được, tôi sẽ nhớ. - Angella nói: - Tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp đỡ Aruya nhiều như vậy.
_ Không có gì! - Gabriel nghèn nghẹt.
_ Đi nhanh thôi; Angella. - Kiếm sĩ bí ẩn giục giã.
Angella vội vã lại gần cánh cổng thông đạo đã được mở. Gabriel sau một lúc chần chừ chợt hét lên:
_ Công chúa Angella! Chiến thắng có là gì khi người thân yêu của mình chịu bất hạnh! Nếu là 1 chiến thắng như vậy... thì chiến thắng đó có là thật sự không? Không đem lại hạnh phúc cho người thân của mình, chiến thắng đó có ý nghĩa gì nữa?
Angella giật mình quay lại nhìn Gabriel; cô chỉ nhìn thất đôi mắt nâu đang mờ đi trong nước mắt. Angella không kịp nói gì, cánh cổng đã đưa cô về thế giới thực tại.
Giữa khu rừng dát bạc bởi ánh trăng, Angella đứng như trời trồng. Phải, một chiến thắng không đem lại hạnh phúc cho những người thân yêu, chiến thắng đó đâu có nghĩa lý gì. Vậy tức là cô sai... cô sai thật rồi.
_ Angella... công chúa ổn chứ?
_ Tôi ổn, cảm ơn anh... Chuyện này...
_ Tôi nghĩ là công chúa không cần nói nhiều nữa đâu. Điều cần thiết là công chúa cần về thành Juno đi. Công chúa biến mất 2 ngày như thế thì sẽ không hay đâu.
_ Cái gì? Tôi? Biến mất 2 ngày?
_ Ở địa phủ, thời gian hok có giống như trên này. Công chúa có thể nhìn mặt trăng. Hôm chúng ta đi, nó mới hơi tròn, đó là ngày 13... nhưng giờ thì nó tròn vành vạnh rồi. Bây giờ chắc là ngày 15 rồi đó.
_ Ôi chết tiệt! Trong lúc cấp bách như thế này mà tôi lại... Tôi cần về ngay...
_ Từ đây về Juno cũng phải mất cả ngày đường. Công chúa sẽ hok thể về nhanh được đâu.- Anh chàng kiếm sĩ kỳ lạ đó cười to:- Hơn nữa đà điểu của công chúa chắc cũng đã về Juno rồi. Chúng là loại đà điểu đã được huấn luyện mà, sẽ trở về thành khi không có chủ nhân điều khiển...
Angella cảm thấy bất lực, cô nhìn thấy cái cười đầy ranh mãnh của tên kiếm sĩ bí ẩn đó. Cô cũng cười và nói:
_ Hình như sau tất cả những lời đó, ngươi muốn ngươi đưa ta về Juno thì phải?
_ Tức là hok được sao?
_ Tức là ngươi nên nhanh chóng tạo cổng dịch chuyển đi trước khi ta mất hết kiên nhẫn.
_ Công chúa thật tàn nhẫn làm sao. Dù sao thì công chúa cũng phải thấy là tôi đã cạn sức khi đưa công chúa từ âm phủ về đây chứ. Chúng ta sẽ không đi bằng cổng dịch chuyển.
_ Vậy thì bằng cái gì?
_ À... thì là... - Anh ta tinh quái lấy ra 1 đôi ủng lớn: - Đây là thiết hài. Nó giúp tăng vận tốc đi gấp nhiều lần, cộng với sự di chuyển nhanh nhẹn của công chúa thì chắc chắn chỉ đến rạng sáng mai là cô đã ở trước cổng thành Juno rồi.
Angella lấy đôi ủng và nói:
_ Thế còn... anh thì sao?
_ Tôi sẽ không vào Juno đâu. Nếu công chúa cần gặp tôi, cứ ra cánh rừng này. Tôi sẽ xuất hiện ngay.
_ Vậy... vậy à? - Angella nói: - Vậy thì ta rất cảm ơn anh.
_ Không có gì. Đó là nhiệm vụ của 1 sứ giả như tôi thôi. Tiện thể...: - Ánh mắt xanh da trời lấp lánh sau tấm mặt nạ bằng bạc: - Công chúa có nghĩ đến chuyện trở thành 1 Paladin không?
_ Cái gì cơ? 1 Paladin?
_ Phải... công chúa đã đủ khả năng trở thành 1 Paladin, công chúa không định nâng cấp sao?
_ Nếu trở thành Paladin, ta sẽ phải mất rất nhiều công gây dựng lại từ đầu... và.... quân đội thì...
_ Công chúa thích ôm đồm nhiều việc nhỉ? Chẳng nhẽ công chúa muốn hoàng thái tử và tam công chúa thì sẽ ngồi chơi sao? Đấy sẽ là thời gian tốt để hoàng thái tử tập làm nhiếp chính. Như vậy... có lẽ hoàng thái tử sẽ nhận ra mình có tài lãnh đạo chăng? Hơn nữa... công chúa không muốn lúc mình... rời khỏi Rune Midgard mà các vị ấy vẫn còn bỡ ngỡ với chính sự chứ?
Angella ngước nhìn con người lạ mặt đó. Con người đó hiểu rõ cả những ưu tư, phiền muộn của cô từ trước tới nay... và ý kiến đó... có thế gọi là vô cùng sáng suốt.
_ Công chúa nhìn kiểu gì thế? - Kiếm sĩ áo đen cười ha hả: - Hơn nữa... trở thành 1 paladin sẽ khiến công chúa mạnh hơn... chẳng phải chiến thắng sẽ dễ đến hơn sao?
_ Ta sẽ suy nghĩ về điều đó. Dù sao thì cũng... cảm ơn ngươi. - Angella mỉm cười nhẹ.
Rồi cô xỏ chân vào đôi ủng: "Roạt", "Roạt", "Roạt"... Quả nhiên là đôi ủng đi với tốc độ nhanh chóng mặt. Và khi bình minh vừa ló phía đông thì trước mặt Angella đã là cổng thành Juno.
" Chà, chiếc ủng đó đi nhanh thật... Mà... sao đêm đó... mình lại có thể đi xa Juno thế nhỉ?" - Angella thầm nghĩ.
Nhưng mặc kệ; cô đập cửa thành; lính gác gật gù ra mở cửa, vừa nhìn thấy Angella, bọn họ choàng tỉnh và vội vã quỳ xuống. Angella nói:
_ Đứng dậy đi, không cần thi lễ đâu.
Họ lồm cồm bò dậy và nói:
_ Công chúa Angella, công chúa đã đi đâu vậy? Chúng thần đã tìm loạn cả lên mà không thấy người... Tất cả đều lo lắng lắm.
_ Vậy à....- Angella trả lời hững hờ: - Ta không sao rồi...
Nói xong, cô lập tức vào lâu đài. Lúc này trông Ark có vẻ bồn chồn, lo lắng với một đống tài liệu bên cạnh. "Bốp", "Bốp" "Bốp"...
Ark ngửng đầu lên khi nghe tiếng vỗ tay.
_ Chị không nghĩ là em lại làm việc chăm chỉ thế!
_ Chị Angella! - Ark mừng rỡ và chạy khỏi bàn làm việc: - Chị đi đâu vậy? Mọi người không thể tìm thấy chị, chị làm em lo lắm... Rốt cuộc là có chuyện gì?
_ Cứ từ từ đã nào? - Angella cười: - Chị đi làm công chuyện mà! À... Aruya đâu? Nó khỏe hẳn chưa?
_ Khỏe hơn cọp ý chứ. Giờ thì nó đang tự tập luyện, đặc biệt là cái chiêu thức mới của nó ấy... hình như chưa được thành thạo lắm. Aruya ngày càng mạnh lên rõ rệt.
_ Được rồi! Em cho gọi mọi người lại đây đi. Chị có chuyện muốn bàn. Gọi cả Aruya và Agent nữa nhé!
_ Có chuyện gì ạ?
_ Không có gì đâu! Cứ gọi mọi người đi.
Ark vội vã đi làm ngay theo ý của Angella. Một lát sau, các tướng quân, quan đại thần, Aruya, Agent đều có mặt. Angella tiến đến ổn định mọi người và nói:
_ Ta hôm nay có 1 chuyện quan trọng muốn nói với các ngươi....
Ở dưới lao xao lên những tiếng thì thào.... Angella ra hiệu im lặng và nói:
_ Ta nghĩ rằng mình chưa hoàn toàn đủ mạnh để chuẩn bị cho cuộc chiến thực sự sắp tới. Ta muốn đến Asgard để trở thành 1 paladin.
Tiếng xì xào to hơn lại nổi lên:
_ Công chúa... nếu ngài đi như vậy thì lấy ai quản lý chính sự và quân đội?
_ Chuyện đó ta đã tính rồi.- Angella dõng dạc nói: - Ark là hoàng tử, sớm muộn gì nó cũng sẽ kế vị ngôi báu... Cho nên nhiệm vụ xử lý chính sự sẽ giao cho Hoàng thái tử Ark. Còn về quân đội, em gái ta, Aruya đã có công trong trận chiến lần trước. Tuy nó còn non nớt nhưng thực sự là 1 tài năng. Còn cả Agent nữa, hắn ta là 1 người mà ta rất tin tưởng. Chỉ huy quân đội thay ta sẽ là 2 người đó. Ta mong là các tướng quân khác sẽ giúp đỡ chúng.
Những tiếng phản đối có vẻ như rộ lên:
_ Không thể được thưa công chúa! Việc chính sự giao cho hoàng thái tử, chúng thần không dám nói gì... nhưng công chúa Aruya còn quá trẻ... và... gã kia... hắn là 1 sát thủ.... Sao chúng ta có thể...
_ Aruya sẽ là kẻ kế tục ta... đây là khoảng thời gian huấn luyện cho nó. Nó còn quá trẻ... nhưng chính ta cũng đã bắt đầu chỉ huy quân đội khi bằng tuổi nó đấy thôi. Không thể nói là không được. Còn về Agent... ta có thể đảm bảo cho anh ta về cả nhân phẩm cũng như tài năng để lãnh nhiệm vụ này. Ta đã quyết định như vậy và mong là KHÔNG CÓ AI PHẢN ĐỐI. - Angella dằn giọng cụm chữ cuối thật oai nghiêm khiến không ai dám xì xào thêm gì nữa.
_ Chị... - Ark nhìn chị mình ngạc nhiên: - Sao chị lại quyết định như vậy?
_ Chị à..- Aruya cũng nói: - Em... em không làm được đâu.
_ Nếu không thử sao biết không được! Chẳng phải đó là quan niệm sống của em sao, Aruya. Còn Ark, đây là cách chị huấn luyện cho em đấy. Mong là 2 em không để chị thất vọng.
Hai người nhìn Angella, rồi nhìn nhau cúi đầu và nói:
_ Chúng em sẽ cố gắng.
_ Tốt! Mọi chuyện chỉ thế thôi. Tấ cả giải tán đi.
Tất cả mọi người lần lượt bỏ về, Angella cũng trở về phòng. Trên hành lang cô đi, một tiếng nói vọng lên:
_ Sao lại là tôi?
_ Vì tôi tin tưởng cậu sẽ làm được. Tôi dùng người không quan tâm đến xuất thân của người đó. Chỉ cần kẻ đó được việc... Và cậu là người như thế. Hơn nữa... cậu có thể phản bội lại những người cùng dòng máu với cậu sao?
Bóng đen im lặng. Angella cười nhẹ và vào phòng....
Cô xoay nhẹ chiếc đầ sư tử ở lò sưởi, một cánh cửa mật thất mở ra. Cô bước vào đó... Bên trong có 4 chiếc cột lớn, dưới mỗi cột là 1 chiếc hòm, phía trên chúng có treo 1 bức tranh lớn, bức tranh về trận chiến với Gram cách đây 1000 năm trước. Angella nhìn vào thanh kiếm của Thánh vương Alex, Chuỗi thánh của thánh nữ Ann và thầm nhủ:
" Có vẻ như mọi chuyện không đơn giản chỉ là như vậy. Như thế nghĩa là kế hoạch cần phải thay đổi thôi. Một khi điều đó đích xác là sự thật."
[/align]
xa quê hương nhớ mẹ hiền
gần mẹ hiền, mẹ chửi như điên
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
gần mẹ hiền, mẹ chửi như điên
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)