Trích đoạn: Song Ngư
Sài gòn và những chiều mưa.
Sài gòn của mình đây anh,
Nắng mùa này không có màu vàng chanh
như nắng của tháng Ba, hay nắng mùa trẩy Hội...
Lác đác trong cành lá thưa
còn vài chùm Phượng trổ hoa trễ tràng, đỏ ối...
Ngõ thân quen mỗi sáng đầy kín người
Ai dường như cũng vội....
Hai tách cà phê nóng dần theo con nắng trưa vừa tới...
Lời chưa xong,
Câu chuyện còn đang nửa chừng,
Còn những điều chưa kịp nói...
Cơn mưa chiều bỗng dưng ùa tới.
Thành phố chợt lặng yên....
Tiếng ồn ào chợt lặng yên...
Câu cười đùa cũng chợt lặng yên....
Chỉ có tiếng của hạt mưa rơi...
....nghe như một nỗi niềm....
Sài gòn mùa này
Không có nắng làm chín hồng đôi gò má cô em...
Nhưng có những cơn mưa chiều bất chợt, thân quen
Đủ ướt đôi bờ vai tròn, mái tóc mượt đen...
Cho ai về thương nhớ từng đêm.
Nhớ cơn mưa chiều
Cùng ánh mắt dịu êm.
(SongNgư)- In memories những chiều trú mưa ở Sài Gòn))
chào SongNgư, bài thơ hay làm nhabe nhớ Saigon lắm...cám ơn đã chia sè


















