NGHIÊNG NGẢ
Đất khách phương sầu ta uống rượu
Một mình chếnh choáng ngỡ trời say
Đêm nay vui quá vơi đầy chén
Rượu có bao giờ thiếu giọt cay.
Ta muốn trăng về đây sưởi ấm
Hồn thơ đối ẩm với ngàn khuya
Ôi nghìn tinh tú cao vời vợi
Chợt ánh sao sa lịm khuất lìa.
Ta chết nửa đời tay trắng lạnh
Rượu tàn chưa đủ bước tày gang
Trăng tàn chưa biến vào cô quạnh
Ta biết tìm đâu giấc mộng vàng?!.
Còn đây một chén rượu sau cuối
Một chén nữa thôi cũng hết rồi
Ta chuốc chi ta thêm bể khổ
Lòng nhân nghĩa khí lắm bằng lời.
Sương thướt tha đầy trời ảo giác
Dưới chân đất động lạc linh hồn
Ta nghiêng bên ấy buồn se thắt
Ta ngả bên này thẹn núi sông!.
Phi Giang.
Đất khách phương sầu ta uống rượu
Một mình chếnh choáng ngỡ trời say
Đêm nay vui quá vơi đầy chén
Rượu có bao giờ thiếu giọt cay.
Ta muốn trăng về đây sưởi ấm
Hồn thơ đối ẩm với ngàn khuya
Ôi nghìn tinh tú cao vời vợi
Chợt ánh sao sa lịm khuất lìa.
Ta chết nửa đời tay trắng lạnh
Rượu tàn chưa đủ bước tày gang
Trăng tàn chưa biến vào cô quạnh
Ta biết tìm đâu giấc mộng vàng?!.
Còn đây một chén rượu sau cuối
Một chén nữa thôi cũng hết rồi
Ta chuốc chi ta thêm bể khổ
Lòng nhân nghĩa khí lắm bằng lời.
Sương thướt tha đầy trời ảo giác
Dưới chân đất động lạc linh hồn
Ta nghiêng bên ấy buồn se thắt
Ta ngả bên này thẹn núi sông!.
Phi Giang.