16. MƯU KẾ CỦA HANNIBAL
Nhà Denicola thơm mùi sốt cà chua và rau thơm. Nhưng lần này, Hannibal không thèm để ý đến mùi đồ ăn ngon. Trong phòng lớn, thám tử trưởng đang nghe bà già kể lại giấc mơ.
- Tôi thấy cậu bạn của ta trong một phòng. Rồi tôi nghe một tiếng động khủng khiếp: tường nứt ra và sụp đổ. Căn phòng đó hoàn toàn xa lạ, mà tôi cũng không quen biết thằng bé. Vậy mà sáng nay, tôi thấy nó giúp Erny sơn tàu lại. Tôi đã nhận ra ngay thằng bé trong giấc mơ, và tôi biết nó phải đi xa thật nhanh. Nguy hiểm ở chỗ này. Tôi cảm nhận rất mạnh. Không chỉ liên quan đến bạn cậu, mà cả tôi nữa. Thế là tôi khuyên nó đi, và có lẽ nó đã làm theo lời khuyên của tôi, bởi vì nó đã biến mất rồi.
Hannibal chau mày.
- Có phải giấc mơ của bà lúc nào cũng thành sự thật không? Hannibal hỏi.
- Không. Phần lớn các giấc mơ của tôi đều giống mọi người. Không đầu không đuôi. Nhưng có một số khác hẳn. Đôi khi, tôi thấy tôi gặp người lạ. Rồi khi tỉnh, tôi lại thấy đúng những người ấy và tôi biết rằng giấc mơ thuộc loại tiên báo. Tôi không được biết trước mọi chi tiết. Khi mơ, tôi chỉ thấy chung chung sự việc. Có những tia thấy trước, giống như ánh đèn chớp nhoáng của đèn pha. Khi đó là giấc mơ xấu thì đèn pha rọi vào đúng chỗ mối nguy hiểm đang ẩn núp.
- Có phải giấc mơ của bà luôn thông báo trước về mối nguy hiểm không?
- Ồ không! Bà già mỉm cười trả lời. Tôi mơ thấy một cô gái tóc hung trước khi Alfredo, con trai tôi, gặp Eileen. Đó là một giấc mơ dễ chịu.
Hannibal hiểu rằng bà già sắp kể chuyện gia đình và vội vàng chuyển sang chủ đề khác.
- Anh thanh niên tên Ernesto, hay Erny, có phải là bà con với bà không?
- Thằng đó! Bà lắc đầu nói. Tất nhiên là không! Đó chỉ là một nhân viên phụ việc cho chiếc tàu. Nó không quan trọng. Nhưng tôi nghĩ nó tốt bụng. Nó ở cùng phòng với hai cậu khác, người Nam Mỹ. Nó thường cho một hai người ngoại quốc từ Nam Mỹ ở đậu, cho ở đến khi họ tìm được việc làm. Họ học ít tiếng Anh, rồi ra đi. Dường như ba của Ernesto cũng là người Nam Mỹ và từng được người ta giúp đỡ một lúc nào đó. Nên, để tưởng nhớ ba, Ernesto cũng giúp lại vài người đồng hương. Dù rất lười biếng, nhưng cậu ấy cũng có vẻ tốt bụng.
Bà Denicola đột nhiên nhíu mày.
- Còn cậu? Bà hỏi Hannibal. Thật ra, cậu không đến tìm bóp tiền, đúng không? Cũng giống như bạn của cậu... cậu đến để rình rập, đúng không? Nhưng rình rập ai? Có chuyện gì xảy ra, mà tôi và Eileen không biết?
- Đúng vậy, cháu nghĩ là có chuyện gì đó xảy ra, Hannibal trả lời, nhưng cháu không biết chính xác là chuyện gì? Thưa bà Denicola, bà đã nằm mơ thấy một người mù lượm được bóp tiền. Bà có gặp người đó, sau khi nằm mơ không ạ? Ý cháu muốn nói... khi đã tỉnh?
- Không, tôi không gặp.
- Nhưng bạn Bob của cháu có gặp. Và cả cháu nữa. Hannibal rút ra khỏi túi một danh thiếp của Ba Thám Tử Trẻ, viết vào đó số điện thoại, đưa cho bà già.
- Nếu bà gặp ông mù, thì phiền bà có thể gọi số máy này được không ạ? Nếu cháu đi vắng, sẽ có người ghi lại lời nhắn. Và nếu có sự việc bất thường gì đó xảy ra - có thể liên quan đến Emesto - thì bà có thể báo cho tụi cháu được không ạ? Cháu rất lo cho bạn cháu.
- Được, bà già thở dài, tôi hiểu rằng cậu lo lắng.
- Cháu có thể xin phép dùng điện thoại không ạ? Cháu muốn biết xem có tin tức gì bạn ấy chưa?
Bà Denicola chỉ máy điện thoại ngay cửa vào. Hannibal quay số bộ tham mưu, Peter nhấc máy ngay.
- Có, Peter tuyên bố. Bob có gọi. Ngay sau khi cậu đi rồi. Bob đang ở đâu đó tại Oxnard. Nghe nói có một nhân vật mới xuất hiện: Strauss. Bob sẽ thử tìm hiểu hắn âm mưu cái gì và sẽ gọi lại sau.
- Tốt lắm! Hannibal nói. Do Bob để lại xe đạp ở đây, mình cứ lo có chuyện không hay xảy ra với Bob.
- Không, Bob bình an vô sự. Cậu gọi từ đâu vậy?
- Từ nhà bà Denicola. Có lẽ mình sẽ về cuối giờ chiều.
Thám tử trưởng gác máy xuống và thấy bà Denicola đang đứng cạnh mình.
- Vậy bạn cậu không sao à?
- Dạ đúng, Hannibal vui mừng trả lời. Bạn ấy có gọi điện thoại từ Oxnard. Bạn ấy có... ơ... công chuyện ở đó.
- Tốt. Vậy là cậu yên tâm rồi. Và tôi cũng vậy. Thôi, tôi trở vào chuẩn bị bữa ăn tối. Còn cậu, cho dù có làm gì đi nữa, thì nhớ phải thận trọng nhé.
Hannibal hứa, chào ra về, rồi tránh bị để ý, bước về nhà chòi của Erny. Cậu tìm được một chỗ lý tưởng từ phía bên kia đường, nơi có thể thấy được mà không bị thấy.
Hannibal rút máy ảnh ra rồi chờ. Hannibal phải chờ đợi suốt một tiếng dài, thì mới thấy một chiếc xe đầy bụi dừng lại cho một người bạn của Erny xuống.
Hannibal cầm máy ảnh lên và, trước khi kẻ bị tình nghi kịp bước vào nhà, cậu chụp sáu tấm liền bằng ống zoom.
Sau đó thám tử trưởng lại chờ tiếp. Khi chiếc Maria II xuất hiện trở lại, Hannibal mỉm cười. Chiếc tàu đánh cá to đi qua trước mặt Hannibal, rồi đậu ở cầu tàu. Hai người bước xuống: Eilenn và Erny. Hannibal nghĩ bụng rằng sớm muộn gì Erny cũng sẽ về nhà. Trong lúc đó, có thể người bạn thứ nhì cũng sẽ về.
Những phút dài trôi qua, Hannibal nhìn chim hải yến bắt cá dọc trên bãi biển, cho qua giờ. Khi liếc nhìn sang trái, Hannibal có thể thấy lối đi dẫn từ đường cái đến hãng Denicola. Thỉnh thoảng có xe chạy vào, khi thì có xe ra. Nhà ở của gia đình Denicola ngăn không cho Hannibal thấy rõ văn phòng, nhưng hiện có lẽ Eileen đang ở trong đó, cùng Erny.
Bên phải, Hannibal dễ dàng theo dõi bãi biển. Những người câu cá bằng cần câu văn còn tại chỗ. Có một người đang đi trên bãi cát, cầm máy dò kim loại trước mặt. Những người chơi ván lướt sóng đang chờ một ngọn sóng thuận lợi. Mây đang tích tụ ở dường chân trời, gió thổi mát dần. Trời có vẻ chuyển mưa .
Bạn của Erny bước ra khỏi nhà chòi, đi về hướng cầu tàu. Hannibal liếc nhìn đồng hồ. Gần ba giờ chiều rồi. Không hiểu người bạn thứ nhì của Erny đang ở đâu!
Thám tử trưởng tập trung chú ý trở về ngôi nhà Denicola. Trước đó, cậu có để ý thấy một chiếc xe thùng đậu gần đó. Bây giờ nó đã biến mất. Nó đi lúc nào? Hannibal bị lơ đãng bởi gió, hải yến và tiếng sóng và không biết gì.
Hannibal đứng dậy, di chuyển dọc theo con đường. Khi đến văn phòng hãng, cậu nhận thấy Eileen Denicola không có trong nhà, như mình tưởng. Trái lại, Erny đang ngồi chễm chệ trong chiếc ghế bành của bà già Denicola, chân gác trên bàn. Anh đang hút thuốc và cười rất tự nhiên. Bạn Erny ngồi trên bàn và có vẻ đang kể một câu chuyện, huơ tay dữ dội.
Vậy Eileen đâu? Có lẽ trong nhà, cùng bà mẹ chồng?
Cô sẽ nói sao nếu thấy được Erny cùng bạn đang ngồi chơi trong văn phòng? Chắc chắn cô sẽ rất tức giận.
Đột nhiên Hannibal để ý thấy nhà Denicola trông vắng vẻ. Cửa sổ đóng kín, màn kéo lại. Thám tử trưởng không kịp đặt thêm câu hỏi: có xe vừa mới dừng trước nhà. Một bà tóc bạc trắng bước xuống, tay ôm hộp bánh. Hannibal nhớ lại bà Denicola có mời khách ăn cơm tối: có lẽ đây là bà khách. Bà bấm chuông. Không ai mở cửa. Bà bấm nữa. Vẫn không ai trả lời. Khi đó, bà đi về hướng văn phòng hãng.
Erny đã nhìn thấy bà qua cửa sổ và đứng lên, trong khi người bạn vẫn ngồi, khoanh chân trên góc bàn. Erny và bà khách nói với nhau vài lời, rồi bà xin giấy, viết cái gì đó đưa cho Erny. Khi trở ra xe trông bà rất bực bội.
Sau khi bà đi, Erny ngồi xuống, vò tờ giấy ném vào sọt rác. Người bạn phá lên cười.
Lần này, thì Hannibal thật sự lo lắng. Cậu quay lui, đi theo con đường cái cho đến khi ngôi nhà Denicola nằm giữa mình và Erny ngồi trong hãng. Khi đó, chắc chắn là không bị thấy nữa, Hannibal rời khỏi con đường để đến nhà. Ở phía sau, bên cạnh cửa nhà bếp, Hannibal tìm thấy một cửa sổ mở. Cậu lẻn qua đó, nhảy vào nhà bếp, vội vàng mở khóa cửa ra, để bảo đảm có đường rút nếu cần.
Nhà bếp nóng và thơm mùi gia vị. Nhưng sốt cà chua để chan vào mì ống đang đông lại, còn sốt mayonnaise để rưới lên cá đang bị hư dưới nắng. Hiện trường cho thấy bà Denicola đã rời khỏi đây một cách hấp tấp.
Hannibal im lặng bước vào phòng ăn nơi đã đặt sẵn bàn ăn cho ba người. Với rèm cửa sổ kéo kín, gian phòng có vẻ thê lương, cũng giống như phòng nơi Hannibal và bà già nói chuyện với nhau.
Thám tử trưởng đột nhiên ngửi thấy một mùi lạ: có kẻ đã hút thuốc tại đây! Cậu nhanh chóng nhìn thấy mẩu thuốc dập nát dưới đất.
Khi đó Hannibal đến cầu thang và gọi khẽ, không hy vọng gì:
- Bà Denicola ơi! Bà đang ở đâu? Cháu Hannibal Jones đây.
Ngôi nhà yên lặng. Sau một hồi, Hannibal quyết định lên lầu. Trong các phòng, rèm cửa sổ mở để lọt ánh sáng. Tia nắng mặt trời vuốt ve bộ đồ gỗ màu sậm trong phòng thứ nhất. Phòng thứ nhì trang trí sáng sủa và kỹ lưỡng hơn, có lẽ đó là phòng của Eileen.
Hannibal vừa mới bước vào thì máy điện thoại đặt trên bàn kê đầu giường reng lên. Hannibal giật mình, rồi liếc nhìn qua cửa sổ về hướng văn phòng. Hannibal nhìn thấy Erny đang nhìn máy điện thoại trên bàn làm việc của Eileen. Từ xa cũng thấy được nét mặt do dự của Erny.
Máy điện thoại trên bàn đầu giường reng nữa.
Cuối cùng Erny quyết định nhấc máy. Máy điện thoại trong phòng ngủ im lặng ngay. Hannibal mỉm cười, vậy là máy này nối với máy văn phòng hãng. Hannibal nhanh tay nhấc máy, đưa ống nghe lên tai.
- Si! Hannibal nghe Erny nói.
Ở đầu dây bên kia, người đối thoại vô hình xổ một tràng tiếng Tây Ban Nha. Hannibal nín thở tập trung hiểu cho thật nhiều.
Người đầu dây đã tự xưng tên: Alejandro! Rồi hắn thông báo sẽ gặp Strauss. Sau đó hắn nói một cái gì đó về tiền. Hannibal nghe thêm được tên Denicola nữa, rồi tên mình. Alejandro nhắc nhở Erny rằng cậu bé Jones đã nói với ông già Bonell về gia đình Denicola và ông mù. Và hắn căn dặn Erny phải cẩn thận. Erny trả lời là sẽ hết sức thận trọng, nhưng cậu và Rafi đã nắm tình hình trong tay. Có lẽ, Hannibal thầm nghĩ, Rafi là anh bạn hiện đang có mặt trong văn phòng cùng Erny. Erny nói thêm vài lời với Alejandro, rồi gác máy xuống.
Thám tử trưởng cũng gác máy theo, rồi chạy ra cửa sổ nhìn. Bây giờ Erny đang đứng trên ngưỡng cửa văn phòng và nhíu mày nhìn bãi biển. Khi anh bạn ra theo, Erny chỉ nhà chòi.
Rafi nhún vai, bước về hướng đó.
Ánh mắt Erny vẫn lo lắng nhìn sang ngôi nhà Denicola. Dường như có ý nghĩ loé trong đầu và Erny chạy về ngôi nhà.
Hannibal thụt lùi ra phía sau. Trời! Hannibal nghĩ bụng. Có lẽ Erny đã để ý tiếng cạch của máy điện thoại khi thám tử trưởng gác máy xuống.
Hannibal nghe tiếng chân Erny ngoài cửa, rồi tiếng chìa khoá quay trong ổ. Thêm vài giây nữa là Erny sẽ đến. Hannibal không kịp chạy xuống tầng trệt. Hannibal sẽ bị mắc bẫy...
Rồi sao nữa?
Có nhà tắm gần phòng ngủ. Hannibal nghe tiếng nước giọt từ vòi.
Ở dưới nhà, cửa đột ngột mở ra.
Hannibal nhanh chân băng qua phòng, bước vào nhà tắm. Trong đó, cậu mở vòi hoa sen hết cỡ. Rồi im lặng và nhanh nhẹn trở về phòng ngủ, giấu máy ảnh dưới giường và tự ép mình vào tường, phía sau cửa vào.
Erny chạy lên thang lầu, dừng trước cửa phòng, đủ để nhận thấy rằng phòng không có ai - bề ngoài là như vậy thôi! - rồi tập trung chú ý nhà tắm. Vòi tắm hương sen đang có tác dụng. Hơi nước đã bắt đầu bay nhiều vào phòng.
Erny chạy đến bồn tắm, kéo màn vòi hương sen. Không mất thời gian, Hannibal rời khỏi chỗ núp lao ra ngoài và chạy đến cầu thang. Đúng lúc vượt qua cửa nhà bếp. Hannibal nghe Erny la. Hannibal vắt giò lên cổ chạy.
Nhưng cậu đi đâu bây giờ? Vẫn không có chỗ trốn và có thể bị Erny phát hiện bất cứ lúc nào!
★
★
★
★
★
0