ẢO MỘNG
Thôi nói làm gì chuyện thế gian
Ngồi hong bóng tối với sương ngàn
Một mình khép cửa hồn hoang dại
Nẻo cũ trần ai cũng khóc than.
Giữa vô thường thấy ngừơi huyền hoặc
Xuôi ngược hư vinh tiếng thở dài
Ở đó còn không ngày phố cổ
Đêm nghe nhã nhạc giọt thiên thai.
Thinh không chạm mạch nắng vơi đầy
Trời sắc đỏ - hoa nở lá lay
Mắt trắng nhân gian đi vội vã
Sự đời như thể áng mây bay.
Khoảnh khắc đơn côi từ góc khuất
Tôi gom gió bụi dệt thành thơ
Trăng tà ảo mộng cao lồng lộng
Thấp thoáng yêu thương khéo hững hờ.
Phi Giang.
Thôi nói làm gì chuyện thế gian
Ngồi hong bóng tối với sương ngàn
Một mình khép cửa hồn hoang dại
Nẻo cũ trần ai cũng khóc than.
Giữa vô thường thấy ngừơi huyền hoặc
Xuôi ngược hư vinh tiếng thở dài
Ở đó còn không ngày phố cổ
Đêm nghe nhã nhạc giọt thiên thai.
Thinh không chạm mạch nắng vơi đầy
Trời sắc đỏ - hoa nở lá lay
Mắt trắng nhân gian đi vội vã
Sự đời như thể áng mây bay.
Khoảnh khắc đơn côi từ góc khuất
Tôi gom gió bụi dệt thành thơ
Trăng tà ảo mộng cao lồng lộng
Thấp thoáng yêu thương khéo hững hờ.
Phi Giang.