📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

CƠN ÁC-MỘNG

2 trả lời, 1.566 lượt xem — Trang 1 / 1








TỰ-BẠCH


Đây là những vần thơ tha-thiết nhất
Tôi đã làm trong đáy ngục trần-gian.
Mẹ Việt-Nam càng khốn-đốn nguy-nan
Càng đau xót lòng con, dân hiếu-tử.

Ấy là lúc lương-tâm mình tự-xử
Dù cho mình chẳng có tội-tình chi!
(Thà gian-tham, nhũng-nhiễu, bạo-tàn đi!
Hay dốt-nát, biếng-lười, ham hưởng-lạc!) 

Nhưng, đại-nghiệp đã lâm thời mục-rạc:
Oán trách gì thì cũng đã long-đong!
Tổ-Quốc ơi! Day-dứt lẽ hưng-vong*,
Sầu hận ấy biết ngày nào rửa sạch?
*"Quốc-Gia hưng vong, thất-phu hữu-trách!"
                          *
Gửi về đâu, niềm cô-trung thiết-thạch,
Khi biển trời khuất bặt bóng cờ thiêng?
Gác nợ chung, về bám níu tình riêng;
Chính tổ ấm: đường cùng, nhưng lối thoát.

Vâng! Giữa cảnh thân tàn, đời dập nát,
May-mắn thay! tôi đạt được thiên-đường:
Một gia-đình với vợ qúy, con thương,
An-ủi, dưỡng nuôi tinh-thần, vật-chất.
Nên tôi dệt những vần trìu-mến nhất
Dành cho con, cho vợ, cho người thân,
Để phần nào ghi nhớ mối thâm-ân
Đã nâng đỡ, nếu không thì đã qụy!
*
Trong đày-đọa, trong tận cùng thế-lụy,
Giữa đàn cừu dưới móng vuốt sài-lang,
Có những bạn tù khí-phách hiên-ngang
Đã đứng dậy, khinh lờm phường độc giống. 

Họ đã chết để cho mình được sống,
Được tự-hào mà ngửng mặt, vươn lên.
Thà ở nơi nào, không tuổi, không tên;
Chứ đã biết, làm sao quên họ được? 
Nên tôi chép một đôi lời tóm lược
Để di-lưu cho họ với gia-đình,
Và để họ dưới mồ đỡ tủi vong-linh
Đã xả thân lót đường cho mình tiến tới!
*
Thơ tôi đó: có người xưa, cảnh mới,
Từ trong tù ra đất rộng, trời cao;
Có nghiã mẹ hiền bát-ngát trăng sao;
Có tình chị qúy bao-la đất nước;
Có anh, có bạn, có em... lỡ bước
Theo đường tà rồi mới thấy sa chân;
Có chàng "đối-lập" ngưỡng-vọng thù-quân
Đợi địch đến mới vỡ lòng, sáng mắt;
Có nàng thiếu-phụ, tay bồng, tay dắt,
Tìm Tự-Do mơ ước vượt trùng-dương;
Có chú tu-hành cũng vướng tai-ương
Phải nhập-thế để giành quyền sống đạo;
Và, chế-độ, với ngu đần, ngược-bạo;
Và, đồng-bào, trong kìm kẹp, lầm-than...
*
Ở trong tù, có những lúc bầm gan:
Không chỉ giặc, mà còn do phía "bạn"!
Tôi đã dùng thơ mài gươm, đúc đạn...
(Nhưng, hiện-thời xin tạm gác sang bên)
*
Có những bài thơ mà trí lụn vùi quên
Nên tiếc mãi, khôn vãn-hồi chính-xác:
Những ý xuất-thần, những vần tuyệt-tác,
Những con yêu phiêu-lạc của tinh-thần...
*
Thơ cũng ào vào mạch máu, luồng gân
Với tin-tức về bà-con hải-ngoại:
Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn... thắp sáng lại
Ngọn đuốc soi đường giải-cứu Quê-Hương,
Và có em tôi, Lý Tống thân thương,
Với cuộc vượt ngục lừng danh thế-giới .
*
Tôi hãnh-diện là không hề động tới
Hồn Thơ mình khi ở dưới búa, trên đe .
(Sao có người đem Nghệ-Thuật ra khoe
Làm của đút dâng cho loài ghẻ gớm!)
*
"Cơn Ác-Mộng" tuy không ra mắt sớm
(Vì thiếu tiền!) song muộn vẫn hơn không.
Nó vẫn là chứng-tích của thuở gai chông
Mà Đất Nước rơi vào trong bất-hạnh.
*
Xin cầu nguyện cho trời quang, mây tạnh,
Chôn chuyện buồn theo Thế-Kỷ Hai Mươi... 

THANH-THANH


📎 AcMong
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0


THÁNG TƯ ĐEN


Bạn thoát. Còn tôi ? Tôi kẹt lại!
Thảm thay vận nước thuở suy tàn!
Miền Cao đã mất, Miền Trung mất;
Còn chút Miền Nam: khó vững an!

Nếu chạy thì lo cho lính chạy;
Lời thề "huynh đệ" gió chưa tan.
(Chỉ-huy trước trận mà đào-ngũ
Thì quá dơ danh cấp trưởng đàn!)

Dân-chúng mà mình đòi bảo-vệ:
Nỡ nào mặc kệ cho nguy-nan?
Mối tình "cá-nước" mình đề-xướng:
Nếu phản thì mình quá dối-gian!

Chiến-hữu vì mình mà ngã xuống
Dưới cờ: chết ấy hùng hay oan?
Cơ đồ có thể thành tro bụi,
Khí-tiết nghìn thu phải bảo-toàn!

Thắng thế: ăn trên ngồi trước được;
Sa cơ: ai sẻ nỗi tân-toan?
Mình: con của Nước, hay dân ngoại ?
Vinh? Nhục? Là đây, lúc luận-bàn!

Tôi chỉ là con chim én nhỏ:
Một mình khôn dệt nổi Mùa Xuân!
Một người giữa chợ đông phiên họp:
Có mặt hay không cũng chẳng cần! 

Nhưng, nếu vào mùa mà trái tiết,
Mưa chưa ngưng quất, gió đương quần:
Một thân én nhỏ, dù bay lạc,
Cũng đủ mang về dấu-hiệu Xuân!

Và, nếu thương-trường mà náo-loạn,
Mua gian, bán lận, lệch đòn cân?
Chợ đời chỉ qúy khi còn gặp
Những kẻ ngay lành, những thiện-nhân!

Mấy chục năm trời làm đủ việc;
Việc nào cũng nổi nét công-huân.
Gian-nan nguy-biến thì ôm lấy,
Tiến-chức thăng-quan chẳng hưởng phần! 

Thiên-hạ nhiều phe, nhiều đảng lắm!
Mình không phe đảng, chịu cô-thân!
Người ta tham-nhũng, mình liêm-khiết:
Họ sống xa-hoa, mình túng-bần!

Lắm kẻ vô-tài mà chức trọng!
Quyền cao mà thất đức, vô-luân!
Mình chìm dưới đáy rong rêu ấy;
Thấy rõ... nguy-cơ đã đến gần... 

Đến lúc dùng mình thì đã... muộn!
Nhưng mình vẫn giữ vững tinh-thần:
Lập bao thành-tích, bao công-trạng,
Đóng góp phần nào cho Nước, Dân.

Có kẻ ganh tài, người ghét mặt!
Có thù trước ngõ, oán trong sân!
Có trên nghi-kỵ lòng trung-nghiã!
Có dưới dèm-pha óc chính-chân!

Giặc đến; chưa thua mà đã chạy:
Tinh-binh biến-hóa qủy-yêu-quân!
Còn đâu trụ-cột mà che-chống?
Vách đã xiêng xiêu, mái đổ dần! 

Thôi nhé! Còn đây: hơi thở cuối!
Còn hồn trong xác, máu trong gân!
Hiểu nhau, chỉ có khi nằm xuống
Là lúc tâm bình để giải-phân!

Như vụ Mậu Thân ngoài Huế trước:
Đừng hòng thoát được lũ phi-nhân!
Xin vùi thể-phách trong lòng Mẹ,
Mảnh đất mà mình đã thụ-ân!
*
Bạn thoát. Còn tôi ? Tôi kẹt lại!
Thủy-chung đền tội với gia đình!
Đã chồng không trọn, cha không vẹn,
Thà một phơi thây tỏ bụng mình!

Mấy chục năm trường no đủ trước
Nhạt nhòa như truyện kiếp tiền-sinh!
Mấy năm thiếu-thốn gần đây nhất
Đã biến nhà tôi thành ngục hình!

Lương tháng chi tiêu chừng nửa tháng;
Ngoài lương không có nửa đồng trinh!
(Tiền là huyết-mạch cho đời sống;
Thiếu nó: xông hương cũng thối ình!)

Tôi giữ bề ngoài tươi tỉnh mãi,
Nhưng trong gan ruột đã ươn sình!
Ai hay: trong lốt "quan quyền" ấy:
Tôi: kẻ... vô hồn... xác... lạc tinh!

Kẻ: tưởng làm to là lợi lớn
Mà không hưởng được nên chê khinh!
Người: lầm làm lớn là quyền-thế
Mà dựa không êm hóa hận mình!

Hiếu, hỉ, hội-hè: lơ tộc-lệ!
Vãng lai thù tạc: lánh bằng-trình!
Mè-nheo tiếng vợ: tai làm điếc!
Than-vãn lời con: miệng ngậm thinh!

Rồi ... một ngày kia, giông bão nổi,
Án Tòa tuyên tội từ môi xinh:
Mỗi người một ngả, nhanh như nhổ
Khỏi vướng mắt nàng -- một cái đinh! 

Thôi, thế là thôi! Tan-nát hết!
Tượng thần đổ vỡ, hết tôn vinh!
Tôi như con thú mang thương-tích,
Lồng-lộn trong hồn lúc động-kinh! 

Tôi đã ra đi ... tìm lối thoát,
Tìm trong công-vụ nỗi vui lành...
... Những ngày, những tháng xa nhau ấy
Đã giúp cây già nứt nụ xanh...

Giữa lúc thù vây, quân bạn rã,
Mạng mình treo trước gió mong-manh,
Nàng từ hậu-tuyến truyền tin lại:
"Chớ giận gì em nữa nhá, anh!"

Ôi, có lời nào đầy đủ nghiã
Thân thương tiếc thứ trọng tin thành
Bằng... lời tống-biệt, lời ... ai điếu
Cho kẻ gần kề cõi ... vãng-sanh!

Chừng đó cho mình là đã đủ!
Bao nhiêu hờn hận vơi nguôi nhanh.
Cuối đời mới hiểu lòng nhau được!
Hiểu được lòng nhau, chết cũng đành!

... Thoát được vòng vây về với vợ
Thì vòng nguy khốn lại vây quanh:
Hổ hùm hãm-hiếp và cuồng-sát
Đang đón đầu đường đợi yến oanh! 

Nếu chạy ? thì cùng thê+tử chạy,
Lòng nào phó mặc lũ hôi tanh!
... Hết đường thoát hiểm, và vô-vọng:
Chịu chết chôn chung một ngọn ngành!

May-mắn vợ+con mà sống sót
Thì mình khỏi hóa xác vô danh,
Khỏi mòn-mỏi sống trong nghi-hoặc:
Phiêu-giạt đầu non, thác cuối gành!

Như vụ Mậu Thân ngoài Huế trước:
Đừng hòng thoát được lũ gian-manh!
Kiếp này đã lỡ niềm phu-phụ,
Hẹn kiếp lai-sinh mộng-ước thành!
*
Bạn thoát. Còn tôi ? Tôi kẹt lại!
Tôi cam chịu chết cho chung-tình:
Chết trên Đất Mẹ mình sinh sống,
Chết cạnh thê+nhi ruột thịt mình!

Với Nước: mình không là giặc cướp,
Thì mình chết cái chết trung-trinh!
Với nhà: mình đã cùng tâm+lực
Hứng chịu tai-nàn để chứng-minh! 

Tổ-Quốc, nếu Trời chưa phụ hẳn,
Sau cơn giông-tố sẽ hồi-sinh:
Hồn mình hòa-hợp hồn cây+cỏ
Thỏa thấy đồng-bào sống hiển-vinh! 

Nha-Trang 1-17/4/1975
THANH-THANH
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0

NHỚ MẸ
Kính dâng hương-hồn Mẹ,
cụ-bà Lê Văn Tập, Đà-Nẵng. 

Mẹ ơi! Lại một năm gần hết!
Lại một Tết gần tới nữa rồi!
Không thể lời trao, không chữ viết,
Con nhờ mây gió nhắn lời thôi! 

Lâu nay Mẹ có được bình-an?
Con+cháu về thăm? thư hỏi-han?
Lợi-tức có còn cho Mẹ sống?
Tuổi cao, Mẹ sống có thư-nhàn? 

Phần con: vẫn tội không toà xử!
Vẫn khổ-sai tù chẳng án tuyên!
Nhưng vẫn nhẫn-nhường qua hạn dữ
Đúng như lời Mẹ vẫn từng khuyên. 

Nhớ khi chưa có chuyện chua cay:
Con đến hầu thăm Mẹ mỗi ngày,
An-ủi phần nào niềm quạnh-quẽ,
Thân đơn, nhà rộng, gió sương dày . 

Con đưa Chị Cả thường-xuyên lại
Cùng Mẹ chơi bài để giải-khuây .
Con giúp nhang đèn, dâng lễ bái;
Con lo khách-khứa, đãi ăn đầy ... 

Mẹ ra nghiã-địa viếng mồ Ba:
Con lái xe-hơi chở Mẹ ra .
Mẹ muốn lên chùa hay xuống chợ,
Qua nhà bè-bạn: con đưa qua ... 

Con vui có Mẹ mà hầu phục
Vì mẫu-thân con đã mãn-phần.
Mẹ cũng thương con như cốt-nhục
Vì con trai Mẹ đã từ-thân! 

Mẹ coi con tựa đứa con thơ:
Có bữa cơm trưa Mẹ vẫn chờ.
Mẹ cất cam nho trong tủ lạnh,
Chờ con tới mới lấy ra đưa ... 

Thế rồi tất cả không còn nữa!
Con bị lưu đày ở trại xa;
Mẹ lại mai chiều ngồi tựa cửa:
Lầu cao, thềm rộng, một thân già . 

Năm xưa, Mẹ đã chín mươi tròn,
Lọm-khọm đi tìm thăm viếng con;
Mẹ đã khóc oà khi gặp mặt
Làm con đau điếng cả tim non. 

Tấm tình qúy-hiếm cao sâu ấy:
Lòng Mẹ vô-biên như biển trời!
Con biết làm sao đền đáp lấy
Dù trong muôn một, Mẹ hiền ơi! 

Đền ơn, con chỉ biết mong cầu
Cho Mẹ bình-an, Mẹ sống lâu;
Mẹ sống chờ ngày con trở lại:
Con săn-sóc Mẹ, Mẹ vơi sầu ... 

Mẹ ơi! đã mấy năm biền-biệt,
Chúng cấm thư-từ, cấm viếng thăm.
Mẹ có bề nào: con chẳng biết!
Con càng nhớ Mẹ, con càng căm! 

Bây giờ Chị Cả đã qua đời,
Con+cháu thì là người mỗi nơi!
Chú ấy làm to mà cuốc bộ,
Về thăm -- lý-thuyết chỉ hoài hơi! 

Phố lầu: căn cúng, căn người quỵt!
Két cạn: nhà băng hết gửi tiền!
Hết hẳn lên chùa! Thôi thết tiệc!
(Qua-loa vài món giỗ gia-tiên!) 

Mẹ đi nghiã-địa: ai đưa đi ?
Mà mộ Ba còn, hay đã "quy"?*
Ai tới chơi bài mà giải-trí ?
Trưa: còn tủ lạnh? tối: ti-vi ? 

*VC dẹp hết nghiã-trang của dân Miền Nam,
bắt dồn (quy) mả tới những địa-điểm mới,
xa, và tồi-tệ hơn. 

Lạy Trời! Nếu Mẹ quy-tiên trước:
Con hết hôn tay, vuốt mắt Người!
Con hết tiễn đưa giây phút cuối
Về nơi Mẹ nghỉ giấc muôn đời! 

Nhưng, con còn sống, con còn lo
Cho các con con được Tự Do,
Cho các cháu con, như Mẹ muốn,
Có hoài tủ lạnh với cam nho ... 

Con còn báo-phục cho đời Mẹ:
Tuổi trẻ cần-lao, tuổi xế nhàn;
Có nghiã, có tình trong tộc-hệ;
Có Trời, có Phật độ giang-san... 

Con còn nghiã-vụ với xung quanh:
Phải diệt cuồng-xâm, thắng bạo-hành,
Để sống đời đời trong hạnh-phúc:
Mỗi ngày: Tết nhất, tháng: xuân xanh... 


Hôm nay sắp-sửa vào Xuân mới:
Con: tuổi tù tăng, Mẹ: tuổi đời ...
Mượn gió nhờ mây, con gửi tới
Lòng con thương nhớ, Mẹ hiền ơi!

THANH-THANH
Nhà Trắng (Thôn 5) Tiên-Lãnh 1980 
THANH-THANH
Đăng nhập để trả lời
0