TN xin tiếp nối và kết thúc câu chuyện :
ĐẠP - TA - NHĂN và HỘI HOẠ.
Màn 2 - cảnh 2
- Đạp anhhhhhhhhhhhhh !!!
- Ủa , Sương Sa , ma chérie ! Vừa chào người đẹp chàng họ Đạp vừa tặng cho nàng Sương sa một nụ hôn thật nồng ấm !
- Vào nhanh đi cưng , hôm nay có nhiều chuyện để ta bàn với nhau cưng à ...
- Đạp anh , em mới tới , mệt thí mồ luôn, chưa mời em uống thứ gì là bắt ngừ ta bàn với ghế, í quên bàn với tính hoài hừa ....
- Cưng à, giúp ta một chút đi rồi ta mời cưng đi ăn kem , cơm tối rồi coi ca nhạc kịch ...chịu hông ?
- Ừa, phải như dị mới là chàng Đap- ga- lăng của em chứ ! Ủa, Ông Họa sĩ giao tranh rùi hử anh iêu... quái - nàng nói chữ cuối nhẹ hều nên có nghe nhưng chàng họ Đạp vẫn giả ... điếc !
- Đúng rồi cưng, đó là lý do ta cần gấp ý kiến của cưng đó , vì một lát nữa ổng sẽ tới đây để biết ta chọn tấm nào , khổ là ...
- hihiiiiii .... hahaaaaaa ... , nàng Sương sa vừa cười vừa bước tới, bước lui ngắm thật kỹ hai bức tranh phía sau !
- Cưng iêu, chia cho ta một nửa niềm vui ta chưa biết tên được không ?
- Hổng biết ông họa sĩ này là ai mà vẽ chân dung thật tuyệt chiêu , rất đẹp Đạp anh à !
- Vậy hả cưng ? Theo cưng tấm tranh nào đẹp hơn hết ? Mà sao cưng lại cười nắc nẽ dị ???
- Em hổng biết, nhưng mỗi tấm một vẻ, Đạp anh nên mua cả hai tấm đi !
- Cưng nói chí phải, nhưng ta lấy gì để trả công một lượt cả hai tấm đây chòi!
Ngay lúc đó tên hầu Blanchet chạy cái ào vô phòng khách :
- Gia chủ ơi, có kháaaaaach ...
- Mi ồn ào quá đi, hổng thấy ta đang nói chiện dí Sương sa sao ? Mà ai dị ?
- Ồ, xin lỗi cô nương Sương sa hột lựu nghen , ui, mỗi lần gọi tên của cô nương là em .... đói bụng thèm ly chè quá hừa !
Nàng Sương sa cười khanh khách rất thoải mái với Blanchet :
- Hổng có gì đâu, giống như ta, mỗi khi gọi tên mi ta đều liên tưởng tới 'bờ
- lăng - xê' dị mừ !
Đạp ta nhăn :
- Thôi thôi , rồi giờ mi đứng đó tán tỉnh ngừ iêu của ta hả , đi ra mời khách vào, mà mi chưa nói cho ta biết là ai đó!
- Úi, em quên ông họa sĩ đó Đạp gia chủ !
- Được rồi , mời ổng vào đây và chàng quay qua nói với nàng Sương sa :
- Cưng à, chịu khó qua bên phòng khách nhỏ đợi ta chút nghen , ta bàn tính với ông họa sĩ xong rùi mình đi chơi ,ráng chờ ta nha mon tendre coeur ! Vừa nói chàng họ Đạp vừa hôn nhẹ lên bàn tay của Sương sa rất lịch sự như luyến tiếc nhưng dứt khoát !
[sm=54.gif]
Màn 2, cảnh 3
Trong phòng khách chàng Đạp- ta- nhăn vừa đi tới, đi lui trong lúc chờ ông họa sĩ Đa Nghệ vào, chàng ta có vẻ đăm chiêu, do dự trước hai bức tranh , lâu lâu vẫn không quên đưa tay vuốt bộ ria mép , không biết ta phải làm sao đây ? Mà tại sao lại mỗi bức đều thiếu cái gì đó tuy nhỏ nhặt nhưng đối với mình thì rất quan trọng, cái ông nụi họa sĩ này chơi trò gì vậy ta ?????!
- Chào Đạp kỵ sĩ !
Đạp ta nhăn quay phắt người lại và cười thật tươi nghiêng mình chào ông họa sĩ:
- Ồ, làm phiền ngài quá , nhưng vì tranh đã giao tận nhà thì ta nên gặp nhau tại đây để dễ dàng trong việc bàn luận , mời ngài ngồi .
Đạp ta nhăn gọi với vào bên trong :
- Blancheeeeeeeeeeeeeeeeet !
- Dạaaaaaaaaaaaaa , có em !
- Ngươi vui lòng mang rượu khai vị ra để ta mời khách nghen , du Porto, mon petit !
Khi Blanchet bước vào bên trong thì chàng họ Đạp bắt đầu câu chuyện :
- Tôi đã xem kỹ càng hai bức tranh của ngài giao hôm qua, cả hai bức đều đầy tính chất nghệ thuật , nhân vật trên tranh rất sống động, màu sắc rất ưng ý , phải nói là tôi khó mà chọn một trong hai bức ...
- Sao Đạp ngài lại do dự ? Tôi vẽ hai bức thì ngài nên mua cả hai vì mỗi bức có đặc điểm riêng của nó mà !
- Có một điều tôi thắc mắc là một bức thiếu bộ ria và bức kia lại thiếu cây kiếm , tôi nghĩ chắc là ngài .... quên !
- Ồ không , thưa Đạp kỵ sĩ , tất cả đều có dụng ý riêng , bức thiếu bộ ria là lúc ngài bắt đầu " lên hương " gắn bộ ria vào thấy hơi già trước tuổi nên tôi muốn ngài " trẻ mãi không già " đó mừ ...
Chàng họ Đạp nhìn sững ông họa sĩ và có những ý nghĩ ' ông nụi này giỡn mặt với mình hay sao cà ? Bộ ổng hổng bít là thiếu bộ ria là mình hông thể nào tán gái hay sao dị ta ?! .... chờ xem ổng còn lý thuyết nào cho bức thứ hai ! '
- À , thì ra vậy , còn bức thứ hai thì sao ngài Họa sĩ ?
- Bức thứ hai , tôi không cho ngài cầm gươm là vì đã thuộc về " Hai mươi năm sau "
*, quan ngài về hưu, dưỡng già và hơi sức đâu mà xách gươm, kiếm đi lang thang nữa...., lúc này quan ngài an nhàn đi câu cá , săn thỏ ... hổng lẽ tôi vẽ quan ngài với cần câu hay bẫy thỏ thì mất khí thế quá nên khỏi cầm thứ chi cho gọn đẹp bức tranh !
Ông họa sĩ vừa giải thích vừa xoa hai tay vào nhau như rất hài lòng ý tưởng của riêng mình nhưng ông quên một điều là chàng họ Đạp không nghĩ như ông nên ông giật bắn người lên khi nghe tiếng vỗ bàn cái rầm bên cạnh , ông rời mắt khỏi hai bức tranh và ngó Đạp- ta -nhăn :
- Ui da, tôi nói gì không phải sao mà Đạp kỵ sĩ ....
Đạp ta nhăn chẳng nói chẳng rằng , đứng bật dậy với sắc mặt rất lạnh, rồi bỗng dưng chàng cất tiếng cười ha hả , tiếng cười ấy lây sang cả ông họa sĩ , thế là cả hai vừa cười, vừa vỗ vai nhau như tri kỷ lâu năm !
- haha ..... Tôi không ngờ ngài rất đầy hậu ý, nhưng tôi có một việc khó thuận lòng ông , nhưng thôi, tôi vẫn trình bày ra để tùy họa sĩ quyết định nghen , tôi chỉ có thể trả nợ ngay tức thì cho một bức thôi, còn bức thứ hai thì ngài có thể cho phép tôi trả dài hạn khoảng hai mươi năm không tính lời được không ? haha ....
- Đạp kỵ sĩ à, tôi cũng đâu khó khăn gì nhưng ai cũng như ngài thì dzợ con tui lấy gì để sống đây ?! Thôi, tôi có việc phải đi ngay, tôi muốn ngài có thêm chút thời gian để giải quyết vấn đề tài chính nha ! Xin chào ngài!
Ông họa sĩ vừa bước ra thì tên Blanchet chạy cái ào vào :
- Đạp gia chủ ơi chít rùi, nàng aB (alias đã một lần iu nhau ) mới tới và đòi gặp Đạp gia chủ ngay kìa !
- Ủa, ta đâu có hẹn dí nàng hôm nay , chỉ dành riêng cho Sương sa của ta mừ !
- Em hổng bít, em có nói gia chủ đi vắng , nhưng nàng ký em một cái đau điếng và nói " đừng có xạo sự , ta thấy con ngựa của anh Đạp còn ở đây mừ , mi giấu ta chiện gì phải hông ? " , em nói nàng ráng đợi hai phút để em chạy dzô coi Đạp chủ đi chưa ...
- Hôm nay là ngày gì của ta dị, sao quả tạ chiếu mệnh hay sao đây chòi , nàng Sương sa đang chờ bên trong, nàng aB đợi bên ngoài..... ah ...... ta điên tiết rùi, thui mi ra nói là ta phải đi thi hành phận sự bí mật rất gấp cho Hoàng hậu là xong chuyện , mi tài giỏi việc sắp bày lắm, tự lo cho ta hôm nay đi, ta chuồn lên nóc nhà ngồi đợi há !
- Ahhhhhhhhhhhhhh .... chắc có ngày tui đạp lại ông chủ này quá ! Vừa nói Blanchet vừ lết gót đi ra lo phận sự được giao phó !
* Alexandre Dumas viết ba bộ trường thiên tiểu thuyết dưới các nhan đề sau :
- Les Trois Mousquetaires
- Vingt ans après
- Le vicomte de Bragelonne
Hạ màn và kết thúc câu chuyện của Đạp ta nhăn tại đây ./.
ảnh sưu tầm