📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Chiếc măng - tô trắng kẻ ô vuông, truyện điều tra hình sự (Kết thúc) 🔒

40 trả lời, 5.932 lượt xem — Trang 2 / 2
PHẦN 31

Ghéc-xơn trở về và báo cáo với thiếu tá:
- Dem-ba đang ngồi đợi ngoài kia. Anh đoán đúng. Tôi đã chạm trán với cô ả Vil-xka-y-a ngay trước quầy cà phê tại Bri-xtôn.
- Cả gã công tử bột kia nữa, họ cũng đều là những con tốt đen thôi, nhưng dẫu sao vẫn được việc phải không nào? Cho gọi lão Dem-ba vào.
Dem-ba là một người tầm thước, đầu vuông, tóc cắt ngắn, mũi củ hành, mặt rỗ chằng rỗ chịt nhưng cặp mắt lươn lại hết sức tinh nhanh.
Vưđ-ma mở đầu buổi lấy cung:
- Ông biết cô El-mer chứ? Cái cô có biệt hiệu là an Trắng ấy mà…
Lão giữ áo khoác gật đầu
- Dĩ nhiên là có biết, cô ấy thỉnh thoảng vẫn lui tới tiệm chúng tôi. Nhưng ít lâu nay không thấy lại ạ.
- Chắc ông cũng biết ít nhiều gì đó chuyện cô ta rồi chứ? Ông thử kể đi nào.
Dem-ba đưa tay vuốt trán, lấm lét nhìn thiếu tá, cặp mắt như nhỏ thêm. Rõ ràng ông ta đang ngẫm nghĩ xem cái gì nên nói, cái gì nên làm thinh vì câu hỏi còn cho phép lão tùy ý lựa chọn.
- Tôi chẳng biết gì sất cả. Ông tính, ngồi một xó trong phòng giữ áo choàng thì còn biết được đâu vào với đâu nữa.
- Xin báo trước thế này: chúng tôi đã biết được khá nhiều về vụ này rồi. Bởi thế mọi chuyện sẽ hoàn toàn tùy thuộc vào những câu trả lời của ông. Thế nào, ông muốn ngồi lại đây để suy nghĩ kỹ mọi chuyện hay muốn về đi làm?
Dem-ba cúi đầu rồi lại đưa tay xoa trán lần nữa. Lát sau, lão thở dài, ngồi thẳng người lên.
- Tôi chẳng làm gì nên tội để phải sợ ngồi tù cả. Nhưng thôi được, xin ông cứ tùy ý định liệu. Dẫu sao tôi cũng muốn đừng làm mếch lòng ông thì hơn.
- Có thế chứ. Vậy ông đã sai người đến Da-lê-xy-a bắt cô El-mer phải không nào?
- Vâng. Chính tôi ạ.
- Thế ông định đưa cô ấy đi đâu vậy?
- Một người quen của tôi hứa cho ở tạm
- Tôi biết. Để rồi sau đó lại chuyển cô ta tới nơi khác chứ gì? Người quen ấy họ tên gì?
- Rê-na-ta Vil-xka-y-a.
- Nhưng sau khi ở nhà cô này xong, ông tính sẽ đưa tới đâu nữa?
Dem-ba nhún vai:
- Tôi không biết ạ. Cô El-mer đang bị nguy đến tính mạng, phải đưa cô ấy về ở tạm với Vil-xka-y-a vài hôm chờ cho yên ổn.
- Sao lại phải chờ cho yên ổn? Có chuyện gì lôi thôi nào?
- Cô ấy xoáy của người ta mấy món gì đó, nhưng món gì thì tôi mù tịt.
- Nghĩa là ông phịa ra chuyện tính mạng cô ấy bị đe dọa để đóng vai cha đỡ đầu chứ gì?
- Tôi chỉ nhắc lại những gì người ta nói với tôi – Dem-ba lầu bầu trong cổ họng.
- Thế ai yêu cầu ông làm việc ấy? – Đến tận lúc này, Vưđ-ma mới tung ra câu hỏi quan trọng nhất.
Dem-ba quay mặt sang chỗ khác và nhìn người ghi biên bản một lát, xong mới lại nhìn về phía Vưđ-ma. Lão lắp bắp nói, ra cách muốn nói nhưng chẳng thốt được lời nào.
- Tôi muốn lưu ý ông – Vưđ-ma nói một cách rất bình tĩnh – vụ này nghiêm trọng hơn ông tưởng nhiều vì nó có liên quan đến chuyện giết người mà chẳng phải một nhân mạng đâu nhé. Tôi hy vọng ông sẽ không tự hãm hại bản thân mình…
Dem-ba liếm môi. Hai gò má lão giật liền mấy cái.
- Thú thật là tôi cũng không rõ hiện giờ lão ta mang tên gì… - Dem-ba nói lí nhí qua kẽ răng.
- Thế trước kia?
- Trước tên là A-lôi-đi Kô-val-xki. Nhưng cái tên này lão chỉ dùng cho đến năm 1949 thôi. Sau đó hình như lão xoay được giấy tờ với tên họ khác.
- Hóa ra các ông đã quen biết nhau từ lâu. Ông gặp lão ta ở đâu thế?
- Cùng ngồi tù ạ…
- Vì tội gì?
- Tôi thì tội thụt két, còn lão thì vì ăn cướp có võ trang… Sau đó, mỗi người đi mỗi ngả. Cách đây hai năm, tôi mới gặp lại nhưng không dám hỏi lão hiện ở đâu và đang làm gì. Những câu hỏi kiểu đó thì tốt nhất là đừng có hỏi. Mãn hạn xong, tôi bắt đầu tu tỉnh. Tìm vây cánh của lão để nhập bọn thì tôi không dám vì lão là một tay trộm cướp hết sức nguy hiểm…
- Nhưng dẫu sao ông vẫn mới gặp lão ta đấy thôi. Đầu đuôi thế nào mà lại gặp nhau?
- Một hôm, ngay từ sáng sớm, lão đã gọi dây nói cho tôi, hỏi có biết cô El-mer không? Tôi hiểu ngay là lão đang cần tìm ai. Lão hẹn tôi tới một quán cà phê. Gặp nhau, lão bảo đang cần tìm cô gái nọ. Và yêu cầu tôi lần mò cho ra địa chỉ cô ấy. Tôi chẳgn biết mô tê gì nhưng lão đã yêu cầu nên không dám chối. Hôm qua, lão lại mới đến tìm tôi, sai tôi đi bắt cô ta.
- Thế ông trao địa chỉ cô gái cho lão bằng cách nào?
- Lão để lại số điện thoại và dặn gọi Gu-xtáp.
- Số mấy thế?
Dem-ba rút trong túi ra một cuốn sổ tay nhem nhuốc rồi lật lật, tìm tìm. Đoạn, lão lầu bầu, giọng nghe rất ũ rũ
- Kể ra các ông cũng chẳng cần biết số điện thoại mà làm gì cho thêm bận. Cứ gọi đến tiệm ăn Thủ đô ở khu Pra-ha là khắc gặp lão…
Lão Dem-ba đi rồi, Vưđ-ma liền nhìn sang phía thiếu úy:
- Nhiệm vụ mới nữa đấy, thiếu úy nhé. Chúc anh thành công.
- Tôi còn chịu đựng được, anh đừng ngại. Xem chừng đã sắp đến quyết chiến điểm rồi. Từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ diễn biến nhanh khiếp lắm đây.
- Tôi e là anh sẽ không kịp dùng thắt lưng da để nịt quần nữa đấy.
Ghéc-xơn ngạc nhiên nhìn thiếu tá:
- Anh lại muốn bẫy tôi lần nữa sao?
- Hình như những người lạc quan ai cũng đều làm thế cả.
- Thiếu tá ạ, lúc nào đồng chí cũng làm nguội mất nhiệt huyết của tôi… Chắc phải đi ngủ tí đây, khuya rồi.
- Phải đấy. Hôm qua tôi đã bị dựng dậy từ lúc hai giờ sáng. Suốt ngày lại bao nhiêu là công việc. – Vưđ-ma nhìn đồng hồ - Hơn mười hai giờ rồi… Mai, thế nào cũng phải khám xét cái lán gỗ ở Gra-đô-va. Lệnh mời chủ xưởng đến Cục đã gửi đi rồi phải không?
- Tôi đã gửi đến cái thứ hai rồi thế mà vẫn chẳng thấy tăm hơi gã chủ xưởng đâu.
- Sáng mai, anh phải sang bàn ngay với bẹn viện kiểm sát để họ ký lệnh khám nhà vắng chủ. Chẳng việc gì phải đợi cái thằng cha Lu-chắc kia nữa. Đưa cả tổ theo, và khám thật kỹ, đừng để sót một tí gì. Trạm theo dõi ở đó cũng cho đặt rồi phải không?
- Vâng. Cái lán gỗ đã được lệnh theo dõi suốt ngày đêm.
- Bọn chúng đã có đủ thì giờ để xóa sạch mọi dấu vết rồi – Vưđ-ma lẩm bẩm – nhưng dẫu sao thì cũng phải khám xét.
- Tôi nghĩ: đến mười một giờ là mọi việc chắc xong xuôi rồi. Liệu có trễ quá không?
- Không đâu. Sau đó cậu hãy đến ngay Thủ đô. Cố dò cho ra cái tên Gu-xtáp ấy. không rõ gã Gu-xtáp ấy là ai trong số hai đứa kia.
- Hai đứa nào? – Ghéc-xơn hỏi lại, người chồm ra đằng trước giữa lúc Vưđ-ma nón thinh, đưa mắt nhìn ra cửa sổ ngắm ánh đèn rực rỡ trong đêm – Anh muốn ám chỉ đến hai đối tượng mà ông gác đêm đã khai ra phải không ạ?
- Đúng thế, chớ còn ai vào đấy nữa – Vưđ-ma chậm rãi đáp – trong hai kẻ ấy, ai đã đánh thuốc mê ông ta? Bê-let-xki đã cho vào ngăn cạp lồng súp hay là Gher-man đã cho vào điếu thuốc lá? Ông gác đêm cứ chối đây đẩy, không dám nhận là đã ngủ quên sợ trách nhiệm. Vì tự dưng đã trở thành kẻ tòng phạm vô tình mà. Còn thủ phạm thì hắn iết mười mươi là ông ta sẽ cố lấp liếm đi. Điểm này chắc ngay khi trù liệu cho vụ trộm, tên chủ mưu đã tính đến rồi.
- Nghĩa là trong hai đối tượng ấy nhất định phải có một kẻ là thủ phạm chính? – thiếu úy bất giác hạ thấp giọng.
- Phải, nếu tôi không bị những thông tin gốc đánh lừa.
Vừa lúc đó chuông điện thoại vang lên.

0
PHẦN 32

NHỮNG GHI CHÉP CỦA A-NA-TÔN XAR-NA
 
Viên thiếu úy tốt bụng vừa bước ra thì mình nhận ngay được một bức điện của Tê-rê-da. Nàng báo tin là sẽ về bằng chuyến máy bay sáng, hạ cánh lúc hơn mười hai giờ trưa mai.
Tin mừng ấy tuyệt nhiên chẳng làm mình phấn khởi chút nào. Đầu óc mình cứ rối tung lên. Suốt ngày chỉ bận tâm với mấy câu hỏi: sẽ đón Tê-rê-da thế nào đây? Có dám kể hết với nàng không? Phải viện đến những lý lẽ gì để nàng khỏi ngờ vực?
Lại phải lăn lưng vào cái phác thảo mà lẽ ra đã phải giao cho bên đặt hàng xem từ tuần trước. mãi đến gần tối, mình mới xong việc. Mình quyết địng gọi dây nói cho Ca-rôn ngay vì viễn cảnh phải đơn thương độc mã đương đầu với cái bóng tối dài lê thê này cứ đè trĩu lên ngực mình. Vả lại cũng phải đảo mắt qua căn phòng của Tê-rê-da trong chốc lát để xem có còn gì chướng mắt ở đó nữa không.
Caront rả lời: không thể đến trước tám giờ. Và đúng thời gian đã hẹn, cậu ta xuất hiện. Hai chúng mình nhớ lại cuộc trò chuyện hồi sáng với viên thiếu úy, nói đến những hậu quả có thể có do những lời khai của cả hai có thể đem lại. Sau đó mới thả bộ để dạo chơi luôn thể đến căn phòng của Tê-rê-da ở đường Ma-đa-lin.
Hai hàng bồ đề dọc phố Nar-but với những tán lá sặc sỡ nghiêng bóng trùm lên vỉa hè. Ánh điện không xuyên qua nổi đám lá cây xum xuê đó để đi qua màn sương đục đang chờn vờn trong con đường hầm chạy dài dưới bóng hàng cây, nơi hai đứa đang lững thững dạo chơi. Thấy vẻ mặt ủ dột của mình, Ca-rôn liền thử an ủi:
- Theo tớ thì cậu đã quá thổi phồng những hậu quả do cuộc viếng thăm của An-ca đưa lại đấy. Chuyện ấy lúc này thật chẳng có nghĩa lý gì trong cái chuỗi biến cô bi đát đã xảy ra tiếp theo sau đó cả. Nó đã lùi xuống hậu cảnh rồi. Chắc cậu cũng thừa biết là mình rất áy náy, do mình mà cậu lại vướng vào câu chuyện lôi thôi kia. Nhưng Tôn ạ, chuyện đó ầm ĩ đến mức nó khiến người ta quên đi hết thảy mọi thứ khác.
- Cậu suy xét cứ như thể chưa bao giờ biết phụ nữ là gì ấy. Đối với họ, cuộc đụng độ giữa hai đạo quân chỉ là chuyện vặt so với việc đức lang quân của họ léng phéng với một cô ả nào đó. Trước mắt Tê-rê-da chỉ có mỗi một sự kiện sau đây là đáng kể: mình đã lôi về phòng cô ấy một người đàn bà khác. Cô ấy sẽ nghĩ thế này: mình làm thế chẳng qua là do sở thích chử chẳng phải vì nể lời ai cả. Còn cậu thì mình chỉ viện ra để làm bìng phong thế thôi. Toàn bộ câu chuyện dưới mắt cô ấy chỉ vẻn vẹn có vậy, không hơn không kém.
- Cậu bảo trưa mai máy bay sẽ đến chứ gì. Được, mình sẽ đi đón cùng với cậu nếu cậu không phản đối.
- Hoan hô! Được vậy thì còn gì bằng. Mình sẽ thấy vững dạ hơn.
- Vấn đề đâu phải là ở đó. Chẳng qua mình chỉ muốn đích thân kể hết đầu đuôi cho Tê-rê-da nghe.
- Thế theo cậu, mình không đủ can đảm chứ gì?
- Cậu nhầm to rồi, Tôn ạ. Mình chỉ lo là cậu sẽ cố sống chết thanh minh với Tê-rê-da rằng cậu vô tội. Nhưng chính vì thế mà cậu sẽ ăn nói lung tung và làm hỏng hết mọi chuyện.
- Hừm, có thể cậu đúng. Đã thế, cậu cứ nói rõ lý lẽ của cậu đi xem nào.
Nhưng chúng mình đã đến nơi. Mình rút chìa khóa ra mở cửa. Vào phòng một cái, mình vớ ngay lấy cái phất trần phủi bụi. Ca-rôn cũng noi gương. Chẳng mấy chốc hai đứa đã dọn dẹp, thu xếp đâu ra đấy. Xong xuôi, mình rót ra hai ly rượu, rồi ngả người xuống sa-lon.
Cả hai đều chẳng muốn nói gì thêm nữa. Mình duỗi thẳng hai chân ra, uể oải ngắm bức tranh trên bức tường trước mặt. Ca-rôn thì gác chân lên mép bàn, uống cạn chỗ rượu còn lại, đặt cốc xuống. Bỗng cái chuông treo ngoài cửa ra vào đường đột ngân dài.
Mình vội vàng ngoảnh đầu ra vì sửng sốt.
- Chà, bắt đầu rồi đấy. Chắc ai đó tường Tê-rê-da về trước hạn. Hoặc có lẽ họ nhìn thấy cửa sổ có ánh đèn.
Mình uể oải đứng dậy, bước ra cửa, chuẩn bị sẵn câu trả lời. Nhưng đến khi thấy bóng một phụ nữ đứng giữa cửa thì sửng người không còn mở miệng được nữa. Người phụ nữ đó chính là An-ca El-mer. Chật vật lắm cô ta mới kìm bớt được nhịp thở gấp gáp như sau lúc chạy đường trường về đến đích. Tóc tai thì rối bù, mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt. Điều đập ngay vào mắt mình là chiếc măng-tô: chiếc măng-tô trắng kẻ ô vuông. Cô ấy đang mặc nó trên người.
Thấy mình, cô ta vội lùi ngay lại, toan bỏ chạy sau khi buột miệng thốt lên mấy tiếng ngạc nhiên:
- Anh đấy à?... Anh cũng ở đây sao?
Sợ cô ấy lại bỏ trốn lần nữa, mình phải vội vàng bảo: cả Ca-rôn nữa cũng đang có mặt tại đây và nhã nhặn mời cô ta vào nhà. Sau lưng ngay lúc ấy cũng vang lên tiếng chân vội vã của Ca-rôn: chắc anh cũng nghe được mấy câu đối đáp ngoài cửa và nhận ra giọng nói của An-ca. Mình chưa kịp ngoảnh lại thì Ca-rôn đã đứng ngay cửa và An-ca lập tức nhào đến ôm ghì lấy cổ anh chàng. Thấy thế, mình bèn nhanh tay đóng cửa lại. Ngả đầu vào ngực Ca-rôn, cô gái khóc nấc lên.
- Em không thể… không còn chịu đựng được nữa… Bọn chúng đã làm tình làm tội em… Em đến với anh, hy vọng anh sẽ che chở… che chở cho. Em chẳng còn biết đi đâu… nương nhờ ai nữa cả, cũng chẳng còn biết làm gì nữa…
Mình ngước nhìn chàng Rô-me-o đang ngây ngất trong hạnh phúc, ôm chặt An-ca trong lòng, mặt đực ra như một chú cừu trước cổng chuồng mới. Và vừa vuốt tóc An-ca, anh chàng vừa lộc ngộc nói những câu ngớ ngẩn:
- Nín đi em yêu, chẳng có gì đáng sợ nữa đâu… Anh không để cho bất cứ đứa nào làm khổ em nữa đâu. Nào, nìn đi rồi đâu sẽ vào đó thôi…
- Sao không vào trong phòng kia mà an ủi hả? – mình càu nhàu, chẳng hiểu tại sao nhưng tự dưng đâm bực cả với Ca-rôn lẫn An-ca – Tôi đề nghị cô làm ơn cởi măng-tô ra đã: vì câu chuyện huyên thuyên của anh chị xem chừng còn dài đấy… Còn chiếc măng-tô, tôi nghĩ đã đến lúc cần được treo lên chỗ cũ rối… Ca-rôn, đưa người đẹp của cậu vào nhà đi… Rót cho cô ấy một cốc vốt-ka. Như thế chắc cô ấy sẽ bình tâm hơn là những tiếng quàng quạc vô bổ của cậu đấy.
Cuối cùng, anh ta cũng dìu An-ca xuống ghế. Cô ta run lên và ngồi nhìn bức tranh trên tường. Đấy chẳng qua chỉ là một cơn choáng váng tâm thần sau bao gian nan đã nếm trải chứ thật ra trong phòng rất ấm, mà ngoài trời thì cũng chẳng có giá tuyết gì. An-ca ngoan ngoãn uống cạn cốc rượu đầy, ngước nhìn mình rồi lại nhìn sang Ca-rôn.
- Hóa ra các anh quen biết nhau ư?
- Đại để là thế - mình lầu bầu và vì không nỡ làm cho không khí căng thẳng nên vội thêm – Tôi rất lấy làm tiếc…
- Đúng thế, anh với A-na-tôn là chỗ quen biết. Anh rất tự hào có được một người bạn như anh ấy – đến lượt Ca-rôn mở miệng.
- Hóa ra em sợ anh là hoàn toàn vớ vẩn ư?
- Cô hiểu ra điều đó có hơi muộn màng, nhưng xem thế cũng đủ chứng tỏ anh chàng gà tồ kia nói nhảm – mình đáp bằng một giọng khá là chua chát.
- Hôm ấy, nghe anh nhắc đến cái xắc là em choáng người vì sợ không còn biết xoay sở ra sao nữa. Nhưng làm sao mà anh lại đến được cái lán ấy?
- Đó là cả một câu chuyện rất dài, An-ca ạ. Nhưng đằng nào cô cũng phải nghe. Tôi dính vào vụ ấy chung quy chỉ vì cái xắc và chiếc măng-tô mà cô lấy đi từ căn phòng này là hai thứ của quý của Tê-rê-da, vợ chưa cưới của tôi. Tôi phải tìm cho ra. Vì nói chung, Tê-rê-da sẽ biết là có một phụ nữ khác, hay nói khác đi là một kẻ thuộc phái yếu hơi thiếu giáo dục… đã đột nhập vào đây lúc cô ấy vắng nhà, nhờ sự tiếp tay của chính tôi đây.
- Anh tả lại câu chuyện thật là hoa mỹ - An-ca nói – nhưng thật ra em đâu có định lấy những thứ đó. Ác cái là gã Y-a-khma cứ nằng nặc bắt em phải đến gra-đô-va với một cái xắc. Vả lại, sáng hôm ấy trời lạnh quá. Em khoác chiếc măng-tô kia vào người chính là vì lẽ ấy.
- Việc cô cất tiền trong cái xắc da ấy chúng tôi biết rồi. Điều chúng tôi đang cần biết thêm lúc này là những sự việc còn mù mờ trong câu chuyện mà chúng tôi hình dung được khá rõ, vì sắp phải có một quyết định khá quan trọng đấy.
Thế là mình bèn kể lại hết thảy những gì đã biết. Tiếp đó, An-ca thêm vào những sự việc vừa xảy ra. Cô ấy vừa dứt lời thì mình đề nghị:
- Nào, ta cùng cạn chén mừng hội ngộ đi các bạn. Ca-rôn ơi, tình cảnh của An-ca xem chừng bi đát đấy.
- Khổ một nỗi là cô ấy lại vừa mới chạm trán với lão ta. Trước, lão chỉ nghĩ làm cách nào để lấy lại được chỗ tiền gã Táo Xanh đưa. Việc hắn dấu mặt trong lần tra khảo cô ấy tại cái lán gỗ chứng tỏ hắn không có ý định thủ tiêu An-ca. Giờ thì sự tình đã xoay chuyển theo một hướng hoàn toàn khác. Chắc lão thừa hiểu là An-ca đã nhận được mặt lão, bởi thế…
Ca-rôn không nói hết câu vì cậu ta hiểu rằng đoạn cuối sẽ càng khiến An-ca sợ.
- Ta hẵng cứ hy vọng là lão già đó không đò được dấu vết cô ấy. Tuổi tác như lão dễ gì theo kịp được An-ca đang độ trẻ trung thế kia. Hơn nữa, trong toa tàu, ngoài lão ra còn có ai khác nữa.
An-ca không hề nói câu nào xen vào những lời bàn bạc của mình với Ca-rôn.
- Nếu cậu đúng thì bây giờ chúng mình phải nhanh chóng tìm cho An-ca một chỗ ẩn nấp thật chắc chắn – mình lầu bầu, không giấu vẻ lo lắng – Nhưng biết tìm đâu đây mới được.
Mình hiểu là chỉ có một lối thoát duy nhất cho tình cảnh bi đát này, nhưng trong thâm tâm lại rất đỗi run sợ khi nghĩ phải tìm đến lối thoát ấy. Nhưng rồi mình cũng tự chủ được.
- Đằng nào rồi mình cũng phải đối đầu với Tê-rê-da khi kể lại câu chuyện ghê gớm này vì tuy đã lấy lại được chiếc măng-tô và chắc chỉ nay mai thôi, cả cái xắc da nữa, những vụ rắc rối ấy đã vượt quá cái tầm cỡ có thể ỉm đi mọi chuyện. Bởi thế, tốt hơn hết là cứ để An-ca ở lại đây cho đến mai. Còn chuyện giấu An-ca vào đâu trong thời gian tới thì để mình bàn lại với người vốn là vợ chưa cưới của mình đã, rồi ta sẽ liệu.
Nghe mình nói vậy, An-ca liền lên tiếng:
- Em thấy các anh lo như thế thôi uổng công. Chuyện này chỉ có công an mới giúp được em thôi. Các anh cứ báo cho công an em đang ở đây. Em sẽ kể thật hết với họ, tự nguyện trả lại chỗ tiền. Chuyện đó nhất định sẽ được chiếu cố đến khi xét xử vụ án:
- Trình báo với công an, cái đó thì đã hẵn – Ca-rôn đồng ý – Anh tin là họ sẽ thông cảm thôi. Cái cậu thiếu úy đến đây hôm qua ấy mà đáng mến lắm.
- Nhưng quyền quyết định đâu phải tùy thuộc vào một mình anh ấy. Dẫu sao mình cũng tán thành phải đến trình với cảnh sát mà vì cái chỗ tiền kia là chính. Cô vẫn gửi nó ở phòng giữ hành lý đấy chứ? – mình quay sang phía An-ca.
Cô gái gật đầu, đứng dậy, bước ra phòng ngoài. Lát sau đã trở lại với cái xắc du lịch nhỏ, mở phéc-mơ-tuya, lấy ra một mảnh giấy con.
- Biên lai đây anh ạ - cô nói.
- Số điện thoại của anh thiếu úy tôi có ghi lại đây – mình với tay lấy quyển danh bạ đặt cạnh máy điện thoại.
- Khoan đã nào – Ca-rôn ngăn mình lại – còn kịp chán. Phải xem lại xem, thế đã thật ổn chưa…
- Xem lại xem đi cái gì nữa hả? – mình ngạc nhiên – Nếu tớ không nhầm thì cậu ủng hộ nhiệt liệt giải pháp trung thực đối với các nhà chức trách lắm kia mà. Sao tự dưng lại đổi thái độ đột ngột như thế?
Rồi mình nhìn sang An-ca, khoái trá ra mặt với câu nói mỉa mai ấy.
- Bàn những chuyện liên quan đến cá nhân em mà các anh chẳng thèm hỏi ý kiến em gì cả. Trong thâm tâm em không hề có ý định gây phiền hà gì cho cả anh lẩn Ca-rôn. Nhưng em cũng tỉnh táo để hiểu rằng cần phải báo gấp cho công an việc em đến đây. Đó là lối thoát duy nhất cho tình cảnh hiện thời đấy. Để công an bắt giam, em nghĩ, đó chính là cách tốt nhất để cứu sống em, tạo cho em một chỗ nương thân thật an toàn. Đã thế, xin anh cứ gọi điện đi, đừng nghe Ca-rôn nữa.
- Gọi điện thì dễ lắm. Có điều sau đó sẽ ra sao? Em đang ở vào một cái thế hết sức bất lợi trước các cơ quan xét xử.
- Nhưng làm cách nào để tránh được chuyện đó? – An-ca hỏi lại bằng một giọng rất thực tế.
- Theo tôi nghĩ, không có cách nào trao lại cho công an tấm biên lai mà lại lờ đi chuyện An-ca xuất hiện.
- Vấn đề không phải ở chỗ đó – Ca-rôn phản đối – Tờ biên lai ta cứ giao. Nhưng sao lại không bịa ra một chuyện gì đó để tránh đả động việc An-ca xuất hiện.
- Cậu tưởng người ta cứ để cho cậu bịp người ta chứ gì? – mình nổi nóng – Họ tài ba lắm chứ đâu phải chỉ là những chàng công tử bột như cậu. Cậu tưởng lấy vải thưa che mắt thánh như thế thì thoát nạn chứ gì?
- Em van các anh đấy, đừng phí thì giờ tranh luận vô bổ như thế nữa – An-ca xen vào, giọng rất cứng cỏi – Anh A-na-tôn, anh làm ơn gọi điện mời họ đến nhận tờ biên lai đi.
Mình thấy không nên chần chừ nữa, nên vội tìm số điện thoại của Ghéc-xơn và nhấc ống nghe lên.
Mười phút sau, công an đến. Ngoài viên thiếu úy đã quen mặt còn có thêm một người nữa mặc thường phục, tầm vóc cân đối nhưng hơi gầy, tóc tiêu muối, phong độ hết sức hấp dẫn hệt như thể vừa từ một trang bìa của một tờ tạp chí thời trang Anh-cát-lợi bước ra. Ghéc-xơn gọi anh này là thiếu tá. Anh vào phòng trước tiên, dừng lại trước mặt An-ca, giữa lúc cô gái tỏ vẻ hết sức bối rối, chậm rãi đứng thẳng dậy. Quan sát vẻ mặt cô một lát rồi thiếu tá cất tiếng hỏi:
- Thế nào, chán trò ú tim lắm rồi chứ gì?
Xem ra thì An-ca đã vô tình chọn được một dáng đứng khó lòng chê trách được trong tình thế đó: cô cúi gằm và bật khóc, nước mắt lã chã trên má. Thấy vậy, thiếu tá bĩu môi rồi quay sang hỏi mình:
- Chuyện cô El-mer tìm đến chỗ các anh, đầu đuôi thế nào kể cho tôi nghe đi.
- Theo tôi suy xét thì cô ấy tưởng rằng căn phòng này của anh bạn tôi đây. Còn nguyên do thúc đẩy cô ấy đến, có lẽ tốt hơn hết hãy để chính cô ấy trình bày.
- Thế thì phải chờ một lát cho cô ấy bình tĩnh lại đã – thiếu tá lầu bầu.
- Em xin nói ngay đây ạ - An-ca sôi nổi thốt lên.
- Còn gì bằng, tôi nghe cô đây. Đề nghị cô kể rõ ràng và có đầu có đuôi kẻo không anh thiếu úy Ghéc-xơn đây sẽ đến thiếp đi trong ghế sa-lon êm ái này mất.
An-ca lại ngồi xuống và bắt đầu thuật lại mọi việc, còn thiếu tá thì đứng yên, hai tay khoanh trước ngực chăm chú nghe. Mình có cảm tưởng An-ca không hề giấu giếm gì hết. Chắc anh thiếu tá đẹp trai kia cũng có cảm tưởng hệt như mình. Nghe xong, anh ta bắt đầu đặt một lô câu hỏi với một giọng đỡ xẵng hơn nhiều.
- Nghĩa là cô nghĩ ông Pa-gi-xturi đây sẽ giúp đỡ cô – anh nhìn sang phía Ca-rôn – Nhưng do đâu mà cô dám tin chắc như thế? Theo tôi nghĩ những cơ sở làm chỗ dựa cho giả thiết đó chẳng lấy gì làm vững lắm.
- Đối với em đó là lối thoát độc nhất – An-ca thành thật thú nhận – Em quyết định cứ thử liều xem sao.
- Lẽ ra em phải đến đây từ trước kia mới đúng – Ca-rôn nói rõ quan điểm cậu ta.
Rồi ai nấy đều nín thinh cho mãi đến khi anh thiếu tá lên tiếng.
- Còn một câu hỏi quan trọng nữa đây, cô tin chắc mười mươi rằng lão già trong cái lán gỗ với lão già cô gặp trên xe lửa là một chứ? Thế chắc cô nhận diện được lão ta?
- Không đâu ạ! Em xin nói thật: không thể nhận diện được – Rồi An-ca cố thuyết phục bằng một giọng sôi nổi – nhưng giọng nói thì đích thực là của một người. Em nhớ như in từng chỗ lên giọng, xuống giọng, cả cái vẻ khê khê, khàn khàn lẫn độ nhanh, chậm nữa. Tiếc cái là trong toa tuy có đèn nhưng không sáng mấy nên em không nhìn rõ mặt. Với lại, lúc nào cái mũ lưỡi trai cũng tùm hụp trên đầu lão ta.
- Dứt khoát là không thể nhận mặt được lão già chứ gì?
- Vâng ạ. Trong toa tối lắm.
- Hừm… Thôi đành vậy chứ biết làm sao. Các vị quan tòa chắc gì đã coi chuyện nhận diện qua giọng nói là bằng chứng xác đáng. Phải tìm một cái gì khác có trọng lượng hơn.
- Thưa thiếu tá – Ca-rôn lắp bắp nói – thế nghĩa là tính mạng của An-ca El-mer đang bị đe dọa phải không ạ?
- Đúng thế, tôi nghĩ chuyện này chẳng có gì phải úp mở cả. Thật ra, lúc này, lão đang còn có nhiều mối lo nghĩ khác nhưng tôi tin chắc lão sẽ không quên cô An-ca của anh đâu. Rõ ràng là lão bíêt An-ca đã nhận ra lão.
- Tôi nghĩ chẳng có gì…
- Nhưng dẫu sao anh vẫn không tin chắc lắm vào những ý kiến phản đối của chính mình. Thôi được, chuyện ấy lát nữa ta sẽ quay lại. Bây giờ, hẵng bàn sang chuyện món tiền kia. Hiện cô đang giữ món tiền ấy phải không nào?
- Vâng, vẫn ở ngoài ga, trong phòng giữ hành lý. Biên lai em trao cho ông Xar-na rồi.
- Đúng thế đây, xin các anh nhận lại cho – mình trao cho thiếu tá tờ biên lai cuộn tròn.
Thiếu tá cầm lấy, mở ra xem rồi đưa cho Ghéc-xơn và dặn:
- Anh ra ga, lấy giúp chỗ tiền ấy về đằng Cục cất đi rồi hoàn lại ông Xar-na cái xắc. Cho ông ấy đỡ lo. Tôi ngồi đây đợi anh đấy. Lấy xe mà đi. Dặn cậu lái xe trông chừng đề phòng bất trắc.
Ghéc-xơn vội vã đứng lên. Khi anh vừa ra khỏi phòng, thiếu tá lại hỏi An-ca tiếp:
- Cô lấy mất bao nhiêu trong chỗ tiền ấy?
- Em không hề lấy một đồng nào. Thậm chí đến mở ra đếm cũng không ạ…
Mình thấy thiếu tá rướn cao hài hàng chân mày
- Thế thì cô cầm làm quái gì món tiến ấy để đến nỗi mang vạ vào thân?
- Em chỉ muốn… chỉ muốn trả thù Vich-to vì hắn đã dám làm thế…
- Cụ thể là làm gì?
- Đánh em ạ. Tát… hai cái… - An-ca cúi mặt.
- Cô có định sẽ làm gì với khoản tiền ấy không?
An-ca nhún vai
- Không ạ. Em chỉ muốn trả thù… Và thế là lấy đi. Em biết hắn sẽ sửng sốt lắm khi không gặp mặt em ở nhà, cả cái xắc tiền cũng không thấy. Em đâu ngờ chính vì món tiền ấy mà hắn chết oan.
- Không phải vì cô mà hắn mất mạng đâu. Hắn mưu toan xoay sở ít nhiều của đồng bọn. Cho nên đồng bọn của hắn phải đoạt lại chỗ tiền đã mất. Vài khi đã lấy lại được tiền rồi, thể nào chúng cũng thanh toán hắn thôi. Chuyện này hình như thiếu úy Ghéc-xơn đã giải đáp cho các anh rồi phải không nhỉ.
- Thưa thiếu tá… thiếu tá có bắt giam em không ạ? – An-ca rụt rè hỏi.
- Đấy, bây giờ mới nói sang những hành động của cá nhân cô. Kể ra thì phải bắt giữ cô mới hy vọng bảo toàn được tính mạng cho cô. Nhưng rõ ràng ông Pa-gi-xturi đang tha thiết muốn chăm nom, bảo vệ cô. Hơn nữa, cô đã không đụng đến món tiền, lại tự nguyện giao nộp. Bởi thế tôi cho là không hợp lý nếu ta tước mất của ông bạn cô cái nguyện vọng chính đáng ấy.
An-ca liếc nhìn Ca-rôn và thấy mặt anh chàng rạng rỡ hẳn lên.
- Điều duy nhất chưa được giải quyết, theo tôi, là chưa thể đảm bảo an toàn tính mạng của An-ca chừng nào thủ phạm chủ chốt của vụ án ghê gớm này còn đang nằm ngoài vòng pháp luật. Bởi thế, đề nghị thiếu tá cho chúng tôi vài lời khuyên bảo.
Thiếu tá ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi mới nói:
- Quả tình An-ca đang gặp mối nguy hiểm thật sự. Nhưng tôi nghĩ chỉ vài hôm nữa vụ án sẽ kết thúch thôi. Tôi đang còn cần đến cô El-mer và cả anh nữa – thiếu tá đưa mắt nhìn mình – xem ra thì ngay từ ngày mai thôi. Vậy nếu được, tôi chỉ yêu cầu: đừng để An-ca rời khỏi căn phòng này một bước nào. Thế bao giờ thì cô vợ chưa cưới của anh về? – thiếu tá quay sang trò chuyện trực tiếp với mình.
Mình đáp:
- Mai ạ. Trưa mai sẽ đến nơi.
- Gay nhỉ. Vừa mới đi xa về mà đã sa ngay vào cái mớ bòng bong này thì thật chẳng ổn chút nào. Nhưng tôi không thấy có lối thoát nào khác ngoài việc phải thật sự bắt giữ cô An-ca El-mer. Ông Pa-gi-xturi này, ông có thể nghỉ phép vài hôm đưa cô ấy đi đâu đó được không? Dạo này trời đang đẹp, nghỉ ngơi ít hôm trên núi hoặc biển thì còn gì bằng. Với lại cho đầu óc cô ấy nhẹ nhõm bớt đi… Nhưng phải đề p[hòng thật cẩn thận đấy.
- Nếu bọn chúng theo dõi căn nhà này thỉ hễ chúng tôi bước ra là bị tòm cổ ngay. Thế còn đi đâu được nữa – Ca-rôn tỏ ra lo sợ.
- Ông đừng lo. Thiếu úy Ghéc-xơn sẽ có cách giúp ông đưa được cô El-mer ra khỏi đây. Nhưng đó là chuyện vặt, bàn ở đây sợ mất thì giờ. Cái chính là ông Xar-na phải thuyết phục cô vợ chưa cưới của ông ấy để cô ta đồng ý cho phép sử dụng căn phòng này làm chỗ trú tạm thời.
- Mọi chuyện tùy thuộc vào trạng thái tâm thần của Tê-rê-da lúc trở về - mình dè dặt đáp và mỉm cười, ít ra cũng là để giấu vẻ bối rối.
Thì còn biết trả lời thế nào nữa kia chứ? Nhưng những suy nghĩ của mình về chuyện đó bỗng bị cắt ngang – viên thiếu úy lại xuất hiện. Sau khi thỏa thuận thêm một vài chi tiết, cả hai sĩ quan công an đều ra về, để lại cái xắc da chết tiệt kia lại cho mình. Thế là rốt cuộc cả hai món đồ làm mình khổ sở bấy lâu nay đã trở về chủ cũ – với cả một cô gái kèm theo nữa. Kể mình cũng tốt số đấy chứ!
- Ông thiếu tá ấy họ tên gì ấy nhỉ? – Ca-rôn hỏi ngay sau khi hai người vừa bước chân ra – Đâu như là Vưđ-ma thì phải. Cũng dễ chịu đấy chứ?
- Vì ông ấy để An-ca lại cho cậu chứ gì? – mình không ghìm được nên nói toạc ra thế, giọng bực dọc – Còn cái mà ông ấy để lại cho mình thì cậu đâu thèm tưởng đến. Này, An-ca, tôi yêu cầu cô đồ đạc thế nào cứ xin để nguyên như thế cho, cho đến lúc Tê-rê-da về. Chớ có làm lộn tùng phèo lên, mà khổ thân tôi đấy. Hình như hết nhẵn thức ăn rồi thì phải. Nhưng không sao, mai tôi sẽ xách đến.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-26 06:58:50HoangachDuong>
PHẦN 33

Cuộc khám xét cái xưởng sản xuất vật liệu bê-tông đúc sẵn ở đường Gra-đô-va vẫn cứ diễn ra tuy không có chủ nhân là Di-gmun-tơ Lu-chắc chứng kiến. Phòng công nghiệp cho hay ông Lu-chắc quanh năm vẫn sống tại Y-u-dê-phốp, chỉ họa hoằn lắm mới tới xưởng, bởi vậy không làm cách nào để đưa mấy cái lệnh gọi của công an. Sự vắng mặt đó khiến thiếu tá Vưđ-ma không tài nào dò hỏi được Lu-chắc những điều mà anh đang rất bận tâm.
Tổ điều tra đã tiến hành khám xét kỹ lưỡng cái lán, mấy dãy nhà kho và những khu đất nằm trong phạm vi của cái xưởng bê-tông đó. Trong lán, cũng như trong kho chẳng tìm thấy gì, ngoài những thứ đồ đồng nát, bàn ghế gãy, dụng cụ sản xuất và các loại khuôn đúc cùng mấy bao xi măng đã vón cục.
Nhưng đến khi khám xét các vuông đất xung quanh, tổ đã phát hiện được một chỗ đất mới đắp ngay bên dưới chân tường một nhà kho. Cho đào lên thì thấy dưới đáy hố có hai xác chết.
Cuộc khám nghiệm tại chỗ của các chuyên gia pháp y cho phép khẳng định: cả hai đều bị giết bắng súng lục. Đem xét nghiệm những đầu đạn tìm được từ hai cái xác đó, các chuyên gia cũng đã xác định được khá dễ dàng kẻ nào là chủ nhân của khẩu súng lục, nghĩa là thủ phạm gây nên hai cái chết kia.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-26 08:06:38HoangachDuong>
PHẦN 34

NHỮNG GHI CHÉP CỦA A-NA-TÔN XAR-NA
 
Sáng hôm sau, mình cùng ăn sáng với An-ca và Ca-rôn tại căn phòng Tê-rê-da nhưng tâm trạng chẳng phấn chấn mấy. Thấy thế, cả hai đều cố tìm cách làm cho mình vui lên. Mình rất chịu ơn họ về những cử chỉ đầy thiện ý đó, vì niềm hy vọng mà họ đã nhen lên trong lòng mình đã giúp mình trở nên tự tin hơn. Không thế thì có lẽ cuộc trò chuyện sắp tới đây giữa riêng mình với Tê-rê-da không có Ca-rôn tham dự (vì cậu ta đang phải ở lại để canh phòng cho An-ca) chắc sẽ thất bại thảm hại.
Lúc mười một giờ rưỡi, mình chia tay họ và sân bay. Cho xe vào bãi đỗ xong xuôi, mình vào phòng chờ - một gian phòng rộng thênh thang – ngồi đợi. Chưa hết điếu thuốc này, mình đã châm sang điếu khác. Đầu óc lúc nào cũng không rời ý nghĩ: mở đầu câu chuyện ra sao và làm cách nào để giải thích cho Tê-rê-da những chuyện lôi thôi ấy. Mình cố hình dung xem Tê-rê-da sẽ phản ứng ra sao nhưng không sao hình dung nổi.
Lát sau, loa phóng thanh báo tin máy bay đã hạ cánh. Mình liền tìm một chỗ đứng có thể nhìn rõ mọi hành khách và chỉ thoáng sau đã nhận ra cái dáng thon thả và mái tóc vàng óng. Nhưng mãi nửa tiếng sau, mới được ôm hôn nhau. Tê-rê-da còn phải vào phòng hải quan làm thủ tục.
Hôn nhau xong, mình phải đẩy Tê-rê-da ra xa. Nhìn thẳng vào đôi mắt kiều diễm, quen thân để nhìn cho rõ: lạy chúa tôi, mặt nàng rạng rỡ biết bao và nụ cười ấm áp không lúc nào rời khỏi đôi môi xinh xẻo.
- Tê-rê-da, anh rất sung sướng là chúng mình lại được bên nhau – mình nói, giọng lộ rõ vẻ xúc động – Em biết không, anh đã phải khổ sở biết bao từ suốt hôm em ra đi đến giờ…
- Em cũng rất sung sướng, Tôn ạ. Anh đi bằng xe riêng đấy chứ? Nào, nhanh lên, ta về tổ ấm của chúng mình thôi.
Mình thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Hẳn Tê-rê-da đã hiểu câu nói của mình hơi khác. Mình cố trấn tĩnh, đáp bằng một giọng khá xuề xòa:
- Ta sẽ lên đường ngay thôi. Có điều anh muốn nói ngay với em một câu chuyện đã… Tê-rê-da, anh van em đấy, ta vào kia uống một tách cà phê đi.
- A-na-tôn, anh điên à? Về nhà nói chuyện cũng được chứ sao. Cà phê ư, em chẳng muốn uống tí nào.
- Thế ta đi uống si-rô vậy. Đằng nào anh cũng phải nói chuyện với em đã.
Thấy mình năn nỉ thế, Tê-rê-da đâm lo:
- Có chuyện gì thế? Anh nói nhanh đi, Tôn thân yêu. Nghiêm trọng lắm hả anh?
- Nghiêm trọng đấy…
- Có điều em không sao hiểu nổi: tại sao chúng mình lại phải nói chuyện ở đây?
- Rồi em sẽ hiểu thôi – mình cầm lấy tay Tê-rê-da dắt vào một quán giải khát.
Tê-rê-da không sao bình tĩnh được vì đang bị câu chuyện bí mật lôi cuốn. Khi hai chúng mình đã ngồi yên chỗ và hai cốc nước giải khát đã được bưng lên, mình vào đề ngay, thuật lại cặn kẽ những gì đã xảy ra, bắt đầu từ lời yêu cầu của Ca-rôn. Khi mình động đến chuyện giao chìa khóa phòng cho cậu ta. Tê-rê-da lập tức rướn mày lên, nhìn mình chằm chằm một lúc. Chao ôi, làm sao lờ chuyện ấy đi được. Mà lại phản ứng đúng vào lúc mình nghĩ là ghê gớm nhất. Nhưng càng nghe, chi tiết ấy càng mờ nhạt dần trong trí Tê-rê-da vì vẻ kích động căng thẳng trong ánh mắt dần dần nhường chỗ cho sự tò mò thích thú. Rồi mình càng kể, hứng thú của Tê-rê-da đối với câu chuyện càng tăng: mắt mỗi lúc một mở to, ánh lên một nỗi ngạc nhiên không giấu giếm. Mải nghe, Tê-rê-da chẳng buồn đụng đến si-rô, thậm chí quên cả cốc nước ấy. Tê-rê-da chỉ bưng cốc si-rô lên khi mình kết thúc câu chuyện với mấy lời tóm tắt như sau:
- Đó chính là lý do khiến anh muốn kể hết mọi chuyện ở đây, không có mặt một ai trong số những người được biết chuyện.
- Nghĩa là cô gái ấy hiện đang ở đằng nhà em chứ gì? – Tê-rê-da hỏi, giọng hồi hộp.
- Ừ, cùng với Ca-rôn – mình đap, thấy cần phải thêm chi tiết nhỏ ấy.
- Tiếc nhỉ, giá em được ở nhà cùng anh thì tuyệt biết mấy. Nhưng chuyện ly kỳ như thế mà em lại không được chứng kiến, ức thật.
Mình không ngờ Tê-rê-da lại phản ứng như vậy. Mình đã mừng thầm trong bụng nên thấy không cần nhắc cho Tê-rê-da nhớ rằng: chính sự vắng mặt ấy đã là đầu mối dẫn đến tất cả những chuyện rắc rối này.
- Thôi, ta về nhanh lên anh. Em muốn được gặp mặt cô ta quá đi mất. – Tê-rê-da đứng bật dậy.
Trên đường về, mình chuyển đề tài câu chuyện, bắt đầu hỏi han những ấn tượng của chuýên đi biểu diễn vừa qua. Nếu mình lờ đi, không hỏi thăm vài ba câu về những thành công của Tê-rê-da ở nước ngoài – điều này mình chẳng hề ngờ vực một mảy may nào – thì chắc chắn sẽ bị trách là vô tâm và đây chính là lúc thích hợp nhất để làm việc đó.
Ca-rôn ra mở cửa. Tê-rê-da ôm chầm lấy anh chàng, hôn lên hai má cu cậu mấy lần liền. Rồi chẳng nói năng gì, nhưng cười lên mấy tiếng, Tê-rê-da giơ ngón tay trỏ ra trước mặt mình, ra ý “cấm anh bắt chước Ca-rôn đấy nhé!” và đi thẳng vào phòng.
Lúc này, An-ca đang đứng tựa lưng vào cửa sổ nhìn ra, mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Mình lại được dịp tin chắc thêm một lần nữa rằng mọi chuyện quả thật đều êm thấm khi thấy Tê-rê-da dễ dàng tìm ngay được một cách xử sự đúng mực. Chìa hai tay ra, Tê-rê-da tươi cười đi nhanh về phía An-ca.
- Mình biết tên cậu rồi, khỏi giới thiệu. Còn mình tên là Tê-rê-da. Rất vui mừng là cậu đã tìm đến đây để nương náu sau những chuyện ghê gớm ấy. A-na-tôn đã kể cho mình nghe hết rồi An-ca ạ, cậu cứ ở lại đây cho đến khi nào yên ổn đã rồi hẵng hay.
- Xin thành thật cảm ơn chị, em cảm ơn chị lắm – An-ca xúc động đáp – Em đang lo ghê quá, không biết chị có bực vì cuhyện em đến đây quấy rầy anh chị không. Của đáng tội, Ca-rôn đã có cho em biết chị rất tốt bụng. Nhưng em hiểu tình cảnh chị, phải tiếp nhận một người khách bất đắc dĩ trong nhà. Hơn nữa lại sau một chuyến đi xa đầy cực nhọc… Chị lạ gì, đàn ông các anh ấy thường vô tâm lắm. Thành thử, em cũng không thật tin Ca-rôn… Em nghĩ chắc anh ấy chỉ muốn an ủi em thôi…
Mình với Ca-rôn đứng ngẩn ra, theo dõi thái độ của hai “nương tử” và chăm chú nghe không bỏ sót một lời nào. Và điều đầu tiên khiến mình sửng sốt: họ giống nhau như đúc, cả màu tóc lẫn vóc người thon thả.
Giữa lúc đó tiếng chuông gọi cửa chợt reo lên:
- Ai mà lại đến vào lúc này nhỉ? – Tê-rê-da ngạc nhiên.
Mình chạy ngay ra phòng ngoài và đưa thiếu úy Ghéc-xơn vào giới thiệu với Tê-rê-da theo yêu cầu của anh ấy.
- Chắc chị đã biết hết mọi chuyện xảy ra lúc chị đi vắng? – thiếu út nói – Tôi đến để lấy lời khai của cô An-ca El-mer. Làm ở đây xem chừng ổn hơn mời về Cục. Thật ra, tôi còn có một lý do nữa, nhưng để lát nữa hẵng nói. Nào, phiền chị thu xếp cho chúng tôi một chỗ vì còn phải ghi biên bản nữa.
- Chắc phải mời anh vào phòng ngủ thôi – Tê-rê-da ướm hỏi – Trong ấy có cái bàn con đấy, còn ghế ta sẽ xuống bếp đem lên…
Trong khi An-ca bận làm việc với Ghéc-xơn, Tê-rê-da vừa pha cà phê cho cả nhà vừa trò chuyện cùng mình và Ca-rôn. Thế là chẳng mấy chốc, Ca-rôn đã trở thành đối tượng điều tra. Tê-rê-da khéo léo bắt cu cậu phải bày hết ruột gan ra: nêu lên một đống câu hỏi, dụ cu cậu tiến mỗi lúc một sâu thêm vào những cạm bẫy tinh ma của phụ nữ để thử thách. Chứng kiến cuộc thẩm vấn ấy, chắc ông dự thẩm nào cũng đến phải phát ghen lên mất.
Rồi Tê-rê-da so đo cách tường trình của mình với cách của Ca-rôn, thử xem chúng mình có vào hùa với nhau để úm cô ta không. Caro đã nhanh chóng định hướng và tìm ngay được con đường đúng đắn nhất, giải thích cặn kẽ mọi chuyện bằng một giọng rất mực thẳng thắn, chân thật. Nhờ vậy, Tê-rê-da mới tin là mình trung thực.
Vừa lúc đó, cuộc thẩm vấn chính thức trong buồng ngủ cũng kết thúc. An-ca hiện ra trước cửa, tiếp theo là anh thiếu úy. Thấy An-ca cầm ra hai cái tách không, Tê-rê-da liền lôi cô xuống bếp. Còn anh thiếu úy thì mở cặp, lấy ra một tập ảnh, rồi bảo mình:
- Ta chuyển sang lý do thứ hai của cuộc viếng thăm. Trong lời khai của anh, anh có nhắc đến nhiều lần cái lão mà anh đã nhìn thấy rõ hai tay và đôi vai của hắn qua cái lỗ thủng trên cửa sổ trong cái lán nọ. Tôi mang đến đây mấy bức ảnh, chụp tay một số người đây. Anh xem qua giúp đi.
Mình cúi xuống, chăm chú ngắm sáu tấm ảnh Ghéc-xơn bày trên bàn. Bức nào cũng chụp tay của đàn ông đã đứng tuổi, ở những tư thế khác nhau. Rồi mình để riêng hẳn một tấm, nói một cách dứt khoát.
- Bàn tay này đây!
- Đề nghị anh nhìn kỹ thêm lần nữa cho thật chính xác.
Mình xem lại lần nữa. Nhưng vẫn không hề phân vân gì trong việc lựa chọn. Trong mấy tấm ảnh, những bàn tay được chụp hoặc gầy hơn hoặc to hơn. Vả lại, hình dạng ngón tay khác hẳn, không giống cái tấm hình mình vừa chọn. Vì nó là bàn tay mà hình ảnh của nó cho đến bây giờ mình vẫn còn nhớ rõ mồn một như đang nằm sờ sờ trước mặt: trắng trẻo, hợp hẹp bản và lấm tấm tàn nhan với những ngón tay xương xẩu dài vêu.
- Đúng là những bàn tay này đây, không còn nghi ngờ gì nữa – mình cứng cỏi xác nậhn.
Lúc Ghéc-xơn thu dọn sáu tấm ảnh, mình nhìn thấy một dòng chữ ghi ở mặt sau cái bức mình đã chọn, nhưng không kịp đọc.
- Đồng chí thiếu úy thân mến – mình nói bằng một giọng xúc động – người đồng chí đang hỏi đây là một họa sĩ. Trong nghể của anh ta, cái giữ vai trò chủ chốt là óc quan sát, chắc cũng như nghề của đồng chí thôi.
- Tuyệt – thiếu úy nói rồi gập góc tấm ảnh mình vừa chọn, và cho cả sáu vào cặp.
- Bây giờ đến lượt cô El-mer. Xin cô giúp tôi một tí, nhưng việc này có khác chút ít. Tôi có mấy cuộn băng ghi âm. Tôi muốn biết giọng nào trong số những giọng nói ghi ở đây đã từng trò chuyện với cô? – Ghéc-xơn quay sang phía An-ca vừa ở dưới bếp lên cùng với Tê-rê-da.
Rồi anh đặt máy ghi âm lên bàn, bấm nút. Máy bắt đầu phát ra câu sau đâu:
“Một hôm, ngay từ sáng sớm, lão đã gọi dây nói cho tôi… Tôi hiểu ngay là lão đang cần tìm ai. Lúc tôi đến một quán cà phê…”
- Không, không phải giọng ấy – An-ca cắt ngang giữa chừng, trong lúc máy vẫn chạy tiếp.
Ghéc-xơn thay một băng khác, rồi mở máy
“Hắn cam đoan là chỉ muốn bật thêm ngọn đèn bàn. Lúc tìm công-tắc, loay hoay thế nào không biết mới làm đổ cái ghế tôi mắc bộ quần áo. Hắn làm như thể chùm đèn treo ở trên trần nhà còn chưa đủ sáng ấy!”
An-ca lại lắc đầu.
Cuộn băng ghi âm tiếp theo được thay vào.
“Bây giờ khó nhớ lại lắm ạ… Dăm câu vớ vẩn gì đó nên quên ngay cả đi rồi…”
Mới thoáng nghe giọng nói ấy, cái giọng khàn khàn, khê khê, An-ca đã sững người và kêu to.
- Đúng cái giọng này đấy! Chính lão ấy đấy.
- Cô tin chắc chứ? – Ghéc-xơn xố ý tỏ vẻ ngờ vực.
- Tin chắc ạ.
Viên thiếu úy cất máy đi và dõng dạc nói, mặt rạng rỡ hẳn lên.
- Thế là rõ cả rồi.
- Cũng của chính cái người có bàn tay chụp trong tấm ảnh ban nãy hả anh? – mình hỏi Ghéc-xơn vì bị tính tò mò thôi thúc.
Viên thiếu úy gật đầu.
- Phải. Sự trùng khớp đó cho phép chúng ta tin chắc những bằng chứng của anh và cô El-mer là xác thực.
- Thế là đã đủ chứng cứ kết tội rồi chứ?
- Đáng tiếc là chưa. Nhưng nhờ anh và cô An-ca, chúng tôi không phải dốc sức vào những mục tiêu phụ và không cần thiết. Bây giờ chỉ việc tập trung chú ý vào mỗi một mình hắn. Phải, hầu như chỉ một mình hắn nữa thôi. Tôi xin sang “tiết mục” chóy – Ghéc-xơn chuyển đề tài câu chuyện – mà tôi được giao phó: Ta phải tìm cách nào để đưa An-ca El-mer ra khỏi đây mà không bị phát hiện. Nhà này – anh hỏi Tê-rê-da – chỉ có một lối vào thôi phải không chị?
- Còn một lối phụ nữa, nó nằm trong cái sân con, cách vuông sân tòa nhà kế bên một tấm lưới cắt.
- Hừm… Thế thì chẳng ăn thua rồi… Ta dùng cách khác thôi. Sao, cô đã sẵn sàng ra đi chưa nào? – Ghéc-xơn hỏi An-ca.
- Chưa đâu ạ… - cô đáp, giọng không dứt khoát lắm – Em cần lấy thêm ít quần áo ấm trước lúc ra đi. Vì chúng em định lên vùng núi. Hơn nữa, chiều tối tàu mới chạy, còn nhiều thì giờ lắm…
- Nhắc cô là chỉ nên khuân theo những thứ tối cần thiết thôi đấy nhé. Tình cảnh của cô, tốt hơn hết là đừng có lảng vảng ngoài đường. Nhiều chuyện bất trắc đang rình rập lắm.
- Cậu cứ lấy tạm đồ đạc của mình kia mà dùng – Tê-rê-da đề nghị.
- Bây giờ đề nghị mọi người nghe tôi một lát nhé – Ghéc-xơn ngồi xuống ghế xoay, đặt trứơc chiếc đàn pi-a-no – Tôi thấy ngay bên đường nhà ta đây có một cửa hiệu thực phẩm. Với lại, cả cô lẫn chị Tê-rê-da tóc đều vàng, cả tầm vóc cũng giống nhau. Ta nên lợi dụng chuyện đó.
- Thế, cái cửa hàng thực phẩm kia thì dính dáng gì đến chuyện này? – Ca-rôn ngạc nhiên hỏi.
- Ta sẽ dùng chỗ ấy để cải trang. Đây, tôi định thu xếp thế này.
Ghéc-xơn trình bày kế hoạch còn chúng tôi thì dỏng tai lên nghe. Anh vừa dứt lời, Ca-rôn đã gật gù khen:
- Khá lắm. Tôi chỉ việc đứng đợi An-ca ở góc đường chứ gì. Sau đó là dẫn về nhà và để cô ấy lại với chị gái tôi, cho đến lúc ra đi. Hoan hô!
“Ông nỡm ơn, có thích đến mấy đi chăng nữa cũng phải biết giữ kẽ một tí chứ” – mình nghĩ bụng thế, không hẳn vì bực nhưng chẳng dám nói thành lời.
Và Ca-rôn ra đi.
Tê-rê-da giúp An-ca chọn áo quần. Còn Ghéc-xơn thì quay sang phía mình.
- Anh Pa-gi-xturi chắc đang đợi tôi dưới kia, tôi phải xuống đây, để theo dõi tình hình bên ngoài trong lúc hai cô cải trang như đã thỏa thuận. Còn anh, anh A-na-tôn, đề nghị anh theo đúng những điều chỉ dẫn sau đây mà hành động. Tôi đi được vài phút thì anh để cho An-ca ra. Nhớ là đầu trần, khoác chiếc măng-tô kẻ ô vuông vá xách theo cái làn đi chợ. Được một lúc, đại để là chừng vài ba phút gì đó, anh nhắc chị Tê-rê-da xuống. Mặc chiếc áo gió màu xám, đầu choàng khăn, còn tay thì xách chiếc túi du lịch. Anh hiểu rồi chứ?
- Dĩ nhiên. Có gì mà không hiểu? Tôi sẽ chuẩn bị xong xuôi ngay bây giờ đây.
Ghéc-xơn ra. Tiếp đó là An-ca. Rồi Tê-rê-da. Họ ăn mặc đúng như lời viên thiếu úy dặn. Mình đóng cửa lại, ngồi đợi Tê-rê-da về để nghe kể lại chuyện họ thực hiện “chiến dịch giải thoát An-ca” thế nào.
Mình chẳng phải chờ lâu. Mười phút sau đã thấy có tiếng khóa lách cách trong ổ. Rồi Tê-rê-da vào, đầu đã để trần, chiếc áo măng-tô kẻ ô vuông trên người, với một làn đầy thức ăn.
- Êm thấm cả chứ?
- Tuyệt vời. Anh Ghéc-xơn đã liên hệ trước với chị cửa hàng trưởng nên em đổi áo cho An-ca ngay sau quầy bán hàng.
- Nghĩa là hệt như thể một cô gái mặc măng-tô kẻ ô vuông ra cửa hàng mua thức ăn rồi trở về nhà chứ gì! Cái cậu Ghéc-xơn ấy thật là đáng mến! – mình buộc miệng khen.
Rồi hai đứa chuyển đề tài câu chuyện. Vì lúc này, khi chỉ còn lại một mình, mình còn biết làm gì khác nữa?
Về đến Cục, Ghéc-xơn vắn tắt thuật lại công việc đã làm, nhận thêm chỉ thị mới rồi bắt tay ngay vào việc.
Anh nhấc ống nghe, gọi điện đến hiệu ăn Thủ đô, thực hiện nhiệm vụ đầu tiên mà Vưđ-ma giao. Anh phải chờ một lúc khá lâu. Nhưng rốt cuộc, đầu dây kia cũng đã lên tiếng: “Thủ đô đây, ai gọi thế?”…
- Tôi cần gặp Gu-xtáp…
- Xin chờ cho một phút – giọng trả lời trong máy dịu hẳn xuống.
- Gu-xtáp đang nghe đây… - Một giọng nói trầm và khàn vọng tới.
- Có lệnh của thủ lĩnh nhé – thiếu úy vội vã nói – Cụ báo trước: công an sắp kéo tới đấy. họ sẽ hỏi địa chỉ cụ. Phải lựa lời mà nói nhưng cứ cho họ biết. Kẻo không anh lại bị nghi ngờ, lôi thôi ra. Hết!
Ghéc-xơn gác máy, chẳng cần đợi trả lời.
0
PHẦN 35

Khách hàng đông nghịt. Phần lớn là thực khách đàn ông ngồi uống bia. Ghéc-xơn bước lại một quầy hàng, hỏi người đàn bà đang đứng ở đó:
- Gu-xtáp có nhà chứ?
Bà ta trợn tròn mắt.
- Anh cần gặp ông giám đốc ạ! Tôi đi gọi ngay đây.
- Xin bà để mặc tôi. Tôi sẽ tự tìm lấy.
Anh tiến lại chỗ bức bình phong nặng nề, đẩy nó sang bên và bước vào một hành lang nhỏ. Tối rồi, nhưng qua tấm cửa kính có đề chữ “Văn phòng”, một chút ánh sáng đã lọt được ra ngoài. Anh không gõ cửa mà xoay xoay quả đấm.
Căn phòng không rộng nhưng kê những ba cái bàn làm việc, một tủ sách và một chiếc bàn con để đánh máy. Sau một chiếc bán ấy là một người đàn ông đầu hói nhẵn, mặt đỏ gay cái sắc đỏ của một bợm rượu. Ông ta đang bị ngập sâu giữa một chồng giấy tờ chất cao như núi trên mặt bàn.
- Có việc gì đấy – ông ngừng đọc, ngẩng lên nhìn người mới vào bằng đôi mắt ngạc nhiên.
- Tôi cần gặp ông Gu-xtáp. Ông là giám đốc cửa hàng?
- Vâng. Có vấn đề gì vậy?
- May mà gặp được ông. Tôi ở đằng Cục công an đến, cần hỏi một số việc. Chứng minh thư tôi đây.
Ông giám đốc béo tốt niềm nở mỉm cười.
- Chà, nếu đồng chí là công an thì chắc chắn là có chuyện đây. Mời đồng chí ngồi – ông chỉ một chiếc ghế trống cạnh cửa sổ - Dùng cà phê chứ?
- Cảm ơn, tôi không uống – viên thiếu úy lạnh nhạt đáp – Tên ông, tôi có được biết nhưng họ thì chưa nghe giới thiệu.
- Ko-val-xki, tôi nghĩ bụng đồng chí biết rồi nên không tự giới thiệu – Và nụ cười hồ hởi lại nở trên khuôn mặt phương phi.
- Vì lẽ gì mà ông lại nghĩ rằng tôi phải biết họ của ông? – Ghéc-xơn vẫn dùng cái giọng khô khan, không để ý gì đến cái cười kia.
Ko-val-xki hơi bối rối.
- Ồ, nếu đồng chí đã biết được tên thì tôi nghĩ…
- Có thể biết mà vẫn cứ hỏi cũng được chứ nhỉ? – Bây giờ Ghéc-xơn mới mỉm cười.
- Ồ, dĩ nhiên là được chứ. Tôi có thể giúp ích gì cho các nhà chức trách đây ạ?
Câu chuyện sắp đến điểm nút: Ghéc-xơn phải gọi ra một cái họ mà thiếu tá khuyên anh phải xướng to lên. Nhưng cái họ ấy vị tất đã đúng như thế? Thiếu tá thậm chí đã nói toạc ra rằng đấy chỉ đơn thuần là sự phỏng đoán của chính anh thôi.
- Tôi đang cần tìm hiểu một người mà cả ông lẫn tôi, chúng ta đều biết. Người ấy vẫn hay lui tới đây hoặc đúng hơn trước kia vẫn hay lui tới đây ấy mà.
- Ai thế nhỉ?
- Tôi yêu cầu ông phải tuyệt đối đừng hé răng với ai câu chuyện giữa chúng ta. Về phía mình, tôi cũng xin giữ kín – Ghéc-xơn bắt đầu rào trước đón sau để chờ dịp thuận lợi trong khi mắt vẫn không rời Kô-val-xki.
- Ồ dĩ nhiên. Nhưng ai thế ạ? Giọng ông giám đốc bắt đầu lộ rõ vẻ căng thẳng.
- Ý kiến của ông về Di-gmun-tơ Lu-chắc ra sao? Ông chủ cái xưởng làm bê-tông đúc sẳn ở mãi tít đằng Ô-khô-ta ấy mà.
- À, à… tôi hiểu đồng chí muốn hỏi ai rồi – ông giám đốc béo ị gật gù, ra ý bảo: “Biết ngay mà!” – Khốn nỗi sợ chẳng giúp gì được bao nhiêu.
Việc lão giám đốc xác nhận là có quen biết Lu-chắc chứng tỏ thiếu tá đã bắt đúng mạch.
- Giúp được nhau nhiều hay ít, chuyện ấy sẽ đánh giá đấy. Vả lại, tôi có hỏi ông về toàn bộ lai lịch của Lu-chắc đâu mà ngại.
- Chà, biết nói gì về ông này với đồng chí đây nhỉ? – Kô-val-xki liếc nhìn một lượt đống giấy tờ bày trên bàn – Quả tình, ông ta có hay lui tới đây thật. Nhưng chẳng hiểu sao dạo này biến đi đằng nào mất.
- Ông quen với ông ta tại đây, ngay ở hiệu ăn này hay hai người vốn đã là chỗ thân tình từ trước?
Chăm chú quan sát ông giám đốc béo ị, Ghéc-xơn dễ dàng nhận thấy rằng ông ta đang cố hết sức làm ra vẻ thản nhiên:
- Chúng tôi quen nhau kể cũng đã lâu rồi – lão bình thản đáp – Cách đây dăm năm, tôi có tình cờ gặp ông ấy. Dạo tôi chuyển về cửa hàng này, hai bên lại gặp lại nhau. Ông ấy sống độc thân, ngày ngày vẫn ghé vào đây ăn trưa mà.
- Ra vậy đấy. Thế bây giờ ông ấy ở đâu?
- Ở đâu à… - ông ta cau mày, tỏ vẻ đang cố nhớ lại địa chỉ, rồi vừa kéo một cái ngăn kéo bàn ra vừa lầu bầu – xin đồng chí chờ cho một tẹo, một tẹo thôi, tôi có ghi lại đâu đây… À đây rồi. Khu Y-u-dê-phốp, đường Cây Thông, số nhà mười một…
Ghéc-xơn lấy sổ ra ghi. Nhưng than ôi, địa chỉ này anh biết rồi: tất cả mấy tờ giấy gọi đều gửi về chính nơi đây. Dẫu sao, vẫn phải cố khai thác những điều mới lạ trong câu chuyện với viên giám đốc béo tốt này. Đã đến lúc phải hỏi câu tiếp theo rồi đây – thiếu tá yêu cầu anh như thế. Và Ghéc-xơn làm ra vẻ nhìn bâng quơ ngoài cửa sổ rồi cũng với cái vẻ thản nhiên ấy, anh đặt câu hỏi tiếp, tựa hồ như thoáng nhớ lại một chi tiết vặt vãnh:
- Ông với A-lôi-di Kô-val-xki xem ra thân thiết đấy nhỉ? Có họ hàng với nhau chứ gì?
Phản ứng của lão béo với câu hỏi vượt xa tất thảy những gì Ghéc-xơn mong đợi. Lão ngả người vào lưng ghế, mắt mở to, nhìn thiếu úy chằm chằm, hớp lấy mấy ngụm khí trời và thú thật.
- Đó… đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên… Ở cái đất Ba Lan này, khối người mang cái họ ấy. Cứ ra khỏi ngõ là đã gặp ngay một Kô-val-xki. Chắc đồng chí thừa bíêt… - Lão muốn mỉm cười nhưng môi mếu xệch đi.
- Hóa ra, ông ấy không phải là bà con của ông sao? – Ghéc-xơn làm ra vẻ không nhận thấy thái độ bối rối của lão ta.
- Hoàn toàn không ạ! – Lão cứng cỏi đáp.
Hỡi ôi, phản ứng mạnh mẽ và tức khắc đến nỗi không thể ngờ vực một mảy may nào rằng đó là câu trả lời gian dối.
0
PHẦN 36

Tê-rê-da Tê-ren về đến nhà hôm thứ sau. Suốt ngày hôm sau, chị bận bịu với những việc liên quan đến chuyến đi biểu diễn vừa qua nên mãi đến gần tối mới lại gặp Xar-na. Cơm nước xong xuôi thì đã muộn. Lúc ngồi uống cà phê, chị mới báo cho A-na-tôn hay chị mệt rã rời sau chuyến đi biểu diễn vừa rồi nên hôm nay đã cố thu xếp xho ngừng mọi việc còn lại, để đến mai sẽ nghỉ ngơi vài hôm cho lại sức.
- Vì bạn bè thân thiết chắc cũng chẳng chịu để chúng mình yên thân ngồi nhà, mà tiếp khách thì em rất ngại.
- Em muốn đi đâu nào? – Xar-na hỏi sau khi nhấp mấy ngụm cà phê.
- Đang tốt trời thế này, đi đâu mà chẳng được. Hơn nữa, sắp hết hè rồi, cũng phải đi một chuyến chứ.
- Hay chúng mình ra Da-lê-xy-e dạo chơi đi. Gọi là tiễn biệt mùa hè một thể hoặc cái gì đại loại như thế…
- Tuyệt! Hôm nay, chúng mình cứ mặc cho chuông điện thoại réo, đừng trả lời ai cả. Còn ngày mai, ta sẽ lên đường ngay từ sáng sớm.
- Sáng sớm của em là gần mười hai giờ chứ gì? – Xar-na nói, giọng không hẳn là không pha chút châm chọc – Muốn đi sớm, có lẽ em phải chước bớt cái khoản trang điểm đi…
Hai anh chị không đả động gì đến chuyện đó nữa trong suốt buổi tối hôm ấy. Nhưng hôm sau, quả tình họ đã lên đường khá sớm – khoảng gần chín giờ. Đến Da-lê-xy-e, họ cho xe vào bãi đỗ rồi đưa nhau ra những hồ nước gần ngay đấy, hòa vào đám khách du lịch vừa mới từ Vác-xa-va đáp tàu điện đến, đang nhởn nhơ trên con đường có trồng cây hai bên, chạy sâu mãi vào lòng rừng.
Chẳng mấy chốc họ đã đến một hồ nước xanh biếc. Giữa hồ là mọt bể bơi hình bầu dục đẹp tuyệt trần, bờ viền đá trắng, nối lìên với con đường bằng một chiếc cầu nhỏ, cong vút. Cách một quãng xa là một dải rừng khá rộng, trải dài tít tắp. Ngay dưới chân cầu có một phòng tập bắn kề lưng bên một quầy bán vé và một quán giải khát. Lìên đó, trên mọt bục gỗ cao, một dàn nhạc đang tấu một khúc nhạc nhảy cho đám thanh niên nam nữ ham vui nhộn.
Ven hồ có đặt một dãy ghế đá mà hầu như không một chiếc nào còn để trống. Cả Tê-rê-da lẫn A-na-tôn chưa ai thấy mệt nên họ cũng chẳng thiết gì ngồi. Họ vòng qua sân hồ liễu rũ, bước lên chiếc cầu cong lần ra bể bơi. Cả ở ngoài này nữa cũng thấy bán xúc xích, si-rô, bánh kẹo và lại thêm một dàn nhạc nữa đang đệm cho một nữ danh ca tốt giọng.
Họ quyết định dừng lại chỗ dàn nhạc để nghe cô danh ca kia hát.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-26 09:53:11HoangachDuong>
PHẦN 37

Trên một chiếc ghế đá cạnh hồ có một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi. Ông ta hình như chỉ chú mục vào những chiếc thuyền thoi sặc sỡ đang nhẹ nhàng lướt đi trên mặt hồ trong vắt. Nhìn hai tay ông ta tì lân chiếc gậy, ai cũng tưởng rằng đó là một ông già đã nghỉ hưu, mệt mỏi với cuộc sống, đến ngồi trên chiếc ghế đá kia để sưởi nắng, cố tận hưởng cái ấm áp của tiết hè. Thật ra, tuy ông ta ngồi yên, mắt nhìn thẳng về phía trước nhưng vẫn không hề bỏ sót bất cứ một điều gì xảy ra chung quanh.
Vì thế, khi ở cuối đường xuất hiện một thanh niên mặc quần jean, áo sơ mi sặc sỡ với chiếc blu-dông da ngắn khoác hờ trên vai, là ông ta chú ý ngay. Lúc chàng trai nọ đi ngang qua chỗ ông ta ngồi, người ta thấy họ nhìn nhau rất tâm đắc và ông già kín đáo hất đầu, ra hiệu cho anh chàng kia nhìn về phía chiếc cầu.
Anh chàng ấy chẳng phải ai xa lạ mà chính là Mê-tếch, một nhân vật khá nổi tiếng và rất được kính nể trong đám “thế tục”. Mái tóc đen, dài đến tận vai, khuôn lấy một bộ mặt gầy choắt, với cặp lưỡng quyền cao, cặp má hóp, cái mũi hếch nhọn hoắt và cặp môi mỏng dính, bệch bạc. Người như thế kể cũng khó gọi là đẹp. Nhưng bù lại, anh ta có hàng loạt ưu điểm khác. Tuy chỉ mới một tí tuổi ranh song Mê-tếch rất thạo đời và chính điều đó đã giúp ích rất đắc lực cho anh ta, không phải theo hướng hoàn thiện những phẩm chất tốt đẹp vốn có, mà theo hướng hoàn thiện những ngón nghề làm ăn – trước hết là nghệ thuật sử dụng dao găm và dao cạo. Mê-tếch không thừa nhận một thứ lý lẽ nào khác ngoài “dao búa”, nhất là để thuyết phục những ai thích làm to chuyện, ưa gây gổ. Anh ta thích ra tay trong cảnh thanh vắng, lúc đêm hôm. Nhưng ác thay, lần này phải làm ăn giữa ban ngày ban mặt, trong một khung cảnh thật là phức tạp – vì ý thích của kẻ đặt hàng.
Nhìn thoáng qua ông già đang ngồi trên ghế, Mê-tếch đã hiểu ngay cái hất đầu kia ngụ ý gì và liền bước nhanh lại chỗ chiếc cầu bắc trên hồ, trà trộn vào đám người đang dạo chơi, dõi mắt tìm chiếc măng-tô trắng kẻ ô vuông, cho đến khi nhận thấy rằng chủ nhân chiếc áo đó là một cô tóc vàng. Bây giờ Mê-tếch đã biết đích xác những chỉ dẫn là hắn được nghe là hoàn toàn chính xác.
0
PHẦN 37

- Ta đi thôi, em nhỉ - A-na-tôn ướm hỏi – chứ gió bạt cả âm thanh, làm lạc mất giọng người hát, đứng đây phỏng ích gì?
Tê-rê-da ngoan ngoãn nghe theo.
- Đã thế thì ra bể bôi sưởi nắng thôi – đến lượt Tê-rê-da đề nghị - Ở đây đông đúc qua.
Hai người ngồi xuống bên nhau, vai sát vai, mặt hướng về phía mặt trời, còn Mê-tếcg – mà mới một phút trước đây, lúc hai người còn đang đứng giữa đám đông, hắn đã tiến sát đến bên Tê-rê-da toan rút dao ra hành sự - thì đi ngang qua sau lưng, mặt cau có vì bực dọc: chỉ lỡ mất mấy giây đồng hồ mà cơ sự đã hỏng bét hết cả. Giờ lại phải nấn ná chờ cho thời cơ thuận lợi xuất hiện mới có dịp thích mũi dao vào lườn cô ả cho thật êm thấm – đến nỗi dẫu có tài thánh c4ung khó phát hiện được nhát dao từ đâu đến – rồi trà trộn ngay vào đám đông trốn biệt đi.
Lát sau, Tê-rê-da quay sang phía A-na-tôn, mắt vẫn nhắm nghiền vì chói nắng.
- Anh ơi, quanh đây có cái ghế xếp nào không nhỉ?
- Dĩ nhiên là có. Em không thấy sao, trên bãi cỏ dựng bao nhiêu là ghế kia kìa.
- Ta thuê hai chiếc nhé. Ngồi trên hàng lan can cầu này mỏi lưng quá anh ạ.
A-na-tôn đi thuê cặp ghế. Tê-rê-da vẫn ngồi nguyên như cũ, mắt nhắm nghiền, người hơi ngả ra sau. Tiếng trò chuyện của đám người đi dạo chơi, tiếng hò hét huyên náo của lũ trẻ, tíêng kèn trống của dàn nhạc – tất cả những âm thanh ấy hòa lẫn vào nhau làm thành một thứ tiếng động chát chúa, khó chịu. Lúc nghe tiếng chân sau lưng, chị mới mở choàng mắt: A-na-tôn đã mang hai chiếc ghế lại.
- Em thích kê ở đâu đây?
- Đâu mà chẳng được, miễn là yên tĩnh hơn một chút…
Họ ngả người xuống ghế, duỗi thẳng tay chân một cách thích thú. Thấy thế, Mê-tếch quyết định cứ để mặc cho họ đấy khoảng một tiếng đồng hồ chứ thế này thì khó lòng tiến sát lại chỗ “con mồi” mà không bị lộ.
Trong lúc ấy, người đàn ông đứng tuổi vẫn ngồi yên như cũ, hai tay tì lên đầu gậy và kiên nhẫn chờ.
Hơn một tiếng sau, Tê-rê-da lại kêu đói.
Tàu điện chở đến ngày một nhiều khách dạo chơi, đám người càng trở nên đông đúng. Quanh bể bơi lúc này không còn chỗ chen chân. Hai dàn nhạc vẫn trình tấu liên hồi. Tiếng kèn trống, đàn hát, nhất là của cái dàn nhạc cạnh đó vang vọng khắp nơi.
Họ chậm rãi quay lại cầu. mê-tếch không để lỡ một giây, lao theo ngay, cố không để mất hút mái tóc vàng óng của Tê-rê-da.
Dưới chân cầu lúc này tụ tập một dãy dài xe kem và xe nước giải khát. Khách hàng đứng vòng trong vòng ngoài chờ đến lượt. Tê-rê-da muốn ăn kem, bởi thế A-na-tôn chẳng còn biết cách nào khác hơn là tiến hành “đột kích” vào trong.
Mê-tếch coi đây là dịp thuận lợi nhất để ra tay. Hắn nhìn trước nhìn sau rồi vội vã tiến lại chỗ Tê-rê-da đứng. Vòng qua một ông đầu hói mặc chiếc áo dệt kim màu sặc sỡ, rồi một thiếu phụ ẵm một đứa bé trên tay, và khi trước mặt chỉ còn hai cậu thiếu niên, Mê-tếch liền cho tay vào ngực áo, nắm lấy cái chuôi dao có quấn dây chung quanh. Khi hắn đã gần rút được con dao lưỡi dài, hẹp bản ra ngoài thì bất thần một thanh niên, cũng ăn mặc hệt như Mê-tếch xông lại. Anh gạt hai cậu thiếu niên ra xa, đẩy Tê-rê-da lùi lại một cách khá sỗ sàng. Chị giận dữ hét lớn:
- Không cẩn thận một tí được sao?
- Không thích hả? Thì tìm chỗ khác mà đứng cho dễ chịu hơn.
Đúng lúc ấy, A-na-tôn từ mấy xe kem kia chạy tới. Chỉ thoáng nhìn, anh hiểu ngay chuyện gì nên không để lỡ một giây, anh xông lại trước mặt tên du côn:
- Quên hết phép lịch sự rồi chứ gì? Cần dạy không, tôi giúp cho.
Tên phá quấy nhìn địch thủ, lượng sức và chắc hắn tự đánh giá mình khá cao nên đốp chát lại ngay, giọng đầy hằn học, pha thêm chút giễu cợt.
- Để lần khác sẽ xin nhờ đằng ấy. Lần này thì cảm ơn.
Rồi hắn cho hai ngón tay vào miệng, huýt lên một tiếng còi chối ta và vội vàng lủi vào đám đông, trong khi Mê-tếch đưa cặp mắt điên dại nhìn theo. Tình thế đã hoàn toàn thay đổi. Mê-tếch chẳng còn biết làm gì khác hơn là chờ cơ hội mới.
Tê-rê-da quay sang người yêu, nũng nịu nói:
- Em chán đến tận cổ những cảnh huyên náo này lắm rồi. Lại đói nữa. Đằng kia có một cái quán ăn đấy. Ta lại đó, kiếm món gì đi.
- Được thôi. Cái quán ấy ở tận trong rừng kia. Nhưng ăn xong, ta sẽ làm gì?
- Về nhà thôi, chứ còn làm gì nữa. Nếu ở đây có điện thoại, em sẽ gọi dây nói cho vợ chồng Ô-lếch. Rủ họ tối nay đến chơi vài ván cá ngựa.
Họ đưa nhau vào quán. May mà còn một bàn để trống. Họ gọi món ăn. Cô phục vụ vừa quay đi, Tê-rê-da đã nói ngay:
- Ca-rôn với An-ca chắc đã đến nơi rồi anh nhỉ?
- Dĩ nhiên. Bây giờ thì hết lo rồi. Cái trò cải trang trong quầy thực phẩm chắc đã đánh lừa được bọn lưu manh.
- Em thích An-ca lắm. Em nghĩ, nhất định cô ấy sẽ bằng lòng kết hôn với Ca-rôn. Thú thật với anh, lúc đầu em cứ tưởng anh dở trò lăng nhăng với cô ta.
- Thế bây giờ? – Xar-na nhìn chằm chằm Tê-rê-da.
- Bây giờ thì thôi rồi. Không lẽ Ca-rôn lại đi yêu tình nhân của bạn nối khố của anh ta…
- Nghĩa là, trước đây em đã ngờ oan cho anh chứ gì?
- Câu chuyện thế kia, anh bảo không nghi sao được.
Xar-na thở dài, thay cho câu trả lời. Tê-rê-da lại tiếp:
- Theo em, lẽ ra anh nên mừng vì em ghen anh mới phải, anh chàng ngốc nghếch ạ. Thôi, chờ em tí nhé, em đi tìm điện thoại gọi cho vợ chồng Ô-lếch đây. Nếu gặp được họ, em sẽ cố mời họ đến chơi tối nay.
Rồi chị đứng dậy, bước lại chỗ quầy phục vụ. Cô bán hàng thấy chị liền tươi cười nói:
- Ồ, chị Tê-ren, hôm nay chị đến hát, giúp vui cho chúng em, đấy à? Chị thấy chưa nào, em nhận ra chị ngay.
- Cám ơn, hôm nay tôi chỉ đến đây chơi thôi. Làm ơn mách giúp tôi điện thoại ở đâu. Tôi phải gọi về Vác-xa-va có chút việc…
- Trong phòng ông cửa hàng trưởng đấy ạ. Chị chịu khó vòng ra đằng kia, đi theo hành lang, đến cánh cửa thứ hai.
Tê-rê-da bước ra hành lang, tìm cánh cửa mà cô bán hàng vừa mách, chẳng để ý gì đến một chàng trai khoác blu-dông cũng rời bàn ăn, vội vã đi theo.
Trên cái hành lang hẹp, hơi tối (vì chỉ được chiếu sáng bằng ánh đèn xuyên qua cánh cửa sổ bên trên cánh cửa ra vào đối diện hắt xuống), Tê-rê-da thấy trên cánh cửa thứ nhất có tấm biển đề: “Kho”. Như vậy, phòng ông cửa hàng trưởng phải ở quá về phía trong một ít nữa.
Tê-rê-da toan xoay quả đấm thì chợt nghe có tiếng chân ai đó chạy sau lưng. Chị bất giác ngoảnh lại và thấy trước mặt là một người đàn ông, khuôn mặt gầy gò, mặt lộ vẻ lo lắng. Người này vừa cười gằn, vừa tiến lại gần:
- Hê-lô, con nhái bén! Mạnh giỏi chứ?
Sao anh ta lại ăn nói với mình như thế nhỉ? Mà mặt mũi nom khiếp chưa kìa! Tê-rê-da càng hoảng khi thấy con dao găm lăm lăm trong tay hắn. Chị vội lùi lại, lưng dán chặt vào tường. Những gì xảy ra sau đó chị không sao hình dung nổi. Chị chỉ thấy hai người đàn ông xông vào vật nhau, mặt méo xệch, rồi có tiếng con dao găm rơi đánh cộp xuống sàn lát đá hoa, những tiếng kêu the thé không hẳn vì đau đớn, cũng không hẳn vì tức tối, tiếng rủa của một trong hai người, tiếng chiếc còng tay loảng xoảng, rồi lại một tiếng kêu chói tai nữa. Tiếp đó, một cánh cửa mở toang và chị chỉ còn lại trơ trọi một mình. Cái hành lang lại vắng ngắt và yên ắng tựa như chẳng hề có gì xảy ra. Chị chỉ thấy cái móc cửa lắc khẽ mấy cái, từ trong cửa, vọng ra vài câu nói đứt đoạn, nhưng chỉ một thoáng sau lại im bặt.
Mãi lúc ấy chị mới thấy đỡ sợ và cử động thoải mái được. Chị đưa bàn ta đang run rẩy lên sửa lại mái tóc, muốn trở lại phòng ăn nhưng chân cẳng cứ nhẹ bổng, không tài nào bước đi được nên đành đứng ngây ra đó, vai tựa vào tường, thở dốc từng hơi ngắn. Phải một lúc lâu sau, chị mới trấn tĩnh được và bước đi. Vào đến phòng ăn, chị cố hết sức giữ cho dáng điệu thật bình tĩnh, trở về chỗ ngồi, gieo người xuống ghế rồi đưa hai tay lên ôm mặt.
- Em làm sao thế? – A-na-tôn ngạc nhiên hỏi – Mặt cứ tái nhợt đi, như thể vừa mới gặp ma ấy…
- Em vừa suýt chết đấy… - và chị thuật lại đầu đuôi những gì xảy ra trong hành lang, giọng vẫn còn run.
- Lạ thật đấy! Sao hắn lại muốn giết em nhỉ?
- Chẳng biết nữa… Ôi, anh biết ai đã cứu em không? Cái anh chàng xô vào em lúc anh đi mua kem đấy. Thật chẳng hiểu ra sao nữa…
- Sao anh ta lại làm thế?
Tê-rê-da chỉ nhún vai.
- Thậm chí em cũng chẳng biết anh ta từ đâu đến nữa… Mãi nhìn con dao găm nên em có thấy gì đâu. Anh gọi cho em một cốc vốt-ka, em chẳng còn hồn vía đâu mà ăn nữa.
A-na-tôn ngoan ngoãn chạy đi gọi rượu rồi trở về chỗ, ngồi xuống với bộ mặt cau có. Bỗng họ nghe một giọng nói quen quen bên tai: thiếu úy Ghéc-xơn xuất hiện, nhưng lại mặc thường phục.
- Chào anh chị. Xin phép được ngồi với anh chị vài phút – anh tự kéo ghế lại và ngồi xuống – Những gì vừa xảy ra, tôi biết cả rồi – Ghéc-xơn vào chuyện ngay – vì chúng tôi đã theo dõi chị liên tục đấy. Ồ, có gì đâu, chúng tôi đã dự đoán cả rồi, chuyện ấy thế nào cũng xảy ra.
- Chết chửa, chung quy chỉ vì họ đã đổi áo măng-tô cho nhau phải không anh? – A-na-tôn sôi nổi thốt lên – Đúng thế chứ? Bọn chúng dò tìm tung tích An-ca để thủ tiêu cô ấy đấy mà.
Tê-rê-da bưng cốc rượu pha si-rô dâu lên, uống cạn một hơi.
- Dẫu sao thế vẫn tốt hơn – chị nói, miệng cố nở một nụ cười – Nhưng đáng sợ thật.
- Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, chẳng lâu nữa đâu – viên thiếu úy lựa lời an ủi.
- Anh Ghéc-xơn ơi, thế ai vừa cứu sống tôi đấy? Có phải cái cậu đã xô phải tôi lúc ở bên bể bơi không? Sao lại thế được nhỉ?
- Cái người bị ngờ oan là du côn kia chính là trung sĩ Den-tếch đấy. Anh ấy phải làm như thế để che mắt bọn lưu manh kia.
- Trung sĩ ư? Nghĩa là người của các anh? – Tê-rê-da ngạc nhiên – Nhập vai như thế thì tuyệt thật!
- Ghéc-xơn ạ, các anh đã đùa giỡn với tính mạng của Tê-rê-da – A-na-tôn không giấu nổi vẻ lo lắng – Giá báo trước cho chúng tôi thì hơn.
- Anh nói quá lời đấy, A-na-tôn ạ. Đâu đã đến nỗi nào – Ghéc-xơn bình tĩnh đáp.
- Chưa thể tóm cổ ngay cái tên khốn kiếp, chủ mưu vụ giết hại Tê-rê-da sao?
Ghéc-xơn lắc đầu.
- Đáng tiếc là chưa chín muồi. Có điều không đáng ngại, nếu so với số người chúng tôi tung ra để bảo vệ an toàn cho anh chị thì điều anh lo lắng khó xảy ra lắm. Thôi, những căng thẳng thần kinh như vừa rồi rất dễ chữa nếu ta dùng thứ thuốc mà chị Tê-rê-da vừa uống – Ghéc-xơn mỉm cười, hất hàm chỉ cái cốc không trên bàn.
- Nào, ta nói sang chuyện khác thôi – Tê-rê-da vui vẻ trở lại.
- Tôi chỉ có một yêu cầu nhỏ - Ghéc-xơn nhìn đồng hồ - Lát nữa, người ta sẽ giải tên lưu manh lúc nãy đi. Họ buộc phải cho hắn đi ngang qua một chiếc ghế đá mà kẻ chủ mưu vụ sát hại này chọn làm chỗ quan sát. Phải để cho hắn biết âm mưu của hắn đã bại lộ và vụ mưu sát không thành – điều này đối với chúng tôi hết sức quan trọng. Kẻ chủ mưu ấy chính là cái lão đang ngồi trên chiếc ghế đá bên bờ hồ, tay cầm chiếc gậy đó. Anh chị cũng hãy đi qua trước mặt lão, hơn nữa, chị phải nhìn chằm chằm vào lão để lão trông thấy rõ mặt. Phải cho lão biết là lão đã nhầm. Lão đã biết mặt An-ca El-mer, vì thế nhìn thấy chị, lão sẽ hiểu ngay lão đã nhầm to.
- Sẵn sàng thôi. Ta đi ngay chứ? Tôi rất muốn nhìn mặt lão.
- Nhưng như thế liệu có nguy hiểm gì cho Tê-rê-da không? – Xar-na lo lắng.
- Hoàn toàn không. Trong tình thế này, lão chẳng dám liều đâu. Hơn nữa, phải nói để anh yên tâm: không lúc nào chúng tôi rời mắt khỏi lão đâu. Tôi nghĩ, thần kinh lão không chịu nổi cái cảnh ấy đâu, nên nhìn thấy một cái là lão sẽ đứng dậy đi ngay thôi. Tuy thế, anh chị cũng chỉ nên diễu qua trước mặt lão một tí thôi, càng nhanh càng tốt. Tôi không được phép xuất đầu lộ diện, bởi thế, anh chị cứ đi một mình.
A-na-tôn trả tiền, rồi họ đứng dậy, chia tay Ghéc-xơn.
Ngay từ ca, Tê-rê-da đã nhìn thấy lão già ngồi trên chiếc ghế đá. Lúc này, lão đã chụp mũ lên đầu, để lòi ra mấy chùm tóc bạc lưa thưa. Hai tay lão vẫn tì lên gậy. Tê-rê-da ngoảnh đầu sang nhìn thẳng vào mặt lão, phần thì do Ghéc-xơn yêu cầu, phần thì bị nỗi tò mò thôi thúc.
Chị bắt gặp trong ánh mắt lão sự ngạc nhiên, thậm chí không hẳn là ngạc nhiên mà là vẻ bối rối và hoảng sợ. Nhưng chỉ kéo dài trong mấy giây đồng hồ. Lão nhắm mắt lại ngay tức khắc và cặp mắt trống rỗng, bệch bạc lại ngoảnh nhìn chỗ khác, lạnh lùng và dửng dưng.
Khi đã đi xa chiếc ghế đá, Tê-rê-da còn ngoái nhìn thêm lần nữa, A-na-tôn thì thầm bên tai chị:
- Chính cái lão anh thấy trong lán gỗ đấy. Anh đã kịp quan sát hai bàn tay tì trên đầu gậy.

0
PHẦN 38

Ngay từ đằng xa, lão đã nhận ra bóng Mê-tếch đang bị mấy người giải đi. Chắc là cảnh sát. Điều lão phỏng đoán lập tức được xác nhận: trên tay mê-tếch lủng lẳng chiếc còng số tám.
Tự nhiên lão thấy hàm dưới cứng lại vì sợ hãi. Nhưng lão trấn tĩnh ngay và cố đưa cặp mắt lãnh đạm nhìn theo Mê-tếch. Lúc đi qua chỗ lão ngồi, hắn cố ý cười gằn, như thể muốn phô bày cái thói tự đắc du côn của chính mình, nhưng vẫn làm ra vẻ hai bên hoàn toàn không biết nhau.
Còn lại một mình, lão đưa cặp mắt bất động nhìn vào dải rừng đã thẫm lại trước mặt, dáng trầm ngâm. Cơ sự đã thế này, thì dĩ nhiên phải ngẫm nghĩ kỹ lại mọi cái. Nhưng lão chưa kịp trấn tĩnh hẳn thì lại hoảng hốt thêm, vì cách lão vài bước một cô gái mặc măng-ôt trắng kẻ ô vuông xuất hiện… Lúc đi qua, cô gái ngoảnh hẳn mặt về phía lão, cứ như cố ý cho lão nhìn rõ mặt. Lão choáng người: một cô gái hoàn toàn khác, không phải cô lão cần tìm. Lão đã nhầm to: Đâu phải hễ cứ tóc vàng và khoác măng-tô trắng kẻ ô vuông thì đều là An-ca cả…
Lần này, lão thấy khó trấn tĩnh hơn nhiều. Phải cố lắm lão mới tập trung được tư tưởng, không để cho nỗi hốt hoảng ám ảnh, ngẫm nghĩ kỹ lại tình thế đang lâm vào.
Rõ ràng, địch thũ của lão đã tìm được một cô cảnh sát giống An-ca, rồi bắt cô ta khoác chiếc áo măng-tô kia vào. Xem thế đủ biết họ đã nắm được nhiều chuyện… Không khéo họ đã biết tỏng cả rồi?...
Lão ngồi nhớ lại tất cả những thất bại gần đây. Cái con nỡm đã gặp lão trên xe lửa, như thế là vẫn còn sống – họ đã đưa nó đi thoát ngay trước mũi cái thằng thộn mà lão sai canh giữ ở trước cổng nhà. Bây giờ, họ còn đưa nó ra để nhử chính lão nữa chứ… Căn phòng ỡ Y-u-dê-phốp cũng không an toàn, sau khi xưởng bê-tông đúc sẵn bị khám xét. Cái tên giả mà lão vẫn dùng lâu nay cũng đã bị lộ. Lại còn cú điện thoại gọi đến hiệu Thủ đô, báo trước công an sẽ tới điều tra nữa… Gu-xtáp đã cắn câu, chuyện ấy chẳng có gì lạ bởi thế, chẳng còn trông cậy gì được ở lão béo ấy nữa rồi: nghe đến công an, lão ta đã hết vía. Như vậy có nghĩa là đối thủ của lão đã biết khá nhiều. Phải trốn thôi, để xóa sạch mọi dấu vết mà họ đang lần theo. Nhưng đi đâu? Chỉ còn cách về Pô-bê-rê-gie. Anh chàng Ur-ba-ny-ac ngốc nghếch cũng toan tìm về nương thân ở đó đấy thôi. Có điều chỗ ấy đâu phải đã an toàn lắm, thế mà hắn ngốc đến nỗi cứ nằng nặc muốn lao tới. Dĩ nhiên là phải khử nốt bọn tay chân còn lại. Nhưng Mê-tếch thì phải tính sao nhỉ? Chắc hắn không bán mình cho họ đâu vì hắn cũng chẳng phải là tay vừa. Thôi, thây kệ. Có nghĩ đến hắn cũng chẳng ích gì, với tay đến hắn thế quái nào được nữa. Chỉ còn cách lo chuồn cho thật chóng vánh, đó là thượng sách. Cứ về ngụ tạm nhà Y-u-ze-phơ tại Cat-xếch ít lâu, chờ xem. Biết đâu lại chẳng gặp cơ may khác, rồi sẽ xoay được giấy tờ mới. Chẳng hạn như tìm được một người đã về chầu tổ tiên rồi nhưng chẳng một ai hay biết gì về cái chết của hắn. Những cơ may như thế tuy ít đấy nhưng vẫn có. Rồi mọi chuyện sẽ được lặp lại từ đầu như hồi nào đấy thôi.
Liệu có còn kịp ra tay nữa không đây? Dù sao cũng phải lên đường gấp. Và xem lại xem có cái đuôi nào đang rình rập không?
Lão đứng dậy, chậm rãi đi về phía ga tàu điện. Người đông như thế kia, kể cũng khó biết ai là kẻ đang theo dõi mình. Cứ tha thẩn dọc phố, giữa dòng người tấp nập kia lại càng khó. Lão liền rẽ vào một quầy bia lưu động và quyết định cứ nấn ná ở đó một lúc, chờ thời cơ thuận lợi để lẻn ra cửa sau, băng qua cái vuông sân nhỏ kia, rồi vào cái mảnh vườn con con ăn thông với một vuông sân khác, lần ra đường, phóc lên một chiếc taxi nào đó, đi một quãng,lại đổi taxi lần nữa, kín đáo mò về chỗ ngụ. Thế may ra mới ổn.
Trời còn lâu mới tối, cẳhng có gì phải hấp tấp cả. Mãi đến khi đặt chân tới một con hẻm nhỏ, vắng ngắt vắng ngơ, nơi lão đang nương náu tạm, lão mới tin chắc là không bị ai theo dõi nữa. Nghỉ một lát cho bình tâm lại, lão bắt tay ngay vào việc thu xếp hành trang. Chỉ cần mang theo một chiếc va-li con thôi. Miễn là đủ chỗ để xếp vào đấy dăm xấp tiền.
Thu xếp đâu vào đó rồi, lão liền ngả lưng lên chiếc xích đu và ngẫm nghĩ lại một lần nữa những biến cố xảy ra trong mấy ngày gần đây. Càng nghĩ, lão càng đâm lo. Đầu óc không lúc nào rời khỏi ý nghĩ: mưu tính tháo thân lúc này xem chừng đã hơi muộn.
Hay là cứ liều ở lại? Con bé tóc vàng kai quả có nguy hiểm thật nhưng biết đâu họ lại không chịu tin những bằng chứng của ả. Trong toa, đèn đóm tù mù, nhận diện được mình đâu phải chuyện dễ. Điều đáng lo hơn cả là câu hỏi mà gã thiếu úy đặt ra cho Gu-xtáp; “Ông với A-lôi-di Kô-val-xki có họ hàng với nhau chứ gì?”. Nếu họ đã nhắc đến cái tên ấy, có nghĩa là họ đang dò tìm lai lịch của mình trước kia. Lại còn lão Gu-xtáp nữa. Nếu bị dồn vào chân tường, thể nào cũng phun ra đủ mọi chuyện. Để cứu lấy cái mạng sống của lão mà. Rồi còn Dem-ba, còn Mê-tếch…
Đã đến nước này rồi thì phải liều thôi. Phải cứ liều chạy thoát thân là ổn nhất.
Quyết định như vậy rồi, lão mới quay sang tính toán kỹ mọi chi tiết. Chọn phương tiện nào đây? Xe lửa ư? Không ổn rồi. Vì nếu họ mà tìm ra dấu vết thì khó thoát lắm. Đành tìm phương tiện êm thấm hơn.
Từ lâu, lão đã thu xếp sẵn một chỗ tháo thân trên bờ dậu sau hè. Chui qua đó, lão sẽ lủi ngay vào vuông sân nhà bên cạnh, rồi từ đó lẻn sang vuông sân thứ hai. Đi thêm vài vuông sân nữa sẽ nhìn thấy đường cái lớn. Lối đi này kín đáo lắm vì lão đã chuẩn bị từ trước, ngay từ lúc mưu tính cho vụ trộm két tiền. Nghĩa là tình thế vẫn còn chưa đến nỗi nào. Hơn nữa, chiếc xe lão đang dùng đây là xe của đứa em trai. Công an dẫu có tài thánh cũng khó lòng dò ra được.
Lão quyết định lên đường vào lúc gần mười một giờ - có lẽ không cần phải đợi cho đến lúc đường xá vắng lặng đâu.
Khi mở cửa ga-ra, lão vẫn tin như đinh đóng cột rằng không hề bị ai phát hiện. Mở đầu như thế tức là đã trót lọt. Bây giờ, chỉ cần ở trong ga-ra chừng mươi lăm phút rồi ra ngay ngoài đường là yên chuyện. Để thật an toàn, lúc vào ga-ra, lão không bật đèn. Lẽo dùng vai đẩy nhẹ mũi xe. Chiếc xe lùi lại, sát tận vách tường, để lộ mấy tấm ván đậy bên trên miệng một cái hố. Lấy vài tấm lên, xếp chúng lại sang một bên, lão bắt đầu lần theo mấy bậc cấp bằng bê-tông bước xuống hố. Rồi lão ngồi xuống rút đèn bấm ra soi. Khó khăn lắm lão mới tìm thấy cái vòng sắt được ngụy trang rất khéo, nhấc một tấm bê-tông dùng làm bậc cấp lên, mở nắp cái kho bí mật. lão thọc ngay tay vào, vội vàng lôi ra những xấp tiền còn nguyên cả dây ràng. Vì chiếc va-li bé quá nên chỗ tiền còn lại lão cẩn thận cất trở vào kho, nâng tấm bê-tông lên, đậy kín lại. Xong xuôi, lão xách va-li lên, người vẹo hẳn sang một bên vì quá nặng. Rồi chậm rãi lần theo từng bậc một, bước lên mặt đất.
Lên đến nơi, lão lại cẩn thận xếp mấy tấm ván vào chỗ cũ, đậy kín miệng hố lại. Vừa lúc ấy, đèn trong ga-ra bỗng bật sáng và một giọng nói đĩnh đạc mà lão rất quen thuộc vì được nghe nhiều lần vang lên:
- Không được động đậy, Gher-man.
Lão chậm rãi ngoảnh lại. Nhìn thấy mấy họng súng tiểu liên chĩa thẳng vào người, lão đặt nhẹ va-li xuống và bất giác giơ tay lên.
- Các người là ai?... Sao lại đến được đây?... – lão kinh ngạc hỏi to vì đó là ý nghĩ độc nhất chợt đến với lão trong hoàn cảnh hết sức bất ngờ này. Cảm giác tức tối, bất lực và sợ hãi mãi sau này mới xuất hiện.
- Điều đó có gì là khó hiểu lắm – vẫn giọng nói quen thuộc ấy dõng dạc đáp lại.

0
PHẦN KẾT

NHỮNG GHI CHÉP CỦA A-NA-TÔN XAR-NA
 
Tên đầu sỏ ấy như thế là đã sa lưới. Mình vội vàng điện ngay cho Ca-rôn. Và hôm sau, hai anh chị lập tức quay về Vác-xa-va. Xem ra thì Ca-rôn đã tìm được cái mà cậu ấy cần tìm. Cậu ta cứ lăng xăng quanh An-ca như một anh hề, nhìn đến phát lợm lên được. Mình vốn chúa ghét những gã “nịnh đầm”.
Lúc đầu, mình cứ sợ anh chàng Ca-rôn ưa thói lăng nhăng kia ám quẻ. Về sau, khi thấy Tê-rê-da cư xử rất chi là phải lẽ, mình mới yên tâm được phần nào. Thế mà đánh đùng một cái, lại đâm bị lôi thôi vì cái thói đãng trí đán gnguyền rủa vẫn toàn chơi khăm mình.
Thì có gì đâu. Hôm qua, mình lôi chiếc vét-tông mới mặc lần đầu, hôm lên đường đến Xô-pốt ra diện. Thế là Tê-rê-da tìm thấy trong túi áo tấm ảnh của An-ca, đằng sau lưng có ghi mấy chữ, do chính tay mình viết – nhưng cố ý làm cho nét chữ khác đi đôi chút.
Giá các bạn còn nhớ những câu mình đã viết thì thế nào các bạn cũng hình dung được ngay những gì xảy ra, sau khi Tê-rê-da phát hiện được tấm ảnh trong túi mình.
Lúc này, mình đang ngồi nhà một mình, ngao ngán, không biết rồi mọi chuyện sẽ kết thúc ra sao đây…
 
HẾT.

0
 
 
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn HBDuong đã góp sức cho thư viện
 
Chúc vui
0
«« « 1 2 » »»