PHẦN 31
Ghéc-xơn trở về và báo cáo với thiếu tá:
- Dem-ba đang ngồi đợi ngoài kia. Anh đoán đúng. Tôi đã chạm trán với cô ả Vil-xka-y-a ngay trước quầy cà phê tại Bri-xtôn.
- Cả gã công tử bột kia nữa, họ cũng đều là những con tốt đen thôi, nhưng dẫu sao vẫn được việc phải không nào? Cho gọi lão Dem-ba vào.
Dem-ba là một người tầm thước, đầu vuông, tóc cắt ngắn, mũi củ hành, mặt rỗ chằng rỗ chịt nhưng cặp mắt lươn lại hết sức tinh nhanh.
Vưđ-ma mở đầu buổi lấy cung:
- Ông biết cô El-mer chứ? Cái cô có biệt hiệu là an Trắng ấy mà…
Lão giữ áo khoác gật đầu
- Dĩ nhiên là có biết, cô ấy thỉnh thoảng vẫn lui tới tiệm chúng tôi. Nhưng ít lâu nay không thấy lại ạ.
- Chắc ông cũng biết ít nhiều gì đó chuyện cô ta rồi chứ? Ông thử kể đi nào.
Dem-ba đưa tay vuốt trán, lấm lét nhìn thiếu tá, cặp mắt như nhỏ thêm. Rõ ràng ông ta đang ngẫm nghĩ xem cái gì nên nói, cái gì nên làm thinh vì câu hỏi còn cho phép lão tùy ý lựa chọn.
- Tôi chẳng biết gì sất cả. Ông tính, ngồi một xó trong phòng giữ áo choàng thì còn biết được đâu vào với đâu nữa.
- Xin báo trước thế này: chúng tôi đã biết được khá nhiều về vụ này rồi. Bởi thế mọi chuyện sẽ hoàn toàn tùy thuộc vào những câu trả lời của ông. Thế nào, ông muốn ngồi lại đây để suy nghĩ kỹ mọi chuyện hay muốn về đi làm?
Dem-ba cúi đầu rồi lại đưa tay xoa trán lần nữa. Lát sau, lão thở dài, ngồi thẳng người lên.
- Tôi chẳng làm gì nên tội để phải sợ ngồi tù cả. Nhưng thôi được, xin ông cứ tùy ý định liệu. Dẫu sao tôi cũng muốn đừng làm mếch lòng ông thì hơn.
- Có thế chứ. Vậy ông đã sai người đến Da-lê-xy-a bắt cô El-mer phải không nào?
- Vâng. Chính tôi ạ.
- Thế ông định đưa cô ấy đi đâu vậy?
- Một người quen của tôi hứa cho ở tạm
- Tôi biết. Để rồi sau đó lại chuyển cô ta tới nơi khác chứ gì? Người quen ấy họ tên gì?
- Rê-na-ta Vil-xka-y-a.
- Nhưng sau khi ở nhà cô này xong, ông tính sẽ đưa tới đâu nữa?
Dem-ba nhún vai:
- Tôi không biết ạ. Cô El-mer đang bị nguy đến tính mạng, phải đưa cô ấy về ở tạm với Vil-xka-y-a vài hôm chờ cho yên ổn.
- Sao lại phải chờ cho yên ổn? Có chuyện gì lôi thôi nào?
- Cô ấy xoáy của người ta mấy món gì đó, nhưng món gì thì tôi mù tịt.
- Nghĩa là ông phịa ra chuyện tính mạng cô ấy bị đe dọa để đóng vai cha đỡ đầu chứ gì?
- Tôi chỉ nhắc lại những gì người ta nói với tôi – Dem-ba lầu bầu trong cổ họng.
- Thế ai yêu cầu ông làm việc ấy? – Đến tận lúc này, Vưđ-ma mới tung ra câu hỏi quan trọng nhất.
Dem-ba quay mặt sang chỗ khác và nhìn người ghi biên bản một lát, xong mới lại nhìn về phía Vưđ-ma. Lão lắp bắp nói, ra cách muốn nói nhưng chẳng thốt được lời nào.
- Tôi muốn lưu ý ông – Vưđ-ma nói một cách rất bình tĩnh – vụ này nghiêm trọng hơn ông tưởng nhiều vì nó có liên quan đến chuyện giết người mà chẳng phải một nhân mạng đâu nhé. Tôi hy vọng ông sẽ không tự hãm hại bản thân mình…
Dem-ba liếm môi. Hai gò má lão giật liền mấy cái.
- Thú thật là tôi cũng không rõ hiện giờ lão ta mang tên gì… - Dem-ba nói lí nhí qua kẽ răng.
- Thế trước kia?
- Trước tên là A-lôi-đi Kô-val-xki. Nhưng cái tên này lão chỉ dùng cho đến năm 1949 thôi. Sau đó hình như lão xoay được giấy tờ với tên họ khác.
- Hóa ra các ông đã quen biết nhau từ lâu. Ông gặp lão ta ở đâu thế?
- Cùng ngồi tù ạ…
- Vì tội gì?
- Tôi thì tội thụt két, còn lão thì vì ăn cướp có võ trang… Sau đó, mỗi người đi mỗi ngả. Cách đây hai năm, tôi mới gặp lại nhưng không dám hỏi lão hiện ở đâu và đang làm gì. Những câu hỏi kiểu đó thì tốt nhất là đừng có hỏi. Mãn hạn xong, tôi bắt đầu tu tỉnh. Tìm vây cánh của lão để nhập bọn thì tôi không dám vì lão là một tay trộm cướp hết sức nguy hiểm…
- Nhưng dẫu sao ông vẫn mới gặp lão ta đấy thôi. Đầu đuôi thế nào mà lại gặp nhau?
- Một hôm, ngay từ sáng sớm, lão đã gọi dây nói cho tôi, hỏi có biết cô El-mer không? Tôi hiểu ngay là lão đang cần tìm ai. Lão hẹn tôi tới một quán cà phê. Gặp nhau, lão bảo đang cần tìm cô gái nọ. Và yêu cầu tôi lần mò cho ra địa chỉ cô ấy. Tôi chẳgn biết mô tê gì nhưng lão đã yêu cầu nên không dám chối. Hôm qua, lão lại mới đến tìm tôi, sai tôi đi bắt cô ta.
- Thế ông trao địa chỉ cô gái cho lão bằng cách nào?
- Lão để lại số điện thoại và dặn gọi Gu-xtáp.
- Số mấy thế?
Dem-ba rút trong túi ra một cuốn sổ tay nhem nhuốc rồi lật lật, tìm tìm. Đoạn, lão lầu bầu, giọng nghe rất ũ rũ
- Kể ra các ông cũng chẳng cần biết số điện thoại mà làm gì cho thêm bận. Cứ gọi đến tiệm ăn Thủ đô ở khu Pra-ha là khắc gặp lão…
Lão Dem-ba đi rồi, Vưđ-ma liền nhìn sang phía thiếu úy:
- Nhiệm vụ mới nữa đấy, thiếu úy nhé. Chúc anh thành công.
- Tôi còn chịu đựng được, anh đừng ngại. Xem chừng đã sắp đến quyết chiến điểm rồi. Từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ diễn biến nhanh khiếp lắm đây.
- Tôi e là anh sẽ không kịp dùng thắt lưng da để nịt quần nữa đấy.
Ghéc-xơn ngạc nhiên nhìn thiếu tá:
- Anh lại muốn bẫy tôi lần nữa sao?
- Hình như những người lạc quan ai cũng đều làm thế cả.
- Thiếu tá ạ, lúc nào đồng chí cũng làm nguội mất nhiệt huyết của tôi… Chắc phải đi ngủ tí đây, khuya rồi.
- Phải đấy. Hôm qua tôi đã bị dựng dậy từ lúc hai giờ sáng. Suốt ngày lại bao nhiêu là công việc. – Vưđ-ma nhìn đồng hồ - Hơn mười hai giờ rồi… Mai, thế nào cũng phải khám xét cái lán gỗ ở Gra-đô-va. Lệnh mời chủ xưởng đến Cục đã gửi đi rồi phải không?
- Tôi đã gửi đến cái thứ hai rồi thế mà vẫn chẳng thấy tăm hơi gã chủ xưởng đâu.
- Sáng mai, anh phải sang bàn ngay với bẹn viện kiểm sát để họ ký lệnh khám nhà vắng chủ. Chẳng việc gì phải đợi cái thằng cha Lu-chắc kia nữa. Đưa cả tổ theo, và khám thật kỹ, đừng để sót một tí gì. Trạm theo dõi ở đó cũng cho đặt rồi phải không?
- Vâng. Cái lán gỗ đã được lệnh theo dõi suốt ngày đêm.
- Bọn chúng đã có đủ thì giờ để xóa sạch mọi dấu vết rồi – Vưđ-ma lẩm bẩm – nhưng dẫu sao thì cũng phải khám xét.
- Tôi nghĩ: đến mười một giờ là mọi việc chắc xong xuôi rồi. Liệu có trễ quá không?
- Không đâu. Sau đó cậu hãy đến ngay Thủ đô. Cố dò cho ra cái tên Gu-xtáp ấy. không rõ gã Gu-xtáp ấy là ai trong số hai đứa kia.
- Hai đứa nào? – Ghéc-xơn hỏi lại, người chồm ra đằng trước giữa lúc Vưđ-ma nón thinh, đưa mắt nhìn ra cửa sổ ngắm ánh đèn rực rỡ trong đêm – Anh muốn ám chỉ đến hai đối tượng mà ông gác đêm đã khai ra phải không ạ?
- Đúng thế, chớ còn ai vào đấy nữa – Vưđ-ma chậm rãi đáp – trong hai kẻ ấy, ai đã đánh thuốc mê ông ta? Bê-let-xki đã cho vào ngăn cạp lồng súp hay là Gher-man đã cho vào điếu thuốc lá? Ông gác đêm cứ chối đây đẩy, không dám nhận là đã ngủ quên sợ trách nhiệm. Vì tự dưng đã trở thành kẻ tòng phạm vô tình mà. Còn thủ phạm thì hắn iết mười mươi là ông ta sẽ cố lấp liếm đi. Điểm này chắc ngay khi trù liệu cho vụ trộm, tên chủ mưu đã tính đến rồi.
- Nghĩa là trong hai đối tượng ấy nhất định phải có một kẻ là thủ phạm chính? – thiếu úy bất giác hạ thấp giọng.
- Phải, nếu tôi không bị những thông tin gốc đánh lừa.
Vừa lúc đó chuông điện thoại vang lên.
Ghéc-xơn trở về và báo cáo với thiếu tá:
- Dem-ba đang ngồi đợi ngoài kia. Anh đoán đúng. Tôi đã chạm trán với cô ả Vil-xka-y-a ngay trước quầy cà phê tại Bri-xtôn.
- Cả gã công tử bột kia nữa, họ cũng đều là những con tốt đen thôi, nhưng dẫu sao vẫn được việc phải không nào? Cho gọi lão Dem-ba vào.
Dem-ba là một người tầm thước, đầu vuông, tóc cắt ngắn, mũi củ hành, mặt rỗ chằng rỗ chịt nhưng cặp mắt lươn lại hết sức tinh nhanh.
Vưđ-ma mở đầu buổi lấy cung:
- Ông biết cô El-mer chứ? Cái cô có biệt hiệu là an Trắng ấy mà…
Lão giữ áo khoác gật đầu
- Dĩ nhiên là có biết, cô ấy thỉnh thoảng vẫn lui tới tiệm chúng tôi. Nhưng ít lâu nay không thấy lại ạ.
- Chắc ông cũng biết ít nhiều gì đó chuyện cô ta rồi chứ? Ông thử kể đi nào.
Dem-ba đưa tay vuốt trán, lấm lét nhìn thiếu tá, cặp mắt như nhỏ thêm. Rõ ràng ông ta đang ngẫm nghĩ xem cái gì nên nói, cái gì nên làm thinh vì câu hỏi còn cho phép lão tùy ý lựa chọn.
- Tôi chẳng biết gì sất cả. Ông tính, ngồi một xó trong phòng giữ áo choàng thì còn biết được đâu vào với đâu nữa.
- Xin báo trước thế này: chúng tôi đã biết được khá nhiều về vụ này rồi. Bởi thế mọi chuyện sẽ hoàn toàn tùy thuộc vào những câu trả lời của ông. Thế nào, ông muốn ngồi lại đây để suy nghĩ kỹ mọi chuyện hay muốn về đi làm?
Dem-ba cúi đầu rồi lại đưa tay xoa trán lần nữa. Lát sau, lão thở dài, ngồi thẳng người lên.
- Tôi chẳng làm gì nên tội để phải sợ ngồi tù cả. Nhưng thôi được, xin ông cứ tùy ý định liệu. Dẫu sao tôi cũng muốn đừng làm mếch lòng ông thì hơn.
- Có thế chứ. Vậy ông đã sai người đến Da-lê-xy-a bắt cô El-mer phải không nào?
- Vâng. Chính tôi ạ.
- Thế ông định đưa cô ấy đi đâu vậy?
- Một người quen của tôi hứa cho ở tạm
- Tôi biết. Để rồi sau đó lại chuyển cô ta tới nơi khác chứ gì? Người quen ấy họ tên gì?
- Rê-na-ta Vil-xka-y-a.
- Nhưng sau khi ở nhà cô này xong, ông tính sẽ đưa tới đâu nữa?
Dem-ba nhún vai:
- Tôi không biết ạ. Cô El-mer đang bị nguy đến tính mạng, phải đưa cô ấy về ở tạm với Vil-xka-y-a vài hôm chờ cho yên ổn.
- Sao lại phải chờ cho yên ổn? Có chuyện gì lôi thôi nào?
- Cô ấy xoáy của người ta mấy món gì đó, nhưng món gì thì tôi mù tịt.
- Nghĩa là ông phịa ra chuyện tính mạng cô ấy bị đe dọa để đóng vai cha đỡ đầu chứ gì?
- Tôi chỉ nhắc lại những gì người ta nói với tôi – Dem-ba lầu bầu trong cổ họng.
- Thế ai yêu cầu ông làm việc ấy? – Đến tận lúc này, Vưđ-ma mới tung ra câu hỏi quan trọng nhất.
Dem-ba quay mặt sang chỗ khác và nhìn người ghi biên bản một lát, xong mới lại nhìn về phía Vưđ-ma. Lão lắp bắp nói, ra cách muốn nói nhưng chẳng thốt được lời nào.
- Tôi muốn lưu ý ông – Vưđ-ma nói một cách rất bình tĩnh – vụ này nghiêm trọng hơn ông tưởng nhiều vì nó có liên quan đến chuyện giết người mà chẳng phải một nhân mạng đâu nhé. Tôi hy vọng ông sẽ không tự hãm hại bản thân mình…
Dem-ba liếm môi. Hai gò má lão giật liền mấy cái.
- Thú thật là tôi cũng không rõ hiện giờ lão ta mang tên gì… - Dem-ba nói lí nhí qua kẽ răng.
- Thế trước kia?
- Trước tên là A-lôi-đi Kô-val-xki. Nhưng cái tên này lão chỉ dùng cho đến năm 1949 thôi. Sau đó hình như lão xoay được giấy tờ với tên họ khác.
- Hóa ra các ông đã quen biết nhau từ lâu. Ông gặp lão ta ở đâu thế?
- Cùng ngồi tù ạ…
- Vì tội gì?
- Tôi thì tội thụt két, còn lão thì vì ăn cướp có võ trang… Sau đó, mỗi người đi mỗi ngả. Cách đây hai năm, tôi mới gặp lại nhưng không dám hỏi lão hiện ở đâu và đang làm gì. Những câu hỏi kiểu đó thì tốt nhất là đừng có hỏi. Mãn hạn xong, tôi bắt đầu tu tỉnh. Tìm vây cánh của lão để nhập bọn thì tôi không dám vì lão là một tay trộm cướp hết sức nguy hiểm…
- Nhưng dẫu sao ông vẫn mới gặp lão ta đấy thôi. Đầu đuôi thế nào mà lại gặp nhau?
- Một hôm, ngay từ sáng sớm, lão đã gọi dây nói cho tôi, hỏi có biết cô El-mer không? Tôi hiểu ngay là lão đang cần tìm ai. Lão hẹn tôi tới một quán cà phê. Gặp nhau, lão bảo đang cần tìm cô gái nọ. Và yêu cầu tôi lần mò cho ra địa chỉ cô ấy. Tôi chẳgn biết mô tê gì nhưng lão đã yêu cầu nên không dám chối. Hôm qua, lão lại mới đến tìm tôi, sai tôi đi bắt cô ta.
- Thế ông trao địa chỉ cô gái cho lão bằng cách nào?
- Lão để lại số điện thoại và dặn gọi Gu-xtáp.
- Số mấy thế?
Dem-ba rút trong túi ra một cuốn sổ tay nhem nhuốc rồi lật lật, tìm tìm. Đoạn, lão lầu bầu, giọng nghe rất ũ rũ
- Kể ra các ông cũng chẳng cần biết số điện thoại mà làm gì cho thêm bận. Cứ gọi đến tiệm ăn Thủ đô ở khu Pra-ha là khắc gặp lão…
Lão Dem-ba đi rồi, Vưđ-ma liền nhìn sang phía thiếu úy:
- Nhiệm vụ mới nữa đấy, thiếu úy nhé. Chúc anh thành công.
- Tôi còn chịu đựng được, anh đừng ngại. Xem chừng đã sắp đến quyết chiến điểm rồi. Từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ diễn biến nhanh khiếp lắm đây.
- Tôi e là anh sẽ không kịp dùng thắt lưng da để nịt quần nữa đấy.
Ghéc-xơn ngạc nhiên nhìn thiếu tá:
- Anh lại muốn bẫy tôi lần nữa sao?
- Hình như những người lạc quan ai cũng đều làm thế cả.
- Thiếu tá ạ, lúc nào đồng chí cũng làm nguội mất nhiệt huyết của tôi… Chắc phải đi ngủ tí đây, khuya rồi.
- Phải đấy. Hôm qua tôi đã bị dựng dậy từ lúc hai giờ sáng. Suốt ngày lại bao nhiêu là công việc. – Vưđ-ma nhìn đồng hồ - Hơn mười hai giờ rồi… Mai, thế nào cũng phải khám xét cái lán gỗ ở Gra-đô-va. Lệnh mời chủ xưởng đến Cục đã gửi đi rồi phải không?
- Tôi đã gửi đến cái thứ hai rồi thế mà vẫn chẳng thấy tăm hơi gã chủ xưởng đâu.
- Sáng mai, anh phải sang bàn ngay với bẹn viện kiểm sát để họ ký lệnh khám nhà vắng chủ. Chẳng việc gì phải đợi cái thằng cha Lu-chắc kia nữa. Đưa cả tổ theo, và khám thật kỹ, đừng để sót một tí gì. Trạm theo dõi ở đó cũng cho đặt rồi phải không?
- Vâng. Cái lán gỗ đã được lệnh theo dõi suốt ngày đêm.
- Bọn chúng đã có đủ thì giờ để xóa sạch mọi dấu vết rồi – Vưđ-ma lẩm bẩm – nhưng dẫu sao thì cũng phải khám xét.
- Tôi nghĩ: đến mười một giờ là mọi việc chắc xong xuôi rồi. Liệu có trễ quá không?
- Không đâu. Sau đó cậu hãy đến ngay Thủ đô. Cố dò cho ra cái tên Gu-xtáp ấy. không rõ gã Gu-xtáp ấy là ai trong số hai đứa kia.
- Hai đứa nào? – Ghéc-xơn hỏi lại, người chồm ra đằng trước giữa lúc Vưđ-ma nón thinh, đưa mắt nhìn ra cửa sổ ngắm ánh đèn rực rỡ trong đêm – Anh muốn ám chỉ đến hai đối tượng mà ông gác đêm đã khai ra phải không ạ?
- Đúng thế, chớ còn ai vào đấy nữa – Vưđ-ma chậm rãi đáp – trong hai kẻ ấy, ai đã đánh thuốc mê ông ta? Bê-let-xki đã cho vào ngăn cạp lồng súp hay là Gher-man đã cho vào điếu thuốc lá? Ông gác đêm cứ chối đây đẩy, không dám nhận là đã ngủ quên sợ trách nhiệm. Vì tự dưng đã trở thành kẻ tòng phạm vô tình mà. Còn thủ phạm thì hắn iết mười mươi là ông ta sẽ cố lấp liếm đi. Điểm này chắc ngay khi trù liệu cho vụ trộm, tên chủ mưu đã tính đến rồi.
- Nghĩa là trong hai đối tượng ấy nhất định phải có một kẻ là thủ phạm chính? – thiếu úy bất giác hạ thấp giọng.
- Phải, nếu tôi không bị những thông tin gốc đánh lừa.
Vừa lúc đó chuông điện thoại vang lên.