<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-09 08:16:41giotbuon>

THẾ LÀ ...
Thế là mình đã mất nhau
Thế là tình đã qua cầu đánh rơi
Thế là chia cách đôi nơi
Thế là ngậm đắng chơi vơi nỗi sầu
Để người giang vỹ, giang đầu
Để người thầm lặng nghe câu nghẹn ngào
Để người ghìm giọt lệ trào
Để người thắm đẩm lao đao duyên buồn
Rồi trăm năm chuyện hứa suông
Rồi ra duyên kiếp đâu nguồn tình chung ?
Rồi ta chẳng thể bước cùng
Rồi ra phận số lạ lùng chông chênh
Mà người mép vực lênh đênh
Mà người chẳng thể gọi tên một người
Mà tình đằm thắm một thời
Mà quên cho hết khoảng trời thương yêu
Lặng nhìn kỷ niệm chắt chiu
Lặng gom về những buổi chiều nhớ ai
Lặng nhìn lại mảnh hình hài
Lặng nghe đâu đấy tàn phai tim mình.
Giọt Buồn
Đưa tay đếm những sợi thương
Mưa bao nhiêu hạt vấn vương nỗi lòng
Đoạn đành tình cách mấy sông
Người xa để mãi nhớ mong cho người
------------
Giọt Buồn
Mưa bao nhiêu hạt vấn vương nỗi lòng
Đoạn đành tình cách mấy sông
Người xa để mãi nhớ mong cho người
------------
Giọt Buồn



































